Oneshot

Oneshot

Oneshot

Buổi học đã trôi qua được một nửa thì cánh cửa bổng trượt mở ra.

Yui vẫn theo thói quen ngẩng đầu lên. Việc giáo viên ngắt đoạn giữa chừng thường thì đồng nghĩa với việc có người đến muộn, hoặc một thông báo đến trễ nào đó đủ để làm gián đoạn tất cả mọi người. Cô nghĩ sẽ nghe thấy một lời xin lỗi. Nhưng thay vào đó, thầy giáo lại bước sang một bên.

“A-à đây là Tama,” thầy hướng tay. “Từ hôm nay em ấy sẽ học cùng lớp chúng ta.”

Cô gái đứng ở cửa cúi chào, gọn gàng và dứt khoát, như thể đã tập dợt động tác đó rất nhiều lần. Bộ đồng phục của cô hoàn toàn đúng nội quy, từ kiểu dáng cho đến cổ áo, nhưng trông vẫn còn mới, cứng cáp hơn với những bộ khác, cứ như vẫn chưa in hình dáng của người mặc.

“Chào mọi người,” cô nói. “Mình đây là Tama.”

Giọng nói của cô vang lên rõ ràng, không lớn tiếng cũng chẳng rụt rè. Vài học sinh gật đầu. lẩm bẩm và chào lại. Yui để ý thấy thầy giáo đang nhìn khắp lớp, mắt dừng lại thoáng chốc ở bàn của cô trước khi thầy chỉ tay.

“Còn một chỗ trống kế bên Yui.”

Yui cử động trước cả khi kịp suy nghĩ, nhấc cặp ra khỏi chiếc ghế bên cạnh rồi để xuống dưới bàn. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối.

Sải bước dọc theo dãy bàn, Tama lướt nhanh ánh mắt qua cửa sổ, đồng hồ rồi đến tập viết. Những cái liếc nhìn ngắn, cứ như thể cô đang xem xét mọi thứ. Khi đến bàn, cô dừng lại.

“Chỗ này đúng không?” Tama hỏi.

“Ừ..,” Yui đáp.

Tama ngồi xuống. Chiếc ghế kéo ra kêu hơi to hơn mức cần thiết, cô nhăn mặt, rồi mỉm cười thầm xin lỗi sàn nhà.

Thầy giáo tiếp tục bài giảng. Phấn viết trên bảng. Những trang sách được lật. Sự gián đoạn dần dần tan biến, để lại chỗ cho nhịp sống sinh hoạt quen thuộc.

Trong một lúc, không có gì xảy ra.

Yui tập trung vào ghi vở, cẩn thận chép lại những gì trên bảng. Chữ của cô nhỏ, từ trước đến nay vẫn vậy. Như thế sẽ dễ ghi gọn mọi thứ hơn, thuận tiện cho việc xem lại sau này. Cô vẫn nhận thức được sự hiện diện của Tama bên cạnh, giống như cảm giác khi trong một căn phòng quen thuộc xuất hiện thêm một món đồ mới. Không xao nhãng, chỉ là có mặt ở đó.

Tama ngả người lại gần.

“Chữ cậu bé thật,” cô nói.

Ngòi bút của Yui khựng lại. Cô liếc nhìn sang bên. “Như vậy là không tốt sao?”

Tama suy nghĩ một cách nghiêm túc. “Không hề,” cô nêu. “Trông rất tỉ mỉ.”

Câu trả lời khiến Yui ngẩm lại lâu hơn cô tưởng. Cô quay lại với cuốn vở của mình.

Vài phút sau, Tama lại thì thầm. “Mọi người thường ngồi như thế này sao?”

Yui cúi xuống nhìn. Tama đang ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, tư thế quá nghiêm chỉnh so với một lớp học đã dần thả lỏng theo nhịp buổi sáng.

“Hầu hết mọi người không để ý đến chuyện đó,” Yui nói.

“À.” Tama điều chỉnh, lặng lẽ thả lỏng người xuống, rồi lại thẳng lên. “Cảm giác sai sai.”

Yui gật đầu. “Rồi cậu sẽ sớm quen ấy mà ”

Chuông reo hơi muộn.

Không muộn đến mức khiến ai bình luận, chỉ vừa đủ để Yui nhận ra kim giây chần chừ một nhịp trước khi nhảy lên. Ghế được kéo ra. Những cuộc trò chuyện nổi lên xung quanh.

Tama đứng dậy ngay lập tức, rồi dừng lại khi thấy Yui vẫn ngồi. Cô quan sát Yui thu dọn cặp, bắt chước thứ tự, sách trước, rồi đến vở, cuối cùng là hộp bút.

“Mình suýt nữa là xong rồi,” Tama nói, giọng có chút tiếc nuối.

“Xong cái gì?” Yui hỏi.

Tama mỉm cười. “Không có gì.”

