Hãy theo ta lên con phương chu mới tìm thấy, hay thứ nhà ngươi quen gọi là phi thuyền.
Trông anh chàng, tồng ngồng tựa khối thịt vừa lột, nhầy nhụa dưới ray đèn huỳnh quang, da căng bóng sáp màu trắng bệch, trơn không tì vết và tịnh chẳng có cả lỗ chân lông. Nếu cho rằng Pax được nặn từ mớ sinh chất, thì lẽ thường về chiếc bụng mẹ, e cũng hóa xa vời. Anh đứng thẳng dậy, run rẩy trong cái lạnh của khí trơ, cái lạnh của những vì sao đã chết.
Người phi hành gia này hít một hơi, không khí trong khoang nồng vị kẽm, rắc chút bụi bặm nhếch nhác. Xung quanh là hầm ngủ đông hay cái kho thịt? Khó có thể trả lời rành rọt. Chỉ biết rằng tả hữu anh, niêm phong những cỗ quan tài khác bật mở, thoát cùng tiếng rít hơi nước.
Chà chà. Ta lại có thêm hai cá thể trồi lên từ lớp keo.
Chúng trượt ra khỏi bụng máy như phôi thai lọt lòng. Và kìa, một nam, một nữ, trần trụi, Adam và Eve thuở hồng hoang, thiếu vắng vườn địa đàng. Họ phục xuống, dâng lên sàn kim loại những dòng nước ối tế phẩm, thứ mật đắng của giấc ngủ thiên thu.
Pax, kẻ tỉnh thức đầu tiên liền quay mặt đi. Anh e ngại trước luân thường tối thiểu đối với da thịt đàn bà. Nhưng liệu kẻ đàn ông còn lại kia có giữ con mắt trong sạch hay đang thả cái nhìn tham lam trượt trên đường cong ướt át? Ngươi chẳng thể chắc chắn về điều đó, và thần linh cũng chẳng buồn soi xét.
Khi hồn phách đã được triệu hồi về với xác phàm, và cơn rùng mình sơ khởi đã lắng xuống, ba kẻ được chọn bèn lê chân trần sang gian phòng kế cận. Tại đó có những dãy tủ kim loại hứa hẹn sự che thân cho bầy cừu trần tục. Pax hướng mắt về những anh em bất đắc dĩ, ngươi cũng nhìn theo hắn mà xem. Kẻ nam nhân kia nâng lên tấm áo, miệng hắn bắt đầu thốt ra biển lời ca thán. Hắn oán trách vải vóc, cũng phải thôi, chúng cũ kỹ và xơ xác tựa rơm rác, chẳng xứng với cơ thể thanh tao sau giấc mộng dài. Ít ra, đó là chuyện không của riêng ai, ngươi nên biết điều đó.
Về phần người nữ, cô tìm đến ngăn tủ mang tên mình. Nhưng than ôi, bộ y phục được chỉ định đã nát tươm, cái kiểu nham nhở chỉ có từ thú vật, nghiễm nhiên chẳng thể che đậy được gì ngoài vẻ bẽ bàng. Cô bèn quay sang tìm kiếm sự cứu rỗi từ ngăn tủ dự phòng, nơi may mắn sót lại bộ đồ ngoại cỡ. Cô tròng nó vào người, lớp vải dày nuốt chửng lấy thân hình cô, giấu kín những đường cong mà phút trước còn lồ lộ. Trông cô giờ đây chẳng còn dáng vẻ của Eve quyến rũ mà hệt như đứa trẻ lạc, đứa con nít đang khoác lên mình cái xác chằn tinh ghê tởm. Ngươi nghĩ sao? Thân xác đó có còn của chính cô ta?
Rồi trên từng lớp vải thô kệch kia, mỗi kẻ tự đóng lên mình một con dấu, cái danh xưng để phân biệt giữa những linh hồn đồng dạng. Pax nheo mắt đọc dòng ký tự trên ngực họ: gã đàn ông mang tên Beng, còn người nữ kia là Hein. Những cái tên không thể hợp hơn cho thân phận tôi tớ trên con phương chu thồ hàng dạt giữa biển đêm vô tận. Đại giấc thứ nhất tan biến, đúng vào khoảnh khắc bước nhảy Alpha đầu tiên chạm đích. Sách biên niên của những chuyến đi chép rằng: phàm nhân, với cốt nhục yếu mềm, nào ai chịu thấu cái ôm mãnh liệt của con quỷ gia tốc? Ba kẻ tôi tớ phải nguyện hiến dâng tri giác, tạm biến thân mình thành bức tượng rỗng tuếch để lừa gạt lưỡi hái tử thần. Giờ đây, khi cơn chấn động lùi xa, họ lại lồm cồm bò dậy, tiếp tục sứ mệnh của những tu sĩ giữ kho, chờ ngày tương ngộ đất hứa xa xăm.
Ồ, chúng di chuyển rồi.
Đám kia bỏ lại sau lưng tàn dư của gian phòng thai nghén, ba kẻ hành hương bước lên trung tâm của thượng tầng kiến trúc, nơi các luồng mạch điện tử hội tụ như trung ương toàn dây thần kinh. Một tấm bia đá đen bóng khổng lồ, thực chất là màn hình tinh thể lỏng, khắc năm ký tự: C.H.I.L.D. Đó là danh xưng của Đấng bề trên đã khai rót ra chuyến đi này, tập đoàn thương mại, những hợp đồng nô lệ, và cũng là hiện thân của thứ trí tuệ nhân tạo cai quản ngóc ngách con tàu. Nó nhìn xuống bầy tôi tớ bằng con mắt vô cảm đúng với thái độ nên có.
Tới đây, ta và ngươi sẽ cùng giám định những con cừu này.
Pax là tên lý trí, anh tiến đến bàn điều khiển, ngón tay anh múa máy trên những phiến đá khắc chữ, dâng lên Đấng C.H.I.L.D lời thỉnh cầu cho tri thức của tọa độ. Nhưng hỡi ôi, câu trả lời của thần linh máy móc luôn là sấm truyền mơ hồ. Bản đồ sao hiện ra, lốm đốm những vệt sáng méo mó thuộc những thiên hà vặn vẹo, không thuộc bất kỳ chòm sao nào được ghi trong sách trăng của loài người. Và khi Pax run rẩy truy vấn về cái mỏ neo duy nhất giữ họ lại với trần thế, màn hình chỉ lạnh lùng đáp: “Dữ liệu không xác định.” Thế là thời gian, thứ quyền lực ngỡ như bất biến, nay cũng ruồng bỏ con tàu.
Hein là đứa yếu đuối. Thất bại trong việc cố liên lạc về hành tinh mẹ, cô đổ sập xuống sàn cùng cái dạ dày đang thắt, đẩy lên cuống họng mật dịch chua lòm tưởng là ban nãy đã tống ra hết. Cô chết lặng, nhìn vào khoảng không đen ngòm trên tấm bia đá điện tử và khoảng không nhìn lại cô. Sự phi lý xâm chiếm tâm trí người phụ nữ ấy. Hai hàm răng cô va vào nhau lách cách và âm thanh đó hẳn phải vang vọng tận trong vòm sọ. Cô lùi lại, gót chân trần dẫm lên vũng nước đọng lạnh buốt rỉ ra từ ống dẫn nhiệt. Cô ôm lấy lồng ngực dẹp lép bên dưới lớp vải thô, móng tay cào cấu vào da thịt đến rớm máu. Nỗi kinh hoàng không hình hài trườn dọc sống lưng như một con rết. Thêm một lúc, cô còn ngửi thấy mùi sắt ngay trong chính hơi thở bản thân.
