Volume 1: Elysium - Ngục tù, Dược sư và Elf

Chương 1: Nghiện game thì coi chừng bị hút vào bên trong luôn đó

Chương 1: Nghiện game thì coi chừng bị hút vào bên trong luôn đó

Trong căn phòng u tối nơi chỉ có một nguồn sáng duy nhất phát ra từ chiếc máy tính với những dòng code chạy liên tục trên màn hình. Nguồn sáng duy nhất ấy phảng phất lập lòe lên khuôn mặt không chút sức sống của một cô gái kì lạ.

"Mình... mệt mỏi quá rồi..." Cô thốt ra tiếng than thở đầy yếu ớt trong khi tay vẫn không ngừng gõ phím.

Cô ấy có mái tóc dài màu nâu đậm nhưng lại rũ rượi trông như thể nó chưa động vào tí nước hay dầu gội trong một khoảng thời gian dài. Đi kèm với đó là một chiếc kính dày để che bớt đi vết thâm quầng lâu ngày chưa ngủ ở phía dưới.

Xung quanh cô nào là bịch rác chất đống lộn xộn ở góc phòng, những chai nước tăng lực và cà phê nằm lăn lóc dưới sàn chờ được dọn dẹp trong vô vọng. Nhìn từ ngoài vào thì chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ đây chính là căn phòng của một Hikikomori[note89033] đích thực.

Nếu như không có tiếng than thở kia thì có gọi cô ấy là người máy chắc cũng không có ai dám bắt bẻ. Bởi những gì cô đang làm lúc này chỉ là cong lưng ngồi trước máy tính, đôi mắt dán chặt vào màn hình cùng đôi bàn tay thanh thoát nhập những dòng code vào máy mà không làm bất cứ điều gì khác.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, cho đến khi đột nhiên toàn bộ căn phòng rơi vào tĩnh lặng sau tiếng nhấn nút enter cuối cùng. Con ngươi cô gái ấy từ từ giãn ra trông như nhận thức của cô đang dần quay trở lại với cơ thể. 

"Cuối cùng thì..."

Cô nở một nụ cười xệch biểu lộ đầy sự mệt mỏi. Dù cho việc mà cô đang làm là gì đi chăng nữa thì có vẻ như cuối cùng cô cũng đã được giải thoát khỏi nó rồi.

"Một bước nữa thôi... thì mình có thể... nghỉ ngơi rồi."

Cô nắm bàn tay phải lại thật chặt, rồi lại đưa ngón trỏ lên. Một ngọn gió màu hồng khẽ xuất hiện xung quanh ngón trỏ ngay khi cô chạm vào nút chuột trái. Nó tinh nghịch xoay vài vòng khắp con chuột như đang kiểm tra thứ gì đó, rồi cơn gió ấy cứ thế mà phóng thẳng vào máy tính khiến màn hình đột ngột tắt đi. Làm cho căn phòng trở thành một nơi tối tăm khi nguồn sáng duy nhất đã biến mất.

Một giây trôi qua, mười giây trôi qua, rồi ba mươi giây đã trôi qua. Không âm thanh, không ánh sáng, mọi thứ yên tĩnh và tối đen đến đáng sợ. Và căn phòng cứ giữ trạng thái như thế hơn năm phút, cho đến khi màn hình bỗng sáng lên lại.

Ngay khi căn phòng đã lấy lại được nguồn sáng duy nhất của nó, cô gái kì lạ kia thở ra một hơi thật dài, nhưng lại nhẹ nhàng đến nỗi cứ như đang trút ra hết toàn bộ những mệt mỏi đã tích tụ bấy lâu nay. Cô vừa vươn vai vừa rên rỉ những âm thanh dễ chịu của việc thả lỏng cơ bắp, rồi cứ thế buông thõng toàn bộ cơ thể xuống chiếc ghế công thái học đang ngồi mà lăn ra ngủ một cách ngon lành ngay tấp lự. Đối diện là chiếc máy tính đang liên tục nhấp nháy duy nhất một dòng chữ kì lạ trên màn hình. 

[Chào mừng đến với Isekai Game!].

***

Chủ Nhật,

Ngày 15 tháng 2 năm 2026,

Bảy giờ mười lăm phút sáng.

"Hôm nay con đi dọn rác ở công viên Yoyogi phải không Itsuki?"

Một người phụ nữ đứng tuổi với mái tóc đang dần ngả bạc, người mặc tạp dề đang đứng trong khu bếp rửa chén dĩa lên tiếng hỏi vọng ra chỗ bàn ăn.

"Vâng, tầm khoảng... chín giờ thì con đi." Cậu con trai được gọi tên Itsuki ấy đáp lại khi đang dọn bàn.

Cậu trai này có một khuôn mặt thanh tú khá là ưa nhìn với mái tóc màu đen được chải chuốt gọn gàng. Cậu mặc một chiếc áo màu trắng khá rộng với dòng chữ [Japan Number 1] được in to tướng trước ngực cùng một chiếc quần đùi ngắn tới đầu gối.

"Ngon lành!"

Itsuki dùng ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình chữ V rồi đặt lên cằm, tự gật gù tán thưởng khi nhìn vào bàn ăn trông vô cùng sạch sẽ mà bản thân vừa lau dọn xong. Sau đó cậu mở tủ lạnh, tự thưởng cho mình một hộp nước ép táo đã vơi đi một nửa. Cậu từ tốn cho vào ly rồi mang ra ngoài sofa ở phòng khách sau khi cất lại hộp nước ép vào trong tủ lạnh. 

Itsuki đặt ly nước trên chiếc bàn kính phía trước sofa, chộp lấy điện thoại đang nháy tin nhắn liên hồi rồi nhẹ nhàng ngả người vào chiếc ghế êm ái. 

[Cuối cùng! Itsuki bạn tôi ơi, thời khắc ấy đã đến rồi.]

Itsuki mỉm cười khi đọc dòng tin nhắn đầy phấn khích đến từ một người dùng tên là Suzuki Yoshito. Có vẻ như đây là một người mà cậu khá thân thiết vì bên cạnh tên của người bạn ấy có một biểu tượng ngôi sao.

[Thời khắc gì cơ?]

Itsuki nhắn lại.

[Mày bật TV lên mà xem đi.]

Itsuki nghiêng đầu khó hiểu nhưng vẫn nghe theo lời chàng trai tên Yoshito kia mà cố gắng gượng người dậy với lấy điều khiển. Cậu vừa bật TV lên thì lập tức biết được đây chính là thứ Yoshito nhắc đến mà chẳng cần phải chuyển kênh.

[Tựa game MMORPG[note89034] hoàn toàn miễn phí đến từ một trong những nhà phát hành nổi tiếng nhất Nhật Bản là Triangle Enix đang được hàng triệu người mong chờ trên khắp các nền tảng xã hội sẽ ra mắt trong ngày hôm nay! Trò chơi được dự kiến sẽ phá vỡ hàng trăm kỉ lục với nhiều đánh giá và nhận xét cực kì tích cực đến từ cả chuyên gia lẫn những người đã may mắn trải nghiệm bản beta[note89035] của trò chơi này. 

