Ánh trăng yếu ớt chiếu xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, thắp sáng một chút cho căn phòng vốn đã tối mịt, cùng với một nguồn sáng khác là từ chiếc đèn ngủ hình con voi cho trẻ con. Cậu bé Thomas đang nằm trên giường, ánh mắt có phần lo lắng nhìn về phía cánh cửa căn phòng. Không hề có âm thanh, không hề có động tĩnh nào, tất cả chỉ là một khoảng lặng kéo dài đến lạnh người.
Bỗng có tiếng “lạch cạch!” phát ra từ sau cánh cửa. Thomas chậm rãi bước xuống giường, khuôn mặt nhỏ nhắn, ngây thơ bước tới gần cánh cửa. Cậu nuốt một ngụm nước bọt, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, rồi mở hẳn ra.
Phía đằng sau cánh cửa chẳng có gì cả, chỉ là một khoảng đen im lặng, bóng tối như làn khói chậm rãi lan vào bên trong căn phòng. Cậu bé Thomas cứ mãi nhìn về phía bóng tối, lo lắng hỏi:
“ Mẹ ơi…?! Mẹ đó à?!”
Âm thanh cậu vang vọng một lúc rồi biến mất như bị thứ gì đó nuốt chửng. Chẳng có gì xảy ra, bóng tối vẫn lặng lẽ ở đó không hề hồi đáp như thể nó đang quan sát chính Thomas. Bất ngờ, một cặp mắt sáng trong màn đêm mở to nhìn lại, khiến cho cậu hết sức hoảng sợ, ngã người ra phía sau.
Thomas tỉnh dậy trên giường, người ướp đẫm mồ hôi. Bên ngoài, tiếng “đinh đong!” từ chuông cửa không ngừng vang lên, ánh sáng ban mai len lỏi, chiếu rọi qua kẻ hở giữa những tấm rèm cửa. Căn phòng cậu ở khá bừa bộn với những mẫu giấy, rác và đồ vật bị vứt lung tung.
Cậu uể oải ngồi dậy khỏi giường, lắc đầu tự nhủ với bản thân rằng nó chỉ là một cơn ác mộng, nhìn về phía cánh cửa nhà. Thomas hít một hơi sâu rồi thở dài, mệt mỏi tiến tới phía cánh cửa, mở hé nó ra để nhìn bên ngoài.
Cậu chẳng thấy một ai, nhìn xuống thì chỉ thấy một tờ báo ngày 21 tháng 10 được đặt trên bậc thềm nhà. Bất chợt có một âm thanh lạ phát ra từ trong nhà, cậu nhanh chóng cầm tờ báo mang vào trong, đặt nó sang một bên đi theo hướng mà âm thanh kia vừa phát ra.
Thomas bước qua dãy hành lang tối tăm do các cửa sổ hầu hết đã bị rèm che lại, căn nhà chỉ được chiếu sáng bởi những tia nắng yếu ớt còn len qua khung cửa. Bất chợt cậu nhìn đến một khung ảnh trên nóc tủ, tấm ảnh chụp cậu và ông nội mình với nụ cười vô cùng hạnh phúc, lông mày cậu hơi trĩu xuống khi nhìn lại tấm ảnh, cuối cùng úp nó xuống rồi đi tới chỗ âm thanh lạ phát ra.
Thomas đi theo hướng mà âm thanh phát ra. Hóa ra, chiếc hộp đựng những món đồ cũ của ông nội cậu bị đổ, làm rơi một số đồ vật trong đó ra, nhưng nổi bật nhất là hai cuốn sổ, một bìa màu đen không hề có tiêu đề, một bìa màu nâu là nhật ký của ông nội cậu.
Khi cầm cuốn sổ không có tiêu đề lên, Thomas cảm thấy có một sự thu hút kì lạ từ nó, nhưng vẫn kiềm lòng lại mang chúng về phòng mình, đặt lên bàn, mặc kệ hộp đồ bị đổ kia. Cậu quyết định rời khỏi phòng, vào nhà vệ sinh rửa mặt và làm các sinh hoạt buổi sáng với trạng thái vô cùng uể oải.
Thomas hiện tại đã 24 tuổi và đang thất nghiệp. Cậu đã bị mẹ bỏ lại cho ông nội nuôi từ lúc còn nhỏ. Ông nội là người thân duy nhất còn lại bên cậu nhưng cũng đã mất tích vài ngày trước không rõ nguyên nhân, cảnh sát cũng không điều tra ra được gì, chỉ có thể khuyên cậu chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất. Giờ đây chỉ còn lại mình cậu trong căn nhà lạnh lẽo, không người thân, không gia đình.
Thomas sau khi ăn sáng xong thì quay lại phòng, cầm chiếc điện thoại lên để kiểm tra tin nhắn xin việc, nhưng chẳng có tin nhắn mới nào cả. Cậu chán nản ngã người ra giường, rồi bỗng cũng nhớ đến cuốn sổ đặt trên bàn. Do cũng không việc gì khác để làm, cậu quyết định ngồi vào bàn, lật từng trang nhật ký của ông nội mình.
Từng trang của cuốn nhật ký được ông nội ghi lại, có những kỉ niệm vui và cũng có những kỉ niệm buồn, rồi lúc ông gặp được bà nội, cả hai ở bên nhau, có với nhau một đứa con trai. Cậu đọc qua những gì ông mình trải qua, cũng nhớ về lúc mình còn ở bên ông, nhớ rằng ông rất thích những thứ huyền bí, thích sưu tập, nghiên cứu mấy món đồ kì lạ và hay kể cho cậu những câu chuyện kì lạ, đầy ma mị. Trong một khoảnh khắc, cậu đã nở một nụ cười khi nhớ về những kỉ niệm hạnh phúc trước đây của bản thân.
Thomas đọc quên cả thời gian, đến lúc nhận ra thì thời gian đã gần tối, mặt trời đang dần lặn xuống ở phía chân trời. Cậu thấy vậy nhưng vẫn muốn đọc tiếp vì đã đọc gần xong cuốn nhật ký, khi lật tới trang mới nhất được ghi thì nó có dấu hiệu bị xé dở, chỉ chừa lại một chữ “Đừng…” khá to.
Thomas lật cuốn nhật ký qua lại để kiểm tra xem song chẳng thêm nội dung hay mảnh giấy nào, chỉ biết nhún vai, dù rất tò mò nó ghi cái gì nhưng cậu vẫn quyết định tạm thời bỏ qua điều đó. Cậu bật đèn căn phòng, ra ngoài làm một số sinh hoạt với ý nghĩ hôm nay sẽ đi ngủ sớm.
Sau khi ăn tối xong, cậu quay trở lại căn phòng, liền ngay lập tức đã cảm thấy một sức hút kì lạ đến từ cuốn sổ không tên bí ẩn kia. Thomas không hề nao núng nữa mà lật cuốn sổ ra để tìm hiểu thử.
Những trang đầu tiên được viết lại rất nhiều nội dung, kể về trải nghiệm của một người nào đó, gần giống như nhật ký nhưng lại đếm ngày theo thời gian thay vì viết ngày tháng năm cụ thể. Tuy nhiên, nội dung ở những trang đầu này không có gì đặc biệt, giống như ghi chép lại cuộc sống sinh hoạt bình thường của người viết. Thomas càng đọc thì càng cảm thấy đầu óc bắt đầu mê muội, đau đầu nhẹ. Cuối cùng, cậu ngủ gục trên bàn lúc nào không hay.
