Tập 01: Doppelgänger

Chương 01: Yukari vượt qua giai đoạn phủ nhận

Chương 01: Yukari vượt qua giai đoạn phủ nhận

Mio nằm ườn trên chiếc giường hai người, tay chân ôm lấy chiếc gối mèo hình trụ. Nắng đã len qua cánh cửa sổ mở rèm trên bức tường kế bên giường, khiến nhiệt độ trong phòng vượt quá mức thoải mái. Dù vậy, Mio vẫn không thể cưỡng lại được sự quyến rũ của giấc ngủ nướng buổi sáng.

Chuông báo thức trên chiếc tủ ngăn kéo rung lên và một bàn tay nhanh chóng đặt lên cái mũ tròn của nó. Bóng người lững thững quay sang cô gái nằm ườn trên giường, cắp tay vào hai bên nách để dựng cô ngồi dậy. Mio vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ. Cô chậm chạp mở mắt, nhìn lấy khung cảnh tờ mờ sáng của phòng ngủ.

"Mình có quên cái gì không?" Mio tự hỏi, rồi chợt nhớ ra hôm nay là thứ hai, tức là cô phải mau mau chuẩn bị để đi học. Cô lập tức nhảy xuống giường, mò mẫn tìm đường tới nhà vệ sinh, rồi sau khi giải quyết nỗi buồn cũng như vệ sinh răng mặt thì về lại phòng mình. Mio đứng trước tấm gương trên cửa tủ, tiện tay lấy đồng phục từ bên cạnh. Cô thay đồng phục trường mình, áo blazer màu nâu sáng, sơ mi trắng cổ đứng, rồi váy ca rô. Một chiếc nơ màu hồng tối yên vị trên cổ áo của cô, cũng như cặp tất đùi đen. Cô không rõ mình đã đeo chúng lên bằng cách nào.

Mio nhìn mình trong gương. Khuôn mặt cô vẫn còn hơi ngái ngủ, và mái tóc của cô thì từ lúc nào đã được buộc thành hai bím tóc treo qua hông với chiều dài hơi lệch. Cô không nhớ mình từng quan tâm tới kiểu tóc này, cũng như chưa từng thấy Yukari có hứng thú với mấy thứ như thời trang.

"Kệ, tiết kiệm năng lượng vẫn hơn là suy nghĩ cả ngày."

Dứt lời, Mio xuống nhà. Bố mẹ cô đã đợi sẵn tại đó. Vừa thấy bóng dáng cô, mẹ đã liếc qua một cách đầy lo âu, còn bố thì chỉ thản nhiên cười như được giác ngộ.

"Mio, sáng nay con cảm thấy thế nào?" Người mẹ hỏi. Mio nhìn lại bà, đôi mắt chớp nhanh vài cái.

"Bình thường. Thật ra thì cũng không bình thường cho lắm khi con thức dậy đúng giờ. Con nghĩ mình đang trở nên tốt hơn mình của ngày hôm qua."

"Vậy à?" Mẹ cô lững thững đáp lại, khiến Mio tự hỏi có phải là bố cô đã gây nên chuyện tội tình gì không.

"Con đừng đổ tội bố."

"Nhưng suy luận của con có lý mà?"

Người bố ngả mình lên ghế và đan tay đặt lên bụng, rồi tiếp tục cuộc nói chuyện trong khi âu yếm nhìn trần nhà. "Bố nghĩ con nên chú ý quan sát xung quanh hơn, Mio yêu dấu của bố à. Có rất nhiều thứ mà con để lọt dưới cái đầu lơ tơ mơ của con đấy."

"Bố đừng luyên huyên được không? Con muốn tiết kiệm năng lượng."

"Đừng xa cách thế chứ, con gái. Bố chỉ muốn cho con một vài lời khuyên sẽ rất quan trọng trong một tương lai xa xôi nào đó. Hoặc là cho ngay khi con bước ra khỏi cửa nhà." Ông nói nhanh câu cuối cùng.

Mẹ chỉ nheo mắt nhìn ông trong im lặng, không rõ là đang khinh bỉ hay là gì khác. Mio không quan tâm, mau chóng ngồi lại bàn ăn và ngoặm lấy miếng sandwich được dâng lên miệng mình. Mẹ đang nhìn cô một cách rất nóng bỏng, trong khi bố thì giữ nguyên nụ cười niết bàn.

