Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp đã giê-
…
Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp tưa ngụ tại một quốc gia nằm ở phía Bắc địa cầu. Cho đến một ngày, cô công chúa ấy đã rời khỏi chốn nguy nga, băng qua muôn vàn hẻm núi hiểm trở, vượt qua hàng nghìn đồi tháp cao vút chỉ để tìm thấy hạnh phúc của cuộc đời mình.
Mẩu chuyện nhỏ ấy, dù đã được nghe đi nghe lại hàng trăm lần. Nhưng vẫn khiến cô cảm thấy một sự mới mẻ như thể đây là lần đầu tiên nó được kể.
Tại một lớp học nhỏ nơi ánh chiều tà dễ dàng chiếu xuyên qua khung cửa sổ, có một cô bé đang cặm cụi vẽ từng nét nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng tinh. Những mảng hồng nhẹ nhàng kết hợp với màu vàng êm dịu đã dần tạo thành hình một nàng công chúa xinh xắn bước ra từ trí tưởng tượng của một đứa trẻ bảy mươi hai tháng tuổi.
Lux nhanh nhảu tô từng đường nét cuối cùng trước khi cầm bức tranh lên và đo đi đo lại tựa như một họa sĩ thật thụ. Sau một hồi đắn đo, cô cho rằng bản thân vừa tạo nên một tác phẩm “nghệ thuật” ngang tầm thế giới, và chuẩn bị đi khoe với các bạn cùng trang lứa khác.
“Cậu lại vẽ nàng công chúa đấy à?” Một giọng nói vang lên phía bên cạnh cô.
Lux quay đầu lại chỉ để bắt gặp một cô bé với mái tóc xanh đen tuyệt đẹp trông hệt như bầu trời đêm đầy sao. Ánh sáng từ khung cửa sổ hắt vào càng làm nó phát sáng và lấp lánh hơn bao giờ hết. Sophia, người bạn thân nhất của Lux, nhìn vào bức tranh và nói bằng giọng có chút rụt rè như thể cô ấy đang thú nhận một hành động phi pháp.
“Tất nhiên rồi! Cô ấy là nhân vật tớ yêu thích nhất mà. Vậy cậu thấy sao?” Lux liền đáp lại, đôi mắt cô dường như tự động sáng lên.
“Tớ thấy cũng tạm được.” Sophia cười gượng đáp.
Cảm thấy chưa hài lòng với câu trả lời trên, Lux liền bật dậy khỏi ghế, tiến tới bàn giáo viên. Nhưng thật kì lạ, người dạy vẽ chỉ lặng lẽ nhận lấy bức tranh từ tay Lux rồi cười trừ. Dù cố nán lại thêm một chút lâu nữa, nhưng tiếc rằng Lux chẳng nhận được lời khen mà cô mong đợi.
Cô bĩu môi khiến cặp má phồng lên, Lux hậm hực quay về chỗ ngồi của mình. Hiện tại, cô đang tham gia vào một lớp dạy vẽ trong lúc chờ đợi bố mẹ tới đón. Nhiều bật phụ huynh vì tính chất công việc, mà đã đưa con em mình vào các lớp học như thế này để có thể yên tâm đi làm.
Lux không biết bố mẹ mình đang làm công việc gì. Cô chỉ biết rằng mỗi khi bản thân gặp họ, thì y như rằng trên cơ thể hai người cũng xuất hiện những vết trầy xước mới, hoặc đôi khi là cả những vết thương đã được băng bó cẩn thận. Bố mẹ cô luôn giải thích rằng chúng chỉ do sơ ý trong công việc, và kêu cô không cần quan tâm tới chúng. Rất nhiều lần Lux cũng đã tự hỏi rằng họ đang làm nghề gì, nhưng đáp án chưa bao giờ đến với cô.
Mông vừa chạm tới mặt ghế, những hơi thở dài tựa như một con sông không có điểm dừng tràng ra từ đôi môi nhỏ xinh của Lux. Sophia bên cạnh thấy thế cũng khẽ nghiêng người rồi an ủi cô bằng vài lời nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, cảm giác chán nản ấy chẳng tồn tại bao lâu trước khi bị đàn áp bởi một giọng nói nhẹ nhàng vang lên nơi cánh cửa.
“Lux ơi, có phụ huynh đón.”
Mọi muộn phiền như không cánh mà bay, Lux nhanh chóng cất bộ dụng cụ vẽ của mình vào chiếc cặp hồng nhỏ nhắn xinh xinh. Cô khẽ chào Sophia và vị giáo viên rồi chạy tung bay tới cửa.
Lux ôm chầm lấy mẹ cô, người bà toả ra một mùi khá đặc trưng không rõ có thể gọi là thơm hay không. Từng sợi tóc vàng óng, mượt mà bay lả tả theo từng tia nắng chiếu xuống tựa như đang được bầu trời chải chuốt.