Còn chần chừ gì nữa? Hãy nhanh chóng lên lịch hẹn những người đồng đội cùng chung chí hướng tải ngay Isekai Game vào tối nay, để cùng hoà mình vào một thế giới fantasy đầy thú vị nào các vị khán giả thân mến của tôi!]

"À..."

Itsuki bỗng nhớ ra điều gì đó sau khi nghe lời quảng cáo mang đầy âm hưởng nhiệt huyết đến từ người dẫn chương trình trên TV. 

Isekai Game là tên của một trò chơi đã được tung ra trailer cách đây hai năm với những hứa hẹn sẽ mang lại cho người chơi cảm giác được chuyển sinh đến “Isekai” một cách hoàn hảo nhất có thể. Dù đã có nhiều ý kiến trái chiều xung quanh tựa game ngay khi trailer đầu tiên được công bố, nhưng chỉ sau vài hình ảnh bị rò rỉ, cũng như là những đánh giá tích cực từ nhiều nơi đã khiến tựa game trở thành một cơn sốt. Thậm chí nó còn vượt qua cả cái tên sừng sỏ là Grand Police Auto VI để trở thành trò chơi được mong chờ nhất trên toàn thế giới.

Và Suzuki Yoshito đã cực kì hào hứng với tựa game này.

Cậu ta liên tục nói về Isekai Game quanh năm suốt tháng khiến Itsuki đôi lúc cảm thấy khá khó chịu, nhưng nhìn bạn mình hào hứng đến thế khiến cậu không nỡ bắt Yoshito dừng lại. Nhưng vì Itsuki chẳng phải là một người có niềm đam mê với game nên là những gì Yoshito đã nói chỉ đi từ lỗ tai này sang lỗ tai kia của cậu mà thôi.

[Tốt rồi nhỉ? Mày đã trông mong nó đến thế cơ mà.]

Itsuki nhắn tin cho người bạn của mình ngay khi kí ức về trò chơi quay lại.

[Mày không biết tao đã chờ đợi ngày này lâu như thế nào rồi đâu, lâu muốn chết đi sống lại đấy!]

[Tao biết, rất rõ là đằng khác ấy.]

Itsuki thở dài rồi cười khổ. Cậu cảm thấy như những ngày Yoshito luyên thuyên về trò chơi này đang dần quay trở lại, thậm chí tần suất có lẽ sẽ còn nhiều hơn sau khi trò chơi ra mắt chính thức cũng nên.

[Today is the day! Vào tối nay, không gì có thể ngăn cản tao chiến con game này hết mình được.]

Đối diện với niềm đam mê cháy bỏng như muốn thiêu đốt cả cuộc trò chuyện dù chỉ bằng tin nhắn, Itsuki chỉ biết thả hai cái nhãn dán hình mặt cười. Cậu đưa tay với lấy ly nước ép khi nãy rồi làm một hơi hết nửa ly.

"Itsuki."

Ngay khi vừa chuẩn bị cầm điện thoại lên để tiếp tục trò chuyện với người bạn của mình thì mẹ cậu bất ngờ gọi khi đang đi ra từ trong bếp. Bà lúc này đã cởi bỏ tạp dề mà mặc lên mình một chiếc áo khoác len trông rất ấm áp.

"Con vào gọi Sakura dậy ăn sáng cho mẹ được không? Mẹ có việc phải ra ngoài tổ dân phố một chút, tiện thể ra chợ mua ít đồ nữa."

"Vâng."

Itsuki ngoan ngoãn đáp lời mà đặt điện thoại lên bàn rồi lập tức tiến tới phòng Ogawa Sakura, chị của cậu.

"Chị hai à, dậy ăn sáng thôi."

Itsuki gõ cửa một cách nhẹ nhàng trước căn phòng có treo một cái biển được trang trí rất nhiều cánh hoa anh đào vẽ tay trên đó, bao bọc cái tên [Sakura] được khắc lên một cách cực kì đẹp mắt. Căn phòng này nằm ở đối diện phòng của Itsuki, nơi được treo biển tên đơn giản nhất có thể, hoàn toàn trái ngược với người chị.

"Năm phút nữa đi."

Một giọng nữ the thé vang lên từ trong căn phòng, chỉ bằng cách nghe âm thanh không chút sinh khí ấy thì Itsuki cũng lờ mờ đoán được là chị mình vẫn còn cuộn người trong chăn mà không chịu dậy.

"Không được. Nếu bây giờ chị không ra thì tới trưa chị mới dậy và chị sẽ bỏ bữa sáng mất."

"Nhưng mà..." Tiếng nói tiếp tục được vang lên với âm lượng có vẻ còn nhỏ hơn khi nãy.

"Không nhưng nhị gì cả, em vào phòng đấy nhé!"

Không chần chừ thêm một giây nào, Itsuki lập tức mở cửa phòng chị mình rồi bước vào. 

Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ khi bước vào thì Itsuki sẽ thấy một căn phòng chất đầy đồ ngủ, đồ lót khắp nơi khiến cậu ngại ngùng mà quay đi chỗ khác. Rồi thì sẽ có những tình huống fan-service giữa chị em mà chỉ có trong những bộ rom-com rẻ tiền mới có.

Thế nhưng đời đâu như là mơ.

"Trời ạ."

Itsuki buông thõng câu nói ấy ngay khi cậu chỉ mới đặt một chân vào.

"Vừa có một cơn lốc quét qua đây đấy à?"

Căn phòng này trông y như một bãi chiến trường với nào là giấy nháp, giấy vẽ nằm đầy khắp phòng. Tranh vẽ thì nằm hổ lốn ở mọi nơi mà không hề được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Đồ lót thì cũng có nhưng chỉ chiếm số ít mà thôi, còn lại chủ yếu là quần áo nữ nằm lẫn lộn với mấy thứ linh tinh khác.

Khi Itsuki vừa mở cửa bước vào phòng thì chị của cậu cũng đã chịu ngồi dậy với một khuôn mặt nhăn nhó.

"Em có biết là tối qua chị phải chạy liên tục ba cái đồ án rồi không? Bỏ một bữa sáng cũng có sao đâu.” Sakura nói một cách khó chịu khi vươn tay lấy kính mà đeo vào.

Ogawa Sakura là một sinh viên năm thứ ba ngành thiết kế đồ hoạ thuộc đại học Tokyo. Cô có khuôn mặt của một mĩ nhân, lông mi dài, mũi cao, khuôn mặt thon gọn cùng với mái tóc nhuộm hồng trông cực kì hợp thời dù lúc này đang rối bời hết lên. Mặc dù dưới mắt là một quầng thâm khá là đậm nhưng cũng chẳng thể nào xoá nhoà đi vẻ đẹp của cô, có thể nói một người xinh đẹp như Sakura khá là hiếm so với mặt bằng chung của phụ nữ Nhật Bản cùng độ tuổi.

