"Đau quá, đau quá, đau quá...”
Nè, bạn đã có bao giờ nghĩ rằng quái vật thực sự có tồn tại và đang len lỏi trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta không?
Ờ thì, có vẻ hơi lạc quẻ với điều mà tôi đang muốn nói. Thật ra câu hỏi như này mới đúng hơn:
Bạn có tin rằng “ma pháp thiếu nữ” không phải là những nhân vật hư cấu mà thật sự tồn tại trên đời không?
Tôi trước nhé.
Với tôi thì câu trả lời chắc chắn sẽ là không! Cũng đúng thôi, nghĩ kiểu gì thì việc xuất hiện một con quái vật đi long nhong trong hẻm tối, hay một cô gái sở hữu phép thuật bay qua bay lại thì kiểu gì cũng sẽ bị quay lại, rồi lan truyền khắp nơi cho coi.
Do đó, nếu có hỏi tôi mấy câu hỏi trên bao nhiêu lần đi chăng nữa thì câu trả lời của tôi vẫn chỉ có một.
Đó là không!
Chậc… ít ra sẽ là như vậy nếu tôi không gặp phải cái tình huống này.
Có vẻ hơi khó hiểu nhỉ? Nhưng các bạn yên tâm đi, vì đến cả tôi cũng đang khó hiểu đây mà.
“Tệ thật, cứ thế này thì...”
Tôi chỉ là một học sinh sơ trung bình thường thôi, một người có vẻ ngoài bình thường, học lực bình thường và thể thao cũng bình thường nốt. Tôi không được trả công quá nhiều để giải thích tình hình hiện tại của mình đâu.
Mà, nếu bắt buộc phải nói ra thì... hai từ “nguy cấp” chắc là đủ dùng rồi.
Ầm…
Một âm thanh sụp đổ vang vọng phát ra từ phía sau, nhưng rồi nó lại nhanh chóng bị lấn át bởi tiếng rên rỉ và thở gấp gáp của tôi, một kẻ đang cố lết thân xác tồi tàn của mình, cùng với một vết cắt khá to ở trên bụng.
“Ha... ha... ha...”
Tiếng thở gấp gáp cùng với sự đau đớn tận cùng đang làm tôi mất dần đi ý thức.
Một bên tay của tôi giờ đây đã không còn.
Và mặc cho cơn đau đớn đang xâu xé tinh thần lẫn cả thể xác của tôi.
Tôi vẫn phải chạy.
Chạy để giành lấy sự sống cho bản thân mình.
Tôi cố bước đi trong vô định ở cái nơi xa lạ này, nơi mà hiện tại đang bị xuống cấp trầm trọng sau nhiều thập kỉ bị bỏ hoang. Các bức tường thì đầy rẫy những vết nứt, các mảnh vỡ thì nằm rải rác khắp nơi, và một vài vật dụng y tế thì vương vãi khắp sàn.
Giờ đây, trong dãy hành lang tăm tối mà tôi đang bước đi, tràn ngập sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Nếu có âm thanh nào mà tôi nghe thấy được thì chắn chắn đó là tiếng tim đập thình thịch, tiếng hơi thở dồn dập, gấp rút, tiếng những giọt máu nhỏ lách tách và hơn cả là tiếng bước chân loạng choạng, đầy nặng trĩu của tôi.
“Bụng... nóng quá đi mất...”
Ngoài sự đau đớn ở bụng ra thì cổ họng của tôi cũng đang khó chịu chẳng kém, cảm giác cứ như đang có thứ gì đó nghẹn lại không cho tôi thở vậy. Hình ảnh trước mắt tôi cũng bắt đầu phân chia liên tục, rồi cứ thế mà chồng chéo lên nhau.
Buồn nôn quá đi mất...
“Ọe...”
Nghĩ lại thì tôi đã chạy được bao lâu rồi nhỉ? 10 phút? 20 phút? Tôi cũng không biết nữa.
Điều duy nhất mà tôi biết lúc này là mình vẫn phải chạy, chạy để thoát khỏi “nó”, để cố gắng tìm lấy lối thoát cho bản thân mình.
Cơ mà… Không xong rồi... Tôi bắt đầu thấy ông bà đang ở bên kia sông vẫy tay với mình rồi. Ước gì có ai đó đến cứu tôi ngay bây giờ như các câu chuyện viễn tưởng nhỉ…
Tôi vừa nghĩ thế, vừa nhớ về cuốn truyện mà mình đang đọc dở. Quyển sách kể về một cô gái sử dụng sức mạnh phép thuật của mình để bảo vệ mọi người trong lúc họ tuyệt vọng và cần sự trợ giúp nhất.
Giống như tôi lúc này vậy, tuyệt vọng và chỉ còn cách ngồi chờ đợi phép màu xảy ra.
Mà, chắc chắn là sẽ không có phép màu nào ở đây rồi.
Hà... phim ảnh đúng là lừa người thật đấy. Chẳng có ai nói với tôi rằng làm linh vật thì sẽ có kết cục như thế này cả…
Quả nhiên không thể nào tồn tại một câu chuyện Romcom trong thế giới ma pháp thiếu nữ được mà. Biết thế thì tôi đã không tham gia vào cái câu chuyện này rồi.
“Cô đúng là ác độc khi đã đẩy tôi vào tình huống này đấy, ma pháp thiếu nữ ạ...”
Nói rồi tôi chầm chậm gục xuống và chờ đợi cái chết đến với mình.
0 Bình luận