Cửa mở, Mio bước ra khỏi nhà. Mẹ đứng ở trong, dõi theo cô với ánh mắt lo lắng. Cô quay người lại lần cuối, giơ ngón cái của mình lên. Nhưng khuôn mặt của mẹ lại tái nhợt đi, còn bố thì đột nhiên bước ra từ phía sau và vẫy tay.

"Đi học vui vẻ nhé, hai con gái cưng của bố!"

Mio quay người rời đi, không nghĩ nhiều về lời chào kỳ cục của bố. Dưới ánh nắng mặt trời, hai bóng người nối bước nhau băng qua khu phố thanh bình. 

Nhân viên soát vé nhìn xe buýt giảm tốc tới khi dừng tại trạm. Hôm nay, anh không có cảm giác gì đặc biệt. Cửa xe buýt tự động mở ra, các hành khách nhanh chóng leo lên. Một nữ sinh tóc hai bím lệch lọt vào mắt anh, cô ngáp dài trong khi di chuyển tới hàng ghế sau. Nhân viên soát vé nhìn một lúc rồi cũng tính quay đi, nhưng bóng dáng tiếp theo lại lọt vào mắt anh. Một nữ sinh thứ hai vừa mới bước lên xe buýt, và quái lạ thay, người này trông giống cô vừa rồi y như đúc. Đầu của anh đóng băng, sau một lúc lơ tơ mơ thì tạm kết luận rằng có lẽ họ là chị em song sinh, dù rằng anh chưa từng gặp cặp song sinh nào giống hệt nhau tới từng chi tiết. Anh đã cố soi ra thật kỹ sự khác biệt, nhưng chỉ phát hiện duy nhất biểu cảm là khác.

Cô chị hoặc em song sinh đó ngồi xuống ngay cạnh cô lên trước. Vài hành khách cũng để ý họ như anh nhân viên soát viên và thủ thỉ với nhau. Anh quyết định bỏ chuyện này ra sau đầu, tránh cái nhìn chằm chằm khiến khách thấy không thoải mái.

Mio dựa mặt vào cửa sổ, trong khi bạn đồng hành của cô thì ngồi ngay ngắn, tầm mắt giữ ngang một đường thẳng với ghế đối diện.

"Mẹ, chị kia dùng nhẫn thuật phân thân kìa!" Một cậu bé níu áo mẹ mình. Cô lập tức chỉnh đốn cậu với giọng nhỏ nhẹ về phép tắc lịch sự ở nơi công cộng.

Xe buýt dừng tại một trạm gần trường cao trung Seishin, cách nơi đó chỉ hai đoạn đường gấp khúc một góc 90 độ. Mio vẫn đang say sưa nhìn khung cảnh đường phố. Cô tự hỏi trưa nay nên ăn gì ở căn tin trường, rồi thấy bản thân bị kéo tới cửa xuống. Cô đứng tại trạm, nhìn quanh, không thấy ai ngoài một bà cụ thoát ra từ cửa khác. Một dấu hỏi tồn tại trong đầu cô và tan biến ngay khi xe buýt tiếp tục khởi hành.

Mio quay sang trái và lập tức bị nắm vai xoay sang phải. Lúc này cô mới chợt nhớ ra mình vừa nhầm hướng tới trường. Yukari nhiều lần đùa rằng cô như một gã kiếm sĩ đầu riêu nào đó và ngày càng không cười được trước câu đùa của chính mình.

Mio bước tới trường, rẽ phải ngay khúc cua gần nhất. Cô ngay lập tức nhìn thấy Yukari, người bạn thân nhất của mình. Cô bạn có dáng người tương đối cao so với những bạn nữ cùng trang lứa, còn mái tóc thì cột thành đuôi ngựa thả dài xuống tận eo. Mio tính chạy tới chào, nhưng tự dưng lại thấy lười. Rồi đột nhiên Yukari run lên và quay lại phía sau, mắt trợn tròn nhìn cô.

"Mio!"

"Yukari."

Yukari giơ tính chỉ cái gì đó nhưng rồi lại thôi không làm. Đôi vai cô hơi sụp xuống, rồi cô nhanh chóng quay trở lại biểu cảm thường ngày.

"Tớ không ngờ cậu sẽ duy trì được phong độ tới trường đúng giờ từ tuần trước."

"Tớ cũng vậy."

Yukari vừa định bật cười thì chợt rơi vào trầm tư. Mắt cô đảo sang một bên rồi lui về lại ngay bên vai của Mio.

"Chắc là mình chỉ đang nghĩ vớ vẩn." Cô lẩm bẩm.

"Cậu nói gì cơ?" 