Bỗng dưng Thomas thấy bản thân đang xuất hiện bên ngoài dãy hành lang của căn nhà, cảm giác cấu trúc căn nhà như bị thu nhỏ lại, buộc cậu phải bò đi bên trong. Hành lang như thể bị kéo dài ra đáng kể so với trí nhớ của Thomas. Nhưng rồi cậu vẫn cố gắng bò về phía trước, nơi cánh cửa phòng ngủ của cậu đang đóng chặt lại. Khi đã tiến tới gần cánh cửa, cậu mở cửa rồi bò vào bên trong, có thể thấy bóng lưng của chính Thomas đang nằm gục trên bàn. Cậu vươn cánh tay mảnh khảnh, đen dài, với móng vuốt sắc nhọn về phía bóng lưng ấy, cổ họng như cố gắng nói nhưng chỉ phát ra được những âm thanh méo mó không rõ ràng:
“Đừng…”
Thomas lại một lần nữa bất ngờ tỉnh dậy bởi tiếng chuông cửa kêu inh ỏi bên ngoài. Cậu cảm thấy một cảm giác kì lạ về giấc mơ tối qua, nó chân thật đến kì lạ. Nhưng cậu tạm thời lờ đi sự kì lạ ấy, quay lại nhìn về phía cửa phòng thì nhận ra cửa đã bị mở ra, trong khi bản thân cậu nhớ rằng nó đã được đóng chặt trước khi cậu ngủ. Cậu nhìn thấy vậy, nghĩ rằng có trộm nên nhìn ngó xung quanh, nhận ra chẳng có món đồ nào bị mất cả. Thế là Thomas mặc kệ, coi như không mất gì và không mất mạng cũng là quá tốt, đi ra ngoài lấy tờ báo ngày 21 tháng 10, không nhận ra điều bất thường mà tiện tay ném tờ báo đè lên tờ báo hôm qua, hai tờ báo không có bất kì sự khác biệt nào.
Cảm giác hôm nay tinh thần của Thomas có vẻ tốt hơn, nhanh chóng đi rửa mặt và làm nhanh một bữa sáng đơn giản để thưởng thức. Sau đó, cậu quay lại căn phòng để nghiên cứu nội dung của cuốn sổ kì lạ kia.
Những ngày 1, 2, 3, 4 đều có nội dung rất bình thường, nét chữ của người viết thể hiện rằng người này vẫn ổn, ngoài một vài âm thanh lạ phát ra mà người này chỉ cho là tiếng chuột. Ngày thứ 5, mọi thứ bắt đầu được mô tả kì lạ hơn, người viết bắt đầu mô tả về một cảm giác lạnh sống lưng không rõ nguyên do, cảm giác như bị ai đó theo dõi nhưng lại ngay trong chính căn nhà chỉ có mình người này sống. Từ ngày 6 trở đi, mọi thứ được mô tả dần kì quặc hơn, người viết kể rằng các dãy hành lang như bị kéo dài bất thường, mọi người xung quanh cũng biến mất không thấy một ai, nét chữ cũng dần nguệch ngoạc hơn thể hiện tinh thần của người viết đang không ổn định. Ngày thứ 10, người viết mô tả rằng như bản thân đã bị kéo đến một chiều không gian khác, bầu trời luôn tối đen bất kể người này có ngủ qua bao nhiêu giấc, những hành lang méo mó và những tiếng thì thầm không dứt. Ngày thứ 22, người viết đã ghi rất ngắn gọn những suy nghĩ của mình, thể hiện tinh thần suy sụp và còn mô tả về một nơi nào đó không thuộc về Trái đất.
Sau đó, người viết không còn đếm ngày nữa, chỉ còn dòng mô tả đầy điên loạn và đáng sợ về một vùng đất không tồn tại, có những thực thể sinh ra từ bóng đêm sâu thẳm, cùng lời cầu cứu đầy tuyệt vọng. Những dòng cuối cùng của người viết chỉ còn là lời cảnh báo: “Đừng để nó tìm tới…”
Thomas càng đọc càng thấy rùng mình. Nhưng điều cậu không ngờ tới là khi lật sang trang sau, vẫn còn nội dung tiếp theo, nhìn vào nét chữ thì là do một người khác viết tiếp sau người viết đầu tiên. Tuy nhiên, cậu quá sợ hãi nó nên đã bỏ cuốn sổ xuống ngăn bàn, tự hứa rằng bản thân sẽ không đọc nó nữa.
Cậu tự vuốt mặt mình một cái để trấn tĩnh lại bản thân, sau đó đi vào nhà vệ sinh rửa mặt lại cho tỉnh táo. Loay hoay mãi đến tối, cậu chỉ một mình đi lại, sinh hoạt trong căn nhà chẳng có bóng người, dù tính đi ngủ sớm. Nhưng trằn trọc mãi không ngủ được, cậu lấy cuốn nhật ký của ông nội cậu ra đọc, để có vơi đi phần nào sự cô đơn trong lòng, hoặc ít nhất là cậu nghĩ thế. Thomas cứ đọc đi đọc lại những trang nhật ký, tự để bản thân mệt mỏi rồi ngủ gục lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, một lần nữa, tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên đánh thức Thomas. Cậu ra cửa lấy tờ báo ngày 21 tháng 10 lên, tiện tay ném đặt nó lên bàn, rồi đi rửa mặt. Sau khi quay lại chỗ đặt báo, cậu mới nhận ra điều bất thường khi tất cả tờ báo đều y hệt nhau, đều là ngày 21 tháng 10. Khi còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bỗng dưng có tiếng động ở tầng 2 vọng lại, âm thanh rất kì lạ, giống như người nào đó đi lại ở phía trên.
Thomas sợ rằng có trộm, nhặt đại một cây gậy bóng chày trong nhà, rón rén đi từng bước một lên tầng 2. Cậu đứng ở góc khuất cầu thang, hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ nhảy ra, tính phục kích tên trộm. Nhưng… chẳng có gì cả, hành lang và các phòng đều trống không, cậu có hơi chút ngạc nhiên, rồi bỗng một cơn lạnh sống lưng ập tới. Khiến Thomas vội quay lưng nhưng cũng chẳng có gì ở đó cả.
Cậu bỗng nhớ đến nội dung bên trong cuốn sổ kì lạ kia, triệu chứng y hệt của người viết lúc đó. Cậu lấy điện thoại ra để nhắn tin với bạn mình. Tuy nhiên, điều lạ là điện thoại không hề có sóng, nhưng vấn đề là cậu đang ở trong một thị trấn, làm sao mà không có sóng được.
Thomas hơi thở dốc, tay đặt lên trán, bắt đầu suy nghĩ liệu rằng bản thân có đang nghĩ quá lên hay là thực sự có vấn đề ở đây, cũng đã một tuần cậu không ra khỏi nhà, liệu rằng bản thân có đang dần mất trí khi ở nhà một mình quá lâu. Cậu suy nghĩ một lúc, rồi cũng bỏ hết sức nghi ngờ đó sang một bên, đi xuống tầng 1, đứng trước cánh cửa ra khỏi nhà. Nhưng cậu cứ đứng như thế một thời gian, liên tục đưa tay ra rồi lại rút về. Cuối cùng, Thomas cũng đưa tay ra mở cánh cửa, bên ngoài kì lạ là không có một ai đi qua cả, đến cả động vật cũng không có, giống như cậu là sinh vật sống tồn tại duy nhất ở đây vậy.
Cậu không khỏi lấy làm lạ, bước một bước ra khỏi cánh cửa. Thomas chợt bừng tỉnh trên bàn lúc buổi sáng, cuốn sổ kì lạ vẫn còn ở trên bàn. Cậu lúc đầu hơi có chút mơ màng, rồi đột ngột hoảng hốt nhìn cuốn sổ đấy, tự nói với bản thân:
“Không thể nào, mình nhớ là đã cất nó đi rồi mà, sao mình lại gục trước bàn?”