Họ dòng theo học sinh ra hành lang. Âm thanh từ mọi phía dồn lại, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng tủ, cửa mở đóng. Ban đầu Tama đi chậm hơn Yui nửa bước, rồi điều chỉnh cho đến khi nhịp bước của hai người khớp nhau.

“Lúc nào cũng như thế này sao?” Tama hỏi, nhìn dọc theo hành lang.

“Thường là vậy,” Yui đáp. “Trước giờ ăn trưa thì ồn hơn.”

“hiểu rồi.” Tama gật đầu dứt khoát, như đang ghi nhớ điều đó.

Họ dừng lại ở cầu thang. Yui quay sang hướng lớp học tiếp theo.

“Lối này,” cô đáp, rồi chần chừ. “Cậu có biết mình phải đi đâu không?”

Tama lắc đầu. “Chưa.”

Yui kiểm tra thời khóa biểu của mình, rồi đến của Tama, so sánh hai tờ giấy “Tiết sau cậu cũng học cùng với mình.”

Nụ cười của Tama hiện lên một chút. "Tốt quá!"  

Tiết học tiếp theo trôi qua nhanh hơn. Lần này Tama đặt ít câu hỏi hơn, dù cô vẫn quan sát rất kỹ. Một lần Khi giáo viên gọi tên cô, Tama trả lời đúng ngay lập tức, không do dự, rồi tỏ ra ngạc nhiên khi vài người quay sang nhìn mình.

“À,” cô nói khẽ. “Như vậy là sai sao?”

“Không,” giáo viên đáp. “Em trả lời đúng rồi.”

Tama có vẻ vui vì điều đó, nhưng không giống niềm vui mà Yui thường thấy ở người khác. Không hẳn là tự hào. Giống như nhẹ nhõm hơn.

Đến giờ ăn trưa, Yui cầm khay thức ăn, chần chừ xung quanh tìm bàn trống. Tama đứng bên cạnh cô, bắt chước sự ngập ngừng đó.

“Chúng ta tự chọn chỗ à?” Tama hỏi.

“Ừ,” Yui nói. “Ngồi đâu cũng được.”

Họ tìm được một chỗ gần cửa sổ. Tama ngồi xuống, rồi nghiêng người về phía trước, chống cằm lên hai tay, quan sát cả căn phòng.

“Mọi người ngồi cùng nhau,” Tama nhận xét.

“Đôi khi,” Yui nói. “Đôi khi thì không.”

“Vậy cũng được sao?”

“Thường là vậy.”

Tama lại mỉm cười. “Vậy thì tốt.”

Đến nửa bữa ăn, Tama chỉ vào hộp sữa của Yui. “Cậu chưa mở cái đó.”

“Mình định uống đây,” Yui nói.

Tama nhìn Yui uống, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú, như thể hành động nhỏ này đã xác nhận một điều gì đó rất quan trọng.

Khi giờ ăn trưa kết thúc và chuông reo, lần này là đúng giờ, Tama đứng dậy rồi dừng lại. Cô cúi xuống đẩy ghế vào, chỉnh cho thẳng hàng với bàn.

Yui để ý thấy. Cô không biết vì sao mình lại để ý.

“Mình rất vui vì hôm nay được ngồi ở đây,” Tama nói khi họ rời khỏi lớp.

“Tại sao?” Yui hỏi.

Tama suy nghĩ thật lâu.

“Cậu biết đến nhiều thứ,” cuối cùng cô nói.

Yui không chắc điều cô nói có đúng không. Nhưng Tama nói như một sự thật, không phải lời khen, và điều đó khiến cô khó mà phản bác.

Họ cùng bước vào hành lang, đan vào dòng học sinh đang di chuyển, và suốt phần còn lại của ngày hôm đó, chiếc ghế bên cạnh Yui vẫn luôn có người ngồi.

Đến cuối tuần, Tama không còn hỏi nên ngồi ở đâu nữa.

Cô chỉ đơn giản là đến bàn của Yui vào đầu mỗi tiết học, đặt cặp xuống với một sự chắc chắn lặng lẽ, như thể chỗ ngồi đó vốn dĩ đã thuộc về cô. Yui chỉ nhận ra điều này vì cô phát hiện ra mình luôn để trống chiếc ghế đó mà không cần suy nghĩ.

Giờ đây họ đi đến lớp cùng nhau. Không phải lúc nào cũng sóng vai, đôi khi Tama nhảy trước một bước, đôi khi cô chậm lại để đọc những tờ thông báo dán trên tường, nhưng họ luôn đến cửa lớp cùng một lúc.

“Cậu không cần phải đợi tớ đâu,” Yui từng nói như vậy.

Tama trông thật sự ngạc nhiên. “Nhưng mình muốn.”

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.

“Tại sao mọi người đều chậm lại ở đây?” Tama hỏi một buổi sáng, khi hành lang hẹp dần gần phòng âm nhạc.

