Lần đầu tiên mình gặp Ánh là khi nào nhỉ?
Câu hỏi ấy chợt nảy ra trong đầu tôi như một nốt nhạc lạc điệu, rơi tõm vào không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai khi tôi đang sải bước trên con đường quen thuộc dẫn đến trường. Tôi cố lục tìm trong ngăn kéo ký ức, nhưng mốc thời gian ấy cứ mờ mịt và nhạt nhòa như một trang sách cũ đã bị lật đi lật lại quá nhiều lần, đến mức mực in cũng phai dấu.
Năm năm? Mười năm? Hay là lâu hơn thế?
Tôi chịu, không thể nào nhớ nổi. Có những người lướt qua đời ta như một tia chớp, để lại ấn tượng sắc sảo về khuôn mặt, giọng nói hay một cử chỉ đặc biệt. Nhưng cũng có những người giống như không khí, như hơi thở, họ tồn tại trong đời ta từ trước khi ta kịp định nghĩa được thế nào là "nhớ". Với tôi, Ánh chính là kiểu người như vậy. Khi tôi bắt đầu biết nhận thức về thế giới xung quanh, cô ấy đã đứng đó, tự nhiên như hơi thở và rực rỡ như ánh mặt trời.
"Này, Dương!"
Một giọng nói lanh lảnh, tràn đầy nhựa sống cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Cái âm thanh ấy quen thuộc đến mức chỉ cần nghe rung động trong không khí, tôi đã có thể hình dung ra khuôn mặt của người nói.
"Ông đang nghĩ gì mà mặt đơ ra như tượng vậy? Đừng nói là lại để hồn treo ngược cành cây nghĩ chuyện linh tinh nha."
Tôi giật mình, khẽ nghiêng đầu sang bên phải. Ánh đang đứng đó, song hành cùng tôi. Đôi mắt cô ấy mở to, trong veo và lấp lánh sự tò mò. Mái tóc đen ngắn ngang vai khẽ nảy lên theo từng nhịp bước chân, vài sợi tóc con bướng bỉnh lòa xòa trước trán, bắt lấy ánh nắng và rực lên màu nâu mật ong.
"À... không có gì." Tôi đáp, nhận ra giọng mình hơi chậm một nhịp so với sự sôi nổi của cô ấy. "Chỉ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn thôi."
"Vớ vẩn là chuyện gì?" Ánh lập tức tấn công bằng một câu hỏi tiếp theo, không cho tôi kịp lùi bước. "Nói tôi nghe coi, đừng có giấu."
"Có nói thì bà cũng không hiểu đâu."
"Hả?" Ánh nhướng mày, đôi môi nhỏ nhắn hơi trễ xuống, ra vẻ hờn dỗi. "Ông lại coi thường trí thông minh của tôi đấy à?"
"Tôi không có ý đó."
"Rõ ràng là có!" Cô ấy dừng khựng lại, chống hai tay bên hông, nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt áp đảo.
Tôi thở hắt ra một hơi, vừa bất lực vừa buồn cười. Tôi hiểu Ánh quá rõ, nếu không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, cô ấy sẽ đeo bám chuyện này đến tận tiết học cuối cùng mới thôi.
"Thì... tôi chỉ đang tự hỏi, lần đầu tiên chúng mình gặp nhau là khi nào."
Câu trả lời dường như nằm ngoài dự liệu khiến Ánh sững lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Rồi, như một phản xạ tự nhiên, cô ấy bật cười, một điệu cười giòn tan, trong vắt như tiếng chuông gió chạm nhau giữa buổi sớm.
"Trời ơi, cái đó mà cũng phải huy động chất xám để nghĩ sao?"
"Thì tại tôi không nhớ."
"Sao mà không nhớ được?" Ánh lại bắt đầu bước đi, nhưng lần này cô ấy vừa đi vừa đếm trên những ngón tay thon dài. "Là hồi mẫu giáo đó. Lúc đó ông nhát như thỏ đế, ngồi khóc nhè tu tu ở góc lớp vì bị bạn giành mất món đồ chơi, còn tôi thì-"
"Bà nhớ nhầm rồi." Tôi vội vàng cắt ngang, cảm thấy tai mình hơi nóng lên. "Tôi không có khóc."
