“Nè, nếu như cậu chỉ còn một ngày để sống, và cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, vậy thì, điều cậu sẽ làm là gì vậy?”
Cho đến tận ngày hôm nay, câu hỏi đó vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi.
Khung cảnh ngày hôm ấy, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Đó là một chiều thứ ba oi ả, cái nắng gay gắt đầu hạ len lỏi qua khung cửa sổ, phủ lên lớp học một màu vàng chói mắt.
Tôi đang vùi đầu vào cuốn sách trên tay, còn bàn bên cạnh, Amamiya Ruri đang thẫn thờ nhìn ra bầu trời.
Ruri rất đẹp. Mái tóc đen tuyền, uốn xoăn nhẹ nhàng xõa ngang vai, tôn lên làn da trắng sứ, mịn màng đến mức khiến người ta liên tưởng đến những món đồ gốm tinh xảo dễ vỡ. Đôi mắt cậu ấy to tròn, long lanh như chứa đựng cả một hồ nước mùa thu. Không chỉ có ngoại hình, tính cách Ruri cũng rực rỡ như ánh mặt trời. Cậu ấy luôn vui vẻ, hòa đồng, là tâm điểm yêu mến của cả lớp.
Trái ngược hoàn toàn với ánh hào quang ấy là tôi. Một kẻ có ngoại hình lẫn giọng nói đều bình thường, tính cách trầm lặng, ít nói, tựa như cái bóng làm nền cho bức tranh rực rỡ mang tên Ruri. Có lẽ, thứ duy nhất mà tôi "thắng" được cậu ấy, chỉ là chiều cao 1m75 này, trong khi cậu ấy chỉ đứng đến ngang vai tôi mà thôi.
Trong lúc tôi vẫn đang đắm chìm vào những dòng chữ trong cuốn sách thì bất ngờ, giọng nói của Ruri cất tiếng gọi:
“Kazama! Kazama! Cậu có nghe tớ nói gì không?”
Tôi nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, quay về phía Ruri rồi đáp:
“có chuyện gì không Amamiya?”
“Không có gì hết á, chỉ là thấy cậu tập trung quá nên muốn gọi thử xem cậu có phản ứng không ấy mà, cậu đang đọc gì mà chăm chú vậy?”
Ruri trả lời với một giọng điệu đầy tinh nghịch.
“Chỉ là một cuốn tiểu thuyết thôi, tên là 'Nếu chỉ còn một ngày để sống’ của một tác giả nước ngoài, và tất nhiên là tớ vẫn sẽ phản ứng khi có người khác gọi mình rồi.”
tôi bình thản trả lời câu hỏi từ người bạn bàn bên của mình.
Có vẻ như Ruri không hề biết gì về cuốn tiểu thuyết này, ngẫm lại thì cũng phải, cậu ấy đâu phải là kiểu người sẽ có hứng thú với thể loại sách này đâu. Đúng lúc tôi nghĩ cuộc trò chuyện giữa hai đứa tới đây sẽ kết thúc thì đột nhiên:
“Thế cuốn sách đó, ý tớ là cuốn tiểu thuyết mà cậu đang đọc nói về điều gì thế, có phải là ngày tận thế của nhân loại không? Hay là câu chuyện về một câu chuyện tình đôi lứa bị chia cách bởi chiến tranh?”
Ruri hỏi tôi với vẻ vô cùng hào hứng hiện rõ trên mặt ngây thơ và tinh nghịch. Những giả thuyết mà cậu ấy đặt ra nói thật thì rất thú vị, nhưng tôi chỉ mới đọc được đoạn đầu của cuốn tiểu thuyết này thôi, nên nội dung là gì thì tôi chịu chết.
“Tớ cũng không biết chắc nữa, tớ chỉ mới đọc nó thôi, nhưng tớ nghĩ nó không phải là về tận thế hay là chiến tranh gì đâu.”
Tôi trả lời Ruri bằng giọng điệu có phần hơi hờ hững, dù sao thì tôi cũng không quen việc nói chuyện với người khác, đặc biệt là người khác giới nên không khí giữa tôi và Ruri có chút hơi khó xử.
Tôi đưa mắt sang nhìn Ruri, không biết có phải bản thân nhìn nhầm không nhưng hình như hai má cậu ấy đang phồng lên một chút, có lẽ là đang hơi dỗi vì đã đoán sai nội dung cuốn tiểu thuyết.