“Tại có khúc cua,” Yui nói. “Cậu không thể nhìn thấy người đi ngược chiều mình.”

“À,” Tama đáp, tỏ ra hài lòng. “Vậy không phải do do dự. Mà là cẩn trọng.”

Yui gật đầu. Nói thế cũng được.

Họ ăn trưa cùng nhau hầu hết các ngày. Có lúc họ nói chuyện. Có lúc thì không. Tama dường như chưa bao giờ thấy khó chịu với sự im lặng, điều đó khiến Yui dễ ở yên trong nó hơn khi cô muốn.

Chính trong một bữa trưa yên lặng như vậy, Miko xuất hiện.

Cô không hỏi có thể ngồi cùng hay không. Chỉ đơn giản là dừng lại ở mép bàn của họ, dây đeo máy ảnh quấn quanh vai, nắp ống kính lủng lẳng.

“Yui,” cô nói.

Yui ngẩng lên. “Chào.”

Miko gật đầu một cái, rồi liếc sang Tama. Nét mặt không thay đổi, nhưng tư thế của cô hơi căng lên một chút.

“Mình mượn chỗ gần cửa sổ,” Miko nói. Đó không phải câu hỏi.

“Ừ,” Yui đáp, dịch khay sang một bên để nhường chỗ.

Miko ngồi xuống, đưa máy ảnh lên. Cô chỉnh nét, xoay ống kính về phía ánh sáng chiếu qua khung kính. Tiếng ồn trong căng tin dần lùi vào hậu cảnh khi cô làm việc.

Tama nghiêng sát lại gần Yui và thì thầm, “Cô ấy đang bận à?”

“Ừ,” Yui khẽ đáp.

“Bận làm gì?”

“Nhìn.”

Tama quan sát Miko với sự tò mò thẳng thắn. “Cô ấy trông như người biết rõ mình muốn gì.”

Miko hạ máy ảnh xuống vừa đủ để liếc sang Tama. “Đúng vậy.”

“À..,” Tama nói. “Vậy thì tốt.”

Miko khựng lại một chút, rồi quay lại với ống kính mà không nói thêm gì.

Trong một lúc, cả ba người ngồi chung bàn mà không ai lên tiếng. Miko chụp vài tấm, xem lại, rồi xóa hầu hết. Tama ăn một cách bình thản, thỉnh thoảng dừng lại để nhìn những người đi ngang qua. Yui ăn xong, gấp khăn giấy ngay ngắn và đặt sang một bên.

“Milo,” Tama đột ngột lên tiếng.

Miko trật nhịp.

“…Ai?!” cô hỏi.

Yui cảm nhận được điều đó ngay trước khi Tama nhận ra mình đã làm sai.

“Ờ...Miko,” Tama hối hả, lập tức sửa lại. “Tớ nhầm.”

Miko nhìn cô một lúc, rồi thở dài. “Chỉ là đừng biến nó thành thói quen.”

“Mình sẽ không,” Tama nói, giọng chân thành. “Cảm ơn vì đã nói cho mình biết.”

Phản ứng đó khiến Miko có vẻ bất ngờ. Cô chần chừ, rồi lại nâng máy ảnh lên.

“Cậu không thích bị hỏi về ảnh chụp,” Tama nhận xét.

“Mình thích ảnh,” Miko nói. “Chỉ là không thích bị người khác hỏi về chúng.”

“À.” Tama gật đầu. “Vậy thì mình sẽ không hỏi.”

Yui liếc nhìn hai người họ, rồi quay ra cửa sổ. Ánh sáng đã đổi khác một chút, mây trôi chậm rãi và đều đặn trên bầu trời.

Sau bữa trưa, Miko là người đứng dậy trước. Cô khoác túi lên vai và chỉnh lại dây máy ảnh.

“Hẹn gặp lại,” cô nói với Yui.

Rồi sau một nhịp ngừng ngắn, cô nói thêm, “Cả hai người.”

Tama mỉm cười. “Có lẽ vậy.”

Khi Miko rời đi, Tama nhìn theo.

“Cô ấy không thích mình.” Tama nói, không buồn bã. Chỉ đơn thuần là nêu ra sự thật.

Yui suy nghĩ. “Cô ấy chưa biết cậu thôi.”

Tama tiếp nhận điều đó rất dễ dàng. “Mong là thế.”

Buổi chiều trôi qua êm đềm. Tan học. Dọn cặp. Ghế được đẩy gọn vào bàn.

Ở cửa lớp, Tama dừng lại.

“Cậu về nhà theo lối này à?” cô hỏi Yui, chỉ về phía cổng trước.

“Ừm.”

“Tốt,” Tama nói. “Mình cũng vậy.”

Họ đi cùng nhau dưới nắng chiều muộn, bước chân hòa vào một nhịp thoải mái. Tama lẩm bẩm những điều nhỏ nhặt, như mây ở đây trông nặng hơn so với buổi sáng, hay âm thanh của sỏi đá gần chỗ thi công. Yui lắng nghe, trả lời khi cần, để những khoảng còn lại trôi trong im lặng.

