Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
9.957
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
700
Tóm tắt
99% mạo hiểm giả dừng lại trước khi thắng lớn.
Nằm trong 1% còn lại, Kaelan Vaguer quyết tâm bước ra khỏi vùng an toàn của mình, và mất đi tất cả.
Bây giờ, trong lúc chìm trong hố sâu tội lỗi, Kaelan quyết định chặt đi cánh tay trái của mình.
Nhưng nó lại thuyết phục cậu đi theo một con đường khác.
Xem thêm
-
08/03/2026
-
11/03/2026
Xem thêm
10 Bình luận
"Dĩ nhiên, là một kẻ thất bại cô độc nghèo béo phì ở thế giới hiện đại, không có lý do gì hắn không từ chối cuộc giao dịch đậm chất fantasy này."
Là sao sốp? Là có từ chối hay không zậy?
Chào đón độc giả bằng một đoạn dài thông tin về thế giới không phải là một ý hay. Không phải vì nó lê thê, cũng không phải vì cảm giác tụng kinh mà nó sẽ mang lại, mà là vì người đọc không có "tình yêu" dành cho tác phẩm như người viết. Và như một lẽ hiển nhiên, cảm giác bị nhồi thông tin là không thể tránh khỏi.
Giọng toàn tri nói luyên thuyên liên tục về Vianatina, và chúng tôi - những độc giả - phải ngồi xuống và đọc hết chỗ thông tin dong dài nọ với không một cảm xúc nào khác ngoài chán chường. Tôi không nói tác giả tệ trong xử lý thông tin vì ở trường đoạn hầm ngục với đồng đội mới, thông tin được rót nhỏ giọt ở mức chấp nhận được. Tại sao không làm như vậy ở trường đoạn đầu tiên, dựng một cảnh tử tế rồi nhả thông tin theo cách tương tự?
P/s: Thành ngữ "ốc bươu vớ được cọc chèo" có thật sự tồn tại không thế?Sao không nói đến đoạn tóm lượt ngay sau khi tổ đội chóng vánh vào hầm ngục nhỉ? Tác giả có biết tôi đã mong chờ điều gì không? Vì Pop đã nói [“Cẩn thận, tôi nghe thấy tiếng móng vuốt cào trên đá.” ], và ngay sau đó là một cụm miêu tả sự thận trọng. Tôi đã nghĩ rằng đây sẽ là một trường đoạn giao tranh kiểu "thế giới này, người ta sẽ combat thế này này!", đại loại vậy. Cảm giác hụt hẫng không đến từ việc kể thiếu, mà nó đến từ việc tác giả đã lên nòng súng rồi vứt nó qua một bên.
Tôi biết Lina đang trèo lên vách đá, Pop thì đang ở gần còn Kaelan thì ở một khoảng tương đối xa. Khi Kaelan sập bẫy, cậu ta rơi xuống vực và đu mình trên vách đá. Sau đó thì Lina và Pop lao đến. Rồi. Vấn đề không gian xuất hiện khi con bọ cạp bò ra.
Câu hỏi là, nó từ đâu mà đến?
Nếu nó đến từ cái nấm trơn lùi kia thì chắc chắn nó sẽ giết Lina và Pop trước thảy vì họ đang chắn ở giữa.
Nếu nó đến từ phía lối ra vào, hoặc các hướng khác thì Lina và Pop phải đủ thời gian để kéo Kaelan lên và chạy thoát rồi.
Nếu nó bò lên từ cái hố thì Kaelan chết chắc.
Trường đoạn này nếu đọc để nắm được thông tin Kaelan rơi xuống vực thẳm thì có thể phiến phiến cho qua, nhưng để tạo kịch tính thì tôi nghĩ việc dựng cảnh rõ nét là điều không thể thiếu.