Máu, Thịt và Em
- Tác giả: Lãng Tùy Bút
Leon đã chết. Nhưng Leon vẫn sống.
Không ai nhận ra sự thay thế. Không ai biết rằng người con trai ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Không còn là người họ từng quen. Kể cả “em”.
Cậu bước vào cuộc sống của người khác như thể đó là định mệnh. Nhưng tình yêu mà cậu nhận được không dành cho cậu. Nó là tàn dư của một ký ức khác, một người khác, một quá khứ mà cậu không thể chạm tới.
Dưới lớp mặt nạ hoàn hảo, Leon bắt đầu mục rữa. Cảm xúc bị bóp méo. Ký ức bị xuyên tạc. Những vết cắt vô hình dần hiện rõ trên da thịt, và máu, dù vẫn đỏ – không còn là máu của cậu nữa.
Cậu không biết mình là ai. Cũng không biết liệu tình yêu ấy có đủ để níu giữ một cái tôi đang tan rã từng ngày. Khi sự thật lộ diện, chỉ còn lại hai điều: máu, thịt.
Còn “em” thì sao?
Em sẽ yêu cậu, dù cậu không còn là chính mình?
Lời tác giả:

Quá khứ, ký ức, định mệnh, tương lai, số phận,... là điều mà tất thảy họ nguyện hy sinh tính mạng để bảo vệ. Và đây là khởi đầu của câu chuyện về những con người đó.
Lục - Lam - Hồng - Bạch
Liệu đó là ai?
Mời quý vị theo dõi để biết thêm.
Lời tác giả:
Hồng - Lam - Lục - Bạch, một khi chúng thức, tỉnh thế giới này sẽ được thanh lọc.
Hồng thanh lọc đất, Lam thanh lọc biển, Lục thanh lọc sinh vật sống và Bạch thanh lọc linh hồn. Để lần lượt bốn thực thể ấy xuất hiện sẽ...
Mà thật ra chẳng đáng lo mấy vì đó chỉ là truyền thuyết thôi - với phần đông dân số là vậy. Còn trong mắt những kẻ biết sự thật, họ buộc phải ngăn chúng nếu không muốn những gì trân quý nhất của mình bị xóa xổ.
Nhưng vấn đề ở đây là phải ngăn như thế nào, thế nào đây?
"Thế nào đây? Hay là đi gõ đầu từng đứa một?" - Giọng ai đó vang lên trong khoảng không mịt mờ.
------------------------------
Tôi Nhận Ra Mình Sống Trong Một Thế Giới Game Eroge
- Tác giả: Parmesan
Tóm tắt:
Bạn có bao giờ nghĩ nhân vật trong tiểu thuyết hoặc trò chơi sống thế nào không?
Họ có ăn uống? Ngủ nghỉ? Họ có cuộc đời riêng nào đấy khi bạn không ở đó quan sát?
Câu trả lời là không.
Khi bạn không ở đó, bọn tôi đứng yên.
Thật ra, nghĩ lại cuộc đời chính bạn xem. Có khác gì một trò chơi không hệ thống? Bạn có thấy sau lưng mình bao giờ đâu? Cũng tương tự như cách mà hệ thống phải tải mô hình lên vậy.
Nhưng ít nhất, bạn có cuộc đời của riêng mình.
Trong khi đó, tôi cứ phải hằng ngày chứng kiến nhân vật chính của thế giới tìm đường vào trái tim của các cô nàng nữ chính.
Định mệnh đời tôi thế đấy.
Tôi không ghen tị đâu. Tôi thề!
Lời tác giả:
Thế giới Eroge là ngôi nhà của C, nơi một nhân vật nền như cậu sống qua hàng trăm, hàng nghìn, hàng vô số lần tái thiết lập khác nhau. Cứ liên tục chứng kiến các cô gái chém giết lẫn nhau, C đã cố gắng cứu lấy họ khỏi những sự kiện theo cốt truyện, để rồi hoặc bị giết, hoặc bị hệ thống xóa bỏ. Thế nhưng, lần tái thiết lập này quái lạ vô cùng. Cứ như thể những cô gái yandere nghe thấy những suy nghĩ trong đầu C ấy! Họ cứ bám theo cậu không thôi!
Nhưng đừng nhầm. Đây không phải câu chuyện về một nhân vật phụ xây dựng harem cho mình. Eroge là câu chuyện về ký ức, về những lời nói dối, về những quá khứ bị bóp méo, và những con người bị giam cầm trong vai diễn do hệ thống áp đặt. Là câu chuyện về khát khao tự do, thứ mà chỉ một người duy nhất thực sự có: C. Đáng tiếc, sự tự do mà C có lại là trói buộc lớn nhất. Những mảnh ghép của con người thực của cậu không tồn tại trong cậu, mà tồn tại trong những nhân vật tưởng chừng như vô tri. Các bạn hãy đến với thế giới này, khi cái chết đã trở nên vô nghĩa, để cảm nhận rõ sức nặng của ý thức, ý thức, và sự tồn tại là như thế nào. Liệu chúng ta có đang sống dưới ngòi bút của ai đó khác?
-------------------------------
Tóm tắt:
"Làm trai bốn bể là nhà
Loại trai như vậy có mà ăn xin."
Với hắn, bốn bể là nhà.
Chẳng ai biết quá khứ của hắn ra sao, người ta chỉ biết hắn là một lãng khách kỳ quái lập dị và cực kỳ thiếu thân thiện với cái mỏ hỗn ít khi kiểm soát.
... Nhưng ai cũng phải thừa nhận một điều, hắn rất giỏi xử lý những gì hắn nhận làm.
BẢNG XẾP HẠNG:
89 Bình luận