I Really Want to Stay At Your House

I Really Want to Stay At Your House

I Really Want to Stay At Your House

I Really Want to Stay At Your House

“I couldn't wait for you to come clear the cupboards.

But now you're going to leave with nothing but a sign.

Another evening I'll be sitting reading in between your lines.

Because I miss you all the time...”

*****

Con hẻm cụt tối tăm, chật hẹp nằm giữa cái nơi mà người ta vẫn quen gọi là “Vùng Xám”. Vô vàn thứ rác rưởi, phế liệu bị vứt ngổn ngang; vài chỗ còn chồng chất thành đống lớn chắn hết lối đi. Gián rết, ruồi bọ bò đầy trên các mảng tường tróc lở để lộ cả cốt thép bên trong. Nước thải trào ra từ những đường ống cũ kỹ đã hoen gỉ, nứt vỡ. Từng vũng đọng lại lâu ngày dưới nền đất tạo thành một lớp sình lầy trơn trượt. Mùi hôi thối bốc lên hoà vào với khói bụi từ nhà máy xung quanh khiến bầu không khí ngột ngạt và bí bách đến khó chịu. Một xó xỉnh dường như được Chúa tạo ra nhằm chứa chấp tất cả những gì tệ hại nhất.

Và… “tệ hại” chắc chắn là từ dùng để mô tả về gã đó và việc mà hắn đang làm trong con hẻm bẩn thỉu này. Ta nên gọi gã thế nào đây nhỉ? Chà, khó đấy! Bởi gã có quá nhiều cái tên, cùng lúc mang rất nhiều danh tính phục vụ cho vô số công việc mà hầu hết đều phi pháp. Tồn tại nơi bóng tối đầy rẫy tội ác, có lẽ đến chính bản thân hắn cũng đã quên mất mình là ai. “Kẻ đánh thuê” nghe có vẻ ổn, từ giờ hãy cứ gọi vậy thôi.

Áo khoác rộng cùng găng tay và giày cao cổ, đến khuôn mặt cũng bị che đi quá nửa bên dưới bởi chiếc mặt nạ lọc khí. Những lớp trang phục kín đáo là cách để gã giấu đi thân thể mà phần lớn đã được thay thế bằng máy móc. Kẻ đánh thuê ấy bề ngoài vẫn rất giống một con người bình thường nhưng cảm xúc hay nhân tính bên trong thì chẳng rõ còn sót lại bao nhiêu? Cứ thử nhìn vào đôi mắt thủy tinh sắc lạnh của gã mà xem, không có gì khác ngoài sự đe doạ.

Cảm nhận rõ ràng nhất nỗi kinh hoàng kẻ đánh thuê mang tới hẳn phải là thằng nhóc đang nằm gục dưới nền đất, cố dùng chút sức lực cuối cùng bám lấy chân gã mà rên rỉ cầu xin kia. Thằng nhóc tuổi khoảng mười lăm, cùng lắm mười sáu. Cơ thể nó nhìn qua cũng vạm vỡ, cơ bắp đấy; nếu ở thời điểm khác bất kỳ ai đối mặt có lẽ đều sẽ phải dè chừng. Vậy nhưng ngay lúc này, sau khi bị đánh cho thừa sống thiếu chết, khắp người bê bết thứ nước thải kinh tởm lẫn với máu của chính mình thì trông thật quá đỗi đáng thương. Mọi nỗ lực phản kháng đều vô vọng vì đứng trước nó là một sức mạnh hoàn toàn áp đảo.

Kẻ đánh thuê đã dừng việc đánh đập thằng nhóc tội nghiệp ấy vài phút rồi. Cơ mà chớ có nghĩ rằng hành động đó xuất phát từ lòng trắc ẩn. Gã đơn giản chỉ muốn nó bình tĩnh lại để có thể bắt đầu thực hiện phần quan trọng nhất: tra hỏi thông tin. 

Từ từ hạ thấp người, kéo chiếc thùng sắt bên cạnh lại gần rồi ngồi xuống. Dáng ngồi oai vệ tỏ rõ vị thế của kẻ đang trên cơ. Tay phải gã nắm lấy tóc thằng nhóc, nhấc đầu nó lên để lộ ra một cổng kết nối thần kinh nằm sau gáy. Từ cổ tay trái, sợi dây cáp dài phóng ra, ngoe nguẩy như một sinh vật sống. Kẻ đánh thuê chẳng cần làm gì thêm bởi đầu sợi cáp tự định vị được chỗ cổng kết nối và bay thẳng tới cắm vào tạo nên liên kết tâm trí giữa cả hai. Chỉ mất vài giây, kết nối đã hoàn tất và kể từ lúc này những suy nghĩ dù là thoáng qua trong đầu thằng nhóc gã đều sẽ đọc được.

Qua lâu rồi cái thời phải làm đủ trò để cạy miệng của đối tượng, moi móc chút thông tin qua vài lời khai mà còn không rõ liệu có đáng tin cậy. Thay vào đó, ngày nay, ta hoàn toàn có thể nhìn thấu hết mọi suy nghĩ của người khác nhờ vào sức mạnh từ công nghệ. Nhưng ngay cả với kẻ mang ý chí đủ mạnh mẽ chống lại được sự chi phối của thứ công nghệ ấy, vẫn sẽ còn những công cụ nguyên thủy mà hiệu quả không kém. Đó là nỗi sợ và đau đớn. 

“Sự tàn nhẫn là tất yếu nếu muốn nhanh chóng đạt được mục đích”. Kẻ đánh thuê đã học được điều đó bằng trải nghiệm in hằn dấu tích trên chính cơ thể mình. 

Gã cúi xuống, đưa đôi mắt đỏ ngầu đối diện với thằng nhóc tội nghiệp. Khoảnh khắc hai ánh nhìn chạm nhau cũng là lúc cơ thể nó bắt đầu run lên vì sợ hãi. Có lẽ thằng nhóc thực sự đã nhìn thấy địa ngục sâu bên trong cặp nhãn cầu thủy tinh vô hồn ấy. 

Từng câu hỏi lần lượt được kẻ đánh thuê đặt ra. Cùng với đó là bàn tay chậm rãi siết chặt vào vết thương bên mạn sườn thằng nhóc. Những mẩu xương gãy cứ thế cắm mỗi lúc một sâu thêm lên lá phổi thuần túy là máu thịt. Mỏng manh và yếu ớt như chính tâm trí của nó bây giờ vậy. Cơn đau đến từ từ nhưng vô cùng khủng khiếp. Chẳng thể kháng cự. Ý định lừa dối càng không vượt qua nổi đôi mắt ma quỷ của gã tội phạm lọc lõi. Thông tin quan trọng lần lượt bị lấy đi trong sự bất lực tột cùng. 

Rất nhanh, kẻ đánh thuê đã có đủ những gì hắn cần. Thằng nhóc hết giá trị bị gã thẳng tay ném đi giống như bao thứ rác rưởi quanh con hẻm này vậy. Nó sống hay chết không còn là vấn đề đáng để bận tâm nữa. Và dù nghe hơi mâu thuẫn nhưng thằng nhóc nên cảm thấy may mắn vì màn tra khảo vừa rồi chỉ đơn thuần là phong cách làm việc chứ không liên quan gì tới sở thích cá nhân.

Thu sợi dây cáp về xong xuôi, kẻ đánh thuê ấn ngón tay lên vùng thái dương mở ra một màn hình ảo chỉ mình gã thấy được. Kiểm tra lại dữ liệu thật cẩn thận lần cuối trước khi gửi đi. Đầu bên kia, khách hàng của gã đáp lại bằng những lời khen ngợi về tốc độ và hiệu quả làm việc đáng kinh ngạc nhưng mà gã thì chả quan tâm lắm. Nhiệm vụ được xác nhận đã hoàn thành, kẻ đánh thuê đứng dậy vươn vai rồi ung dung rời đi cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả. Để lại sau lưng góc tối im ắng đến rợn người.

