Chính truyện

Oneshot

Oneshot

Dưới một cành sồi nước bị gió mưa làm cho gãy đổ có một tổ trứng thiên nga. Lũ thường xuân xiên xỏ vào nhau như một tấm lưới mắt mèo rồi cứ thế mà oằn mình lên mấy nhành cây vẫn còn xanh tốt. Không thể đếm xuể có bao nhiêu cái lá hình diều mọc ra từ mớ dây nọ - chúng to cỡ lòng bàn tay người ta - mơn mởn và sum suê, che phủ cái tổ khỏi nắng và gió. Cái tổ trông như một chiếc mũ rộng vành lật ngược. Bên trong đó, cỏ lau khô vàng úa bện vào nhau như một cái xoáy nước. 

Tôi đã thấy bố thiên nga bị thợ săn bắt mất vào vài ngày trước, cái tổ này là di sản cuối cùng mà ông để lại cho vợ và đàn con.

Mẹ thiên nga ướm mình lên cái tổ, bộ lông của bà trắng muốt nhưng không đến mức không tì vết, cả một mảng lông dài từ ức đến bụng đã xỉn đi, bởi bà đã nằm lì trong tổ mấy ngày nay rồi. Mây đen trông thế nào thì bà cũng hệt như vậy.

Cái đầm lầy này, nói nhỏ thì không nhỏ nhưng rộng thì chưa đến nỗi. Nó rộng độ vài thửa ruộng, nước ngập quanh năm, vây quanh bởi những bức tường cây cao bóng cả. Có vài con suối nhỏ đổ xuống đây, và cũng có vài con suối nhỏ khác lấy nơi này làm thượng nguồn. Cũng nhờ thế mà nước lúc nào cũng trong veo như mặt gương, bạn có thể thấy lũ ốc quắn thong dong ăn tảo dưới đáy bùn và những con cá lìm kìm tung tăng bơi lội dưới nắng ấm.

Tôi sẽ không kể bạn nghe bên kia bức tường cây cối là gì, nhưng tôi sẽ nói cho bạn biết rằng tôi đã nghe mấy tiếng gào khóc ghê rợn vọng ra từ nó mỗi khi cơn gió trở nên cọc cằn khó ở.

Ngoài thiên nga còn có những loài khác sinh sống: vịt trời, cò, diệc và cơ man nào là chim muông và côn trùng. Chẳng nói đâu xa, ngay bên cạnh cái tổ đang có một ụ lục bình tươi tốt, bông hoa tím to lớn vươn mình lên cao như lời mời gọi ngọt ngào với ong bướm.

Mẹ thiên nga đã nhịn đói được hai ngày nay rồi. Từ khi mất bạn đời, bà ta cứ nằm lì như vậy. Mẹ thiên nga đang đợi điều kỳ diệu sắp sửa xảy ra - đàn con non phá bỏ cái lồng giam chật chội để ngắm nhìn thế giới. Dù bụng dạ cồn cào và mắt cũng trở nên hoa đi, mẹ thiên nga vẫn chẳng mảy may có ý định rời tổ.

Chợt một quả trứng khẽ lay, dù chỉ là cái nhích nhẹ như lông vũ nương mình trong gió nhưng vẫn đủ để mẹ thiên nga nhận ra. Bà đứng dậy rồi bước lên thành tổ, cặp giò run rẩy như mấy sợi tơ trên nhà lũ nhện mỗi khi có mồi mắc bẫy.

Quả nhiên đó là cái trứng to nhất trong số năm quả mà bà đã xé mình để đẻ ra. Bà tự hào vô cùng, đứa trẻ này sẽ lớn lên và mạnh mẽ hệt như bố của nó vậy. Trong lúc chờ đợi trứng nở, bà dũi cánh và tỉa táp lại bộ lông bồng bềnh như mây của mình. Dù đã bước ra ngoài nhưng cái bóng to lớn vẫn ôm trọn lấy chiếc tổ.

Bạn thấy đấy, bà mẹ này là một con chim kiêu ngạo. Tôi sẽ bật mí cho bạn nghe một sự thật: đứa trẻ to xác kia đúng là sẽ lớn lên một cách suôn sẻ, nhưng một trong bốn quả còn lại thì không như vậy. Kìa. Nhìn mà xem, nó đang đến đấy.

