Tập 01

Chương 01

Chương 01

Gió trên sân thượng tòa chung cư cũ rít lên từng hồi, luồn qua lớp áo mỏng manh như muốn đóng băng cả dòng máu đang chảy chậm chạp trong cơ thể tôi. Tôi đứng sát mép bê tông, nơi ranh giới giữa sự tồn tại và hư vô chỉ cách nhau một nhịp thở.

Dưới chân tôi, Tokyo rực rỡ ánh đèn, nhưng trong mắt tôi, nó chỉ là một nghĩa địa khổng lồ của những ước mơ chết yểu.

“Kết thúc ở đây thôi, Shiori.” – Tôi thầm thì, giọng nói tan biến vào hư không.

Những thước phim cuộc đời bắt đầu quay chậm, mỗi khung hình đều nhuốm màu xám xịt và mùi của sự tuyệt vọng.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, lấp ló dưới tay áo là những vết bầm tím bầm đen – kết quả của những lần bị đám bạn cùng lớp dồn vào góc tường hành lang. Với chúng, tôi không phải là bạn, tôi là một cái bao cát để trút bỏ những bực dọc tuổi dậy thì. Mỗi vết bầm là một biểu tượng của sự bất lực.

Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với những lời chìa chiết như dao cắt của mẹ ở nhà.

“Mày nhìn cái mặt mày xem! Tại sao tao lại đẻ ra một thứ vô dụng như mày?” – Tiếng mẹ rít lên hằng đêm vẫn ám ảnh trong đại não tôi.

Kể từ khi người cha bội bạc rời đi, ông ta không chỉ mang theo sự bình yên mà còn để lại một khoản nợ khổng lồ. Mẹ con tôi bị bóp nghẹt trong những con số, những tờ giấy đòi nợ dán đầy cửa. Mọi áp lực ấy, bà trút cả lên đầu tôi.

Để sinh tồn, hằng ngày sau giờ học, trong khi bạn bè đi chơi, tôi phải vùi mình vào những công việc làm thêm rẻ mạt, đôi bàn tay sưng tấy vì nước lạnh và hóa chất tẩy rửa. Số tiền ít ỏi ấy, tôi dành một phần nhỏ để lén lút mua thức ăn cho Mochi – chú mèo nhỏ mà tôi nhặt được sau bãi rác.

Mochi là thế giới duy nhất của tôi. Là nơi duy nhất tôi cảm thấy mình được yêu thương mà không cần điều kiện. Trong căn phòng tối tăm, hơi ấm từ tiếng "gừ gừ" của nó là thứ duy nhất ngăn tôi phát điên.

Thế nhưng, ngay cả sự an ủi cuối cùng đó cũng bị tước đoạt.

Sáng hôm kia, mẹ tôi trong cơn quẫn trí vì bị chủ nợ thúc ép, đã thẳng tay ném Mochi ra khỏi cửa sổ tầng cao chỉ vì bà cho rằng "nó tốn cơm và làm vướng chân bà". Tôi đã chạy xuống, gào khét trong vô vọng, nhưng khi chạm vào Mochi, nó chỉ còn là một khối thịt lạnh ngắt giữa vũng máu.

“Chẳng còn gì cả. Không gia đình, không bạn bè, không còn Mochi.”

Tôi nhắm mắt lại, nghiêng người về phía vực thẳm.

Bất chợt, một bàn tay ấm áp và vững chãi tóm chặt lấy cổ tay tôi, giật mạnh ngược lại. Tôi ngã nhào vào lòng một ai đó. Mùi hương của gỗ tuyết tùng và sự tĩnh lặng bao trùm lấy tôi.

“Em định mang cả những vết bầm đó xuống dưới kia sao? Như thế thì đau lắm đấy.”

Một giọng nói trầm thấp, dịu dàng như một bản nhạc vỗ về vang lên. Tôi run rẩy ngước lên, bắt gặp một chàng trai với đôi mắt sáng như sao trời đang nhìn mình đầy xót xa. Anh không hỏi tại sao, anh chỉ lặng lẽ cởi chiếc áo khoác măng tô đắt tiền, choàng lên tấm thân tàn tạ của tôi.

“Anh… anh là ai?” – Tôi nấc lên, những uất ức kìm nén bấy lâu vỡ òa. “Để tôi đi… tôi phải đi làm, phải trả nợ, phải chịu đựng… nhưng giờ ngay cả Mochi cũng mất rồi… Tôi không muốn sống nữa!”

Chàng trai ấy quỳ xuống, dùng đôi bàn tay ấm nóng bao bọc lấy đôi tay đầy vết thương của tôi.

“Nếu cuộc đời nợ em quá nhiều, hãy để anh trả thay cho em.” – Anh mỉm cười, một nụ cười rực rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh đèn thành phố. – “Anh sẽ không bắt em phải gồng mình lên nữa. Từ giờ, hãy sống chỉ để cho anh thấy em hạnh phúc thôi. Đó là công việc duy nhất em cần làm.”

Tôi ngây người nhìn anh. Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, anh xuất hiện như một vị thần cứu thế.

“Tên anh là Kaito. Nhớ lấy nhé, Shiori. Từ hôm nay, anh sẽ là gia đình, là bạn bè, là tất cả của em. Chỉ cần em nhìn về phía anh, anh sẽ không bao giờ để em phải đau khổ nữa.”

Tôi chết lặng khi nghe cái tên ấy vang lên. Từng âm tiết rơi vào lòng tôi như những giọt nước mát lành tưới lên mảnh đất tâm hồn đã nứt nẻ từ lâu.

“Kaito… Kaito…” tôi thầm lặp lại.

Tôi nhìn vào đôi mắt anh, không thấy sự ghẻ lạnh của mẹ, không thấy sự khinh miệt của đám bạn, cũng chẳng thấy sự vô cảm của những chủ nợ. Trong đôi mắt ấy chỉ có hình ảnh một con bé Shiori nhỏ bé, tội nghiệp đang run rẩy.

Trong khoảnh khắc đó, lớp vỏ bọc chai sạn mà tôi dày công xây dựng suốt bao năm qua bỗng chốc vỡ vụn. Một luồng hơi ấm lạ lẫm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo, len lỏi vào tận xương tủy. Tôi không còn thấy gió lạnh, không còn thấy tiếng còi xe ồn ã dưới kia. Thế giới này bỗng chốc thu bé lại, chỉ còn tôi và người thanh niên tên Kaito này.

