Hành lang mà bạn phải đi qua

Bước chân của bạn?

Bước chân của bạn?

Không ai biết từ lúc nào, cũng chẳng ai biết kể từ đâu. Điều duy nhất ập đến khi bạn mở mắt là một khoảng trắng chói lòa.

Bạn đưa tay dụi mắt. Dần dần, khoảng trắng đấy cũng mờ đi mà thay vào đó là một mặt trời hửng nắng, nằm đằng sau những song sắt ở trên cao. Bạn ngơ ngác nhìn lên một hồi lâu, tự hỏi vì sao ký ức của mình cũng như khoảng trắng vừa lướt qua kia:

Trống rỗng.

Bạn quyết định đứng dậy, phủi đi những bụi bẩn ở trên quần áo rách rưới. Kỳ lạ, nó không bay đi. Những hạt bụi đó vẫn kiên trì bám trên đó mặc cho bạn có dùng sức bao nhiêu đi chăng nữa. Bạn nhăn mày rồi thở dài, tạm thời bỏ qua chúng mà nhìn xung quanh.

Chỗ bạn vừa mở mắt là một khu vực ẩm ướt và nặng mùi sắt rỉ. Cả tường và nền đá bạn đang đứng lên được bao phủ bởi những dây leo đầy gai nhọn. Xen giữa kẽ hở là những bụi rêu đỏ đã dài hơn cả cỏ dại. Và hiện hữu trước mặt bạn là một cánh cửa thép đặc đang hé mở.

Bạn quay ra sau và trông thấy một bàn phẫu thuật đã mục nát. Tấm ga trắng tinh tươm ngày nào của nó giờ đã sẫm màu đi với vết ố vàng lan rộng từ đỉnh đầu. Bên cạnh nó là một xô rác nhầy nhụa những dịch đen còn chưa khô, đâu đó còn thoang thoảng cái mùi tanh tưởi của tảng thịt thối rữa.

Bạn có chút tò mò, nhưng là với những điều ở sau cánh cửa thép kia nhiều hơn.

Cuối cùng, sau một hồi lưỡng lự, bạn đã bước đi.

Bạn đẩy nhẹ cánh cửa thép, nó phát ra tiếng kêu rít điếng tai. Cuối cùng, khi cái âm thanh khó nghe đó chịu dừng lại, một hành lang sáng sủa trải dài đã xuất hiện trước mắt bạn.

Nó không khác mấy với căn phòng bạn vừa tỉnh dậy: dây leo, rêu đỏ và ánh nắng vây quanh. Điểm khác biệt duy nhất của hành lang với căn phòng bạn vừa đi ra là bạn không thể thấy điểm kết. Hành lang này dường như dài đến vô tận.

Bạn đánh mắt lên bên trên, hơi chếch sang trái một chút. Lần này, bạn đã nhìn rõ mặt trời đang hừng sáng ngoài kia hơn. Bạn hơi rướn người lên, kết quả lại bị cái nóng hầm hập của nắng trời làm giật nảy mà cụp xuống.

Người bạn run rẩy, bạn đang sợ hãi cơn bỏng rát của ánh nắng mặt trời. Nhưng khi bạn đã bình tĩnh hơn, bạn nhìn lại đôi tay của mình. Nó vẫn vậy, không lở loét hay cháy sạm đi. Chỉ điều đó thôi cũng giúp bạn bình tĩnh hơn một chút.

Bạn đứng dậy, đôi chân đang định bước ra nền đá được soi sáng kia bỗng khựng lại. Bạn suy nghĩ một hồi lâu rồi quyết định sẽ đi nép vào sát bên bờ tường. Lần này, bạn hít một hơi thật sâu và lần nữa, bạn bước đi.

Bạn tránh những ô sáng hình chữ nhật thon nhỏ, cẩn thận đặt chân vào khoảng tối giữa chúng. Những bước chân rón rén có hơi lấn cấn một chút dần ổn định trở lại, đưa bạn tới căn phòng đầu tiên trên hành lang dài đằng đẵng này.

