Lumina đưa ly trà chiều lên môi, nhấp nhẹ một ngụm nhỏ. Mái tóc vàng óng ánh ôm lấy lưng ghế phía sau, thước tha như những thớ vải đắt tiền nhất. Đôi mắt cô khẽ nhắm, tay còn lại đặt lên đùi. Tuy đã tới tuổi trưởng thành, chiều cao của cô không mấy phát triển sau bao năm qua.
Lumina đặt ly trà xuống chiếc bàn trắng, đưa mắt lạnh nhạt nhìn vị quý tử ngồi đối diện.
"Trái tim em se thắt trước khoảng cách dần hình thành giữa hai ta." Julian nói, yểu điệu đưa tay tạo kiểu dáng. Cậu như một chàng công tử bước ra từ trong tiểu thuyết. Dáng người cao ráo, vừa mảnh mai lại vừa không thiếu sự săn chắc. Cậu khoác lên bộ âu phục màu đỏ rượu vang, tuy giản đơn về chi tiết nhưng vẫn cuốn hút lạ kỳ, và mái tóc vàng lôi thôi chỉ làm tăng thêm sức quyến rũ vốn đã khó cưỡng của cậu.
Cả hai ngồi dưới mái vòm nhỏ giữa khu vườn rộng tựa rừng cây bao quanh dinh thự Blake. Vô số loài hoa cả thông thường lẫn quý hiếm đều có mặt tại đây, được chăm sóc kỹ càng bởi những thợ làm vườn tài ba nhất Westermoor. Lumina liếc nhìn, trông chẳng có vẻ gì là bận tâm. "Vậy ý định của em khi tham gia cùng người chị đang đơn độc này là gì?"
"Chà, em cứ nghĩ chị hẳn nên hỏi em đã thấy đủ chán chê khi quanh quẩn bên những tiểu thư yểu điệu ngoài kia hay chưa."
"Việc ấy thuộc về đời tư của em; còn với chị, sự chừng mực vẫn là một đức tính cần thiết."
"Và ôi, tim em lại càng nhói đau hơn theo từng ngày trôi qua!"
Julian không dừng lại, khéo léo buông thêm lời để khuấy động con gấu ngủ đông trong lòng chị gái từ thuở hai đứa cao có một khúc, chỉ có chị là mãi giữ nét đẹp truyền thống. Nhưng dẫu vậy, thực tế cũng không khác đi ở cái hiện tại này; chị cậu như một cây cổ thụ ương bướng, dù sét đánh cả trăm lần cũng không chịu dời nhà. Một khoảng thời gian trôi qua và khi không còn điều gì thêm để nói, cậu đứng sững dậy, có vẻ suy sụp nhẹ, nhưng điều ấy cũng có thể đơn thuần chỉ là một mánh khoé tâm lý cậu ta vẫn thường dùng. Lumina nhấc tách trà lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà nhạt nhoà hoà tan trên đầu lưỡi cô như quan cảnh hoa lá xung quanh. Cậu em đứng thẳng, tay đặt sau lưng, trên khuôn mặt ưa nhìn hiện rõ nụ cười điềm nhiên của cậu. Một tảng đá vừa được ném vào mặt hồ ẩn dụ. Sắc mặt Lumina không thay đổi, cô nhẹ nhàng đặt tách trà xuống chiếc đĩa nhỏ. Việc Julian Blake mưu tính chuyện gì không thuộc trách nhiệm của lệnh nữ Lumina nhà Blake.
"Em thấy đáng tiếc khi chị tỏ ra thờ ơ như vậy. Em thực lòng khuyến nghị chị nên đặt một bước chân vào những nơi vượt ra ngoài khu vườn của mình."
