Tập 01

Chương 01

Chương 01

Nhiều người thường tự hỏi rằng nếu bản thân họ may mắn được chuyển sinh sang một thế giới fantasy, thì điều gì sẽ chờ đợi họ ở phía trước?

Là trở thành một anh hùng vĩ đại, nơi họ cầm kiếm bước lên hành trình giải cứu thế giới và kết giao với vài người bạn đồng hành thú vị? Hay là một nhà giả kim hoặc ma pháp sư tài ba, nghiên cứu về sự bí ẩn của vạn vật rồi tìm kiếm con đường thành thần? 

Tôi không biết họ suy nghĩ hoặc tưởng tượng những viễn cảnh đấy với tâm thế nào, là háo hức muốn khám phá điều mới lạ hay muốn chạy trốn khỏi cuộc sống cũ kỹ, bế tắc của bản thân. Nhưng có lẽ câu trả lời của họ không còn quan trọng với tôi nữa.

Bởi tôi sẽ không cần đặt câu hỏi với chữ ‘nếu’ khi mở mắt ra, thế giới trước mặt đã không còn là nơi tôi từng sống.

Vài phút trước hoặc ít nhất là tôi nhớ vậy, tôi vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường làm việc cho một công ty web novel. Một công việc không hào nhoáng cũng chẳng đáng tự hào, với nhiệm vụ là xem xét các tác phẩm được đăng tải, đánh giá chúng, tìm những yếu tố vi phạm nếu có, và thuật lại cho tác giả để hỗ trợ họ chỉnh sửa và hoàn thiện tác phẩm của mình. Đây đúng thật là một công việc đều đặn, lặp lại và phần lớn thời gian là nhàm chán. 

Nhưng trong một xã hội nơi mọi thứ đều hối hả, thật sự tôi không có nhiều thời gian lựa chọn. Và mức lương tôi nhận được cũng vừa đủ để sống ở thành phố lớn nếu tôi biết cách chi tiêu tiết kiệm và chấp nhận những giờ tăng ca tưởng chừng như vô tận. Tôi không cảm thấy mình ghét công việc này, nhưng cũng không nghĩ mình sẽ làm nó cả đời.

Ngày hôm đó, tôi vừa hoàn thành việc xem xét một tác phẩm vừa được đăng tải, và thú thật nó không phải một câu chuyện hay. Cốt truyện trung bình, chứa nhiều tình tiết gượng ép, nhiều sạn hoặc hố chưa lấp và nhân vật thiếu chiều sâu. Nếu xét theo tiêu chuẩn nghề nghiệp, đó là một tác phẩm có thể đọc được nhưng không để lại ấn tượng.

Điều duy nhất khiến tôi chú ý là tác giả đã đăng toàn bộ nội dung trong một lần duy nhất, một việc mà tôi chưa thấy lần nào kể từ ngày đi làm đầu tiên. Điều đó chứng tỏ người viết đã chuẩn bị câu chuyện này khá lâu trước khi công bố, một sự nghiêm túc hiếm thấy dù chất lượng chưa tương xứng.

Đương nhiên với cương vị là biên tập viên, tôi sẽ nghiêm túc đọc nó dù có hay hoặc dở. Và quả thật tôi đã dành cả một ngày chỉ để đọc hết một cách cẩn thận và máy móc. Rồi khi màn hình hiển thị dòng chữ ‘chương cuối’, tôi đã mệt đến mức chỉ muốn kết thúc ca làm càng nhanh càng tốt. Nên sau khi nhanh chóng viết vài phân tích chỉ ra những vấn đề của tác phẩm, tôi nhanh chóng đóng máy tính lại, phớt lờ những lời phản bác thô lỗ từ tác giả đang xuất hiện liên tục trong hộp thoại, ai quan tâm anh hoặc cô ta nói gì, tôi đã có đủ sự mệt mỏi cho hôm nay rồi.

Cầm lấy vài ly cà phê đã cạn và khoác lên mình chiếc áo, chuẩn bị quay về căn phòng trọ ấm cúng cùng bát mì nóng hổi để kết thúc một ngày như bao ngày khác.