"Nếu mà chị chỉ mới bỏ một bữa thì em nói làm gì, nhưng chị đã bỏ rất nhiều rồi và nó không tốt cho sức khoẻ đâu. Chính chị cũng biết là người như chị cần đầy đủ dinh dưỡng như thế nào mà."

Dù nói thế nhưng Itsuki cũng biết chị mình rất mệt mỏi với việc học. Bằng chứng là cậu dù miệng thì đang thuyết giáo nhưng tay vẫn dọn dẹp lại căn phòng của chị mình. Trường đại học Tokyo là nơi có tiếng và sinh viên trường phải trải qua số lượng bài tập và đồ án rất khắc nghiệt. Vì thế Itsuki phải quan tâm chị mình nhiều nhất có thể cho dù việc đó có khiến Sakura khó chịu như thế nào đi chăng nữa, đề phòng việc cô đột nhiên bất tỉnh khi đang chạy đồ án vào giữa đêm.

"Bây giờ em chỉ dọn dẹp một chút phòng chị cho đỡ bừa bộn thôi, em sẽ hoàn thành nốt sau khi đi tình nguyện ở công viên Yoyogi về. Còn bữa sáng thì em sẽ đem đến phòng cho chị, chị chỉ cần lết xác đến bàn rồi ăn thôi. Cỡ đó thì chị vẫn làm được mà phải không?"

Biết mình không thể dọn bãi chiến trường này trong một buổi sáng, Itsuki quyết định chỉ dọn bớt cho có chỗ đi và bàn học của Sakura để tiện mang đồ ăn lên.

"Thật á? Em là nhất đấy Itsuki à! Chị yêu em!"

Sakura buông thẳng người xuống giường và nói cảm ơn em trai mình bằng tất cả năng lượng mà cô có được trong buổi sáng này. Itsuki chỉ biết gượng cười đầy cam chịu rồi xuống bếp chuẩn bị một chút đồ ăn cho Sakura. 

Sau khoảng năm phút thì cậu mang tới một khay thức ăn gồm thịt xông khói và trứng cùng với đó là một chén canh miso húp cho ấm người. Vừa bước vào phòng thì Itsuki thấy Sakura đang nằm trên giường, vừa xoay cây bút điện tử vừa nhìn chằm chằm vào thiết kế trước mặt với khuôn mặt cực kì tập trung. 

Biết là một khi chị mình vào trạng thái đó thì không nên làm phiền, Itsuki chỉ nhẹ nhàng đặt khay bữa sáng lên bàn rồi chậm rãi đóng cửa lại.

"Em để bữa sáng trên bàn rồi nhé."

Sau khi để lại thông báo thật to để chắc chắn Sakura nghe thấy, Itsuki quay trở lại sofa. Cậu nghĩ là mình đã quên mất một thứ gì đó khá quan trọng, nhưng rồi cậu lại mặc kệ mà tiếp tục ngồi coi TV giết thời gian cho đến lúc tình nguyện.

***

Chín giờ mười hai phút sáng,

Công viên Yoyogi, Shibuya, Tokyo.

"Thời tiết hôm nay đẹp thật nhỉ?"

Itsuki tự độc thoại với chính mình khi vừa bước tới cổng của công viên. Cậu ngẩng mặt lên trời rồi hít một hơi đầy sảng khoái không khí trong lành của công viên vào buổi sáng sớm. 

Trước khi tới công viên thì Itsuki đã thay một chiếc quần kaki dài để trông lịch sự hơn cái quần đùi cậu mặc ở nhà. Cậu còn mặc thêm áo khoác xám đơn giản bên ngoài cùng một cái mũ lưỡi trai đen để che nắng.

"A! Itsuki!"

Bỗng từ xa có ai đó la lên tên của bản thân khiến Itsuki giật mình, cậu đảo mắt tìm nơi phát ra âm thanh thì liền phát hiện ra Yoshito, bạn của cậu.

"Tao tới rồi đây." Itsuki đưa tay lên chào.

"Mày đấy nhé."

Bỗng Yoshito đột ngột nhào tới, lấy cánh tay đầy cơ bắp của mình kẹp cổ Itsuki khiến cậu ngạc nhiên mà lấy tay mình vỗ vỗ một cách vô vọng vào cánh tay lực lưỡng kia.

"Mày dám bơ tin nhắn của tao đấy à?"

"Tao xin lỗi rồi còn gì."

Nhận thấy đã kẹp cổ vừa đủ lâu thì Yoshito buông tha cho cái cổ nhỏ bé tội nghiệp của Itsuki. Lí do cho cái vụ kẹp cổ này là trong lúc đang nhắn tin về trò chơi vào lúc sáng thì vì mải chăm lo cho chị mình nên Itsuki đã quên bén mất là mình đang nhắn tin với Yoshito. Mặc dù đã nhận ra và xin lỗi sau khoảng một tiếng xem phim nhưng có vẻ như thế vẫn chưa đủ.

Suzuki Yoshito là một chàng trai cao to với thân hình săn chắc và cơ bắp, bằng cách theo tập một chế độ tập luyện và ăn uống một cách nghiêm khắc nên giờ cậu mới có được vẻ ngoài như thế này. Nếu chỉ xét riêng về khuôn mặt thì Yoshito không được ưa nhìn bằng Itsuki, nhưng cách cậu chăm lo cho vẻ ngoài cùng mái tóc vuốt ngược ra sau trông cực kì ngầu khiến về tổng quan thì Yoshito lại trông đáng tin cậy và nam tính hơn Itsuki.

Itsuki lấy khuỷu tay húc nhẹ vào người của Yoshito với một khuôn mặt khó chịu sau khi được thả ra.

"Mày cũng biết là tao phải lo cho chị Sakura nên tao mới quên béng đi việc nhắn tin với mày mà."

Cả hai vừa đi tới chỗ tập trung vừa nói chuyện.

"Hừm… tao nghe bảo là đại học Tokyo cho nhiều đồ án lắm nên áp lực khủng khiếp ấy. Nghĩ lại thì cũng nể chị ấy thật, là tao thì tao không chịu nổi đâu." Yoshito khoanh tay nói với nét mặt đăm chiêu.

"Ừm. Đó là lí do cả cha mẹ tao và tao phải luôn để ý đến chị ấy, nếu không thì tao sợ chị ấy sẽ ngất xỉu trong lúc chạy đồ án mất."

"A! Hallo Suzuki."

Trong lúc đang đi thì Yoshita nghe có tiếng ai đó gọi mình. Cậu quay đầu sang phải nơi phát ra tiếng kêu thì thấy hai bạn nữ xinh xắn đang đứng dưới một cái cây khá lớn. Có vẻ như là đang tránh ánh nắng. 

"Hallo!" Yoshito đáp lại họ một cách to và rõ ràng.

"Người quen à?"

"À… khi nãy trong lúc chờ mày thì tao có đi vòng vòng bắt chuyện với mấy bạn nữ xinh xinh nên có quen biết chút đỉnh ấy mà."