Thomas nhanh chóng ném cuốn sổ vào ngăn bàn, lấy điện thoại xem thời gian, thời gian hiển thị là ngày 21 tháng 10. Cậu hoảng sợ chạy về phía cánh cửa nhà, vừa chạy vừa tự lẩm bẩm:
“Không thể được, đây không thể là mơ, nó quá thực”
Khi Thomas mở cánh cửa ra, phía bên kia không phải là đường phố với ánh sáng ban mai, mà là dãy hành lang nhà cậu bị kéo dài và tối hơn. Ở phía bên kia của dãy hành lang, một tấm gương tròn được treo ở giữa bức tường. Cậu không rõ tại sao bị thứ kia thu hút, chầm chậm bước gần về phía nó, cố gắng nhìn kĩ. Khi hình phản chiếu của cậu xuất hiện, thay vì là hình dáng của Thomas thì nó là một cái bóng đen bí ẩn.
Khi cậu tiến lại gần, bóng đen bất ngờ có phản ứng, liên tục đập vào mặt gương như thể muốn chui ra khỏi đó. Vết nứt dần xuất hiện trên tấm gương, Thomas chợt thấy lo lắng, lui lại vài bước. Tay bóng đen đập mạnh, phá tan mặt gương, thò ra khỏi mặt gương, sau đó đến đầu rồi thân nó chui ra ngoài, khi chui ra hết, nó liền đuổi theo Thomas.
Thomas chỉ kịp hét lên rồi nhanh chóng quay lại, bỏ chạy thật nhanh về phía phòng mình. Điều kì lạ là dãy hành lang như bị kéo dài ra rất bất thường, cậu dùng hết sức bình sinh bỏ chạy về phía cánh cửa. Bóng đen đuổi theo gần ngay sát phía sau, khi chỉ còn cách một gang tay nữa là bắt được cậu. May mắn thay, Thomas đã kịp chạy vào phòng rồi nhanh chóng đóng cửa, sau vài tiếng đập cửa thì âm thanh cũng im bặt.
Cậu ngồi bệt xuống sàn, không ngừng thở dốc, ánh mắt vô cùng bàng hoàng, mặt tái mét, tim đập loạn. Dù không hiểu tại sao, nhưng Thomas nhận ra rằng căn phòng có thể chặn được những sinh vật kia xâm nhập vào, cậu có thể an toàn ở trong này.
Cậu đi qua đi lại trong phòng, lòng vô cùng căng thẳng, vì nếu cậu không ra khỏi phòng thì cũng không có cách nào để có thể thoát ra được khỏi đây. Thomas chỉ biết dựa vào một góc tường, không biết nên làm gì tiếp theo. Cậu chợt nhớ đến cuốn sổ bí ẩn, rất có thể sẽ có thông tin hữu ích trong đó, nên cậu nhanh chóng kéo ngăn bàn ra tìm cuốn sổ nhằm tìm giải pháp cho tình hình hiện tại.
Nhưng càng đọc, cậu càng thấy tuyệt vọng, vì ghi chép của những người sau cũng giống như người đầu tiên, mô tả về một vùng đất không tồn tại, cuối cùng đều phát điên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc chưa từng có ai thoát được.
Thomas tức giận, hất hết mọi vật trên mặt bàn xuống đất, ôm đầu không biết nên làm gì, chợt nhìn về phía cửa sổ căn phòng nơi đang có ánh sáng yếu ớt chiếu qua. Cậu kéo màn, nhìn ra bên ngoài là đường phố không một bóng người, nhanh chóng lấy ghế liên tục đập mạnh vào cửa kính, nhưng bất kể đập mạnh tới đâu thì cửa sổ cũng không có lấy một vết xước, thậm chí do phản lực mà cậu còn bị ngã ra sau.
Thomas bất lực, gục xuống sàn, toàn thân run rẩy, ánh mắt thất thần, nước mắt bắt đầu ứ đọng trên mí, liên tục đập tay xuống sàn. Cậu bây giờ chỉ ước rằng bản thân có thể về lại cuộc sống bình thường, liên tục trách móc tại sao số phận lại đối xử với cậu quá nghiệt ngã như thế, miệng không ngừng chửi rủa:
“Tại sao lại đối xử với tôi thế này?! Tôi đã làm gì để phải chịu điều này?!”
Sau khi bình tĩnh trở lại, cậu chỉ biết cầm gậy bóng chày phòng thân rồi ra góc tường, co rúm toàn thân, liên tục quan sát cửa phòng. Vài ngày trôi qua, Thomas không hề ngủ, kì lạ là cậu không hề thấy đói, đôi mắt cũng đã thâm quầng vì thiếu ngủ. Một nỗi sợ cứ liên tục len lỏi trong tâm trí cậu khi nhìn về phía cánh cửa và cuốn sổ kia. Cậu cũng đã bắt đầu nghe thấy những lời thì thầm, có lúc to như quát mắng chửi rủa cậu, có lúc thì bé chỉ như tiếng xì xào không thể nghe rõ.
Thomas đã cố thủ trong phòng suốt nhiều ngày liền, bầu trời cũng đã tối đen, dù có trải qua bao lâu đi chăng nữa, thứ duy nhất giúp cậu biết được thời gian là chiếc điện thoại cũng đã hết pin từ lâu. Giờ đây cậu chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu rồi. Cuối cùng, do quá mệt nên cậu đã vô tình thiếp đi lúc nào không hay.
Lần này cậu đang đứng trước ngay cửa phòng mình, cơ thể cảm giác như rất cao, chạm tới tận trần nhà và chỉ đơn giản nhìn vào chính bản thân đang ngủ mà không hề nhúc nhích lấy một chút. Cứ như thế cho đến khi Thomas hoàn toàn tỉnh dậy, nhận ra lại thêm một giấc mơ chân thật đến kì lạ.
Giọng nói của một người phụ nữ bắt đầu vang lên trong tâm trí cậu, nó liên tục thốt ra những lời chửi rủa trách móc:
“Tất cả lỗi của mày… tất cả là tại mày… nếu không phải do mày thì anh ta đã không chết… lẽ ra mày mới phải là người phải chết…”
Thomas lấy hai tay bịt tai, nhắm chặt mắt, liên tục lắc đầu phủ nhận:
“Không! Mày không có thật! Ra khỏi đầu ta ngay…!”
Sau một tiếng hét lớn, không khí bỗng chốc im bặt, cậu không còn nghe thấy âm thanh nào nữa. Từ phía bên kia cánh cửa, một giọng nói rất quen thuộc vang lên, là giọng của ông nội cậu nhưng có phần trầm hơn, liên tục kêu gọi:
“Cháu ơi! Ông ở đây… Cứu ông với…”
Khuôn mặt Thomas nhăn lại, khó xử không biết nên ra khỏi phòng hay không, vì cậu nghi ngờ đó chỉ là ảo giác. Nhưng phần nào đó bên trong cậu cũng cầu mong đó là ông nội thật, có thể ông nội đã bị bắt đi mất, bây giờ là cơ hội của cậu để có thể cứu ông và thoát ra khỏi đây.
Những suy nghĩ cứ tràn ngập trong tâm trí Thomas. Cậu đấu tranh dữ dội giữa mong muốn thoát ra khỏi đây và sự an toàn khi ở bên trong căn phòng này. Nhưng rồi cậu suy nghĩ đến, nếu cậu cứ mãi mắc kẹt ở đây thì cuối cùng cũng chết, thà vậy sao cậu không cố gắng vượt qua rào cản tâm lý để mạo hiểm một lần. Cuối cùng, sau suy nghĩ đó, Thomas quyết định đứng lên, cầm trên tay cây gậy bóng chày phòng thân, tiến tới gần cửa căn phòng.
Cậu dứt khoát mở cửa ra. Phía bên kia chỉ còn là một dãy hành lang tối đen, Thomas cầm theo đèn pin soi đường, dù không quá sáng nhưng chừng này là đủ với cậu. Âm thanh của ông nội cậu liên tục vang lên, nó phát ra từ một dãy cầu thang đi xuống, dù nhà cậu không hề có lối cầu thang này. Cậu lần mò theo âm thanh ấy, đi từng bước xuống cầu thang, nhưng càng tiến tới gần thì âm thanh ấy lại càng nhỏ.