“Chúng ta về thôi.” Giọng mẹ cô vang lên như dư âm của vị thiên sứ giáng thế.
“Vâng!”
.
Một bóng người dần hiện ra trong một góc phòng, càng đến gần ta càng nghe rõ những tiếng sột soạt như có thứ gì đang bị kéo lê rồi cọ sát với mặt đất. Theo sau là những tiếng lí nhí kỳ lạ trông chẳng giống ai.
“Hãy mau thả nàng công chúa của ta ra!” Một giọng trầm cứng vang lên, nó cố tỏ ra vẻ uy nghiêm nhưng lại có nét non nớt hệt như một bé gái đang cố bắt chước giọng của một đáng nam nhi.
“Ha ha, ngươi có giỏi thì hãy đánh bại ta đi!” Tiếng của một người khác cất lên, lần này nó trầm và khô hơn.
“...”
“A, mình muốn ra ngoài chơi.” Lux chán nản kêu lên.
Cô nằm bệt ra đất, mặc kệ cho hai món đồ chơi trong tay lăn lóc ra giữa căn phòng. Cô bé ngước mắt nhìn lên trần nhà nhằm tìm kiếm chút niềm vui mỏng manh. Nhưng nơi ấy chỉ có những mảng sơn trắng vô hồn, chẳng thể khơi gợi trong cô nổi một tia hứng thú.
Lux thở dài ngao ngán, bố mẹ đã nói rằng hôm nay cô phải ở yên trong phòng. Bởi lẻ họ phải tiếp một vị khách “không mấy thân thiện với trẻ con”. Ban đầu, cô nghĩ nó sẽ là một nhiệm vụ dễ như trở lòng bàn tay. Nhưng đời không như mơ, việc ở yên trong phòng là quá ngột ngạt đối với một đứa trẻ luôn tìm kiếm cho mình những điều mới lạ và náo nhiệt.
Ánh mắt Lux bỗng chạm vào đống giấy trắng nằm ngổn ngang khắp sàn nhà. Cô ưỡn người cố với lấy một trong số chúng. Nó là một trong những bức tranh gia đình chưa hoàn thiện mà cô đã tự vẽ trong lúc rãnh rỗi. Tuy nhiên chỉ vừa nhìn thoáng qua, Lux đã khẽ nhăn mặt.
Không phải vì cô ghét gia đình mình. Chỉ là… Cô cảm thấy nó đang thiếu một thứ gì đó.
Thiếu một thứ gam màu, một thứ màu sắc mà khi ai nhìn vào cũng có thể thấy gia đình cô hòa thuận và hạnh phúc đến nhường nào. Đến mức những con người khó tính nhất cũng phải cúi đầu thừa nhận.
Tầm nhìn cô lại dời sang đống giấy kia một lần nữa.
Nhưng dù đã thử bao nhiêu màu bút, dù cô đã sử dụng đôi mắt tinh tường của một họa sĩ tài ba tự xưng. Lux vẫn chẳng thể tìm ra màu sắc phù hợp cho bức tranh ấy.
Sự khó chịu rồi cũng chạm đến giới hạn của nó. Cô rên lên vài tiếng cằn rằn khó nghe rồi ngồi bật dậy. Chán nản sinh nông nổi, Lux bứt rứt bò về phía cánh của gỗ, dù như thế nào ít nhất cô cũng phải thấy được khuôn mặt của kẻ ghét trẻ con kia.
Vừa bò một cách chậm rãi để không phát ra tiếng động, cô vừa nghĩ tới hình ảnh một tên đầu gấu dữ tợn, xăm trổ đầy mình chuyên bắt nạt trẻ con mà Lux coi được trên Tv.
Khi đã đến trước cửa phòng, cô nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa và khẽ hé mắt nhìn qua khung cửa nhỏ.
Từng giọt nước chậm rãi tích tụ, trước khi phình to tạo thành những ngụm lớn rồi rơi xuống đống chén đũa đã ngâm trong dung dịch tẩy rửa suốt hàng giờ liền. Từng giọt, từng giọt tạo nên những tiếng ọp ọp đều đặn đến mức phi lý, đủ khiến ai nấy sởn cả gai ốc. Bộ bàn ghế gỗ trong phòng ăn bị bóng tối gặm nhấm làm mất đi sắc màu vui tươi vốn có.
Căn phòng vẫn nét ảm đạm như thuở đầu, vẫn là cái hương thơm nồng nặc như mùi cá chết thoang thoảng trong không khí, vẫn là những lớp bụi bám chặt vào từng ngóc ngách như một căn nhà bỏ hoang. Phải, nó vẫn là căn hộ mà cô biết kể từ khi đến đây, nhưng dường như hôm nay có một sự khác lạ. Không phải theo hướng tích cực, mà ngược lại còn khiến nơi đây u ám hơn gấp hàng vạn lần.
