Ánh sáng chưa hẳn đã là ban mai. Nó là thứ ánh sáng vàng mật ong còn nóng hổi, vừa mới rán từ lò lửa mặt trời, rơi xuống sân nhà thờ Stonebridge qua tán lá sồi non, từng chấm nhỏ li ti như hạt mưa mùa xuân phản chiếu.
Hikari mở mắt không phải vì tiếng chuông gọi giờ cầu nguyện. Chuông còn chưa kịp lên tiếng, nó vẫn còn đang chùng chình trong giấc ngủ của những con chuông khác. Cô thức dậy vì một tia nắng chọc thẳng vào mí mắt, ấm như hơi thở mẹ vẫn còn vương trên chiếc gối vải bạc phếch bên cạnh.
Cô vùng dậy, không gấp chăn, không vuốt tóc, chỉ vung hai tay lên như chim vừa được thả ra khỏi lồng, miệng hát la la la. Đó là điệu hát không có lời, không có tên, chỉ là âm thanh cần phải thoát ra vì buồng ngực quá đầy.
Chiếc váy vải bạc màu đã mất màu gốc. Bây giờ nó là màu của ánh sáng xuyên qua nước mưa cũ. Hikari xỏ nhanh hai chân vào, thắt dây thừng thành cái nơ lệch bên hông, chạy ào ra sân. Cô không đếm bước, không cân nhắc đất có bằng phẳng không. Cô chỉ chạy, rồi nhảy lên viên đá lớn ở gốc cây sồi cổ thụ, nhảy xuống, nhảy lên, nhảy xuống. Thế giới là một sàn nhảy, và cô là duy nhất người biết nhạc. Đôi bàn chân trần cảm nhận từng gờ đá, từng cỏ mềm, từng hơi ẩm còn sót lại từ đêm khuya.
Cô cười, miệng toe toét, lộ cả răng sữa còn thưa, tiếng cười không vang mà bay, bay đến đâu làm nắng lung lay đến đó. Thomas nhỏ ngồi góc tường, ôm con ngựa gỗ đỏ đất. Con ngựa đã mất một chân, được thay bằng chân gỗ khác màu sẫm hơn. Hikari chạy đến, không phải để cướp, mà để chia. Cô đặt ngựa lên lưng mình, chạy vòng quanh, tay vung lên như roi: “Khiếp, nó bay rồi!” Thomas không giận, chỉ cười, đứng dậy chạy theo, tay với: “Đưa lại! Đưa lại!” Hai đứa chạy vòng quanh gốc cây sồi, không biết mệt, không biết đường đi đâu, chỉ biết chạy vì chạy.
Mary ngồi trên ghế đá, bế búp bê vải màu hồng phai. Hikari dừng lại, thở hồng hộc, chạy lại, hôn chụt lên má búp bê một cái thật kêu: “Búp bê của Mary xinh nhất! Mắt nó màu lá!” Mary mỉm cười, mắt nheo lại, đưa búp bê cho Hikari bế. Hikari bế bằng cả hai tay, như bế em bé thật, lắc lư, hát la la la. Đó là ngôn ngữ của cô, không cần lời, chỉ cần âm thanh ấm, đều, nhịp nhàng.
Elsie, đứa bé mới đến, hai tuổi rưỡi, ngồi khóc bên thềm cửa. Nước mắt nhỏ giọt xuống đá, tạo thành vũng nhỏ. Hikari chạy lại, lấy khăn tay của mình, một mảnh vải nhỏ màu vàng, mép đã sờn, lau nước mắt cho bé: “Đừng khóc, chị cho kẹo!” Cô lục túi, lôi ra viên kẹo cứng bằng mật ong, còn bọc giấy trong. Elsie không cần mở, cô bé ngậm luôn cả giấy, nước mắt ngừng. Hikari không nghĩ đến chia sẻ Ma Lực, không nghĩ đến Ma Cụ sẽ hút gì. Cô chỉ nghĩ: Kẹo ngọt sẽ làm em bé vui. Logic của cô chỉ vậy. Và nó đủ.
Sơ Agnes đi qua, tay xách giỏ rau, mặt mỉm cười. Bà đặt giỏ xuống, xoa đầu Hikari, bàn tay ấm, không lạnh, vì Hikari còn đủ Ma Lực để làm người khác ấm. “Con là ánh sáng của nhà thờ này.” Hikari ngẩng lên, mắt long lanh không phải vì nước mắt, vì nắng. “Con màu hổ phách mà, Sơ Agnes! Ánh sáng màu mật ong!” Cô vỗ vào má mình, như thể có thể lấy ánh sáng ra cho bà xem. Bên ngoài, Ma Cụ rên, âm thanh trầm đục như sóng xa, nhưng Hikari không nghe, cô đang tính kẹo bằng màu: Kẹo này cho Mary, kẹo kia cho Thomas.