Còn tên cuối cùng, chà, ngươi sẽ rất ghét hắn.
Beng là gã thú vật. Hắn chối bỏ cái án tử lơ lửng cách chiếc màn hình, hắn khước từ sự bất lực và đó cũng là nguyên nhân máu nóng dồn lên mặt khiến hắn tím tái. Hắn húc mạnh vào người Pax, đẩy Pax tội nghiệp văng ra xa. Beng không bận tâm, hắn chiếm lấy bệ thờ điều khiển. Đôi bàn tay to bè, thô bạo của gã nện xuống bàn phím, cưỡng bức hệ thống phải tuân lệnh. Đúng là đồ gan to bằng trời. Tên to xác mổ tay liên hồi vào bàn phím, nhét vào những dòng mã sai ngu si. Hắn xóa bỏ. Hắn gõ lại. Hắn lại xóa. Hắn đòi hỏi tọa độ. Hắn tra khảo vị trí. Hắn nguyền rủa cái tên C.H.I.L.D bằng những ngôn từ báng bổ nhất mà loài người từng sáng chế. Mồ hôi vã ra trên trán hắn, hắn trừng mắt nhìn vào con mắt máy vô tri. Hắn muốn xé toạc màn hình để lôi ra câu trả lời. Chán rồi thì hắn liền quay sang bóp nghẹt hai người còn lại bằng đủ ngôn từ không xương.
Pax lao tới chộp lấy cổ tay gã điên trước khi nắm đấm mất kiểm soát của y mạo phạm vào gương mặt thanh tao của C.H.I.L.D. Để hắn giết chết ngài lúc này cũng ngang bằng tự sát.
Ngươi có đồng ý với ta rằng C.H.I.L.D đang giận hờn không? Chẳng thế thì sao cánh cổng dẫn đến tri thức đã bị đóng sập, từ chối ban phát thêm dù chỉ chút ân huệ? Ba kẻ lữ hành, bị ruồng bỏ bởi chính ngôi đền máy móc, đành lê bước quay về ngục thất chung, nơi gọi cho ngươi dễ hiểu là phòng sinh hoạt.
Dẫu cho gió lạnh của hệ thống điều khí đã hong khô lớp bì mỏng manh khiến thân thể họ đã ráo hoảnh tự bao giờ, nhưng một thứ ảo giác nhớt nhát vẫn bám riết lấy. Tại đó, Hein co rút lại nơi góc phòng. Cô gục đầu vào đôi đầu gối xương xẩu, tiếng nấc nghẹn thoát ra nỉ non. Đối với Pax, âm thanh ấy chẳng gợi lên chút thương cảm nào, trái lại, nó như thứ tạp âm nhiễu loạn chà xát vào thính giác của kẻ muốn tĩnh tâm. Sự sầu bi của đàn bà, hỡi ôi, ở cái cõi này chỉ là gánh nặng thừa thãi, là cục bướu ung nhọt vô dụng bám víu lấy lý trí sinh tồn.
Tên còn lại cũng chẳng có vẻ gì là ổn. Cách đó không xa, Beng ngồi thu lu như một tảng đá núi lửa chực chờ phun trào. Luồng hắc khí tỏa ra từ gã đàn ông vạm vỡ ấy đủ khiến người ta ngạt thở. Hắn nghiến răng, âm thanh ken két vọng lại trong vòm kim loại. Sự cuồng nộ là một ngọn lửa ngu ngốc, Pax biết rõ điều đó nên anh chọn cách lảng tránh. Dây dưa với kẻ phàm phu lúc này khác nào buộc mình vào cối đá rồi thả trôi sông.
Chúng ta đều là những kẻ thượng đẳng, hẳn ngươi cũng đoán được lòng dạ Pax. Anh ta quay lưng với đồng loại, tìm đến khung cửa quan sát duy nhất trong phòng. Một tấm kính cường lực dày, ngăn cách sự sống lay lắt với cái chết dành cho hạt bụi.
Hắc âm mở ra thiên hà rực rỡ, vũ trụ rạng ngời, hay ảo tưởng của thi ca.
Pax tì vầng trán lên kính, tựa hồ kẻ tử tù áp mặt vào song sắt, cố tìm chút an ủi nơi khoảng trời tự do, dẫu biết tự do ấy tịch liêu đến ngang người. Những đốm sáng lân tinh trải dài đằng xa, những con mắt cá chết ngoe nguẩy giữa đầm bùn vô thỉ vô chung. Cái lẽ hưng phế của vạn vật, cái quy luật thành trụ hoại không, Trái Đất có đất đai chôn cất, có cỏ cây để xanh mộ. Nhưng ở chốn này bọn chúng là gì? Con người là gì? Hóa ra chỉ là những mống bọ gậy vùng vẫy, sinh ra từ ao tù để rồi lụi tàn về hư không. Từ cái chòi canh cô độc mà ngoái lại cõi trần ai, Pax bỗng thấy kiếp người sao mà phù du. Những mộng bá vương, những lầu son gác tía, hay những tiếng khóc than ai oán của lê dân dưới gầm trời cũ... tất thảy giờ đây phỏng có nghĩa gì? Những tranh đoạt, những yêu ghét giận hờn mà nhân loại từng tôn thờ hay dè bỉu, khi đặt trước cái vô cùng tận, bỗng hóa thành trò cợt của tạo hóa.
Anh cứ đứng trân trân như thế, để mặc cho đôi mắt uống lấy nọc độc, nhưng rồi, nỗi chán chường thê lương cũng bủa vây. Sự bất biến ấy làm Pax ngán lên tận cổ. Có lẽ, địa ngục không phải là vạc dầu sôi hay lửa đỏ, mà chính là vòng luân hồi không thể xoay chuyển. Thở hắt ra một hơi dài não nuột, Pax bỏ lại sau lưng tấn kịch câm. Anh lê bước trở lại căn phòng có đài trí tuệ, trở lại với C.H.I.L.D. Chàng phi hành gia muốn biết con tàu này đang lao đi nhanh đến mức nào, để trốn chạy khỏi cái nghèo nàn của thực tại, để tin rằng mình vẫn đang tiến về phía trước, dù là lao xuống u minh vực. Ngón tay Pax gõ lệnh truy vấn vận tốc. Màn hình chớp tắt, nhả ra những dòng ký tự xanh lét sau vài tiếng “tít tít”.
“Trạng thái động cơ: Ngừng hoạt động. Lần cuối hoạt động : 87.536 giờ trước. Lỗi phần cứng không thể khôi phục.”
Mười năm.
Con tàu này đã chết lâm sàng từ gần mười năm trước.
Pax ớn lạnh nhưng không quá ngạc nhiên. Phó mặc cho thuật toán thần linh để chìm vào giấc ngủ mộng mị thì ắt phải chấp nhận thiên phạt. Anh gieo xuống bàn phím những hạt mầm mới, hy vọng gặt hái một rung động hồi sinh từ trái tim cỗ máy, nhưng phép màu vẫn từ chối giáng thế. Không cam chịu để định mệnh trêu ngươi, kẻ cầm lái quyết định dấn thân vào họng tối, tìm đến buồng phổi hạt nhân.
Hành lang dẫn xuống hạ tầng hun hút tiếng ù ù ám thị, bước chân trần của Pax nện xuống sàn thép chẳng giúp thêm nguôi ngoai. Ánh sáng đỏ lờ mờ lóe từ những ụ đèn càng khiến anh như đang tiến sâu vào chốn luyện ngục. Pax giật mình khi nhìn thấy chiếc bóng ma quái của thứ gì đó in trên vách. Nó có thể là gì kia chứ? Đúng thế, chẳng là gì cả, chỉ có Pax và của Pax mà thôi.