Giữa chiếc hộp ngập trong biển đen ấy, ba mảng màu nâu, vàng và trắng lờ mờ hiện ra. Nhưng điều khiến cô chú ý tới chính là sắc trắng kia, từng sợi tóc trắng xóa chảy dài trong không gian. Nó thoát ẩn thoát hiện tựa như một kẻ đi săn đang rình rập con mồi.
Mái tóc dài, nhưng nếu nhìn kĩ thì ta có thể thấy nó thuộc về một người đàn ông. Hắn mặc một bộ đồ đen tuyền, dưới góc nhìn của Lux, cô chỉ có thể thấy được mái tóc và nhiều lắm là vài phần da bị hở ra ngoài.
Lux cố lắng nghe họ đang bàn luận về điều gì. Tuy nhiên không may là phòng của cô lại cách quá xa nơi họ đang trò chuyện, khiến những mảnh âm thanh chưa kịp tới được chỗ cô mà đã biến mất.
Cô khẽ nhích người ra phía trước.
Ngay khoảnh khắc ấy, người đàn ông đột ngột quay mặt về phía cô.
Lux giật bắn người. Cô đóng sầm cửa.
Hồn cô dường như bị kéo bật ra khỏi thể xác, tim đập loạn xạ đến mức tưởng chừng có thể sẽ xé toạc lồng ngực để thoát ra ngoài bất cứ lúc nào.
Chỉ trong một khắc cô đã thấy nó.
Ánh mắt sắc liệm tựa như được đúc từ hàng trăm cây gai, như thể chỉ cần một cái liếc thôi cũng đủ để xuyên thủng qua da thịt. Hắn cười khi nhìn thấy cô, một nụ cười quái dị và méo mó, điên loạn hơn bất cứ thứ gì tồn tại.
Mồ hôi chảy xuống như thác khi nhớ về nó. Từng giọt nước lạnh lẽo ngấm sâu vào tận xương tủy, tê dại như đang có cả đàn kiến cắn xé vào da.
Hắn đang cười cái gì?
Tại sao hắn lại cười?
Cô không biết, cô không muốn biết.
Nhưng khủng khiếp hơn tất cả, đằng sau bóng lưng hắn… Những góc tối nhất của căn phòng dường như đều tập dồn tụ lại nơi đó, tạo nên những vệt đen sâu thẳm và vô định như miệng hố không đáy.
Trong mắt cô, miệng hố đen kia trồi lên những hình nhân dị dạng, chúng cọ ngoạy, chen chút như những con giòi tranh nhau từng miếng thức ăn. Những tiếng rên rỉ thay nhau vang vọng trong đầu cô tựa như chiếc radio cũ đang phát những đoạn băng nhiễu sóng.
“Cứu t–”
“Giết h–”
“Tha t–”
Dù đã đóng cửa lại, dù đã báu chặt cả hai tai. Nhưng chúng vẫn dội lên như thể đang có ai đang thều thào ngay bên cạnh cô.
Lux cắn chặt môi, vị tanh của máu tràn ra nơi đầu lưỡi. Cô cảm thấy hối hận vì đã không nghe lời bố mẹ. Hai vai cô rung lên không kiểm soát. Những ngón tay siết chặt hơn, như thể chỉ cần buông ra thì mọi thứ sẽ tràn vào và nghiền nát cô.
Bất chợt, đồng tử cô giãn to khi thấy căn phòng trước mặt chảy ra như lớp nhựa dẻo bị nung quá lửa. Trần nhà nhỏ giọt xuống, rồi bị kéo dài thành chất lỏng đen sệt rơi xuống sàn. Mỗi lần như thế lại khiến mặt đất co giật và sinh ra những sinh vật nhầy nhợm, gớm ghiếc như thể mặt đất đang tự sinh sôi.
Lux định hét lên. Nhưng chưa kịp phát ra âm thanh nào đã bị một cánh tay đen kịt trồi lên từ hư vô siết chặt lấy cổ. Ngay sau đó, những bàn tay khác cũng xuất hiện rồi đồng loạt quấn lấy tay chân Lux.
Căn phòng tan chảy nhanh hơn, đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những bức tường bị bóp méo, các khung ảnh gia đình cong vênh rồi kéo dài thành những khuôn mặt dị dạng. Nụ cười cô biết bị kéo giãn, đôi mắt trong ảnh phình to lên, nhìn thẳng vào cô như một thứ chưa từng là con người.
Họng Lux co rúm lại.
