“Nay đủ 5 người rồi, khi khác chơi cùng mày nhé!”
Cùng với âm thanh thoát khỏi ứng dụng gọi điện nghe như tiếng bóng khí dưới nước ùng ục nổi lên và vỡ tan, chỉ còn mình tôi trong phòng chat online.
Chậc… Cũng chẳng trách thằng bạn chí cốt được. Nay bận đăng kí thực tập nên vào muộn quá. Đâu phải ai cũng cả tối để mà chờ mình chứ.
Hôm nay không được thì thôi để mai chơi vậy. Chỉ là vài trò chơi điện tử thôi, một hôm không chơi mà sầu não thì trông khác gì thằng nghiện game dở hơi không? Bị người nhà chửi cho chưa ong hết cả đầu hay gì mà cứ chấp niệm với mấy trò chơi này.
Thế là tôi thở dài một hơi, chỉ một hơi ngắn thôi. Lướt mạng xã hội tí rồi đi ngủ vậy…
Và rồi khi nhìn lại đồng hồ, vừa đúng 45 phút, vừa đúng thời gian của 1 ván game trung bình. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, vẫn là những trang thông tin công việc, những tài liệu hồ sơ tốt nghiệp dang dở một bên, rồi một bên là mấy video ngắn về chó mèo trên mạng xã hội…
Chẳng có gì khác cả? Sao tôi lại ngừng tay vậy nhỉ?
Mắt tôi cứ liếc nhìn ứng dụng phòng chat online. Tôi vẫn chưa rời phòng chat online đó…
Tiếng tặc lưỡi vang lên trong vô thức… Tôi bị cái quái gì vậy nhỉ? Trông chờ thằng cốt sẽ quay lại và nói với tôi rằng nó đã vô duyên đá một người nhanh hơn ra để cho tôi, một thằng muộn hơn vào à?
Nếu nó mà làm thế thật thì ai biết được lần tiếp theo, sẽ là tôi? Tôi thực sự nên thấy vui à? Không, nó chỉ xác định rằng đến một lúc nào đó, người bị đá sẽ là tôi. Và tôi sẽ ghét thằng cốt hơn cả hiện tại…
Thôi đủ rồi! Xem công việc chồng chất đã làm đầu óc tôi vớ vẩn ra sao kìa. Đi ngủ ngay thôi.
…
“Bên chị đủ số người rồi. Em đi chỗ khác đỡ nhé.”
Tôi mở mắt dậy bởi âm thanh đinh tai nhức óc đến lạ thường của tiếng chuông thông báo, và đây là thứ đầu tiên đập vào mắt tôi vào buổi sáng.
Thật là một ngày tuyệt vời.
Trong lòng buôn câu mỉa mai như thế nhưng chẳng hiểu sao, những thứ cảm xúc như phẫn uất, khó chịu, hay lo lắng… Chẳng có gì xuất hiện cả. Tại sao phải lo lắng ư? Vì ngoài cái chỗ vừa từ chối tôi, thì chẳng còn chỗ nào nhận ngoài một cái công ti ở cái xó khỉ ho cò gáy Bè Bè gì đó. Kiểm tra thử trên bản đồ và một tiếng hừ yếu ớt bật ra khi con số đập vào mặt tôi là 20 cây số.
Tôi sao chép toàn bộ nội dung mình đã nộp bên chỗ từ chối mình và gửi lại qua bên đó. Kiểu gì cũng sẽ được nhận thôi, vì chỗ đó còn khét tiếng là một công ti khắc nghiệt với thực tập sinh nữa mà.
Có lẽ vì vậy mà tôi mới thấy thản nhiên đến thế. Vì tôi biết dù mình đã chậm chạp, nhưng vẫn có chỗ, chỉ thế thôi.
Chậm thì phải chấp nhận thôi. Nghĩ thế mà tôi bước vào nhà vệ sinh để rửa ráy mặt mũi.