"Vậy sao…"

Yoshito là một con người mang tính cách siêu hướng ngoại với khả năng giao tiếp đỉnh cao. Cậu có thể bắt chuyện và làm quen với bất kì ai một cách đầy tự nhiên mà vẫn giữ cho đối phương sự thoải mái nhất định. Khả năng đó cộng với vẻ bề ngoài cao to và nam tính khiến cậu lúc nào cũng là tâm điểm của đám đông, đặc biệt là với phái nữ. Mặc dù không nói ra thường xuyên nhưng Itsuki đôi lúc cũng khá ghen tị với cậu ở điểm đó.

Về phần Itsuki thì lại là một người mà cả bạn bè lẫn người thân đều đánh giá cậu không phải là hướng nội hay hướng ngoại rõ ràng. Với người quen thân thì cậu nói khá nhiều, cậu cũng chịu khó tham gia câu lạc bộ hoặc những sự kiện đông người khác như là buổi tình nguyện này chẳng hạn. Nhưng với người lạ thì cậu sẽ hạn chế, gần như là sẽ không bắt chuyện trước và rất ít nói, Yoshito từng bảo để có thể nói chuyện thoải mái với Itsuki thì cần ít nhất là hai tuần.

"Nhưng mà đừng nhắc đến mấy chuyện đó nữa. Hôm nay làm việc thật chăm chỉ, làm quen vài cô gái rồi về chiến game thôi."

Yoshito nói kế hoạch một ngày của mình một cách đầy sảng khoái và vui vẻ. 

"Trong đầu mày đúng là chỉ có game và gái thôi nhỉ?"

Itsuki chợt buông ra một câu nói bâng quơ khiến Yoshito phải lập tức dừng lại mà lắc đầu.

"Là gái xinh và cả đồ ăn nữa. Mày thiếu rồi."

"Nó thực sự quan trọng á?"

"Rất quan trọng là đằng khác!"

Yoshito khẳng định chắc nịch sở thích của mình đầy tự tin như thế khiến Itsuki có đôi chút bất ngờ.

"Chẳng phải toàn là những sở thích không tốt sao?"

"Thì sao?"

Yoshito lấy tay chỉ về mình rồi nói một cách dõng dạc.

"Ước mơ cả đời của tao là trở thành game thủ, cưới gái xinh và tận hưởng mĩ vị năm châu đấy!"

Không biết có phải do bản thân tưởng tượng hay không mà Itsuki lại thấy ánh mắt của bạn mình sáng rực lên sau khi nói những lời đó.

"Tao biết là sở thích của bản thân không giúp ích được gì cho ai, nhưng tao không quan tâm. Tao thích làm những việc mà mình đam mê, giành nhiều thời gian cho nó, bỏ công sức cho nó và vui vẻ khi gặt hái được những thành quả cho bản thân. Tao chẳng quan tâm người khác nói gì, vì đó là sở thích và ước mơ của riêng tao mà."

"Tự dưng lôi cái bài diễn văn ấy ở đâu ra vậy?"

Yoshito nở một nụ cười thật tươi khiến Itsuki cũng bất giác mà mỉm cười. Trong đầu Itsuki lúc này bỗng hiện lên một suy nghĩ thoáng qua là tại sao cả hai người cùng tuổi nhưng độ trưởng thành lại khác nhau như thế, nhưng cậu liền lắc đầu bỏ qua cái suy nghĩ ấy. Cậu không biết câu trả lời và cũng không cần biết, lúc này thì Itsuki chỉ việc ngưỡng mộ người bạn của mình và đi theo cậu ta mà thôi.

Một lúc nào đó, Itsuki chắc chắn sẽ trưởng thành hơn, độc lập hơn rất nhiều trong cách sống và suy nghĩ của chính bản thân. Nhưng đó lại là câu chuyện của tương lai.

***

Công viên Yoyogi là một trong những công viên thành phố lớn nhất lại Tokyo với tổng diện tích rơi vào khoảng 540.000 mét vuông. Điều khiến công viên Yoyogi nổi tiếng với cả người trong và ngoài nước là nhờ tuyệt cảnh của nó cùng với đó là những hoạt động sôi nổi diễn ra khắp cả công viên như nhảy nhót hoặc hát hò. Hoa anh đào bao phủ vào mùa xuân, lễ hội tấp nập vào mùa hè hay những chiếc lá vàng, bạch quả rơi xuống đất lúc giữa thu, tất cả đều tạo nên một Yoyogi có thể lôi cuốn bất kì ai.

Nhưng vì nổi tiếng như vậy nên việc lúc nào trong công viên cũng có rác hay bàn ghế bị hư hại là chuyện đương nhiên. Vì thế cứ mỗi tháng một lần, hội tình nguyện của Itsuki và Yoshito sẽ đến đây để quét dọn và sửa sang lại công viên, giúp công viên luôn giữ được vẻ đẹp của nó.

Ngay lúc tất cả tập trung đủ thì người phụ trách nhóm tình nguyện liền chia cả hội thành nhiều nhóm để dễ làm việc. Yoshito thì nằm trong nhóm phụ giúp khuân vác và sửa chữa bàn ghế do những người tụ tập làm hỏng, còn Itsuki thì cầm túi và tay gắp rác đi tới khu vực chỉ định để nhặt hết rác ở khu đó. 

Trong lúc đang nhặt rác, Itsuki đã đi tới góc của công viên, một nơi khá vắng vẻ để nhặt rác. Vừa đi được nửa đoạn thì cậu thấy có một cô gái ngất xỉu giữa đường. Cậu bất giác nhìn ngang ngó dọc để kiểm tra xem đây có phải là một trò đùa nào đó hay không, sau khi suy nghĩ vài giây thì cậu lập tức chạy tới chỗ cô gái ấy.

"Chị gì đó ơi, chị có sao không?"

Itsuki cúi thấp người xuống,  ghé tai vào mũi cô để kiểm tra xem người này còn thở hay không.

Đột nhiên từ bụng của cô gái phát ra tiếng kêu khá to khiến Itsuki giật nảy mình. 

"Cứu với... đồ ăn... nước... chết mất."

Cô cố gắng đưa cánh tay của mình về phía Itsuki rồi bắt đầu nói chuyện một cách yếu ớt. Thế là cậu vội vàng bế cô đặt lên cái ghế dài gần đó rồi chạy đi mua đồ ăn thức uống.

Khoảng mười phút sau đó.

"Đã quá đi!"

Cô gái ngất xỉu lúc nãy hét lớn một cách không cần thiết sau ghi gặm bay một nửa cơm nắm trên tay rồi tu một phát hết cả chai nước mà Itsuki vừa mua cho.

Cô có một mái tóc nâu dài khá xuề xòa, khuôn mặt trông khá mệt mỏi được biểu lộ hết qua vết thâm quầng khá lớn lấp ló sau chiếc kính tròn mạ bạc. Cô mặc trên mình một chiếc áo len dài tay cùng màu với tóc và một chiếc quần da màu đen. Dù vẻ ngoài hơi thảm nhưng cách phối đồ của cô có thể nói là khá thời thượng và hiện đại.

"Cảm ơn nhé chàng trai! Không có em thì chắc là chị bước tới thế giới bên kia mất rồi."