Khi đi xuống hết dãy cầu thang, cậu chỉ thấy một người đàn ông kì lạ đang đứng ở bên dưới, phía trước một trong hai cánh cửa trắng nằm hai bên tường đối diện nhau. Khuôn mặt người đàn ông râu tóc lộn xộn, làn da sạm đen như bị cháy nắng lâu ngày, còn có thêm vài vết sẹo nhỏ. Bên hông vác theo một khẩu súng ổ xoay, trên vai là một khẩu súng săn. Ông ta mặc bộ chiếc áo cao cổ và quần tây bị rách ở một vài điểm. Nổi bật nhất trên người ông ta là một chiếc khăn giống khăn choàng linh mục màu vàng, trên khăn được thêu một ký hiệu kì lạ với ba đoạn thẳng nằm dọc, song song nhau, đoạn ở giữa dài hơn hai đoạn còn lại, bị cắt ngang qua bởi một đoạn thẳng khác.
Người đàn ông bí ẩn cũng chú ý tới Thomas, nhưng không tỏ ra ngạc nhiên. Cậu thấy có người khác thì cũng rất vui mừng chạy về phía người đàn ông, liền liên tục hỏi:
“Ông là ai? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao chuyện này lại xảy ra? Rốt cuộc tôi đang bị gì vậy? Làm ơn, giúp tôi với.”
Người đàn ông lạnh lùng nhìn Thomas, rồi chuyển sang nhìn môi trường xung quanh. Ông ta không hề có ý trả lời câu hỏi của cậu, chỉ lẩm bẩm trong miệng:
“Trùng thời không…”
Thomas nghe không rõ, liền hỏi người đàn ông kia:
“Hả? Ông nói cái gì cơ?”
Người đàn ông cũng không hề để ý lời của Thomas, chỉ lạnh lùng cảnh báo:
“Quay lại đi nhóc. Nhóc đang ở bên rìa thực tại rồi, nếu bị lạc qua Vùng đất bóng tối thì không còn đường quay lại đâu.”
Thomas khó hiểu ngả đầu ra sau, nhìn người đàn ông với một vẻ đầy hoài nghi. Cậu bối rối hỏi lại:
“Ý ông là sao? Tôi nên làm gì để có thể thoát ra khỏi đây?”
Người đàn ông không chút biểu cảm nhìn Thomas, bắt đầu trả lời bằng những câu đầy khó hiểu:
“Nếu muốn thoát khỏi ‘nó’, nhóc phải tìm được đến ‘trái tim’, sử dụng ý chí của mình để tiêu diệt ‘nó’, nhóc không được để ý chí của bản thân sụp đổ. Nếu ý chí đã vỡ vụn thì không bao giờ thoát được. Nhóc phải có niềm tin vào kì tích thì kì tích mới diễn ra.”
Trong lúc đang nói, người đàn ông bí ẩn dùng ngón tay chỉ vào ngực của Thomas, và rồi dùng hai ngón chỉ lên đầu. Ông ta liền mở ra một cánh cửa. Thomas sau một lúc mới phản ứng lại, liên tục cầu xin người đàn ông ngay khi ông ta đóng cửa lại:
“Khoan, khoan, khoan đã, ý ông là sao? Cho tôi đi theo với. Làm ơn!”
Cậu liền mở cánh cửa mà người đàn ông kia bước qua, nhưng thay vì thấy người đàn ông ấy thì cậu chỉ thấy một dãy hành lang dài với những lớp giấy dán tường có họa tiết bông hoa, mô phỏng lại ngôi nhà nơi hồi bé cậu ở cùng mẹ.
Thomas tiếp tục bước qua cánh cửa, khi vừa đi qua thì cánh cửa ở đằng sau tự đóng mạnh. Cậu nhìn lại phía sau thì chỉ còn một bức tường, hiểu rằng bản thân đã không còn đường lui, Thomas cẩn trọng tiến về phía trước. Khi cậu càng tiến về phía trước, hành lang càng dần biến dạng, những bức ảnh méo mó, những mảnh tường bị nứt, lộ ra khoảng đen ở phía bên kia dần xuất hiện, rồi nó chia ra thành nhiều nhánh như mê cung.
Thomas chọn ngẫu nhiên một lối đi, tiếp tục tiến về phía trước, dần dần hành lang có những gian phòng khác xuất hiện, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu qua từng ô cửa sổ, phản chiếu bóng của một người phụ nữ lên trên tường. Cậu liền núp sau góc khuất của bức tường, bắt đầu lắng nghe.
Giọng một người phụ nữ vang lên ở đằng sau, Thomas có thể nhận ra đó là giọng mẹ cậu, giọng nói như đang nói chuyện với một ai đó qua điện thoại.
“Bây giờ tôi cũng mệt lắm, tôi chắc sẽ nghỉ một thời gian, một mình nuôi đứa nhỏ thật khó khăn. Không biết tôi có thể chịu được bao lâu nữa, bây giờ tôi không muốn nhìn đến mặt nó nữa…”
Mắt Thomas trĩu xuống, những lời ấy giống như từng nhát dao cứa dài lên trái tim cậu. Cậu chưa từng nghĩ rằng mẹ mình lại có những suy nghĩ ác ý đến như thế, cảm xúc từ phẫn nộ dần chuyển sang tự trách, có lẽ mọi vấn đề đều bắt đầu từ chính cậu, không phải ai khác.
Thomas buồn bã lẻn qua gian phòng tiếp tục đi tiếp, dù gì cậu cũng còn mục tiêu khác cần thực hiện. Cậu đi đến một dãy hành lang khác, xung quanh tối trở lại, chỉ được thắp sáng bằng những bóng đèn nhỏ trên tường. Cậu càng đi xa, hành lang càng méo mó và biến dạng, cho tới khi đi đến cuối, chỗ đó có một cái gương.
Thomas biết là nguy hiểm liền lùi lại, nhưng ở phía sau chỉ còn là bóng đen mịt mờ, ánh sáng của những chiếc đèn đã tắt ngúm. Lần này chiếc gương không còn phản chiếu bóng đen nữa, nhưng nó cũng không phản chiếu cậu. Phía bên kia mặt gương là căn phòng tối với mẹ cậu đang ngồi trên ghế so pha, khóc nức nở, tay cầm điện thoại, lời nói liên tục ngắt quãng vì tiếng khóc nấc.
“Anh ấy… hức… anh ấy đã qua đời rồi… Anh ấy đã thành công cứu Thomas khỏi đuối nước… Nhưng lại không thể bơi lên được… các bác sĩ đã không thể cứu chữa được nữa…”
Thomas hoàn toàn câm lặng trước cảnh tượng mình đang xem, nó khơi gợi lại cho cậu đến một ký ức trước đây. Trong quá khứ, khi chỉ còn là một đứa trẻ, do cậu mãi chơi nên đã bị té xuống hồ nước gần đó, bố cậu đã cứu được cậu, nhưng rồi ông không ngoi lên được, cuối cùng vì thế mà qua đời, sau đó mẹ cậu không chịu được nỗi đau nên đã bỏ cậu lại cho ông nội chăm sóc tới tận bây giờ.
Cậu đã luôn suy nghĩ, rằng liệu cái chết của bố cậu có phải là do chính cậu không, và liệu rằng nếu cậu lúc đấy chết đi thì sẽ tốt hơn không. Những suy nghĩ tiêu cực nhanh chóng chiếm lấy tâm trí Thomas, những lời tự trách, chửi rủa chính mình cứ liên tục vang lên.
Bất chợt, một cánh tay đen đập mạnh vào mặt gương, đó là bóng đen lúc trước, nó đưa mặt ra nhìn thẳng về phía Thomas. Cậu cuối cùng cũng đã nhìn thấy khuôn mặt của nó, đó là một khuôn mặt có nước da nhợt nhạt như xác chết, ngũ quan méo mó, mơ hồ. Đặc biệt là bên mắt trái của nó không phải là mắt, mà là những mảnh kính ghim vào, xoáy sâu vào trong, rồi tự phản chiếu chính nó trong hốc mắt đen như vực thẳm. Bóng đen nhanh chóng chui ra khỏi mặt gương, đuổi theo cậu.