Khi đến ngã rẽ nơi đường của họ tách ra, Tama dừng lại.

“Hẹn gặp cậu ngày mai,” cô nói.

Yui gật đầu. “Ngày mai.”

Tama vẫy tay một lần, rồi quay đi mà không ngoái lại.

Yui đứng đó lâu hơn mức cần thiết một chút, rồi mới đi về nhà.

Đến khi chạm tay vào cánh cửa nhà mình, cô mới nhận ra rằng cô đã quen với việc đi con đường đó cùng một người khác bên cạnh.

Tama bắt đầu ở lại sau giờ học.

Không vì lý do gì đặc biệt. Cô chỉ là… không rời đi.

Sang đến ngày thứ Năm, Yui mới chợt nhận ra điều kỳ lạ. Lúc cô đã thu xếp xong xuôi đồ đạc, Tama vẫn lặng lẽ ngồi đó. Cô ấy chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía lớp học đã trống trải. "Cậu chưa về sao?" Yui khẽ khàng lên tiếng.

“Cậu không về à?” Yui hỏi.

“Một lát nữa,” Tama đáp. “Tớ thích không khí khi mọi người rời đi.”

Yui dừng lại. Lớp học lúc đó đúng là nghe khác hẳn, tiếng ghế kéo, tiếng tủ trong hành lang đóng mở, giọng nói kéo dài rồi mỏng dần khi xa đi.

“Nó trở lên yên ắng rất nhanh,” Yui nói.

“Ừ,” Tama đáp. “Nhưng không phải cùng một lúc.”

Cô nói như thể đang ghi nhớ cảm giác đó.

Miko cũng vẫn ở đó, đứng gần cửa sổ. Cô cầm máy ảnh, nhưng nắp ống kính vẫn đậy. Cô không chụp gì, chỉ nhìn ánh sáng nhạt dần.

“Cậu không cần đợi mình đâu,” Yui lại nói với Tama, dù cô không chắc vì sao mình cảm thấy cần phải nói vậy.

“Tớ biết,” Tama nói. “Tớ muốn xem cậu ở lại bao lâu.”

Yui khẽ cười. “Nghe hơi vô duyên đó.”

Tama mỉm cười lại, không bận tâm. “Tớ không có ý như vậy.”

Sau đó, họ bắt đầu cùng nhau đi về nhà thường xuyên hơn. Không phải ngày nào cũng vậy, nhưng đủ để Yui bắt đầu tự điều chỉnh nhịp bước mà không nhận ra. Tama đi nhanh hơn vẻ ngoài của mình, nhưng lại hay dừng đột ngột để chỉ vào mấy thứ xung quanh.

“Biển đó mới à,” cô nói một lần.

Yui liếc qua. “Nó ở đó mấy tháng rồi.”

“À,” Tama nói, rồi gật đầu. “Vậy là mình chỉ mới để ý bây giờ.”

Cô không hề xấu hổ. Chỉ là ngạc nhiên.

Thỉnh thoảng Miko cũng đi cùng họ. Cô không bao giờ báo trước, chỉ đơn giản là bước vào nhịp đi bên cạnh Yui, chiếc máy ảnh khẽ đập vào hông.

Tama nói ít hơn khi có Miko, nhưng mỗi khi lên tiếng, lời nói đều rất cẩn trọng.

“Miko,” cô gọi một buổi chiều, thử tên đó.

Miko liếc sang. “Gì?”

“Cậu chụp ảnh để mọi thứ không biến mất, đúng không?”

Miko chậm lại. “Mình chụp ảnh vì chúng sẽ biến mất.”

Tama suy nghĩ về điều đó. “Vậy thì cậu thành thật hơn mình tưởng.”

Miko dừng hẳn lại.

“Ý cậu là sao?” Miko hỏi.

Tama nghiêng đầu. “Cậu chẳng giả vờ rằng chúng sẽ ở lại.”

Miko nhìn cô rất lâu, rồi thở phào.

“…Cậu kỳ lạ thật,” cô nói.

“Ừ,” Tama đồng ý, mỉm cười. “Mình nghe câu đó nhiều rồi.”

Miko là người quay đi trước. Sau đó, mọi thứ dần ổn định, giống như một thói quen mới hình thành.

Họ chia nhau những món ăn vặt mua ở cửa hàng tiện lợi. Họ than phiền về bài tập về nhà. Tama lắng nghe rất kỹ khi Yui nói về gia đình mình, đôi khi hỏi những câu hơi quá cụ thể, rồi rút lại ngay khi nhận ra điều đó.

Mãi sau này cô mới nhận ra rằng mình đã vô thức xem bản thân là một phần trong cuộc sống ấy.

Đêm đó, nằm trên giường, Yui cố nhớ xem từ lúc nào Tama không còn mang cảm giác “người mới” nữa.