"Không có gì đâu, dù gì thì chị cũng đã trả lại tiền cho em mà."

Vừa lúc nãy, sau khi đã tỉnh táo lại nhờ thức ăn mà Itsuki mua cho thì cô cũng móc tiền ra mà trả cho cậu. Điều này khiến Itsuki khá yên tâm, vì cậu sợ rằng đây là một dạng lừa đảo nào đó để nhờ người lạ mua đồ ăn chực cho.

"Tên của em là gì vậy chàng trai?" 

Cô gái vừa hỏi vừa cho nốt miếng cơm nắm cuối cùng vào miệng.

"Itsuki, Ogawa Itsuki. Nhưng mà chị có thực sự ổn không vậy?"

Mắt thâm quần, đầu tóc rối bời, cùng với đó là đói và khát đến mức xỉu giữ đường. Vì đây là một chỗ khá vắng vẻ tại công viên nên nếu Itsuki không đến hoặc có kẻ xấu nào đó mò tới thì tình huống có thể đã tệ hơn rất nhiều.

Sau khi nghe câu hỏi đó thì cô chỉ biết cười gượng mà trả lời.

"Nếu nói là ổn thì chắc em không tin đâu nhỉ? Chỉ là… chị có một công việc mà chị bắt buộc phải làm cho xong thật nhanh, và mấy hôm nay chị phải thức trắng đêm để làm việc đó nên cơ thể có chút yếu thôi."

"Thế công việc đó đã xong chưa?"

"Vừa xong hôm qua thôi."

"Vậy à."

"Ừm."

Cuộc trò chuyện bỗng rơi vào bế tắc khiến cả hai im lặng một hồi lâu. Trong cái sự im lặng ngượng ngùng này thì Itsuki chỉ biết ước là mình có một chút khả năng giao tiếp của Yoshito thì tuyệt đối sẽ không có cái khoảng lặng chết chóc này. 

"Isekai Game…."

Bỗng dưng toà nhà đối diện chạy quảng cáo bằng màn hình LED về tựa game mà Yoshito luyên thuyên suốt bữa nay khiến cậu bất giác thốt lên. Cô gái kia sau khi nghe Itsuki nói thì tự nhiên giật mình rồi cúi gằm mặt xuống đất.

"Nè chàng trai, em thích trò đó à?" Giọng nói của cô đột nhiên có chút gì đó trầm buồn.

"Hửm? à..." Hơi bất ngờ trước câu hỏi đột ngột đó nhưng Itsuki vẫn trả lời. "... nếu mà nói là thích thì em không nghĩ là mình thích. Nhưng em có một người bạn thân rất thích trò chơi này và nó lúc nào cũng rủ rê em tải và chơi, nên là bọn em tính sẽ chơi trong hôm nay."

"Thế à?"

Cô gái đứng phắt dậy sau câu nói đó rồi lấy hai tay đút vào trong túi. 

"Chàng trai, em có thích cuộc sống này không?"

Itsuki nhăn mặt tỏ vẻ khó hiểu sau khi nghe sau câu hỏi và cái hành động lạ lùng ấy, nhưng cậu vẫn suy nghĩ một cách nghiêm túc về nó. 

"Nếu buộc phải trả lời thì chắc sẽ là... có...? Em không ghét cuộc sống hiện giờ, nhưng cũng không thật sự yêu thích nó cho lắm. Có thể là do em chưa có một sở thích hay ước mơ đặc biệt nào, có thể sẽ thay đổi trong tương lai nên là... vâng, đó là câu trả lời của em." 

Một câu trả lời cực kì nghiêm túc và đậm chất Itsuki.

Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói với một vẻ mặt tăm tối cùng tông giọng không một chút vui vẻ nào.

"Chàng trai à, vì em đã cứu chị nên chị sẽ cho em một lời khuyên cực kì chân thành này nhé. Tuyệt đối đừng có tải Isekai Game, cũng đừng cho bạn em đụng vào trò chơi đó. Nó sẽ thay đổi cuộc sống hiện giờ của hai đứa vĩnh viễn đấy."

Cô liền thở ra một hơi dài thượt mà tiếp lời của mình.

"Chị biết với tư cách của một người lạ thì chị chẳng có quyền gì cấm cản hai đứa. Chị cũng không có cách nào để có thể giải thích với em. Nhưng làm ơn đấy Itsuki, đừng đụng vào trò chơi đó nhé."

Itsuki lúc này để ý trong mắt của cô gái đối diện mình bỗng ánh lên vẻ mệt mỏi và bất lực kì lạ nào đó mà cậu không thể giải thích. Điều này khiến Itsuki bỗng cảm thấy bất an, cứ như thể là nếu đụng vào Isekai Game thì cả cậu lẫn Yoshito sẽ gặp phải chuyện đó không hay vậy.

Itsuki liền nhắm mắt rồi suy nghĩ một cách thật nghiêm túc điều mà cô gái vừa nói, nhưng rốt cuộc có nghĩ đến cỡ nào thì cậu cũng không biết ý của cô là gì.

Nhưng ngay khi vừa mở mắt định trả lời thì cô gái đó đã biết mất tự lúc nào chẳng hay.

Cậu đứng dậy rồi đảo mắt, quay đầu tìm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng cô gái kia đâu. Giữa một nơi vắng vẻ không có người này, có một ngọn gió chợt thổi vào gáy khiến Itsuki lạnh sống lưng. Tự nhiên có một dòng suy nghĩ đi ngang qua đầu cậu, có thể nào đây là một chương trình nào đó có camera ẩn thử thách lòng tốt của người lạ. Hoặc có thể là trong công viên này có ma. Vừa nghĩ tới đó thì Itsuki lập tức lắc đầu rồi tiếp tục làm phần việc của mình một cách nhanh chóng hơn để bù lại khoảng thời gian đã mất vừa rồi.

Cùng thời điểm ấy, tại một nơi nào đó ở trung tâm Tokyo.

Cô gái tóc nâu vừa ở công viên giờ đang thong dong bước tới trước cửa của một toà nhà to lớn với khuôn mặt u ám. Khi cô vừa tới thì liền thấy một tên mập đầu đội mũ lưỡi trai đỏ đang đứng chờ.

"Lâu quá đấy chị à. Nhanh chóng vào trong thôi, đã đến lúc rồi." 

"Ừ."

Tên mập bước vào trong trước bỏ lại cô gái đang nghiến răng cùng với hai bàn tay nắm chặt đến gần như chảy cả máu. Sau khi hít vào một hơi thật sâu và thở ra thì cô buông lỏng cơ thể rồi bước vào trong toà nhà đó. 

Bầu trời của Tokyo lúc này đang dần chuyển thành một màu xám xịt, và đúng khoảng vài phút sau khi bầu trời thay áo, mưa đã rơi.

***

Sáu giờ mười lăm phút tối,

Nhà của Ogawa Itsuki.

"Trời mưa to thật đấy nhỉ?" Itsuki đang ngồi học bài trong phòng, nhìn ra cửa sổ mà nhận xét. 