Thì mọi chuyện, lại không hề xảy ra bình thường như thế. 

Chỉ mới đi được vài bước, một cơn đau nhói dữ dội bùng lên trong lồng ngực khiến tôi loạng choạng. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tôi đã ngã vật xuống, đầu đập mạnh vào cạnh bàn làm mắt tôi nhòe và tai tôi ù đi. Khiến tôi chỉ kịp thốt lên một tiếng chửi thề yếu ớt trước khi bóng tối bao phủ tất cả.

Tôi đã chết như thế đấy, khi chỉ mới hai lăm tuổi. Không tiền tiết kiệm, không tình yêu, không sự nghiệp và không kịp báo hiếu bố mẹ. Tôi không biết nguyên do là gì, có lẽ là đột quỵ hoặc thứ gì đó được tạo ra bởi những thói quen sinh hoạt không được mấy lành mạnh mà tôi đã cố tình quên lãng suốt nhiều năm.

Điều đáng ngạc nhiên là, dù đã trải qua chuyện như vậy, cảm xúc của tôi lại không có sự biến động dữ dội như tôi từng nghĩ, nó chỉ bình thản đến lạ lùng.

Có lẽ là vì tôi đã sớm chấp nhận rằng ai rồi cũng sẽ chết, rằng cuộc sống chỉ là hành trình từng bước đi đến cái kết đã được định sẵn.

Còn nếu tôi thực sự phải nói điều gì để nêu cảm nghĩ nhân sinh hoặc rút ra kết luận từ trải nghiệm ngắn ngủi đó thì. “Chà, nước ngọt và mì gói không phải thứ đồ tốt để sử dụng liên tục.”

Khi tâm trí tôi bị bao phủ hoàn toàn bởi bóng tối và bắt đầu trôi dạt trong những suy nghĩ rời rạc về cuộc đời cũ. Một tia sáng nhạt bất ngờ lóe lên, và tôi cảm giác dường như đôi mắt của mình không còn nặng như trước.

Đấy là tất cả lý do tôi xuất hiện ở đây, trong một căn phòng tồi tàn mà tôi không hề nhận ra bất cứ chi tiết nào để khơi gợi ký ức.

Cơn đau buốt trong lồng ngực đã biến mất làm tôi muốn ngồi dậy để kiểm tra, nhưng cơ thể này lại không phản ứng như tôi mong đợi. Cả tay và chân đều trở nên nặng trịch, như thể chúng được làm từ chì thay vì thịt xương. Tôi nghĩ mình đang bị bóng đè hoặc chuột rút, nên khi đang thử duỗi ngón tay để lấy lại cảm giác, một sự sợ hãi đột nhiên bao phủ tâm trí tôi. Làn da này, đôi tay này hình như hơi khác. Nó sần sùi và thô ráp hơn, không có vết chai quen thuộc từ những giờ gõ bàn phím mà là những vết sạn của việc cầm vật nặng trong thời gian dài. 

"Cái gì đây?" Tôi thì thầm, rồi phát hiện thứ âm thanh phát ra cũng không phải của tôi. Chất giọng này trẻ hơn, mỏng manh hơn, như của một thiếu niên chưa vỡ giọng hoàn toàn.

Sự ngạc nhiên và sợ hãi dâng trào như một đợt sóng dữ khiến tim tôi đập loạn xạ. Đây không phải là cơ thể tôi! Tôi nhớ rõ mình hai lăm tuổi, thân hình hơi gầy vì ăn uống thất thường, nhưng giờ đây khi tôi nhìn xuống, đôi tay này nhỏ hơn, cứng cáp hơn, không có vết sẹo từ lần ngã xe đạp hồi nhỏ. Tôi cố gắng đưa bàn tay cứng ngắc sờ lên mặt, cảm nhận những đường nét lạ lẫm của phần má hóp, của cái cằm hơi vuông và không hề có râu ria. 