Tuyệt, cậu em lại bắt đầu buông ra những bài giảng về nhân sinh và triết lý sống. Lumina hiểu rõ ý nghĩa của từng câu, từng chữ. Dù vai vế không mấy nổi bật trong gia đình, cô vẫn được cung cấp đầy đủ các kiến thức cần thiết lẫn không cần thiết như các anh em được nhìn nhận nhiều hơn. Lumina biết Julian là một quả bom nổ chậm, bất định, mang theo nguy cơ gây xáo trộn trầm trọng nếu không được kiềm chế. Cậu em đôi lúc sẽ làm những việc thánh thiện hơn cả thánh nữ, nhưng lúc khác thì gây ra những sự việc không mong muốn mà cả cha cũng kinh khiếp. Từ nhỏ, cậu em út đã vậy, lớn lên thì học được chút phép tắc nhẫn nhịn mà không thay đổi được bao nhiêu ở bên trong. Cô vẫn còn nhớ cảnh cậu cứa dao bếp vào cổ mình. Với những dược liệu quý giá nhất đó, vết sẹo thể chất đã không còn, nhưng tâm trí cô vẫn nhớ mãi khung cảnh ngày hôm đó.
Quyết tâm của Lumina không bao giờ thay đổi. Hay chính xác hơn, trích một số ngôn ngữ từ cậu em kém một tuổi, cô chỉ là cái xác không hồn, thà mục ruỗng trên thảm đỏ còn hơn là vật lộn với gã vua chúa đang đạp lên đầu mình.
Julian thở dài. "Em sẽ không thất vọng. Dù sao người như chị cũng là một hiện diện hiếm hoi ở nơi này, nhất là so với anh Evan."
Phụ thân cô tương đối bất mãn với thái độ cợt nhả của đứa con thứ ba với đứa sẽ thừa kế ngôi gia chủ, nhưng Lumina không bận tâm chỉnh đốn cậu vì đó là nghĩa vụ của cha chứ không phải của cô.
"Chị không cho rằng những lời lẽ như vậy là phù hợp." Lumina bình luận, lời nói chỉ để trưng diện là chính. Julian hiểu rõ rằng đã đến lúc mình phải rời đi. Dù sao, cậu cũng có việc phải làm trong thời gian sắp tới.
Julian liếc nhìn chị mình lần cuối ngày hôm nay và có thể là trong nhiều ngày tới nữa. "Trong tháng này, em hy vọng chị sẽ đón nhận một món quà đáng kể từ em. Đến lúc ấy, em tin rằng sự biết ơn của chị sẽ không còn là điều cần thiết."
Cậu em nói rồi sải bước trên lối đi lát đá dẫn tới dinh thự, lưng áo màu rượu vang khuất dạng sau biển hoa lá rạng rỡ. Lumina không liếc nhìn lấy một lần, ngón trỏ giơ nhẹ ra hiệu cho người hầu gái đứng ngay bên cột trụ của mái vòm từ nãy đến giờ. Cô gái với đôi mắt khẽ nhắm gật đầu và rót trà vào một trong hai chiếc ly, chỉ có duy nhất ly của Julian là còn đầy nước.
Buổi tối đến, bốn thành viên trong gia đình tụ họp tại phòng ăn, xếp mình vào nửa phần của chiếc bàn chiếm trọn gần như cả gian phòng. Những món ăn được bày biện một cách bài bản và ngăn nắp trên mặt bàn, gồm có thịt bò Elekik thượng hạng từ vùng núi cao và khoai tây nướng, tiện đến là sự không thể thiếu của một chút salad để cân bằng dưỡng chất.
Người cha, Edmund Blake, ngồi ở đầu chiếc bàn dài, thân vận bộ âu phục sẫm màu với những đường nét công phu. Mái tóc vàng óng của ông được chải chuốc gọn gàng, rực sáng bóng mượt dưới ánh sáng dịu êm của những viên đá ánh sáng lắp dọc các bức tường.