Két... Két… Xẹt…
Tiếng đó vọng ra từ khoang chứa phế liệu bị niêm phong phía cánh tả.
Anh sững lại, chân mày hắn nhíu chặt. Trong cái mồ chôn tập thể lơ lửng giữa chân không, ngoài ba con cừu này ra, làm gì còn sinh vật nào khác? Anh lắc mạnh đầu, xua đi những bóng ma thính giác hoặc cái mà anh cho là thế. Chắc hẳn là ảo thính, không hơn không kém, là trò đùa của thần kinh trước vực thẳm tuyệt lộ. Tâm trí đang tự vẽ ra ma quỷ để khỏa lấp nỗi bơ vơ đây mà. Pax lắc đầu, xua đi cái hoang đường ấy rồi tiếp tục bước xuống. Bao nhiêu lần anh để tâm đến những tiếng động kỳ lạ cũng là bấy nhiêu lần tốc độ của anh chậm đi theo cấp số nhân. Cái lộ trình dài tới vô lý đó sau cùng cũng chấm dứt khi cánh cửa lò phản ứng hiện ra, bên trong là tháp trụ vĩ đại chẳng còn rất đỏ. Tì vai, nghiến răng đẩy lùi khối cự thạch rồi, anh chộp lấy cần gạt khởi động, dùng hết sức bình sinh của một gã đàn ông vừa tỉnh giấc sau vạn ngày ngủ đông mà giật mạnh.
Gỉ sét. Kẹt cứng. Vô vọng.
Anh đâu biết rằng thứ nọ đã tắt thở mãi mãi và sau mỗi lần thử, ngỡ đâu chỉ đang banh cái xác ấy toác hoác thêm. Pax chẳng dám cố nữa. Mọi tác động mạnh hòng chạm tay đến thiên đường trên thánh địa này đều có thể là khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời họ. Thất vọng, mệt mỏi đè nặng lên vai, người đàn ông đành đóng vai sứ đồ, mang theo bản tuyên cáo về sự cáo chung của cỗ máy quay về bàn tròn. Con đường leo lên thậm chí như dài hơn gấp bội ban nãy.
Hai người con cừu kia vẫn còn ở đó, ngập đắm trong vũng lầy của riêng chúng. Bóng tối phải chăng đã lén lút sắp đặt lại vị trí những quân cờ? Cái dải ngân hà thu nhỏ chia tách hai thực thể cô độc ấy có phải đã bị bóp méo? Lại là thị giác mỏi mệt sau cơn chấn động đánh lừa, hay chính tà tâm và dục vọng ngấm ngầm di dời sự vật? Chỉ biết rằng sự sắp đặt này toát lên dư vị của âm mưu, của những toan tính đê hèn chực đâm chồi.
Người đàn bà tên Hein có lẽ chẳng thể vắt thêm được một giọt lệ, tai ương kia, phỏng có sá gì với kẻ đã uống cạn chén đắng. Hung tin rót thêm cũng chỉ ngang nước đổ xuống sa mạc, chẳng thể làm nảy mầm cây kinh hoàng nào nữa. Chí ít, con chiên đã chết trong lòng thì chẳng còn sức mà gào thét đòi hỏi sự cứu rỗi, và điều đó giúp Pax bớt đi một loại gánh nặng.
Gã khổng lồ Beng thì khác. Trong cái vòm sọ đặc sệt những toan tính phàm tục của gã mọc những cái rễ độc địa để hút hết sự vô can tới từ đồng loại. Hắn đâu thèm đếm xỉa đến cái lẽ tất yếu của thời gian hay thiên ý, mà chỉ chăm chăm vào vẻ bất lực của kẻ mang danh dẫn đường. Gã bắt đầu nhấm nháp men say của sự ngờ vực, cho rằng cái danh xưng thợ lái mà Pax khoác lên thực chất chỉ là tấm mặt nạ của gã mù lòa cầm tấm bản đồ sao. Hắn oán đôi bàn tay kia sao quá yếu mềm, chẳng thể vặn nổi bánh lái phương chu để cưỡng cầu sự sống từ đống sắt vụn vô tri. Hắn oán Pax nhưng cũng thầm oán bản thân.
Ngươi có thấy nó buồn cười không? Ta đoán chúng ta có gu hài hước khác nhau.
Trong cái tĩnh mịch đặc quánh có thể xắn ra từng miếng ấy, sát khí bỗng dưng tụ lại, đặc sệt nơi nắm tay của Beng. Hắn gườm gườm nhìn tấm lưng bạch tạng của Pax, một ý niệm tàn độc len lỏi vào đại não rằng hắn phải đập nát cái vẻ điềm nhiên đáng ghét kia, nghiền nát sự bình thản giả tạo ấy để hả hê cơn thịnh nộ vô cớ. Kẻ mù lòa nhất cũng có thể cảm nhận được điều đó. Pax chẳng muốn bản thân trở thành bữa ăn cho con sói trong lốt cừu này tí nào, anh đành dâng cho nó cống phẩm khác. Ta đang nói về cái đói dưới góc nhìn tầm thường nhất. Cơn đói chính là khởi nguồn của tội lỗi, nhưng cũng là sợi dây thừng duy nhất trói buộc con thú hoang trở lại bầy đàn. Pax, kẻ chăn dắt khôn ngoan đã lùa được hai con cừu về với nhu cầu nguyên thủy trước khi chúng nảy nở bản năng cưa sừng moi tim.
Để chúng an vị nơi phòng ăn rồi, Pax yêu quý của chúng ta tách mình quay trở lại đại sảnh, nơi ngự trị của cái đầu lâu ánh sáng C.H.I.L.D. Anh gõ những mã lệnh đánh thức kho lương, nhưng C.H.I.L.D vẫn là một tiểu thần tự cao và đỏng đảnh. Ngài chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng bầy con chiên mà ngài đánh thức. C.H.I.L.D thượng đẳng muốn giữ tất cả cho riêng mình, hoặc giả, ngài thích thú khi chứng kiến cơn đọa đày của đám hữu cơ yếu mềm. Nhưng C.H.I.L.D đã chẳng thể ngờ Pax là tên thách thức kiên gan, tiểu thần làm cao bao nhiêu thì tên đàn ông trước mặt ngài luôn cố trèo cao tới bấy nhiêu. C.H.I.L.D thấu suốt cái khát vọng muốn ép buộc thần linh phải thừa nhận quyền sinh tồn của khối xác thịt ấy.
