Gió thổi qua mảnh đất vàng vọt, nơi mặt trời nhợt nhạt tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống mặt biển đen ngòm đang vỗ sóng.
Đại dương là đích đến cuối cùng mà sông ngòi và mọi dòng nước trên giới tìm về. Rồi lại bốc hơi thành mây mà trút xuống những vùng đất mà nước không thể vươn mình.
Thật kỳ lạ khi thứ nước mặn chát này lại từng là nước ngọt.
Trần Lưu Anh ngẫm nghĩ.
Nói gì thì nói nước vẫn rất quan trọng, kể cả khi người ta không hiểu tại sao mình cần nước. Đó chẳng phải ngẫu nhiên mà các cuộc chiến của loài người chẳng thiếu lí do cho việc chiếm đoạt nguồn nước cho riêng mình.
Lưu Anh bước đi trên đôi chân trần trụi, cảm nhận sự vỗ về của đại dương qua những con sóng nhấp nhô theo từng nhịp thở. Cơn gió ám mùi muối lướt qua má cậu khiến mái tóc khẽ phấp phới.
"Một giấc mơ thật ướt át."
Lưu Anh không biết bước chân sẽ dẫn mình đến đâu, nhưng chỉ cần khoảnh khắc này có thể tồn tại lâu hơn để cậu có thể quên đi mọi muộn phiền thế gian.
-0-0-0-0-
Thức dậy trước cả những tia nắng đầu tiên. Lưu Anh ngồi dậy với đôi mắt tỉnh táo, cơ thể dù vẫn còn mệt nhoài và đau nhức khao khát được nghỉ ngơi thêm một phút giây nữa. Nhưng tâm trí cậu không cho phép những giây phút thoải mái cản trở mình bắt đầu một ngày mới. Lưu Anh vươn người mình dậy khiến xương kêu răng rắc như cành cây gãy.
Cậu rời khỏi giường, gấp gọn chăn gối rồi lấy quần áo trong tủ đồ ra thay. Bộ đồng phục màu đen với những đường chỉ màu đỏ ở viền, nó được thiết kế theo kiểu tinh ngọn và ôm sát người nhất có thể, khiến các cơ bắp của người mặc gần như được phô diễn theo kiểu khoa trương nhất.
Dùng ngón tay chỉnh lại phần cổ áo cho khít lại để che đi yết hầu, cậu rên rỉ khi thực hiện động tác này khi nó đem lại một cảm giác như có cái gì đó đang cố cắt phăng đầu mình ra khỏi cổ.
Nhìn bản thân tươm tất trong chiếc gương để bàn. Lưu Anh kéo rèm cửa sổ, tia sáng chói lóa của mặt trời đang nhấp nhô ở đường chân trời chiếu lên gương mặt non trẻ, cậu phóng tầm nhìn ra xa, nơi những ngọn núi xa xăm đắm mình trước ánh bình minh của sự sống. Và cả những học viên Trần gia với tinh thần hăng hái bên dưới khuôn viên ký túc xá đầy nhộn nhịp chuẩn bị tinh thần cho cuộc thi phân cấp ngày hôm nay.
Lưu Anh lấy tay che miệng mà ho khan.
"Lại bắt đầu rồi."
Ra khỏi phòng, Lưu Anh thấy bên ngoài hành lang lúc này đã bắt đầu ồn ào hơn, các học viên đang rôm rả bàn chuyện với nhau liệu rằng hôm nay mình sẽ gặp loại thử thách nào. Cậu cau mày, thở một hơi dài rồi đi lướt qua họ như đá sỏi ngang đường. Những ánh mắt dò xét và ngờ vực lướt ngang qua dáng người thon gọn. May mắn, không ai quan tâm tới sự hiện diện của Lưu Anh, mọi thứ hôm nay có vẻ yên bình hơn hẳn.
Tuy nhiên, khi Lưu Anh đi ngang góc cua dẫn xuống cầu thang đã va phải một người khác đang vội vàng đi lên.
"Mẹ kiếp, đi đứng kiểu gì đấy?"
Giọng nói khó chịu vang lên bên tai Lưu Anh, nhìn vào gương mặt bên dưới. Đó là một học viên có vóc người cao lớn, mặt mũi hắn nhăn nhít đầy khó chịu.
"À. Tao tưởng là con chó mù nào đâm vào mình hóa ra là thằng máu bùn."
