Tôi ngồi ở võ đường nhà chị Mikao, tách trà nóng trong tay từ từ nguội đi theo thời gian.
Không biết từ bao giờ, những buổi chiều thứ bảy như thế này đã trở thành thói quen. Chị mời, tôi đến. Đơn giản như vậy thôi. Nhưng trong lòng tôi, mỗi lần bước qua cánh cổng gỗ cũ kỹ của ngôi nhà Nhật truyền thống này, tim lại đập nhanh hơn bình thường một chút.
"Em uống trà không đường được chứ?" Giọng chị Mikao nhẹ nhàng vang lên từ bên kia phòng, nơi chị đang chuẩn bị ấm trà mới.
"Dạ, em uống được ạ." Tôi trả lời, ánh mắt lướt qua khung cảnh quen thuộc của võ đường. Những thanh kiếm gỗ được xếp gọn gàng bên tường, mùi hương nhang nhẹ lan tỏa trong không khí, và ánh sáng chiều tà len lỏi qua các ô cửa giấy shoji, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn tatami.
Thực ra, tôi không thích trà không đường lắm. Vị đắng của nó luôn khiến tôi nhăn mặt. Nhưng chị Mikao thích uống như vậy, và không hiểu sao, tôi lại muốn giống chị.
"Em biết không..." Chị bắt đầu câu chuyện trong khi rót trà vào hai chiếc chén nhỏ màu xanh ngọc bích. "Trà không đường sẽ giúp em cảm nhận được mùi hương thật sự của lá trà. Vị ngọt tự nhiên của nó sẽ thoáng lên sau lớp đắng ban đầu."
Tôi gật đầu, cố gắng tập trung vào những gì chị nói thay vì chỉ chú ý vào dáng người thanh mảnh của chị khi cúi xuống đặt ấm trà lên bàn. Mái tóc đen dài của chị buông lơi, vài lọn rơi xuống vai, che khuất gương mặt mộc mạc nhưng đẹp theo cách rất riêng của chị.
Chị Mikao là người thầy dạy kendo của tôi. Hay đúng hơn, là con gái của thầy dạy kendo của tôi. Nhưng từ khi thầy qua đời hai năm trước, chị đã kế thừa võ đường này. Lúc đó chị mới hai mươi hai tuổi, còn tôi mười bảy. Giờ đây, tôi mười chín, chị hai mươi bốn, và khoảng cách năm tuổi ấy đôi khi khiến tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ khi đứng bên chị.
"Em nghĩ sao về buổi tập hôm qua?" Chị hỏi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng ánh mắt lại quan sát tôi một cách kỹ lưỡng.
Tôi nhấp một ngụm trà, vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi. "Em nghĩ... em đã tiến bộ hơn so với tháng trước. Nhưng động tác men ở thế kote của em vẫn còn chậm một chút."
"Ừm." Chị gật đầu, môi mím lại như đang suy nghĩ. "Nhưng em đã cải thiện được tốc độ phản ứng rất nhiều. Em nhớ không, lần đầu em đến võ đường, em thậm chí không thể né được cú đánh cơ bản của thầy."
Tôi cười khẽ, những ký ức cũ ùa về. "Em nhớ. Lúc đó em còn nghĩ mình không hợp với kendo. Nhưng rồi..."
"Rồi sao?" Chị ngẩng mặt lên, ánh mắt tò mò.
Nhưng rồi em gặp chị. Những từ ngữ ấy đã lên đến tận đầu lưỡi, nhưng tôi không dám thốt ra. Thay vào đó, tôi chỉ mỉm cười. "Rồi em nghĩ mình nên cố gắng thêm một chút."
Chị Mikao uống một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài khu vườn nhỏ phía sau võ đường. "Tuyết sắp đến rồi nhỉ. Em có kế hoạch gì cho mùa đông năm nay không?"
Câu hỏi bất ngờ khiến tôi giật mình. Tôi đã dự định hỏi chị điều gì đó vào hôm nay, nhưng giờ đây, khi cơ hội đã đến, lời nói lại không chịu tuôn ra.
"Em... em có thể sẽ đi trượt tuyết với lớp." Tôi trả lời, cảm giác như đang lãng phí một cơ hội quan trọng. "Còn chị thì sao ạ?"
"Chị à..." Chị dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng quanh miệng chén trà. "Chị cũng chưa có kế hoạch cụ thể. Có lẽ sẽ ở nhà, lau dọn võ đường, chuẩn bị cho năm mới."
Luôn luôn như vậy. Chị Mikao luôn một mình. Sau khi thầy qua đời, chị dường như đã tự nhốt mình trong căn nhà này, chỉ ra ngoài khi cần thiết để mua thức ăn hoặc đi chợ. Học trò của thầy gần như đã không còn ai quay lại, trừ tôi và vài người khác vẫn đến tập luyện mỗi tuần.