Đối diện với bạn là một căn phòng được chắn bởi những song sắt đã phủ kín dây leo. Ánh sáng hắt vào từ ô cửa sổ trên đầu bạn tràn vào trong đó, làm rõ một quả bóng đá đã xì hơi đang nằm lăn lóc dưới nền đá.

Bạn nghiêng đầu khó hiểu, nhưng rồi, bạn lại chợt bật cười khi thấy những vết bùn còn lấm tấm trên quả bóng. Quả bóng đó vẫn vậy mà, những mảng da rách tơi tả đó chứng tỏ nó đã được lăn lóc quá nhiều lần rồi. Nhưng thật kỳ lạ, vì sao nó lại nằm sau song sắt kia chứ?

Bạn đã lăn tăn câu hỏi đó được một lúc. Bỗng chợt, bạn thấy một ổ khóa nhỏ trước những song sắt. Và bất ngờ làm sao, cái thứ sáng bóng nằm ngay ở ô sáng kia lại dường như khớp với nó một cách hoàn hảo.

Bạn đưa tay ra rồi lại đưa tay vào, do dự về ánh nắng cháy bỏng ở phía sau. Nhưng rồi, quả bóng trước mặt bạn khẽ lay động. Nó đang muốn bảo với bạn điều gì đó, chỉ tiếc rằng nó không còn hơi thở để cất lên tiếng nói.

Cuối cùng, sau một hồi phân vân, bạn đã bước đi.

Cái nắng chói chang đó khiến lưng bạn nhói lên những cơn đau âm ỉ. Tuy vậy, bạn đã khom người và cầm được chiếc chìa khóa bạc óng ánh trên tay. Bạn đứng dưới ánh nắng, tra chìa vào ổ với một tâm thế rạo rực.

Cùng với tiếng cạch nhỏ, ổ khóa bằng kim loại nặng trịch đó rơi xuống ngay chân bạn, đè nát những thảm rêu đỏ bên dưới. Bạn khẽ mở hé song sắt ra, nhìn chằm chằm vào trái bóng đang dần phồng lên kia.

Cái bóng đen của bạn trải dài bao trùm lấy nó, như thể đang ôm lấy trái bóng căng phồng những niềm hân hoan của thuở còn thơ. Mặc cho cơn bỏng rát âm ỉ sau lưng, bạn khẽ nhếch mép cười nhẹ.

Việc của bạn ở đây đã xong, và bạn cũng đã rất rõ trái bóng này thân thuộc như nào. Vì vậy, bạn tiếp tục tiến lên dưới ánh nắng lắt léo trên hành lang tưởng chừng vô tận. Lần này, dường như đích đến đã hơi mơ hồ hiện ra trong đầu bạn.

Những ánh nắng kia tuy vẫn còn có chút nóng, nhưng nó không đến nỗi khiến bạn phải sợ sệt như lúc ban đầu. Trái lại, hiện giờ bạn đang cảm thấy rất dễ chịu. Bước luân phiên giữa những ô tối và ô sáng cho bạn một cảm giác thơ ngây đáng quý trọng. Vậy nên, nụ cười khúc khích kia của bạn mới rõ ràng đến thế.

Rầm!

Bạn chợt giật mình bởi tiếng động đó mà ngã xuống sàn đá. Khi bản thân định thần lại, bạn trông thấy một chiếc đầu lâu to lớn chắn ngang trước mặt. Bạn lại lần nữa lâm vào cảnh bối rối không thốt nên lời.

Bạn ngước lên, nhận ra rằng trần nhà phía trên bị sụp xuống, có lẽ là bởi sức nặng của cái đầu lâu quá khổ này. Cũng vừa hay, cái đầu lâu đã chắn lối cả hành lang khiến bạn không thể tiếp tục tiến bước.