Hắn nói với giọng khinh khỉnh trong khi bước lên cầu thang. Hắn bắt hai tay kéo hông, rồi cúi thấp đầu mình xuống để nhìn mặt Lưu Anh, người thấp hơn mình một cái đầu, nhỏ bé và có cái nhìn lạnh lùng phát ghét.
"Thằng rác rưởi như mày tính đi đâu khỏi cái cũi chó của mình đấy?!"
Lưu Anh vuốt mặt, lau đi nước dãi bắn lên mặt.
"Thế là tôi đang ở trong một cái lồng chó đúng không?"
Tên học viên cứng họng mà bắt đầu quay ngang dọc mà liếc nhanh qua nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía của hắn. Hay đúng hơn là Lưu Anh.
"Tốt, tốt. Mày được lắm, chuyện này chưa xong đâu thằng máu bùn."
Hắn bật cười, vỗ tay. Rồi bỏ đi khi ném một cái nhìn hằn học ở lại.
Khi rắc rối qua đi, Lưu Anh lại lẳng lặng bước xuống cầu thang, sau lưng mình cậu có thể nghe rõ mồn một những tiếng cười nhạo và những lời xì xào chế giễu. Trần Lưu Anh vẫn là một kẻ ngoài lề.
Cậu là thứ dơ bẩn mà không ai muốn dính dáng đến, kẻ bị bàn tán như một tạo vật báng bổ để người ta sỉ vả và trút giận. Cậu đã từng buồn bã và tủi nhục như bao thiếu niên trẻ khác, cậu cũng đã khóc rất nhiều, để từ đó cậu học cách không khiến nước mắt mình rơi vì những đặt điều dối trá. Tâm hồn của Lưu Anh đã nguội lạnh như chính cái nhìn lạnh lùng và tàn nhẫn mà hiện thực dành cho cậu.
Đó là lỗi của mày khi được sinh ra.
Lời nói đó cứa sâu vào trái tim Lưu Anh. Câu nói đó, dù cho nó đến từ ai cũng đủ để làm tổn thương một đứa trẻ sáu tuổi. Còn gì đau đớn hơn, khi người nói lại là chính cha cậu. Một thuật sư đức cao vọng trọng.
Để tâm trí bình thản sau những phiền nhiễu thoáng qua. Cậu ổn định lại bản thân bên trong nhà thi đấu hình tròn với sức chứa hàng nghìn người. Hòa mình giữa một trăm năm mươi tư học viên, tất cả đều đang đứng ngay ngắn thành một đội hình ô vuông lớn.
Ai ai cũng nghiêm nghị với bài diễn văn dài dòng của các giáo viên đứng trên bục cao, nơi mà Lưu Anh phải ngước nhìn họ từ bên dưới. Ở trên đó cậu có thể trông thấy bóng dáng một người quen thuộc, gương mặt dài với gò má cao, đôi mắt sắc sảo mang theo sự lạnh lùng.
Người đó là cha của Lưu Anh – Trần Minh Trí. Giảng viên danh dự và là bậc thầy trẻ tuổi nhất của hội đồng thuật sĩ của chi gia nhà họ Trần. Mặc dù có nhiều lời đàm tiếu liên quan tới tình ái và đứa con ngoài ý muốn. Nhưng vì chức vị và năng lực hơn người, ông ta vẫn nhận được sự công nhận và tôn trọng của nhiều người trong gia tộc.
Khác hẳn những gì mà người đời đối xử với chính con đẻ của ông ta.
Sự căm ghét bỗng chốc bùng cháy bên trong trái tim Lưu Anh. Những trận đòn roi mang theo đau đớn âm ỉ, những buổi huấn luyện kinh hoàng, cùng vô số những lời nói cay độc của quá khứ chợt ùa về tâm trí dữ dội như cơn sóng thần càn quét. Cậu siết chặt tay mình lại, cố gắng đè nén cảm xúc nhất thời lại để khuôn mặt được giãn ra trở lại. May mắn không ai để ý đến sự thay đổi quá rõ rệt trên gương mặt cuồng nộ của cậu.
Trí liếc xuống chỗ con trai mình rồi quay đi một giây sau đó, để bắt đầu bài diễn thuyết của mình.
"Những gì các em cần biết đều đã được giải thích rõ ràng rồi. Vậy nên tôi sẽ nói ngắn gọn nhất. Chú thuật sư Trần gia chúng ta đã tồn tại hàng nghìn năm qua, không phải nhờ may mắn, mà là nhờ máu của các tiền nhân đổ xuống để bảo vệ sự yên bình của thế gian trước ngạ quỷ. Tôi hi vọng các em sẽ ghi nhớ phẩm chất tốt đẹp ấy, noi theo ý chí và trách nhiệm của tổ tiên ta, không chỉ để gìn giữ mà còn phát triển gia tộc lớn mạnh hơn nữa."