"Không, không thể nào..." Tôi lắc đầu dữ dội, hy vọng cử động đó sẽ đánh thức tôi khỏi giấc mơ quái quỷ này. Nhưng thay vì tỉnh giấc, nỗi sợ hãi lại bắt đầu len lỏi. Nó không phải kiểu sợ ma quỷ đột ngột, mà là nỗi sợ chậm rãi, ngấm ngầm, như khi bạn nhận ra mình lạc đường giữa đêm khuya ở một thành phố lạ. Trong một căn phòng quá yên tĩnh, không có tiếng xe cộ, không có tiếng quạt xoay, không có tiếng hàng xóm cãi vã qua tường mỏng. Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi gì đó hoang dã mà tôi chưa từng ngửi ở thành phố. Liệu có ai đó đang ở ngoài kia? Một kẻ lạ mặt đã bắt cóc tôi, phẫu thuật thay đổi cơ thể rồi nhốt ở đây? Hay tệ hơn, đây là một thí nghiệm bệnh hoạn và tôi đang bị theo dõi qua camera ẩn?

Khi những đám mây dần trôi để ánh trăng lộ rõ hơn qua cái cửa sổ rách nát chỉ còn khung gỗ, buông xuống những tia sáng mờ nhạt nhưng đủ để soi rọi nơi này rõ nét hơn. Tôi mới có thể nhìn kỹ nơi này, một không gian được chắp vá giữa gỗ và đá, thô sơ đến mức khiến người ta không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ gì thuộc về thời hiện đại. 

Bốn bức tường xung quanh được xây bằng những khối đá xám sần sùi không đều nhau, các kẽ hở được trám vội bằng một thứ vữa đã ngả màu nâu đen theo năm tháng. Phần trần nhà thấp, chống đỡ bằng những xà gỗ dày đã cong vênh và nứt nẻ, như thể chỉ cần thêm vài năm nữa là chúng sẽ không chịu nổi trọng lượng của chính mình. Mùi ẩm mốc phảng phất trong không khí hòa lẫn với mùi gỗ cũ và tro tàn, khiến cổ họng tôi khô lại mỗi khi hít thở sâu.

Dưới lưng tôi là một chiếc giường gỗ đơn sơ, được phủ lên một tấm chăn thô ráp, sờ vào có cảm giác lạnh và cứng hơn là mục đích mà những tấm chăn này được làm ra. Sàn nhà lát đá loang lổ những vết nứt nhỏ và dấu bẩn không rõ nguồn gốc, tỏa hơi lạnh buốt ngay cả khi tôi chỉ thử nhúc nhích bàn chân. Ở góc phòng đặt một chiếc bàn gỗ thấp với bề mặt đầy vết trầy xước, trên đó là một cây nến đã cháy gần hết đang tỏa ra ngọn lửa nhỏ lay động yếu ớt như thể sắp tắt bất cứ lúc nào. Không có ổ điện, không có đèn trần, không có màn hình tivi, không có bất kỳ dấu vết nào của thế giới mà tôi từng quen thuộc hoặc từng sống. Chỉ có sự tĩnh lặng nặng nề và cảm giác xa lạ đè lên lồng ngực.

Tôi bình tĩnh lại và nằm yên quan sát rất lâu, không phải vì muốn thế mà là vì cơ thể đang không nghe theo mệnh lệnh của bản thân. Dường như mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác xa lạ, như thể lá phổi này không hoàn toàn thuộc về tôi, như thể tôi chỉ là kẻ tạm thời mượn nó để tồn tại thêm một lúc.

Đầu tiên, chắc chắn tôi không bị bắt cóc hay thí nghiệm, vì tôi không đáng giá như chế. Gia đình tôi cực kỳ bình thường, không có thân phận hay tài sản tiết kiệm nào lớn lao, và tôi cũng sống khá hướng nội nên không hề có người nào phải thù hằn đến mức làm việc này. Tôi không bị trói, cũng không bị đánh đập hoặc cảm thấy đau, cơn đau tim lúc này đã biến mất từ lúc nào không hay. Vậy thì sau khi bình tâm lại, tôi rút ra một kết luận, tôi đang mơ.