Cô không nhớ ra được.

Cảm giác như Tama đã luôn ở đó, chỉ hơi lệch nhịp một chút, giống như một bài hát được chơi sai tốc độ nhưng vẫn cùng tông.

Một buổi chiều nọ, họ quyết định chụp một bức ảnh.Không phải vì đó là một ngày đặc biệt, cũng không phải vì có chuyện gì đáng nhớ xảy ra. Họ đang đứng gần bờ sông sau giờ học, một nơi mà người ta thường đi ngang qua mà chẳng nghĩ ngợi gì. Mặt trời đã thấp, phản chiếu trên mặt nước thành những mảnh sáng không đều.

“Ánh sáng tốt,” Miko nói, tay đã đưa máy ảnh lên.

Yui chớp mắt. “Để làm gì?”

“Để chụp hình.”

Tama lập tức nghiêng người lại gần. “Chụp con sông à?”

“Chụp cậu,” Miko sửa lại. Rồi sau một nhịp ngừng, cô nói thêm, “Cả ha.”

Yui do dự. “Nhưng tớ không biết- ”

“Cậu không cần làm gì hết đừng lo,” Miko ngắt đoạn. “Chỉ đứng đó thôi.”

Tama đã đứng sát cạnh Yui, gần đến mức tay áo của họ chạm vào nhau.

“Như thế này à?” Tama hỏi.

“Được rồi,” Miko nói.

Miko chỉnh lại nét, lùi ra sau một chút. Cô đợi, không lâu, chỉ đủ để ánh sáng ổn định.

“Được rồi,” cô nói. “giờ thì…”

Tama dịch chuyển. Không nhiều. Chỉ một bước rất nhỏ về phía trước, như thể cô mất thăng bằng trong chốc lát, hoặc quyết định nghiêng lại gần hơn vào phút cuối.

Tiếng cửa trập vang lên.

“À...,” Tama nói. “Xin lỗi.”

Miko thở dài. “Tớ đã bảo đừng động.”

“Nhưng cậu nói điều đó sau khi chụp mà,” Tama chỉ ra.

“Cho mình xem ảnh được không?” Tama hỏi.

Miko nhìn xuống màn hình. Lông mày cô khẽ nhíu lại, không gắt, chỉ vừa đủ để lộ sự không hài lòng nhẹ.

“…Bị mờ rồi,” cô nói.

Yui nghiêng sang nhìn.

Cô thấy mình rất rõ. Con sông phía sau sắc nét, ánh nắng dọc theo bờ nước trong trẻo.

Còn Tama, đứng bên cạnh, thì… chệch.

Không biến mất. Chỉ hơi nhòe đi, như hình phản chiếu bị gợn sóng. Vẫn có đường nét, vẫn nhận ra màu sắc, nhưng khuôn mặt thiếu chi tiết, kéo giãn mơ hồ như thể cô đã quay đầu ngay giữa khung hình.

Tama cúi sát hơn. “Ồ. Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Cậu duy chuyển,” Miko nói thẳng.

“Ừ,” Tama đồng ý. “Mình lúc nào cũng vậy.”

Yui liếc sang cô. “Cậu không buồn à?”

“Sao phải buồn?” Tama mỉm cười. “Chụp lại tấm khác là được ấy mà.”

Miko lắc đầu. “Ánh sáng mất rồi.”

“Không sao,” Tama nói. “Tấm này cũng được mà.”

Giọng cô rất chắc chắn.

Yui không biết vì sao, nhưng điều đó khiến cô thấy nhẹ lòng. Miko nhìn màn hình thêm một lúc lâu hơn cần thiết, rồi tắt máy.

“Lát nữa tớ gửi cho cậu,” cô nói.

“Cảm ơn.” 

Họ đi về theo con đường quen thuộc. Tama nói về thứ gì đó cô xem được trên mạng, một video thú vị mà cô không hiểu hết nhưng thấy rất thú vị. Miko đi sau vài bước, im lặng khác thường.

Đến ngã rẽ nơi họ chia đường, Tama vẫy tay.

“Lần sau,” cô nói, “mình sẽ đứng yên.”

Đêm đó, khi Yui nằm trên giường, cô nhớ lại bức ảnh.

Không phải vì có gì sai với nó. Cô chắc rằng Miko chỉ bắt trúng khoảnh khắc không đẹp. Mà vì Tama đã tỏ ra quá bình thản.

Như thể sự sai lầm đó hoàn toàn không quan trọng.

Những ngày sau trôi qua với sự bình yên dễ chịu của thói quen. Vào lớp, tan học, ăn trưa, than phiền về bài tập. Tama vẫn ở đó, trên chiếc ghế cạnh Yui, lúc thì nghiêm túc, lúc thì lơ đãng. Miko vẫn đứng ở rìa mọi thứ, máy ảnh trong tay. Không có gì kịch tính. Không có gì đáng lên tiêu đề.