Yukari nhún vai. "Não nảy số vớ vẩn ấy mà." Rồi cô bước nhanh lại chỗ Mio, do dự trong thoáng chốc nhưng vẫn tiến bước tới cùng. Cả hai sóng bước tiến vào khuôn viên trường, hoà vào dòng học sinh vừa đông vừa ồn.

"Thầy Mukuro!" Mio chỉ tay. Người thầy giật mình và từ từ quay lại, dáng vẻ như một chú thỏ non đối mặt với cáo săn mồi. Vóc người anh có phần mảnh khảnh, mắt thì thâm quầng, và mái tóc tổ quạ luôn nổi bật giữa đám đông.

"T... Tanaka!" Mặt thầy Mukuro tái nhợt. Mio thấy hơi khó hiểu, trong khi người bạn thân thì lẳng lặng trao một ánh nhìn thông cảm. Nhanh chóng nhận thức được phản ứng thất thường của mình, thầy Mukuro ho khan vài cái và cố gắng ra vẻ điềm tĩnh nhưng bất thành.

"Thầy vừa mới uống cà phê hết hạn à?" Mio hỏi.

"Không! Ai nói thế với em vậy?"

Mio tính trả lời thì lại chẳng nghĩ ra được gì. Rồi cô nhìn thấy một bàn tay chỉ về phía Yukari và chẳng mất quá một giây để đưa ra câu trả lời.

"Yukari."

"Tớ nói hồi nào?" Yukari chống hông đáp. Rồi cô nhìn lại thầy giáo chủ nhiệm, người đột nhiên run dữ dội như vừa gặp ma. Mà chắc thầy gặp ma thật.

"Xin lỗi các em chứ thầy phải đi trước do có việc bận. Các em cứ nói chuyện thoải mái." Thầy Mukuro nói rồi biến mất tăm. Mặc cho thể hình thì như que tăm, nhưng tốc độ của thầy vẫn là đệ nhất của ngôi trường này. 

Mio và Yukari đứng nhìn thầy giáo tốc biến vào hành lang trường, nhún vai và nhanh chóng tìm đường tới lớp học. 

"Tớ mãi không tin được kiểu tóc đó hợp với cậu tới cỡ đó." Yukari nói.

Mio đưa tay chạm hai bím tóc không cân xứng, loáng thoáng nhớ lại màn thuyết trình mười phút của Ayanokoji vào hôm thứ Sáu tuần trước. Nội dung thì cô chỉ có thể là tóm gọn là: "Cậu trông vô cùng dễ thương!" Yukari có vẻ không nghĩ thế, hoặc là không chỉ nghĩ thế. Nhưng Mio cho rằng cô bạn chỉ đang cố hành xử kỳ quặc vì một mục đích không cần xác định.

Vài phút sau, cả hai tới được lớp học. Dù chỉ còn mười phút nữa là bắt đầu tiết học, nhưng chỉ có dưới phân nửa thành viên có mặt. Mio và Yukari tìm tới hai chỗ ngồi đầu lớp ngay cạnh cửa sổ, Yukari ngồi trước, Mio ngồi sau. Ban đầu Mio tính nhắm vào chỗ ngồi trong góc lớp vì đó là thánh địa của những giấc ngủ giờ ngữ văn. Nhưng một vài thanh niên ít nói đã nhanh tay cắm cờ ngay ngày đầu tiên.

Mio và Yukari tiếp tục trao đổi trong thời gian chờ, chủ yếu là người sau nói và Mio thì lâu lâu lại đặt ra vài câu hỏi thách thức logic trong đống phim ảnh của bạn mình. Nhưng được một lúc thì Yukari chợt dừng lại, không một lần quay đầu sang bất kì đâu, cô nói một cách chắc nịch. "Có người đang để ý tới cậu, Mio. Và tớ có cảm giác không lành."

Mio chớp mắt.

"Lậm phim."

Yukari không nói gì, chỉ lẳng lẳng chỉ tay về phía cuối lớp, nơi một cậu bạn lầm lì chiếm chỗ ngồi lệch về phía cửa sổ. Cậu ta đang nhìn Mio với ánh mắt vô cùng nóng bỏng, nóng tới nỗi không để ý đối phương đang nhìn mình chằm chằm.

"Tên cậu ta là gì nhỉ?" Yukari gõ trán. "Thôi kệ, hỏi sau cũng được. Trước mắt thì cậu ta đang để ý tới cậu, và tớ khá chắc là không phải vì một lý do thơ mộng."

"Cậu có chắc không? Aya nói tớ trông vô cùng dễ thương mà?"