Nhưng trạng thái đó nhanh chóng biến mất, Ruri đưa hai tay vỗ nhẹ vào má mình, xốc lại tinh thần gần như là ngay lặp tức. Cô nàng đưa tay vuốt cằm, trông cứ như là một bậc hiền tài nào đó đang suy tư về cuộc đời vậy, chắn hẳn là cậu ấy vẫn đang cố suy nghĩ về nội dung của cuốn sách.
Tôi quyết định sẽ không quan tâm nữa, dù sao thì cứ nhìn chằm chằm vào người khác thì sẽ thật là bất lịch sự. Nghĩ là làm, tôi hướng ánh nhìn của mình quay trở lại những con chữ trên cuốn tiểu thuyết.
Ngay lúc bản thân một lần nữa hoà vào thế giới nội tâm thì giọng nói của Ruri lại kéo tôi quay trở về với hiện tại. Lần này thì tôi đóng hẳn cuốn sách lại do biết chắc rằng mình sẽ không thể tập trung thêm lần nào nữa.
Tôi quay mặt sang phía Ruri, trong lòng thầm nghĩ có lẽ cô nàng sẽ tiếp tục đoán nội dung của cuốn tiểu thuyết nhưng những gì mà Ruri nói lại trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của bản thân.
“Nè Kazama, nếu chỉ còn một ngày để sống, và cậu có thể làm bất cứ điều gì mà cậu muốn, vậy cậu sẽ quyết định làm gì vậy?”
Câu hỏi mà Ruri dành cho tôi hoàn toàn không liên quan gì đến cuốn sách, có chăng là một phần câu hỏi chính là tựa đề của cuốn sách ấy. Tôi ngây người ra khi nghe được câu hỏi ấy, đang tính suy ngẫm để trả lời câu hỏi của cô nàng thì Ruri đã nhanh nhảu giành trả lời trước:
“Tớ ấy nhé, nếu chỉ còn một ngày để sống thì tớ sẽ tỏ tình với người mà tớ thích, sau đó cùng với người đó trải qua ngày cuối cùng trong hạnh phúc.”
Ruri nói xong thì mỉm cười, rõ là cô bạn bàn bên của tôi đang cực kỳ hài lòng với câu trả lời của bản thân. Nghe câu trả lời có phần hơi chi tiết ấy, có lẽ là Ruri đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này.
“Thế còn cậu thì sao? Cậu sẽ làm gì?” Ruri nhanh chóng hỏi tôi sau khi kết thúc màn trả lời của mình.
Trái ngược với cậu ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ về mấy thứ như vậy, mà nếu có đi nữa thì não bộ cũng sẽ nhanh chóng bỏ qua nên trong đầu tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng. Ruri lúc này vẫn đang ngồi ngay ngắn, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Sau vài phút suy nghĩ nhưng không mang lại kết quả gì khả quan thì tôi cũng đành đầu hàng rồi lên tiếng:
“Tớ không biết nữa, tớ chưa bao giờ nghĩ về mấy thứ như vậy hết nên cũng không biết bản thân sẽ làm gì vào lúc đó.”
Vừa dứt câu thì một tiếng “Ểhh” kèm theo đó là một tiếng thở dài từ Ruri phát ra. Chắc hẳn câu trả lời nhạt nhẽo của tôi không thể nào làm cô nàng cảm thấy hài lòng được.
“Đó là câu trả lời tệ nhất mà tớ từng nghe đấy, sao cậu không thử tỏ tình với người mà cậu thích ấy, giống như tớ nè?”
Đó là những lời nhận xét mà Ruri dành cho tôi, tất nhiên là bản thân cũng không quá bất ngờ với điều đó. Cậu ấy còn tốt bụng gợi ý cho tôi nên làm gì nếu ngày cuối đó đến nữa, nhưng mà thật lòng thì tôi chưa từng có cảm xúc thích với ai nên mấy thứ lãng mạn như vậy chắc chắn sẽ bị tôi loại ra đầu tiên.
“Tớ đang không có thích ai hết, mà ngay cả có đi chăng nữa, thì cũng đâu có gì đảm bảo là họ sẽ đồng ý khi tớ nói ra chứ.”