Phía ngoài con hẻm, một màn sương trắng mờ bao phủ lấy toàn bộ không gian. Màn sương ấy được hình thành từ khí thải của các nhà máy, công trường và xe cộ; cũng chính là đặc trưng tạo nên tên gọi “Vùng Xám”. Ở cái nơi mà ta còn không thể nhìn rõ vật gì cách mình chừng mười mét thì sẽ chẳng ai biết được kẻ đánh thuê vừa chui ra từ ngóc ngách chết tiệt nào hay gã đã làm gì tại đó. Thậm chí, nếu mất tập trung chỉ thoáng chốc thôi cũng quá đủ để mất dấu hắn giữa những hàng người và xe đang kẹt dài. 

Giao thông ở “Vùng Xám” luôn rất, rất tệ. Dù cho có bao nhiêu làn xe, bao nhiêu con đường được xây thêm, tắc nghẽn vẫn cứ xảy ra hầu như mọi lúc. Đã gần tới nửa đêm rồi mà hàng dài xe cộ chỉ có thể nhích lên từng tí. Tiếng còi, tiếng chửi rủa vang tới từ khắp mọi phía. Vài gã tài xế nóng tính còn bất chấp lao vào ẩu đả vì dăm ba lý do vặt vãnh làm mọi chuyện càng thêm phức tạp. Với tình trạng này, đi tàu điện chắc là phương án khả dĩ nhất để rời khỏi đây.

Bắt đầu được xây dựng từ những năm đầu của thế kỷ, hệ thống tàu điện đã đóng góp không nhỏ vào thời kỳ phát triển thần tốc của thành phố. Vậy mà năm tháng trôi qua, một thứ từng là biểu tượng của sự tiến bộ và hiện đại rồi cũng trở nên lỗi thời. Chỉ vài tuyến còn được duy trì đến hiện tại chủ yếu để phục vụ cho dân nghèo và vùng ven. Giờ chẳng còn mấy ai thật sự mặn mà với loại phương tiện công cộng này nữa. Nhưng riêng với kẻ đánh thuê thì khác. Trên những toa tàu điện là nơi hiếm hoi mang tới cho gã cảm giác an toàn. 

Khi còn nhỏ, cuộc sống bấp bênh và hỗn loạn ở khu ổ chuột buộc gã thường xuyên phải trốn chạy, nép mình vào đủ mọi ngóc ngách để tránh khỏi tầm mắt kẻ thù. Và những lúc ngặt nghèo như thế, tàu điện là con đường thoát thân hiệu quả nhất. Lớn lên, khách đi tàu cũng ít dần, kẻ đánh thuê lại càng dễ dàng kiểm soát những rủi ro xung quanh. Khuôn mặt của từng người, trang bị mà họ mang theo, hành vi cho tới thái độ. Trong toa tàu bé tẹo đó, không một ý đồ thù địch nào qua mắt được hắn. Ngay cả khi những họng súng chĩa đến từ bên ngoài thì gã cũng quá thừa tự tin rằng mình có đủ không gian và thời gian để xử lý.

À, còn một lý do nữa. Gã ta dường như rất thích ngắm nhìn thành phố ở góc độ này. Trên tàu điện rõ ràng chẳng thể đem lại cái nhìn toàn cảnh, càng không có thời gian quan sát kĩ vào từng chi tiết nhỏ. Vậy mà với kẻ đánh thuê, điểm nhìn ấy lại cho phép hắn thấy được bản chất thật sự của cái nơi mình đang sống. Không còn bị che giấu dưới ánh đèn màu lung linh hào nhoáng hay phủ kín bởi khói bụi mịt mù, thành phố giờ đây hiện ra trần trụi vô cùng. 

Thành viên của những băng nhóm đua xe hằng đêm vẫn cứ phóng bạt mạng trên xa lộ. Chúng coi các khúc cua và chướng ngại vật là thứ để thử thách bản lĩnh. Ngoại hình chiếc mô tô chúng cưỡi đại diện cho lý tưởng và khát vọng. Còn việc rượt đuổi với “lực lượng hành pháp” giống như cuộc chiến phá bỏ đi những luật lệ đang kìm kẹp. Chấm điểm cho độ ngầu chắc cũng khá cao đấy nhưng đáng tiếc, tuổi thọ của đám đó lại thường khiêm tốn hơn rất nhiều. Đánh đổi tất cả cho một niềm tin có phần mông lung, vô định. Hẳn ai cũng đã từng, kẻ đánh thuê không phải ngoại lệ, nhưng cũng chỉ là đã từng mà thôi.

Dưới phố, mấy ông chú trung niên diễu hành tưng bừng sau chiến thắng của đội bóng họ hâm mộ. Như bao lần khác, sẽ là một đêm không ngủ, đắm chìm trong men bia, ca hát rồi nhảy múa. Kẻ đánh thuê thì chẳng thể hiểu được cảm giác mà những con người ấy đang trải qua. Trong mắt gã, họ chỉ đang cố đánh lừa bản thân, đặt mình vào vị trí của kẻ chiến thắng và tận hưởng cái vinh quang giả tạo mà bình thường không cách nào chạm tới. Mười tiếng làm việc mỗi ngày, căn hộ đi thuê chật chội, vài cuộc cãi vã trong gia đình, mấy người bạn đồng cảnh ngộ… Những gã đàn ông đã dành hơn nửa cuộc đời lao động và hy sinh chỉ để đổi lấy từng đó. Thật mỉa mai!

Vào tới các khu vực lân cận trung tâm thành phố, đoàn tàu phải di chuyển xuống những ga ngầm phía dưới lòng đất. Không đơn thuần chỉ là nhà ga, đó còn là cả một xã hội thu nhỏ, đông đúc và nhộn nhịp khác thường. Dĩ nhiên, trong số đấy chẳng có mấy khách đi tàu mà chủ yếu là đám dân buôn “hàng cấm” và những tay làm “dịch vụ đặc thù”. Ngoài ra thì du côn, nghiện ngập, đĩ điếm cùng lũ dị giáo tuyên truyền dăm ba thứ đức tin ám muội đều có đủ. Nói cho dễ hiểu, hễ cứ việc gì mà trên mặt đất cấm đoán hoặc dễ bị soi mói thì sẽ chui rúc hết xuống đây. Tuy chưa đến mức khiến người ta phát bệnh giống cách “Vùng Xám” đã làm nhưng cái chốn đầy rẫy cặn bã và ung nhọt này cũng chả khá khẩm hơn bao nhiêu.

Hệ quả từ một xã hội phân hoá quá nặng nề. Người giàu thì vẫn cứ tiếp tục giàu lên còn người nghèo mãn kiếp vẫn bị cái nghèo đeo bám. Tư tưởng phản kháng, chống đối xuất hiện mọi nơi và dưới nhiều hình thức. Tiếc rằng chúng đều mang điểm chung là chẳng thể đi đến đâu cả. Các tòa cao ốc đứng đó sừng sững che khuất một góc trời mỗi ngày đều nhắc nhở ta: “Trật tự được những kẻ cầm quyền phía trên kia thiết lập bằng sức mạnh của đồng tiền sẽ luôn là tuyệt đối.” 

Kẻ đánh thuê xuống tàu ở một ga ngầm nằm giữa trung tâm. Trước khi lên mặt đất, gã thay ra quần áo bụi bặm đang mặc trên người để khoác lên bộ âu phục sang trọng. Bỏ đi chiếc mặt nạ lọc khí, gương mặt nam tính đầy thu hút lộ ra. Mái tóc được chải chuốt lại gọn gàng. Khe hở giữa các siêu thiết bị gắn trên cơ thể trông thì thô ráp nhưng bằng cách nào đó càng khiến ngoại hình gã lúc này thêm hoàn hảo. Chỉ trong phút chốc, từ tên lính đánh thuê dữ dằn, hắn đã trở nên lịch lãm và bóng bẩy không khác nào một quý ông thuộc giới thượng lưu. 