"Chà, tớ không phủ nhận Aya có phần đúng về kiểu tóc mới của cậu. Nhưng tớ cá chắc rằng đám con trai trường này thích quyến rũ hơn là dễ thương. Cứ nhìn xung quanh tiền bối Fujimiya là hiểu."

"Ngực của chị ta đúng thật là bất công lớn nhất của thế giới."

"Đồng tình."

Mio quay trở lại mục tiêu chính, mắt vẫn không dời khỏi cậu trai chưa nhận ra mình đang bị hai cô gái nhìn thẳng vào mặt. Đầu cô chẳng có một suy nghĩ gì. Dù rằng đã nghe giảng nhiều về phim ảnh cũng như nhân sinh từ Yukari, một trong những cá thể thông minh nhất lớp, cô lại không có sự phát triển đáng kể nào về mặt trí tuệ.

Mio nhìn ra ngoài. Những đám mây đang trôi trên bầu trời xanh. Cô đứng dậy, khiến Yukari lùi lại một chút.

"Tớ sẽ nói chuyện trực tiếp với cậu ta." Cô nói. Yukari nhìn chằm chằm bạn mình với hai tay chống hông. 

"Cậu có chắc đó là quyết định đúng đắn không?"

Mio nghiêng đầu, chẳng hiểu câu hỏi đó có ý gì. Yukari mỉm cười một cách thở dài và giải thích. Hoá ra, giống loài hướng nội yêu cầu nhiều điều kiện tiếp xúc lý tưởng để tránh sụp đổ về mặt tinh thần. Mio nghe và bắt đầu thấy không muốn đi nữa. Cô ngồi lại ghế và chợt nghĩ tới thầy giáo chủ nhiệm. Có lẽ thầy sẽ có thể thay cô nói với bạn ấy, nhất là khi họ có đôi phần giống nhau.

"Thầy Kuromu cần được tha thứ." Câu bình luận của Yukari trôi qua tai bên kia của Mio.

Tiết học rồi cũng bắt đầu sau một thoáng chờ đợi không quá lâu. Ngay khi tiếng chuông trường vừa điểm, một bầy học sinh lố nhố vào lớp và chiếm lấy những chỗ trống còn lại. Sau đó khoảng hai mươi giây, thầy Kuromu kéo cửa bước vào, mang theo giáo trình và dáng người lom khom. Cả lớp đứng lên, cúi chào, rồi ngồi xuống. Một vài bạn học khuyên thầy nên đi kéo xà để cải thiện vóc dáng, trong khi số khác thì so sánh dáng người của thầy tương tự một cầu thủ Argentina nổi tiếng.

Thầy Kuromu đập giáo án lên bàn và giật mình nhẹ khi tiếng đập lớn hơn bình thường đôi chút. Thầy thoáng liếc qua Mio và một vài bạn học tò mò tự hỏi cô đã làm gì mà khiến thầy thành ra nông nỗi này.

Tiết học mở đầu với điểm danh. Từng người lần lượt hô có với âm lượng nghịch biến khi khoảng cách kéo tới cuối lớp. Kuromu sau đó kêu cả lớp lấy sách ra và bắt đầu giảng bài. Mười phút sau khi tông giọng đều đều của thầy cất vang, trạng thái tỉnh táo của Mio đã hoàn toàn sụp đổ. Cô dựng tạm bia chắn bằng sách và nhờ Yukari bao sân. Tiết học cứ thế tiếp diễn cho tới khi một nam sinh đọc hết đoạn mà thầy kêu.

Thầy Kuromu liếc một lượt hết cả lớp, xem xét nên gọi ai tiếp. Rồi khuôn mặt bơ phờ của trò Tanaka bỗng nhiên hiện ra và thầy theo phản xa lẩm bẩm trong miệng tên của trò ấy. Yukari lập tức ứng phó bằng một cú xoay người dậm chân Mio. Cô lập tức đứng dậy, khuôn mặt vẫn còn hơi ngái ngủ. Cô lấy khăn giấy được cho để chùi đi nước dãi rồi cầm sách lên. Cô không đọc được chữ gì hết. Xoay lại, và à, thì ra là nó đang bị lật ngược. Cơ mà đọc chỗ này vậy nhỉ? À, ra là đoạn này trang này.

Thầy Kuromu làm rơi cuốn sách trên tay. Cả lớp cùng nhau liếc mặt thầy. Từ hôm thứ Năm tuần trước tới giờ, thầy đã không ngừng có những biểu hiện kỳ lạ. Phần lớn mọi người đi tới kết luận rằng thầy đã uống phải cà phê hết hạn.