Quả trứng nhỏ nhất nằm thu lu trong một góc bỗng dưng rung lắc dữ dội, không phải chỉ lay nhẹ rồi làm thinh như đứa con cưng kia. Nó lắc qua lắc lại giống hệt như một cái đuôi thằn lằn vừa bị cắt đứt. Mẹ thiên nga trở nên lo lắng. Bản năng nói cho bà biết đây là một chuyện quái gở.

Vỏ trứng nứt ra, cái mỏ nhọn hoắc như nọc ong đăm thẳng ra ngoài, rồi chỉ trong cái nháy mắt nó đã rụt vào bên trong. Bạn có thấy sinh vật kỳ dị kia không? Cái thứ quái vật có nước da đỏ hỏn - bên dưới lớp vỏ trứng đã xỉn màu - đang dùng hết sức để bổ về phía trước dù nó chẳng thấy gì cả bởi đôi mắt đang nhắm tịt. Bản năng sinh tồn thôi thúc nó làm như vậy.

Mẹ thiên nga nhìn chằm chằm quả trứng quái gở kia. Một rãnh nứt dài dần hiện rõ hình dạng - ngoằn ngoèo như tia chớp - bắt nguồn từ vị trí của cái lỗ nhỏ vừa bị cái mỏ kinh khủng đó xé ra. Cái vỏ nứt toác rồi đổ rạp xuống, từ bên trong, con quái vật đó bò ra.

Tôi sẽ nắm tay bạn khi nói điều này, “gớm ghiếc” chỉ đủ để miêu tả vẻ bề ngoài của nó. Cả thân người nó trụi lủi và trơn lùi như da lươn nhưng có màu đỏ như máu sống. Nó chỉ to bằng cổ tay con người ta, cặp giò mỏng như cọng lau và không có màng, hai cái cánh thì uốn éo như đang vặn xoắn vào nhau. Đôi mắt của nó cũng quái lạ, chúng to như muốn rơi khỏi hộp sọ và chẳng lấy gì làm khác biệt nếu so với mắt của lũ cá thòi lòi. Bạn có thấy cái mỏ nhọn hoắc quỷ dị đó không? Không hề giống mỏ thiên nga tẹo nào. Trông con quái vật đó chẳng có vẻ gì là hiền lành, và nó đang nhai sống lớp nhau thai còn sót lại dưới những mảnh vỏ trứng vỡ nát.

“Quái thai…”

Tôi sẽ dịch cho bạn hiểu tiếng nói của lũ thiên nga, và tôi chắc rằng bạn cũng cảm nhận được sự ghét bỏ đó vẫn còn đọng lại dù âm thanh đã bị làn gió nuốt chửng. Lòng kiêu hãnh không cho phép bà chấp nhận rằng bản thân đã đẻ ra một quái vật dị dạng gớm ghiếc như vậy. Cơn giận bùng lên trong cái bụng dạ đói meo của bà. Gắp con vật lên bằng mỏ, mẹ thiên nga muốn nuốt chửng nó xuống, vừa để diệt trừ hậu hoạn, vừa để tiếp thêm chút dinh dưỡng mà chăm cho những đứa trẻ còn lại.

Nhưng chút tình mẫu tử đã níu cái mỏ đói khát của bà lại. Đặt đứa trẻ đang gào thét chíp chíp trong miệng xuống, mẹ thiên nga quyết định sẽ lặn lội ở mặt nước trước tổ để mò vài con ốc quắn lót dạ. Dù sao thì với cái vẻ ngoài tật nguyền kia có sống thì cũng chẳng thọ.

Thời gian trôi vụt đi như cơn gió xuân rì rào trên cành lá. Đã một tuần kể từ lúc con quái vật phá xiềng. Cái tổ cũng trở nên ồn ào và náo nhiệt hơn rất nhiều.

