Tóm tắt
Thuở ấy, thế giới từng sáng, không phải ánh sáng của mặt trời mà là phép màu chảy trong huyết mạch vạn vật. Rừng thở, đá nhớ, nước lắng nghe và chúng sinh sống dưới ân phước của thần linh.
Rồi nhân loại làm điều họ vẫn luôn làm.
Tham lam được gọi là khát vọng, ích kỷ trở thành sinh tồn, chiến tranh khoác áo trật tự. Máu thấm vào thánh địa, lời cầu nguyện biến thành cái cớ, phép màu thành công cụ cho kẻ mạnh. Nữ thần nhìn xuống rất lâu, người không giận dữ mà chỉ mệt mỏi. Khi thế giới không còn muốn được cứu, người rời đi, mang theo phép màu như rút ánh sáng khỏi một căn phòng đã bị đập phá đến kiệt quệ.
Thế giới khô cạn.
Ma lực lụi tàn thành tro, rừng im lặng, đá lạnh, phép thuật trượt dần thành truyền thuyết. Nhưng những sinh linh bị bỏ lại không học được gì. Kiếm được thay bằng súng, chú thuật bằng thuốc nổ. Vó ngựa và đại bác xé nát những con đường cũ. Chiến tranh không biến mất, nó chỉ trở nên ồn ào, nhanh và hiệu quả hơn.
Trên tàn tích ấy, các thế lực trỗi dậy.
Thánh chế từng thống trị lục địa giờ chỉ còn là chiếc vỏ rỗng, lấp lánh bên ngoài nhưng nứt vỡ bên trong. Tân đế quốc nhân loại bành trướng bằng kỷ luật của máu và sắt. Ngoài khơi, quốc đảo loài elf nắm giữ đại dương với những hạm đội tuyệt đối. Dưới lòng núi, người lùn đánh thức cỗ máy chiến tranh bằng thép và lửa. Trên vùng hoang dã, thú nhân tiến lên bằng sức mạnh thô bạo và chiến ý không bao giờ nguôi.
Không thần linh, không phép màu. Chỉ có tham vọng va chạm như lưỡi dao. Thế giới không chờ được cứu và cũng chẳng còn ai để cầu xin.
Và giữa cơn hỗn loạn ấy, từ phương bắc xa xôi, nơi băng tuyết chôn vùi ký ức của những thời đại đã chết, một đốm sáng le lói xuất hiện. Nhỏ nhoi, lạnh lẽo, không rực rỡ nhưng đủ để khiến bóng tối phải run lên lùi bước.
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
04/01/2026
-
06/01/2026
-
06/01/2026
-
09/01/2026
18 Bình luận
Về cái đầu tiên mọi người khen: Văn Phong
Nó hay chỗ nào?
Một số người bảo là câu từ trau chuốt, giàu hình tượng, miêu tả tốt thì... Không, thật sự không. Cái duy nhất đáng công nhận là vốn từ, còn lại thì tả miên man, không trọng tâm, không định hướng. Mấy cái tả nó lê thê và thiếu liên kết với nhau thật sự. Chap một thật sự không kiểu quá tệ nhưng nó cũng chả hay đến thế. Sang những chap sau, khi mạch truyện bắt đầu chảy thì mọi thứ càng rõ hơn. Thông tin được kể ra, giải thích ngày càng nhiều. Tình tiết cũng không được setup tốt. Chính xác thì tác giả đã không quản lí thông tin tốt. Và đến lúc này thì cái lời khen về văn hay chữ tốt cũng chẳng còn. Kết luận quá nhiều, giải thích quá nhiều. Không show, không gợi mở.
Lamet, thật sự đấy. Cái tác phẩm này sus vãi nồi.
Tiện đây, xin gửi đến những kẻ đã dụ dỗ tôi bấm vào truyện này bằng những ca từ có cánh của các bạn:
"Hãy đọc Chiến Tranh Và Hòa Bình của Tolstoy!"