Thật kỳ lạ khi ông ta nói về trách nhiệm.
Lưu Anh bặm môi nghĩ khi nhớ tới những lần mà ông ta sống đúng trách nhiệm của một người làm cha. Một tên cặn bã căm ghét chính đứa con của mình. Điều tốt đẹp duy nhất người đàn ông đó làm là đưa cậu thoát khỏi người mẹ tâm thần bất ổn – người đàn bà luôn thủ sẵn con dao trong người để cắt ngọt từng miếng thịt trên người Lưu Anh.
Cậu vẫn còn nhớ rất rõ những lần mẹ vuốt ve sống mũi mình rồi nhẹ nhàng nói.
"Thật xấu xí, sao ta lại sinh ra một đứa trẻ có cái mũi xấu như thế này?"
Sau đó bà ta sẽ yêu cầu gia nhân đem cậu đi cắt bỏ cái mũi. May mắn thay, người làm ở gia tộc Kurata hiểu quá rõ sức khỏe tinh thần của chủ nhân để từ chối những yêu cầu man rợ đó.
Khi được cha mình mang đi khỏi ngôi nhà đầy ám ảnh đó, và được thay tên đổi họ thành người nhà Trần như hiện tại. Cậu đã tưởng rằng cuộc sống của mình hẳn sẽ tốt đẹp hơn và an toàn hơn. Những thay đổi thật sự, chỉ là một nơi tệ hơn nơi trước.
Phần diễn thuyết cuối cùng của các giảng viên đã xong xuôi, tất cả các học viên Trần gia được yêu cầu ngồi lên khán đài. Lưu Anh lựa chọn ngồi ở trên vị trí cách xa khỏi đám đông Trần gia đang tụ tập ở gần lan can.
Còn bên dưới sân, bốn giáo viên đứng ở bốn góc, những đường kẻ mỏng manh xuất hiện bên dưới sàn nhà, chia thành bốn khu vực theo các hướng đông, tây, nam, bắc. Mỗi ô rộng khoảng sáu mươi mét vuông.
Sau đó, dựa theo thứ tự các chi trong gia tộc, những tinh hoa được các nhà chính tông nuôi dưỡng để trở thành những bậc thầy tương lai.
Bốn cái tên nổi bật nhất trong hàng ngũ tân học viên được gọi tên.
Bốn gương mặt lần lượt bước vào sàn của mình để chuẩn bị cho cuộc chiến. Họ cầm trên tay những món vũ khí được chuẩn bị ở mép các bức tường và chờ đợi bài thi của mình. Tuy vậy, Lưu Anh chỉ chú tâm duy nhất vào một người trong số họ.
"Các em ở bên trong hãy tập trung hết sức mình. Còn các em ở ngoài nhớ quan sát cẩn thận, rồi sẽ đến lượt của các em. Vì thời gian là có hạn nên mỗi phần thi sẽ chỉ kéo dài mười phút. Và tôi xin nhắc trước, mặc dù đối thủ của các em chỉ là những con ngạ quỷ nhân tạo, nhưng sức mạnh và khả năng của chúng vẫn hơn các em rất nhiều. Vậy nên hãy hết sức cẩn trọng vì số lượng giường bệnh của học viện là có hạn đấy."
Giáo viên Trần Mã, người đứng ở chính giữa ô giao điểm của bốn sàn đấu nói lớn, ông có thân hình mập mạp với cái cổ gần như không tồn tại đang ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.
"Được rồi, chúc các em may mắn."
Nghe thấy hiệu lệnh bắt đầu, bốn giáo viên ở bốn đấu bỏ một cái gì đó xuống mặt đất rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài. Lưu Anh căng mắt ra nhìn cũng không định hình được nó là cái gì.
Thứ đó dần dần biến đổi bản thân thành một thứ hình dạng cơ thể con người cao khoảng độ mét tám lăm với làn da xanh xao như tàu lá chuối, đầu tròn vo như quả trứng với một con mắt độc nhất trên gương mặt trơn láng bóng.
Đó là những con ngạ quỷ nhân tạo – thứ được tạo ra với mục đích để kiểm tra năng lực chiến đấu của các học viên trong mô trường thực tế giả định. Dựa trên biểu hiện và kết quả cuối cùng, ban giám khảo sẽ có kết quả đánh giá để phân cấp học viên.