Rời khỏi ga tàu, cảm giác như vừa bước chân vào thế giới khác. Khung cảnh nơi trung tâm thành phố tuyệt vời đến mức các mỹ từ ta có chắc cũng không thể lột tả hết được vẻ đẹp ấy. Từng cột đèn, mỗi chiếc ghế đều là một tác phẩm nghệ thuật. Các tòa nhà, góc phố được tính toán, bố trí cực kỳ tỉ mỉ tạo nên sự hài hoà ở mọi điểm nhìn. Chẳng thứ gì thừa thãi hay lạc quẻ bất chấp việc vô số thiết bị công nghệ tân tiến vẫn hiện diện khắp xung quanh những công trình thiết kế theo lối tân cổ điển.

Trên đường, không còn là hàng dài xe cộ kẹt cứng, tiếng động cơ đốt gầm rú cùng khí thải ngột ngạt. Thay vào đó, ta có những con robot quét dọn đáng yêu, làm việc chăm chỉ và đặc biệt rất biết nghe lời. Cứ đi tầm vài chục mét lại thấy một chiếc điều hoà cỡ lớn mang hình dáng lấy cảm hứng từ cỏ cây, hoa lá. Chúng không chỉ giúp nhiệt độ ngoài trời luôn ở mức lý tưởng trước mọi điều kiện thời tiết mà còn duy trì chất lượng không khí cực kỳ tốt. Mỗi chiếc hoàn toàn có thể thay thế nhiệm vụ cho cả một mảng rừng nên tuyệt nhiên chẳng có cái cây thực sự nào được trồng quanh đây.

Những cỗ xe bay, phương tiện di chuyển chủ yếu ở các khu vực quanh trung tâm, đôi lúc sẽ khiến người ta phải giật mình. Bởi chúng thường tiến đến rất gần, thậm chí lơ lửng ngay trên đỉnh đầu mà không có một dấu hiệu cảnh báo nào. Quá nhanh, quá yên tĩnh nhưng hãy cứ yên tâm. Trái với vẻ ngoài cồng kềnh, cách những chiếc xe ấy di chuyển lại vô cùng linh hoạt và chính xác. Tỷ lệ tai nạn thấp hơn nhiều so với phương tiện mặt đất là minh chứng rõ ràng nhất cho sự an toàn.

Vẻ đẹp của phố thị hào nhoáng dường như đã khiến ta quên luôn rằng kẻ đánh thuê kia đáng lẽ ra không thuộc về nơi này. Đúng rồi, cái gã mới ba mươi phút trước còn đứng trong con hẻm bẩn thỉu ở “Vùng Xám” và làm công việc cũng bẩn thỉu chẳng kém. Vậy mà chỉ cần khoác lên bộ đồ bóng bẩy, bước đi dưới ánh đèn lung linh là chẳng ai mảy may nghi ngờ thân phận hắn. Mà cũng đúng thôi, có lẽ từ khoảnh khắc kẻ đánh thuê ấy bước chân lên đây, gã đã mang một cái tên khác, danh tính gắn liền với sự giàu sang. 

Giấu mình dưới lớp vỏ bọc giả tạo đâu chỉ có con người mà đến chính thành phố này cũng thế thôi. Giống như hương hoa thu hút loài ong mật. Vô số kẻ mang theo ước vọng đổi đời vẫn bị sự tráng lệ của những cao ốc mê hoặc mà bất chấp tìm cách dấn thân. Để rồi chính thân xác bọn họ sau đó lại trở thành vật liệu xây các tòa tháp ấy ngày càng cao lên. Những kẻ nắm quyền lực thực sự nhờ đó cũng có thể với tay chạm tới cả bầu trời.

Dừng bước trước cửa một căn hộ cao cấp nằm giữa trung tâm thành phố, gã bấm chuông rồi chờ đợi theo cách bình thường nhất ta có thể tưởng tượng. Tranh thủ chút thời gian chỉnh lại quần áo, tóc tai. Đôi mắt được đổi sang màu nâu sẫm trông có hồn hơn hẳn lúc trước. Để ý kỹ sẽ nhận ra rằng những phản xạ phòng bị theo bản năng của gã cũng đã giảm đi nhiều. Sự thoải mái thực sự hiếm thấy ở kẻ đánh thuê.

Cánh cửa mở ra, từ bên trong, người con gái với bộ đồ ngủ mỏng manh cùng mái tóc bạch kim còn đang ướt nước đột ngột lao tới ôm lấy gã. Hai cánh tay siết chặt bằng tất cả sức lực như sợ rằng gã đàn ông kia sẽ bỏ đi mất. Lời cô nói mang theo chút giận hờn, trách móc:

“Anh có biết là em đợi bao lâu rồi không? Gọi một cuộc điện thoại báo trước cho em khó khăn lắm hả? Mà đã về muộn thì ít nhất hãy tự mở cửa rồi làm gì đó tạo bất ngờ đi chứ?”

“Anh thích cái cảm giác khi được em đón ngoài cửa như thế này. Không phải vậy cũng rất lãng mạn sao? Mà anh còn đặc biệt thích cả nét mặt cáu kỉnh của em nữa…”

“Lại dẻo miệng rồi! Cứ nghe anh giải thích với nịnh nọt thì em sẽ lại mủi lòng mà cho qua chuyện mất. Phải phạt anh trước, những thứ khác tính sau.”

Nói xong, cô gái níu bờ vai vạm vỡ xuống gần mình hơn rồi trao cho gã một nụ hôn. Cái cảm giác tiếp xúc giữa da thịt và mùi hương của son dưỡng quen thuộc nhanh chóng đưa gã vào cơn say kì lạ. Nhưng rồi thứ bản năng phòng vệ vốn có không để cho những cảm xúc ấy cuốn tâm trí đi quá xa. Gã vẫn luôn là thế, quá đỗi lý trí ngay cả trong tình yêu.

Bằng bản năng của một người phụ nữ, cô gái có thể cảm nhận được gần như toàn bộ những thay đổi dù nhỏ nhất từ gã đàn ông cô yêu. Thứ linh cảm khó lý giải đó đôi khi còn vượt trội hơn cả công nghệ đọc suy nghĩ mà kẻ đánh thuê đang có. Dừng nụ hôn đột ngột, đôi chân mày cô gái nhíu lại, hướng ánh nhìn xoáy sâu vào trong nội tâm gã. 

“Khi em nói đó là ‘hình phạt’ thì cũng đừng miễn cưỡng làm như thể nó thực sự là một hình phạt chứ! Nhìn cái cách chạm môi hời hợt của anh kìa… Nếu có bất mãn thì anh nên nói với em ngay và luôn đi, chàng trai ạ.”

Gã bật cười, buông vài câu bông đùa, có lẽ mục đích chính là muốn trấn an người con gái trước mặt, mà cũng có thể chỉ đơn giản để chọc giận cô:

“Xin lỗi vì đến bây giờ anh hôn vẫn chưa đủ giỏi để khiến em hài lòng. Nhưng em cũng biết mà. Công việc anh đang làm không cho phép thực hành chuyện đó quá thường xuyên. Nếu có một đối tác cùng luyện tập thì tốt biết mấy.”

Nghe tới đây, gò má và đôi tai cô gái đỏ ửng lên vì bực tức. Cánh tay lúc này lại cố đẩy gã đàn ông kia ra xa như một phản xạ tự nhiên.