Chỉ là kì lạ thật, tại sao khuôn mặt trên gương kia lại vặn vẹo đến thế nhỉ? Cho dù tôi có tát nước bao nhiêu lần cũng thế. Những vết nhăn trên trán chỉ thêm sâu hơn, sâu hun hút…
Vớ vẩn thật, nhăn nhó cho cố vào rồi mày có kiếm được miếng cơm bỏ bụng không?
…
“Công ti đủ người rồi nên sẽ không tuyển thực tập sinh. Chịu khó đi tìm ở chỗ khác đi em nhé.”
Chẳng hiểu sao đã về đến nhà rồi nhưng câu nói đó cứ vang vọng trong màng nhĩ tôi như tiếng muỗi vo ve bên tai. Dầm mưa 20 cây số đã làm tôi ù tai đến ảo thính rồi à?
Ném ba lô đựng mớ giấy tờ hồ sơ ra một góc, cởi bộ đồ ướt sũng ra rồi, nhưng cả người cứ nặng nề, mệt mỏi đến rã rời.
Công việc quái gì tầm này! Chơi game thôi…
Suy nghĩ đó bắt đầu và kết thúc nhanh như cách nó xuất hiện khi tôi nhìn vào màn hình, vào những phòng chat online của bạn bè đều đầy ắp người trong đó.
Đủ người rồi… đủ người hết rồi…
Tôi nằm ra chiếc giường trên căn phòng, với những suy nghĩ về sự chậm chạp của mình xen kẽ với những thứ như: Tôi đã vệ sinh chưa? Tôi đã soạn xong hồ sơ tìm việc chưa? Tôi đã ăn chưa? Portfolio của tôi đã liệt kê tường tận kinh nghiệm làm việc ít ỏi của bản thân chưa? Tôi đã ngủ chưa?
Bốn bức tường màu lục trắng của căn phòng chẳng hiểu sao lại trở nên chói mắt và bí bách đến lạ. Nhưng tôi chẳng có lí do, cũng chẳng có thời gian hay hơi sức thừa thãi để mà đi ra ngoài. Nhìn trời mưa thì có cái quái gì hay ho?
Đầu tôi dần nặng trĩu đến mức ngồi dậy cũng là một việc gì đó thật phiền hà… Mỗi lần nhắm mắt thay vì cho tôi chạy trốn khỏi sắc lục trắng của trần phòng, chỉ khiến một sắc đỏ nhấp nháy liên hồi.
Chậc… Hỏi sao ông bà vẫn cứ mắng rằng thế hệ này yếu đuối biết bao nhiêu. Chỉ là một công việc bị bỏ lỡ, một ngày không có bạn bè để chơi game, chỉ chậm có một hai lần thôi, mà làm như thế giới đang sụp đổ chẳng bằng…
Tôi bật dậy khỏi giường.
Vào nhà vệ sinh để rửa mặt.
Rửa sắc đỏ trong đôi mắt đục ngầu này đi… Vì tôi vẫn còn phải đón một ngày mai tồi tệ hơn nhỉ?
…
“Phòng cấp cứu quá tải rồi! Anh làm ơn giữ bình tĩnh, chúng tôi sẽ cố kéo dài thời gian cho người thân của anh trong thời gian đó!”
Có thật kì lạ không… khi mà bệnh viện có thể quá tải, nhưng nhà xác thì chẳng bao giờ như thế cả. Tôi suýt bật câu nói vớ vẩn đó ra thành tiếng trong khi đang đứng nhìn hai cái xác lạnh đã được phủ vải trắng lên.