Hôm nay là một ngày nắng nhẹ. Đóa lục bình đã héo tàn, nhường chỗ cho những nụ mới đâm lên còn cao hơn, vài cánh hoa tím biếc đã e ấp nở. Mặt nước ngay đằng trước cái tổ có váng bẩn trôi lền bền, từng mảng từng mảng lớn như tàu lá chuối bị làn gió nhè nhẹ làm chùng lại thành hình những gợn sóng lăn tăn. Nước đứng yên bắt đầu êm trôi, và chính cái sự yên ả đó đã xé toạt váng bùn. Bạn có thấy những vết rách dài và chằn chịt kia không? Tôi sẽ nói cho bạn biết bí mật này, không chỉ có váng bùn là thứ đang bị rạn nứt ở đây.

Thiên nga mẹ đứng trên thành tổ - nó ngả màu hệt như củi mục - giương cái cổ dài đầy kiêu hãnh lên cao để nhìn bầy con đã mộc lông xám tro với cái mỏ đen nhánh của mình. Đứa nào đứa nấy cũng ú na ú nần như một cục bông gòn. Nhưng riêng có một tồn tại làm bà ngứa mắt, đó là đứa con tật nguyền đang đứng thu lu trong một góc. Nó đứng vững còn không được thì nói gì là bơi lội? Không như những anh chị em khác, nó không có nhiều lông trên người, chỉ độc một chỏm trắng xám trên đỉnh đầu, loe ngoe vài sợi dưới bụng và trên cái nơi lẽ ra là đôi cánh.

“Hôm nay chúng ta sẽ đi kiếm ăn ở vùng nước nông trước tổ.” Mẹ thiên nga nói, giọng đều và dày. Bà vẫn vênh mặt lên cao, đó là cốt cách con thiên nga của bà - kiêu hãnh và có hơi ái kỷ.

Mấy tiếng chíp chíp vang lên. Chúng nó đồng ý rồi đấy. Con nào cũng tỏ ra háo hức. Bạn nhớ con thiên nga nở ra từ quả trứng lớn nhất chứ? Nó đang chạy lạch bà lạch bạch về phía con quái vật, dùng cái mỏ hung bạo của mình mà bổ thẳng lên chỏm lông trên đầu con vật kia. Thiên nga mẹ chỉ lặng thinh quan sát. Trong cái nhìn đó có gì như tàn ác, ruồng bỏ và cả một chút hả hê nữa.

“Đủ rồi.” Bà cất tiếng ngăn cuộc đánh đập một chiều lại sau khi thấy con quái vật gục xuống.

Bạn biết gì không? Con quái vật đã nhận ra cái nhìn của thiên nga mẹ. Nó găm thẳng vào óc mình cái thứ thù hận mà bản thân nó cũng không thể gọi tên. Nó không ghét anh chị em mình, nó ghét cái tảng lờ của thiên nga mẹ.

Bẵng đi một thời gian.

Khi tiếng ve bắt đầu kêu râm rang trên những tầng cao của cây sồi nước, trời cao hơn và nắng cũng trở nên gắt gỏng như đổ lửa thì một biến cố xảy đến.

Ôi chết, hình như tôi đã kể quá lời.

Cái tổ lúc bấy giờ đã bị con nước lớn nhấn chìm, âu cũng bởi mấy cơn mưa dữ dội hồi giao mùa. Kể cũng là cái nghiệp quấn lấy cái duyên, nhành sồi gãy và mớ thường xuân cũng đã đổ rạp xuống đầm lầy, héo khô hết cả. Gia đình thiên nga đang sống nhờ dưới mấy cái rễ cây khổng lồ nhô lên cao như hình mái vòm, một khoảng đủ lớn để vài người ngả lưng đấy. Hồi mùa xuân cái chỗ này bị đám thường xuân che khuất, nếu không thì bố thiên nga đã làm tổ ở đây rồi. Và nếu không có nước lũ làm chúng bị héo vì úng rễ thì có khi sự tồn tại của cái chỗ ở lý tưởng này sẽ vẫn còn là một ẩn số.

Những con thiên nga ngày nào còn là mấy cục bông đi đứng vụng về, lúc này đã ra hình ra dạng một con thiên nga thật sự. Lớp lông mịn màu xám tro đã được thay bằng những chiếc lông vũ trắng cứng cáp. Cái mỏ không còn một màu đen tuyền nữa mà đã phát triển thành màu đỏ cam, vệt đen nọ chẳng mất đi, nó biến thành cái mặt nạ bí ẩn ướm thẳng lên mũi và hai mắt. Vệt đen còn kéo thêm một đoạn cong vút như đuôi lá ra tận đỉnh đầu.