“Cái gì cơ? Anh còn muốn làm một công việc được hôn hít nhiều ấy hả? Đùa em chắc! Anh tốt nhất nên đi luôn đi. Tìm kiếm cái công việc đáng mơ ước đó hoặc cô nào xinh đẹp sẵn sàng hôn anh cả ngày ấy. Đừng có về đây nữa…”

Cô gái quay người đi chẳng thèm liếc mắt nhìn lại gã đàn ông sau lưng. Dáng vẻ hờn dỗi bước thẳng một mạch vào trong nhà. Tưởng như câu đùa vừa rồi đã hơi quá trớn và phản tác dụng nhưng hoàn toàn không. Đây chính là điều kẻ đánh thuê toan tính, để có cơ hội sử dụng thứ tuyệt chiêu đã giúp hắn đánh cắp được trái tim biết bao nhiêu phụ nữ.

Áp sát từ phía sau một cách lặng lẽ, gã nhẹ nhàng vòng tay qua eo ôm lấy cô gái rồi giữ cô lại trước ngực mình, từng chút khiến cơ thể cả hai áp sát nhau thêm. Mặc cho sức chống cự từ đối phương, hai cánh tay phần nhiều đã thay thế bằng máy móc vẫn đủ tinh tế để không làm đau người con gái hắn yêu. Gã cúi đầu, ghé vào tai cô, bắt đầu thủ thỉ những lời ngọt ngào xoa dịu đi cơn nóng giận:

“Em thừa biết rằng anh chẳng còn có thể nhìn bất cứ người con gái nào khác ngoài em nữa mà… Có lẽ anh đã nói điều này hàng trăm lần rồi nhưng thực sự, em lúc giận hờn là đẹp nhất trong mắt anh.”

Không cho cô gái kịp phản ứng, gã đã nhanh tay bế cô ấy lên như một nàng công chúa, vẫn với sự dịu dàng đến khó tin. Và rồi đôi chân hắn di chuyển với những nhịp xoay vòng như thể đang khiêu vũ. Ánh mắt tay lính đánh thuê nhìn xuống người con gái nằm trong vòng tay hắn, ánh nhìn của một kẻ đang chìm đắm trong tình yêu. Thứ tình yêu rất riêng của gã, lý trí mà vẫn thật bay bổng. Dường như chỉ khi hướng về cô, gã mới bộc lộ ra những cảm xúc chân thật, nguyên thủy và thuần túy nhất của một con người.

Dù đã cố vờ như lạnh nhạt nhưng cô gái chẳng thể che giấu nổi cảm xúc thật của bản thân quá lâu. Cô cũng nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông ấy, biết rằng gã chỉ đang nhìn duy nhất một mình mình mà thôi, đôi môi dần hé nở nụ cười. Gương mặt rạng rỡ hoà cùng nét bình yên bởi cảm giác được chở che, bảo bọc. Trong thâm tâm, cô thực sự muốn hét lên với cả thế giới rằng tại khoảnh khắc này, cô chính là người hạnh phúc nhất.

Những nhịp chân uyển chuyển của kẻ đánh thuê kết thúc bằng cú thả rơi đột ngột. Cả hai cùng nhau ngã xuống chiếc giường lớn đặt ngay giữa phòng ngủ. Khoảnh khắc va chạm nhẹ nhàng ấy đưa dòng xúc cảm đang trong trạng thái lâng lâng, bay bổng trở về mặt đất nhưng là với sự nâng niu bởi lớp đệm êm ái và hơi ấm từ cơ thể người còn lại. Đó cũng là lúc hai tâm hồn có thể đối diện với nhau, trần trụi và thật thà hơn bao giờ hết.

Cô gái chủ động níu lấy cánh tay gã đàn ông, cô chạm, cô ghì bàn tay mình thật chặt lên phần thân thể đã cơ giới hoá của người cô yêu. Cảm nhận lớp kim loại thô ráp và lạnh lẽo. Từng vết trầy xước, dấu tích biến dạng; từng linh kiện lạc quẻ vì phải thay mới, sửa chữa… Cô biết hết chứ, hiểu rất rõ là khác. Bởi cũng giống như kẻ đánh thuê, người con gái ấy sinh ra và lớn lên trong sự khốn cùng, nghèo đói nơi khu ổ chuột bên rìa “Vùng Xám”. Cuộc sống cơ cực đó đã dạy cho cô rất nhiều điều, đặc biệt là về cái giá phải đánh đổi cho những khát khao, ước vọng kể cả có là điều đơn giản nhất.

Chỉ bằng cái chạm, cô có thể hình dung ra một cách rõ ràng những cú đòn kẻ đánh thuê phải hứng chịu và ngược lại, cả những gì hắn đã giáng xuống địch thủ của mình. Cô hiểu sự kiệt quệ và đau đớn sau mỗi cuộc chiến kinh khủng tới mức nào. Và cô gái ấy cũng biết rằng thành phố này đang dần đẩy người đàn ông cô yêu ra xa khỏi bản ngã của một con người. 

Cô không bao giờ muốn kẻ đánh thuê vì chạy theo tiền bạc, danh vọng mà trở thành một con quái vật. Và đó là lý do để cô thay đổi bản thân. Từ một người con gái đầy gai góc và suy nghĩ thực dụng, cô đã học được cách sống mơ mộng. Chưa từng phải dựa dẫm vào bất kỳ ai khác, nay cô cũng đã khiến mình mềm yếu hơn đôi chút. Từng tồn tại nhờ sự lọc lừa, gian dối mà cô của hiện tại lại đặt niềm tin vô điều kiện, thậm chí mù quáng cho một kẻ với cuộc đời bấp bênh, nay sống mai chết chẳng thể nói trước.

Tất cả chúng đều là nỗ lực của cô để giữ tên lính đánh thuê mà người đời vẫn cho rằng máu lạnh và tàn ác ở lại nơi cõi người. Niềm tin mãnh liệt của cô rằng một tình yêu bình dị sẽ là chốn để gã có thể tìm về. Cô luôn ở đây, chờ đợi gã như thay lời nhắc nhở: bất kể thân thể gã có trở nên méo mó như thế nào, dẫu cho gã có gây nên điều gì khủng khiếp thì bên trong vẫn luôn có một linh hồn, một bản ngã, một con người biết đến tình yêu.

Khi giữa cả hai không còn tồn tại bất kỳ khoảng cách nào nữa, người con gái ấy mới bộc bạch hết nỗi lòng. Giọng cô phát ra rất nhỏ, dường như chỉ đang tự thì thầm với chính bản thân mình mà thôi:

“Công việc gần đây vất vả lắm phải không? Em biết là anh chẳng ổn chút nào, chỉ đang gồng mình trong vô thức. Nhưng liệu… anh có nhất thiết phải nỗ lực đến như thế? Mọi thứ ở đây đã vượt quá những gì chúng ta cần rồi kia mà. Thậm chí… thậm chí ta chẳng cần cố gắng bám víu lấy thành phố này làm gì cả. Thế giới ngoài kia vẫn rất rộng lớn, chắc chắn sẽ có nơi nào đó dành riêng cho hai ta thôi. Thế nên, anh dừng công việc đánh giết lại, được không? Đi cùng em, rời khỏi đây…”

Khi cô gái định xoay người lại để mặt đối mặt với kẻ đánh thuê, cánh tay gã rất nhanh siết lại vừa đủ lực giữ cô trong đúng tư thế ban đầu. Một khoảnh khắc hiếm hoi gã đàn ông đó trở nên do dự. Không hề muốn đối diện với những câu hỏi và cả ánh mắt của người con gái hắn yêu. Bởi vì chính nội tâm hắn cũng bị nỗi trăn trở ấy giằng xé mỗi đêm. Nếu cô gái chỉ muốn tìm kiếm câu trả lời, điều mà gã muốn lại lớn lao hơn thế. Đó là một tương lai nơi cả hai thực sự có được thứ gọi là hạnh phúc.