"Chị không thấy cô đơn sao?" Câu hỏi tự nhiên tuôn ra trước khi tôi kịp suy nghĩ.
Chị Mikao ngẩng mặt lên, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Rồi chị mỉm cười, một nụ cười buồn mà tôi đã thấy nhiều lần. "Cô đơn chứ. Nhưng chị đã quen rồi. Và cô đơn cũng không hẳn là xấu, em biết không? Đôi khi, trong những khoảnh khắc yên tĩnh ấy, chị có thể nghe thấy giọng nói của chính mình rõ ràng hơn."
Tôi không biết nên nói gì. Trái tim đập loạn nhịp, và tôi cảm thấy một cơn nóng lan từ cổ lên mặt. Đây chính là lúc. Nếu không phải bây giờ thì bao giờ?
"Chị Mikao..." Tôi bắt đầu, giọng run run một chút. "Em có điều muốn nói với chị."
Chị đặt chén trà xuống, quay hẳn người về phía tôi. Ánh mắt chị dịu dàng nhưng cũng có chút lo lắng. "Em cứ nói đi."
"Em..." Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm những từ ngữ phù hợp. "Em nghĩ... những buổi chiều như thế này, em rất trân trọng. Không chỉ vì kendo, mà còn vì... vì được ở bên chị."
Chị Mikao không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Tôi tiếp tục, lời nói giờ đây trôi chảy hơn. "Từ lúc em bắt đầu học kendo, em đã học được rất nhiều thứ. Không chỉ về võ thuật, mà còn về cách đối diện với bản thân, cách kiên nhẫn, cách tìm kiếm sự hoàn thiện trong từng động tác nhỏ nhất. Và tất cả những điều đó, em học được từ chị."
"Em..." Chị lên tiếng, nhưng tôi lắc đầu nhẹ, xin phép được nói hết.
"Chị biết không, mỗi lần em đến đây, em không chỉ mong được luyện tập. Em mong được gặp chị, được nghe giọng nói của chị, được ngồi uống trà như thế này dù nó đắng đến mức nào." Tôi cười gượng, cố gắng che giấu sự hồi hộp. "Em nghĩ... có lẽ với em, những buổi chiều này đã không còn chỉ đơn thuần là thầy và trò nữa."
Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Chị Mikao không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt phức tạp khó tả. Tôi thấy môi chị mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Khoảng lặng kéo dài đến nỗi tôi bắt đầu nghĩ mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Có lẽ tôi đã hiểu nhầm. Có lẽ những cử chỉ nhỏ nhặt mà tôi nghĩ là đặc biệt chỉ là sự quan tâm thông thường của một người thầy dành cho học trò.
"Em xin lỗi nếu..." Tôi bắt đầu, nhưng chị Mikao lắc đầu.
"Không, em đừng xin lỗi." Giọng chị nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. "Chị chỉ... chị không ngờ em lại nói ra những điều này."
"Chị..." Tôi ngập ngừng. "Em không mong chị phải trả lời ngay. Em chỉ muốn chị biết rằng... rằng trong lòng em, chị là một người rất đặc biệt."
Chị Mikao cúi mặt xuống, tóc rơi xuống che khuất khuôn mặt. Tôi thấy bàn tay chị run nhẹ khi cầm lấy chén trà. "Em biết không... chị lớn hơn em năm tuổi."
"Em biết." Tôi gật đầu. "Nhưng con số ấy không quan trọng với em."
"Và em còn trẻ." Chị tiếp tục, giọng có chút nao nao. "Em còn cả tương lai phía trước. Còn chị... chị chỉ là người canh giữ căn võ đường cũ kỹ này."
"Chị đừng nói vậy." Tôi cảm thấy một cơn tức giận nhẹ dâng lên. Không phải giận chị, mà giận vì chị tự hạ thấp bản thân như vậy. "Võ đường này, cách chị kiên trì duy trì nó, cách chị dạy dỗ học trò, tất cả đều rất đáng trân trọng. Và đối với em, chị là người quan trọng nhất."
Chị ngẩng mặt lên, ánh mắt đỏ hoe. "Em thật sự nghĩ như vậy sao?"
"Em không chỉ nghĩ, em còn chắc chắn." Tôi trả lời không chút do dự.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má chị Mikao. Chị vội lau đi, cười gượng. "Xin lỗi. Chị không muốn khóc đâu. Chỉ là... đã lâu lắm rồi chị mới nghe ai đó nói những điều tử tế như vậy."
Tôi muốn đứng dậy, muốn đến bên cạnh chị, muốn lau nước mắt cho chị, nhưng tôi không dám. Khoảng cách giữa chúng tôi, dù chỉ vài mét, bỗng trở nên xa xôi như một vực thẳm.