Kuromu đứng ngây ngốc như con nai trước ánh đèn trên xa lộ. Run rẩy, anh chậm rất cất giọng. "Em đọc tiếp đi."

Mio gật đầu cái nhẹ rồi đọc nối tiếp cậu nam sinh mới nãy. Cả lớp đồng loạt quay lại công chuyện riêng tư của mình, gồm có thảo luận sôi nổi về các ứng cử viên cho ngôi vị bạn trai của tiền bối Fujimiya. Yukari cân nhắc không biết có nên an ủi thầy chủ nhiêm, vì thầy thực sự trông rất cần sự an ủi đó.

Các tiết học không nhanh không chậm trôi qua như mọi ngày và các học sinh đổ nhau ra ngoài ngay khi giờ giải lao tới. Mio lết theo sau mọi người tới căn tin với tốc độ nhanh nhất và vẫn bị bỏ lại một đoạn. Yukari giảm tốc, cười xoà, và sóng bước bên cạnh cô.

Biển người càn quét cả căn tin với tiếng la ó và xì xào sánh ngang hội nhạc. Mio mua hai cái bánh sandwich. Thật ra cô chỉ tính mua một nhưng do Yukari khuyên quá nên đành mua hai. Nhỏ bảo rằng cô cần cấp thêm dinh dưỡng cho cái cơ thể bị bỏ rơi của mình. Mio không bình luận.

Cả hai kéo nhau ra gần trung tâm của căn tin. Do tốc độ nhanh nhất cực hạn chế của Mio và sự nhanh nhảu hiếm thấy của đám thanh niên lầm lì cuối lớp, cô chỉ có thể ngồi giữa trung tâm của ô nhiễm tiếng ồn.

"Tớ không nghĩ cậu có quyền phàn nàn." Yukari nói. Mio khịt mũi và đưa miếng sandwich vào miệng. Sau 9 phút 13 giây, cô hoàn thành bữa trưa và tóm lấy hộp nước ép táo trên bàn. Yukari nhìn và quyết định húp chén miso. Cô đặt chén xuống, khuôn mặt đanh thép, đã tới lúc cô phải bước qua giai đoạn chối từ thực tại.

Yukari nhìn sang trái. Tại đó, một nữ sinh đang đứng thẳng người. Thân hình nhỏ con, mái tóc hai bím bất cân xứng. Sự khác biệt duy nhất mà cô có thể kể ra là khuôn mặt vô cảm đó. 

Đôi mắt trống rỗng đó đang nhìn cô.

Mio đặt hộp nước ép đã hút cạn xuống, mắt vẫn dính lấy cô bạn ngồi đối diện. "Cậu trông như muốn cướp bạn gái của ai đó vậy."

Yukari cười khinh. "Im đi, Mio! Tớ đang nghĩ cách giải cứu thế giới!"

Buổi học kết thúc một cách vô cùng bình thường. Và đó là điều khiến Yukari sợ hãi. Vì bình yên luôn là dấu hiệu của dông bão. Cô đã xem đủ thứ để mà nhìn ra dòng chảy tự sự.

"Bái bai!" 

Yukari vẫy tay chào lại nhỏ bạn thân cũng như cái thứ đứng cạnh nhỏ. Bóng dáng cả hai nhanh chóng ẩn khuất sau khúc cua vuông gốc một cách hoàn hảo. Yukari không di chuyển, cánh tay hạ xuống một nửa. Cô đứng, đắm mình trong ánh hoàng hôn. Đôi mắt hổ phách của cô như loé sáng khi màn đêm đang dần buông xuống. Một thoáng im lặng trôi qua. Cô quay người lại và bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc. 

"Chào, Hazono." Cậu nam sinh yếu ớt giơ tay, nụ cười gượng gạo không tả nổi. Mái tóc lù bù và cơ thể hơi phình ra về bề ngang khiến Yukari tốn cả chừng để nhớ lại.

"Cậu là... stalker!" 

"Không không không! Tớ làm gì tệ hại tới mức đó!"

"Cậu có việc gì với Mio?" Yukari đi thẳng tới vấn đề. Cơn giật mình của cậu đã xác nhận suy đoán của cô. Cậu ta tránh né ánh mắt của cô, tốn thêm một lúc để khơi dậy quyết tâm, rồi sau đó lấy hết sức thổ lộ với mắt vẫn dán vào giày của Yukari.

"Tớ muốn thảo luận về doppelganger của Tanaka!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!