“Rời khỏi thành phố này ư?” Hắn đã nghĩ về điều đó cả ngàn, cả vạn lần rồi. Nhưng liệu, ở ngoài kia, giữa một thế giới đầy hỗn loạn, cuộc sống có thực sự sẽ tốt hơn bên trong thành phố này. Chẳng cách nào đoán biết. Vậy nên, nó hiển nhiên là không thể cho kẻ đánh thuê nhìn thấy được cái tương lai mà gã hằng mong mỏi. Và cứ thế, bám víu vào vùng đất này gần như là con đường duy nhất có thể chọn. Số phận có lẽ đã được định sẵn, gắn chặt cuộc đời gã vào với nơi đây, buộc gã phải luôn ngước lên nhìn những tòa tháp chọc trời mà lấy làm đích đến. 

Tận cùng của nghiệt ngã là khi đã quá chán ghét mà vẫn chẳng thể từ bỏ. Thành phố này đày đọa con người trong vòng luẩn quẩn của việc sống hay chỉ tồn tại. Đồng thời bảo bọc họ bằng thứ cảm giác an toàn giả tạo, thúc đẩy với những niềm hy vọng mong manh về tương lai. Đó là một ngục tù không lối thoát giam giữ tâm trí và linh hồn. Chẳng hề giống gông cùn vật lý mà ta có thể chạm vào, dùng sức mạnh để hủy diệt. Những xiềng xích vô hình ấy, biết phải phá bỏ nó như thế nào đây?

Trước phản ứng của người đàn ông bên cạnh, cô gái cũng nhận ra bản thân có lẽ đang vô tình gây nên áp lực cho đối phương. Dù vẫn chưa thấu hiểu được những điều gã đang suy nghĩ, cô vẫn đành lựa chọn cách lặng im. Không nói thêm điều gì nữa, chỉ nằm đó, trong vòng tay gã. Nếu không thể trở thành nguồn ánh sáng soi đường, dẫn lối; cô ít nhất muốn mình sẽ là ngọn lửa sưởi ấm cho trái tim gã đàn ông ấy.

Thời gian như ngừng trôi nơi căn phòng tĩnh mịch. Cơ thể được nâng đỡ trên sự êm ái của chăn đệm, mùi hương thảo mộc vương trên mái tóc người thương. Trong một thoáng, kẻ đánh thuê đã cho phép bản thân được tạm quên đi những phiền muộn. Đôi mắt gã nhắm lại, các siêu thiết bị trên người cũng chuyển sang trạng thái nghỉ ngơi. Gã chìm dần vào giấc ngủ.

Choàng tỉnh bởi ánh nắng chói chang chiếu thẳng lên khuôn mặt, kẻ đánh thuê chợt giật mình khi nhận ra bản thân đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt. Bật dậy theo phản xạ, gã thực sự ngỡ ngàng và nghi hoặc vì chẳng hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra. Căn hộ cao cấp đầy đủ tiện nghi đâu, người yêu của gã đâu, cả thành phố rộng lớn đã biến đâu mất rồi?

Đứng lên nhìn xung quanh, chỉ thấy một vùng thảo nguyên bát ngát trải dài đến tít tận đường chân trời. Những áng mây thưa thớt lướt qua trên đầu chậm rãi đến mức gã có thể đi bộ theo cái bóng chúng trải xuống nền cỏ. Mùi của đất ẩm lẫn cùng hương thơm từ hoa lá khiến bầu không khí dễ chịu một cách lạ thường, khác hẳn sự trong lành nhân tạo nơi trung tâm phố thị. Mọi thứ gã thấy ở nơi này đều đơn sơ, bình dị mà thu hút vô cùng. Kẻ đánh thuê tuy hơi hoang mang nhưng chẳng cảm thấy chút sợ hãi hay bị đe dọa nào. Có lẽ bởi nơi mà gã muốn sống cũng sẽ trông giống thế này chăng?

Đi theo những ngọn gió của vùng thảo nguyên, kẻ đánh thuê bắt gặp một đàn cừu đang thong dong gặm cỏ. Chúng không tỏ ra dè dặt, cũng chẳng hề chạy trốn khi nhìn thấy gã ta. Ngay cả khi gã cố thử chạm vào chúng, cũng chỉ có những tiếng kêu kỳ quặc đáp lại và rồi đâu lại vào đấy. Không chút bận tâm tới thế giới hay cả việc vũ trụ chuyển dời. Đối với mấy anh bạn bốn chân hiền lành này, việc ăn có lẽ là ưu tiên hàng đầu. Thực sự vô tư đến mức quá đáng. Kẻ đánh thuê ngồi thêm một lát bên đám cừu, một suy nghĩ chợt lướt qua rằng nếu sống cùng chúng chắc cũng sẽ không quá tệ.

Khi mặt trời gần lên tới đỉnh đầu, đàn cừu như được lập trình sẵn, lập tức dừng gặm cỏ rồi bắt đầu di chuyển. Trật tự và quy củ, chẳng một con nào chậm chân hay đi lạc khỏi bầy. Dẫu chẳng biết chúng sẽ đi đâu, kẻ đánh thuê vẫn quyết định theo bước. 

Gã được đàn cừu dẫn tới chân ngọn đồi, nơi mà phía trên đỉnh có một căn nhà gỗ.  Ngước lên, ánh nắng làm cho tầm nhìn gã nhoè đi, mọi vật đều sáng lóa nhưng chỉ riêng bóng hình ấy là không bao giờ có thể nhầm lẫn. Người con gái hắn yêu, trong bộ váy liền thân màu xanh da trời, đang phơi những tấm rèm cửa cỡ lớn bên hông căn nhà. Cô ấy vẫy tay gọi hắn với nụ cười rạng rỡ. Giọng nói vang vọng giữa không gian bao la, trong trẻo như tiếng hát. Dáng hình cô ẩn hiện giữa vô vàn lớp vải đang tung bay trong gió.

Cảnh tượng quá đỗi yên bình mà có lẽ chính là điều gã luôn khao khát. Nhưng với kẻ đánh thuê, thứ gì càng đẹp đẽ lại càng mong manh. Một cảm giác lo lắng chợt xuất hiện, thôi thúc gã phải chạy, để đến được chỗ người con gái ấy thật nhanh. Tuy chẳng hiểu nổi vì sao, cơ mà gã cứ luôn thấy cô hiện tại quá xa tầm tay với. Dù vẫn đang ở ngay trong tầm mắt, hắn vẫn sợ trong một khắc lơ là, cô sẽ đột ngột tan biến vào hư vô.

Mặt cỏ hơi xốp và vài chỗ trơn trượt khiến những bước chạy khó khăn hơn gã tưởng. Cơ thể vốn đã cơ giới hoá giờ đây lại nhanh xuống sức một cách lạ thường. Gánh nặng khủng khiếp đè nén lên từng thớ cơ. Chỉ mới nửa đường, đôi chân gã đã rệu rã còn lồng ngực như bị bóp nghẹt. Ánh nắng chiếu vào da thịt bỏng rát. Đôi mắt gã mờ mịt chẳng khác nào lạc trong sương mù. Bất chấp tất cả, kẻ đánh thuê vẫn dốc sức chạy nhưng càng cố gắng hắn lại càng chậm đi.  