“Oa… a…!”

Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng tôi. Và rồi, như một con đập bị vỡ, những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi không kìm nén nổi. Tôi gục đầu vào vai anh, hai tay bám chặt lấy vạt áo anh như thể đó là phao cứu sinh duy nhất giữa đại dương mênh mông.

Tôi khóc.

Tôi khóc cho những vết bầm tím trên cánh tay chưa bao giờ được ai hỏi han. Tôi khóc cho những đêm thức trắng làm thêm để rồi bị mẹ ném hết tiền bạc vào những khoản nợ không đáy. Tôi khóc cho những lời chỉ trích cay nghiệt của người mang nặng đẻ đau ra mình.

Và tôi khóc cho Mochi người bạn duy nhất đã bị chính tay mẹ tôi cướp đi mạng sống ngay trước mắt mình.

Mọi uất ức, mọi nỗi đau không thể tả bằng lời, mọi sự cô độc tích tụ trong mười bảy năm qua theo dòng nước mắt mà trào ra hết. Tiếng khóc của tôi khản đặc, xé lòng, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của sân thượng.

Anh không đẩy tôi ra. Anh cũng không bảo tôi hãy ngừng khóc. Kaito chỉ im lặng, bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ về trên lưng tôi, đều đặn và nhẫn nại. Hơi ấm của anh bao bọc lấy tôi, một sự bảo vệ mà tôi chưa từng được nhận từ bất kỳ ai, kể cả những người gọi là "người thân".

“Cứ khóc đi, Shiori. Khóc cho hết những nỗi buồn đó đi. Sau đêm nay, em sẽ không bao giờ phải khóc một mình nữa.”

Lời nói của anh như một lời thề nguyện rót vào tai tôi. Trong cơn mê muội vì kiệt sức và xúc động, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc méo mó nảy nở.

“Thật ấm áp… hóa ra đây là cảm giác được một ai đó che chở sao?”  Tôi tự thoại giữa những tiếng nấc.  “Anh ấy đã cứu mình. Anh ấy đã nhặt lại những mảnh vỡ của mình. Từ giây phút này, mình không còn cần một gia đình tàn ác, không cần những người bạn giả tạo. Mình chỉ cần anh ấy. Chỉ cần Kaito mà thôi.”

Sự ấm áp đó chính là "hạt giống" đầu tiên mà anh gieo xuống. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng lúc này, tôi nguyện đánh đổi cả linh hồn mình chỉ để giữ lấy hơi ấm này mãi mãi.

Kể từ đêm định mệnh trên sân thượng, Kaito bước vào cuộc đời tôi như một cơn mưa rào tưới xuống mảnh đất đang khô héo đến nứt nẻ. Anh không chỉ là một cái tên, anh là một thực thể cứu rỗi hiện hữu trong từng hơi thở của tôi.

Kaito bắt đầu bằng những việc nhỏ nhặt nhất. Anh mua cho tôi những hộp cơm trưa đầy đủ dinh dưỡng, tự tay dán những miếng băng cá nhân lên vết bầm trên cánh tay tôi. Anh còn bí mật tìm đến nhà tôi, thay vì xua đuổi những gã đòi nợ, anh dùng sự điềm tĩnh và tiền bạc của mình để dàn xếp mọi thứ.

“Shiori, từ giờ em không cần phải đến những quán làm thêm bẩn thỉu đó nữa.” Anh nắm lấy đôi bàn tay đầy vết chai sạn của tôi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy lực.

 “Nhiệm vụ duy nhất của em là đến trường và mỉm cười với anh. Những thứ khác, hãy để anh gánh vác.”

Ban đầu, bên trong tôi trỗi dậy một sự kháng cự yếu ớt. Cái tôi vụn vỡ của tôi không muốn mắc nợ ai thêm nữa, nhất là khi anh quá hoàn hảo so với một đứa con gái mục nát như tôi.

“Kaito-kun, em không thể… em không muốn trở thành gánh nặng của anh.” Tôi rụt tay lại, cúi đầu trốn tránh ánh mắt anh. “Anh đã cứu mạng em, thế là quá đủ rồi. Những khoản nợ này, em phải tự mình trả…”

Kaito không giận dữ. Anh chỉ im lặng, một sự im lặng kéo dài khiến trái tim tôi thắt lại vì sợ hãi rằng mình vừa làm tổn thương người duy nhất quan tâm đến mình. Anh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh tôi trên chiếc ghế đá công viên, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đỏ lựng như máu.

“Em có biết tại sao anh lại có mặt ở sân thượng đêm đó không?”  Anh khẽ hỏi, giọng nói bỗng trở nên khàn đặc và u uất.

Tôi nhìn anh, nín thở.

“Anh cũng đã từng đứng ở đó, Shiori ạ. Giống hệt em bây giờ.” Kaito khẽ cười, một nụ cười đau đớn đến xé lòng.  “Anh cũng từng bị gia đình bỏ rơi, từng bị những người mình tin tưởng nhất phản bội. Anh đã từng là một con số không tròn trĩnh, cô độc đến mức muốn tan biến vào hư không.”

Tôi sững sờ. Một người tỏa sáng như anh, lại từng có một quá khứ tăm tối như tôi sao?

“Lúc đó, anh đã ước có ai đó chìa tay ra cho mình, nhưng chẳng có ai cả. Anh đã phải tự mình bò ra khỏi vũng bùn.” Anh quay sang nhìn tôi, đôi mắt giờ đây ngập tràn sự đồng cảm chân thành (mà tôi tin là thật).  “Vì thế, khi nhìn thấy em trên sân thượng, anh như nhìn thấy chính mình năm xưa. Anh muốn cứu lấy cuộc đời em, không phải vì anh thừa tiền hay rảnh rỗi… mà vì anh không muốn có thêm một 'Kaito' thứ hai phải đau khổ nữa.”

Anh nắm lấy tay tôi, lần này tôi không rụt lại nữa.

“Cho nên, đừng nói về chuyện nợ nần ở đây. Anh cứu em là đang tự cứu lấy bản thân mình của quá khứ. Nếu em hạnh phúc, thì vết sẹo trong anh cũng sẽ lành lại. Em… sẽ giúp anh chữa lành chứ?”