Bạn nhăn mày cau có, cố gắng tìm những kẽ hở có thể chui lọt vừa qua. Thật đáng tiếc cho bạn, cái đầu lâu vừa bất thình lình xuất hiện kia như sinh ra để cản bước bạn.

Bạn thở hắt ra một cách thật buồn bã. Vì không biết phải làm gì, bạn đành nép lại vào bên bờ tường mà khoanh tay suy nghĩ. Bạn nhìn vào những ô sáng và tối trên nền đá rêu rồi lại quay sang cái đầu lâu to bổ chảng ở bên cạnh. Dường như không còn bất kỳ con đường nào khác.

Đột nhiên, hàm răng của bạn bỗng nhói lên một cơn đau lạ lùng. Bạn đá lưỡi vào răng, nhận thấy một khoảng trống đáng ngờ. Vì muốn chắc chắn hơn, bạn há miệng và lấy tay mò mẫm.

Thật bất ngờ, một chiếc răng cửa hàm trên của bạn hóa ra vốn đã mất! Bạn lại cau mày đôi chút, sờ đi sờ lại phần lợi trống trải vốn đã có một cảm giác thật quen thuộc.

Thế rồi, bạn chợt nhận ra mà quay sang chiếc đầu lâu. Chiếc răng cửa hàm trên của nó có hơi tách rời so với cả bộ hàm, như thể được ai đó vô tình đặt ở đấy. Nhờ đó, một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu bạn.

Bạn lùi ra sau để lấy đà, chạy một mạch đến trước hộp sọ và... đá một cái!

Rất tiếc, nó không lay động.

Nhưng bạn không chịu từ bỏ. Bạn tiếp tục lùi lại, lấy đà và lại đá thẳng nó thêm lần nữa, lần nữa và lần nữa.

Và sau một lần thử ngẫu nhiên nào đó, cái đà đang chạy của bạn bỗng không phanh lại được mà lọt cả đôi chân qua hàm răng. Bạn loạng choạng lùi lại một chút, thấp thoáng thấy con đường phía trước đã rộng mở chào đón qua lỗ hổng bạn vừa tạo ra. Bạn ngơ ngác nhìn vào đó.

Cuối cùng, sau một hồi do dự, bạn đã bước đi.

Bạn chui qua chiếc đầu lâu đó, tiến tới hành lang rộng thênh thang phía trước. Lần này, những bước chân của bạn trở nên rộng rãi hơn, dần dần thành những điệu tung tăng đi bộ như một đứa trẻ ngây thơ.

Chỉ tiếc rằng, những bước đi tung tăng đó của bạn nhanh chóng phải ngừng lại khi con đường bất đầu trở nên mấp mô hơn. Những dây leo tưởng chừng không đáng chú ý lại phình to ra, những cái gai của nó cắm đầy rẫy các trang giấy kỳ quặc khó hiểu.

Lấp ló dưới nền đá và sau bức tường, chen lấn với thảm rêu là những chiếc bút và thước kẻ không còn nguyên vẹn. Ánh nắng vàng chói kia cũng dịu đi, thay bằng một màu cam có chút đượm buồn.

Bạn lắc đầu, có chút không muốn tiến về phía trước mà quay đầu nhìn lại phía sau. Thật đáng tiếc cho bạn, con đường bạn vừa đi dường như dài đến nỗi chẳng thấy nổi điểm xuất phát. Thế là bạn quay đầu lại, nhìn vào con đường không mấy bằng phẳng trước mặt.

Cuối cùng, sau một hồi e dè, bạn đã bước đi.

Bạn rón rén lách qua những dây leo hiểm trở kia, cẩn thận đặt chân để tránh giẫm phải đống dụng cụ học tập ngổn ngang phía dưới. Đôi lúc, con đường đó lại phẳng lì, có lúc, nó lại như một chuyến leo núi đầy hiểm trở. Và bạn cũng đã phải vấp ngã vài lần trên con đường gian nan này.