Mất rất nhiều thời gian gã mới tới được đỉnh ngọn đồi. Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ suôn sẻ thì điều gã lo sợ nhất đã xảy đến. Gã không còn thấy người con gái ấy đâu nữa. Gã tìm cô khắp các ngóc ngách. Chẳng có gì ở đây cả. Bầu trời nổi cơn cuồng phong thay tiếng gào thét. Cả không gian bắt đầu rạn nứt rồi vỡ vụn theo nỗi tuyệt vọng khôn tả. Từng mảng rơi xuống như kính thủy tinh, chỉ để lại một khoảng trống tối tăm vô tận. Linh hồn lẫn thân thể kẻ đánh thuê bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Âm thanh lạ vang lên liên hồi từ trong đầu gã. Kẻ đánh thuê bừng tỉnh, lần này mới chính là thực tại. Người gã yêu vẫn đang nằm ngay bên cạnh. Gã thở phào bởi tất cả may mắn chỉ là một giấc mơ, đồng thời cũng có chút hoài nghi. Những con chip ức chế thần kinh giúp giảm mệt mỏi và đau đớn từ lâu đã khiến hắn chẳng có nổi giấc ngủ nào tử tế chứ đừng nói đến mộng mị. Trải nghiệm vừa rồi đâu biết chừng lại là lời cảnh báo. Có thể lắm chứ… nhưng gã, một kẻ không tin và tâm linh hay định mệnh, cũng chả mấy bận tâm.

Ấn ngón tay lên thái dương mở ra màn hình ảo. Hoá ra thứ âm thanh đã đánh thức hắn là tiếng thông báo từ hội nhóm kín của những tay buôn thông tin. Mở tệp tin đính kèm, đập thẳng vào mắt là hàng chục bản truy nã với số tiền khổng lồ cho mỗi sinh mạng được điểm mặt gọi tên. Suốt cuộc đời mình, đã từng thấy qua hằng hà sa số lệnh truy nã nhưng chỉ tới lần này, mức tiền thưởng mới khiến gã choáng ngợp đến vậy. Và kẻ đánh thuê cũng thừa hiểu rằng ngoài kia, những tên thèm khát món tiền kếch xù ấy nhiều vô kể. Đêm nay sẽ là một cuộc săn đầu người không khoan nhượng. Phần ngon thì chẳng bao giờ dành cho kẻ chậm chân.

Cẩn thận rời khỏi giường, tránh gây quá nhiều tiếng động để không đánh thức cô gái. Gã thay một bộ quần áo bụi bặm, ít khoa trương hơn. Đồng thời cũng tranh thủ điều tra thêm thông tin về đám người bị truy nã đợt này. Vài gương mặt trong số đó khá quen thuộc mà gã đã biết từ trước. Kẻ thì là chủ xưởng sản xuất “biệt dược”, tên thì cầm đầu băng đảng du côn… Nhìn chung, tất cả đều có hoặc từng rất máu mặt ở thế giới ngầm, kể cả một số đã rửa tay gác kiếm, thế lực vẫn vô cùng đáng gờm. 

Việc nhiều ông trùm có địa vị cao trong giới tội phạm bị truy nã mà còn được đặt ở trạng thái phải thủ tiêu ngay lập tức chứng tỏ đang diễn ra một cuộc thay máu quy mô lớn. Kẻ đánh thuê hé mở rèm cửa, nhìn xuống thành phố lung linh ánh đèn bên dưới. Chẳng có gì kỳ lạ cả nhưng tận sâu bên trong những biến chuyển lớn đang dần nhen nhóm. Và gã dĩ nhiên không được phép đứng ngoài cuộc.

Mở ứng dụng điện thoại, gã thiết lập một đường dây bảo mật rồi nối máy đến đối tác thân tín. Phía bên kia, một giọng đàn ông trung niên khản đặc vang lên, câu từ cụt lủn:

“Cần gì nào?”

“Món hàng thử nghiệm đợt trước, mang tới cho tôi đi. Vẫn điểm hẹn cũ.”

“Có liền. Tới sớm chút. Trời sắp mưa rồi đấy.”

Gã cúp máy mà chẳng buồn đáp lời. Chuẩn bị xong xuôi, kẻ đánh thuê ngoái đầu nhìn người yêu lần cuối trước khi rời đi. Gã muốn chạm vào cô nhưng sợ sẽ đánh thức nên chỉ đành vuốt ve mái tóc. Chút luyến tiếc hiện lên khuôn mặt nhưng lúc này không còn thời gian để nán lại lâu hơn. Chẳng hề để lại lời từ biệt, gã cứ thế mà lặng lẽ rời khỏi căn phòng.

Cơn mưa đêm nặng hạt trút xuống thành phố. Ánh sáng từ những ngọn đèn mờ đi trong làn nước xối xả, bóng người đang lẩn khuất vì thế cũng khó bị phát hiện hơn. Bước đi chậm rãi dưới cơn mưa, kẻ đánh thuê cảm nhận được rõ ràng sự hiện diện của những tay sát thủ tới đây với cùng mục tiêu giống hắn. Chúng toả ra sát khí mạnh mẽ thay cho lời cảnh báo gửi đến những thợ săn tiền thưởng khác. Bọn chúng sẽ chẳng thương xót hay khoan dung với bất kỳ ai ngáng đường và kẻ đánh thuê cũng vậy. Gã không định chùn bước dù cho đối thủ có là ai. Nhịp chân bước đều đặn chẳng hề dao động thể hiện một quyết tâm cũng như sự tự tin tuyệt đối. 

Kẻ đánh thuê đi tới một trạm dừng chân phía ngoài quảng trường lớn. Cấu trúc vuông vắn được xây hoàn toàn bằng kính chịu lực nhìn đơn giản nhưng rất tinh tế. Từ ngoài, gã có thể trông thấy dáng người của con buôn vũ khí mà gã đã hẹn gặp. Ông ta vẫn vậy, gầy nhom, gu thời trang thì chẳng khác nào thảm hoạ và luôn cực kỳ lạc quẻ so với cảnh vật xung quanh.

Đẩy cửa bước vào, gã liếc mắt nhìn qua đối tác tầm nửa giây. Người đàn ông đó chắc cũng phải hơn sáu mươi rồi, từng nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt. Mái tóc dài buộc kiểu đuôi ngựa. Chiếc áo sơ mi chim cò đậm chất bãi biển vùng nhiệt đới lại được ông ta phối cùng đôi giày đế cao tưởng như chỉ được dùng trên mấy sàn diễn thời trang. Phong cách nổi bật quá mức cần thiết và nếu chẳng may có tên trong danh sách truy nã kia thì chắc chắn ông sẽ là người bỏ mạng đầu tiên. Hoặc ta cũng có thể nghĩ theo cách khác, rằng người đàn ông đó mạnh mẽ đến mức chẳng cần thiết phải lẩn trốn. 

Kẻ đánh thuê chỉ lắc đầu nhẹ rồi bơ luôn tay buôn vũ khí trước mặt. Gã đi thẳng tới chỗ chiếc vali bên cạnh ông ta, cầm lên và nhấn nút khởi động. Chiếc vali lập tức tách ra thành từng phần rồi biến đổi sang hình dạng khác. Nó ôm lấy cánh tay kẻ đánh thuê tạo nên một lớp giáp dài quá khuỷu. Những cáp điện nhỏ luồn sâu vào trong kết nối cùng với các giắc cắm có sẵn. Vừa vặn đến mức hoàn hảo. Cơn đau nhẹ chạy qua thoáng chốc khi tấm giáp tay liên kết đến hệ thần kinh. Chỉ chừng hơn năm giây, một siêu thiết bị dùng cho chiến đấu đã được thiết lập và sẵn sàng khai hoả.

“Đưa tôi mã kích hoạt đi. Mã dùng một lần cũng được. Phải thử uy lực của thứ này trước đã.”