Bên ngoài là cơn mưa tầm tã, to đến mức gần như có thể gọi là bão khiến gió và mưa cứ liên tục đập vào cửa kính phòng của cậu khiến Itsuki không thể tập trung học bài được. Cậu đảo mắt nhìn sang chiếc đồng hồ điện tử đặt trên bàn.

"Còn tận bốn mươi lăm phút à? Đi coi phim tí giết thời gian vậy."

Thế là cậu quyết định gấp sách vở gọn gàng lại rồi đi ra ngoài mở phim lên xem chờ đến lúc trò chơi mở server[note89036].

Cậu vừa coi được chừng mười lăm phút thì có tiếng mở cửa phát ra.

"Ây da mưa to thật đấy."

"Mừng chị về."

"Chị về rồi đây."

Người vừa mở cửa bước vào nhà là Sakura, chị của Itsuki. Mặc trên mình một cái quần ngắn cùng với cái hoodie xám màu đã dính phải rất nhiều nước, có vẻ như khi ra ngoài cô đã không mang theo dù hay áo mưa nên giờ mới bị ướt như chuột lột thế này.

"Trời ạ! Sao chị lại bị dính mưa nhiều thế."

Itsuki nhanh chóng chạy vào nhà tắm đem khăn ra cho cô lau người trong lúc cô cởi cái hoodie đã dính cả tấn nước ra. Cái áo đó bây giờ chắc cũng đã nặng thêm cả chục kí rồi cũng nên.

"Lúc em đang ở công viên thì chị đã ra ngoài gặp bạn, và bỗng nhiên trời đổ mưa, và chị không mang theo ô hay áo mưa vì lúc đấy trời nắng, và tada!" Sakura vừa nói vừa cố lau khô tóc và cổ mình.

"Sao chị không đợi ở đâu đó hay mua đại một cái ô đi? Thật tình ấy, chị lúc nào cũng phải để người khác lo lắng cho mình như vậy thì sao em và cha mẹ có thể an tâm cho chị đi ra ngoài sống riêng được."

"Này nhé! Dù có là sự thật đi chăng nữa thì làm ơn đừng có xé nát chút tôn nghiêm ít ỏi còn xót lại của người chị này được không?"

Sakura búng nhẹ vào trán Itsuki rồi chạy ù thật nhanh vào phòng tắm để có thể dội người cho đỡ bị cảm, dù thế thì trông cô ấy có vẻ gì đó khá là vội vàng.

"Ui da!"

Và sự gấp gáp đó đã làm cô vô tình đá ngón chân út vào bàn khiến cô vừa la vừa nhảy lò cò vào phòng tắm. Nhìn thấy cảnh tượng đấy thì Itsuki không khỏi cảm thấy làm lạ.

"Chị có chuyện gì gấp à?"

"Là Isekai Game đó! Chị đã trễ nửa tiếng rồi, trâu chậm thì uống nước đục đấy!"

"Chị cũng chơi trò đó á? Bảy giờ mới mở server mà?"

"No no Itsuki em tôi, em còn non lắm. Trong lúc chú đang phải chờ mở server chính thức thì chị, với tư cách là một Beta Tester đã được cho một cái mã để có thể vào game sớm hơn một tiếng rồi."

"Dù có phải ôm đồm hàng đống thứ trên trường đến mức không ăn uống ngủ nghỉ tử tế mà chị còn có thời gian để làm Beta Tester. Nể chị thật đó."

“Sai rồi Itsuki à, là do bận cày game nên chị mới phải thức khuya để hoàn thành nốt bài tập trên trường đấy. Thế mà điểm vẫn nằm trong top đầu đó, hay không?”

Sakura vừa mỉm cười vừa đưa tay lên tạo hình chữ V một cách nhí nhố. Trước hành động đó, Itsuki chỉ biết đưa ra bộ mặt đầy mệt mỏi trong khi những lo lắng trước giờ giành cho người chị của mình trôi tuột theo cơn mưa ngoài kia.

"Chết! Gần tới giờ mở server chính thức luôn rồi."

Chẳng nói chẳng rằng, Sakura phóng hết tốc lực rồi chạy vào nhà tắm bỏ lại Itsuki phải lấy cây lau nhà lau đi những vệt nước mà chị mình tạo ra. 

"Thôi kệ, coi như có thêm tí việc chờ tới giờ vậy."

Chắc mọi người cũng tự hỏi rằng tại sao một người có một lòng đam mê mãnh liệt với các trò chơi như Yoshito lại không đăng ký tham gia phiên bản beta như Sakura, thì đó là vì Itsuki. Itsuki không hề quan tâm đến game nên mấy cái việc phiền phức như đăng ký rồi chờ kết quả để trải nghiệm game trước khiến cậu cảm thấy mệt mỏi. Và Yoshito cũng biết dù có đăng ký chung đi nữa thì cũng chưa chắc là cả hai cùng trúng vé tham gia. Vì thế Yoshito đã quyết định là mặc kệ hết mấy cái trải nghiệm sớm đó để có thể chơi game cùng lúc với Itsuki cho vui.

Còn năm phút nữa là thời gian mở cửa server chính thức của Isekai Game. Itsuki đã ngồi ngay ngắn trên máy tính mà nhắn tin với Yoshito.

[Năm phút nữa! Năm phút nữa!]

Yoshito đã liên tục đếm ngược từ nãy đến giờ khiến Itsuki cảm thấy sự phấn khích của cậu bạn thân đã lên tới đỉnh điểm. Mà cũng phải thôi, khi từ nãy đến giờ phòng của chị cậu đã liên tục phát ra những âm thanh đầy phấn khích cùng những tiếng vỗ bàn vỗ ghế trong vui sướng khiến Itsuki nghĩ đây có lẽ thực sự là một tựa game hay.

Còn hai phút.

[Đây rồi Itsuki ơi, vẫn luật cũ nhé.]

Còn một phút.

[Biết rồi, để nhau yên lặng trải nghiệm game trong hai tiếng đầu chứ gì.]

Năm giây còn lại, 

Bốn,

Ba,

Itsuki đặt tay lên sẵn chuột và bàn phím.

Hai,

Một,

Đồng hồ điểm chính xác bảy giờ.

Itsuki tải lại client[note89037] của trò chơi và cuối cùng cũng đã được kết nối.

Ngay khi vừa bắt đầu thì đã vang lên tiếng người kể chuyện một cách hùng hồn về thế giới của Isekai Game khiến Itsuki đột nhiên cảm thấy có chút gì đó thú vị.

[Chào mừng đến với lục địa Elysium, vùng đất của những giấc mơ. Đây là một lục địa rộng lớn cùng những vùng đất, thành phố được ban phước bởi những vị thần với đa dạng các loài chủng tộc như Elf, tiên tộc hay Dwarf, tộc người lùn. Tại lục địa này, mọi người đều bình đẳng như nhau, đều được ban cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn, cơ hội có cho mình một chuyến phiêu lưu để đời. Kiếm, giáo, phép thuật - Chiến binh, phù thủy, mục sư - Mọi thứ đều là lựa chọn của bạn để có thể tự tạo nên một biên niên sử cho chính mình. Một lần nữa, chào mừng đến với Elysium!]