Với gương mặt không chút biểu cảm nào, Lưu Anh quan sát trận chiến của một học viên ở sàn phía đông.
Mà theo thứ tự trong bảng gia thế thì cậu ta là con trai thứ của dòng chính tông họ Trần – Trần Hoàng Mai Nam. Đẹp đẽ và bóng bẩy là hai tính từ phù hợp để mô tả con người này.
Cậu ta sở hữu gương mặt đẹp phi giới tính với sống mũi cao, đôi lông mi dài kết hợp mái tóc vàng được chải chuốt thành những nếp sóng khiến cậu ta trông như con công được trang trí bên trong một cửa hàng thú tiêu cảnh.
Cậu ta sử dụng một thanh liễu kiếm phương tây làm vũ khí, món vũ khí không được chuẩn bị sẵn trên giá. Có vẻ như Nam đã chuẩn bị nó từ trước.
Với động tác nhanh nhẹn cậu ta xông tới tấn công phủ đầu, nhưng chỉ với một cú nhích con ngạ quỷ nhân tạo dễ dàng né người khỏi đòn đánh, sau đó nó xoay người một cách kì dị tung ra cú đấm ngang thắt lưng làm Nam bị đẩy lùi ra sát mép sàn, tay ôm bụng, mặt mày nhăn nhó nhưng vẫn cố giương ra nụ cười.
Là do hắn quá tự tin hay hắn chưa từng bị đánh đau đến thế?
Lưu Anh tự hỏi rồi nhìn sang ba sàn thi còn lại. Khác với Nam, những con em chính tông kia không vội vàng áp sát mà luôn cẩn trọng chờ đợi. Họ có sự lựa chọn khôn ngoan khi bù đắp kinh nghiệm khuyết thiếu bằng những món vũ khí có tầm đánh an toàn hơn. Dùng lợi thế đó để quan sát kỹ càng các chuyển động, rồi dựa vào khả năng phán đoán của bản thân để tấn công một cách hợp lí nhằm giảm thiểu thương thế ở mức tối đa nhất.
Lưu Anh hiểu điều đó, bởi vì ngay cả khi là thiên tài thì mạng sống của con người cũng chỉ có một.
Quay trở lại sàn đấu phía Đông, Lưu Anh trông thấy Nam vẫn còn đang tương đối chật vật trong việc gây ra bất cứ tổn hại nào lên người con ngạ quỷ nhân tạo trong khi các chấn thương trên người cậu ta ngày càng một nhiều hơn, dù không phải yếu huyệt nhưng nó vẫn khiến Lưu Anh nhăn mặt đau hộ.
Nhưng dần dần các chuyển động của Nam dần trở nên linh hoạt và táo tợn hơn, thay vì cách tấn công lỗ mãng như ban đầu. Nam thay thế kỹ năng thô thiển ấy bằng những cú xoay eo kết hợp các bước lùi chậm rãi để né đòn kết hợp nhịp nhàng cùng những cú đâm chí mạng vào mạn sườn, gót chân, khuỷu tay, tạo ra hàng loạt vết thương chồng chéo tại những nơi cứng cựa nhất trên cơ thể ngạ quỷ. Cậu tấn công theo một cách vừa tàn bạo vừa tinh tế. Ngay bây giờ Nam giống như đã trở thành một bậc thầy đã tinh luyện kiếm thuật qua hàng chục năm.
Các chuyển động của con quỷ dần trở nên chậm chạp lại, các đòn tấn công của nó cũng dần mất đi khả năng cân bằng. Còn Nam dần chuyển phong thái chiến đấu sang kiểu uyển chuyển và điệu nghệ hơn giống như thể bản thân cậu chỉ đang biểu diễn một tiết mục nhàn hạ. Cuộc thi vốn gam go bây giờ đã trở nên thật nhàn hạ.
Nhưng Lưu Anh chẳng cảm thấy an tâm chút nào. Bởi vì cậu biết đó vốn chẳng phải kĩ nghệ mà Nam tôi luyện qua quá trình gian khổ để đạt được, mà là do Thần Thức của cậu ta đã được phát động.
Lưu Anh che miệng mình lại rồi ho khan. Con ho dai dẳng khiến lá phổi của cậu đang nhức, còn cuống họng thì như bị rắc một nhúm cát.
"Hết giờ!"