"Có! Rõ ràng là có!" Ánh nhấn mạnh, quay sang cười toe toét, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết xinh đẹp. "Tôi còn hào phóng cho ông mượn cái khăn tay thêu bông hoa nhỏ xíu của tôi nữa kìa. Ông chùi nước mắt xong còn làm bẩn cả khăn của tôi."
"Tôi... không có."
Tôi lầm bầm, giọng yếu ớt hẳn đi. Sự thật là tôi không chắc mình có khóc hay không, ký ức thời đó chỉ còn là những mảng màu rực rỡ và lộn xộn. Nhưng nhìn vẻ khẳng định chắc nịch của Ánh, tôi bỗng thấy lòng mình có một cảm giác kỳ lạ. Hóa ra, trong khi tôi mải mê đi tìm một cột mốc bắt đầu, thì cô ấy đã nâng niu những mảnh vụn ký ức đó từ rất lâu rồi.
Chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến trường. Buổi sáng hôm nay thật dịu dàng. Không gian như được bao phủ bởi một lớp màng lọc mềm mại. Ánh nắng len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những bức tường rêu phong và những mái ngói cũ kỹ. Gió mang theo mùi thơm nồng nàn của bánh mì vừa ra lò từ tiệm nhỏ đầu hẻm, quyện lẫn với mùi cà phê rang xay đắng nhẹ từ các ban công nhà dân. Tất cả tạo nên một nhịp sống bình yên đến lạ kỳ.
"Với lại," Ánh vẫn không chịu ngừng lại câu chuyện, giọng nói cô ấy len lỏi vào từng kẽ hở của không gian, "ông biết không, hồi đó ông 'mít ướt' kinh khủng. Ai nói to một tí là ông giật nảy mình, trông tội nghiệp lắm."
"Bà lại bịa rồi đó."
"Tôi không có bịa nha!" Cô ấy quay hẳn người lại, vừa đi lùi vừa nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ đắc ý. "Ông toàn trốn sau lưng tôi mỗi khi bị tụi thằng Nam bắt nạt thôi. Nhờ có 'đại ca' này bảo vệ mà ông mới yên ổn đến giờ đấy."
Tôi khẽ mỉm cười. Có lẽ Ánh nói đúng. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là người chọn đứng trong bóng râm, trầm lặng và quan sát, còn Ánh luôn là người đứng dưới ánh mặt trời, nói thay phần tôi, cười thay phần tôi, và nắm lấy tay tôi kéo ra khỏi cái vỏ ốc sên của chính mình.
Ngày nào cũng vậy. Con đường này, những hàng cây bằng lăng tím ngắt mỗi độ hè về, những ngã rẽ quen thuộc... tôi đã đi qua chúng hàng ngàn lần, nhưng số lần tôi đi một mình có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"À mà nè," Ánh đột ngột thay đổi thái độ, giọng nói trở nên đanh lại. "Tôi vẫn chưa hết giận ông chuyện tối qua đâu đấy."
"Tối qua? Tôi làm gì sai à?"
"Còn hỏi nữa?" Ánh dừng bước, xoay người đối diện với tôi, đôi lông mày thanh tú nhíu lại. "Đang gọi video nói chuyện bài vở đàng hoàng, tự nhiên ông tắt cái rụp, xong chỉ nhắn đúng hai chữ 'buồn ngủ'. Ông coi tôi là cái máy nói đấy à?"
"Thì... lúc đó mười một giờ đêm rồi, tôi buồn ngủ thật mà."
"Buồn ngủ cái gì!" Cô ấy bĩu môi, vẻ giận dỗi trông vừa đáng ghét vừa... đáng yêu. "Tôi còn chưa giải xong câu cuối của bài toán mà."
"Bà ép tôi giảng bài vào giờ đó thì ai mà chịu nổi."
"Thì tại ông giỏi mà, tôi chỉ tin tưởng mỗi ông thôi chứ bộ."
Ánh nhìn tôi thêm vài giây, rồi cơn giận dường như tan biến nhanh như lúc nó đến. Cô ấy lại bật cười, một nụ cười bao dung như thể chuyện đó chưa từng quan trọng. Ánh luôn như vậy, cảm xúc của cô ấy như một cơn mưa rào mùa hạ, đến nhanh, đi nhanh và luôn để lại bầu trời trong xanh nhất.
Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Ánh. Trong đầu tôi lại hiện lên những thước phim cũ. Ánh đứng chờ tôi dưới gốc phượng già khi tan học, Ánh lén quay xuống ra hiệu khi tôi bị thầy giáo gọi tên; Ánh thao thao bất tuyệt kể về một bộ phim mới trong khi tôi chỉ im lặng gật đầu...
Chúng tôi bước đi cạnh nhau. Một khoảng cách không quá xa nhưng cũng không quá gần. Vai không chạm vai, nhưng tôi có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương xà phòng thanh nhẹ tỏa ra từ tà áo trắng đồng phục của cô ấy. Một khoảng cách an toàn mà tôi đã cố gắng duy trì suốt bao nhiêu năm qua.
Cổng trường hiện ra trước mắt, náo nhiệt và ồn ã với tiếng nói cười của bạn bè. Ánh bất ngờ chạy lên phía trước vài bước, rồi xoay người lại, vẫy tay với tôi giữa biển người đông đúc.
"Nhanh chân lên coi cái ông này! Lúc nào cũng lề mề như ông cụ vậy!"
Ánh đứng đó, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Nụ cười của cô ấy sáng hơn cả nắng, ánh mắt ấy nhìn tôi, chân thành và quen thuộc đến mức tim tôi khẽ thắt lại.
Tôi bước nhanh hơn, cố thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi, trên môi nở một nụ cười rất nhẹ mà có lẽ cô ấy chẳng bao giờ nhận ra ý nghĩa thật sự của nó.
Tôi không biết mình bắt đầu thích Ánh từ khi nào. Chỉ biết là, trong cái thế giới ồn ào này, nụ cười của cô ấy là điều duy nhất tôi muốn bảo vệ mãi mãi.
Sân trường buổi sáng luôn là một thế giới hỗn loạn của âm thanh và chuyển động. Tiếng cười nói, tiếng dép lê kéo sột soạt trên nền gạch, tiếng loa phát thanh rè rè phát bài thể dục buổi sáng, tất cả hòa vào nhau tạo thành một thứ tạp âm quen thuộc mà dường như không ai thực sự lắng nghe. Tôi bước theo Ánh vào trong, dòng người chen chúc như một dòng chảy xiết, chốc chốc lại vô tình tách chúng tôi ra, rồi lại cuốn chúng tôi vào một nhịp điệu khác.
Ánh dừng lại ở gần chân cầu thang dẫn lên dãy lớp học, nơi có một cây bàng cổ thụ che bóng mát. Cô ấy quay sang tôi, động tác và ánh mắt quen thuộc đến mức tôi có thể đoán trước từng mili giây.
“Tôi lên lớp trước nha,” Ánh nói, giọng vẫn còn vương sự vội vã của một 'cán bộ gương mẫu'. “Hôm nay trực nhật, không được trễ.”
Tôi gật đầu, phản ứng chỉ vỏn vẹn trong một chữ: “Ừ.”
Cô ấy vừa quay lưng, chuẩn bị bước những bậc thang đầu tiên thì một âm thanh lạ lẫm vang lên, rõ ràng đến mức xuyên thủng cả bức tường âm thanh của sân trường.
“Ánh ơi!”
Một giọng con trai. Trầm hơn giọng tôi, nghe xa lạ, nhưng đủ sức mạnh để khiến tôi dừng phắt bước chân theo bản năng.
Ánh quay đầu lại. Chỉ trong tích tắc, nét mặt cô ấy thay đổi. Nụ cười rạng rỡ vừa dành cho tôi lập tức biến mất, thay vào đó là một biểu cảm ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành vui vẻ. Có gì đó khác biệt trong nụ cười lần này – nó không phải là sự thoải mái, tự nhiên của đứa bạn thân, mà là sự tươi tắn, e dè hơn một chút, như thể một bông hoa vừa chớm nở.
“Ủa, Minh?” Ánh thốt lên. “Sao ông ở đây?”
Tên con trai đó, Minh, đứng đối diện cô ấy. Cậu ta cao hơn tôi một chút, dáng người gọn gàng trong chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng chỉn chu. Cậu ta cười, nói điều gì đó mà tôi không thể nghe rõ, khoảng cách giữa tôi và họ đã bị tiếng ồn xung quanh nuốt chửng một cách tàn nhẫn.
Theo lý mà nói, tôi không có lý do gì để đứng lại. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền gạch. Tôi đứng đó, cách họ khoảng vài mét, đủ gần để bắt trọn mọi biểu cảm trên khuôn mặt Ánh, nhưng đủ xa để không bị coi là kẻ nghe lén tọc mạch.