Đây thật sự là một lời giới thiệu không quá dài nhưng vẫn đủ để khơi gợi sự hứng thú từ người chơi, it nhất là Itsuki đã nghĩ như thế.

"Đẹp thật đấy."

Như lời Itsuki nói, đoạn giới thiệu có chèn thêm rất nhiều hình ảnh của game và hình nào cũng vô cùng chân thật, tuyệt đẹp và bắt mắt hơn bất kì trò chơi mà cậu từng chơi cùng Yoshino. Sau khi tạo nhân vật một cách qua loa thì Itsuki ngay lập tức vào game, trong lòng cậu lúc này đã có chút phấn khích với tựa game và muốn trải nghiệm nó càng sớm càng tốt. 

Chỉ trong một cái chớp mắt, một tiếng đồng hồ đã trôi qua và Itsuki hoàn toàn chìm đắm vào trong Isekai Game quên mất cả thời gian. Một trò chơi được thiết kế hình ảnh tuyệt đẹp, nhân vật chuyển động mượt mà, cách chơi thì đơn giản nhưng cũng không kém phần thử thách được nhà làm game chăm chút rất tỉ mỉ, cốt truyện của game cũng tương đối ổn nhưng mới chỉ có vài phút bắt đầu thôi nên Itsuki cũng chẳng để ý lắm. Nói chung đây là một tựa game mười trên mười theo quan điểm của Itsuki và chắc chắn cậu sẽ gắn bó với con game này trong một khoảng thời gian rất dài, chắc chắn là rất dài.

Trong lúc đang chơi thì bỗng nhiên mẹ của Itsuki gọi điện thoại, và đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy phiền phức và bắt đầu hiểu cảm giác của những người khác khi bị bắt ngừng chơi game giữa chừng.

Và cũng cùng lúc đó tại cở sở chính của nhà phát hành trò chơi Isekai Game.

"Thật sự là em muốn làm như vậy thật sao?"

Trong một căn phòng vắng người với hàng tá những trang thiết bị máy tính khắp nơi, cô gái tóc nâu mà Itsuki đã gặp ở công viên đang nói chuyện với một tên béo trước mặt. Mặt của cô lẫn tên béo đều trông rất nghiêm nghị, ngoài ra trên gương mặt cô còn có chút gì đó giận dữ không cam chịu.

"Thật tình... đã tới mức này rồi mà chị còn lưỡng lự sao?"

Cô gái cắn chặt môi như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thể thốt lên được mà chỉ biết cúi gầm mặt xuống đất, nuốt lại những lời nói đang mắc nghẹn ở cuống họng mà chẳng thể thoát ra.

"Để cứu quê hương của mình thì tại sao chị lại quan tâm đến thế giới này cơ chứ? Chị cứ chờ đó đi, rồi em sẽ cho chị thấy."

Nói xong tên béo liền rời khỏi căn phòng với hai trợ lý đang đứng ngoài cửa, bỏ mặc cô gái ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay trong một căn phòng không một bóng người. Chỉ còn những trang thiết bị, máy tính vô hồn đang liên tục chạy dữ liệu trên màn hình một cách lạnh lùng mà chẳng để tâm đến phiền muộn của người con gái kia.

Cô ngước lên nhìn chằm chằm vào trần nhà lạnh lẽo với vẻ mặt không còn bất kì sức sống nào. Ánh mắt cô xa xăm hướng về một nơi nào đó trong suy nghĩ mà chẳng ai có thể biết được.

"Đây có thực sự là cách tốt nhất không?" Cô tự hỏi bản thân mình như thế.

Sau đó cô đảo mắt sang nhìn chiếc máy tính bên cạnh, hiện trên màn hình lúc này là hàng loạt những cái tên cùng dữ liệu của người chơi từ khắp nơi trên thế giới. Đó là một hàng dữ liệu chạy với một tốc độ cực kì nhanh mà mắt người không thể theo kịp, nhưng bằng cách nào đó cô vẫn có thể đọc được toàn bộ.

"Thomas Andrea, Liu Kung, Hanya, Lee Ji Soo, Kaori, Vân Đình, Svetlana."

Cô gái ấy cứ ngồi đấy rồi đọc toàn bộ những cái tên xuất hiện trên màn hình với một giọng điệu ảm đạm không một chút sức sống. Nhưng rồi liền mở to mắt và ngồi bật dậy khi vừa nhìn thấy thứ gì đó trên màn hình.

"Ogawa Itsuki?!!"

Cô cúi thấp người, mười ngón tay hoạt động hết công suất mà liên tục đảo trên bàn phím để tìm hiểu thêm về cái tên ấy, cái tên của chàng trai đã giúp cô lúc ở công viên. Cô dò tìm thêm trên cơ sở dữ liệu và chỉ có duy nhất một dữ liệu tên là [Ogawa Itsuki].

"Chết tiệt chàng trai à, dù là lời khuyên từ người lạ nhưng thấy em chẳng để tâm thế này khiến chị có chút đau lòng đó."

Cô vừa nói vừa gõ phím liên tục không ngừng để có thể tìm cách cứu Itsuki thoát khỏi trò chơi này càng sớm càng tốt.

Ngay khi vừa định cưỡng ép Itsuki thoát ra khỏi trò chơi bằng quyền quản trị thì đột nhiên có một tiếng sấm đánh xuống.

Không chỉ một, mà là hàng trăm tiếng sấm thay phiên nhau gầm lên khắp nơi như đang có hàng trăm con sư tử đang đua nhau thể hiện bản thân trên bầu trời. Mặc kệ cho hiện tượng kì lạ đó, cô gái kia vẫn đang cố gắng đăng xuất Itsuki với mồ hôi chảy khắp khuôn mặt của mình. Lẽ ra cô đã có thể thực hiện việc này nhanh hơn rất nhiều nếu như đang ở trong phòng quản trị, nơi mà tên béo cùng trợ lý đang ở.

Bên ngoài kia, tiếng sấm vẫn cứ không ngừng gào thét. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên khắp nơi vì tắc đường do có nhiều người tự tiện dừng xe mà xem chuyện gì đang xảy ra. Có người thì sợ hãi núp xuống dưới bàn, người thì nháo nhào quỳ xuống cầu nguyện vì nghĩ rằng tận thế đã đến. Toàn bộ Tokyo rơi vào hỗn loạn, đương nhiên là cả Itsuki cũng thế.

“Ừm, con vẫn ổn. Chị Sakura á? Bây giờ con sang phòng chị ấy kiểm tra ngay đây.”

Hiện tượng sét đánh lũ lượt này khiến mẹ của Itsuki đang nói chuyện điện thoại cũng biểu lộ sự sợ hãi thông qua giọng nói. Itsuki vừa cố gắng trấn an mẹ mình vừa đứng lên định qua phòng của Sakura kiểm tra tình hình.

Bất thình lình thì Tokyo…

Không!