Những lời nói đó giống như một loại nọc độc bọc đường. Nó triệt tiêu hoàn toàn sự phản kháng của tôi. Tôi cảm thấy một sự kết nối linh thiêng giữa hai tâm hồn cùng chịu tổn thương.

“Hóa ra anh ấy cũng đau giống mình.” Tôi tự thoại, nước mắt lại trào ra.  “Anh ấy không phải ban phát lòng thương hại, anh ấy đang trao cho mình sự sống. Mình không được phép từ chối, vì từ chối anh ấy chính là phủ nhận sự cứu rỗi của cả hai.”

Sự phản kháng ban đầu biến mất, thay vào đó là một sự tôn thờ mù quáng. Tôi bắt đầu chấp nhận tất cả sự chăm sóc của anh như một lẽ đương nhiên, nhưng đồng thời, tôi cũng tự thề với lòng mình:

“Kaito đã hy sinh vì mình như vậy, mình phải đáp lại anh ấy bằng mọi giá. Anh ấy muốn mình hạnh phúc? Được, mình sẽ hạnh phúc. Anh ấy muốn mình xinh đẹp? Được, mình sẽ rực rỡ nhất. Nhưng hơn thế nữa… nếu anh ấy đã từng bị phản bội, thì mình sẽ là người duy nhất không bao giờ phản bội anh ấy.”

Mầm xanh của sự lệ thuộc bắt đầu vươn cao, che khuất cả lý trí của tôi. Kaito đã khéo léo gieo vào đầu tôi một suy nghĩ: Chúng ta là hai kẻ cô độc duy nhất trên thế giới này cần có nhau.

Tôi không biết rằng, câu chuyện quá khứ kia chỉ là một màn kịch được anh ta dàn dựng hoàn hảo để nhốt tôi vào một chiếc lồng kính mang tên "Sự đồng cảm". Anh ta không cứu tôi vì anh ta từng đau khổ, anh ta cứu tôi vì anh ta thích cảm giác được làm "Chúa" trong cuộc đời của một kẻ thảm hại.

“Em hứa, Kaito-kun.”  Tôi thì thầm, ôm lấy anh thật chặt. “Em sẽ là hạnh phúc của anh. Em sẽ không bao giờ để anh phải cô đơn một lần nào nữa.”

Dưới tán cây tối tăm, Kaito mỉm cười. Một nụ cười của người làm vườn vừa thấy hạt giống của mình bắt đầu đâm xuyên qua lớp đất, chuẩn bị cho mùa thu hoạch đẫm máu sắp tới.

Kể từ khi Kaito bước chân vào cuộc đời tôi, bóng tối không còn là màu sắc duy nhất che phủ những ngày dài. Thế giới của tôi, vốn dĩ là một chuỗi những tiếng gào thét câm lặng và những vết thương rỉ máu, bỗng chốc lặng thinh một cách kỳ lạ. Nỗi đau thứ cảm giác duy nhất khiến tôi biết mình còn sống nay đã bị hơi ấm của anh xua tan, nhường chỗ cho một thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả sự đau đớn.

Tôi bắt đầu thức dậy mà không còn cảm giác muốn nôn mửa khi nhìn vào gương. Tại sao ư? Vì tôi biết lát nữa thôi, ở cổng trường, tôi sẽ thấy anh đứng đó.

Kaito đã làm những điều mà tôi chưa từng nghĩ một con người có thể làm cho một con người khác. Anh dàn xếp những khoản nợ khiến mẹ tôi thôi điên cuồng, anh dùng sự hiện diện của mình để khiến đám bạn bắt nạt phải lùi bước. Anh mang đến cho tôi những bữa trưa ấm nóng, những quyển sách mới, và cả một tương lai mà trước đây tôi đã định vứt bỏ trên sân thượng kia.

Nhưng đi kèm với sự bình yên ấy là một nỗi bất an mơ hồ.

“Mình phải trả cho anh ấy cái gì đây?”  Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một bản nhạc lỗi.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay giờ đã sạch sẽ, không còn vết chai sần vì làm thêm quá độ hay những vết bầm tím mới. Tôi thấy mình trống rỗng. Tôi không có tiền, không có quyền lực, không có gì cả ngoài cái mạng sống mà chính anh đã nhặt lại từ tay thần chết.

“Mình đang nợ anh ấy quá nhiều. Nợ đến mức cả linh hồn này cũng không đủ để thế chấp.”

Mỗi lần được gặp anh, trái tim tôi lại phản ứng theo một cách thức kỳ dị. Không phải là sự rung động dịu dàng như trong những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền, mà là một sự đau nhói thực sự.

Khi Kaito bước lại gần, khi mùi hương gỗ tuyết tùng của anh chạm vào khứu giác, tim tôi co thắt lại. Một cơn đau buốt đi ngang qua lồng ngực, khiến tôi phải nín thở để không bật ra tiếng rên rỉ.

“Cảm giác này là gì?”

Tôi tự đặt tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập dồn dập và đau đớn.

“Tại sao khi ở bên cạnh người tử tế nhất thế gian, mình lại cảm thấy đau như có ai đó đang siết chặt lấy trái tim? Tại sao hơi ấm từ anh lại khiến mình thấy bỏng rát đến thế?”

Tôi không biết cách lý giải nó. Tôi không biết đó là tình yêu, hay là sự sợ hãi rằng ánh sáng này sẽ biến mất. Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần anh mỉm cười và gọi tên tôi: “Shiori!”, cơn đau ấy lại bùng lên mãnh liệt hơn. Đó là một thứ "hơi ấm" lạ lùng, nó không sưởi ấm tôi mà nó nung nấu tôi, biến tôi thành một thứ kim loại lỏng dễ dàng bị anh uốn nắn.

Trong một buổi chiều muộn, khi chúng tôi ngồi cạnh nhau dưới tán cây anh đào chưa nở hoa, Kaito khẽ nắm lấy tay tôi. Chỉ một cái chạm nhẹ, nhưng tôi cảm thấy như mình vừa bị một dòng điện cao thế chạy qua.

"Shiori, em lại thẫn thờ gì thế?"  Anh hỏi, giọng nói dịu dàng đến mức khiến tôi muốn khóc.

"Em... em chỉ đang nghĩ về việc mình nợ anh nhiều quá."  Tôi cúi đầu, giọng lí nhí. "Em không biết mình phải làm gì để trả lại cho anh tất cả những điều này."