Tôi đã nhanh rồi, đã nhanh lắm rồi… Kể từ buổi tối mà tôi đã bật dậy khỏi giường và rửa sạch đi sắc đỏ khỏi khuôn mặt của mình. Tôi nhanh chóng tìm được một công việc, tôi nhanh chóng tìm được những người bạn mới, tôi nhanh chóng tìm thấy một người để sẻ chia cuộc đời cùng nhau, tôi nhanh chóng cùng người đó tạo ra kết tinh của tình yêu và thề thốt sẽ cùng nhau đồng hành đến cuối đời…
Để rồi tất cả những thứ đó đều đã bị phủ lên bởi 2 tấm vải trắng chói mắt cùng tờ hoá đơn viện phí đã bị nhàu nát trong bàn tay của tôi. Những bạn bè mới nọ đều làm thinh khi tôi cầu xin họ cho tôi vay để có thể cho hai người thân của mình dịch vụ bệnh viện tốt hơn nữa. Công việc nọ vừa nhận đơn xin nghỉ và đơn xin ứng trước vài tháng lương của tôi cũng liền gửi thông báo chấm dứt hợp đồng.
Là vì tôi vẫn chưa đủ nhanh sao? Là vì tôi không đủ mạnh mẽ, thông minh và cầu toàn hơn để tìm được công ti tốt bụng hơn, bạn bè đáng tin hơn nữa sao?
Hay là vì tôi vẫn chưa đủ quan tâm đến những người tôi đã thề thốt sẽ yêu thương này? Là vì tôi vẫn chẳng học được hay thay đổi cái quái gì từ biết bao nhiêu lần kiệt lực?
Những suy nghĩ đó làm tôi thoáng run rẩy, siết chặt đôi bàn tay đến bật ra cả máu.
Nhưng chỉ đến thế, chỉ thoáng qua như vậy thôi.
Tôi bước lại gần và nắm lấy hai bàn tay đang lò ra khỏi lớp vải trắng, một lớn, một nhỏ.
Thật kinh tởm.
Tất cả mọi thứ ở cái nhà xác này, trừ hai thi thể đã lạnh cóng này đều thế. Từ mùi thuốc khử trùng đậm đặc đến mức tưởng chừng như đang châm chích vào da thịt, cho đến âm thanh khóc lóc bi ai xoáy vào màng nhĩ, đến mấy gã nhân viên nhà xác lướt mạnh bạo qua tôi để đem hai thi thể ấy đi cất.
Và dĩ nhiên là kẻ kinh tởm nhất vẫn là kẻ đang rời khỏi nhà xác ấy với lòng không một chút cảm xúc như thể tất cả những gì hắn từng thề thốt đều là dối trá. Đối mặt với nụ cười trấn an yếu ớt của họ vào lúc cuối cùng, nhưng rồi vẫn ném họ vào cái nhà chứa tập thể này thay vì một mộ phần đường hoàng…
Bốn trăm triệu cho một mộ phần dành cho một người, chưa tính tiền quan tài và tiền lập bia, thật là mắc quá… Quá đắt đỏ cho một kẻ chậm chạp như tôi…
…
“Bốn trăm triệu người đã tình nguyện di cư đến thế giới data để thành phố có thêm tài nguyên cho giới trẻ tinh hoa. Cả thành phố tổ chức lễ tưởng nhớ 1 tuần.”
Không biết đám trẻ tinh hoa đó có nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, và cầu toàn hơn mình ngày đó không. Nhìn dòng tin nóng ấy lướt qua trên màn hình hiển thị chớp tắt, và nhìn lại thứ trong chiếc gương nhơ nhuốc, thì câu trả lời chắc hẳn là có rồi.
Vì thứ trong gương kia chỉ là một ông chú với khuôn mặt đầy những nếp nhăn, những chỏm râu non và đầu tóc luộm thuộm, bết lấy một sắc đỏ kì dị. Là mình rửa không kĩ hay gãi nhiều quá bật máu lúc nào không hay nhỉ…
Chẳng quan trọng lắm, vì dù sao với sự chậm chạp này của tôi, sớm muộn cũng sẽ đi “di cư” đến thế giới data kia thôi.
Tạt làn nước sặc mùi kiềm lên mặt một lần cuối, nói là tạt vì kể từ ngày hôm đó dù có là dội cả lít nước sạch hơn cũng chẳng có cảm giác nó rửa được gì cả, tôi quay trở lại căn phòng trọ chỉ rộng và dài tầm hai sải tay của mình.