Tay buôn vũ khí nhìn gã rồi cười nhếch mép. Bề ngoài thì nét mặt vẫn khá thư thái nhưng giọng nói lại bộc lộ rõ sự bực tức, cọc cằn:

“Thái độ vừa xong là sao hả? Ý là chê bai bộ đồ này chứ gì? Có biết nó có giá gấp đôi cái của nợ trên tay cậu không…”

“Ông dở hơi thật. Tiền nhiều quá, tiêu không hết thì ném bớt qua tôi tiêu giúp cho. Chứ mua ba cái thứ đồ hàng hiệu đắt đỏ rồi quấn lên người ông cũng thành rác hết. Phí của!”

“Cậu khá lắm! Để xem. Rồi có ngày cậu sẽ thấy ảnh ta lên trên trang bìa tạp chí thời trang. Lúc đó đừng có đến xin chữ ký đấy.”

Kẻ đánh thuê cười nhạt. Đôi bàn tay vỗ mạnh ra hiệu cho tay buôn vũ khí quay về đúng với trọng tâm vấn đề:

“Ngày đó đến hẵng hay. Giờ thì gửi tôi mã kích hoạt đi. Thời gian không có nhiều đâu.”

“Cứ đợi đấy… Còn về món này thì không nhanh được. Bản thử nghiệm chưa tối ưu. Muốn đồng bộ hệ thống điều khiển phải cài đặt thủ công. Hướng dẫn kèm theo mã kích hoạt đó.”

Kiểm tra tệp tin vừa được gửi tới, kẻ đánh thuê thở dài rồi ngồi phịch xuống ghế. Giọng nói bộc lộ chút bất mãn.

“Sao ông không nói sớm?”

“Nói trước thì cậu chịu mò ra đây chắc. Ngu gì!”

“Gian thương làm ăn thiếu uy tín thế này dễ mất khách lắm đấy.”

“Khách khứa gì mặc kệ… Mà nhanh hơn vài phút cũng đâu giúp cậu vượt mặt được đám sát thủ ngoài kia. Bọn chúng khó xơi đấy, không đùa đâu.”

Kẻ đánh thuê quay sang nhìn ông ta. Nét mặt lạnh băng, vô cảm dường như không hề bận tâm đến điều tay buôn vũ khí vừa nói.

“Rồi ông nghĩ đang xảy ra chuyện gì? Tôi chưa từng gặp vụ nào giống thế này trước đây. Không khéo sau đêm nay là khủng hoảng lớn đâu biết chừng.”

“Kinh tế đình trệ. Các tập đoàn tìm cách mở rộng sân sau. Kẻ nào cần thay, cần loại bỏ đều phải tống hết xuống dưới ba tấc đất. Ở trên cao kia họ ưa sạch sẽ lắm… Nếu mà biết tận dụng thời cơ là kỳ này ăn đẫm đấy.”

“Thế liệu có kiếm đủ để rời khỏi thành phố này không?”

Tay buôn vũ khí hơi ngạc nhiên trước câu hỏi nhưng rồi con mắt tinh tường của kẻ từng trải rất nhanh đã giúp ông ta nhìn thấu gã trai bên cạnh. Ông tựa đầu vào vách tường kính, hướng ánh nhìn vào màn mưa vô định.

“Rời bỏ chốn này thì rồi biết phải đi đâu? Thế giới ngoài kia khác xa thứ người ta vẫn thường hay nói. Khác nhiều lắm. Nghèo nàn, đói khát… Thử nghĩ mà xem, liệu có gã lang băm nào ở vùng hẻo lánh đủ khả năng cầm dao mổ gỡ một con chip quá nhiệt ra khỏi cột sống cậu không? Tay thợ máy quen với nông cụ sao sửa nổi cánh tay giác đấu cơ chứ. Mà điều đáng sợ nhất là sự khổ đau khiến con người ta tha hoá, đốn mạt và tham lam. Cậu không cướp của chúng nhưng chúng sẽ làm đủ mọi cách để cướp của cậu, chẳng chừa lại thứ gì. Thành phố này, chí ít vẫn cho ta đủ sức mạnh bảo vệ bản thân. Còn ngoài kia… chưa chắc.”

“Ông từng thử rồi hả?”

“Nhiều hơn một lần. Và kết quả đây...”

Tay buôn vũ khí gõ tay lên miếng hợp kim ốp sau gáy rồi dùng móng tay nạy mở, làm lộ ra khoảng trống lớn mà ông ta dùng để cất một bao thuốc lá. Ngày cả với kẻ chẳng có chút kiến thức y khoa nào, nhìn qua cũng đủ biết đó là di chứng từ một thương tích cực kỳ nghiêm trọng. Và việc ông còn sống khoẻ mạnh đến bây giờ thực sự phi thường.

Tay buôn vũ khí lấy bản thân ra làm minh chứng sống cho những điều ông ta vừa mới nói. Lăn lộn khắp các chiến trường khốc liệt trên thế giới. Gieo rắc cái chết và mang đến hy vọng cùng một lúc nhờ vào các siêu thiết bị sở hữu trong tay. Đã từng xuống địa ngục rồi lại quay trở về không ít lần. Ông ta có lẽ đã thấy hết mọi thứ trên cuộc đời, từ sự hoang tàn tột bậc cho tới vẻ đẹp vĩnh hằng. Biết đâu, ông sẽ giúp kẻ đánh thuê tìm được con đường dẫn tới cái tương lai hạnh phúc mà gã muốn.

“Vậy… Cuộc sống hiện tại có khiến ông cảm thấy hạnh phúc không?”

“Mới nghiên cứu triết học hay gì?”

“Chỉ tò mò chút thôi.”

Rít một hơi thuốc sâu, tay buôn vũ khí trầm ngâm trong khi chậm rãi nhả ra làn khói trắng mờ. 

“Được sống thôi đã đủ làm ta hạnh phúc rồi.”

“Tiêu chuẩn thấp quá nhỉ?”

“Và cậu cũng nên thế, chàng trai ạ. Suy cho cùng, chẳng có nhiều thứ đáng để chúng ta trân trọng.”

Những dòng mã nhị phân biến mất khỏi tầm mắt báo hiện chương trình điều khiển đã hoàn tất đồng bộ với tấm giáp tay. Kẻ đánh thuê bắt đầu nạp năng lượng cho món vũ khí. Từng nhịp rung đều và rất nhẹ nhưng cho cảm giác về một sức mạnh nội tại to lớn bên trong. 

Không lời cảnh báo, kẻ đánh thuê đứng bật dậy, hướng lòng bàn tay vào vách tường kính. Chân trái bước lùi về sau, trọng tâm cơ thể được hạ thấp để tránh mất thăng bằng. Và rồi trong một khoảnh khắc, toàn bộ sức mạnh của món vũ khí được giải phóng. Không có tiếng động nào phát ra, cũng chẳng một tia sáng nào xuất hiện. Thứ duy nhất ở đó là kết quả của sức tàn phá kinh hoàng. 

Một mảng tường kính lớn bị nghiền nát thành bụi mịn, những hạt mưa phía bên ngoài cũng gần như ngay lập tức bốc hơi tạo ra làn hơi sương bị áp suất đẩy ngược vào trong trạm nghỉ chân. Điếu thuốc trên miệng tay buôn vũ khí bị dập tắt nhưng thay vì tức giận, đôi chân mày ông ta nhướn lên đầy tự mãn.

“Thấy sao hả? Công cụ đoạt mạng người hoàn hảo đúng không? Trúng một đòn thì đến xương chả còn chứ đừng nói là sống được. Hơn nữa còn tuyệt đối im lặng. Sẽ chẳng ai kịp hiểu chuyện gì cho tới khi kẻ thù của cậu tan xác.”

Gã lính đánh thuê vốn khá thờ ơ lúc ban đầu giờ đây cũng không giấu nổi sự phấn khích:

“Ông đào đâu ra cái thứ vũ khí chết tiệt này vậy? Dính vào hàng tuyệt mật của quân đội thì phiền phức lắm đấy.”