Giờ thay vì là cơn đau âm ỉ của cái nóng, bạn cảm nhận rõ sự đau đớn đến từ từng thớ thịt khi lỡ bị cứa vào gai nhọn hoặc vấp ngã. Và cả, một nỗi đau không rõ tên ở trong tâm can.

Bạn không muốn, bạn rất bất an, nhưng mặc cho những điều đó, đôi chân bạn vẫn phải bước đi. Và rồi, khi thân thể bạn đầy những vết thương tích nham nhở như một trang giấy bị gạch xóa nhiều lần, bạn đã đến được một nơi quái lạ.

Đó là một bức tường và một cái bàn bằng gỗ ép. Tuy có chút bâng quơ, bạn vẫn lê lết bản thân tới đó và vô thức ngồi vào cái ghế đi kèm với chiếc bàn. Trên đó có một cây bút bi nhỏ và một trang giấy trắng với một câu hỏi:

'Con số?'

Bạn lặng người nhìn vào đề bài trên trang giấy. Bạn cuống cuồng lật sang mặt bên rồi lật lại xem có bỏ sót chữ nào không. Không may cho bạn, đề bài chỉ có vậy.

Bạn thở dài một cách ngao ngán, ngả người ra hẳn phía sau. Trong vô thức, bạn đưa chiếc bút bi vào phần răng cửa trống của mình và nhai nó, như thể đó là phương pháp để giúp bạn đưa ra đáp án vậy.

Và đúng, bạn chợt nảy ra đáp án rồi! Cảm giác trống trải được lấp đầy bởi cái bút bi kia đã nhanh chóng cho bạn một con số. Bạn không chần chừ, nhanh nhảu ghi đáp án mình vừa nghĩ ra.

Nhưng thật khó cho bạn, chiếc bút bi này chỉ để lại một vết hằn trên giấy. Nó đã hết mực.

Bạn bỗng cảm thấy hụt hẫng một cách khó tả, nhanh chóng chuyển thành một cơn bực bội không nguôi. Và cái cảm giác đó, đã khiến bạn làm ra hành động tiếp theo.

Bạn đâm mạnh chiếc bút bi vào lòng bàn tay. Dòng máu đỏ thẫm đó nhanh chóng chảy đầy ra tay bạn, thấm đẫm cái đầu bút khô cằn đó. Bạn không để tâm đến bàn tay mình mà nhanh chóng đi lại nét bút theo vết hằn trên tờ giấy.

'0', đó là đáp án của bạn.

Khi vệt máu cuối cùng đã nối thành một vòng, tờ giấy trên bàn nhanh chóng chìm xuống mặt bàn, chiếc bút trên tay cũng teo lại thành một nhánh dây leo rồi rơi xuống.

Vào lúc bạn còn đang lúng túng, tiếng đổ rầm ngay trước mặt đã kéo sự chú ý của bạn đi.

Bức tường đã chắn lối bạn đó bị cắt một vết thật ngọt, mở ra con đường phía trước cho bạn bằng một lối đi hình số 0 tròn trĩnh. Nhìn thấy hành lang trước mặt, bạn đã không do dự mà đứng dậy khỏi bàn và tiếp tục tiến lên.

Hành lang như trở lại dáng vẻ vốn có của nó với những dây leo nhỏ đầy gai và thảm rêu đỏ mọc trong kẽ đá, điều khác duy nhất là ánh nắng mặt trời vẫn độc một màu cam tà tà như vậy.

Nhưng bạn nào có để tâm chứ? So với khó khăn mà bạn vừa trải qua kia, con đường này lại thật sự êm ấm vậy đấy.

Tuy thế, bạn không dám bước những bước tung tăng như trước mà chỉ cẩn thận đặt từng chân xuống một. Bạn không thong thả đi bộ, bạn chỉ đang cẩn thận hơn thôi. Bạn cẩn thận để không bị vấp ngã và nếm trải nỗi đau giằng xé từng mảnh da thịt kia.