Tất cả đèn điện trên toàn thế giới bỗng tắt ngúm đi như ngọn đèn trước gió, biến một nửa quả địa cầu khi trước vừa tràn ngập ánh sáng giờ chìm vào trong bóng đêm tối tăm, chỉ có ánh trăng hiu hắt vất vưởng trong cơn mưa đã tạnh từ nãy bỗng quay trở lại.

"Chết tiệt!!"

Ngay khi toàn thế giới bị cúp điện, cô gái kia liền tức giận mà đập hai tay xuống bàn một tiếng rõ to.

Tên béo ở phía dưới lầu nghe thấy tiếng đó cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Hắn ra hiệu cho hai tên trợ lý làm gì đó rồi bước vào một căn phòng bí ẩn trong bóng đêm tăm tối mà không cần ánh sáng.

"Bình tĩnh nào, mình còn hai phút lận mà. Đừng lo chàng trai, chị nhất định sẽ giúp em."

Và đợt cúp điện toàn cầu cứ thế trôi qua trong vòng năm phút khiến Tokyo chao đảo đã kết thúc, ánh sáng đã trở lại. Nhưng trong lúc mọi người còn đang hoang mang thì cô gái tóc nâu đó đã bắt đầu gõ phím liên tục.

Cô gái ấy không nói, không thở, không chớp mắt. Như một cái máy được lập trình sẵn, cô chỉ biết dán mặt vào màn hình mà liên tục dùng đôi tay đang phát ra ánh sáng hồng dịu nhẹ thoăn thoắt xử lí dòng dữ liệu như thác đổ có liên quan đến cái tên [Ogawa Itsuki] kia.

Vào đúng khoảnh khắc hơi thở trong miệng cô phì nhẹ ra sau khoảng thời gian ngắn nín thở thì tiếng nút enter liền vang lên đầy mạnh bạo, đi kèm cơ mặt giãn ra thoải mái cùng với hàng tá những thứ kỳ lạ khác nhau hiện lên màn hình.

"Mặc dù không thể cứu em nhưng ít nhất hãy để chị giúp cuộc hành trình trở nên dễ dàng hơn. Khoan đã—"

Chưa kịp dứt lời thì bỗng nhiên màn hình trước mặt cô hiện lên một đống thông báo đỏ với chữ [Error] nhảy khắp màn hình.

"Không! Không! Không! Không! Không! Không! Không! Không!”

Cô gái bắt đầu hoảng loạn, mồ hôi lạnh chảy khắp người, đôi mắt bắt đầu ngấn lệ trong lúc đôi tay nhỏ bé cố làm điều gì đó với bàn phím.

"Trò chơi bắt đầu nào!"

Thế nhưng, ngay khi hiệu lệnh đầy khô khốc của tên béo vang lên thì toàn bộ máy tính trong phòng của cô gái đều bị tắt cái phụp ngay lập tức. Vòm miệng cô mở toang, hai tay lơ lửng trên bàn phím trong lúc nhìn vào khuôn mặt thất thần phản chiếu trên màn hình như một sự chế nhạo. 

Cô đột nhiên hét lên rồi bứt dây bàn phím ra ném vào một góc tường nào đó khiến nó vỡ tanh bành. Cô quỳ xuống, hai tay không ngừng xới tung mái tóc đã rối bời từ trước của mình như một kẻ điên loạn, mồm thì liên tục gào thét những câu từ khó hiểu.

"Mình đã làm rồi! Tay mình đã nhuốm máu! Mình đã giết bọn họ! Mình đã giết Ogawa Itsuki rồi!"

Sau khi buông tha cho mái tóc tội nghiệp, cô dùng tay tì lên bàn để làm điểm tựa mà đứng dậy nhìn ra bên ngoài. Từng hạt mưa nặng trĩu liên tục đập vào cửa kính khiến trái tim của cô ấy đập liên hồi theo từng lần va đập.

Một ánh chớp bỗng lóe lên từ bên ngoài, phản chiếu rõ hình ảnh của cô lên mặt kính trước mặt. Dù mang trên mình bộ đồ trông đắt tiền được phối theo kiểu thời thượng như nào đi nữa thì cũng chẳng thể cứu được cái hình ảnh đầy khốn khổ kia. Mái tóc rối bời, hai vai lệch hẳn xuống, đôi mắt vô hồn cùng khuôn mặt tiều tụy.

"Quả nhiên dù có đi đâu, tới bất cứ nơi nào... mình vẫn chỉ là một con quỷ mà thôi."

Một câu khô khốc vang lên từ khuôn miệng lúc này đang nghệch sang một bên mà nở nụ cười đầy méo mó.

***

[Alo! Itsuki con có nghe mẹ nói không? Itsuki? Itsuki?]

Tiếng nói phát lên từ điện thoại của Itsuki nhưng chẳng có ai ở đó cả. Căn phòng của cậu vắng không một bóng người, chỉ có tiếng quạt và tiếng mẹ của Itsuki vang lên từ đầu kia của điện thoại. Căn phòng của Sakura khi nãy hú hét um sùm giờ cũng im hơi lặng tiếng.

Máy tính của Itsuki vẫn đang sáng, trên đấy cũng đang lấp lóe một dòng chữ mà trông có vẻ là bình thường nhưng lại mang một cảm giác rùng rợn.

[Chào mừng đến với Isekai Game!]

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hikikomori là hiện tượng những người tự giam mình trong nhà, cắt đứt mọi liên lạc xã hội suốt nhiều tháng do áp lực tâm lý và kỳ vọng quá lớn từ cộng đồng
Hikikomori là hiện tượng những người tự giam mình trong nhà, cắt đứt mọi liên lạc xã hội suốt nhiều tháng do áp lực tâm lý và kỳ vọng quá lớn từ cộng đồng
[Lên trên]
MMORPG (viết tắt của Massively Multiplayer Online Role-Playing Game) là thể loại game nhập vai trực tuyến đa người chơi.
MMORPG (viết tắt của Massively Multiplayer Online Role-Playing Game) là thể loại game nhập vai trực tuyến đa người chơi.
[Lên trên]
Bản Beta là phiên bản thử nghiệm gần như hoàn thiện của một tựa game, được phát hành trước khi ra mắt chính thức để người chơi trải nghiệm và tìm lỗi.
Bản Beta là phiên bản thử nghiệm gần như hoàn thiện của một tựa game, được phát hành trước khi ra mắt chính thức để người chơi trải nghiệm và tìm lỗi.
[Lên trên]
Server của một tựa game là hệ thống máy tính trung tâm đóng vai trò "bộ não" để quản lý và kết nối tất cả người chơi trong một thế giới ảo.
Server của một tựa game là hệ thống máy tính trung tâm đóng vai trò "bộ não" để quản lý và kết nối tất cả người chơi trong một thế giới ảo.
[Lên trên]
Trong một tựa game MMORPG, Client là toàn bộ phần mềm bạn tải về và cài đặt trên máy tính hoặc điện thoại để có thể "vào" được thế giới game.
Trong một tựa game MMORPG, Client là toàn bộ phần mềm bạn tải về và cài đặt trên máy tính hoặc điện thoại để có thể "vào" được thế giới game.