Nhưng những điều nhỏ bé bắt đầu cư xử như thể chúng đang chơi một trò đùa riêng.

Thứ ba, chiếc máy bán nước gần nhà thể chất bắt đầu trả cùng một loại nước dù bấm nút nào. Yui bấm cam, rồi cola, rồi trà xanh, ba nút khác nhau, ba lon trà chanh giống hệt nhau rơi xuống khay.

“Chắc tại máy,” ai đó nói, và thế là xong. Mọi người cười, đổi lon cho nhau như một trò trao đổi, giả vờ coi đó là một phần của niềm vui. Miko chụp lại hàng lon giống hệt nhau.

Thứ tư, thông báo buổi sáng lặp lại cùng một tin về câu lạc bộ khoa học ba lần liên tiếp. Đến lần thứ tư, có người phía sau bắt đầu ngân nga giai điệu, và càng nhiều người ngân nga thì nó càng bớt quan trọng. Tama lắng nghe cẩn thận như mọi khi, rồi hỏi, “Họ quên là mình đã nói rồi sao?”

“Có thể loa cũ,” Yui nói. “Rồi bộ phận bảo trì sẽ kiểm tra.”

Tama gật đầu gần như thể thế là đủ. “Ừm. Còn sửa được là còn dùng được.”

Những lệch nhịp nhỏ xuất hiện rồi tự san bằng trước khi ai kịp phàn nàn. Một tấm áp phích cho lễ hội văn hóa vẫn ghi ngày của tháng trước. Cửa tự động thư viện chần chừ trước khi mở, chậm hơn một nhịp so với bước chân quen thuộc của học sinh. Một chiếc đồng hồ lớp học dừng kim phút trong một hơi thở ngắn, như thể đang lấy đà, rồi tiếp tục như không có gì xảy ra.

Mọi người gọi phần lớn những chuyện đó là “kỳ quặc” và tiếp tục sống trong đó.

Đôi khi Yui nhận ra mình đang giải thích những điều chỉnh nhỏ cho Tama mà không hề nghĩ ngợi. Rằng lao công sẽ chỉnh lại ghế. Rằng lịch học được cập nhật bởi một giáo viên đôi khi quên bấm lưu. Cô nói những điều đó như thể việc gọi tên chúng sẽ neo giữ thực tại, và nhờ vậy cô nhận ra mình thường tìm lời giải thích cho những thứ vốn không cần.

Miko hiếm khi nói về tất cả những điều đó. Cô quan sát, chụp, rồi cất hình ảnh đi. Khi cô có nhận xét, nó rất thực dụng. “Ánh sáng tuần này khác.” “Bầu trời ở đây trong hơn.” Giọng cô không mang phán xét, chỉ là thẩm quyền lặng lẽ của người đang ghi chép chi tiết để dùng sau.

Một buổi chiều, chiếc đồng hồ ở sân vận động dừng lại khá lâu trong giờ tập. Mọi người đều ngẩng lên, huấn luyện viên đang giảng bài, vận động viên đang chạy. Sự dừng lại kéo dài đủ lâu để có người lẩm bẩm rằng ngày hôm nay vì thế mà ngắn hơn, rồi một học sinh đùa rằng được thêm một phút rảnh. Đồng hồ chạy lại, kim giây giật lên như thể xấu hổ.

“Chắc nó cũng cần thời gian cho chính mình,” Tama nói, nhún vai.

Ngoài trường học, khu phố vẫn như cũ. Một đèn giao thông nháy vàng hai lần rồi bỏ qua đèn đỏ, khiến tài xế giảm tốc với cảm giác khó hiểu. Bảng hiệu tiệm bánh vẫn ghi món đặc biệt của hôm qua, nhưng người bán sau quầy vẫn đưa đúng loại bánh với nụ cười, như thể lỗi của tấm bảng thuộc về một ngày khác.

Thứ Sáu, khi họ rời trường, một tấm áp phích ở nhà ga quảng cáo một sự kiện đã diễn ra từ tuần trước. Một nhóm học sinh dừng lại nhìn, một người nhún vai rồi gỡ nó xuống, gấp lại và bỏ vào thùng rác gần đó.

“Cẩu thả thật,” Miko nói, và lần đầu tiên giọng cô gần như có vẻ bận tâm.

“Có thể ai nhầm thôi,” Yui nói. “Hoặc chẳng ai nghĩ đến việc thay.”

“Rồi sẽ có người,” Miko đáp. Cô chụp nhanh một tấm ảnh. “Hoặc không.”

Họ tiếp tục đi. Tama ngân nga một giai điệu nhặt được ở đâu đó, nhẹ và đều. Yui nhận ra mình đang bước theo nhịp của cô mà không hay, tiếng giày gõ trên vỉa hè như một chiếc máy đếm nhịp nhỏ.