Thomas hốt hoảng, vội vàng quay đầu bỏ chạy, nhanh chóng tăng tốc nhưng phía trước chỉ toàn là bóng tối. Bóng đen đuổi ngay theo sau, ngay khoảnh khắc mà nó sắp chạm được vào cậu, thì sàn nhà dưới chân bất ngờ sụp xuống. Thomas bị ngã xuống, thành công cắt đuôi bóng đen.
Một lúc sau, Thomas tỉnh dậy, thấy mình đang nằm ngất ngay tại một căn phòng kín, không có bất kì cái gì, ngoài một cánh cửa dẫn ra ngoài và lớp giấy dán tường quen thuộc. Cậu cẩn thận nhìn xung quanh, rồi mới từ từ đứng dậy, bây giờ cậu lại một nữa ở trong một căn phòng kín, có lẽ ở đây sẽ an toàn. Dù trong lòng có hơi do dự, nhưng Thomas vẫn quyết định mở cửa để bước tiếp.
Phía bên kia cánh cửa là một dãy cầu thang tối được soi sáng bằng những chiếc bóng đèn nhỏ ở hai bên tường. Bỗng từ phía dưới vọng lại tiếng ông nội cậu kêu cứu:
“Cứu ông với…”
Thomas liền phản ứng lại, hét lên trả lời:
“Ông nội! Ông cố gắng chờ một chút, cháu sẽ đến ngay!”
Cậu tức tốc đi xuống cầu thang. Dãy cầu thang không quá dài, sau vài chục bậc thang thì cậu cũng đã đến một cánh cửa khác ở phía dưới đó. Khi vừa mở cánh cửa ra, Thomas liền thấy một gian phòng mô phỏng lại căn nhà hồi nhỏ cậu từng ở. Tại ngã rẽ trước mắt cậu, hiện lên trên tường là bóng của một ai đó mà cậu không nhìn rõ, cùng tiếng hét thất thanh của ông nội cậu.
Cậu liền đuổi theo, nhưng khi tới được ngã rẽ ấy thì cậu cũng chẳng thấy gì khác ngoài một dãy hành lang với vô số cánh cửa nằm chồng chéo lên nhau. Thomas hơi khựng lại, rồi tiếp tục tiến về phía trước. Cậu đoán rằng những cánh cửa xung quanh sẽ nhằm cho mục đích đánh lạc hướng, vì thế cậu chỉ tiến đến cánh cửa ngay trước mắt. Tuy nhiên, nằm ngoài dự đoán của Thomas, cánh cửa ấy bị khóa, không thể mở ra, đồng nghĩa với việc cậu phải tìm một lối ra khác từ những cánh cửa xung quanh.
Ánh đèn ở đằng sau tắt dần theo từng bước chân của Thomas, tạo cho cậu cảm giác lạnh gáy, rồi dần dần là bất an sâu thẳm theo một cách nào đó mỗi khi nhìn về phía bóng tối. Cậu để ý tới một cánh cửa cũ kĩ, thậm chí còn có bảng ghi tên cậu nhưng bị phủ đầy bụi. Cậu nhận ra đây là cửa phòng ngủ của bản thân khi còn sống với bố mẹ ở căn nhà hồi còn bé.
Thomas hơi chần chừ trước khi mở cửa, vì nó khơi gợi lại cho cậu những ký ức không vui vẻ, nhưng trước bóng tối ở sau khiến cậu phải bước vào trong. Sau cánh cửa lại là một gian phòng khác, cũ kĩ, đầy bụi bậm, dựa vào nội thất và cách bố trí thì nó vẫn là căn nhà hồi bé của Thomas.
Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, bước từng bước về phía trước, mọi thứ đều bám bụi, tường và sàn nhà nứt nẻ, đầy ẩm mốc như thể nơi này đã bị bỏ hoang rất lâu rồi. Bóng tối cũng áp sát theo ngay phía sau, dù nó chưa gây hại gì nhưng cảm giác bất an khiến cậu vô thức đi nhanh hơn, tiến tới một dãy cầu thang đi lên tầng hai.
Thomas không nghĩ nhiều, nhanh chóng bước lên trên tầng hai. Khi đi vào dãy hành lang của tầng hai, cậu bất ngờ đạp phải một con búp bê vải. Cậu nhặt nó lên nhìn thử, con búp bê được may khá chắp vá. Tuy nhiên, dựa vào hoạ tiết trang phục thì Thomas có thể nhận ra ngoại hình của nó dựa trên bản thân cậu, phần mắt trái thậm chí còn bị rơi mất chiếc cúc áo được dùng làm mắt ra.
Bỗng có tiếng gì đó phát ra từ sau Thomas, vang lên từ trong bóng tối một cách chậm rãi, giống như tiếng bước chân. Cậu lo lắng, mặc kệ con búp bê, vội chạy vào một căn phòng ngay trước mắt, rồi khóa cửa lại. Thomas không còn nghe thấy tiếng gì bên ngoài nữa thì thở phào một hơi. Nhìn lại bên trong căn phòng, cậu hoảng hốt nhìn thấy hàng tá búp bê vải hình bản thân được chất lên cao như núi, chiếm phần lớn căn phòng, đặc biệt là tất cả chúng đều bị hư ở bên mắt trái.
Bỗng tiếng đập cửa vang lên liên hồi, Thomas giật mình lùi lại đằng sau, cố gắng tìm đường thoát trong căn phòng nhưng bốn bề chỉ là những bức tường lạnh lẽo. Cậu căng thẳng đào bới đống búp bê vải, cầu mong rằng phía dưới chúng sẽ có lối thoát.
Âm thanh đập cửa vang lên ngày một dữ dội, Thomas cũng càng căng thẳng hơn, nhanh chóng tăng tốc độ đào bới. Bất chợt, cậu chạm phải một thứ gì đó cứng ở dưới đống búp bê. Do không còn thời gian suy nghĩ nữa, cậu liền đẩy hết đống búp bê ra thì bất ngờ tìm thấy một hộp sọ người, khiến cậu kinh hoảng, mở to mắt mà lùi lại vài bước.
Tiếng đập cửa dần trở nên điên cuồng, không rõ cánh cửa có thể trụ được bao lâu nữa, Thomas cố gắng nén sự sợ hãi vào lại trong lòng, lôi hộp sọ ra khỏi đống búp bê, nhưng nhận ra nó còn được bám vào cả bộ xương. Khi lôi hết toàn bộ ra bên ngoài, cậu nhận ra đó là bản thân mình dựa vào bộ trang phục và mái tóc của cái xác khô, cơ thể cái xác bám đầy bụi, thể hiện rằng bản thân cậu đã cô độc chết ở đây mà không hề có ai biết hay quan tâm.
Mặt Thomas nhăn lại vì kinh hãi, nhưng cánh cửa đã bắt đầu có dấu hiệu bung ra. Cậu nhận thấy phía dưới cái xác khô có một cánh cửa mật thất, không nghĩ nhiều mà mở cánh cửa ra, chui xuống dưới và đóng cánh cửa mật thất lại. Sau khi cánh cửa vừa đóng thì cậu nghe thấy một âm thanh va đập rất lớn, rõ ràng cánh cửa phòng đã bị thứ gì đó phá hủy.
Thomas cảm thấy có vẻ đã an toàn, bắt đầu men theo lối mật thất dẫn đi. Tuy nhiên, khi càng đi xa, căn hầm mật thất càng hẹp lại, khiến cho cậu phải bắt đầu bò. Bỗng lại một cảm giác bất an ập tới, dù không thể ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng linh cảm khiến cậu vô thức bò thật nhanh về phía trước. Cuối cùng, bò tới một đường dốc xuống, khiến bản thân bị trượt theo lối đó.