Dù tính nết của đám này rất là khó ưa nhưng tôi phải thừa nhận với bạn một chuyện, rằng chúng thật sự rất đẹp. Đặc biệt là trong điệu bộ vênh mặt lên cao - bắt chước y hệt mẹ của chúng - khi đó trông chúng chẳng khác gì những vũ công lộng lẫy và mặt hồ là cái sàn diễn sáng rỡ.

“Còn con quái vật nọ thế nào rồi ư?” Bạn hỏi.

Nó đang trốn đằng một góc tối và đưa đôi mắt đỏ lòm nhìn ra ngoài. Không phải nó ghét ánh sáng vì lớp lông thưa thớt trên người sẽ chẳng thể bảo vệ nó khỏi ngọn lửa nóng bỏng của mặt trời, cũng không phải vì nó chẳng thể nhìn rõ vì thị lực mờ mịt nếu môi trường quá sáng, và cũng không phải vì nó đã no bụng và chỉ đang nằm nghỉ để tiêu hóa chỗ thức ăn săn được. Nó biết nếu mình ra ngoài cùng các anh chị, nó sẽ bị bắt nạt bởi những cái mỏ hung ác cứ giáng thẳng xuống cái đầu hói của nó mà không cần một lý do gì cả.

Bạn có nghe gì không? Tôi vừa nghe thấy tiếng sôi ùng ục phát ra từ cái bụng trống rỗng của con quái vật đấy.

Nó luôn đói, nhưng nó chỉ có thể kiếm ăn vào ban đêm, khi mà mẹ và các anh chị em đã ngủ say. Có lần tôi đã thấy nó lội sâu xuống đáy nước để săn cá bống. Một thú săn mồi đáng gờm chứ chẳng phải loại yếu ớt đâu. Nhất là cái mỏ sắc lẻm như mũi tên kia, mỗi một đòn ghim là chắc chắn chí tử, trước đến nay chưa từng có ngoại lệ.

Mẹ thiên nga nhìn lên bầu trời. Trong cái nắng gay gắt vẫn có vài đám mây đen kỳ lạ. Bà nghĩ bụng vẫn còn kịp đi một chuyến trước khi cơn mưa dữ dằn đổ lên đầu mình. Giương cái đầu lên cao, bà đứng dậy trên đôi chân đeo màng bơi đen sẫm của mình.

“Đi kiếm ăn thôi mấy đứa”, mẹ thiên nga nói.

Ồ…Tôi vừa nhận ra mình đã quên giới thiệu tên của mấy con thiên nga nhỏ nhỉ? Hãy gọi thiên nga to xác là Bự, và cô bé thiên nga kia là Bé nhé.

“Cô bé thiên nga nào?” Bạn hỏi.

Hãy nhìn về phía mẹ thiên nga mà xem, ngay dưới chân bà ta kia kìa, có một cô thiên nga nhỏ con đang đảo mắt láo lia đấy. Cô bé đó không nhẫn tâm như các anh chị em khác của con quái vật. Tôi sẽ bật mí cho bạn biết một chuyện, Bé chưa bao giờ bắt nạt quái vật cả. Cô bé cũng muốn bảo vệ nó lắm nhưng không dám, cốt cũng bởi Bự quá hung dữ.

Bự nghe lời hiệu triệu của mẹ thì liền đứng dậy và nhảy xuống nước như một người dẫn đầu. Hai con thiên nga khuyết danh lạch bạch theo sau. Bé đi cuối cùng. Chỉ còn mẹ thiên nga và con quái vật ở lại.

“Mày cũng đi theo đi”, bà nói, “Trời sẽ râm mát, không cần phải sợ.”

Con quái vật nghe vậy thì bắt đầu di chuyển. Nó đi chầm chậm từng bước một trên bàn chân không có màng bơi mà chỉ có móng vuốt của mình.

