Truyện tu luyện cũng như báo thù để sau hẵng bàn Minh Vũ An cần chú tâm chuyện trước mắt thông qua sắp xếp lại ký ức kiếp này trong đầu, thân thế là con của đôi nông dân bình thường nhưng một năm trước chiến tranh giữa hai nước Thiên Nhai và Kim Phong sảy ra , chiến tranh kiến cuộc đời của hắn thay đổi hoàn toàn.
Đầu chiến tranh phụ thân bị bắt đi lính không bao giờ quay về nữa mấy tháng sau quân địch tấn công ngôi làng hắn đang sống cướp bóc chém giết , trong lúc chạy trốn lạc mất nương, mất đi quê hương hắn lăng bạt khắp nơi tìm tung tích nương , chưa đầy mấy ngày tin tức lan ra Kim Phong đã hoàn toàn thất thủ bị Thiên Nhai thôn tính toán bộ lãnh thổ mất đi đất nước trở thành lưu dân.
Sau mấy tháng Vua Thiên Nhai cử người tiếp quản tất cả vị trí từ trấn huyện thành lập sổ thông kế dân số chỉ cần không phải tội phạm bị treo thưởng có thể xin thân phận sát nhập vào nước Thiên Nhai sẽ được phân chia ruộng đất , mà nơi Minh Vũ An chạy trốn đến thuộc quản lý của một tên tham quan tên này yêu cầu nộp năm lạng bạc mới cho phép xin thân phận.
Mà Minh Vũ An vốn con nhà nông làm gì có nhiều bạc như thế chưa kể khi ngôi làng của hắn bị công hắn chỉ cầm được chút tiền lẻ sau khi chiến tranh qua cũng dùng để mua đồ ăn đi đường hết làm gì có tiền cho tên quan tham kia.
Nào chỉ hắn mà còn hơn bốn mươi tên lưu dân khác cũng thế theo ký ức cuối cùng có vẻ mọi họ muốn rời đi đến trấn gần đây xem có chuyển cơ nào không mà hắn lúc đó đã bị sốt cao bọn họ chỉ có thể bỏ lại hắn rời đi cũng không trách họ ở tình thế đó đây là lựa chọn tốt nhất.
Hẳn là do kiếp này gặp nguy cơ sinh tử mới khiến cho thức tỉnh ký ức sớm, quan sát xung quanh miếu hoang một lần, Minh Vũ An giơ hai tay đang run rẩy quấn vải rách cầm lấy nồi sắt thật ra cũng không thể coi đó là một nồi nó đã rách nát chỉ có thể nhìn ra là miếng sắt may là còn có thể dùng dun nước nấu chút đồ ăn, bên nồi trong có sẵn nước đã đun Minh Vũ An vừa thổi từ từ uống mấy hớp cảm thấy dòng nước ấm chảy xuống dạ dày cả cơ thể ấm lên chút.
Uống hết nước trong nồi hắn cố gắng đứng dậy cơ thể không còn chút sức nào cố gắng hết sức hắn chỉ có thể bò lê trên mặt đất, ra ngoài cửa gió đông lạnh lẽo thổi vào qua các vết nứt trên cánh cửa đất kiến Minh Vũ An run rẩy không ngừng nhưng vẫn cố gắng đẩy cửa ra gió lạnh lật tức ùa vào kiến hắn run mạnh hơn gió lạnh thổi qua như lưỡi dao sắc cắt lên da thịt hắn, Minh Vũ An gắng sức dùng nồi múc lấy một đống tuyết lớn rồi nhanh chóng đóng kín cửa lại bò lại đống lửa sắp tắt để lại nồi sắt.
Minh Vũ An bò đến một góc khuất nhìn kỹ một hồi nhật lên mảnh đá bật lên một mảnh gạch tường cũ nứt để sang một bên, đăng sau là một cái hốc, Hắn lấy từ trong hốc ra chút củi bó cũng một đoản kiếm và một bọc bằng vải rách nhỏ, lết về bên bếp lửa hắn lấy chút rơm dẫn lửa than gần tắt đốt cháy chỗ củi mới đặt vào, nhặt vài viên gạch để dưới đống lửa dùng là kệ bắc nồi sắt lên đun nước.
Minh Vũ An cở bọc vải ra bên trong còn bọc lá, tách lớp lá ra bên trong là gạo cám đây là thứ hắn bỏ hết tiền còn lại trên người mà mua về, vì ở cùng nhưng lưu dân khác không dám mang ra sợ bị cướp, nước bọt tiết ra cơn đau quạn từ dạ dày chuyền đến kịch liệt hơn cồn cào không ngừng.
Không chần chừ Minh Vũ An bốc một nắm nhỏ cho vào mồm nhai kỹ một lớp bột bám vào lưỡi khoảng miệng những hạt cám nhỏ ma sát lợn cợn khô cứng mùi hăng hôi vị đắng đắng lại chua khô khốc, hắn chỉ có nhai nát nguyễn hết mức mới dam nuốt nhưng vẫn có cả giác vướng ở cổ họng gai gai vô cùng khó chịu hắn nuốt mạnh xuống, vị đắng ngai ngái trong miệng, nhưng hắn vẫn phải ăn chỉ như vậy mới có thể níu lấy một hơi.
Xong hắn bỏ số gạo cám còn lại vào nồi nấu lên trong lúc chờ ngồi sếp bằng điều tức hơi thở cũng không thể tu luyện gì nơi này là Vương quốc của phàm nhân linh khí bạc nhược, võ học thì cơ thể này quá yếu khí huyết suy bại cũng không được hắn có thể dùng một pháp môn thở điều hòa cơ thể dùng cho người bị thương nặng.
" Thật không ngờ khởi đầu kiếp này lại gian nan như vậy nếu không có số lương thực đã giấu này Minh Vũ An chỉ sợ chết đói trong cái miếu hoang này"
0 Bình luận