Nếu lắng nghe thật kỹ, thị trấn dường như hơi lệch nhịp, những cú tích nhỏ dừng lại rồi tiếp tục, những tiếng vọng không hoàn toàn khớp với nguồn. Âm thanh đó dễ bị bỏ qua, vì những người sống ở đây đều bỏ qua nó.

Yui cũng vậy, thêm một thời gian nữa. Cô tự nhủ điều mà cô từng nói với Tama khi chiếc đồng hồ khựng lại. “Không sao đâu.”

Buổi sáng bắt đầu sai lệch theo một cách mà Yui phải mất khá lâu mới nhận ra.

Cô thức dậy đúng giờ. Bầu trời trông vẫn như mọi ngày. Chuông báo thức trên điện thoại reo một lần rồi tắt khi cô chạm vào. Mọi thứ đều vận hành đúng. Chỉ đến khi rẽ ở góc gần nhà ga, cô mới chậm lại.

Tama thường đợi ở đó.

Không phải cố ý, không đứng chờ như người sợ đến muộn, nhưng lúc nào cô ấy cũng đến đúng vào khoảnh khắc Yui tới, như thể nhịp thời gian của hai người đã đồng bộ với nhau. Có khi Tama đã đứng đó sẵn, nhìn đèn giao thông đổi màu. Có khi cô ấy chạy lúp xúp từ phía sau, xin lỗi mà giọng chẳng hề tỏ ra áy náy.

Hôm nay, không có ai cả. Yui xem giờ. Vẫn còn sớm.

“Chắc là cô ấy đi trễ rồi,” Yui lẩm bẩm với chính mình, rồi tiếp tục bước đi.

Đến trường, bàn của Tama trống không.

Điều đó cũng có thể giải thích được. Tàu trễ là chuyện thường. Ngủ quên cũng vậy. Ngay cả Tama cũng từng đến muộn một lần, dù khi vào lớp giữa giờ cô ấy cúi chào giáo viên với vẻ thành khẩn đến mức chẳng ai nỡ trách.

Yui tự nhủ rằng rồi Tama sẽ xuất hiện. Nhưng cô ấy không xuất hiện.

Đến giờ ăn trưa, chỗ ngồi bên cạnh Yui vẫn bỏ trống. Khay ăn đối diện vẫn chưa được chạm tới, khoảng không đó sạch sẽ một cách kỳ lạ, như thể đã được lau quá cẩn thận.

Miko mang theo máy ảnh đến và dừng lại khi nhìn thấy chỗ ấy.

“Cô ấy không đến à?” Miko hỏi.

“Chưa,” Yui đáp. “Chưa thấy.”

Miko nhíu mày, không quá sâu. Cô ngồi xuống, đặt máy ảnh sang một bên.

“Hôm qua cô ấy không nói gì cả,” Yui nói thêm vội vã, như thể điều đó quan trọng.

Miko gật đầu. “Không phải lúc nào cũng thế.” Câu trả lời đó chẳng giúp ích gì.

Buổi chiều kéo dài. Giáo viên điểm danh mà không bình luận. Không ai hỏi Tama đâu rồi. Sự vắng mặt lướt qua căn phòng như không khí lấp đầy một khoảng trống, yên lặng và gọn gàng.

Cuối ngày, Yui nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào chiếc ghế bên cạnh, các ngón tay đặt trên mép bàn.

“Ngày mai cô ấy sẽ đến,” Yui nói.

Miko nhìn cô. “Có lẽ vậy.”

Sáng hôm sau, Tama vẫn không có mặt.

Lần này Yui đợi ở góc đó lâu hơn. Cô kiểm tra điện thoại. Nhìn dọc con phố hai lần. Đèn giao thông chuyển từ xanh sang vàng, sang đỏ, rồi lại xanh.

Không có gì. Ở trường, chỗ ngồi ấy vẫn trống.

Yui không hoảng loạn. Hoảng loạn sẽ có vẻ quá bi kịch, mà chuyện này thì không. Nó giống như thò tay vào túi và phát hiện thiếu mất ví, khó chịu, khó hiểu, nhưng chắc chỉ là tạm thời.

Cô đẩy ghế của Tama ra khi nó vướng đường. Cô ngừng việc giải thích những chuyện nhỏ thành tiếng. Cô bắt gặp mình quay sang định nói, rồi lại khép miệng.

Đến ngày thứ ba, chính thói quen quen thuộc cũng trở nên sứt mẻ.

Máy bán hàng tự động lại cho đúng loại nước. Các thông báo chỉ phát một lần. Đồng hồ tích tắc đều đặn, không hề ngập ngừng.

Mọi thứ từng hơi sai lệch đều đã tự tinh chỉnh. Yui nhận ra vì điều đó không hề khiến cô thấy nhẹ nhõm hơn.

Sau giờ học, cô đi đến lớp học thay vì về thẳng nhà. Phòng học trống rỗng, ánh nắng muộn đọng lại trên các dãy bàn.

Cô ngồi xuống.Không phải chỗ quen thuộc của mình mà là chỗ của Tama.