Kaito bật cười, một tiếng cười thanh tao nhưng mang theo một chút gì đó lạnh lẽo mà tôi không nhận ra. Anh nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh.

"Anh đã nói rồi mà, em không nợ anh gì cả. Chỉ cần em ở đây, chỉ cần trái tim em đập vì anh, đó là sự trả ơn lớn nhất rồi."

“Trái tim em đập vì anh...”

Tôi nhìn anh, cảm giác đau nhói ở ngực lại trỗi dậy.

“Vâng, nếu anh muốn nó đập vì anh, em sẽ để nó đập cho đến khi vỡ vụn. Nếu anh muốn em hạnh phúc, em sẽ đeo chiếc mặt nạ này mãi mãi. Em biết mình đang nợ anh một món nợ không thể chi trả, và có lẽ, cách duy nhất để trả nợ chính là để anh hoàn toàn sở hữu em.”

Tôi không biết tình cảm này là một chất độc. Tôi không biết sự "tử tế" này là một xiềng xích. Tôi chỉ biết rằng, tôi tình nguyện đắm chìm trong cơn đau này, tình nguyện để hơi ấm của anh thiêu rụi bản ngã của mình.

Vì so với nỗi đau bị cả thế giới bỏ rơi, thì cơn đau nhói khi yêu anh... hóa ra lại ngọt ngào đến lạ kỳ.

Cơn đau nhói ở lồng ngực trái không hề thuyên giảm, nó chỉ dần trở thành một phần của nhịp sống. Tôi bắt đầu quen với việc sống trong sự nợ nần cảm xúc, và từ sâu thẳm trong sự lệ thuộc đó, một bản năng mới được đánh thức.

“Đó là bản năng của tình yêu mà dành cho anh.”

Tôi bắt đầu quan sát thế giới quanh Kaito một cách tỉ mỉ hơn. Tôi không còn chỉ nhìn anh, tôi nhìn cả những kẻ đang nhìn anh.

Mỗi khi có một nữ sinh nào đó tiến lại gần Kaito để hỏi bài hay chỉ đơn giản là cười đùa, trái tim tôi không chỉ đau nữa, nó bắt đầu rỉ ra một loại dịch đen kịt của sự đố kỵ. Tôi đứng ở góc hành lang, nấp sau cánh cửa lớp, đôi mắt không rời khỏi họ một giây nào.

“Cô ta vừa chạm vào tay anh ấy.”

“Cô ta vừa dùng nụ cười giả tạo đó để quyến rũ ánh sáng của mình.”

Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những kịch bản đen tối. Tôi tưởng tượng mình tiến lại gần, dùng chiếc kéo thủ công cắt phăng mái tóc dài của cô ta, hoặc đẩy cô ta xuống cầu thang giống như cách tôi từng định đẩy chính mình xuống từ sân thượng.

Nhưng rồi, giọng nói của Kaito lại vang lên trong tâm trí, ngọt ngào như liều thuốc an thần: “Anh muốn thấy em hạnh phúc, Shiori.”

Và thế là tôi mỉm cười. Tôi bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần anh với dáng vẻ của một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Tôi không để lộ một chút gai góc nào, vì tôi biết Kaito thích sự rực rỡ và thuần khiết. Tôi bắt đầu học cách giấu đi con quỷ vào bên trong, để nó gặm nhấm chính mình thay vì làm bẩn hình ảnh của tôi trong mắt anh.

Sự chiếm hữu của tôi lần đầu bộc phát vào một buổi chiều muộn.

Tôi bắt gặp Satomi cô nữ sinh luôn bám lấy Kaito đang khoe với bạn bè về bức thư tình cô ta định gửi cho anh. Trái tim tôi co thắt dữ dội, cơn đau khiến tôi suýt chút nữa là ngã quỵ.

“Không được. Không ai được phép gieo hạt giống vào lòng anh ấy ngoài mình.”

Tôi không khóc lóc, không đánh ghen ầm ĩ. Tôi đợi đến khi Satomi đi tập kịch, lẻn vào phòng thay đồ và lấy đi bức thư đó. Tôi mang nó ra sau vườn trường, châm lửa đốt. Nhìn những dòng chữ yêu đương cháy thành tro bụi, tôi cảm thấy một sự khoái cảm không thể diễn tả bằng lời.

Nhưng thế là chưa đủ. Để chắc chắn Satomi không bao giờ dám tiến gần Kaito nữa, tôi đã dùng chính số tiền Kaito cho tôi để thuê vài kẻ bất lương ngoài cổng trường "dằn mặt" cô ta trên đường về nhà. Tôi chỉ dặn chúng: “Đừng làm cô ta chết, chỉ cần làm cô ta sợ đến mức không dám đi học nữa là được.”

Sáng hôm sau, khi nghe tin Satomi phải nghỉ học vì "tai nạn", tôi mang một hộp cơm thật ngon đến cho Kaito.

“Kaito-kun, hôm nay em làm món anh thích nhất này.” Tôi mỉm cười, đôi mắt trong veo không chút vẩn đục.

Kaito xoa đầu tôi, ánh mắt anh thoáng qua một chút dò xét nhưng rồi lại dịu đi: “Shiori ngoan quá. Dạo này em trông tự tin hơn hẳn đấy.”

“Vâng, vì em biết mình phải bảo vệ hạnh phúc này mà.”

“Đúng thế, Kaito-kun.”  Tôi tự thoại, bàn tay siết chặt lấy vạt váy. “Anh đã gieo sự sống vào em, giờ em sẽ gieo sự chết chóc cho bất cứ ai dám đe dọa đến sự tồn tại của hai chúng ta. Em nợ anh mạng sống, nên em sẽ dùng máu của kẻ khác để trả món nợ đó.”

Tôi bắt đầu cảm thấy mình và Kaito là hai thực thể không thể tách rời. Tôi bắt đầu thu thập những "di vật" của anh một cách điên cuồng hơn. Tôi nhặt lấy chiếc khẩu trang anh vứt vào thùng rác, mang về nhà và giấu kín dưới gối. Tôi dùng tiền anh cho để mua một chiếc camera nhỏ, lén lắp vào góc hành lang nơi anh hay đi qua.