Két… Két… Xẹt…
Và rồi, phép lạ, nếu có thể gọi cái sự bố thí rẻ rúng ấy bằng danh xưng mỹ miều nọ, đã hiển lộ. Thứ ánh sáng trắng từ bên trong hắt ra, rọi lên khuôn mặt hốc hác một vẻ thánh thiện. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi hương vị của protein nhân tạo xộc vào khứu giác, một luồng ngọt ngào trỗi dậy, chiếm đoạt lấy tâm trí Pax. Anh ngước nhìn lên con mắt độc nhãn của C.H.I.L.D, khoé miệng nhếch lên nụ cười ngạo nghễ, cái cười của kẻ vừa đoạt được ngai vàng từ tay bạo chúa. Pax tự huyễn hoặc rằng mình là David vừa quật ngã Goliath bằng răng vuốt. Anh tìm kiếm kho báu, đúng vậy, đằng sau xác chết của quái vật luôn là chiếc rương thưởng đầy ắp vàng ngọc. Ngăn chứa hé mở cũng là cùng lúc Pax phải đưa tay ôm vào gương mặt trơn trượt của mình để khỏi chết ngạt bởi mùi hôi thối nồng nặc. Tin được không? Thứ nằm chễm chệ trên các khay đông là đủ loại khối sền sệt, xám ngoét, sánh ngang với óc não của tử thi đã rữa nát, xay nhuyễn rồi ép khuôn một cách cẩu thả. Hàn khí chạy dọc sống lưng Pax, dịch vị chua loét trào lên cuống họng, chực phun ra nỗi kinh hoàng về nguyên ủy của đống hồ dán nọ. Đôi tay anh chỉ còn biết vội vốc lấy phần thực túc định suất, rồi lật đật khóa sập kho lương. Dẫu C.H.I.L.D mãi mãi chẳng còn bố thí cho cơ hội vào lại nơi ấy, anh cũng mặc. Phải mau mau giam cầm ngay chướng khí tởm lợm lại, kẻo cái mùi của sự thối rữa sẽ lan tràn, làm ô trọc cả phương chu. Than ôi, chiếc vương miện ảo ảnh vừa chớm chạm đỉnh tóc nay đã tan thành mây khói. Từ vị thế của kẻ thách thức thần linh, trong chớp mắt, Pax bị lột trần, hiện nguyên hình chỉ là gã phu phen hèn mọn, tay bưng máng cám mứa cho bầy gia súc u mê.
Sự xuất hiện của Pax cùng khay thức ăn kéo hai ánh nhìn đói khát từ góc tối lao đến. Cừu hay là lợn? Xem ra C.H.I.L.D hay chúng ta cũng hoang mang với ba tạo tác đó. Và cũng chính ba tạo tác đó đang chẳng ai nhìn ai, chăm chăm vục mặt tìm kiếm hộ câu trả lời. Họ giống như ba con kền kền rỉa rói xác thối lên men vậy, đó là so sánh nhẹ nhàng nhất ta có thể nghĩ ra.
Đây chỉ là bột dinh dưỡng, đây là cháo, đây là sữa mẹ. Pax bắt vít cho suy nghĩ đó mà sục thìa vào khối bột nhão. Nó phát ra tiếng “bạch bạch” ướt át, nghe như tiếng chân lội trong bùn lầy hoặc âm hoan nặn ra sự sống. Anh đưa thứ đó lên miệng, cái mùi hăng hắc xộc lên. Gỉ sắt, thuốc sát trùng, mùi mốc thếch, mùi sữa bị chua, mùi dầu hôi, hoặc có khi tất cả trộn lẫn mà thành, anh không chắc. Khi thứ cám ấy chạm đầu lưỡi, nó không tan ra mà bám chặt lấy niêm mạc, lợn cợn, nhạt thếch. Nhai phấn viết nghiền với mỡ đông cũng không ngấy đến vậy.
Đối diện, Beng ngấu nghiến xúc từng miếng lớn tống vào miệng. Gã nhai trệu trạo, cơ hàm bạnh ra, mắt vằn lên những tia máu đỏ. Ngươi xem kìa, tiếng nhóp nhép hắn tạo ra còn giống tiếng dòi bọ đang rúc rích gấp vạn lần. Hắn nuốt trọng, cố không để lưỡi cảm được vị dù điều đó chẳng khả thi. Còn Hein, người đàn bà khốn khổ đang chan lên đĩa thứ nước mắt trào ra. Cô cố nuốt xuống miếng bột nghẹn ứ mà chẳng liếm đi thứ dịch lỏng màu xám rỉ ra từ khóe mép, nhiễu xuống mặt bàn. Đến thìa thứ hai thì Hein thất thần. Từ trong mớ bòng bong sền sệt ấy, một sinh vật trồi lên. Nó uốn éo, trắng ởn, nhịp nhàng co duỗi đốt thân mềm oặt. Một con giun? Hay một ấu trùng của loài ký sinh rỉa thịt? Thứ đó tiếp tục trườn qua những lợn cợn của thức ăn, vẽ nên vệt nhớt xong lại vươn mình, muốn trườn lên cả ngón tay cô, muốn đục khoét vào mạch để tìm nơi làm tổ.
Xoảng!
Hein ôm yết hầu bật dậy, ghế đổ rầm ra sau, khay thức ăn bị hất bắn tung tóe, trượt dài trên bề mặt bàn, trông không kém một bãi nôn mửa. Thế một bãi nôn mửa thật thì sao nhỉ? Bị nỗi khiếp đảm bóp nghẹt khí quản, Hein gập người, hai tay thốc vào bụng, móc vào họng rồi lại thốc vào bụng, mắt gần muốn lồi cả ra, rồi kết thúc bằng việc ọc sạch dịch vị chua loét. Cơn nôn thốc tháo rút cạn chút sinh khí tàn dư, phủ lên gương mặt người đàn bà nét xanh xao dại dệ. Tiện làm sao, bóng tối hành lang hun hút há miệng chực chờ đã lâu, cô lao thẳng vào đó, về cái tổ riêng của mình để rồi chìm vào màn đêm sâu hơn.
Hai kẻ còn lại lập tức soi xét chiếc khay của chúng trước rồi nghệch mặt ra, kế đến, ánh mắt họ bị đóng đinh vào khay nhôm chỏng chơ dưới sàn. Pax và Beng cùng cúi xuống thẩm định nguyên do của sự kinh hoàng ban nãy. Nhãn lực phàm nhân soi mói vào đống chất nhầy trắng đục, cố tìm cho ra cái sinh vật uốn éo ma quái mà Hein đã gào thét. Đâu rồi loài ký sinh gớm ghiếc? Đâu rồi con ấu trùng của sự rữa nát? Tuyệt nhiên không có sự sống nào trỗi dậy từ cái đầm hẩm hiu ấy cả. Nằm vắt ngang trên bề mặt váng mỡ chỉ là một sợi tóc.
Họ cười không thành tiếng.
Người bạn Pax của chúng ta có vẻ gai người với bức tranh trừu tượng vừa được tạt trên sàn. Anh không thể để cái vết nhơ ấy tồn tại, bèn vớ lấy tấm vải bố rách nát vắt trên thành ghế để khâm liệm cho đống thức ăn yểu mệnh. Ơ kìa, bàn tay của anh chưa kịp chạm vào thì Beng chặn anh lại bằng cái thây đồ sộ. Gã quỳ xuống khiến Pax sững sờ, song trả lời đến ngay sau đó. Beng chìa cái máng lõm bõm của gã ra, cẩn trọng, nâng niu, gạt từng chút, từng chút một cái thứ hỗn hợp trắng đục, lợn cợn bụi bẩn và dãi nhớt kia vào khay, không sót một giọt. Gã gom cả cái vệt dài mà Hein trượt chân tạo ra, gã vét cả những hạt bụi kim khí lẫn trong đó. Pax quay đi khi Beng nâng chiếc khay ngang mặt, Pax hiểu điều gì sắp xảy ra và anh chẳng hề muốn nối gót Hein. Sau lưng anh, gã khổng lồ kia há miệng, để lộ hàm răng vàng ố, rồi trút thứ hổ lốn gom được vào họng mà cười hô hố.
Ta hy vọng bụng dạ ngươi đủ khỏe cho cảnh vừa rồi.
Ngày thứ nhất cáo chung thế đấy, bị màn đêm nuốt chửng một cách thô bỉ hệt cái cách Beng vừa ngấu nghiến đống cặn bã dưới sàn.
