Truyện sáng tác
Lần cuối
Số từ
9.400
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
1.597
Tên khác:
The Winter That Took Them
Tóm tắt
Bông tuyết đầu tiên rơi xuống mở ra một chu kì. Vậy khi bông tuyết cuối cùng tan đi, còn lại gì trên mảnh đất này.
Xem thêm
24 Bình luận
nếu bạn ko rõ thì để mình giải thích luôn cũng được.
1. việc ông bô dắt theo thằng con đi trực là lúc ban ngày - 7h sáng (có note trong truyện)
2. ổng không để thằng nhỏ lại vì nó sẽ chỉ ở nhà có 1 mình. Trong truyện mình có 1 câu thoại " Mẹ nó đi vắng cuối tuần này, cô ấy nhờ tôi trông nó. Tôi đâu thể để nó ở nhà một mình giữa cái thời tiết thế này." cách nói thế này với dân Mỹ thường để ám chỉ vợ cũ. Có nghĩa là dọ đã li dị, người vợ có quyền nuôi con và ông bố chỉ còn 1 mình. Việc để con trai ở nhà 1 mình giữa trời mùa đông khắc nghiệt sẽ nguy hiểm hơn là đưa nó đi theo. Hơn nữa trong góc nhìn của ông bố thì cuộc đi trực này sẽ chỉ nhẹ nhàng thôi (có nêu rõ quan điểm của ổng trong đoạn hội thoại với Yuri)
3. việc tách nhóm là vì căn nhà đã bị luc lọi khiến cho nhu yếu phẩm không còn nhiều, việc đó mình có nhắc kỹ rồi mà
bạn đọc lại xem có sót chỗ nào không, nếu không mà vẫn còn thắc mắc thì có thể để lại 1 cmt, mình sẽ giải đáp
2/ Nhận ra có nguy hiểm đáng sợ( dấu vết lạ của quái vật) đồng nghiệp mất tích mà 2 ông già chả thể hiện cảm xúc nào cả, người bt thì chắc phải lên plan rõ ràng để đối phó rồi, chứ người có kinh nghiệm chứ ko phải dân Amateur ko bao giờ đề xuẩt tách lẻ ra trong trường hợp đấy cả, kể cả câu cá và đi chặt củi có tốn gấp đôi thời gian nếu làm cùng nhau
Cũng kiểu 1 phần set up theo motif truyện kinh dị Mỹ nữa, nhưng cái này tôi tính thế này:
1. cái này là kiểu do ông Jasson tự tin vào kinh nghiệm cá nhân (câu "Với lại, sẽ không sao đâu, đám săn trộm chả bao giờ dám mạo hiểm trở lại một khu vực đã bị phát hiện đâu." thể hiện sự tự tin đúc kết từ kinh nghiệm làm kiểm lâm lâu năm) Ổng nghĩ là đem theo thằng bé sẽ dễ trông chừng nó hơn và chuyến đi cũng ngắn ngày nên sẽ không có gì xảy ra. Nếu ông không biết thì người Mỹ ít khi để con mình ở nhà 1 mình vào mùa Đông lắm - đó là lí do có series Home Alone ấy ông.
2. Là lúc nhận ra sự bất thường thì 2 ông đó cũng trong vùng nguy hiểm. Phương tây họ thực dụng lắm, nhưng lúc như thế họ sẽ lo cho bản thân trước tiên rồi mới tính tới người khác. Và nếu ông để ý kỹ thì lúc mà Yuri chạm trạng 2 con thú khi đi chặt củi thì lúc đó trời đã sắp tối. Mà trời tối trong các khu rừng ở Bắc Mỹ thì còn nguy hiểm hơn nhiều so với đi lẻ, vì lúc đó các loài thú săn mồi như sói xám và báo sư tử sẽ hoạt động rất mạnh, chưa kể việc dễ mất phương hướng nữa. Việc tách nhóm là để tiết kiệm thời gian, dù liều lĩnh nhưng nó là kinh nghiệm sinh tồn của người đi rừng lâu năm chứ không phải là do lú quá làm liều đâu ông.
Bạn phải show được cái nỗi lo lắng và sợ hãi đấy ra, đây là truyện chứ ko phải phim, tâm lí nhân vật nó phải được miêu tả chứ nói nó giống phim thì sai quá rồi
Câu của Yuri là "Thứ gì đó đã tấn công chiếc xe. Có lẽ nó cũng đã tấn công Jack và Lili." tức là anh ta chỉ đoán thôi. Bản chất Jasson và Yuri không rõ bên ngoài là thứ gì, nên họ chỉ thấy nó nguy hiểm (nguy hiểm nha chứ không phải đáng sợ). Nhưng mà do chưa xác định được nó là thứ gì và thứ đó có thực sự gây nguy hiểm chết người cho họ không nên họ chưa tỏ ra sợ hãi. Trong truyện có chi tiết Jasson đoán mò thứ kia là báo sư tử hoặc là gấu ấy. Bạn có thể thấy lúc đó Jasson đã tỏ ra lo lắng khi ông ấy nhầm lẫn thứ kia là gấu rồi, vì 1 kiểm lâm lâu năm không thể không nhớ rằng tháng 12 thì làm gì có con gấu nào chưa ngủ đông. Ngoài ra chi tiết ổng nói về đức tin cũng là 1 chi tiết thể hiện phần nào sự bất lực của ổng rồi.