Căn phòng này không đúng, không đúng theo bất kỳ cách nào mà trí nhớ tôi có thể chấp nhận.

Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi lập tức tin rằng mình đã chết rồi sống lại ở một thế giới khác. Ý nghĩ đó quá hoang đường, quá vớ vẩn, quá tự tin như thể biết mình được chọn, và quá giống những thứ tôi từng đọc hàng trăm lần trong công việc của mình.

Não bộ con người không nhảy cóc nhanh như vậy. Nên thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi không phải là ‘xuyên không’, mà là. “Đây là giấc mơ, hay là mình đã chết” tôi thầm nghĩ

Có thể đây là một dạng ảo giác trước khi não bộ ngừng hoạt động. Có thể đây là ký ức cuối cùng mà nơ-ron tự dựng lên, một dạng hồi quang phản chiếu được vá víu từ những hình ảnh quen thuộc mà tôi từng tiếp xúc. Như phòng đá, giường gỗ, ánh trăng lờ mờ, bởi vì truyện Fantasy là thể loại tôi đọc nhiều nhất.

Nên nếu não tôi muốn bịa ra thứ gì đó để chết trong yên bình, thì việc nó chọn một khung cảnh như thế này cũng chẳng có gì khó hiểu. Tôi cứ tự nhủ như vậy, liên tục lặp đi lặp lại rằng tất cả chỉ là hư nhiễu, là vô định, như thể chỉ cần nói đủ nhiều lần thì nó sẽ trở thành sự thật.

Nhưng giấc mơ này quá chi tiết, chỉ tiết đến mức đáng sợ. Mọi thứ ở đây đều quá cụ thể, luồng cảm giác lạnh buốt từ sàn đá truyền thẳng lên gan bàn chân. Mùi ẩm mốc không phải là thứ mơ hồ mà là mùi rất thật, rất khó chịu, khiến tôi phải nhăn mặt mỗi khi hít sâu. Thậm chí tiếng gỗ kêu nhẹ khi tôi vô tình nhúc nhích cử động cũng có nhịp điệu rõ ràng, không hề giống những giấc mơ mờ nhạt mà tôi từng trải qua.

Nếu đây là ảo giác, thì nó đang kéo dài quá lâu. Còn nếu đây là mơ, thì tôi đang không thể tỉnh dậy. 

Nhưng…nhưng… Một ý nghĩ khác dần dần xuất hiện, len vào tâm trí tôi một cách chậm rãi nhưng khó chịu. Nếu đây…không phải là mơ thì sao?

Tôi không dám hoàn thành câu hỏi đó trong đầu. Bởi vì một khi nó được gọi tên, tôi sẽ phải đối mặt với hàng loạt giả thuyết mà tôi chưa sẵn sàng chấp nhận. Trái tim tôi dần đập nhanh hơn, không phải vì hành động nào cụ thể, mà vì chính sự im lặng. Căn phòng này yên tĩnh đến mức đáng sợ, không có tiếng người, không có dấu hiệu của sự sống, không có ai xuất hiện để phủ nhận hoặc làm mờ đi những luồng suy nghĩ đáng sợ đang đâm chồi nảy lộc.

Không…không… không thể nào.

Tôi đã đọc quá nhiều truyện để biết rằng những tình huống kiểu này chỉ tồn tại trên trang giấy. Ngoài đời thực không có ai chết rồi tỉnh dậy ở một căn phòng đá xa lạ như vậy. Ngoài đời thực không có chuyện linh hồn đi lạc, hay thế giới khác mở cửa chỉ vì một cái chết tầm thường.

Tôi không phải nhân vật chính, tôi không có vận mệnh, tôi chỉ là một người bình thường chết vì những thói quen sinh hoạt ngu ngốc. 

Vậy nên đây phải là ảo giác, chắc chắn là như thế. Còn nếu không, tôi e rằng mình thực sự đã bước sang một nơi hoàn toàn khác, một nơi xa lạ, tràn đầy nguy hiểm, và tôi hoàn toàn mù tịt về nó. 