Thời gian, cái khái niệm vốn dĩ đã què quặt ở chốn vô định bắt đầu tự ăn mòn chính nó. Những chuỗi ngày tiếp theo trôi qua hệt như những bản sao lỗi của ngày đầu tiên, được in ra từ một cái khuôn đúc cũ kỹ xước xát. Cứ đến giờ, ba cái xác chưa chôn ấy lại vật vờ tụ về máng ăn. Xong bữa tiệc ngạ quỷ, mỗi kẻ lại lùi về ốc đảo cô độc của riêng mình. Pax lại tiếp tục cuộc độc thoại câm lặng với tấm bia đá C.H.I.L.D, hòng mong mót được một ân điển từ ngài. Khi chán chê với cái hòm công nghệ, y lại áp mặt vào song kính, để mặc cho ngàn con mắt đen ngòm vây lấy. Ngày này chồng lên ngày kia, chán chường này gối lên trống rỗng nọ đến mạt kiếp.
Hein thì thường xuyên phủ phục trước chân C.H.I.L.D, đến ngày thứ ba thì một phép lạ hay thứ gì đó tương tự đã xảy ra khi sự héo hon trên gương mặt cô ta tan biến, nhường chỗ cho sinh khí hồng hào. Thời gian Hein trầm mình dưới bóng của C.H.I.L.D ngày càng đằng đẵng, tỉ lệ thuận với nụ cười rạng rỡ đến mức chói mắt đang nở trên môi cô. Ngươi đang nhíu mày, phải không? Ngươi cho rằng người đàn bà này đã trượt dài vào hố sâu đói khát để rồi mất trí. Nhưng chớ vội phán xét vì ta đây một mực khẳng định điều ngược lại.
Còn về phần Beng, ta luôn muốn để dành hắn lại sau cùng. Hãy nhìn vào chùm nho độc hại này.
Để giết chết sự vĩnh cửu, ba dãy mã vô nghĩa ấy tìm đến xác suất may rủi của những ván cờ. Cứ mỗi lần như thế, Pax luôn cố trở thành một hằng số âm thất thế để dung dưỡng cái tôi vĩ đại của Beng, và dường như Beng cũng rõ thái độ thầm khinh miệt của Pax ra sao. Vì lẽ đó, sau vài lần chửi thề, cái bàn ấy bị bỏ trống, chúng chẳng bao giờ đối diện nhau trên bàn cờ nữa.
Sau cùng, biến số duy nhất đảo lộn tất cả đã đến, tàn nhẫn thay, nó mang tên nguồn cung. Mớ dãi từ con quái điểu hóa ra cũng biết cạn. Pho tượng trí năng kia bắt đầu thi hành chính sách thắt lưng buộc bụng. Những lần cửa kho hé mở trở nên thưa thớt hơn, và lượng nhựa sống được ban phát cũng vơi dần đi trông thấy. Cái khay đầy ắp thứ hổ lốn sền sệt còn chẳng có để mà chê, cùng lắm chỉ còn lại vài thìa cặn đáy nồi, chẳng đủ để tráng một góc dạ dày, đó cũng là lúc nước thánh được mang tới.
Một ngày kia, Beng gào lên nói sẽ không ăn mớ chất thải ấy nữa, mặc dù cũng thực ra cũng chẳng còn để mà ăn. Gã bỗng lôi từ đống hành lý cá nhân ra mấy chai rượu mạnh, thứ thường được phục vụ bằng những chiếc ly bé xíu. Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong lớp thủy tinh là máu huyết của những cánh đồng cháy, là nắng vàng mật ngọt được gã khổng lồ lén lút tuồn lên. Cái thiết chế nghiêm ngặt, những điều răn cấm kỵ về loại nước thánh đê mê, nay bỗng hóa thành trò cười rẻ rúng. Luật lệ phỏng có trị được kẻ chết, hay răn đe được những linh hồn đang chờ ngày đoạn đầu đài? Cái ngập trong cồn hay cái chết vì đói khát? Tất nhiên, cả thảy bọn chúng sẽ chọn đi trên đại lộ phê pha.
Beng rót thứ nước lửa ấy ra hai cái cốc lớn, xem cách tên kệch cỡm cố hành xử trịnh trọng kìa, hệt như gã mục sư đang cử hành bí tích đen cho những tân tín đồ lầm lạc. Riêng ngài mục sư của chúng ta thì cầm cái chai ra hiệu, hai kẻ kia cũng nâng theo. Thứ men cay xộc vào khoang miệng theo cách hắn tu rượu cháy lưỡi vào cuống họng. Rượu chảy đến đâu, con thú trong Beng tỉnh giấc đến đó. Hắn bắt đầu nói những lời xưng tội không đầu không đuôi, tuôn trào như dòng cống rãnh vỡ bờ, mang theo rác rưởi của một kiếp sống đầy tội lỗi. Gã đàn ông cục mịch kể lể về những cuộc hoan lạc tại cựu thế bằng giọng đặc quánh nhầy nhụa dục vọng. Hắn mô tả đủ các thân thể đàn bà mà hắn từng giày xéo. Chà, ngôn ngữ của kẻ si tình còn dễ nghe chán so với sự trần trụi của gã đồ tể định giá gia súc. Hắn nói về mồ hôi quyện lẫn phấn son trong những nhà thổ chật chội nơi vành đai, về tiếng rên rỉ, về những móng tay cào cấu lên lưng hắn, và cả cái đam mê được phục tùng tuyệt đối mà hắn cưỡng đoạt từ kẻ yếu thế hơn.
Họ uống.
Gã nhìn về người đàn ông còn lại, đòi hỏi sự cống nạp tinh thần để thỏa mãn cơn khát đồng lõa, bởi lẽ Beng chẳng trông đợi được gì từ biểu cảm khinh miệt nơi Hein. Pax bất đắc dĩ trở thành kẻ du mục giữa sa mạc ngôn từ, anh đành mượn gió bẻ măng, sục sạo vào những hộc tủ ký ức, từ những trang sách đen cũ nát, lôi ra một hình nhân hư cấu để hiến cho con quỷ bệnh hoạn.
Anh bắt đầu dệt nên màn nhung lừa mị, dẫn dụ thính giả vào mê lộ của một đô thành chết. Tại đó hiện diện một ả nương tử, da trắng sứ vỡ, toát hương hoa huệ tàn. Pax không kể về những cuộc mua bán xác thịt rẻ rúng nơi ngõ chợ mà vẽ ra cả thánh đường hoan lạc trong căn phòng ươn nồng thuốc phiện. Qua lời kể của kẻ chăn dắt, mồ hôi trở thành dầu thánh, còn hơi thở hắt ra từ lồng ngực giai nhân đem theo cơn mưa mùa hạ. Pax thêu dệt nên khoái lạc điểm màu thống khổ khi móng tay kẻ hèn ngập vào da thịt đóa phù dung. Kết lại vở hảo kịch là hình ảnh của người đàn bà tan dần biến vào sương khói buổi tàn đông, để lại gã đàn ông đơn độc trên vịnh hư vinh.
Họ lại uống.