Nhưng hỡi ôi, hành lang này thật trớ trêu với bạn. Bạn đã cẩn thận vậy rồi, bạn đã chắc chắn từng bước đi của mình rồi. Vậy vì cớ gì mà nền gạch dưới sân lại bất ngờ sụp xuống chứ?

Bạn hốt hoảng bám lấy một cành dây leo, treo lủng lẳng dưới sàn đá bạn đã đi qua. Và rồi, bạn nhìn xuống.

Trắng xóa, vô tận và trống rỗng. Đó là từ đúng nghĩa để mô tả khoảng không bên dưới bạn.

Bạn rùng mình trong giây lát, bàn tay còn đang dè dặt vì cái gai của những chiếc dây leo cũng ép chặt lại vào.

Tay bạn, nó đang chảy máu.

Những giọt dịch đỏ nặng mùi đó chảy theo cẳng tay, vài cái còn lã chã rơi xuống vào mặt bạn. Có giọt, còn vô tình rơi vào miệng và để bạn nếm được vị tanh hôi của nó.

Bạn nén nỗi đau quằn quại của những gai nhọn nhuốm đẫm máu bạn, dùng chính chúng để đóng vào bàn tay, làm thành cái neo cho cơ thể lủng lẳng của bạn.

Với một nỗ lực kiên trì, bạn đã leo lên được hành lang đó. Bạn thở gấp, giơ đôi tay run rẩy được bao phủ bởi một màu đỏ thẫm lên nhìn. Nhưng rồi, đôi đồng tử bạn co lại, tròng mắt nhìn ra khung cảnh phía sau của đôi tay ấy.

Đỏ.

Cả dây leo, rêu và ánh nắng đều đặc quánh một gam màu: đỏ. Tổng hòa với nhau, chúng khiến hành lang vốn vẫn còn có chút sáng sủa kia trở nên u tối và quái đản đến rợn người.

Bạn vội quay đầu về phía sau, và nét mặt nhăn nhó vì lo sợ của bạn lại trở nên rõ rệt hơn.

Khu vực mà sàn đá sập xuống rộng đến mức bạn không thể nhảy qua mà quay lại con đường phía sau. Bạn ngậm ngùi chậm rãi quay đầu lại, đối diện với hành lang đầy thống khổ phía trước.

Cuối cùng, sau một hồi lưỡng đoán, bạn đã bước đi.

Bạn dùng tay ôm lấy cơ thể đang lạnh dần đi của mình, dè đặt bước từng bước nhỏ mà khom người quan sát xung quanh.

Những bụi rêu đỏ kia như được thả mình, vươn dài ra từ tường và sàn mà phủ lấy cả con đường bạn đang đi. Bạn vô tình dẫm phải nó. Tiếng lép nhép kêu lên, cảm giác bầy nhầy và nhão nhoẹt của chúng khiến bạn lạnh gáy và phải khom mình hơn nữa.

Nhưng bạn không phải khom mình như thế quá lâu. Thật vậy, đống rêu mọc dày đặc tứ phía kia cuốn lại với nhau trước mặt bạn đã phủ kín lối đi rồi.

Bạn đã đi xa như vậy rồi, đừng có ngoái đầu lại nữa chứ?

Thế nên, bạn kìm hãm sự kinh tởm của mình lại, đưa đôi tay ra mà rẽ những mảng rêu đó và tiếp tục tiến lên.

Chúng trơn trượt và ẩm nhớt như được phủ loại dịch nhầy hôi thối. Với mỗi sợi rêu chạm vào người, chúng lại phủ lên cơ thể bạn cái dịch đỏ nhờn tởm lợm đó.

Bạn đã suýt nôn vài lần, rất may là bạn cũng kìm được.

Chỉ là, lần này thì không.

Bạn đã ọe ra một bãi dẻo quẹo nhấp nháp khi một cánh tay đứt lìa chạm vào mặt. Hẳn là nó đã ẩn trong đám rêu này khiến bạn khó lòng nhận ra. Bạn nhìn vào cánh tay đó, và trái tim quặn thắt lại khiến hơi thở vốn đã khó lấy còn trở nên đứt quãng hơn.