Tôi cố bám víu vào suy nghĩ đó như người sắp chết bám lấy phao cứu sinh. Bởi vì nếu tôi buông tay ra, nếu tôi thừa nhận chỉ một phần nhỏ rằng nơi này là thật, rằng tôi không mơ hay bị hoang tưởng. Thì mọi thứ mà tôi đã tin, mọi tư tưởng mà tôi đã tiếp nhận ở thế giới cũ sẽ sụp đổ.

Nhưng ngay khi tôi đang cố gắng chối bỏ mọi thứ, một cơn đau khác bùng lên ngay trong đầu. Đột ngột, đau đớn và tàn nhẫn như thể ai đó đang cố nhét một thứ gì đó vào đầu tôi trong khi tôi không hề đồng ý. Khiến tôi chỉ kịp chửi thề một tiếng rồi lịm đi “mẹ kiếp, lại lần nữa sao.”

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, ánh sáng trong căn phòng giờ đã không còn là thứ mờ nhạt của trăng đêm.

Nó một thứ ánh sáng tươi tắn hơn, ấm áp hơn đang len lỏi qua khung cửa sổ gỗ méo mó và rơi thành những vệt dài trên nền đá lạnh. Tôi mở mắt trong chốc lát nhìn ngắm nó rồi nhắm lại ngay, không phải vì do mắt mắt chưa kịp thích nghi, mà là vì cơ thể vẫn chưa quen với việc thức dậy sau những cơn đau xuất hiện đột ngột như thế.

Lần này, thế giới không biến mất khi tôi chớp mắt lại. Trần nhà vẫn ở đó, vẫn là những xà gỗ cong vênh, những vết nứt kéo dài như vết sẹo cũ kỹ đi kèm với mùi ẩm mốc vẫn lơ lửng trong không khí. 

Khung cảnh buổi sáng này vừa lạ lẫm vừa quen thuộc trong tâm trí tôi. Nó không có tiếng chuông báo thức,không có tiếng xe cộ vọng lên từ dưới đường, không có tiếng rao hàng của các gánh đồ rong, hay bất cứ âm thanh quen thuộc nào chen vào để cứu tôi khỏi thực tại này.

Tôi nằm đó, tận hưởng sự im lặng, thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi tiếng gió khe khẽ lùa qua các kẽ hở của bức tường đá và tiếng chim hót xa xa. Và với lần tỉnh dậy thứ hai này, tôi không còn hoảng loạn nữa.

Có lẽ là vì tôi đã quá mệt để sợ, hoặc có lẽ là vì có thứ gì đó trong đầu tôi đang không đúng chỗ lắm.

Cơn đau đã biến mất, đến một cách nhanh chóng và rời đi sạch sẽ như chưa từng xuất hiệm. Nhưng nó để lại một thứ khiến tôi không thể lập tức ngồi bật dậy, đó là cảm giác lộn xộn, như thể ai đó vừa đổ cả một căn phòng ký ức vào trong đầu tôi rồi bỏ đi, mặc kệ cho tôi tự dọn dẹp chúng.

Tôi thử tập trung chìm đắm vào đống hổ lốn này, và ngay lập tức vô số quá khứ không thuộc về tôi tràn lên ngút tầm mắt.

Đầu tiên, tôi thấy một con đường đất hẹp, đen đúa và lầy lội sau cơn mưa.

Sau đó, tôi thấy những chiếc bánh mì đen và bát súp nóng hổi cùng với sự hạnh phúc khi có thứ gì bỏ bụng sau ngày dài mệt mỏi.

Tiếp theo, tôi thấy một đôi tay nhỏ bé, gầy guộc đang cầm rìu bổ củi trong buổi chiều lạnh.

Những hình ảnh cứ nối tiếp nhau xuất hiện không theo bất cứ trình tự nào. Chúng không mang đến cảm giác như thể tôi đang xem một bộ phim. Chúng mang theo cảm xúc, những luồng cảm xúc quen thuộc đến kỳ lạ. Mệt mỏi, vui vẻ, buồn bã, chấp nhận, hạnh phúc. Những thứ cảm giác của một cuộc sống không đặc biệt, không có bi kịch lớn, nhưng cũng chẳng có lấy một giấc mơ rõ ràng.