Một cảm giác khó tả len lỏi trong lồng ngực. Tôi không biết mình đang làm gì, hay vì sao lại làm vậy. Tôi chỉ biết, trong khoảnh khắc đó, tôi không muốn rời đi. Tôi muốn nhìn, muốn hiểu chuyện gì đang diễn ra ở nơi mà tôi không phải là một phần trong đó.
Ánh và Minh tiếp tục cuộc trò chuyện. Ánh nghiêng đầu, cử chỉ quen thuộc mỗi khi cô ấy tập trung lắng nghe ai đó. Đôi tay cô ấy khẽ vung lên theo từng câu nói, dáng vẻ thoải mái và sống động thường thấy. Cậu Minh kia cười lớn, cúi người xuống một chút để nghe rõ hơn, rồi đáp lại bằng giọng nói hồ hởi, tràn đầy năng lượng.
Tôi chợt nhận ra một điều đáng sợ. Ánh nói chuyện với cậu ta, cười với cậu ta... không khác gì cách cô ấy đối xử với tôi.
Ý nghĩ đó không hề khiến tôi dễ chịu. Nó giống như một hạt sạn nhỏ vừa rơi vào ly nước vốn dĩ trong vắt, làm đục ngầu mọi thứ.
Tôi cụp mắt xuống nhìn đôi tay mình. Chúng không nắm chặt lại vì tức giận, cũng không run rẩy vì lo sợ. Chúng chỉ nằm yên bên hông. Nhưng bên trong lồng ngực, tim tôi chợt chật lại rất khẽ, như thể ai đó vừa vô tình đặt thêm một gánh nặng mới lên trái tim vốn đã quen với nhịp đập bình lặng.
Họ nói chuyện không lâu. Có lẽ chỉ hai hoặc ba phút. Nhưng đối với tôi, thời gian dường như trôi chậm một cách không cần thiết. Mỗi nụ cười của Ánh, mỗi cử chỉ nghiêng người về phía cậu ta, tôi đều nhìn thấy rõ mồn một.
Tôi không ghen theo kiểu rõ ràng. Không có suy nghĩ kiểu "tại sao cô ấy lại cười với thằng khác" hay "mình có quyền gì mà khó chịu". Chỉ là, trong đầu tôi lặp đi lặp lại một câu hỏi mơ hồ:
À, thì ra Ánh cũng có thể đứng cạnh người khác như vậy sao?
Cảm giác đó không mới mẻ, nhưng lần này nó rõ ràng, sắc nét hơn bất cứ khi nào khác. Nó là sự nhận thức đột ngột rằng thế giới của Ánh không chỉ xoay quanh tôi, và tôi cũng không phải là nhân vật trung tâm trong mọi câu chuyện của cô ấy.
Cuối cùng, Ánh cũng quay lại. Ánh nhìn thấy tôi vẫn còn đứng đó, ánh mắt hơi ngạc nhiên.
“À, Dương,” cô ấy gọi, giơ tay vẫy nhẹ. “Ông chưa lên lớp à? Còn đứng đây làm gì?”
“Chưa,” tôi đáp. Giọng tôi nghe rất bình thường, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng kinh ngạc vì khả năng che giấu cảm xúc của mình.
“Đây là Minh, học lớp bên cạnh,” Ánh giới thiệu nhanh, giọng điệu lại trở về với sự tự nhiên thường ngày. “Hồi trước học chung cấp hai.”
Tôi gật đầu với Minh. “Ừ, chào.”
Minh cũng cười đáp lại. “Chào ông.”
Không có gì đặc biệt trong khoảnh khắc chạm mặt xã giao đó. Một lời chào, một cái gật đầu đúng mực. Nhưng tôi nhận ra mình đang âm thầm quan sát Ánh kỹ hơn bình thường, như cố tìm kiếm một chi tiết nào đó khác biệt sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi vừa rồi.
Không có gì khác biệt cả.
Ánh vẫn là Ánh. Giọng nói quen thuộc, ánh mắt quen thuộc, cách đứng quen thuộc. Chỉ là lần này, tôi không còn là người duy nhất lấp đầy khoảng trống bên cạnh cô ấy.