Mẹ thiên nga thấy thế thì cũng mặc kệ, bà nhảy xuống nước và bơi đi, bỏ lại quái vật đang lần mò từng chút một trên nền đất đầy phân tươi do đám kia thải ra. Dường như trời cũng thấy thương con vật tội nghiệp, mây đen kéo đến ùng ùng che lấp đi thứ ánh nắng thiêu đốt, gió gào từng cơn não nề. Chỉ loáng một cái mà thiên nhiên khoác lên mình bộ cánh thê lương như thể bão tố vần vũ đã ở rất gần.

Con quái cuối cùng cũng đến được chỏm nước. Nó trầm mình xuống rồi khép đôi cánh vào sát thân người. Cơ thể nó lúc này hệt như một cái ngư lôi, cũng nhờ thế mà lực từ đôi chân được tối ưu khiến nó lao đi vùng vụt như tên bắn.

Bầy thiên nga bơi lội quanh chỗ kiếm ăn được một chốc thì mưa bắt đầu rơi. Thoạt đầu chỉ mỏng như hạt vừng nhưng chỉ sau vài cái chớp mắt thì nó đã trở nên dữ dội như thác đổ. Mặt nước xao động dữ dội, khắp chung quanh chỉ toàn một màu trắng xóa. Tiếng mưa rơi dữ dội như có ai đang gào thét đến rách cả thanh quản.

Ngoảnh mặt ngó quanh để định vị các con, thiên nga mẹ róng lên một tiếng thảng thốt. Những con thiên nga khác đã nghe được, liền tụ tập lại gần. Chúng nép vào nhau để lội nước về chỗ trú ẩn.

“Chúng ta không đợi nó về cùng hả mẹ?” Bé hỏi trong khi nép sát đầu vào cổ mẹ.

Thiên nga mẹ lắc đầu, không nói gì cả. Bé thấy trong đôi mắt bà có điều gì đó rất mãn nguyện.

Dưới mặt nước, con quái vật đã nhận ra cơn mưa dữ. Dù mắt nhắm tịt nhưng tai của nó lại đặc biệt thính. Dù vậy, nó vẫn không nhận ra thiên nga mẹ và các anh chị đã rời đi. Mãi mê săn đuổi một con cá bống béo ú, nó hoàn toàn không biết biến cố khủng khiếp sắp ập lên đầu mình.

Bạn có nghe thấy tiếng gì không? Bạn có thắc mắc cành sồi nước vì sao mà gãy đổ không?

Lũ quét.

Tiếng xào xạo của dòng nước dữ và âm thanh cây cối va đập như cơn sóng ngầm. Nó không ồn ào ngay tức khắc mà chỉ âm thầm tiếp cận và nghiền nát bất kỳ thứ gì nó quét qua. Với đôi mắt gần như mù lòa và âm thanh là thứ duy nhất giúp con quái vật định vị được mọi thứ trong tầm với thì một cơn lũ quét là bản án cuối cùng.

Lũ tràn đến, mang trên mình vô số bùn đất và cành lá, nó quét ngang đầm lầy. Chẳng biết vô tình hay cố ý mà nó cũng đã dọn sạch gánh nặng của mẹ thiên nga.

Xa xa, có một nhánh sồi bị gió mưa làm cho gãy đổ.

--oOo--

“Ủa? Vậy là hết rồi hả?” Bạn hỏi.

Tôi sẽ cười khúc khích và trả lời rằng “tất nhiên là chưa”. Nếu như dừng ở đây thì nó lại chẳng chán quá đúng không nào?

Ồ, bạn thấy gì đằng xa không? Hãy nhìn theo hướng tay của tôi, bạn sẽ thấy một con thiên nga xinh đẹp dưới nắng chiều rạng rỡ. Bộ cánh trắng muốt được gấp gọn đang khẽ cong lên như cánh hoa, hoàng hôn tô lên những chiếc lông vũ thứ màu vàng cam thật là đẹp đẽ biết bao. Bạn có biết cô nàng duyên dáng này đấy - thiên nga Bé.

Đã hơn hai năm qua đi từ cái biến cố khủng khiếp kia. Bé đang trên đường trở về gốc cây sồi nước năm xưa để thăm mẹ. Trời đã vào thu rồi, bức tường cây cối bao quanh đầm lầy cũng bắt đầu phết lên mình lớp sơn đỏ rực pha từ những chiếc lá già cỗi. Nhưng xem chừng thứ sơn này không được đều màu lắm, vẫn có vài vệt xanh rì nổi bật.