Và ở khoảnh khắc ấy, một cái tên bất ngờ xuất hiện trong đầu tôi, Tollder.

Đây không phải tên tôi, và tôi cũng không biết cái tên này. Nhưng kỳ lạ thay tôi lại thấy nó quen thuộc, như thể tôi đã sử dụng nó làm tên của mình từ trước đến nay.

Không chỉ mỗi cái tên, theo sau Tollder là vô số dòng ký ức nữa. Về gia đình của cậu ta, về thị trấn cậu ta từng sống, về đất nước cậu đang phục vụ mà cậu chỉ biết thông qua vài câu truyện kể. Về những ngày làm việc lặp đi lặp lại, về sự buồn chán và khao khát được đi đến những miền đất lạ, và về căn bệnh đã cướp đi sinh mạng của cậu tối qua. 

Ký ức của cậu ta cứ liên tục xuất hiện, đè lên ý thức của tôi như một tấm chăn ướt nặng nề. Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng, cố gắng loại bỏ chúng ra khỏi đầu nhưng vô dụng. Bởi vì càng cố gạt bỏ, những ký ức đó lại càng hiện lên rõ ràng hơn, như thể chúng đang cố đòi quyền tồn tại.

Và khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi biết mình không thể tự nói dối bản thân. Đây không chỉ là một căn phòng lạ, không chỉ là một cơ thể khác, đây này là một sinh mệnh mới, một cuộc sống mới, một thế giới mới.

Tôi…đã xuyên không rồi.

Nhưng cảm giác bây giờ của tôi không phải là sự vui vẻ vì được sống cuộc đời thứ hai, không phải sự thở phào vì mình đã thoát ra khỏi công việc cũ, cũng không phải sự may mắn vì mình không chết. Nó chỉ đơn giản là sự tức giận. 

Một cơn giận âm ỉ, lạnh buốt và khô khan như sa mạc về đêm, nhưng không thể bùng nổ vì không có đối tượng cụ thể để trút lên. Tôi không biết mình nên trách ai, thần linh?, số phận? hay chính bản thân mình vì đã sống một cuộc đời quá tệ để rồi kết thúc nó theo cách ngu ngốc như vậy.?

“Mẹ nó,” giọng tôi khàn đặc vang lên lạc lõng giữa căn phòng. Ngoại trừ chửi thề, tôi thật sự không biết phải nói gì nữa.

Tôi không muốn tin cũng chả muốn chấp nhận, nhưng việc phủ nhận bây giờ chỉ khiến tôi trở thành một tên đần độn và cố chấp.

Trong những năm làm việc của mình, tôi đã đọc quá nhiều truyện viết về thể loại này để biết rằng khoảnh khắc này thường xảy ra rất gọn. Nhân vật mở mắt, hiểu tất cả chuyện, thở dài hoặc vui vẻ chấp nhận, rồi bắt đầu cuộc sống mới như thể bản thân chỉ vừa đổi server trong một trò chơi, được mô tả trong vài trăm đến một ngàn chữ.

Nhưng thực tế không xảy ra như vậy, tôi không chấp nhận hay thở phào, tôi chỉ cảm thấy mình như vừa bị tước đoạt đi những điều quan trọng.

Bị tước đoạt thế giới cũ, dù nó nhàm chán. Bị mất quyền lựa chọn, dù nó nhỏ bé. Và quan trọng nhất là mất cả quyền được quyết định hoặc từ chối.

Tôi là một con người, một sinh vật có tình cảm và lý trí, không phải một con rối hoặc một nhân vật chỉ được tạo ra bằng vài dòng chữ, nên cảm giác bị tự ý định đoạt này khiến tôi phẫn nộ hơn bao giờ hết.

Nhưng ngay khi tâm trí tôi sắp bị cơn giận dữ làm cho mất kiểm soát, thì một thứ đột nhiên xuất hiện, không phải trước mắt mà là ngay trong đầu.