Thomas trượt quá nhanh, khi vừa thấy ánh sáng cuối con đường thì đã bị té mạnh từ trên cao xuống sàn. Cậu ôm đầu, cố gắng đứng dậy, nhìn về phía phát ra ánh sáng. Có một người phụ nữ đang quay mặt, nhìn về phía một cánh cửa phát ra ánh sáng, người này tay đang kéo va li, mặc áo khoác gió màu nâu, đầu đội mũ len.
Cậu nhận ra bóng lưng ấy, đó là người mẹ đã bỏ rơi cậu từ lâu, bây giờ cuối cùng Thomas cũng có cơ hội gặp lại. Cậu vốn chưa bao giờ trách bà, giờ chỉ mong rằng có thể tiến tới nói một lời xin lỗi, hoặc ít nhất là cầu xin đừng bỏ rơi mình, sau những gì đã diễn ra thì cậu có một mong ước rất nhỏ nhoi như thế.
Thomas mất hết sự đề phòng, không nhanh không chậm tiến tới gần bóng lưng người phụ nữ, miệng không ngừng xin lỗi hoặc cầu xin:
“Mẹ, con biết là mẹ đã rất khó khăn sau sự kiện ấy. Bây giờ con chỉ muốn xin được sự tha thứ từ mẹ thôi…”
Người phụ nữ không hề có phản ứng, cơ thể vẫn đứng im như tượng, không hề trả lời lại. Trong khi đó, Thomas liên tục nói bằng cả trái tim và sự sợ hãi:
“Con xin mẹ đấy, lần này đừng bỏ con nữa mà. Con đã trưởng thành rồi, đừng bỏ con nữa. Con hứa sẽ không làm phiền mẹ đâu, con chỉ muốn mẹ con mình gặp nhau thường xuyên hơn…”
Cậu tiến tới gần người phụ nữ, vừa buồn bã vừa đưa tay về phía người phụ nữ ấy. Ngay khi tay cậu vừa chạm vào vai người phụ nữ, cô ta quay cổ ngoặt ra đằng sau để lộ ra toàn bộ phần khuôn mặt là một khoảng đen trống rỗng như một hố sâu không đáy.
Thomas không khỏi kinh hoàng, ngã bệt ra sau, người mà cậu nói chuyện nãy giờ cuối cùng vẫn không phải là mẹ của cậu. Cơ thể cô ta nằm ngửa ra sàn, bắt đầu biến đổi, phần cổ bị kéo dài ra, các chi trông như côn trùng cũng mọc ra từ cổ, giúp nâng đỡ cơ thể di chuyển và bám trên trần nhà, tứ chi cũng biến đổi thành những chiếc càng quái dị, phần lưng thì lộ ra một bộ hàm đầy răng sắc nhọn.
Cậu liền trốn bên dưới gầm bàn trong gian nhà, lấy tay bịt miệng thật chặt, thậm chí còn không dám thở mạnh. Con quái vật bắt đầu bò khắp nơi trong gian phòng, nó còn liên tục phát ra giọng mẹ Thomas:
“Con ơi! Ra đây với mẹ nào. Tại sao con lại từ chối mẹ cơ chứ? Con không còn thương mẹ nữa rồi à?”
Cậu co rúm người, tay ôm chặt đầu, bịt tai lại, ánh mắt đầy thất thần. Cậu bây giờ chỉ muốn cơn ác mộng này kết thúc, đã không còn chắc rằng bản thân có thể tiếp tục tiến lên nữa hay không. Thomas vốn có thể biết rằng đó không phải mẹ mình ngay từ đầu, nhưng điều đó đồng nghĩa cậu phải chấp nhận rằng bản thân đã bị bỏ rơi, đã không còn được nhớ đến.
Cậu chỉ biết sợ hãi, toàn thân run rẩy không ngừng, trong lòng liên tục cầu xin cơn ác mộng này sẽ kết thúc khi bản thân mở mắt ra, rằng những chuyện xảy ra chỉ là một cơn ác mộng đơn thuần, thậm chí muốn hét lên cũng không dám hét.
Thomas không dám làm gì, cố gắng tự trấn an bản thân, nhưng đều không thể vơi đi chút nào sự sợ hãi trong lòng. Cậu bắt đầu nhớ lại những ký ức trước đây, có niềm vui cũng có nỗi buồn, từ sự việc mẹ đã bỏ rơi cậu, cho đến những khoảnh khắc tươi đẹp cùng ông nội. Bỗng cậu nhớ lại lời của người đàn ông mang khăn choàng vàng, tự lẩm bẩm trong miệng như hiểu ra gì đó:
“Niềm tin sao…?”
Thomas vén khăn bàn lên, nhìn thấy con quái vật, rồi nhìn về phía cánh cửa đang phát sáng không xa vị trí của cậu. Dù trong lòng vẫn còn đầy sợ hãi, nhưng mỗi lần nhớ đến ông nội khiến cậu nhớ lại lý do mình vẫn phải đi tiếp. Cậu lấy một chiếc chai thủy tinh trên bàn ném về một hướng khác.
Con quái vật nghe thấy tiếng động thì liền chạy theo hướng đó. Thomas nhân lúc con quái vật lơ là thì liền tức tốc chạy nhanh về phía cánh cửa. Con quái vật thấy Thomas cũng nhanh chóng đuổi theo. Con đường tới cánh cửa bỗng dài ra một cách bất thường, khiến cho cậu chạy mãi vẫn chưa tới nơi. Con quái vật gần như bắt kịp cậu, khi Thomas chỉ còn cách cánh cửa không xa và con quái vật sắp tóm được cậu. Bất ngờ một bóng đen từ chiếc gương gần đó chui ra, tấn công con quái vật và đẩy cậu qua cánh cửa.
Ngay khoảnh khắc trước khi bị đẩy qua cánh cửa, Thomas quay mặt nhìn thấy khuôn mặt của bóng đen trong giây phút ngắn ngủi, cảm giác như nó không hề có ý thù địch. Cậu rơi tự do trong một khoảng không vô định tối đen, nhắm mắt lại chờ đợi số phận của chính mình. Bất ngờ tiếng giấy bay trong gió khiến cậu phải mở mắt ra, những tờ giấy bay phấp phới trong không trung. Cậu nhìn thẳng lên thì thấy một trái tim khổng lồ đang đập từng nhịp đều, nó giống trong suốt phản chiếu ra hình ảnh của một vùng đất cằn cỗi, hoang tàn ở bên trong.
Thomas hạ cánh xuống một vùng nước. Cậu nín thở, cố gắng định vị lại bản thân trong nước. Bỗng cậu nhìn xuống vùng đáy sâu thẳm, đen kịt phía dưới. Bất chấp bóng tối dày đặc, vẫn có những gợn sóng nhỏ bên dưới dường như có thể nhìn thấy được. Cậu nheo mắt nhìn kĩ hơn, nhận ra nó đang chiếu lại cảnh tượng bố cậu bị đuối nước năm xưa.
Thomas hốt hoảng, rồi nhanh chóng bơi lên mặt nước. Sau một lúc, cậu ngoi lên khỏi mặt nước, cố gắng hít lấy hít để. Không gian xung quanh được ốp những tấm gạch men trắng sạch sẽ, giống như một hồ bơi thi đua vậy, điều kì lạ là chúng lặp lại cấu trúc này trên cả trần nhà, cột nhà, sàn nhà.
Cậu quan sát xung quanh, liền nhanh chóng cố gắng bơi vào bờ. Khi vừa trèo lên được bờ, cậu mệt mỏi nằm bệt ra sàn, suy nghĩ lại những gì đã diễn ra. Thomas nhận ra rằng không gian này giống như một sinh vật sống, giống như lời người đàn ông mang khăn choàng vàng nói, nó dường như cố gắng để bào mòn và phá vỡ ý chí lẫn sự tỉnh táo của cậu.