Edmund gõ vào thành ly, chuyển động chỉ thấy được bởi những con mắt tinh vi nhất. Vị quản gia trưởng đứng phía sau lập tức bước tới, nhẹ nhàng đưa rượu vang vào chiếc ly bằng thủy tinh. Tiếng nước óc ách vang vọng trong gian phòng thinh lặng, vị gia chủ khoan khai đưa ly rượu vang vừa được đổ đầy lên môi, nhấp một ngụm sâu tới mức lượng rượu trong ly vơi mất một nửa. Rồi ông để xuống và với lấy dao nỉa để sẵn sàng thưởng thức một bữa ăn tối đầy đủ khác tại dinh thự. Những thành viên còn lại, không nhanh không chậm, với lấy dụng cụ ăn uống của riêng mình và nối bước vị gia chủ vào con đường ẩm thực điển hình của giới quý tộc.
Bữa tối trôi qua trong im lặng, với tiếng cắt xẻ thịt chỉ nghe rõ khi lắng tai lên. Người cha đặt dao nỉa xuống mặt bàn và lấy khăn giấy chùi miệng, những thành viên khác cũng đã hoàn thành xong bữa ăn của mình ngay trước hoặc sau ông không quá lâu và chuyển sang món tráng miệng. Quản gia và người hầu không nói gì, tự động dọn dẹp những đĩa thức ăn trống rỗng để đưa ra sau bếp.
"Con có biết thằng Julian giờ này đang ở đâu không?" Edmund hỏi, câu hỏi nghe như một lời càu nhàu.
"Em ấy không nói với con một lời nào về dự định cũng như điểm đến tiếp theo của nó." Lumina đáp.
"Có lẽ cái thằng đó lại đi quấy rối mấy cô tiểu thư mới lớn nữa rồi ấy mà." Người được định sẵn là kế thừa gia tộc nói, trông có vẻ say xỉn hơn ngày thường. So với cậu em trẻ hơn mình bốn tuổi, ngoại hình của anh thực sự không có điểm gì đáng chú ý. Anh đã thử theo đuổi phong cách gọn gàng, thanh lịch, nhưng ánh nhìn của các cô tiểu thư chỉ có đổ dồn về phía cậu em cao ráo, bảnh bao.
"Chú ý lời nói, Evan!" Edmund rầy rà.
Evan càu nhàu vài tiếng trong miệng nhưng quyết định không nói gì thêm. Phu nhân Margaret Blake, người phụ nữ ngoại tộc cùng chung màu tóc với phần còn lại của gia đình, nhìn sang cô con gái cả, ánh mắt dò hỏi và lo lắng. "Julian có nói ra điều gì đáng chú ý không, Lumina?"
Lumina tỏ vẻ suy nghĩ, dù rằng câu trả lời đã hiện ra ngay khi nghe thấy câu hỏi. "Em ấy nói mình có một món quà đáng kể dành cho con vào tháng này, dù không trình bày cụ thể nó là gì."
Edmund gõ ngón tay lên thành ghế, nét mặt già đi mấy phần, rồi cũng mau quyết định gạt vấn đề thằng con thứ vào rương báu và chuyển sang sự vụ khác có ý nghĩa hơn.
"Nhà Ravenhall đã ngỏ lời với ta."
Evan liếc sang cha mình, không giấu nhẹm nổi sự kinh ngạc trong lòng trước cái chìa tay tới từ gia tộc đó. Phu nhân Blake thì điềm đạm hơn, nhưng cũng khó ém hết cảm xúc trước lời thông báo bất ngờ này. Người còn lại, Lumina, không có thay đổi gì đáng kể về biểu cảm. Dẫu vậy, đầu óc cô vẫn tự động nảy sinh suy nghĩ để phân tích ý nghĩa ẩn dưới câu thông báo ngắn gọn và khoa trương của cha.
Thế là nhà Công tước đã bắt đầu hành động. Lumina có học hành lịch sử một cách tử tế chứ không chỉ là lướt sơ qua vài bản tóm tắt rồi quên luôn như anh trai mình. Theo lời của vài cuốn sách trong môn học này, Ravenhall đã luôn là một trong những trụ cột của Westermoor. Họ xuất chúng trong nhiều lĩnh vực và đã luôn là những kỵ sĩ tận tụy nhất dưới trướng Hoàng tộc, quán xuyến nhiều việc hệ trọng trong nước.