Thứ đó tạo ra một cảm giác rất khó tả, như thể tôi vừa nhận ra có một vật gì đó vẫn luôn ở đó, chỉ là tôi chưa từng chú ý đến. Và khi tôi tập trung vào nó vật ấy dần hiện rõ, từ một khối ánh sáng bất quy tắc, thứ ấy bắt đầu chuyển động, biến đổi thành một hình ảnh mơ hồ, rồi dần dần tạo hình một cuốn sách.

Một cuốn sách tồn tại trong ý thức. Tôi không cần mở nó mà chỉ cần nghĩ đến, những trang chữ đã hiện ra rõ ràng đến mức khiến tôi lạnh sống lưng.

Tên sách nằm ngay trên bìa, được trang trí với hoa văn cực kỳ bắt mắt ‘Vũ Điệu Của Kiếm.’ Và ngay khi đọc thấy tên sách, tôi bật ra một tiếng cười lạnh lẽo ngắn ngủi.

Trong hàng ngàn cuốn truyện tôi từng đọc, từng đánh giá, từng chê trách, tại sao lại là cuốn này?

Tại sao lại là một tác phẩm trung bình, có motip cũ, nhân vật chính được buff tận răng, thế giới xây dựng sơ sài, đầy lỗ hổng logic mà tôi đã từng chỉ ra rất thẳng thừng trong bản nhận xét của mình.

Và giờ thì sao, với sự xuất hiện của cuốn sách và việc tôi xuyên qua. Không khó để biết rằng, đây là thế giới bên trong cuốn tiểu thuyết. Và tôi đang ngồi đây, trong chính thế giới đó.

Tôi không tra hỏi hay gào thét vào khoảng không, vì tôi quá mệt rồi. Chấp nhận rằng mình xuất hiện trong một tác phẩm tệ hại đã lấy đi mọi thứ trong tâm trí tôi, cơn giận, sự ngạc nhiên, sự chối bỏ và sợ hãi. Tôi chỉ ngồi trên giường, nhìn ngắm những tia sáng lướt qua bức tường đá và hiểu ra một điều, tôi không thể quay lại nữa.

Sự thật này lan ra khắp người tôi như mưa rào, di chuyển chậm rãi và nặng nề như nước thấm quả vải.  

Tôi hít một hơi thật sâu, nếu đây là cuộc đời thứ hai mà tôi buộc phải sống thì ít nhất, tôi sẽ sống theo cách tôi muốn.

Tôi biết rõ Vũ Điệu Của Kiếm, biết rõ mọi diễn biến và kết cục. Biết ai sẽ sống, ai sẽ chết. Biết nơi nào có kho báu, biết phép thuật ở đâu. Biết nhân vật chính cùng hành trình của hắn ta, biết rõ vận mệnh của thế giới này. Tôi sẽ quan sát hắn, nghiên cứu hắn và tìm lấy sức mạnh để có thể, dù chỉ là một tia hy vọng, tìm được đường về nhà.

Tôi nhìn quanh căn phòng, tìm thứ gì đó đáng chú ý để xóa đi những suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu. Sau tất cả, mọi chuyện đã xảy ra rồi, cứ nhắc về chúng cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa

Cái giường gỗ phía dưới phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc, như thể đang phản đối bất kỳ chuyển động nào của tôi. Tấm chăn thô ráp và rách rưới trượt xuống, để lộ một cơ thể hơi gầy nhưng rắn chắc.

Trên bức tường đối diện treo một mảnh kim loại mờ đục, có lẽ từng là gương, hoặc ít nhất là thứ gần giống với gương nhất mà căn phòng này có thể sở hữu. Bề mặt nó loang lổ những vết xước rỉ sét, phản chiếu hình ảnh méo mó đến mức khiến tôi phải xuống giường và lại gần để nhìn xem cho rõ.

Ấn tượng đầu tiên về thứ được phản chiếu không phải người đàn ông hai lăm tuổi với quầng thâm dưới mắt và vai lúc nào cũng trĩu xuống vì mệt mỏi. Khuôn mặt trong mảnh kim loại kia trẻ hơn, chắc mới khoảng mười sáu tuổi. Tràn đầy những đường nét còn chưa hoàn toàn cứng cáp, gò má gầy và làn da mang màu rám nắng của người quen làm việc ngoài trời. 