Cánh tay đó dường như là của một người từng mặc vest, đang nắm lấy một bàn tay nhỏ hơn. Chúng đan vào rất chặt, chỉ sợ bị chia lìa bởi những đám rêu kia.

Bỗng, bạn để ý thấy đôi nhẫn ở ngón áp út trên cả hai. Và đầu bạn đau lên như bị một chiếc chùy gai giã liên hồi vào đầu.

Thật khó thở, thật day dứt, thật vật vã. Đây là một cực hình!

Nhưng mà bạn định sẽ ở nguyên giữa đám rêu này sao? Để chúng ôm lấy và nhuộm bạn thành một phần của chúng?

Không, bạn cực kỳ không muốn điều đó. Thế nên bạn kìm những giọt lệ đang lấp ló nơi khóe mắt và tiếp tục bước đi.

Bạn đi mãi đi mãi, tưởng chừng như sự ghê tởm này vẫn còn kéo dài dằng dặc không điểm kết. Nhưng thật may cho bạn, bạn đã bỗng chốc thoát ra khỏi chúng lúc nào không hay.

Bạn đứng sững sờ trong giây lát. Vừa là không thể tin rằng bản thân đã thoát ra khỏi đống rêu, vừa không thể tin rằng đoạn đường phía trước lại phủ đầy gai nhọn như vậy.

Bạn đã khuỵu gối.

Bạn không muốn đi tiếp nữa, không muốn đau nữa, không muốn trải qua những màn tra tấn như này nữa.

Bạn định bỏ cuộc... ư?

Không, chiếc nhẫn mà bạn vô tình thấy ở dưới sàn đá đỏ ngầu đó không muốn như vậy.

Nó bóng loáng và sáng lên chút vầng ánh kim, nổi bật hẳn trong đám rêu đỏ ướt áp kia. Bạn vô thức cầm lấy nó và đeo lên ngón áp út.

Như được tiếp thêm động lực vô hình, đôi chân vô lực kia của bạn bỗng có thể cảm nhận và cử động lại được. Bạn đã đứng dậy, tay còn lại ôm chặt lấy chiếc nhẫn mà nhìn vào hành lang trước mắt.

Cuối cùng, sau một hồi chênh vênh, bạn đã bước đi.

Hành lang này cũng không đùa giỡn với bạn quá lâu. Khoảng màu đỏ ghê rợn đó theo từng bước lê chân của bạn, đã dần trở về khung cảnh ban đầu khi bạn vừa đi ra khỏi căn phòng kia. Là nắng vàng, là dây leo gai nhỏ và rêu đỏ xum xuê nhưng không vươn dài như trước.

Chỉ tiếc rằng, lòng bạn lại không cảm thấy vui mừng. Trái lại, bạn lại càng ôm chặt chiếc nhẫn hơn nữa, vẻ mặt cam chịu đầy khổ tâm cũng chả thể nguôi ngai.

Vì bạn biết, thứ đợi bạn tiếp theo là điều gì.

Bước đi của bạn đã dẫn bạn đến một nơi tương tự căn phòng đầu tiên bạn ghé qua, chỉ là song sắt đã được thay bằng một tấm kính dày. Và bạn chỉ đứng nép về bên tường, mặt cắm thẳng xuống đất.

Bạn không muốn nhìn sang bên.

Nhưng dù có thế nào, nếu bạn không nhìn sang, trái tim đang gần như ngừng đập đó có thể khiến bạn gục ngã mất.

Đôi môi mím chặt của bạn đã không thể chịu được nữa, đã bị hàm răng của bạn nghiến lấy mà rách ra. Đi cùng với đó, là quyết định của bạn.

Bạn đã nhìn sang.