“Chúa mới biết! Gã tuồn thứ này ra chợ đen chắc giờ đi làm thức ăn cho cá rồi.”

“Thế thì khó rồi. Làm ăn với ông rủi ro cao quá…”

Cái liếc mắt đầy ý đồ của kẻ đánh thuê rất nhanh đã bị nhìn ra. Chưa để gã kịp nói xong, tay buôn vũ khí đã cắt lời:

“Đừng kiếm cớ mặc cả. Không phải hôm nay.”

Kẻ đánh thuê hừ nhẹ một tiếng. Đã đoán biết ngay từ ban đầu rằng ý định của mình sẽ thất bại. Gã chỉ muốn thử chút vận may vì không chừng trong phút cao hứng nào đó, tay buôn vũ khí quái gở kia có thể hạ giá xuống sâu. Nếu thực sự như thế thì đây rõ ràng là món lời lớn. Còn không, những gì chiếc giáp tay vừa thể hiện đã quá xứng đáng với giá tiền rồi.

“Sao đột nhiên căng thẳng vậy? Mọi khi ông dễ tính lắm mà. Do vừa nãy tôi lỡ chê bai bộ đồ của ông hả?”

“Riêng hôm nay, ta không muốn kỳ kèo chuyện tiền bạc.”

“OK… Ổn thôi.”

“Nhớ là đừng lạm dụng món vũ khí đó quá. Tối thiểu hai phút giữa mỗi lần khai hoả và hạn chế tầm bắn xuống dưới mười mét. Cố mà sống cho đến khi gặp được may mắn.”

“Vậy ra đó là nghi thức cầu may của ông hả? Sống tình cảm phết nhỉ!”

“Nói thừa.”

“Này. Còn nhớ việc tôi nhờ chứ.”

“Vẫn…”

“Thế thì tốt rồi.”

Tiếng thông báo tiền đã chuyển về tài khoản. Giao dịch xem như hoàn tất. Hai gã đàn ông vừa ngồi tán chuyện vài giây trước lúc này chả khác nào những kẻ xa lạ. Giống hệt lúc đến, giờ đây cũng không hề có một lời chào. Kẻ đánh thuê vội vã rời đi, bóng hình gã tan dần vào màn mưa đêm xối xả. Còn tay buôn vũ khí, châm lại điếu thuốc tàn rồi ngồi đó chìm trong làn khói. 

Một đêm nữa lại trôi qua. Đã có lúc ta cảm giác nó dài đến vô tận, thật tốt vì mặt trời cuối cùng vẫn ló rạng. Tiếng súng, tiếng gào thét đã dứt. Máu được lau sạch còn xác người thì nằm im trong túi đựng tử thi. Thành phố lại trở về đúng với guồng quay của nó. Như chưa từng có gì xảy ra và những cái chết chẳng đáng để nhắc tới.

Nổi bật giữa khu ổ chuột tồi tàn bên rìa “Vùng Xám” là tay buôn vũ khí cùng bộ vest đỏ rực của ông ta. Chẳng buồn để tâm đến ánh nhìn soi mói của những kẻ xung quanh, ông chỉ tập trung tìm đường tới nơi cần đến. Ngõ ngách chằng chịt cùng vô vàn lối tắt và hẻm cụt như mê cung tưởng chừng đã khiến ông ta phải từ bỏ nhưng vì lời hứa, tay buôn vũ khí không thể dừng bước ở đây.

Sau nhiều tiếng đồng hồ lạc lối, ông cũng tìm thấy địa chỉ ghi trong tin nhắn gửi tới từ kẻ đánh thuê. Một căn phòng bé tẹo của khu chung cư cũ kỹ, dột nát. Bên trong chẳng có gì ngoài chiếc khung giường gỉ sét. Chăn đệm không khác nào đống giẻ lau được vứt lên tạm bợ. Rêu xanh bám đầy tường còn mùi ẩm mốc chẳng thể thoát đi đâu bởi căn phòng thậm chí còn chả có nổi một cái cửa sổ hay lỗ thông gió tử tế.

“Sao cậu ta có thể sống được ở nơi bẩn thỉu và tồi tàn này vậy nhỉ? Đến cái chuồng chó khéo khi còn tốt hơn.”

Tay buôn vũ khí lắc đầu ngán ngẩm. Chỉ muốn làm cho xong việc thật nhanh để sớm quay về. Ông ta bước đến cạnh chiếc giường, thực hiện động tác quét chân hất văng nó sang một góc. Bắt đầu giậm nhẹ lên mặt sàn và cảm nhận. Quả nhiên, phía dưới được chôn thứ gì đó. Dồn sức vào cánh tay máy, ông ta đấm một cú thật mạnh xuyên qua lớp bê tông rồi rút từ mặt sàn lên chiếc hộp bảo mật đầy bụi bặm.

Nhìn qua một lượt, có lẽ đúng là món đồ kẻ đánh thuê đã miêu tả. Tay buôn vũ khí nhập mật mã, lấy ra một bức thư tay còn mới cứng. Nét chữ tuy không đẹp, đánh giá khắt khe hơn thì khá xấu nhưng từng câu từ chất chứa trong đó sự chăm chút, tâm huyết cùng tất cả nỗi lòng:

“Đây là những lời cuối cùng gửi tới em. Bởi khi em đọc lá thư này, anh có lẽ đã bỏ mạng ở một góc đường hay con hẻm nào đó. Kết cục mà sớm muộn cũng sẽ xảy ra và anh hoàn toàn xứng đáng phải gánh chịu điều đó.

Trước khi quen em, anh chưa từng nghĩ về cái chết nhiều đến thế. Với anh, đó là quy luật tất yếu mà chẳng cần bận tâm nó sẽ ập tới lúc nào. Nhưng rồi em xuất hiện, cho anh quá nhiều thứ. Tới nỗi trái tim hèn yếu này trở nên sợ hãi. Anh sợ nỗi mất mát, anh sợ phải khiến em đau lòng.

Chỉ tiếc, anh không có trong tay nhiều lựa chọn. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một tương lai nơi anh có thể quay về với sự lương thiện. Anh cũng chẳng đủ lạc quan để nghĩ tới việc bỏ lại tất cả, miễn là hai ta bên nhau. Cuộc sống không thể nào dễ dàng như vậy.

Anh muốn dành cho em nhiều điều tuyệt vời như anh đã nhận được. Nhưng giờ đây, mong muốn ấy đã không thành. Dẫu chỉ còn lại một mình, hãy mạnh mẽ sống thật hạnh phúc thay cả phần anh.

Anh muốn nói lời xin lỗi dù cho đã quá muộn màng. Và…

Cảm ơn em vì tất cả. Anh sẽ nhớ mãi khoảnh khắc em đến bên cuộc đời anh.

Anh yêu em!”

Tay buôn vũ khí cẩn thận cất lá thư vào lại trong chiếc hộp bảo mật. Tiếng thở dài tiếc thương cho một kẻ nặng tình. 

Lá thư rồi cũng sẽ đến tay người nhận, nhưng liệu nó có thay đổi được điều gì không? Nó có ngăn được dòng nước mắt, xóa dịu được nỗi đau quặn thắt tim gan. Thà cứ để mặc, gieo cho người ở lại chút hy vọng viển vông. Còn tốt hơn đưa họ vào cơn tuyệt vọng tận cùng.

Tìm đâu ra cái được gọi là hạnh phúc khi đã mất mát quá nhiều. Bởi suy cho cùng, chẳng có mấy thứ trên cuộc đời này đáng để ta trân trọng. Giọng ca từ một nghệ sĩ hát rong vang lên nơi ngã tư đường. Bản nhạc “I really want to stay at your house” da diết như muốn bóp nghẹt tâm hồn. Một tâm hồn già cỗi, chai sạn nhưng vẫn biết rung động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!