Mỗi tối, tôi ngồi trong căn phòng tối tăm, xem đi xem lại những thước phim về anh, cảm nhận cơn đau nhói ở tim như một sự nhắc nhở về sự hiện diện của anh trong cơ thể mình.

Tôi nhận ra rằng, tôi không còn muốn Kaito cứu rỗi mình nữa. Tôi muốn anh giam cầm mình. Và ngược lại, tôi cũng muốn giam cầm anh trong một chiếc lồng do chính tay tôi dệt nên từ những lời dối trá và sự sùng bái.

Chất độc đã ngấm vào đại não. Tôi không còn biết sợ hãi là gì. Tôi chỉ biết một điều duy nhất:

“Kaito-kun, anh đã từng nói anh cứu em vì anh từng đau khổ. Vậy thì em sẽ khiến thế giới này trở nên đau khổ giống như anh, để anh chỉ có thể tìm thấy sự an ủi duy nhất nơi em. Em sẽ là liều thuốc lánh nạn duy nhất của anh.”

Hạt giống đã nảy mầm thành một loài dây leo màu đen, âm thầm quấn chặt lấy mọi thứ xung quanh. Tôi vẫn là Shiori xinh đẹp, rạng rỡ của anh, nhưng đằng sau nụ cười ấy là một vực thẳm sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám chạm vào ánh sáng của tôi.

Trái tim tôi giờ đây không còn là một khối thịt mềm mại nữa. Nó đã biến thành một mảnh sứ nứt nẻ, mỗi nhịp đập là một lần tự đâm vào chính mình. Sự chuyển hóa trong tôi đã hoàn tất: Tôi không còn muốn được cứu rỗi, tôi muốn được chiếm lấy.

Mỗi khi thấy Kaito đứng giữa đám đông, nụ cười dịu dàng của anh ban phát cho những người phụ nữ xung quanh, tôi lại cảm thấy một sự ghen tị điên cuồng trào dâng từ đáy phổi. Nó cay nồng như axit, gặm nhấm sự tỉnh táo còn sót lại của tôi.

Tôi ghét ánh mắt lả lơi của cô bạn cùng lớp khi hỏi anh về bài tập. Tôi hận cách cô giáo trẻ vô tình đặt tay lên vai anh để khen ngợi. Từng hành động nhỏ nhặt đó như những nhát dao rạch vào quyền sở hữu của tôi.

Trong đầu tôi, một giai điệu điên cuồng vang lên không dứt, lấn át mọi lý trí:

"Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!"

Ba từ ấy như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực, khiến lòng tôi như muốn nứt toát ra. Nó không phải lời tỏ tình, nó là một lời nguyền, một sự sùng bái mù quáng đến mức biến dạng. Mỗi khi ý nghĩ đó hiện lên, tôi lại thấy mình như muốn nổ tung, muốn tan chảy và hòa làm một với máu huyết của anh, để anh không bao giờ có thể tách rời tôi ra được nữa.

Buổi tối hôm đó, Kaito hẹn tôi lên sân thượng nơi mọi chuyện bắt đầu. Gió vẫn thổi, nhưng cái lạnh không còn làm tôi run rẩy, vì hơi ấm của anh đã thấm sâu vào tận tủy xương tôi. Anh đứng đó, nhìn xuống thành phố rực rỡ, rồi chậm rãi quay lại phía tôi.

Ánh mắt anh lướt qua bộ váy đắt tiền anh mua cho tôi, dừng lại ở làn da hồng hào và nụ cười luôn thường trực trên môi tôi. Anh bước tới, đưa ngón tay trỏ nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của mình.

"Shiori này," Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự dịu dàng khiến người ta phải rùng mình. "Em cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình có hạnh phúc không?"

Tôi ngẩn người, tim đập loạn nhịp: "Có chứ ạ... Nhờ có anh, em mới biết thế nào là hạnh phúc."

Kaito khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh lướt ngón tay xuống cổ tôi, dừng lại ngay nơi mạch đập đang hối hả.

"Vậy sao? Thế em có nghĩ rằng, nếu không có anh, em liệu có thể mỉm cười như thế này được không? Liệu có ai khác trên thế gian này chịu nhặt lại một 'mảnh vỡ' như em và biến nó thành một viên ngọc rực rỡ thế này không?"

Mỗi câu hỏi của anh như một sợi xích vô hình quấn chặt lấy hơi thở của tôi. Tôi run rẩy lắc đầu: "Không... không ai cả. Chỉ có anh thôi."

"Tốt lắm." Anh kéo tôi lại sát hơn, hơi thở anh phả lên da thịt tôi lạnh ngắt. "Vậy thì, Shiori... em có tình nguyện để anh giữ trọn sự 'hạnh phúc' này không? Em có muốn mình mãi mãi chỉ thuộc về một mình anh, không để bất kỳ ánh mắt nào khác chạm vào, không để bất kỳ ai khác làm bẩn đi kiệt tác mà anh đã tạo ra không?"

Lòng tôi nứt toát ra vì sung sướng lẫn sợ hãi. Đây không phải là lời cầu hôn, đây là một lời đề nghị chiếm đoạt hoàn toàn. Anh đang hỏi xem tôi có chấp nhận trở thành một vật sở hữu vĩnh viễn trong chiếc tủ kính của anh hay không.

"Em muốn... em muốn mà!" Tôi nấc lên, hai tay ôm chặt lấy anh. "Làm ơn... hãy chiếm lấy em. Hãy giữ em lại, đừng để em thoát ra ngoài thế giới kia nữa."

Kaito không nói yêu tôi. Anh chỉ nhìn tôi với vẻ hài lòng của một nghệ nhân vừa hoàn thành một tác phẩm ưng ý. Anh không cần tình yêu của tôi, anh cần sự phục tùng tuyệt đối. Và tôi, trong cơn điên loạn của chất độc mang tên biết ơn, đã dâng hiến tất cả.

"Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!"

Từng nhịp tim của tôi giờ đây không còn đập để sống, nó đập để trả nợ. Mỗi khi anh nhìn tôi với ánh mắt chiếm hữu ấy, cơn đau ở lồng ngực trái lại nhói lên, nhưng đó là một cơn đau ngọt ngào đến nghẹt thở.

Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc của tôi chính là được trở thành một phần trong bộ sưu tập của anh. Dù anh có thao túng, dù anh có giam cầm, chỉ cần anh đặt câu hỏi: "Em có hạnh phúc không?", tôi sẽ luôn trả lời là có.