Tuy cậu chưa hoàn toàn hiểu được lời người đàn ông kia nói, nhưng cũng đã phần nào nhận ra được vấn đề, có lẽ mọi thứ đều là do cuốn sổ bìa đen bí ẩn kia gây ra. Cuối cùng cậu cũng biết bản thân nên làm gì tiếp theo.
Sau một lúc nghỉ ngơi, Thomas cũng đứng lên tiếp tục đi về phía trước. Trên thực tế, căn phòng chứa hồ bơi chỉ có một lối đi duy nhất, cậu không ngần ngại mà tiến về phía đó. Sau cánh cửa là một dãy hành lang bị ngập nước tới mắt cá chân, được chiếu sáng từ những chiếc bóng đèn dây tóc yếu ớt, tạo ra cảm giác mờ ảo cho dãy hành lang.
Cậu đi thêm một lúc nữa, bỗng thấy có thứ gì đó trôi lềnh bềnh trong nước đến. Khi thấy rõ thứ trôi đến, cảnh tượng ấy không khỏi khiến cậu bàng hoàng, đó là một cánh tay người đã bị phân hủy và mục nát một phần ở trong nước, thậm chí còn mang theo một phần mảnh áo giống như tay ai đó bị cắt đứt. Cậu cố nuốt sự sợ hãi trở lại, tiếp tục đi, nhưng khi càng tiến đi xa, mực nước càng dâng lên cao, bây giờ nó đã tới cỡ đùi cậu.
Thomas cố gắng nhấc từng bước trong nước, cho đến khi đi tới một ngã tư đường. Cậu đang suy nghĩ không biết nên đi hướng nào thì bỗng dưng nghe thấy tiếng bước chân trong nước ở ngã rẽ trái. Nghe thấy vậy, cậu đi sang lối bên trái để tìm hiểu thử, sau đó bắt gặp cảnh một người không rõ mặt, nhưng vóc dáng khá giống cậu đi vào một lối thoát nước to.
Thomas nhanh chóng đuổi theo. Tuy nhiên, người kia đi quá nhanh khiến cho cậu bị cắt đuôi ngay lập tức. Cậu đi đến chỗ lối thoát được, nó là một đường dẫn nước to lớn, bị bám đầy rêu phong giống như đường thoát nước của cống ngầm. Cậu hơi chần chừ một chút khi nhìn vào bóng tối ở phía bên trong, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, trèo lên và đi vào trong lối thoát nước.
Càng đi vào bên trong, môi trường càng giống như là hệ thống cống ngầm, đường đi được chiếu sáng bằng ánh sáng ở phía trên nắp cống chiếu xuống. Cậu đi sâu vào bên trong, nhận ra rằng bản thân đã bị lạc vì các đường đi liên tục phân nhánh như một mê cung. Một lần nữa, Thomas nghe được âm thanh ai đó bước đi trong nước, nên nhanh chóng dùng tiếng bước chân để định vị đường tới vị trí của âm thanh phát ra.
Sau một lúc, cậu đi đến chỗ có một cái cần gạt, nhưng lại không hề thấy có ai ở đó. Cậu thử gạt cần, nó liền kích hoạt một hệ thống khiến nước bắt đầu dâng lên. Thomas nhận ra phía trên đầu mình có lối đi, liền tận dụng mực nước dâng mà bơi lên phía trên. Khi vừa ngoi lên khỏi mặt nước, cậu nhận ra bản thân vừa sang một hệ thống lối đi hoàn toàn khác, nhưng do mực nước đã dâng cao nên cậu chỉ có thể bơi trong tình huống hiện tại.
Thomas bất ngờ thấy trên một bức tường có ghi một dòng chữ đơn giản: “Đó không phải lỗi của cậu, hãy sử dụng cần gạt nếu gặp nguy hiểm”
Cậu tuy không hiểu ẩn ý của người viết, nhưng có thể hiểu được lời khuyên của người viết. Thomas tiếp tục dựa vào tiếng động phát ra mà bơi theo, lối đi lần này chỉ có một hướng, nên cũng dễ dàng cho cậu định vị lại lối đi, nhưng càng bơi về phía trước cậu càng thấy được nhiều xác chết không rõ nhân dạng trôi lềnh bềnh.
Dù đã trải qua rất nhiều thứ, tuy nhiên cậu vẫn rất sợ những thứ đang diễn ra ngay trước mắt. Bất ngờ, cậu va phải vào một xác chết đang trôi. Nhưng khi nhận ra, đồng tử cậu co rúm lại, chiếc áo mà xác chết đang mặc, chính là chiếc áo mà bố cậu đã mặc ngày xảy ra tai nạn. Đến tận bây giờ, hình ảnh ấy vẫn không ngừng ám ảnh cậu về cái ngày hôm đó.
Thomas cố gắng ổn định lại nhịp thở, mặc kệ cái xác mà tiếp tục tiến về phía trước. Khi đang bơi bỗng cậu có cảm giác thứ gì đó đang níu chân mình lại, dù rất khó nhìn được thứ dưới mặt nước, nhưng với lượng ánh sáng ít ỏi đã chiếu rọi được khuôn mặt bố cậu bị thối rửa, phân hủy của xác chết.
Cậu hoảng hốt liên tục đạp mạnh về phía thứ sinh vật kia. Nó dùng sức mình kéo mạnh Thomas xuống mặt nước. Cậu cố gắng vừa vẫy vùng vừa đạp mạnh vào mặt con quái vật. Nhờ vậy, cậu thoát ra được khỏi tay nó, nhanh chóng bơi phía trước bằng tất cả sức lực. Con quái vật cũng nhanh chóng đuổi theo sau, tốc độ của nó rất nhanh, gần như nếu không có vật cản đường thì nó đã thành công bắt được Thomas.
Cậu nhận thấy phía trước có một cần gạt bị ngập trong nước, nhớ lại lời nhắn trước đó. Cậu liền bơi tới phía đó, cố gắng kéo mạnh cần gạt. Con quái vật trước khi bắt được Thomas thì đã bị dòng nước siết cuốn đi, dính chặt vào song sắt. Nhưng nó vẫn chưa chết, cố gắng lội ngược dòng nước siết để bắt cậu.
Thomas liền lợi dụng lực quán tính, thả mình trôi theo dòng nước, rồi va thẳng vào con quái vật, khiến nó bị chặt ra thành từng mảnh, còn bản thân song sắt không chịu nổi mà rơi ra. Cậu tiếp tục được cuốn theo dòng nước, cuối cùng bị dẫn tới một cánh cửa trắng. Dòng nước đẩy mạnh Thomas qua cánh cửa. Toàn thân cậu bây giờ ướt nhẹp, nhìn lại xung quanh thì nhận ra bản thân đã trở lại ngôi nhà ban đầu là nhà của ông nội cậu.
Thomas nhận ra bản thân đã đến rất gần với mục tiêu của mình rồi, đã sắp có thể cứu được ông nội rồi. Bỗng một người đàn ông già xuất hiện ngay trước mặt cậu, khuôn mặt đã có nhiều nếp nhăn, đầu chỉ còn một vài sợi tóc thưa thớt. Cậu nhìn lên, vừa vui mừng vừa bất ngờ vì cuối cùng bản thân đã gặp lại được ông nội. Bất chấp toàn thân đang đau đớn dữ dội, cậu vẫn cố gắng đứng dậy, bước từng bước về phía bóng dáng ông nội mình, với một nụ cười nhẹ đầy hạnh phúc.
Ông nội cậu liên tục vẫy gọi nhưng động tác lại rất cứng nhắc và kì lạ, giống như một con rối bị điều khiển vậy. Khi Thomas tới gần hơn, cơ thể của ông nội cậu cũng đổ ra sàn, giống như một món đồ chơi. Cậu hốt hoảng cố gắng nhấc cơ thể ông nội lên. Ngay khi nhấc phần đầu lên, cậu vô tình nhìn vào mắt cơ thể.