Lần đầu thấy Aoi, Hikari đang chơi trò bắt cướp. Cô quay đầu, mồ hôi ướt đầm tóc mai, thấy Aoi ngồi trên ghế đá dưới tán sồi, xa như hòn đá lạc giữa đàn chim. Phản ứng đầu tiên: Wow, tóc bạn màu nước biển! Cô chạy lại, không núp, không do dự, miệng cười toe toét như đã biết Aoi từ kiếp trước, kiếp mà mọi người đều là bạn.
Hikari đứng trước mặt Aoi, cúi xuống, tay chống đầu gối, nhìn thẳng vào mắt hổ phách không chớp. “Bạn tên gì? Sao bạn ngồi một mình? Bạn không buồn à?” Câu hỏi cuối là phản xạ, như hỏi trời sao lại xanh. Aoi nhìn lại. Không phản chiếu Hikari, phản chiếu bầu trời xanh sau lưng cô, như thể Hikari chỉ là khung cửa để thế giới nhìn vào. “Aoi.” Giọng không lạnh, không ấm, chỉ là từ vừa đủ để tồn tại. Hikari đặt búp bê xuống đá, không phải vì Aoi muốn, mà vì “đá cũng cần bạn mà!”
Sáng hôm sau, Hikari mang con búp bê gỗ đẹp nhất, tóc vàng tết cẩn, váy xanh thơm nắng, đặt lên đùi Aoi, nhẹ như đặt chim nhỏ vừa rơi tổ. “Bạn chơi đi! Bạn có thể cho nó tên, cho nó mặc quần áo, cho nó đi ngủ!” Aoi nhấc búp bê lên, không phải để chơi, mà để đếm từng sợi tóc tết, đo chiều dài váy bằng ngón tay. Rồi con đặt xuống đá, nhẹ như thể đá cũng cần một con búp bê để ghi nhận.
Hikari không buồn, không phải cô không buồn, mà cô không biết phải làm gì khi búp bê không được chơi. “Ồ, bạn muốn búp bê ngồi ngoài nắng hả? Hay quá! Nắng sẽ làm tóc nó khô!” Cô đứng dậy, vỗ tay, hài lòng với lời giải thích mình tự tạo ra. Buổi chiều, Hikari kể chuyện cười: “Có con gà con băng qua đường, bíp bíp!” Cô kêu theo, tay làm mỏ gà, mặt làm dáng hài hước. Mary cười lăn. Thomas cười sặc sụa.
Aoi không cười. Không mỉm cười. Không nhăn mặt. Chỉ nhìn Hikari, như nhìn một hiện tượng tự nhiên không ngờ lại xuất hiện vào buổi chiều này: một sinh vật biết cười. Hikari cười to hơn, không nản. “Bạn không hiểu hả? Không sao, mình kể chuyện khác!” Cô nhảy quanh Aoi, vòng tròn, tay vung lên, mặt đỏ bừng vì nóng và vui vì cố gắng. Cô không biết rằng chính sự không nản này, sự vui vì cố gắng này, sẽ làm cô mất Ma Lực nhanh hơn bất cứ đứa trẻ nào. Nhưng cô không biết. Và vì không biết, cô không sợ.
Hikari dừng lại, thở hồng hộc, ngồi xổm trước mặt Aoi. “Bạn buồn à?” Cô hỏi, lần đầu tiên giọng không phải vui, mà là ngây thơ nhất, câu hỏi của đứa trẻ chưa bao giờ biết có người không thể buồn. Aoi nhìn vào mắt Hikari. Không phải nhìn Hikari, nhìn đồng tử đang co lại vì ánh sáng, rồi giãn ra vì bóng mát. “Không buồn.”, giọng không phải buồn, không phải vui, chỉ là trạng thái không có tên trong ngôn ngữ của Hikari.
Hikari há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên cô không biết trả lời. Cô biết vui là gì, vui là cô, là nắng, là kẹo, là tiếng cười. Nhưng làm sao giải thích cho người không có khái niệm “là”? Cô lắp bẩm: “Vui là... vui là... khi mình muốn chạy, muốn hát, muốn cho kẹo!” Cô nói bằng giọng của người chỉ có ví dụ mà không có định nghĩa. Aoi gật đầu, chấp nhận dữ liệu. “Ồ.”, như chấp nhận rằng trời xanh. Không cần hơn.
Trò chơi kéo co. Hikari nắm tay Aoi, kéo đứng dậy. Tay Aoi không co lại, không nắm lại, chỉ là khối ấm nhẹ Hikari đang cầm, như cầm một dòng nước đang chảy rất chậm. “Chơi kéo co với chúng mình!” Hikari hét, giọng vui vỡ ra như bong bóng xà phòng. Đặt Aoi cuối hàng, Hikari hét: “Kéo!”, đám trẻ gồm Mary, Thomas, Elsie gắng sức, mặt đỏ bừng, chân đạp mạnh vào đất.