Giáo viên hô lớn. Cuộc chiến dừng lại và những con ngạ quỷ cũng thu mình trở lại hình dạng ban đầu. Con em chính tông rời sàn đấu mà đi lên khán đài ngoại trừ một người. Nhìn theo bước chân khập khiễng của Nam đi theo nhân viên y tế, Lưu Anh chỉ biết thở dài trước sự liều lĩnh của tên này.
Sau đó cuộc thi phân cấp vẫn tiếp tục diễn ra. Ngoại trừ các con em chính tông ra, hầu hết các học viên thường khác khi tham gia thi đấu đều gặp nhiều trục trặc trong khâu vận hành đường lối tấn công và phòng thủ. Dù cho họ có được quan sát trước, nhưng sự khác biệt giữa trải nghiệm thực tế vẫn là quá lớn.
Khi phân nửa các học viên đã hoàn thành bài thi, cuối cùng tên của cậu cũng được xướng lên cùng ba người khác.
"Trần Lưu Anh, Trần Tri Phụng Tiên, Trần Giang Hoàng Bắc, Trần Liễu Minh Nguyệt."
Bình thản bước xuống sàn đấu với gương mặt không đổi sắc. Cậu nghe thấy bên tai mình tiếng cười đùa và lời chúc may mắn từ đám con gái dành cho hai người bạn. Còn phía bên kia sàn đấu, có một ánh mắt khinh miệt không hề giấu diếm đang nhìn Lưu Anh.
"Hãy ghi nhớ kỹ khoảnh khắc này. Vì đây sẽ là lần duy nhất mà mày được đứng ngang hàng với tao, thằng máu bùn."
Lời nói chế nhạo đó đến từ kẻ mà sáng nay mà Lưu Anh không may va phải.
Bình thường, chỉ cần học viên có xích mích, các giám sát viên gần đó sẽ lập tức can thiệp để giữ trật tự. Nhưng lần này, họ chỉ đứng nhìn.
"Này, cậu vừa vừa thôi, giáo viên đang đứng ở đây đấy."
Cô nàng có mái tóc màu hồng nhạt không chịu nổi nữa mà lên tiếng. Ánh mắt liếc nhìn tên hỗn xược không biết lễ độ kia.
"Kệ cậu ta đi."
Bạn của cô ngăn lại.
"Nhưng mà cũng đâu thể ăn nói như thế trước mặt giáo viên được."
Cô tóc hồng phản bác.
"Đó không phải việc của chúng ta. Cậu nên nhớ chúng ta đến đây là để hoàn thành bài thi phân cấp để trở thành một thuật sĩ. Với cả, tên đó đáng bị như thế."
Bạn cô chốt hạ rồi kéo cô rời xa khỏi sự thị phi đang nhen nhóm này.
Phớt lờ những chuyện lông gà vỏ tỏi này sang một bên, Lưu Anh mặt một biểu cảm chẳng quan tâm mà đi tới chỗ giám sát viên. Bỏ gương mặt có phần cau có lại ra đằng sau. Hắn chỉ ngón trỏ vào tấm lưng mảnh mai ấy mà nói.
"Rồi mày sẽ phải hối hận vì dám phớt lờ tao."
Chân Lưu Anh dừng bước, quay người lại nhìn mà đáp.
"Ờ."
Trần Giang Hoàng Bắc nghiến răng ken két. Hắn phất tay chọn vũ khí rồi trở về sàn đấu.
Lưu Anh chọn một thanh kiếm dài một lưỡi với phần cán dài hơn loại bình thường. Một thứ đủ an toàn để sử dụng.
Sẽ ổn thôi mà. Chỉ cần làm hết sức là được.
Đứng ở trong sàn đấu, tất cả âm thanh và con người xung quanh đột ngột biến mất, chỉ để lại một thân ảnh thiếu nhiên mảnh mai với mái tóc đen nhánh. Lưu Anh hít một hơi sâu rồi thở phù ra để ổn định lại hai bàn tay đang run rẩy và cả trái tim đập dồn dập từng hồi trong lồng ngực. Khi cậu mở bừng ánh mắt đang sáng lên sự kiên định đầy quyết liệt trước ngạ quỷ nhân tạo.
Nhưng, nó không giống với những con trước đó, thứ này có hai mắt với những vết mực đen uốn lượn trên cái đầu tròn như quả trứng. Trước sự khác biệt rõ rệt đó, lông tơ trên người Lưu Anh dựng lên vì ớn lạnh.