Mùi hoá chất của các loại thuốc vô dụng sộc vào mũi thật khó chịu nên tôi mở luôn cái cửa sổ chỉ vừa cái đầu ra và châm một điếu thuốc mà rít lấy vài ngụm. Ngày trước, những thằng bạn đầu tiên của tôi, có từng hút thuốc. Nó bảo thuốc như nước tăng lực vậy, vài rít là khoẻ với tỉnh hẳn… Nhưng dù một ngày có hít cả bao tôi cũng vẫn chẳng cảm thấy gì cả, thuốc lá chẳng khác gì một loại thuốc thông mũi và cổ họng ứ nghẹn của tôi,
Từ ngày hôm đó, hay là từ rất lâu về trước rồi nhỉ… Sự chậm chạp của bản thân như thể tự khi nào đã khoan một cái lỗ trong lồng ngực tôi. Cái lỗ đó sâu hun hút, và tất cả những khoái cảm, những cảm xúc “tốt đẹp” đều bị nó nuốt trọn.
Còn những cảm xúc tiêu cực, những khổ nhục phải chịu đựng thì như bị mắc phải một tấm lưới nào đó ở miệng cái lỗ đó, để rồi làm nó ứ nghẹn, khiến tôi khó thở….
Tôi cố mở đôi mắt nặng trịch đến lạ của mình để nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn ngắm Thành Phố huy hoàng mà tôi cứ tưởng chỉ tồn tại trong những câu truyện huyền ảo khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nó là một khu rừng chen chúc các loại cây làm từ vật liệu carbon hiện đại thay thế cho bê tông, kính cường lực có thể chịu được sức nặng của hàng chục triệu con người, và của ánh sáng LED không bao giờ tắt đi.
Sự ô nhiễm ánh sáng khiến mắt tôi đau nhức kinh khủng mỗi khi cố nhìn lâu, nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần nhìn ra, tôi đều nhìn thấy nó…
Sự chật chội của Thành Phố này.
Dù là những tập đoàn khổng lồ với hàng nghìn nhân viên tiếp tân, từng toà cao tầng của họ có hơn trăm phòng họp, và có thể đang có hàng vạn cuộc họp diễn ra mỗi ngày trong những căn phòng ấy…
Nhưng tất cả đều đã đủ người, không thể chứa thêm một ai nữa. Lịch của từng căn phòng, của từng con người bước vào những căn phòng ấy đều kín đến từng giây một.
Không cần phải đợi đến lúc lớp trẻ tinh hoa kia lớn lên và bắt đầu tham gia vào khu rừng này, ai cũng đều đang đua nhau nhanh hơn, nhanh hơn nữa, để không phải trở thành một kẻ như tôi. Một kẻ chỉ biết lặng người nhìn vào những dòng chữ “đủ người” rồi.
Và sự đồng điệu đó của họ khiến tôi có một suy nghĩ… một suy nghĩ dường như tức thì vá lại được cái lỗ trong lồng ngực tôi…
Người và số thứ tự… có khác gì nhau không?
Chẳng phải tất cả đều chỉ đang cố gắng khiến bản thân trở thành con số bé nhất có thể sao? Những con số bé nhỏ đó rồi sẽ được có thêm những thông tin con người hơn, nhưng những con số lớn hơn thì sao?
Chả ai quan tâm đến chúng ngoài thứ tự chậm chạp của chúng cả…
Để rồi cuối cùng thứ mà văn chương ca ngợi là con người, cũng chỉ là một mớ tài nguyên tăng dần đều một cách vô nghĩa…
Và hệt như những nhà phát minh đại tài vượt qua khốn khó, vươn lên trở thành những “con người” thật sự với số thứ tự nhỏ hơn 4 chữ số, trong cái đầu vốn luôn âm u của tôi chói sáng với một ý tưởng ngay khi điếu thuốc ấm áp trên tay lụi tàn.
Tôi có một ý tưởng kinh doanh để khiến thế giới này tốt đẹp hơn, để trở thành một “con người” với số thứ tự chỉ còn 1 chữ số.