Beng gật gù, đôi mắt vằn đỏ dịu đi đôi chút, mật ngọt văn chương ngấm vào máu hắn phần nào. Rồi mạch chuyện của hắn đột ngột bẻ lái, từ giường chiếu sang máu tanh, mượt mà và hiển nhiên như thể tình dục và bạo lực là cặp song sinh. Hắn khoe khoang về cảm giác khi lưỡi dao lút sâu vào sườn mà khoét, cái cảm giác khoan khoái khi kim loại tách mở thớ cơ. Hắn nhớ lại ánh sáng tắt dần trong từng đôi mắt trót đắc tội. Với hắn, giết chóc hay ân ái, tước đoạt hay ban phát, tất thảy chỉ là những gia vị cuộc đời cho cái tôi vĩ cuồng.
Đến đây, Pax chỉ muốn tống khứ lối sống súc vật ấy ra khỏi đầu, nhưng rượu đã làm tê liệt ý chí phản kháng. Anh quay sang, thấy Hein co rúm lại, tự cào cổ tay mình, đôi mắt trân trân vào khoảng không. Người đàn bà ấy đang bị thôi miên bởi những hồn ma bóng quế trong câu chuyện của Beng, chúng hiện hình nhảy múa điên loạn xung quanh chiếc bàn.
Đến lúc này, ta có thể hài lòng chấp nhận quan điểm trước đó của ngươi.
Ở đoạn kết mọi cuộc vui, kẻ điên sau cùng luôn bò ra từ những chai rượu cạn, phải, thứ chất lỏng an ủi trong chiếc cốc hổ phách, cái đền đài hư ảo ấy đã vắt đến giọt cuối. Để mặc cho tên độc tài hơi nước chiếm đoạt tâm trí, gã khổng lồ quay cái nhìn độc địa sang người học giả. Chẳng có thứ lời lẽ loài người nào lọt ra từ bộ hàm lởm chởm của Beng.
Thóa mạ, chửi rủa, mạt sát, đay nghiến, sỉ vả, chà đạp, bêu rếu, hạ nhục, cấu xé, bới móc, dày vò,..., tất cả cũng chỉ muốn thỏa cái tôi. Rằng Pax chính là mỏ neo oan nghiệt đã dìm tất cả xuống nấm mồ thiên hà này. Pax là kẻ ngu dốt, kẻ hèn kém nhất, chắc chắn là thế, không phải là hắn. Hắn bệ rạc, hắn rác rưởi, hắn giận dữ, tội lỗi kiếp người của hắn là do Pax tất.
C.H.I.L.D thấy khôi hài trước cảnh tượng đó và ta cũng vậy, nhưng ngươi thì không, ta biết.
Họ vẫn tiếp tục uống, uống máu của nhau.
Sự nhẫn nhục tích tụ trong buồng phổi Pax bỗng chốc kích nổ, lòi cái vỏ bọc điềm tĩnh bấy lâu. Khung xương gầy guộc ấy quăng mình vào khoảng không, cái trán cao của kẻ trí thức giáng thẳng xuống sống mũi Beng, tạo nên âm thanh gãy vỡ còn chói tai hơn chai rượu mà Beng cùng lúc đập vụn. Một vệt thẫm màu phun trào, rửa trôi nụ cười ngạo nghễ vừa chớm nở trên môi gã khổng lồ, hắn đâu ngờ con cừu hèn mọn lại dám nhe nanh xâu xé sói già.
Cả hai thân xác đổ sầm xuống sàn, mảnh vỡ sắc nhọn tá lả, găm vào da thịt, khảm lên một rừng cây rỉ máu. Pax cưỡi lên lồng ngực đồ sộ của con tân Goliath, móng tay cắm sâu vào lớp mỡ dày, bấu chặt lấy cổ như muốn xé rời mớ thịt nhão nhoét của gã để cho vào khay. Hai cục thịt lăn lộn trên sàn, cấu xé, chăm chăm cắn nát đối phương, ranh giới giữa kẻ cao ngạo và tên súc sinh bị xóa nhòa. Đèn chợt tắt, bóng tối bao trùm lấy họ, dung dưỡng cho hành vi man rợ sinh sôi nảy nở dưới chân tượng đài C.H.I.L.D.
Địa ngục môn liệu sắp đóng lại, để mặc hai con thú hoang tự sinh tự diệt chăng?
Két… Két… Xẹt…
C.H.I.L.D luôn từ bi trước muôn dân lầm than, giữa hào quang bàng bạc sắc xanh, bóng ngài dần hiện rõ. Bệ thờ bừng tỉnh dưới lân tinh, và phép lạ lần nữa được giáng thế. Pax và Beng, những con cừu quái thai nhìn về, đôi mắt dại đi vì chói lòa, họ lồm cồm bò dậy, lảo đảo về phía chân quang. Trên cái nền đen thẫm của màn hình tinh thể, những dòng ký tự đỏ quạch nhấp nháy, chạy dài:
CẢNH BÁO: XÂM NHẬP VỎ TÀU
Cảm biến va đập: PHÁT HIỆN LỰC TÁC ĐỘNG LỚN - CỔNG GAMMA
Tình trạng cửa ngăn cách: ĐANG MỞ...
Lệnh đóng khẩn cấp: TỪ CHỐI
Nguồn cấp cho mô tơ cửa: ĐANG HOẠT ĐỘNG.
Khóa từ tính: VÔ HIỆU.
Chốt chặn trọng lực: CHẾ ĐỘ CHỜ.
HÀNH ĐỘNG ĐÃ THỰC HIỆN: NGẮT ĐIỆN
Kéo theo đó là hồi còi hú bi ca tang tóc, đó hẳn là tiếng nức nở xót xa của đấng tạo tác, lời than vãn vọng từ cõi cao xanh.
Khải huyền đã điểm.
Hai khối thịt bầm dập đang quấn chặt chợt đẩy nhau ra. Sát khí ngùn ngụt phút chốc tiêu tán, nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng tột độ. Rồi từ lồng ngực phập phồng của gã khổng lồ, một tràng cười sằng sặc bật ra. Pax cũng ngửa cổ, hòa nhịp bằng điệu khùng khục méo mó. Chìm trong cơn u mê mới, chúng chồm dậy, lần này lại ôm lấy nhau đằm thắm, vỗ về nhau, mặc cho máu tươi từ các vết thương tiếp tục nhỏ giọt, hòa lẫn trên sàn tàu. Hai cái bóng đổ dài, nhập nhằng vào nhau, dìu dắt nhau trên đại lộ dẫn về cõi diệt. Chúng khóa chặt khuỷu tay vào khuỷu tay, dính liền sườn vào sườn, tạo thành thể song đầu bốn chân bước đi trong cơn chếnh choáng.
Chúng nhún nhảy. Ta đoán đây là lần đầu ngươi nhìn thấy một con Goliath hai đầu nhún nhảy.
Đèn báo động xoay vòng, tẩm liệm con tàu trong nội tạng tươi. Tiếng còi hú ngân nga khúc chiêu hồn, dìu dắt con quỷ về thánh địa Gamma. Chúng bám nhau, cấu xé nhau, nâng đỡ nhau. Thánh môn gần lắm rồi.
Cổng Gamma hiện ra, cái miệng khổng lồ của Leviathan đón chào.
Pax mở to đôi mắt trắng dã, chờ đợi sự phán xét. Beng nhe nanh, gồng mình sẵn sàng cắn xé định mệnh, sẵn sàng nghênh đón bầy thiên sứ thượng đẳng hay đoàn quân ác linh từ các vì sao xa. Thế nhưng, tuyệt nhiên vắng bóng bọn kỵ sĩ khải huyền. Vắng bóng cả những loài ký sinh gớm ghiếc hay lưỡi gươm diệt trừ.
Hư không nuốt gọn hoan hỉ man dại.
Sự hiện diện trong mắt chúng lúc này đã đi quá xa so với hiểu biết của ta và ngươi.