Con ngạ quỷ lao tới tấn công bằng một đòn đấm. Bỏ qua cảm giác bất chợt đó. Lưu Anh vào thế, tay đưa thanh kiếm ra đằng sau lưng lấy đà, còn chân khuỵnh xuống để cả người thấp bằng hông nó.
Ngay khi vừa vào tầm tấn công, Lưu Anh kéo bả vai xoay mạnh sống kiếm thành hình vòng cung. Con ngạ quỷ kịp phản ứng để để đỡ thanh kiếm bằng cả cánh tay, nó trượt một đoạn ngắn rồi tung cú đá cao.
Lưu Anh lấy vai ra đỡ, cả người bị đẩy lùi mà đập mạnh vào bức tường vô hình. Cậu mặt nhăn mày nhó, cố gắng hít thở không khí. Đôi mắt trân trân nhìn cánh tay run rẩy mà buông thõng xuống, tuy nhiên bàn tay cậu vẫn nắm chắc chuôi kiếm.
Nếu không phải nhờ bộ đồng phục phân tán bớt chấn động ra toàn bộ cánh tay, thì một phần xương bên trong bả vai Lưu Anh có lẽ đã vỡ nát thành trăm mảnh.
Lưu Anh nghiến răng, tay túm chặt lồng ngực, hơi thở trở nên nặng nề. Trong đầu thoáng qua cảm giác chưa bao giờ biến mất, những cú đánh đau đến mức khiến cậu muốn nôn mửa, những trận đòn roi khi cậu không thể hoàn thành mục tiêu. Gương mặt của cha cậu hiện lên một cách rõ ràng, con người khắc nghiệt với lời lẽ cay độc hơn cả rắn rết.
"Mi đúng là đối thủ khó nhằn mà."
Lưu Anh ngước đầu cảm thán trong khi nước vòng quanh ngạ quỷ, hai con ngươi thâm độc theo dõi chuyển động khi cậu bước sát bức tường vô hình sau lưng. Nếu như nó có cái miệng có lẽ bây giờ nó đang cười cợt vì bộ dạng thảm thương của cậu.
Cậu lao tới tấn công, cầm kiếm bằng cả hai tay mà bổ một cú thật mạnh vào phần bả vai, đường kiếm sắc lẻm cắt xuyên qua lớp da thịt xanh xao kia. Cậu lui người về sau, nhưng kiếm đã bị giữ lại bởi lực tay mạnh khủng khiếp. Lưu Anh không hoảng, cậu trượt tay lên phần cán bảo vệ, thu hẹp khoảng cách mà tung cước đá vào hạ bộ ngạ quỷ. Mắt nó long sòng sọc, vội vàng buông tay mà rút lui ra xa.
Lưỡi kiếm thoát khỏi khống chế, Lưu Anh giữ khoảng cách và đưa mình về thế thủ, mắt không rời khỏi vết thương đang rỉ máu. Cánh tay lơ lửng khiến nó trông thật thảm hại.
Sẽ cần nhiều hơn thế nữa – Lưu Anh hiểu rõ điều đó. Thứ này quá gian manh và nhanh nhạy hơn so với những con mà cậu quan sát từ đầu tới giờ.
Tiến tới tấn công, Lưu Anh vươn vai đưa kiếm ra sau đầu, tư thế ràng muốn chém vào đầu. Ngạ quỷ dựng người, hai tay giơ lên đỡ. Nhưng thanh kiếm không bổ xuống. Lưu Anh buông vũ khí, cúi thấp đầu, hai tay chắp chéo trước ngực, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lao tới. Đòn bất ngờ khiến ngạ quỷ chao đảo, ngã ngửa ra sau. Nằm đè ở phía trên, Lưu Anh vùng dậy, dùng hết sức bình sinh mà đấm túi bụi vào mặt nó.
"Hết giờ."
Âm thanh ập tới bên tai Lưu Anh, tiếng ồn ào và con người của thế giới quay trở lại. Cho đến khi có người lôi Lưu Anh đứng dậy, cậu mới dừng việc đánh đập con ngạ quỷ nằm bẹp dưới thân mình. Cái đầu của nó be bét chất dịch màu xanh và đỏ. Hai tay cậu đỏ lừ, da thịt rách toác, lòi cả xương trắng ra ngoài.
Trong khi các giám sát viên đang phàn nàn.
Ngực Lưu Anh đột nhiên thắt lại, máu từ mũi cậu rỉ xuống, tai cậu ù lên mà choáng váng. Toàn bộ sức lực của cậu như bị rút cạn khỏi cơ thể. Mọi thứ trước mắt tối sầm lại.
0 Bình luận