Lumina từng nghe từ em trai rằng Ravenhall của mấy năm gần đây như một cô người yêu thiếu thốn tình cảm đối với Hoàng Tộc. Có lẽ cậu em khi đó đã đúng chứ không chỉ đi phân tán vài tin đồn thất thiệt. Dù tài cán có xuất chúng tới đâu, nhà Công Tước lại không sở hữu quá nhiều quyền lực chính trị. Đất đai không màu mỡ, kinh tế lê lết ở giữa, và lợi thế chính trị lớn nhất cũng như duy nhất là sự ưu ái của Cung Điện Hoàng Gia thì lại đang phai nhạt đi. Thế nên, hôn ước với nhà Blake là một nước cờ chuẩn sách học thuật nhằm củng cố năng lực kinh tế không đáng nhắc tới của họ. Dù rằng gia chủ hiện tại của nhà này có tài cán không tiện nói, nhưng ông ngoại vĩ đại của cô đã để lại cả một di sản không thể cân đo đong đếm về mặt kinh tế lãnh địa.
Lumina kết thúc dòng suy nghĩ gói gọn trong một bài luận văn và quay lại theo dõi cuộc thảo luận hoàn toàn xuôi theo một dòng. Mọi sự rất đơn giản, cha đã quyết rằng cô sẽ thành đôi với người con trưởng Morvain của Ravenhall, một người đã tạo nên uy danh rạng rỡ trên chiến trường và hiện đang chuẩn bị chạm ngưỡng tứ tuần. Cô đã nghe khá nhiều lời bàn tán và xì xào về người này trong các buổi dạ tiệc và thăm quyến xã giao thường niên.
Lumina không có lời lẽ nào để phàn nàn; nếu có, cô có lẽ đã yêu thương cậu em trai hơn mức cần thiết tối thiểu. Tâm thế của cô từ nhỏ đến giờ vẫn luôn là làm một cô con gái ngoan của gia đình, bất kể việc đó có đồng nghĩa với cưới hỏi một người gần ngang tuổi bố mình.
Phụ thân không hỏi ý kiến của cô, cứ thế đóng dấu lên hôn ước này bằng chính đôi mắt hân hoan trong vui sướng khi được bắt tay một gia tộc lớn. Mẹ chỉ lặng yên nhìn mặt bàn trải thảm, không nói hay bình luận gì thêm sau đó. Anh Evan ra vẻ nghĩ ngợi nhiều hơn bình thường, có lẽ là về tin đồn nghe được xung quanh gia tộc cao ngời kia hơn là về hôn ước của cô. Lumina biếng nhác và từ chối vận động đầu óc để nghĩ về việc em trai sẽ phản ứng như thế nào về hôn ước này.
Cuộc họp không có ý kiến thứ hai kết thúc tại đó.
Mặt trăng đã leo tới đỉnh trời, khu vườn bao quanh dinh thự Blake uy nghi dần chìm toàn phần vào bóng tối, chỉ còn đâu đó những cột đèn lưa thưa để soi sáng những con đường lát đá.
Lumina rảo bước trên đoạn hành lang vắng, thân người được sưởi ấm một bên bởi những đá ánh sáng gắn dọc tường. Cô băng qua tấm thảm màu gõ mun đen với đường viền dát vàng, tiến tới cánh cửa phòng ngủ. Nữ hầu gái bước tới trước, đẩy mở cánh cửa và nhường lối cho cô tiến vào.
Căn phòng mang theo nét kiều diễm đậm màu và trang trọng của dinh thự Blake. Các bức tường được phủ trong màu đỏ rượu vang trầm và những đồ nội thất bằng gỗ tinh xảo nằm gọn gàng bên cạnh chúng. Song đồng thời, nó cũng không thực sự mang theo nét gì nổi bật dưới một đôi mắt hữu tình.