Ngón tay vốn chai sạn và đầy vết cắt của tôi chạy liên tục trên thiết bị điện tử của mình, ghi lại ý tưởng đó. Thật tuyệt vời, đây là cảm giác của một thiên tài sao? Càng viết thì chi tiết về hoạt động của ý tưởng này chỉ ngày càng rõ ràng hơn trong đầu tôi.
Thậm chí xa hơn nữa, tôi có thể mường tượng những dòng báo chí nọ sẽ không còn thèm đếm xỉa đến cái đám giới trẻ tinh hoa kia, mà tất cả sẽ tôn vinh chỉ mình tôi thôi, người sẽ dẫn dắt nhân loại đến với một thế kỉ mới!
Mà ảo tưởng là thế thôi… chủ yếu vẫn vì phần lớn bọn chúng đều sẽ được trưng dụng cả thôi.
…
“Thầy ơi… Em giết hết rồi, giết hết tất cả bọn chúng rồi. Em đã đủ nhanh chưa ạ…”
Với giọng điệu run rẩy nhưng tràn đầy sự phấn khích điên dại, cùng đôi đồng tử co giật liên hồi, đứa sinh viên ấy nhìn tôi đầy mong đợi.
“Em nói gì thế, thầy vẫn còn nghe thấy tiếng rên ở kia kìa.”
Nở một nụ cười thật sư phạm, tôi chỉ ngón tay về phía một cái đầu tóc dài vẫn đang run rẩy. Bị tôi chỉ tới, nó giật bắn. Không phải vì sợ hãi, mà là vì cảm giác bị phản bội chăng? Tôi chẳng biết và chẳng quan tâm tới một con số thứ tự rõ ràng đã không thể nào vào được hàng 4 chữ số trong thành phố này.
Thế nhưng như cố chứng minh nhận định âm thầm của tôi là sai lầm, hay phải chăng là sự vận dụng của chút tinh hoa còn sót lại trong người, đứa con gái ấy bật dậy khỏi trạng thái giả chết ấy, lao tới với cái compa đẫm máu. Ồ hình như cái compa đó vừa đúng là cái mà cô bé đó từng cho đứa sinh viên nam trước mặt tôi mượn mới vài bữa trước.
“Chết đi! Chết cho tao! Chết đi con điếm! Tao giỏi hơn! Tao mới là tinh hoa!”
Không nằm ngoài dự đoán, chút lực tàn của một đứa sinh viên không thể nào bì lại được sự sung mãn của đứa tinh hoa nhất hiện tại… Với từng tiếng gào chói tai như thể hai đứa này chưa từng là bạn học mà là những con súc vật khát máu, đứa sinh viên tinh hoa nhất ấy dùng thanh sắt mà nó vớ được từ đầu nhờ sự am hiểu về không gian lớp học, giã từng giã bạo lực lên khuôn mặt rớm máu kia. Âm thanh xương sọ vỡ tan cùng chất xám và máu bắn tung toé giờ không khác lắm tiếng nhạc nền dịu dàng mà tai tôi đã quen. Nghe tiếng thì có vẻ khá đặc đấy, lát phải bảo lao công hốt lại thật kĩ để trưng dụng nốt mới được.
Đợi tầm năm phút thì thằng sinh viên tinh hoa ấy mới lết đến trước mặt tôi một lần nữa, một tay cầm cái gậy sắt đã cong vẹo và nhuộm màu máu, một tay là cây compa đang xiên qua mớ tóc lẫn hộp sọ còn sót lại. Hình như nó còn quá mệt để mà hỏi tôi luôn rồi, đành phải trừ điểm mới được…
“Chết đi thằng chó!”
Tôi còn đang định vỗ tay chúc mừng thì ai ngờ đâu một tiếng gào bất ngờ vang lên và một bàn tay cầm một cây thước kẻ sắt đã bị bẻ gãy thành một mũi dao cắm thẳng vào động mạch chủ của đứa “tinh hoa nhất”.