Trở lại với mấy dấu vết lạ thì khi ấy nó chỉ là những dấu hiệu trên môi trường xung quanh thôi, chưa hề tác động lên nhóm 3 ngườiThứ trước mắt có thể trực tiếp gây nguy hiểm đến tính mạng của họ là cái rét và cơn đói. Nên họ mới ưu tiên giải quyết 2 vấn đề ấy. Mà cái rét và cơn đói thì không hề đáng sợ nên họ vẫn bình tĩnh mà nói chuyện với nhau. Chứ không phải là mình quên hay nhầm đâu.
Như bạn thấy, Yuri khi vừa vào căn chòi thì tỏ ra bực tức vì Jack quên khóa cửa khiến lũ gấu mèo mò vào và phá mất nhu yếu phẩm. Anh ta chỉ chú ý đến cái hữu hình trước mắt, còn mấy sinh vật kia khi ấy vẫn chưa trực tiếp đe dọa đến tính mạng cũng như xuất hiện trước mắt nên họ không tính đến nó.
Lúc sau khi đã chạm tráng với lũ quái vật thì tình thế và cách suy nghĩ của họ mới thay đối ấy chứ
cái POV nhân vật của Yuri nó như ném vào mặt thế kia mà bạn kêu không có. Nếu đọc kỹ thì ai cũng nhận ra Yuri là nhân vật chính và mọi diễn biến được kể đều xoay quanh anh ta và góc nhìn của anh ta. Jasson và Thomas chỉ là nhân vật phụ mà thôi.
Nếu pov của truyện là Yuri, thì đây là 1 pha trượt pov nặng, ví dụ vậy thôi, bạn cần phải viết Yuri nhìn thấy những gì khi ở trong căn chòi, chứ ko thể lia máy quay ra ngoài căn chòi rồi viết với pov toàn tri được
1 câu chuyện kinh dị hay sẽ chỉ giới hạn pov của 1 nhân vật trong 1 thời điểm duy nhất, sự giới hạn thông tin mới là nỗi sợ lớn nhất
Nội dung có cấu trúc xây dựng khá rõ rành mạch lạc. Nhịp truyện nhìn chung là tạm chấp nhận được, dù có những điểm làm tốt, nhưng để kể ra thì những phần làm chưa thực sự tốt lại chiếm phần ưu hơn, vấn đề sẽ được giải thích ở bên dưới. Các nhân vật thể hiện sự chuyển hóa, hiện lên nhiều hơn là về tính hình tượng, mặc dù cũng có sự xây dựng về suy nghĩ, cá tính,... nhưng để mà công tâm thì mỗi đối tượng đều đang bị tác giả dồn cho ôm đồm hơi quá khả năng diễn đạt một chút. Và mặc dù có một cái kết giàu tính biểu tượng tương đối đáng nhớ, nhưng để mà về đúng tinh thần với yêu cầu chính lần này thì có hơi thất vọng. Mặc dù có nhiều chủ đề kinh dị đan xen với nhau - hình thể, ý thức, đạo đức... - nhưng về cách truyền đạt thì lại chưa thể hiện được giá trị xứng đáng.
Văn phong ở đây dày tính miêu tả, tới mức là nhiều hơn mức cần thiết. Là lý do chính dẫn tới việc mạch truyện bị mất kiểm soát ở trên, sự miêu tả đôi khi là quá chi tiết đến mức thừa thãi, thiếu các khoảng nghỉ để đặt cảm xúc vào. Và một lần nữa, với truyện kinh dị mà miêu tả quá dông dài thì cũng chẳng còn đáng sợ là bao nữa. Các kể truyện theo hướng tường thuật cũng là điểm làm giảm sức ép kinh dị đi khá nhiều, khi càng về sau thì giá trị kinh dị được thể hiện sẽ càng giảm xuống, tính truyền đạt của thông điệp, ý nghĩa sẽ tăng lên thì nó sẽ dần ngả về hướng một câu chuyện bi tráng hơn là một câu chuyện đáng sợ - chính là điều đã ảnh hưởng và hiển hiện ở cái kết. Cùng với đó là ít hơn khả năng đồng cảm với mỗi đối tượng và để mà đánh đổi sự bao quát, thiên hướng kịch hơn với việc thể hiện một câu chuyện ít khả năng đồng điệu cảm xúc hơn, như ở đây, tại hoàn cảnh này thì có phần không đáng. Và mặc dù điều đó là hoàn toàn có phương án để giải quyết mà không xung đột đến ý định của tác giả. Nhưng mị nghĩ là sẽ để cho bạn tự đi tìm tòi học hỏi và rút ra kinh nghiệm để làm bài học. Dù sao thì nhìn chung, nếu không đặt trong một cuộc thi viết truyện kinh dị thì vẫn là một câu chuyện với cách truyền đạt tạm ổn và tương đối hiệu quả, NẾU.
7.2
nếu gì cơ.
Quý độc giả nhận xét xin vui lòng nhẹ tay để thớt trau dồi thêm
Xin cảm ơn mọi người