Aoi đứng, không siết dây thừng, không cúi người, không đạp chân. Tay con duỗi thẳng, như một cây cột trong dây thừng. Kết quả: Đội thua, té nhào, òa lên cười. Thomas nhăn mặt, lần đầu giận Hikari: “Tại sao bạn ấy không kéo?” Hikari cười xòa, không phải vì không biết xin lỗi, vì cô không biết lỗi có thể là “không kéo”. “Bạn ấy mới tập! Để bạn ấy học!” Cô nói, giọng của người tin rằng mọi thứ đều có thể học, kể cả “kéo”, kể cả “vui”, kể cả “là bạn”.
Nhưng đêm đó, Hikari nằm trên giường, mắt mở. Cô không ngủ. Cô nhớ cảm giác tay Aoi, không siết, không buông. Nó chỉ... ở đó. Như nắm một dòng nước. Và lần đầu tiên, cô tự hỏi: “Mình không đủ vui cho bạn sao?” Câu hỏi này, cô hỏi không phải với Aoi, cô hỏi thánh giá phía trước. Vì cô biết Aoi không có câu trả lời. Và đó là lần đầu Hikari cảm thấy mình nhỏ bé. Hikari nằm đó, môi nứt, nói mớ: “Aoi... sao bạn không cần... mình đã cho cả màu vàng...”
Khi tỉnh dậy, cô thấy Aoi ngồi đó, trên ghế đá ngoài cửa sổ, không lo lắng, không thăm hỏi, chỉ nhìn vào phòng, ghi nhận “Hikari đang nằm”. Đó là lần đầu Hikari hiểu “không cần” có nghĩa là gì. Nhưng Sơ Agnes thấy điều khác. Bà thấy Aoi ngồi đó 5 tiếng, không nhúc nhích. Thường ngày con chỉ ngồi 2 tiếng rồi đi. Hôm nay dài hơn. Bà ghi nhận trong sổ: Aoi không rời đi khi Hikari bệnh. Không phải lo lắng. Là... gì?
Tối, trong giờ cầu nguyện, Hikari không quỳ với đám trẻ, cô đi đến chỗ Aoi ngồi cuối hàng. Ngồi xuống, cách 3 cm, không nhìn Aoi, nhìn thánh giá phía trước. Thì thầm, không phải với Aoi, mà với không khí: “Mình sẽ ngồi đây. Mỗi ngày. Không cần bạn cười. Chỉ cần bạn... còn đây.” Aoi không quay sang, nhưng cũng không đứng dậy đi, con vẫn ngồi, như ngày hôm qua, nhưng hôm nay có một dữ liệu mới: “Có một đứa trẻ muốn con ở lại.” Con không hiểu “muốn” là gì. Nhưng con ghi nhận. Con để nó ở đó. Và lần đầu tiên, sau 5 năm, con ngồi lại 5 phút lâu hơn bình thường.
Hikari nhìn bàn tay mình, cách tay Aoi 3 cm, không chạm, nhưng cũng không xa. Cô ngẩng lên, cười, lần đầu không phải vui, chỉ là cười vì cần cười, cần cho Aoi thấy “cười” không phải chỉ để vui. Aoi nhìn bàn tay Hikari. Nhìn khoảng không. Nhìn lại Hikari. Con gật đầu. Nhẹ đến không thấy. Nhưng Hikari thấy. Vì cô đang nhìn.
Rồi, lần đầu tiên, Aoi làm một thứ khác. Con không nhìn thánh giá nữa. Con nhìn Hikari, nhìn lâu hơn 3 giây, đủ để Sơ Agnes ở xa thấy và giật mình. Đủ để Cha Thomas nhận ra: Aoi vừa ghi nhận một giá trị mới: “Ở lại.” Tay Aoi di chuyển 1 cm về phía Hikari, không chạm, nhưng không còn là đá nữa, nó là vật thể đang cân nhắc chuyển động. Và trong tay, con đang cầm một chiếc lá vàng, lá rơi từ cây sồi. Con đã giữ nó 3 ngày. Không phải để ghi nhận, con giữ để... đợi. Hôm nay, con đặt nó lên tay Hikari, không nói, không nhìn, chỉ đặt xuống rồi rút về. Nhưng Hikari cảm thấy. Nó ấm.
Sơ Agnes đứng xa, nhìn thấy. Bà ghi vào sổ: Aoi vừa cho đi một vật không thể đo. Lần đầu tiên trong 5 năm, con phản hồi thay vì ghi nhận. Hikari khóc. Không phải khóc vì buồn, khóc vì không hiểu sao mình không đủ. Nhưng cô cũng cười, cùng lúc, nước mắt và nụ cười hòa vào nhau, như mưa nắng. Vì cô biết, dù không đủ, cô vẫn sẽ ngồi đây. Và có một chiếc lá vàng trong tay.
Và như thế, trong căn phòng đầy những đứa trẻ mất dần Ma Lực cho Ma Cụ, một cô bé còn nguyên vẹn đã học rằng: có những người không cần vui, nhưng vẫn cần có người ngồi cạnh. Và đôi khi, không cần làm gì cả. Chỉ cần còn đó. Như nắng. Như gió. Như lá vàng. Như Hikari.
0 Bình luận