“Ít nhất trông cũng đẹp trai hơn mình lúc trước.” Tôi nói thầm, cảm thấy một điểm cộng nhỏ nhỏ giữa hàng tá điểm trừ.

Khuôn mặt này trông khá ổn, với đôi mắt màu xám nhạt không đặt biệt nổi bật nhưng cũng toát lên vài vẻ dễ mến. Đi kèm với mái tóc màu nâu sẫm hơi rối chứng tỏ không được cắt tỉa tử tế. 

Nhưng càng nhìn khuôn mặt trong gương và tra cứu từ quyển sách kia, tôi vẫn chưa thể xác định Tollder là ai, hay có quan hệ hoặc vai diễn nào trong cốt truyện.

Nếu đây thực sự là thế giới trong truyện Vũ Điệu Của Kiếm thì Tollder khả năng cao còn không phải nhân vật phụ. Vì tôi chưa từng thấy cái tên này được nhắc đến, có lẽ cậu ta chỉ là một NPC, một thứ gì đó như bao thứ khác mà nền tảng của thế giới này cần để hoạt động. 

Trong lúc đang ngắm mình trong gương và suy nghĩ miên man, một tiếng động phát ra từ hướng cửa sổ đã cắt đứt dòng suy tưởng của tôi. Ở đó, dưới tà nắng vàng lấp lóa là những chú chim với bộ lông đỏ đang kêu líu lo. Sự trong trẻo và hồn nhiên của giọng hót đó làm tôi bật cười và thầm nghĩ. “Ừ nhỉ, tại sao phải xoắn xuýt vì tôi là ai cơ chứ. tôi chỉ cần biết rằng tôi vẫn sống là được.”

Bước từng bước đến gần cửa sổ khiến những chú chim nhỏ sợ hãi bay đi, tôi nhìn ra ngoài.

Bên ngoài là một khung cảnh làng quê thanh bình ngút tầm mắt. Không có những tòa nhà cao tầng chen chúc, không có các biển quảng cáo phát sáng ngày đêm, không có những con người vội vã bước nhanh. Thứ phản chiếu trong mắt tôi chỉ có những mái nhà thấp thoáng mang màu xám nâu trầm lẫn vào sương sớm, những con người vừa lạ vừa quen đang chậm rãi di chuyển và nói chuyện, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng cười đùa của những đứa trẻ tinh nghịch. Ở phía xa là một đồng ruộng kéo dài với bóng rừng xanh thẫm lấp ló.

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và một thứ gì đó giống như mùi khói cũi này theo gió tràn vào cổ họng khiến tâm hồn đang loạn nhịp trở nên thư thái hơn.

Quả thật, dù tôi có phủ nhận thế nào, nơi đây vẫn là một thế giới chân thật, kể cả khi nó không hẳn là được miêu tả quá chi tiết trong tiểu thuyết. Nhưng tại đây, nó lại hiện ra rõ ràng như thể quyển sách kia chỉ là một bản ghi chú làm vội, như thể một tấm bản đồ cũ kỹ gắng sức khắc họa sự bao la của một lục địa huyền bí. 

Từng con người mà tôi sắp gặp, từng mảnh đất mà tôi sắp đặt chân, từng việc mà tôi sắp làm đều là thật. Vậy thì tại sao tôi phải xoắn xuýt nghĩ về nó? Dù không biết là do số phận hoặc ai đó đã đưa tôi đến đây, nhưng điều đó bây giờ không còn quan trọng. Tôi đang tồn tại, tôi đang sống, ngay tại đây, ngay bây giờ. Cứ mặc kệ nhân vật chính gốc và cái hành trình vớ vẩn của hắn đi, thế giới này đang chứa quá nhiều thứ, quá nhiều bí ẩn để tôi hiến dâng cuộc đời thứ hai may mắn này rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!