“Thôi, tôi lên lớp nha,” Ánh nói với Minh, rồi quay sang tôi lần cuối. “Ông cũng mau lên đi, đứng đực ra đó làm gì hoài vậy.”
“Ừ.”
Ánh bước nhanh lên cầu thang. Minh cũng rẽ sang hướng khác. Chỉ trong vài giây, khoảng không gian có sự hiện diện của người thứ ba tan biến, sân trường lại trở về với nhịp điệu bình thường của nó.
Tôi đứng lại thêm một chút, hít thở bầu không khí buổi sáng, rồi mới quay người bước lên những bậc thang quen thuộc.
Từng bậc thang hiện ra trước mắt. Tôi đã đi qua chúng hàng trăm, hàng ngàn lần, nhưng hôm nay, mỗi bước chân đều có cảm giác nặng hơn bình thường. Không phải vì mệt, cũng không phải vì chán ghét. Chỉ là đầu tôi không còn trống rỗng và bình yên như lúc sáng sớm nữa.
Trong lớp, tôi ngồi vào chỗ của mình. Ánh ngồi phía trên, lệch sang bên phải, tầm nhìn của tôi bị khuất một nửa. Tôi chỉ có thể thấy tấm lưng của cô ấy, và mái tóc khẽ lay động mỗi khi cô ấy cúi xuống lấy đồ dùng học tập.
Tiết học bắt đầu. Giáo viên giảng bài, giọng đều đều. Tôi nhìn lên bảng, nhưng những con chữ và con số dường như nhảy múa, không đọng lại trong đầu. Thỉnh thoảng, tôi lại nhìn lên phía trước, không phải để nhìn bài hay tập trung, mà để xác nhận một điều gì đó rất nhỏ: Ánh vẫn đang ở đó, trong tầm mắt của tôi.
Cô ấy quay sang nói chuyện với bạn ngồi bên cạnh, cười nhẹ. Cảnh tượng đó vốn dĩ chẳng có gì sai trái. Nhưng tôi lại thấy trong lòng mình có một khoảng trống mơ hồ, một sự mất mát không tên, như thể vừa đánh rơi một thứ gì đó mà tôi chưa từng thực sự cầm chắc trong tay.
Tôi chợt hiểu ra, tôi không ghen vì Ánh nói chuyện với người khác. Tôi ghen vì tôi đã quá quen với việc mình nghiễm nhiên là người duy nhất được đứng cạnh cô ấy, mà chưa từng một lần tự hỏi liệu vị trí đó có thực sự thuộc về tôi hay không.
Ý nghĩ đó khiến tôi chìm vào im lặng suốt cả tiết học. Lần đầu tiên, tôi tự hỏi một câu mà trước giờ tôi luôn né tránh:
Nếu một ngày nào đó, Ánh không còn đứng cạnh tôi nữa… thì tôi sẽ phải làm gì để quen với điều đó?
Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu tạo ra khoảng cách với Ánh.
Không phải là sự quay lưng phũ phàng hay lờ đi một cách cố ý. Tôi chỉ đơn giản là điều chỉnh nhịp sống của mình. Tôi đi chậm hơn một chút vào buổi sáng, để cô ấy bước trước. Tôi ngồi vào lớp sớm hơn để không phải chờ đợi nhau ở chiếu nghỉ cầu thang. Khi tan học, tôi viện đủ lý do, từ việc sắp xếp lại sách vở, làm nốt bài tập, hay đơn giản là nán lại sân trường nhìn ngắm những thứ vô định.
Tôi không biết mình đang trốn tránh điều gì một cách rõ ràng. Có lẽ tôi đang trốn một câu hỏi vừa nhen nhóm, còn quá mới mẻ và mong manh để gọi tên, nhưng đủ sức nặng và sự sắc bén để làm tôi không thể làm ngơ. Câu hỏi ấy không ồn ào, không lớn tiếng, nó chỉ âm thầm lặp đi lặp lại trong đầu tôi mỗi khi tôi nhìn thấy nụ cười của Ánh, hoặc nghe thấy tên cô ấy được gọi bởi một người nào đó không phải tôi, đặc biệt là Minh hôm nọ.
Vị trí bên cạnh cô ấy… có thực sự là của mình không, hay chỉ là một thói quen nghiễm nhiên?