Ký ức của ông nội cậu hiện lên trong tâm trí, nó là tiếng la hét tuyệt vọng khi ông nội tìm hiểu về cuốn sổ bí ẩn, nó là thứ kiến thức về thứ sinh vật đang ám lấy cậu, và rồi… cậu thấy một thế giới nơi chỉ có bóng đêm vô tận, những con quái vật kinh tởm ở khắp nơi, vượt ngoài tầm hiểu biết của nhân loại. Sau đó là cảnh tượng ông nội cậu hoàn toàn bị nuốt trọn bởi bóng tối của thế giới kia.
Chỉ với một thoáng nhìn qua thế giới kia trong tâm trí đã khiến cho Thomas không còn giữ được tỉnh táo nữa. Cậu nhận ra rằng ông nội cậu đã không thể cứu được nữa, mục tiêu bản thân hướng đến từ trước đến giờ hoàn toàn là vô nghĩa. Cậu ôm lấy cơ thể của ông nội trong vòng tay, nước mắt lăn dài trên má, nỗi đau không thể thốt lên thành lời.
Cơ thể ông nội dần bị bao phủ bởi bóng tối, rồi nó từ từ phân rã ra thành bóng tối, hòa nhập với môi trường, chỉ còn lại quần áo và đồ dùng. Thomas đang cực kì đau buồn. Nhưng nhờ vậy, cậu nhận ra bản chất của thứ đang ám cậu chỉ là một con ký sinh, bắt đầu hiểu ra thứ gọi là “trái tim” mà người đàn ông mang khăn choàng vàng nhắc đến, có thể là ám chỉ điểm yếu của sinh vật kia, là chỗ mà nó ký sinh, là cách để tiêu diệt nó mãi mãi.
Thomas nhìn lại những đồ dùng của ông nội lần cuối, nhận ra trong túi quần có chiếc bật lửa mà ông nội rất yêu thích trước đây. Cậu nhẹ nhàng nhặt chiếc bật lửa lên trên tay, ngắm nhìn nó, lẩm bẩm trong miệng:
“Cuốn sổ…”
Hiểu rằng bản thân đã không còn đường thoát và bản thân phải làm gì để kết thúc cơn ác mộng này, Thomas đứng dậy bằng tất cả sự tỉnh táo cuối cùng của mình. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, giống như nó hiểu được điều cậu đang muốn làm. Tường, sàn đều bị xé toạc ra, tạo thành nhiều lỗ hổng lớn, từ những lỗ hổng trồi ra các mảng thịt đỏ lòm, cùng hàng chục con mắt nhìn thẳng về phía Thomas. Còn từ bên ngoài cửa sổ căn nhà, hàng chục bóng đen cũng dõi theo từng chuyển động của cậu, không hề có ý tấn công.
Cậu nhanh chóng chạy về phía căn phòng của mình, nơi đang để cuốn sổ ở đó. Căn nhà cũng nhanh chóng tự kéo dài chính nó ra, tạo ra nhiều hố sâu trên sàn, giống như nó đang cố ngăn Thomas lại. Thomas cố gắng né hết các chướng ngại mà căn nhà tạo ra, nhảy qua từng chiếc hố một. Đường đi ngay trước phòng ngủ của cậu bắt đầu đứt ra, thực thể ký sinh đã quyết định dùng tới cách chặn hoàn toàn đường đến.
Thomas nhanh chóng tăng tốc, dùng hết toàn bộ sức mạnh mình bật nhảy một cú xa nhất có thể, trước khi khoảng đứt đoạn quá lớn để có thể nhảy qua. Cuối cùng, cậu hạ cánh vào bên trong căn phòng. Thomas liền đóng cửa lại, nhanh chóng lục lọi trong đống đồ bị vứt bừa bãi, nhằm tìm lại cuốn sổ.
Ngay khi vừa tìm được cuốn sổ và cầm nó lên tay, tâm trí của cậu cũng không còn giữ được sự tỉnh táo nữa, bắt đầu có cảm giác như con gì đó đang ngọ ngoậy trong mắt trái. Nó dần dần liên tục cố gắng trồi ra phía con ngươi của cậu, khiến mắt cậu vừa đau đớn dữ dội vừa bị đẩy lộ ra ngoài. Cậu đập mạnh tay xuống mặt bàn, cố gắng chịu đau nhằm đốt cuốn sổ, sử dụng bàn như điểm tựa để bản thân không ngã xuống.
Tuy nhiên, do quá đau đớn, Thomas lục tìm trong ngăn kéo bàn, tìm thấy được một chiếc kéo. Cậu cầm lấy chiếc bật lửa trong tay, bật mồi lửa lên, nhưng thay vì đốt vào cuốn sổ thì lại ném về phía đống quần áo bẩn bị vứt vương vãi. Chúng nhanh chóng bắt lửa, ngọn lửa lan nhanh ra khắp căn phòng, nhấn chìm mọi thứ trong biển lửa, bao gồm cả cuốn sổ.
Thomas không còn giữ được tỉnh táo nữa, dùng kéo đâm thẳng vào mắt trái, kéo mạnh nó ra khỏi hốc mắt. Con mắt khi vừa rơi xuống đất, liền mọc ra sáu chiếc chân nhện nhỏ, toan bỏ chạy thì đã bị cậu dậm nát. Máu từ hốc mắt chảy ra không ngừng, nhưng Thomas không còn quan tâm nữa, chỉ nở một nụ cười thỏa mãn, ngồi dựa vào bàn, hoàn toàn để cho ngọn lửa nuốt chửng lấy bản thân.
Cơ thể Thomas vỡ vụn theo ngọn lửa, chìm sâu vào khoảng không hư vô. Cậu bỗng thấy mình ở nơi chỉ có bóng đêm bao phủ, cùng vô số những bóng đen vây lấy xung quanh, cơ thể và tâm trí bây giờ cũng không còn là chính mình nữa. Thân thể cậu bị kéo dài ra, nước da đen nhợt nhạt, con mắt bị mất giờ chỉ còn là những mảnh kính tan vỡ. Tâm trí không ngừng thôi thúc tiến về phía trước, với một mục tiêu duy nhất, đó là ngăn bản thân mắc sai lầm.
Sinh vật từng là Thomas trước đây tiến qua khoảng bóng tối đen kịt, đi đến một nơi giống như dãy hành lang đã từng nằm đâu đó trong ký ức mơ hồ của bản thân, mở to con mắt, nhìn về phía cánh cửa được mở ra bởi phiên bản Thomas lúc còn bé, cố gắng tìm lại hình bóng của bản thân trong quá khứ.
Người dân, cảnh sát vây lấy xung quanh căn nhà của Thomas. Một người hàng xóm của Thomas đã báo cáo về tiếng động lạ phía bên trong căn nhà. Tuy nhiên, khi cảnh sát khám nghiệm hiện trường, họ chỉ phát hiện ra được con mắt trái thuộc về Thomas. Ngoài ra, không hề có bất kì manh mối, dấu vết xô xát nào diễn ra ở đây để cảnh sát có thể điều tra thêm.
Một tuần sau, do không tìm được manh mối nên cảnh sát cũng chỉ có thể đăng thông báo mất tích, mọi chuyện dần bị chìm vào quên lãng. Căn nhà được mua lại bởi một người bạn cũ của Thomas, người duy nhất vẫn cố gắng điều tra sự mất tích bí ẩn của Thomas.
Vào một buổi sáng đẹp trời, cậu ta nghe được tiếng chuông cửa kêu inh ỏi bên ngoài. Người bạn ấy đi ra để lấy báo thì bất ngờ thấy một cuốn sổ bìa đen, không tiêu đề kì lạ nằm trên tờ báo.
1 Bình luận