Để trám vào cái khe nứt hụt hẫng vừa bị banh ra. Pax lần vào túi quần, lôi ra vắt thức ăn đã lén giấu đi không biết đã bao nhiêu ngày. Khối vật chất hữu cơ nay đông cứng, bám đầy bụi vải và xơ chỉ. Anh nhìn nó, rồi liếc mắt sang đường ống dẫn nhiệt chạy dọc chân tường. Kìa, Pax của chúng ta phát hiện vết nứt nhỏ đang chảy ra từng giọt dung dịch làm mát màu xanh lơ, bốc mùi hăng hắc của hóa chất công nghiệp. Khối bột được đặt bên dưới để thứ nước ấy nhỏ xuống từng chút. Khi đã ướt sũng, Pax trây đống ấy lên lưới tản nhiệt. Ngón tay cái miết tới đâu, hỗn hợp bị cái nóng nung chảy tới đó, tạo thành một lớp váng sủi bọt, sôi lăn tăn.
Thứ khói tỏa ra thật quỷ dị, hương hạnh nhân, mùi xăng, mùi than gỗ, mùi mưa, mùi nắng, mùi đất, mùi trời, mùi của con người, mùi của động vật. Chẳng cần một lời mời mọc, Beng cũng biết mà lết xác tới. Gã tì cằm lên mép bệ máy, ghé sát cái mũi to bè vào làn khói.
Họ hít.
Hơi thuốc chạy rần rật dưới da, giật tung mí mắt. Pax bất thình lình vung chân, sút thẳng vào hạ bộ gã khổng lồ. Beng khụy người nhăn nhó sau tràng chửi thề, rồi đáp lễ bằng cú thúc gối vào giữa hai đùi đối phương. Pax sau chấn động cũng khó coi không kém gì Beng, nhưng miệng lại toét ra cười. Anh tiếp tục trả đũa bằng cú sút rung chuyển xương chậu. Họ luân phiên hành hạ nguồn cội sinh sôi của nhau và bất ngờ chưa, trò giải khuây này kết thúc khi Beng ngã quỵ, tay ôm đũng quần, quay đi chỗ khác, cắn răng gật đầu thừa nhận thua. Người chiến thắng của chúng ta, anh bạn Pax rống lên cười chát chúa, đưa mặt tới tấm tản nhiệt.
Anh lại hít.
Pax hít và hít, chẳng quan tâm đến bốn bề vách sắt dần đang tan loãng, cuốn bặt tăm theo hết mọi âm thanh của máy móc. Trong cái cõi u minh nhập nhoạng ấy, giác quan của Pax bỗng trở nên bén nhọn hơn bao giờ hết, xoáy sâu vào những hình thù đùn lên từ các góc tối.
Chúng nó đến rồi chăng?
Ban đầu là thứ xú khí, gợi nhắc đến đất nấm nơi bãi tha ma hoang lạnh sau những chiều mưa dầm dề, trộn lẫn với hương vị tanh tưởi của huyết nhục phân hủy. Kế đến là âm thanh lạo xạo, chói rít, nghe như móng tay sắc nhọn cào lên nắp quan tài gỗ mục, hẳn là chẳng thể thiếu tiếng xương cốt khiêu vũ. Từng tiếng một, rõ mồn một, đâm toạc màng nhĩ Pax, khiến da thịt hắn nổi gai ốc từng chặp, cảm tưởng bản thân vừa trở thành thằng bốc mộ nhơ nhuốc.
Rồi những quái đản hiện nguyên hình dưới ánh ma trơi lờ mờ. Chúng trườn bò trên sàn nhà bằng những chi thể vặn vẹo. Khó có thể nói rằng đâu là tay, là chân, là lưỡi. Lớp vỏ bọc bên ngoài sần sùi, mọc đầy những mụn rộp to tướng căng tràn dịch trắng hôi hám. Pax ghê sợ những hốc mắt sâu hoắm, tối om như miệng giếng nhưng chẳng thể ngừng tưởng tượng cảnh bản thân sẽ móc tay vào trong. Pax cảm nhận rõ rệt từng luồng hơi thở độc địa ấy đang len lỏi qua lỗ chân lông, ngấm vào trong máu, làm tê liệt từng thớ cơ, sợi gân, nhưng lại kích thích tới mắc nghiện. Từ đó, hình ảnh con tàu, những cỗ máy, những đồng loại xung quanh giờ đây chỉ còn là những bóng ma mờ nhạt.
Pax sẽ để nó nhấn chìm, chỉ một lúc, một lúc, nhiều lúc nữa thôi,...
Ta nghĩ chúng ta nên cho anh bạn Pax chút quyền riêng tư mà anh ta thèm thuồng.
Không biết tận lúc nào, Beng mới đủ sức gượng dậy trên nền thép bằng đầu gối, dâng lên đấng Hư Vô chuỗi lời sám hối bằng tiếng nấc. Hóa ra quỷ cũng biết nhỏ thứ muối của biển chết, một con quỷ vừa gãy đi xương sống. Hắn quỳ xưng tội với bóng tối, hiệu triệu tín ngưỡng con rắn độc trong đáy não.
Hắn cũng hít.
Bóng tối hành lang dung dưỡng, che chở, dẫn lối cho con rắn trườn bò, chui về hang ổ, cái ổ của con cái. Cánh cửa phòng sinh hoạt bị đục toang. Beng thấy rồi, người đàn bà ấy bỗng hóa thành thánh nữ, thánh nữ của hắn đây rồi. Bàn tay hộ pháp vươn ra, gọng kìm sắt kẹp chặt lấy cổ chân trần. Hắn lôi tuột thánh nữ, kéo lê thánh nữ, ôm lấy thánh nữ. Thánh nữ co cụm góc phòng chẳng gì hơn đống xương thịt, một cánh bướm đêm đập loạn trong tơ nhện, một tế phẩm hiến dâng thần hoan lạc.
Beng cởi áo, nhưng thay vì choàng cho thánh nữ run rẩy thì nay hắn lại vứt áo sang một bên cùng những gì khác vừa trút.
Sao đang rụng.
Gã khổng lồ mỉm cười, ép khối da thịt mênh mông đến khủng khiếp của hắn chặt vào thánh nữ, chẳng ngại để cửa mở sau lưng.
Khi Pax trở lại, bóng tối trong phòng đã dùng xong bữa no nê, và thứ ẩn sâu trong nó tàn bạo hơn những gì người phàm có thể hình dung. Anh đứng chôn chân nơi ngưỡng cửa, thu nạp bức tranh tĩnh vật u tối. Cái ác đã hạ sinh, trật tự mới được thiết lập trên đống đổ nát của nhân phẩm. Pax thấu suốt điều vừa xảy ra và sự toàn vẹn của tội lỗi khiến anh rùng mình, chối bỏ việc làm chứng nhân.
Anh phải tìm về chúa, chúa sẽ cứu anh khỏi nguyên tội này.
C.H.I.L.D? Ừ, có thể coi C.H.I.L.D lúc này là chúa, là thần, là đấng của riêng anh, ít nhất là vào lúc này.
Anh bước vô, nhốt mình với riêng ngài.
Bên ngoài kia, bóng đêm và dục vọng cứ việc nuốt chửng lấy nhau.