Bởi vì nếu không có anh, tôi chỉ là một đống tro tàn. Còn ở bên anh, dù có là một con búp bê bị hư hỏng, tôi vẫn được anh nhìn thấy.

“Kaito-kun, anh thấy không? Lòng em đã nứt ra để đón nhận anh hoàn toàn rồi. Anh cứ việc chiếm đoạt, cứ việc sử dụng... em sẽ không bao giờ rời bỏ chiếc lồng này đâu.”

Món nợ càng lớn, cái giá phải trả càng cao. Nhưng trong cơn mê muội, tôi không gọi đó là lợi dụng. Tôi gọi đó là sự "cần thiết".

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều muộn, khi Kaito nắm lấy tay tôi, ánh mắt lộ vẻ băn khoăn hiếm thấy.

"Shiori này, anh có một việc... hơi khó nói. Nhưng thật sự ngoài em ra, anh chẳng biết tin ai cả."

Tôi siết lấy tay anh, lòng dâng lên một sự hãnh diện mù quáng: "Anh cứ nói đi, việc gì em cũng làm được mà."

"Anh đang cần gửi một tập tài liệu quan trọng cho một người ở phía bên kia thành phố ngay lúc này, nhưng anh lại vướng buổi họp lớp." Anh thở dài, nhìn tôi đầy mong đợi. "Nếu là người khác, anh sợ họ sẽ làm mất hoặc tò mò đọc trộm. Chỉ có em mới khiến anh yên tâm thôi. Em giúp anh nhé?"

"Vâng, anh cứ giao cho em. Em sẽ đi ngay!"

"Cảm ơn em." Anh mỉm cười, cái xoa đầu nhẹ nhàng đó là tất cả những gì tôi cần để chạy bộ suốt ba cây số dưới trời mưa mà không thấy mệt.

Thế nhưng, những việc "nhỏ" dần trở nên nặng nề hơn. Một tối nọ, Kaito hẹn tôi ra công viên. Trông anh có vẻ suy sụp, đôi vai run rẩy.

"Anh sao thế? Có chuyện gì đã xảy ra ư?" – Tôi hốt hoảng hỏi.

Kaito ngước lên, đôi mắt đỏ vẩn đục: "Gia đình anh... họ lại gây áp lực chuyện tiền bạc. Anh không muốn nói cho em biết vì anh sợ em lo, nhưng nếu không có một khoản tiền lớn trước tuần sau, anh sẽ phải nghỉ học để đi làm công nhân ở tỉnh khác."

Tim tôi thắt lại. "Nghỉ học? Không được! Anh còn tương lai mà!"

"Anh biết làm sao đây ?" Kaito nắm chặt lấy vai tôi, giọng anh run lên. "Anh đã thử mọi cách rồi. Shiori... em có biết nơi nào có thể kiếm tiền nhanh không? Dù phải làm gì cũng được, anh không muốn phải rời xa em."

Tôi nhìn vào mắt anh, nhìn thấy sự cầu cứu (hay là sự dàn dựng?) và tôi đưa ra quyết định mà sau này sẽ xé nát nhân phẩm của mình.

"Em sẽ lo. Anh cứ tập trung học đi, tiền bạc cứ để em."

"Nhưng em làm gì có tiền?" Kaito hỏi, nhưng ánh mắt anh lại lấp lánh một tia hy vọng lạ lùng. "Em định... làm những công việc đó sao? Ở những nơi bẩn thỉu đó?"

"Chỉ cần anh được hạnh phúc, em không quan ngại mình phải ở đâu cả."

Một tháng sau, tôi trở về sau ca làm việc tại quán rượu lúc 2 giờ sáng. Mùi khói thuốc và hơi men nồng nặc bám vào tóc, vào da thịt tôi. Tôi đưa cho Kaito một xấp tiền dày, đôi bàn tay tôi vẫn còn run rẩy vì sợ hãi những gã đàn ông vừa sàm sỡ mình lúc nãy.

Kaito thản nhiên nhận lấy, vừa đếm tiền vừa hỏi bằng giọng đều đều: "Hôm nay có ai làm khó em không?"

"Cũng... không có gì quá đáng ạ." Tôi nói dối, cố giấu đi vết bầm trên cổ tay.

Kaito dừng lại, anh bước đến gần, nâng cằm tôi lên và nhìn thẳng vào mắt tôi: "Em có thấy nhục nhã không, Shiori? Khi phải phục vụ những kẻ bẩn thỉu đó để lấy tiền cho anh?"

Tôi sững người, nước mắt chực trào: "Em... em chỉ muốn anh được hạnh phúc giống như cảm giác anh đã cho em trước đây."

"Hạnh phúc sao?" Kaito khẽ cười, một điệu cười lạnh thấu xương. "Em thật ngây thơ. Nhưng chính sự ngây thơ đó mới khiến anh tin tưởng em nhất. Em có biết tại sao anh chỉ nhận tiền của em mà không phải ai khác không?"

"Vì... vì anh tin em?"

"Đúng. Vì chỉ có em mới sẵn sàng lún sâu vào bùn lầy mà vẫn nhìn anh như một vị thánh." Anh ghé sát tai tôi, hơi thở mang theo mùi bạc hà quen thuộc. "Hãy làm tiếp đi. Càng bẩn thỉu, sự tận hiến của em càng rực rỡ. Anh rất thích cảm giác được sưởi ấm bởi sự hy sinh của em."

Tôi run rẩy, một cơn đau nứt toát lại trỗi dậy ở ngực trái.

"Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!"

“Tâm trí tôi giờ đây chỉ còn khắc ghi anh như hình bóng duy nhất của hạnh phúc mà tôi luôn hướng tới. Tôi không còn nhìn thấy, hay đúng hơn là không cho phép mình nhìn thấy, những cơn đau bỏng rát đang lan ra từ chính hơi ấm ấy.”.

"Em sẽ làm... bất cứ việc gì..." – Tôi thì thầm, ôm lấy anh, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm còn sót lại trên người kẻ đang vắt kiệt mình. "Miễn là anh đừng bỏ em lại một mình."

"Ngoan lắm. Vậy thì tối mai, hãy cố gắng kiếm thêm một chút nữa nhé. Anh đang cần để giải quyết nốt chỗ nợ còn lại."