Sau tấm kính dày kia có thể thấy rõ một thai phụ đang nằm bất động trên bàn mổ, mặt được đắp lên một tấm khăn trắng. Giữa bụng là một cánh tay bé nhỏ vẫn còn dính nhau thai đang vươn lên, chỉ tiếc là đã khô cong queo lại. Tia nắng kia cũng phản xạ lại ánh sáng của chiếc nhẫn trên tay người thai phụ vào mắt bạn, rất giống với cái bạn đeo trên tay.

Đúng vậy, bạn biết người thai phụ đó mà? Bạn biết cánh tay nhỏ bé đang bị ruồi bâu kia là của ai mà?

Bạn hiểu, và bạn cũng đã biết sẵn điều này sẽ xuất hiện. Nhưng đúng là nó quá thống khổ đi mà, đến mức nước mắt bạn cố kìm nén đã chảy thành hàng dài như kia mất rồi.

Bạn không muốn ở đây thêm lúc nào nữa.

Thế nên, bạn lê bước, bám theo bức tường kia mà đi về phía trước với tiếng nấc cụt vang vọng cả hành lang.

Khi tuyến lệ đã khô cạn, khi đôi mắt đỏ au và bỏng rát, bạn đã đến được một khoảng dừng chân nhỏ.

Nó là một chiếc bàn được dựng nên bởi những cành gỗ sồi tách biệt so với nơi đây. Trên đó bày đủ thể loại: rượu, bia, thuốc lá, thuốc phiện và cờ bạc.

Đây hẳn là một phần thưởng. Bạn cho rằng như vậy mà cố nhếch lên một nụ cười chua chát.

Đâu còn chuyện gì nữa? Đâu còn điều gì nữa? Bạn nên tự đãi ngộ cho bản thân bằng những thứ này đi thôi.

Nhưng khi bạn định chạm tay vào những món đồ trên bàn, một dây leo mỏng manh không biết từ đâu ra đã chắn trước mặt bạn. Bạn bỡ ngỡ đôi chút, hẳn là vậy.

Bạn nhìn theo hướng mà dây leo đó xuất hiện, nhận thấy một khu vực lởm chởm đá rêu dẫn xuống một nơi khác bàn tiệc này. Khác với những lần trước, lần này, bạn đã thấy một cánh cửa thép đang hé mở nằm ngổn ngang ở cuối con đường.

Cuối cùng, sau một thoáng ngập ngừng, bạn đã bước đi.

Bạn bỏ qua bàn tiệc xa hoa đó, cố gắng vượt qua nốt chặng đường cuối cùng này. Những dây leo đã không còn gai nhọn chẳng thể khiến bạn đau, những mảng rêu kia đã chuyển sang màu xanh lục tự bao giờ.

Vậy nên, không mất quá lâu để bạn đến được trước cánh cửa thép này.

Bạn hẳn là lại lưỡng lự, lại phân vân, lại do dự, lại e dè, lại lưỡng đoán, lại chênh vênh và lại ngập ngừng hay sao? Đừng nên suy nghĩ quá nhiều, bạn chỉ cần mở cửa thôi.

Cuối cùng, bạn đẩy cửa và bước đi vào trong căn phòng.

Trước mắt bạn là một bộ xương trắng toát. Nó được bao phủ bởi rêu xanh và những xiềng xích hoen rỉ, ngồi gục xuống trên nền đất đầy những vết cào xước sâu hoắm. Hộp sọ trống rỗng của nó mở to mà hướng về phía bạn.

Xin chúc mừng, bạn đã tìm thấy tôi rồi!

Bạn à, cảm giác tự tại là như thế nào? Nắng có ấm như những bát canh mà mẹ từng nấu không? Những dòng suy tư và hồi ức của bạn đã trở lại rồi chứ?

Bạn... có biết tôi không?

Mà thôi đi. Dù là gì đi nữa cũng cảm ơn bạn. Nhờ bước chân tự tại đầu tiên của bạn, tôi mới được tìm thấy. Chúng ta đã trải qua nhiều điều, và cũng đã tránh được việc sa vào vũng lầy không lối thoát.

Vậy nên, xin chào, bạn / tôi vẫn ổn chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!