Lần cuối
Số từ
21.686
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
831

Tóm tắt

Tôi từng tin rằng thế giới này chỉ là một vòng lặp của sự vô hồn, cho đến khi những tạo vật tôi từng nhào nặn bằng nỗi đau và mực đen tự tìm đường bước ra đời thực, phá nát sự im lặng mà tôi hằng tôn thờ.

Xem thêm
Thảo luận
Mục lục
  1. 01."Họ" là ai?
"Họ" là ai?
Có thể bạn quan tâm
Xem thêm
Tổng bình luận (13)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Sau khi đọc xg 4 chương, ngoại trừ chương 1 đoạn đầu có thể ổn, còn lại không thể truyền cảm xúc được bao nhiêu. đọc khá máy móc?
Xem thêm
Chương 4: Ta tồn tại, ta sống động
Chương 3, 4 đọc ổn hơn chương 2 nhưng cũng rất tệ
Xem thêm
Chương 3: Sự thật phơi bày
Lúc dùng *** lúc dùng
.
.
.
.
.
Để chuyển đoạn là sao (hoang mang)
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 3: Sự thật phơi bày
Và trong sự hoang mang ấy, bạn vẫn lựa chọn tin vào tôi.
Xem thêm
Chương 2: Nó là ai?
ủa khoan? sao lúc dùng — lúc dùng – loạn xạ vậy? Chương 2 thảm họa quá nha.
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 2: Nó là ai?
Tôi thấy...tell quá nhiều nhỉ?
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 4: Ta tồn tại, ta sống động
Tôi có thể thấy sự mệt mỏi, nhưng giống như sự nuối tiếc hơn chăng?
Xem thêm
Chương 3: Sự thật phơi bày
Xin lòng tớ hãy dừng kỳ vọng đi! Chương 3 lạm ngắt câu, tác giả yêu ngắt câu!!! Câu nào ngắt!!!! xin tớ đừng đọc tiếp chương 4!!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 3: Sự thật phơi bày
Những lúc này, tôi chỉ có thể cảm thán rằng sức sống và lòng kiên định của con người thật kì diệu, điều gì khiến bạn có thể đọc tiếp dù biết nó dở? Không phải câu hỏi chọc tức đâu, tôi thực sự cảm thấy kì diệu
Xem thêm
Chương 2: Nó là ai?
okay, tớ sẽ chờ tác chuyển sinh hoặc remake chương 2 hoặc từ chương 2 trở đi, vì sau khi đọc xg chương 2. tớ đánh giá đây là thảm họa! Tell quá nhiều, tell nhiều không kiểm soát!!!! Tell thêm combo infordump truyền tải thông tin và KỂ LẠI LUÔN QUÁ KHỨ VÀ KỂ LUÔN CẢM XÚC. Tớ xin dừng ở chương 2, tớ quá sợ để đọc tiếp chương 3!
Xem thêm
Chương 1: Sự chán chường
Thú thật, chương 1 khá ổn? Tác viết truyền được cái cảm xúc mà tớ nghĩ tác muốn truyền tải, chương 1 rất tuyệt nếu tính trung bình. Nhưng có một số vấn đề như ngắt đoạn, ngắt câu tuy khá ấn tưởng vì đoạn đầu không hề vấp khi đọc nhưng từ đoạn "Mọi thứ vẫn nguyên vẹn...." thì gần như tác giả lạm dụng nó khá nặng làm việc đọc cứ thấy bị mất nhịp.
Chương 1 tuy tell khá nhiều giúp tớ đỡ động não nhưng cũng vì tell quá nhiều mà từ đoạn về nhà, tớ bắt đầu bị mất cảm xúc rất nhanh, và trật trật sao sao ý. Có một số đoạn nên show chứ không nên tell rất rõ như "Tôi đông cứng. Cổ họng khô khốc." ý tớ là bro! Bạn hiểu vấn đề chứ? đọc thiếu cảm xúc vcl. How to đồng cảm với cái "Tôi đông cứng.."???
Tổng kết, chương 1 rất tuyệt và ổn cho tới đoạn về nhà, sau đoạn về nhà như ###. sorry vì hơi nặng lời nhưng từ đoạn "Cuối cùng cũng về đến nhà...." tớ đọc nó cứ lệch tông và thiếu cảm xúc hay sao ý?
Sorry nếu có nặng lời nhưng câu văn đoạn đầu rất thu hút tớ nhưng đoạn sau lại đập tớ bằng chậu nước lạnh vậy làm tớ khổ vcl!

Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Chương 1: Sự chán chường
Không sao, tôi đã học lại cách viết rồi, đây chỉ là một bộ rất nhỏ trong số vài bộ tiểu thuyết của tôi thôi, ý nghĩa truyền tải cảm nhận được là được, còn nội dung và cách viết thì tôi còn phải học dài, có một bộ khác, bạn có thể xem
Xem thêm