Ánh, với sự nhạy cảm vốn có của cô ấy, nhanh chóng nhận ra sự tránh mặt của tôi. Cô ấy không lập tức hỏi thẳng. Ánh chưa bao giờ là người thô bạo trong cảm xúc. Cô ấy quan sát trước. Những ánh nhìn thoáng qua đầy thắc mắc, những lần quay đầu tìm kiếm bóng dáng tôi trong đám đông học sinh tan trường, những khoảng im lặng dài hơn thường ngày khi chỉ có hai đứa. Sự dè dặt của cô ấy càng khiến tôi thêm rối bời.
Đến ngày thứ ba của 'chiến dịch lẩn tránh', Ánh bắt đầu gọi tên tôi nhiều hơn.
“Dương.”
“Tôi đây.”
“Hôm nay ông đi nhanh quá, đợi tôi với.”
“À, tôi có việc gấp chút.”
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ bình tĩnh tôi đang đeo. Ánh không nói gì thêm, nhưng ánh nhìn đó khiến tôi phải quay mặt đi. Tôi sợ, nếu nhìn lâu hơn, tôi sẽ không giữ được vẻ bình thường mà tôi đang cố gắng dựng lên một cách khổ sở.
Trong lớp, Ánh không còn quay xuống nói chuyện với tôi nhiều như trước. Cô ấy vẫn cười, vẫn sôi nổi với bạn bè xung quanh, nhưng có một sự thay đổi rất nhỏ, một sự dè chừng tinh tế, như thể cô ấy đang đứng trước một cánh cửa đóng chặt và không biết có nên gõ hay không.
Còn tôi, tôi ngồi phía sau, quan sát tất cả những thay đổi đó, và tự nhủ rằng mình cần thêm thời gian để sắp xếp lại mớ bòng bong trong lòng.
Nhưng thời gian không giúp tôi dễ chịu hơn. Ngược lại, mỗi ngày trôi qua, cảm giác trống trải lại càng rõ ràng và sắc nét. Tôi đã quá quen với việc có Ánh bên cạnh đến mức khi khoảng cách xuất hiện, dù chỉ là một khoảng rất nhỏ, tôi cũng nhận ra ngay lập tức sự hụt hẫng đến khó thở. Tôi nhận ra, sự im lặng của tôi không phải là giải pháp, mà là một sự trừng phạt cho chính mình.
Chiều hôm đó, bầu trời đột ngột chuyển màu xám xịt, rồi đổ mưa. Mưa không lớn, chỉ là những hạt lất phất, mỏng tang, đủ làm không khí dịu xuống và vương chút ẩm ướt lên mái tóc. Tan học, học sinh ùa ra cổng trường náo nhiệt. Tôi xách cặp, bước nhanh hơn thường lệ, định rẽ sang con đường khác để về, con đường mà tôi biết chắc Ánh không đi qua.
“Dương.” Giọng Ánh vang lên phía sau, lần này rất gần. Tôi không kịp giả vờ không nghe thấy nữa.
Tôi khựng lại. Ánh đang đứng đó, tay cầm chiếc ô màu xám nhạt, mái tóc ngắn đã hơi ẩm vì vài giọt mưa. Cô ấy thở nhẹ, hơi thở gấp gáp như thể đã chạy vội vàng để kịp gọi tôi.
“Sao mấy hôm nay ông tránh tôi vậy?” Ánh hỏi. Giọng không cao, không hề có ý trách móc, chỉ có sự bối rối và một chút tổn thương rất khẽ.
Tôi mở miệng, rồi lại đóng lại ngay. Hàng ngàn câu trả lời lướt qua trong đầu, nhưng không câu nào đủ gọn gàng, đủ chân thật để nói ra.
“Không có...” tôi nói sau cùng, một lời nói dối vụng về.
Ánh nhìn tôi. Lâu hơn bình thường. Ánh mắt cô ấy khóa chặt lấy tôi, như muốn đọc vị mọi suy nghĩ của tôi.
“Ông nói dối kém lắm,” cô ấy nói, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi.
Tôi cười nhẹ, một nụ cười gượng gạo, không chạm tới mắt.
Chúng tôi đứng dưới mái hiên trước cổng trường. Mưa rơi đều đều trước mặt, tạo thành một bức màn mỏng ngăn cách chúng tôi với thế giới bên ngoài. Không ai nói gì thêm. Nhưng sự im lặng lần này không còn là sự im lặng thoải mái, quen thuộc của hai người bạn thân. Nó là một sự im lặng nặng trĩu, như một sợi dây đàn đang kéo căng đến cực hạn.