Bạn thấy đám cây cối xanh tốt ở mảng rừng sau lưng Bé chứ? Chỗ ở hiện tại của cô nàng đấy, cứ men theo dòng suối chảy là sẽ đến một cái đầm lầy khác, nhỏ hơn nhưng đẹp hơn với loài hoa súng hồng phấn. Bé thích mê thứ màu đó và cô nàng chỉ kiếm ăn quanh quẩn ở những nơi có loài hoa diễm lệ kia khoe sắc.

Không chỉ có mình Bé mà Bự và các anh chị em còn lại cũng đều đã chuyển đến nơi ở khác để tìm bạn đời cho mình. Nhưng dù có đi xa đến đâu thì hễ thấy gió thu lạnh hơn trong khoang mũi và mặt trăng tròn vành vạnh trên đỉnh đầu thì họ lại trở về cái đầm lầy này để mừng tiệc sinh nhật cho mẹ thiên nga.

Không còn cái màu xanh non như hồi đầu xuân, hay xanh rì như khi vào hè, đám cây thủy sinh dọc đường Bé bơi - mà nhất là lau, sậy - đang trưng ra cái nét vàng úa ảo não của chúng dưới bầu trời xanh trong cao vút. Mặt nước yên ả chỉ gợn lên mấy đợt sóng lăn tăn vì cú đạp nước của Bé, hoặc là có một cơn gió cáu bẵn nào đó vừa xả giận xuống tấm gương khổng lồ phản chiếu cả vầng thinh không trên cao.

Mặt trời từ lúc nào đã núp mình đằng sau tán lá đỏ au của cây sồi nước đã chở che cho tuổi thơ của Bé. Nắng xuyên qua kẽ lá thưa thớt rọi lên mặt nước mấy vệt sáng khiến cái bóng to lớn của cái cây trở nên lung linh kỳ lạ.

Thật ra Bé là thiên nga cuối cùng về đến nhà. Bạn có thấy mấy bóng hình béo ú bên dưới cái mái vòm bằng rễ cây quen thuộc đằng kia không? Bự và hai con thiên nga khuyết danh đã về đến nhà từ rất sớm. Chẳng phải Bự thương yêu gì mẹ mình, gã về trước thảy vì biết mẹ sẽ chuẩn bị cơ man nào là ốc quắn và bèo cám cho bữa tiệc. Từ nhỏ gã đã luôn được mẹ thiên vị nên ăn trước một chút cũng chẳng sao cả.

Tôi không thích gã Bự này.

Nhìn cái cách Bự dùng đôi cánh to lớn để đe dọa hai đứa em mà xem, hắn sợ chúng sẽ tranh phần với hắn. Con ốc quắn gãy vỏ lẫn trong mớ ốc quắn chất cao như núi trước mặt làm hắn nhớ về con quái vật dị dạng từng sống cùng với cả bọn hồi còn nhỏ. Nghĩ bụng chắc nó đã chết mất xác bởi cơn lũ quét khủng khiếp đó rồi, Bự hốc một mớ ốc quắn vào miệng rồi nuốt chửng.

Mẹ thiên nga ngồi một góc, lặng thinh nhìn Bự ăn uống ngon lành. Dáng vẻ oai vệ đó giống hệt bố lũ trẻ. Nhưng bà không có tâm trạng gì để nhớ về bạn đời của mình. Chẳng hiểu sao mí mắt của bà cứ giật liên hồi như thể có chuyện gì đó tồi tệ sắp sửa xảy ra.

Tôi sẽ ghé sát tai bạn trong khi nói điều này, bà ta đã linh cảm đúng rồi đấy.

“Con về rồi đây”, Bé cất tiếng trong khi tung cánh để nhảy lên bờ. Chiếc đuôi xòe ra như một cái quạt lông rồi lắc dữ một lúc cho ráo nước.

“Về trễ vậy.” Bự nói, “Có mang gì cho tao ăn không? Lấy ra ngay.”

“Em mang về cho mẹ chứ cho anh hồi nào mà đòi?” Bé đáp cứng.