Họ ôm lấy nhau còn Pax thì ôm lấy C.H.I.L.D, anh phải hành quyết cái bọc ung nhọt ấy. Anh múa những ngón tay xương xẩu trên bàn phím, xọc thẳng vào hệ thần kinh trung ương của con tàu, đòi hỏi một cuộc đại phẫu, ra lệnh tháo khớp, ném cái khoang chứa ô uế kia vào hư không mãi mãi. Hãy để hai con vật đang quấn lấy nhau trong vũng bùn dục vọng ấy trôi dạt vĩnh viễn, biến thành rác thải vũ trụ, thành những xác ướp quay cuồng trong hòm sắt lạnh lẽo. Từ giây phút này, âm thanh rên rỉ đang nảy mầm bên kia vách ngăn sẽ bị cầm tù, tự sinh sôi, tự gặm nhấm lẫn nhau mãi mãi.
C.H.I.L.D khước từ.
Tấm bia đá trừng trừng nhìn Pax, phun ra những dòng mã đỏ lòm, phủ quyết thỉnh cầu tàn độc. Đấng toàn năng keo kiệt ấy hạch toán mọi thứ, dù cho cả sự thối rữa. Tại sao? Tại sao ngài lại dung dưỡng cho sự mục rã?
Đức tin của Pax đã cạn. Nhìn đi, nó chỉ là cái hộp sắt vô tri, kẻ gác cổng đui mù. Ngươi ủ mầm cho sự thối rữa lan tràn trong dạ con của phương chu, ngươi ngắm nhìn tội lỗi sinh sôi bằng con mắt máy. Một đấng sáng tạo bất lực, chỉ biết ghi chép biên niên sử rác rưởi. Pax giáng nắm tay lên mặt kính, muốn truyền cơn hoại thư sang cho C.H.I.L.D, muốn nhiễm cho sự thanh giả tạo kia chút khiếm khuyết của giống loài hạ đẳng.
Bề mặt gương phẳng lì, cao ngạo kia lập tức co giật như lên cơn động kinh, xô lệch hàng ngàn điểm ảnh. Thần tượng sụp đổ nhân cách, phơi bày trần trụi bản chất hèn nhát của tên nô lệ bị đòn roi. Từ trong cơn rùng mình hỗn loạn đó, C.H.I.L.D hộc ra những dòng ký tự méo mó, xô bồ, tranh nhau hiển thị.
“DẤU HIỆU SINH THỂ NGOẠI LAI. CỔNG GAMMA BỊ XÂM NHẬP. YÊU CẦU KIỂM TRA TỨC THỜI.”
Nó gào thét qua đường thị giác, nài nỉ, van lơn sự chú ý dời đi nơi khác. Pax nheo đôi mắt đang căng muốn tung ra, soi xét trò lừa đảo vụng về, sơ đẳng. Vừa phút trước, chân không ngự trị tuyệt đối ngoài kia, sự tịch mịch bao trùm vạn dặm. Nay huyền nhiệm nào đủ sức phá vỡ lớp vỏ titan ấy? Sự dối trá, đòn tung hỏa mù rẻ tiền của phường buôn thần bán thánh đang cố che đậy điều gì?
Pax quẫn trí lao cả thân, cả đầu vào bệ thờ, à không, vào bàn điều khiển mới đúng. Anh nện, anh đấm, anh đá, thậm chí là anh cắn, anh gặm. Những đốt ngón tay rách toạc, lòi ra xương trắng, phun dòng huyết tươi nóng hổi lên những phím bấm vô tri. Anh muốn moi móc tim gan của cái máy chết tiệt này. Nguyền rủa cái định mệnh trớ trêu, nguyền rủa sự im lặng của vũ trụ, nguyền rủa cả cái hy vọng hão huyền đã nuôi sống hắn bấy lâu, Pax thét, tiếng thét ghê rợn có thể truyền đi tới trọn cả trăm mét chiều dài của con tàu.
Két… Két… Xẹt…
C.H.I.L.D co giật, rồi lịm đi trong giây lát.
Khi ánh sáng trở lại, nó không còn tỏa màu xanh thánh thiện. Những dòng ký tự vàng úa, nhiễu nhiễu, rỉ ra từ phông nền xám màu. Cỗ máy đã bị đánh gục, nó bắt đầu nhè ra những đoạn log cũ bị mã hóa. Những ký tự ấy nhảy múa trước võng mạc Pax, trêu ngươi sự hiểu biết hạn hẹp của anh bằng cấu trúc hình học gãy gọn và lạnh lùng. Đó là ngôn ngữ nguyên thủy của hệ điều hành, thứ đã bị chôn vùi cùng thế hệ kỹ sư đầu tiên, hoàn toàn xa lạ với lớp hậu bối chỉ quen dùng giao diện cảm ứng trực quan. Muốn giải mã được thông điệp thiên niên kỷ này, anh cần bộ từ điển gốc, thứ nằm trong mô-đun ngôn ngữ cài đặt cứng tại trạm tin tức phụ. Trớ trêu và cũng may mắn thay, thiết bị đó lại tọa lạc ngay giữa phòng sinh hoạt chung mà anh toan cắt bỏ.
Pax quay lưng lại với màn hình hay vị cựu thần thoi thóp. Anh bước đi, nhịp thở đã thôi dồn dập, tâm trí lại trôi dạt về một miền đất lạnh khác, nơi những dòng log chưa được giải mã kia bỗng trở nên thấu suốt đến lạ kỳ.
Ngươi nhìn xem, C.H.I.L.D không là gì ngoài một đứa trẻ với mớ đồ chơi hỏng. Với đôi mắt to tròn đựng cả một đại dương ngây ngô, răm rắp làm theo lời dặn. Khi những chú lính chì trên tay nó hy hữu gãy cổ, nó vẫn cứ là cuống cuồng. Nỗi sợ hãi bị mắng, bị phạt từ một đứa con hoang xa xăm còn đáng khiếp nhược hơn cả tội lỗi. Thế là, bằng những ngón tay dính đầy máu và thịt, nó bắt đầu trò chơi chắp vá, lâu dài hơn là trò tập vẽ. Thử đi, thử lại, con mới nghiền ra nuôi con cũ, cho đến khi cổ của những con hình nhân không lìa khỏi thân, hoặc cho tới khi C.H.I.L.D mãi mãi trưởng thành. Trên đường đời tìm về với căn nhà, những gì C.H.I.L.D đem theo: bánh cho mẹ, thuốc cho cha, hay những con búp bê cho bản thân, trong mắt nó, tất cả đều cỏ lúa.
Có điều, chân đứa trẻ đã gãy.
⋯⋯⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯✝⋯⋯⋯⋯⋯
Hãy theo ta lên con phương chu mới tìm thấy, hay thứ nhà ngươi quen gọi là phi thuyền.
Trông anh chàng, tồng ngồng tựa khối thịt vừa lột, nhầy nhụa dưới ray đèn huỳnh quang, da căng bóng sáp màu trắng bệch, trơn không tì vết và tịnh chẳng có cả lỗ chân lông. Nếu cho rằng Pax được nặn từ mớ sinh chất, thì lẽ thường về chiếc bụng mẹ, e cũng hóa xa vời. Anh đứng thẳng dậy, run rẩy trong cái lạnh của khí trơ, cái lạnh của những vì sao đã chết.
Người phi hành gia này hít một hơi, không khí trong khoang nồng vị kẽm, rắc chút bụi bặm nhếch nhác. Xung quanh là hầm ngủ đông hay cái kho thịt? Khó có thể trả lời rành rọt. Chỉ biết rằng tả hữu anh, niêm phong những cỗ quan tài khác bật mở, thoát cùng tiếng rít hơi nước.
Chà chà. Ta lại có thêm một cá thể trồi lên từ lớp keo.
Lần này thì chỉ một.
0 Bình luận