Cơ mà không làm tôi phải quá thất vọng, đứa tinh hoa nhất kia cũng liền quay lại mặc kệ việc cổ nó đang phúng máu, giã một phát lên con linh cẩu suýt nữa đã cướp lấy danh hiệu của nó đi.
Và cuối cùng thì chẳng còn đứa nào còn sống cả. Lớp này không đủ tinh hoa rồi.
Lau chút máu tươi vừa bắn lên áo sơ mi của tôi xong thì không còn lí do gì phải ở lại đây nữa. Tôi rời khỏi lớp học của trường đào tạo tinh hoa mà mình đã mở này.
“Hiệu trưởng, lớp này thất bại rồi ạ?”
Thư kí đợi sẵn tôi bên ngoài hỏi một câu thật vô nghĩa. Hỏi sao cô ta vẫn mãi nằm trong hàng 4 chữ số của Thành Phố.
“Một chuyện hết sức bình thường. Tiềm năng chỉ đến được cỡ 5 chữ số thì không có giá trị gì đủ để khiến ta tiếc nuối cả. Nghĩ xem, đã có 400 triệu người hi sinh vì lũ này đấy.”
Thư kí tỏ vẻ khó xử khi nghe tôi nói, nhưng vẫn lẳng lặng cúi đầu và rất nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ của cô ta, ghi chép lại thông tin cần thiết. Phản ứng đó cũng dễ hiểu thôi, dù sao nếu đem mô hình kinh doanh giáo dục này về 30 năm trước thôi thì chúng tôi sẽ trông không khác gì một lũ man rợ cả.
Nhưng man rợ với không man rợ, trước việc tài nguyên đang suy giảm chẳng có nghĩa lí quái gì cả. Giống như việc người ta chưa từng nghĩ uống một cốc nước là phung phí khi nước sạch còn nhiều… thì khi con người trở nên quá nhiều thì việc giết vài trăm đến vài nghìn có khi còn trông nhân đạo hơn việc tắm bồn ngày nay.
Mấy thứ như nhân đạo, nhân quyền, cuối cùng cũng chỉ cần thư kí đây ghi chép và tổng hợp hồ sơ lại một cách qui củ là xong. Đúng vậy, chẳng cần phải giả nhân giả nghĩa, chỉ cần thông báo lại thật máy móc, đưa cho đúng bên thì chẳng còn vấn đề gì cả.
“Mấy lớp khác thì sao rồi?”
Vừa thong thả đi dọc hành lang với những cánh cửa lớp đã khoá chặt bởi dây thép từ bên ngoài, vừa lắng nghe bản nhạc nền quen thuộc, tôi hỏi thư kí.
“Thưa Hiệu Trưởng, đã có 2 lớp báo lại là tìm được tinh hoa có thể vào tầm 3 chữ số ạ.”
Tuyệt vời. Đó đúng là tin tốt nhất tôi được nghe hôm nay. Mỗi một đứa như thế sẽ khiến một tên ba chữ số, thậm chí là hai chữ số khác phải mất đi vị trí của chúng. Và tôi, giáo viên đã đào tạo ra chúng sẽ lại tiếp tục thăng tiến trong con đường leo đến hàng hai chữ số của mình.
Cuối cùng, tôi đã trở thành một kẻ nhanh hơn hàng nghìn, hàng vạn người khác.
Ngồi xuống chiếc ghế hiệu trưởng, tôi tận hưởng…
Tận hưởng…
Cái gì ấy nhỉ?
Từ ngăn kéo của bàn hiệu trưởng bằng gỗ lim mắc tiền, tôi lôi một bao thuốc ra, định làm một điếu để làm rõ đầu óc đang mụ mị của mình.
Nhưng nhìn điều thuốc lạnh lẽo, tôi lại bật ra vài câu nói, vô thức…
“Mình là số thứ tự thứ bao nhiêu…”
Nhìn ra bên ngoài cửa sổ của phòng hiệu trưởng, nhìn ra Thành Phố vẫn như thế…
Nó sẽ còn chỗ cho mình đến khi nào?
0 Bình luận