Bé nói xong thì thở dài một hơi rồi nhả ra một con cá chép vàng óng từ trong miệng. Con cá vẫn còn sống và đang giãy đành đạch trên tấm thảm cỏ lau đã được mẹ thiên nga trải từ sớm. Nó là con cá ngon nhất mà Bé đã mò bắt cả ngày trời, không nỡ ăn mà dành làm quà sinh nhật cho mẹ.

“Mừng sinh nhật mẹ”, Bé nói.

“Ừm…” Mẹ thiên nga đáp hửng hờ. Bà gắp con cá lên rồi ném cho Bự. “Mẹ không thích con cá này, Bự ăn đi cho khỏi phí.”

Bé chết đứng khi thấy con cá quý giá trôi tuột xuống cổ họng của gã anh trai bỗ bã. Nhưng cô chỉ biết lặng thinh chứ không bày tỏ sự bất mãn. Bé biết mẹ thiên vị anh và chuyện như vậy là lẽ hiển nhiên. Bé tự trách mình quá nhu nhược và hèn nhát. Cảm giác bất lực này cũng giống như lúc cô chứng kiến Bự bắt nạt quái vật hồi còn nhỏ, cô chẳng thể làm gì khác ngoài đứng nhìn.

“Anh lúc nào cũng khốn nạn như vậy!” Bé gào lên.

“Ý kiến gì?” Bự liếc mắt nhìn Bé để đe dọa, “Mẹ cho tao, thì tao ăn.”

“Con cá này có sá gì với sự tàn độc mà anh đã làm với quái vật hả?” Bé nói lớn, “Anh nghĩ rằng được mẹ thiên vị nên muốn làm gì thì làm hay sao? Anh có nghĩ quái vật đáng thương không? Anh chỉ muốn thỏa mãn bản thân mình thôi. Anh là một kẻ khốn, một kẻ tồi tệ và ích kỷ. Sao trận lũ quét đó không giết chết anh luôn cho rồi. Tôi căm hận anh.”

“Con quá lời rồi đấy”, mẹ thiên nga cất giọng để ngăn cuộc cãi vả vô bổ này lại.

“Cả mẹ nữa”, Bé giương cái cổ về phía bà, “Con thấy hết, cái sự tảng lờ của mẹ… Chẳng lẽ quái vật không phải là con của mẹ hay sao? Em ấy cũng muốn được sống, cũng muốn được yêu thương… Mẹ làm gì? Con đã luôn suy nghĩ về trận lũ quét đó. Chính mẹ, chính lòng dạ độc ác đó đã giết chết quái vật…”

Cái mỏ hung bạo của Bự lao đến và tợp thẳng vào cổ Bé làm cô nàng đau đớn mà hét lên oai oái. Bé đập mạnh đôi cánh và nỗ lực đó đã giúp cô thoát khỏi gã anh trai của mình. Hai con thiên nga đứng đối diện nhau, đôi cánh dang rộng để đe dọa đối phương. Vài sợi lông vũ trắng muốt vương vãi ra chung quanh.

“Đi…” Thiên nga mẹ quát, “Tao không có đứa con hỗn xược như mày…Xéo đi…”

Bé không bất ngờ vì viễn cảnh này. Cô nàng quay bước về phía chỏm nước rồi bơi vụt ra xa. Cảm giác đau đớn ở cổ chẳng tài nào sánh được với nổi thất vọng trong tâm trí ngay lúc này. Nhưng Bé cũng thấy nhẹ nhõm kỳ lạ, lần đầu tiên cô dám nói ra hết suy nghĩ của mình. Cô đã không còn là một con thiên nga hèn nhát nữa.

Hoàng hôn tắt mất nhường chỗ cho bóng tối bủa vây từ khắp phía. Vì bạn sẽ không thể thấy được gì trong tình trạng thiếu sáng như thế này nên tôi sẽ bật mí một chi tiết nhỏ, có một đôi mắt đỏ ngầu đã quan sát cuộc cãi vả từ lúc nó vừa nổ ra và thứ đó vẫn đang quan sát.