"Giáng sinh sắp đến rồi nhỉ." Chị Mikao bỗng nhiên nói, giọng có vẻ bình tĩnh trở lại. "Mùa lễ hội, mọi người đều có kế hoạch riêng."
"Ừ." Tôi gật đầu, không hiểu tại sao chị lại đổi chủ đề đột ngột. "Chị có định đi đâu không?"
Chị im lặng một lúc lâu. Rồi, với giọng điều nhẹ đến nỗi tôi gần như không nghe thấy, chị nói: "Chị có lẽ sẽ đi gặp một người."
Trái tim tôi như bị ai đó túm chặt lại. "Một người?"
"Ừ." Chị gật đầu, không dám nhìn vào mắt tôi. "Một người... một người mà chị đã giữ trong lòng từ lâu."
Âm thanh của chiếc chén trà chạm xuống bàn gỗ vang lên lạnh lẽo trong không gian yên tĩnh. Tôi không còn nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài, không còn cảm nhận được hương trà trong phòng. Tất cả dường như đều biến mất, chỉ còn lại câu nói của chị vang vọng trong đầu tôi.
"Em hiểu rồi." Tôi cố gắng giữ giọng nói bình thản, nhưng nó vẫn run run một chút. "Chị đã có người trong lòng rồi."
"Không phải vậy." Chị vội vàng nói, rồi lại im lặng, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp. "Hay là... có lẽ đúng vậy. Chị cũng không biết nữa. Chị chỉ biết rằng, mình cần gặp người đó, cần nói cho người đó biết cảm giác của mình trước khi quá muộn."
Tôi cảm thấy như có gì đó vỡ tan bên trong lồng ngực. Nhưng đồng thời, một phần nào đó trong tôi lại cảm thấy... vui. Vui vì chị Mikao đã dám đối diện với cảm xúc của bản thân, dám bước ra khỏi căn nhà này để tìm kiếm hạnh phúc.
"Em ủng hộ chị." Tôi nói, cố gắng mỉm cười dù biết nụ cười đó chắc chắn trông rất cố gắng. "Chị nên đi gặp người đó. Chị xứng đáng được hạnh phúc."
Chị Mikao nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng nhiều cảm xúc mà tôi không thể giải mã được. "Em... em là người tốt."
"Không hẳn." Tôi lắc đầu. "Em chỉ muốn chị được hạnh phúc thôi. Và nếu người đó khiến chị hạnh phúc, thì em nghĩ mình nên ủng hộ."
Dù nói vậy, nhưng bên trong lòng tôi, một cơn sóng đau dữ dội đang dâng lên. Tôi cảm thấy như mình đang đứng trên một mảnh băng mỏng, và dưới chân là vực thẳm sâu hun hút.
"Em biết không..." Chị bắt đầu, giọng rất nhẹ. "Chị luôn nghĩ mình sẽ mãi ở một mình. Sau khi bố chị qua đời, chị cảm thấy như mình không còn chỗ dựa nào nữa. Võ đường này là tất cả những gì chị còn lại. Và chị nghĩ mình sẽ dành cả đời để canh giữ nó, một mình."
Tôi lắng nghe, không dám ngắt lời.
"Nhưng rồi..." Chị tiếp tục, ánh mắt nhìn xa xăm. "Rồi chị nhận ra rằng, có một người luôn ở đây, luôn đến mỗi tuần, không bao giờ bỏ lỡ. Dù trời mưa hay nắng, người đó vẫn xuất hiện, với nụ cười tươi và ánh mắt chân thành. Và từ từ, chị bắt đầu mong chờ những buổi chiều thứ bảy."
Trái tim tôi đập loạn. Chị đang nói về tôi à?
"Nhưng chị cũng biết rằng, mình không nên có những suy nghĩ đó." Chị cười buồn. "Em còn trẻ, còn cả tương lai phía trước. Chị không muốn trở thành gánh nặng, không muốn giữ em lại ở nơi này."
"Chị không phải là gánh nặng." Tôi nói, giọng quyết đoán hơn tôi nghĩ. "Chị đừng bao giờ nghĩ như vậy."
Chị Mikao mỉm cười, một nụ cười đẹp nhưng đau lòng. "Em thật tốt. Nhưng chị nghĩ... chị nên đi gặp người trong lòng của mình. Không phải vì chị không trân trọng những gì em nói, mà vì chị cần phải chắc chắn về cảm xúc của bản thân."
Tôi không biết nên nói gì nữa. Tất cả những từ ngữ trong đầu đều biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt. Tôi cảm thấy mình cần rời khỏi đây, cần không gian để thở, để suy nghĩ, để xử lý những cảm xúc đang dâng trào.
"Em nghĩ em nên về rồi." Tôi đứng dậy, cố gắng giữ động tác thật tự nhiên. "Trời sắp tối rồi."