Chiếc ghế vẫn như cũ. Mặt bàn không vết tích. Không có gì phản đối sự hiện diện của cô.

“Không sao đâu,” Yui khẽ nói, với không ai cả. “Tôi có thể ngồi ở đây.” Những lời ấy vang vọng nhiều hơn cô mong muốn.

Cô ở lại cho đến khi ánh sáng đổi màu và căn phòng tối dần, rồi đứng lên và chỉnh lại bàn ghế, xếp ngay ngắn cẩn thận với các bàn khác, giống hệt cách Tama vẫn làm.

Khi rời đi, cô để ý thấy một điều trên bức tường gần cửa, một hình chữ nhật mờ nhạt nơi từng có một tấm áp phích.

Cô không nhớ nó từng quảng cáo cho thứ gì. Đêm đó, Yui mơ thấy một lớp học với tất cả bàn ghế đều ở đúng chỗ.

Có một chỗ ngồi mà cô không nhìn tới. Buổi sáng đó bắt đầu như mọi buổi sáng khác.

Yui thức dậy đúng giờ. Trời không âm u cũng không quá sáng. Âm báo thức im lặng ngay khi cô chạm vào màn hình. Mọi thứ đều vận hành trơn tru, đến mức không có lý do gì để nghi ngờ.

Trong lớp, chỗ ngồi bên cạnh vẫn trống.

Không ai hỏi. Không ai ghi chú. Cái ghế ở đó giống như nó vốn dĩ luôn như vậy, một phần của lớp học mà không cần ai xác nhận.

Yui ngồi xuống, đặt cặp ngay ngắn dưới bàn. Cô mở vở, lật đúng trang cần học. Trong giờ, cô vẫn ghi chép, vẫn nghe giảng, vẫn gật đầu khi giáo viên gọi tên.

Chỉ là… thỉnh thoảng, tay cô khựng lại. Như thể đang chờ một câu hỏi sẽ không bao giờ được hỏi.

Giờ ra chơi, Yui không đứng dậy ngay. Cô sắp lại bàn mình trước, thói quen cũ. Rồi dừng lại. Sau một nhịp do dự, cô đưa tay chỉnh lại chiếc bàn bên cạnh, kéo thẳng hàng với các bàn còn lại.

“Không sao,” cô nói khẽ. “Ổn thôi.”

Những ngày sau đó, Yui bắt đầu ngồi vào chỗ đó thường xuyên hơn. Không phải vì thiếu chỗ, mà vì nó ở đó.

Cô ngồi thẳng, như thể ai đó đang cần không gian. Cô đặt sách sang bên phải, để trống bên trái. Khi giáo viên phát bài, cô nhận hai tờ, rồi sững lại trước khi trả lại một.

Miko vẫn đến lớp, vẫn mang theo máy ảnh. Cô không hỏi nữa. Chỉ thỉnh thoảng nhìn Yui lâu hơn bình thường, rồi quay đi.

Một chiều muộn, Yui quay lại lớp học sau giờ tan trường. Phòng trống. Ánh nắng xiên qua cửa sổ, phủ lên các dãy bàn một màu vàng nhạt. Không có tiếng nói chuyện, không có ghế kéo, không có bước chân vội.

Chỉ có sự yên tĩnh được sắp đặt cẩn thận.

Yui bước vào, đặt cặp xuống.

Cô đứng trước bàn của Tama.

Chiếc bàn không có gì đặc biệt. Không vết trầy, không dấu bút. Như thể nó chưa từng thuộc về ai.

Yui kéo ghế ra, ngồi xuống. Cô im lặng một lúc lâu.

Rồi, từ trong cặp, Yui lấy ra một bức ảnh. Bức ảnh chụp bên bờ sông. Ánh sáng đẹp. Nước phản chiếu rõ. Gương mặt cô sắc nét.

Còn bên cạnh, hình dáng quen thuộc ấy vẫn ở đó,  mờ đi một chút, như một chuyển động chưa kịp dừng lại.

Yui nhìn rất lâu.Cuối cùng, cô khẽ nói, như nói với chính mình:

“Cậu… di chuyển à?”

Câu nói nghe như một câu hỏi. Cũng nghe như một lời lặp lại.

Cô đặt bức ảnh lên bàn, tựa vào khung ảnh nhỏ mà không nhớ mình mua từ khi nào.

Rồi Yui đứng dậy. Cô chỉnh lại ghế. Đẩy bàn vào đúng vị trí. Sắp thẳng hàng với những chiếc bàn khác cẩn thận.

Khi rời khỏi lớp, Yui tắt đèn. Trong căn phòng tối, mọi thứ đứng yên.

Ở một nơi khác, một lớp học giống hệt nhưng không có người, Tama ngồi một mình.Chiếc ghế đối diện trống. Nguồn sáng không đổi. Cô mỉm cười, dường như cô đã quen với nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!