Lũ đom đóm lập lòe trên cành cao góp chút ánh sáng yếu ớt cho màn trình diễn lộng lẫy của vầng trăng to lớn trên bầu trời đầy sao. Tấm mành the màu lam nhạt bao trùm lên khắp không gian. Bóng dáng của cây sồi nước trở nên ma quái kỳ lạ, cành cây thưa lá như những bàn tay xương xẩu của một sinh vật quỷ dị cứ quơ quào qua lại mỗi khi cơn gió thu lạnh ngắt ghé qua.

Mặt nước dẫu trong suốt nhưng đến tôi cũng chẳng thể thấy gì cả, nhưng tôi biết có vài gợn sóng kỳ lạ vừa trỗi dậy.

Bự đang gập đầu ngủ bên cạnh mẹ. Chợt hắn nghe tiếng hét quan quác đầy kinh hãi của hai đứa em mình. Ngẩng đầu dậy để xem có chuyện gì. Hắn trợn tròn mắt để banh nhãn cầu ra hết mức vì trời tối quá. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá cho hắn thấy hai cái bóng trắng đã nằm gục dưới tấm thảm cỏ lau vàng úa. Hắn tự hỏi mấy vệt tối màu kỳ lạ đó là gì.

Cất bước lạch bà lạch bạch đến gần để quan sát cho rõ hơn, Bự la lên oai oái vì cảm giác đau đớn như ong đốt đột nhiên tấn công vào thái dương của hắn. Cả thân hình béo ú của Bự đổ rạp xuống mà chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình. Hắn chết mà không biết vì sao mình chết.

Tiếng động lớn đã đánh thức thiên nga mẹ. Không như Bự, bà ta lập tức nhận ra con mình đã gặp chuyện không hay. Vội bước đến gần để xem xét nhưng thứ gì đó khiến bà khựng lại. Đôi mắt đỏ nhấp nháy trong bóng tối ngay trước mặt bà. Ánh trăng rọi lên nước da màu huyết dụ của nó, soi rõ mấy chỏm lông thưa thớt và dị dạng.

“Quái thai…” Bà vô thức thốt lên. Trong thanh âm đó là sự kinh hoàng và sợ hãi. Lúc này bà đã hối hận, lẽ ra khi ấy bà nên nuốt chửng thứ dị dạng đó vào bụng.

Nó bước ra với cái mỏ sẫm màu vì nhướm máu. Con quái vật đã dùng mỏ của mình để đâm thẳng vào đầu Bự cùng hai con thiên nga khuyết danh. Nó không đến đây để trả thù những đứa con, nó đòi nợ bà mẹ.

Chờ đã nào! Tôi không muốn làm bạn tuột hứng đâu nhưng bạn có thắc mắc Bé đang làm gì khi cả nhà bị tàn sát không?

Cô nàng đang trên đường trở về gốc cây sồi nước với một con cá chép vàng khác trong họng. Bự chết khi Bé vừa đi được nửa đường. Cô nàng nhận ra dù có ghét nhau thế nào thì gia đình vẫn là gia đình. Một lời xin lỗi cũng chẳng chết ai, thôi thì cứ vớt đại một con cá khác rồi xin lỗi mọi người một tiếng vậy. Nghĩ như thế nên Bé mới trở lại.

Mấy cái bóng trắng nằm sõng soài dưới nền cỏ úa làm Bé thấy an tâm. Họ vẫn còn ở đây chứ chưa về nhà và cô vẫn còn cơ hội nói lời xin lỗi.

Nhưng Bé dần nhận ra có gì đó không đúng khi tiến đến gần hơn. Một cái bóng đen lờ mờ xuất hiện với mấy nhúm lông trắng không đều màu trên người.

“Mẹ…” Bé cất tiếng gọi từ xa.

“Chạy đi…Chạy đi…” Mẹ thiên nga hét lên bằng giọng khàn vỡ nát.

Sự kinh hoàng trong ngữ điệu của mẹ thiên nga làm Bé khựng lại. Cơn gió mạnh lùa qua khiến bóng tối đổ xuống từ nhành sồi trên cao tạm lìa xa. Dưới ánh trăng xanh, Bé thấy một con quái vật gớm ghiếc đứng bằng hai chân, nó khoác trên người một bộ cánh kinh tởm chấp vá từ mấy mảng da còn nguyên lông trắng lấm lem máu mủ.

“Mẹ thấy con có đẹp không…?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!