Chị Mikao cũng đứng dậy, ánh mắt lo lắng. "Em... em không sao chứ?"
"Em không sao." Tôi cười, một nụ cười mà tôi hy vọng trông đủ chân thật. "Em chỉ cần về sớm thôi. Mẹ em sẽ lo nếu em về muộn."
Chị đi theo tôi ra cửa. Bước chân của chúng tôi vang lên trên sàn gỗ, âm thanh đơn điệu trong sự im lặng.
Khi tôi đang cúi xuống đi giày, chị Mikao bỗng lên tiếng: "Em..."
Tôi ngẩng mặt lên.
"Cảm ơn em." Chị nói, giọng run run. "Cảm ơn vì những gì em đã nói hôm nay. Chị sẽ nhớ mãi."
Tôi gật đầu, không tin mình có thể nói được gì nữa mà không để giọng nói phản bội cảm xúc thật sự của mình.
Tôi bước ra ngoài, gió lạnh của tháng mười hai đập vào mặt. Bầu trời đã tối hẳn, những vì sao đầu tiên bắt đầu xuất hiện. Tôi bước đi trên con đường quen thuộc, mỗi bước chân nặng nề như đang mang trên vai cả thế giới.
Tôi đã thua. Trước cả khi trận chiến bắt đầu, tôi đã biết kết cục rồi. Nhưng dù sao, tôi cũng đã nói ra những gì trong lòng. Ít nhất, tôi không phải hối hận vì không dám thử.
Bước chân tôi dừng lại trước cổng gỗ cũ. Tôi quay lại nhìn võ đường lần cuối. Ánh đèn vàng ấm áp bên trong chiếu ra ngoài, tạo nên một khung cảnh yên bình. Và ở đó, bóng dáng của chị Mikao đang đứng, dường như đang nhìn theo tôi.
Tôi vẫy tay một cách miễn cưỡng rồi quay lưng, chuẩn bị bước đi.
"Fuji!" Tiếng gọi của chị Mikao vang lên, khẩn thiết hơn tôi từng nghe.
Tôi quay lại, ngạc nhiên.
Chị đang chạy ra, không đi dép, chân trần trên mặt đất lạnh. Khi đến trước mặt tôi, chị thở hổn hển, má đỏ ửng, ánh mắt long lanh.
"Em..." Chị nói, giọng run rẩy. "Người trong lòng của chị... là em đó."
Thời gian như ngừng trôi.
Tôi đứng sững, không tin vào tai mình. "Chị... chị nói gì?"
"Người chị định đi cùng trong giáng sinh này, người mà chị muốn nói lời yêu thương... là em, Fuji à." Chị nói, nước mắt bắt đầu lăn dài. "Chị đã cố gắng giấu cảm xúc của mình, cố gắng tạo khoảng cách, vì chị sợ. Chị sợ tuổi tác, sợ trách nhiệm, sợ em sẽ hối hận. Nhưng khi nghe em nói hôm nay, chị nhận ra mình không thể để em đi như vậy được."
Tôi cảm thấy như có gì đó vỡ òa trong lòng. Không phải nỗi đau, mà là niềm hạnh phúc tràn ngập.
"Chị..." Tôi không biết nên nói gì, cảm xúc dâng trào đến nỗi tôi chỉ có thể đứng đó, nhìn chị với ánh mắt không thể tin nổi.
"Xin lỗi vì đã làm em hiểu lầm." Chị tiếp tục, giọng giờ đây rõ ràng hơn. "Chị chỉ muốn thử xem, nếu chị nói như vậy, em sẽ phản ứng thế nào. Và khi thấy em vẫn mỉm cười, vẫn chúc chị hạnh phúc dù đau lòng, chị biết rằng... em là người chị đã chờ đợi."
Tôi bước lại gần, khoảng cách giữa chúng tôi giờ đây chỉ còn vài tấc. "Vậy chị... chị có cảm giác với em?"
"Nhiều hơn cảm giác." Chị nói, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi. "Chị yêu em, Fuji. Chị yêu em từ lâu lắm rồi."
Tôi cảm thấy như mình đang bay trên không trung, như tất cả những điều tồi tệ vừa rồi đều chỉ là cơn ác mộng. Và giờ đây, tôi đã thức dậy, trong một giấc mơ đẹp hơn tôi từng tưởng tượng.
"Thế... giáng sinh này, chị vẫn định đi với người trong lòng của mình chứ?" Tôi hỏi, một nụ cười bắt đầu nở trên môi.
Chị Mikao cũng mỉm cười
ười, nụ cười đầu tiên tôi thấy chị thật sự hạnh phúc. "Ừ. Em có muốn đi cùng chị không?"
"Dĩ nhiên rồi ạ." Tôi trả lời không chút do dự. "Em đã chờ đợi câu mời này từ rất lâu rồi."
0 Bình luận