“Tôi làm gì khiến ông khó chịu à?” Ánh hỏi tiếp, sự kiên nhẫn của cô ấy thật đáng sợ.
Tôi lắc đầu. “Không phải tại bà.”
“Vậy thì là tại ai?”
Tôi không thể trả lời được. Cảm xúc trong tôi hỗn loạn, tôi sợ nói ra sự thật sẽ làm vỡ tan cái bong bóng an toàn bấy lâu nay.
Ánh thở ra một hơi rất nhẹ, rồi nhìn ra phía màn mưa, giọng nói nhỏ dần như thể đang tự sự với chính mình.
“Tôi cứ tưởng… nếu là ông thì tôi sẽ nhận ra ngay khi có chuyện gì đó không ổn.”
Câu nói đó như một nhát dao vô hình, khiến trái tim tôi khẽ chấn động. Nó là sự xác nhận rằng sự im lặng của tôi đã làm tổn thương cô ấy nhiều hơn tôi nghĩ.
Tôi nhìn sang Ánh. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, tôi nhìn thẳng vào cô ấy mà không né tránh. Ánh đứng ngay đó, rất gần. Gần đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên ô, thấy được những giọt nước mưa nhỏ bám trên hàng mi cong.
Tôi chợt nhận ra một điều rất đơn giản.
Tôi sợ mất Ánh đến mức không dám tiến lên một bước.
Nhưng chính việc tôi lùi lại, trốn tránh, mới là thứ đẩy cô ấy ra xa tôi nhất, đẩy cô ấy về phía những người như Minh.
Mưa vẫn rơi đều, không nặng hạt, nhưng đủ để xóa mờ những âm thanh xung quanh. Sân trường thưa dần người, chỉ còn lại những bước chân vội vã.
Tôi đứng đó, trước mặt là Ánh.
Khoảng cách giữa chúng tôi, về mặt vật lý, không xa, chỉ vài mét. Nhưng trong những ngày vừa rồi, tôi đã tự biến nó thành một quãng đường xa vạn dặm. Tôi tưởng rằng nếu lùi lại, tôi sẽ không phải đối diện với những rối rắm trong lòng mình. Nhưng càng lùi, tôi càng thấy rõ một điều: có những thứ, nếu không bước tới để nắm lấy, sẽ vĩnh viễn mất đi mà không cần ai lấy mất.
Ánh vẫn nhìn tôi. Cô ấy không thúc giục, không hỏi thêm. Chỉ nhìn, như thể đang chờ tôi tự đưa ra quyết định của mình. Và lần đầu tiên sau nhiều ngày chìm trong sợ hãi, tôi không trốn nữa.
Tôi bước lên một bước. Rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không để ý, có lẽ chính tôi cũng không nhận ra sự dịch chuyển đó. Nhưng bước chân đó khiến mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi im bặt.
Tôi đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Ánh. Bàn tay cô ấy lạnh vì dính nước mưa, nhưng khi tôi chạm vào, cô ấy không hề rụt lại. Ngược lại, những ngón tay cô ấy khẽ siết lấy tay tôi, một phản xạ rất tự nhiên và đầy tin cậy. Khoảnh khắc đó khiến tôi hiểu ra một điều mà trước giờ tôi chưa từng dám thừa nhận: có những sự quen thuộc không phải vì ở cạnh nhau quá lâu, mà vì cả hai chưa từng muốn buông tay nhau ra.
Tôi hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực căng đầy sự dũng cảm.
“Ánh này...”
Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt mở to. Ánh mắt ấy vẫn quen thuộc như mọi ngày, nhưng lần này, nó không còn chỉ là ánh mắt của một người bạn thân. Nó khiến tôi thấy tim mình đập chậm lại, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Tôi…”
Từ đó, câu nói dừng lại. Không phải vì tôi hết lời để nói, mà vì trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đang đứng trước một ranh giới rất mỏng manh của tuổi trẻ. Chỉ cần bước qua ranh giới đó, mọi thứ giữa chúng tôi sẽ không còn như cũ nữa.
Mưa rơi nhẹ hơn, lất phất trên vai áo.
Bàn tay Ánh vẫn ở trong tay tôi, ấm dần lên. Ít nhất tôi đã không buông tay...
-End-
0 Bình luận