Tôi nhẹ nhàng từ chối gợi ý của Ruri, nghĩ kiểu gì thì lãng mạn cũng không phải từ phù hợp với bản thân mình. Ruri nghe xong thì vẻ mặt còn thất vọng hơn cả khi nãy, nhìn sang tôi với ánh mắt vô cùng phán xét, không thể không thở dài mà lên tiếng:
“Kazama đúng thật là chẳng có tí lãng mạn gì hết á, cậu tính để ngày cuối cùng của mình trôi qua mà không định làm gì thật sao?”
Nghĩ kỹ thì điều Ruri nói cũng không hẳn là không có lý, tôi không thể cứ thế mà để ngày cuối cùng mà bản thân còn tồn tại trên thế giới này trôi qua trong vô ích được, nhưng nếu dùng nó để tỏ tình thì cũng không ổn, bởi nếu tôi mà được ai đó tỏ tình vào ngày cuối cùng của cuộc đời họ thì tôi cũng sẽ không hề cảm thấy hạnh phúc.
“Không phải là tớ không làm gì hết, chỉ là chưa nghĩ ra mà thôi. Về việc tỏ tình thì, nếu như người đó cũng có tình cảm với mình đi, thì việc bày tỏ cảm xúc với họ vào ngày cuối còn sống chẳng phải sẽ khiến họ cảm thấy đau khổ hơn là hạnh phúc sao?”
Tôi trả lời Ruri sau vài phút suy tư, có lẽ sẽ lại bị cô nàng trêu là tẻ nhạt hay gì đó tương tự như thế. Trái với những gì tôi đã nghĩ Ruri lúc này chỉ im lặng, mặc dù vẫn giữ nụ cười trên vẻ mặt của mình, nhưng tôi có thể cảm nhận được được một cách rõ ràng nỗi buồn đang ẩn giấu đằng sau nụ cười ấy.
Đây là lần đầu tôi thấy vẻ mặt đó của Ruri. Bình thường, cậu ấy luôn xuất hiện với vẻ vui tươi, đầy năng động, đó cũng chính là những điểm đã làm nên sự nổi tiếng của cô nàng trong mắt các nam sinh khác.
Ruri lúc này rơi vào những suy nghĩ riêng của mình, có lẽ lời nói của tôi đã vô tình khiến cậu ấy nhớ về một ký ức không mấy vui vẻ nào đó.
Nhìn một Ruri như vậy, một cảm giác lo lắng bất an hiện lên trong tâm trí tôi. Thấy cứ im lặng mãi vậy cũng không giải quyết được gì, tôi hít một hơi rồi lên tiếng:
“Này Amamiya, cậu ổn...”
Tôi chưa kịp nói dứt câu thì tiếng chuông trường đã vang lên. Giờ tự học, cũng là tiết cuối cùng trong ngày đã kết thúc, tôi đang tính quay sang chỗ Ruri để hỏi về sự im lặng vừa nãy thì chợt nhận ra cô nàng đã cất hết sách vở vào cặp của mình, tâm trạng cũng đã vui vẻ trở lại. Mặc dù không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra, nhưng nhìn thấy Ruri vui tươi như vậy cũng khiến tôi thấy an tâm đôi chút.
“Khi nào cậu nghĩ ra được điều mình sẽ làm rồi thì hãy nói cho tớ biết nhé! Giờ thì tớ phải đi sinh hoạt câu lạc bộ rồi, tạm biệt Kazama nhé!”
Vừa nói dứt câu, cậu ấy đã lao nhanh ra khỏi lớp học, tôi chỉ kịp nói ra hai tiếng tạm biệt trước khi dáng hình ấy biến mất hoàn toàn sau cánh cửa.
Amamiya kỳ lạ thật tôi thầm nghĩ.
Tôi cứ mãi nhìn về phía cánh cửa nơi Ruri đã rời đi một lúc lâu rồi mới sực nhớ ra là mình vẫn chưa sửa soạn đồ đạc gì để đi về nhà. Tôi lấy hết sách vở rồi cất vào cặp một cách qua loa xong cũng nhanh chóng bước ra khỏi lớp học. Bản thân cũng không thể ngờ rằng chính cuộc nói chuyện ngày hôm nay với Ruri sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.
2 Bình luận