Lumina thay lên chiếc áo ngủ vải mỏng, cất trang sức vào ngăn kéo của chiếc tủ đầu giường và nhờ hầu gái chải mái tóc vàng thướt tha của mình. Một lát sau, khi mọi sự chuẩn bị trước giờ ngủ đã hoàn tất, nàng hầu gái mắt nhắm lặng lẽ rời khỏi phòng, chỉ để lại duy nhất một chiếc chuông vàng ngay cạnh giường.
Cánh cửa đóng lại, không phát ra một âm thanh nào, chỉ còn lại mỗi mình lệnh nữ nhà Blake ở trong phòng. Cơn buồn ngủ bắt đầu ập tới như cơn mưa dông chẳng biết từ đâu đến, đưa ý thức cô gái tóc vàng kim vào không gian riêng tư của nó cho tới ngày mai.
Tại một nơi khác, cách xa dinh thự Blake một quãng đường cắt qua một nửa vương quốc Westermoor, một thiếu nữ đứng giữa căn phòng mờ tối được phủ ánh bởi ánh trăng ngoài cửa sổ.
"Ngài Morvain! Ngài Morvain! Ngài Morvain! Ngài Morvain!" Thiếu nữ rì rầm không dứt một tước xưng và một cái tên, giọng nói và cảm xúc trong ấy dấn mình vào nơi mà không ai muốn dòm vào.
Căn phòng gần như không có nội thất và tất cả các bức tường đều được bao phủ trong những bức tranh với đủ kích thước và nét vẽ khác nhau.
"Em yêu ngài! Em yêu ngài! Em yêu ngài! Em yêu ngài!" Giọng nói thiếu nữ ngày càng có thêm sự mãnh liệt, của tình yêu hoặc thứ gì hơn thế nữa.
Ánh mắt cô dừng lại tại một điểm; giữa hằng hà sa số các bức tranh, một bức nằm nổi bật hơn tất cả, chiếm giữ vị trí trung tâm của bức tường liền kề với cánh cửa dẫn ra ban công của nơi từng là một phòng ngủ. Ánh trăng chuyển mình trên bầu trời đêm, rọi sáng bóng hình được hoạ trên bức tranh ấy. Một người đàn ông đang đứng, hướng mình lệch về phía bên phải. Thân mình anh chỉnh tề trong bộ quân phục đỏ, vai khoác lên một chiếc áo choàng đen đổ xuống tận gần mắt cá chân. Anh có mái tóc đen kém tươm tất đã ngả màu xám xịt, con mắt phải thì nhoè đi, chỉ còn là một màu trắng bạc như ánh trăng. Song bức tranh chưa dừng lại tại đó, trên khuôn mặt người cận vệ được trao danh hiệu Hắc Thương kia là một vết cào để lại bốn vết sẹo cắt chéo xuống, thứ mà anh từ chối dùng tới dược liệu điều trị vì lý do không tiện tiết lộ.
Hình ảnh người cận vệ đứng ra che chắn mình trong chuyến du hành ngày hôm ấy vẫn in đậm trong trí nhớ của cô gái, khiến trái tim cô càng thêm thổn thức và nhuốm màu hắc ín. Cô muốn được gặp lại ngài ấy, được ngắm nhìn, được mở lời, được lắng nghe, được ngài ấy hôn lên mu bàn tay mình và lấy ra một chiếc nhẫn với viên đá thập tự sáng chói màu đỏ, loại trang sức mà cô vẫn hằng mến yêu.
Tại đó, dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo treo ngoài cửa, cô nhất định sẽ in sâu sự tồn tại của mình vào đôi mắt phai mờ cảm xúc của ngài ấy.
Còn nếu có con đàn bà nào lảng vảng quanh ngài ấy thì sao? Một câu hỏi ngớ ngẩn nảy ra trong tâm trí của thiếu nữ, và rồi, một nụ cười nở rộ trên gương mặt nhợt nhạt của cô.
"Em sẽ giết." Cô nói, một cách tin tưởng tuyệt đối, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức hoạ chân dụng người cận vệ.
0 Bình luận