Kaito quay lưng đi, để lại tôi đứng một mình trong bóng tối với mùi hương của sự ô nhục và niềm hạnh phúc méo mó. Tôi biết mình đang chết dần, nhưng trong cơn hấp hối đó, tôi lại cảm thấy mình thật "có giá trị" đối với anh.

Ánh đèn neon của quán rượu hắt lên mặt đường sũng nước, tạo nên những mảng màu loang lổ như những vết dầu loang trên mặt hồ. Tôi đứng ở góc tối, bàn tay vẫn còn run rẩy, siết chặt chiếc túi xách đựng số tiền kiếm được từ một đêm đầy những lời lăng mạ và những cái chạm tay dơ bẩn.

Sự hy sinh hay là sự tự hủy diệt?

Có bao giờ tôi tự hỏi mình rằng điều này có xứng đáng không?

Mỗi lần một gã đàn ông say xỉn phả hơi men vào mặt, mỗi lần tôi phải nở nụ cười giả tạo để đổi lấy những tờ tiền nhơ nhuốc, lòng tôi lại nứt toát ra thêm một chút. Nhân phẩm của tôi vốn dĩ đã rách nát, giờ đây nó chẳng khác gì một tấm giẻ lau bị vứt bỏ.

Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến gương mặt của Kaito, chỉ cần nghĩ đến việc số tiền này sẽ giúp anh giữ lại nụ cười và tương lai rực rỡ, tôi lại thấy mình như một kẻ tử vì đạo.

“Xứng đáng chứ.” Tôi thầm thì giữa cơn mưa lạnh buốt. “Nếu bùn lầy này có thể làm thảm cho anh bước đi, tôi nguyện chìm sâu xuống tận đáy. Nếu sự ô nhục của tôi đổi lấy được một cái xoa đầu từ anh, thì cái giá này vẫn còn quá rẻ.”

Đối với tôi, hơi ấm mà Kaito trao cho trên sân thượng đêm đó là một món nợ vô giá. Và để bảo vệ hơi ấm ấy, tôi sẵn sàng đốt cháy tất cả những gì còn lại của bản thân mình.

Tôi đứng đó, đôi chân như hóa đá trên nền hành lang lạnh ngắt. Trên tay tôi vẫn là xấp tiền nhăn nhúm, thành quả của một đêm dài nhục nhã giữa những tiếng cười cợt và mùi rượu nồng nặc. Tôi đã định gõ cửa, đã định mỉm cười và nói: "Kaito-kun, nhìn này, em mang hy vọng về cho anh rồi đây."

Nhưng khe cửa hẹp kia đã hé lộ một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.

Từ bên trong, giọng nói của một cô gái vang lên, nũng nịu và đầy vẻ ngưỡng mộ. Đó là Satomi, hoặc có lẽ là một ai đó tương tự, những kẻ luôn xoay quanh anh như lũ thiêu thân.

“Anh Kaito, anh giỏi thật đấy!” – Cô ta cười khúc khích, tiếng cười nghe như tiếng chuông bạc nhưng lại đâm thẳng vào màng nhĩ tôi. – “Làm sao anh có thể khiến một đứa con gái lầm lỳ, u ám như chị Shiori lại chịu nghe lời anh đến mức đó? Nghe nói chị ta còn chấp nhận làm cả những công việc… bẩn thỉu nhất để có tiền cho anh tiêu xài nữa cơ mà?”

Tôi nín thở. Lồng ngực tôi đau nhói như có hàng nghìn mảnh thủy tinh đang cứa qua. Tôi chờ đợi một lời phủ nhận, một sự bảo vệ từ anh. Nhưng không.

“Chỉ cần dùng đúng ‘loại thuốc’ thôi, em yêu.” – Giọng Kaito vang lên, thong thả và đầy tự mãn. – “Những kẻ như cô ta, vốn dĩ đã bị cuộc đời vứt bỏ rồi. Khi anh chìa tay ra, cô ta sẽ coi anh là thánh sống. Em thấy đấy, anh đâu có ép buộc gì? Là cô ta tự nguyện bò vào vũng bùn để làm hài lòng anh thôi.”

“Trời ạ, anh thật là cao tay!” – Cô gái kia reo lên, giọng đầy vẻ nịnh bợ. – “Chị ta chắc hẳn phải yêu anh đến phát điên rồi. Nhưng nhìn chị ta bây giờ thật thảm hại, chẳng khác gì một món đồ chơi cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn và mùi hôi hám của những nơi đó. Anh không thấy ghê tởm khi chạm vào chị ta sao?”

Tôi nghe tiếng ly thủy tinh va vào nhau, và rồi giọng nói lạnh lùng của Kaito lại cất lên, lần này mang theo một sự chán chường rõ rệt:

“Ghê tởm chứ? Mỗi lần thấy cô ta mang tiền về, anh lại thấy buồn cười nhiều hơn. Cô ta nghĩ rằng mình đang hy sinh cao cả, nhưng thực chất trong mắt anh, cô ta đã không còn giá trị từ lâu rồi. Một món đồ chơi mà đã hỏng, lại còn dính đầy vết nhơ thì chỉ còn tác dụng là… vắt kiệt nốt chút giá trị còn lại thôi.”

“Thế bao giờ anh định vứt bỏ ‘con rối’ này?” – Cô gái kia nũng nịu, dường như đang nép vào lòng anh.

“Sắp rồi. Anh đang chờ tìm được một ‘vật thí nghiệm’ mới thú vị hơn.” – Kaito cười, một điệu cười khô khốc. – “Khi nào cô ta không còn mang tiền về được nữa, hoặc khi anh đã chán cái vẻ mặt tận hiến ngu ngốc đó, anh sẽ để cô ta tự sinh tự diệt. Những kẻ như Shiori… vốn dĩ không xứng đáng có một kết cục tốt đẹp.”

“Anh đúng là ác thật nha, nhưng em lại thích cái cách anh điều khiển mọi người như thế. Anh là nhất, Kaito-kun!”

Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết sẹo, những vết bầm, sự ô nhục mà tôi đã gánh chịu suốt thời gian qua… tất cả chỉ là một trò đùa trong mắt anh.

“Món đồ chơi không còn giá trị…”

“Vắt kiệt chút giá trị còn lại rồi vứt bỏ…”

Lời nói của anh như những nhát rìu chẻ đôi linh hồn tôi. Cơn đau nhói ở ngực trái bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến tận cùng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí tôi.

Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!

Câu thần chú ấy vẫn vang lên, nhưng âm sắc đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn là tiếng khóc cầu xin sự thương hại, mà là tiếng gầm rú của một con quái vật vừa nhận ra cái lồng của mình vốn dĩ không có khóa chỉ có lòng tin ngu muội của nó tự khóa xích chính mình mà thôi.

“Kaito-kun, anh nói đúng. Em là một món đồ chơi đã hỏng.” Tôi thầm thì giữa bóng tối, nụ cười trên môi tôi méo mó đến dị dạng. “Nhưng anh quên mất một điều… đồ chơi đã hỏng thì không còn gì để mất nữa. Nếu anh đã muốn chơi đùa với em đến cùng, vậy thì em sẽ khiến anh phải trở thành ‘đồ chơi’ của riêng em mãi mãi.”

Tôi không gõ cửa. Tôi lặng lẽ quay lưng, bước đi trên hành lang dài hun hút. Xấp tiền trong túi xách giờ đây cảm giác nặng nề như một khối chì. Tôi sẽ không đưa nó cho anh nữa. Tôi sẽ dùng nó để mua một chiếc lồng thật vững chắc một nơi mà Kaito sẽ không bao giờ có thể thoát ra, một nơi mà không cô gái nào có thể nịnh nọt anh được nữa.

Tôi đứng trước cửa nhà Kaito, hơi lạnh của cơn mưa thấm vào da thịt nhưng không lạnh bằng sự đông cứng trong tâm trí. Những lời nói tàn nhẫn bên trong vẫn vang vọng, nhưng một phần trong tôi phần linh hồn đã bị thao túng quá sâu bắt đầu chống cự.

“Không... không phải đâu. Là ảo giác thôi. Chắc chắn là vì mình đã thức đêm quá nhiều, làm việc quá sức nên đầu óc mới sinh ra những âm thanh quái dị đó. Kaito-kun không bao giờ nói thế. Anh ấy là hơi ấm, là ánh sáng của mình mà...”

Tôi lảo đảo lùi lại, đôi bàn tay run rẩy tự cào cấu vào cánh tay mình. Những vết trầy xước rướm máu, cơn đau rát buốt khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê mộng. Máu đỏ chảy xuống, nhắc nhở tôi rằng nỗi đau này là thật, và sự phản bội kia cũng là thật.

Ảo mộng vỡ tan. Tôi biết tình yêu này đã đi đến đường cùng.

Tôi không còn khóc nữa. Nếu thế giới này đã hợp sức để chà đạp tôi, tôi sẽ mang theo tất cả bọn họ xuống địa ngục trước khi rời đi.

Tôi đứng đó, giữa hành lang lộng gió, lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Nó không còn bẩn vì hóa chất tẩy rửa, cũng chẳng còn những vết bầm tím của sự bắt nạt. Nó giờ đây mang một sự trống rỗng đến cùng cực, một sự tĩnh lặng đáng sợ sau khi những âm thanh ồn ã của thế gian những tiếng chửi rủa, nhạo báng và khinh khi đều đã bị tôi dập tắt hoàn toàn.

Tôi quay lại sân thượng tòa nhà cũ, nơi hạt giống tình yêu này từng được gieo xuống từ một cái nắm tay.

Kaito đứng đó. Dưới ánh đèn nhạt nhòa, gương mặt vốn dĩ luôn tự mãn của anh bỗng rạn nứt khi nhìn thấy bộ dạng của tôi. Lần đầu tiên, tôi thấy "vị thần" của mình biết run rẩy. Tôi siết chặt vật sắc nhọn trong tay, thứ kim loại lạnh ngắt đang gào thét đòi được chạm vào trái tim kẻ đã biến tôi thành con rối.

“Giết anh ta đi!”  Một giọng nói điên cuồng vang lên.

Nhưng... tôi khựng lại.

Yêu anh! Yêu anh! Yêu anh!

Cơn đau ở lồng ngực trái bộc phát dữ dội hơn bao giờ hết. Tôi nhìn anh, và trong khoảnh khắc định mệnh ấy, tôi chợt thấu suốt một sự thật nghiệt ngã:

"Hạnh phúc của em là được sở hữu bởi anh và được sở hữu anh, nhưng sự hạnh phúc của anh lại là nơi mà không có tôi. Hai thứ đó đã vốn dĩ chẳng thể nào có thể tồn tại, chẳng thể nào để khiến tôi và anh ấy đều có thể hạnh phúc."

Nếu em giữ anh lại bằng máu, em sẽ mất anh mãi mãi. Nếu em để anh đi, em sẽ tan biến vào hư không. Chúng ta như hai cực của một loại vật chất đối nghịch, chỉ có thể gặp nhau trong sự hủy diệt hoàn toàn.

Tôi buông tay. Tiếng kim loại chạm xuống nền bê tông vang lên khô khốc, tựa như tiếng xích sắt cuối cùng vừa được tháo bỏ khỏi linh hồn tôi. Tôi nhìn anh bằng đôi mắt dịu dàng đến tan nát, không còn một tia hận thù, chỉ còn lại sự thản nhiên của một kẻ đã tìm thấy lối thoát duy nhất.

“Kaito-kun… Em biết cách rồi. Để cả hai chúng ta đều có được hạnh phúc.”

Tôi bước lùi lại về phía lan can, nơi ranh giới giữa sự tồn tại và hư vô chỉ cách nhau một nhịp thở. Tôi chọn cách mang theo toàn bộ "kiệt tác" đau đớn này đi cùng mình, để trả lại cho anh thế giới không có em nơi mà anh gọi là hạnh phúc

Tôi bước lùi về phía lan can, nơi gió thổi lồng lộng. Kaito đứng chôn chân tại chỗ, dường như sự bàng hoàng đã làm anh ta mất đi khả năng thao túng thường ngày.

"Tạm biệt anh, ánh nắng, hơi ấm của em. Tạm biệt thế giới đã làm em đau khổ. Tạm biệt người em đã từng yêu... hết mình."

Tôi thả mình rơi vào khoảng không. Trong giây phút cuối cùng, tôi không còn thấy đau nữa. Tôi thấy lần đầu tiên bản thân mình đã thật sự hạnh phúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!