Không khí bị chặn đứng nơi cổ như thể có một cánh cửa vô hình vừa sập xuống. Phổi cô co thắt dữ dội.
Bàn tay siết chặt hơn. Cổ cô phát ra một tiếng rắc khô khốc. Thế giới trước mắt rung lên dữ dội.
Không thở được.
Không…thở…được.
Lux cố hít vào, nhưng lồng ngực chỉ phồng lên yếu ớt. Không khí ở ngay đó, ngay trước mặt cô, nhưng lại không cách nào chạm tới.
Cô há miệng. Không có gì đi vào.
Cô cố đẩy hơi thở còn sót lại ra ngoài để lấy nhịp mới, nhưng phổi đã trống rỗng. Chỉ còn đó cảm giác bỏng rát lan khắp ngực, như từng thớ thịt đang bị xé toạc từ bên trong.
Đốm đen xuất hiện nơi rìa mắt. Chúng lan nhanh, nuốt chửng mọi thứ cô thấy. Tai cô ù đi, tiếng máu dội lên làm át cả thế giới bên ngoài.
Lux giãy giụa.
Cơ thể cô co rút dữ dội, bản năng sinh tồn bùng nổ trong tuyệt vọng. Nhưng những cánh tay kia chẳng chịu buông tha.
Nước mắt trào ra không kiểm soát, cay nồng như bị kim đâm vào hốc mắt. Não cô rung lên, suy nghĩ vỡ vụn thành những mảnh không tên.
Mí mắt Lux dần nặng trĩu.
Thế giới dần tối lại.
Những sinh vật kinh tởm kia cứ thế tiến lại gần hơn, gần hơn, rồi gần hơn nữa. Rồi gần đến mất nuốt chọn cơ thể của một trẻ tiểu học.
.
“Vậy mọi chuyện xảy ra như vậy sao?” Sophia trả lời với giọng điệu nửa sợ hãi, nửa còn lại thì nghi hoặc.
“Đứng vậy, cậu phải tin tớ!” Lux vội vàng đáp.
“Chắc chắn là do người đàn ông đó.”
“Nhưng chuyện gì xảy ra sau đó? Cậu nói bị lũ quái vật bao phủ rồi mà?” Vừa nói Sophia vừa thu dọn những cây cọ và hộp màu của bản thân.
“Tớ… Không biết nữa.” Lux cười gượng, cô đưa tay gãi nhẹ má như thể cũng không tin những gì mình nói ra “Lúc tỉnh dậy chỉ thấy bố mẹ tớ thôi.”
Sophia bỗng khựng lại một nhịp như thể vừa nhớ ra một thứ gì đấy. Song, cô nói tiếp “Tớ nghĩ không phải ai có khuôn mặt dữ tợn cũng là người xấu đâu.”
Sau đấy, Sophia kể cho cô nghe rằng cô ấy cũng gặp được một người có ngoại hình gần giống mô tả của Lux. Nếu có gì khác, thì có lẽ là thay vì đi dọa trẻ con hắn lại giúp Sophia tìm lại chú chó cưng đi lạc khi cô đang chơi trong công viên.
Không rõ mọi chuyện xảy ra ngọn ngành ra làm sao, bởi phụ huynh Sophia đang đứng chờ trước cửa và họ dường như có gì đó rất sốt ruột trong lòng. Chính vì thế Lux cũng chỉ nghe được một mảnh rời rạc của câu truyện.
“Chắc cậu chỉ tưởng tượng thôi.” Sophia đeo lên mình chiếc cặp đỏ rồi nói tiếp “Vậy gặp cậu sau nhé.”
Lux không đáp lại mà chỉ khẽ gật đầu.
Bởi lẻ, tầm nhìn cô bỗng hiện đang đổ dồn về thứ trồi lên phía sau người bạn thân của cô. Những vệt đen trồi lên tựa như làn khói đặc bốc lên từ một căn nhà cháy, chúng cứ bay lên cho đến khi hội tụ thành những đốm nhỏ li ti trước khi biến mất trong không khí.
Cô bất giác nhìn xung quanh. Nhưng mọi người đều bình thường, không ai là có dấu hiệu dị tượng giống như Sophia.
Ngoại trừ… Bố mẹ cô ấy.
Hơn nữa, họ dường như không thể thấy cột khói đen ấy. Bởi nếu có, lớp học đáng ra phải náo loạn hết cả lên. Nhưng sự thật là mọi người vẫn mải miết với những bận rộn riêng.
Lux cảm giác có chút bất an trong lòng, cảm xúc ấy không rõ ràng mà chỉ như cơn gió nhẹ thổi qua bãi cỏ khô. Không, không phải cô thờ ơ với người bạn của mình, chỉ là cô đã thấy trường hợp này quá nhiều lần đến mức nó không còn đủ sức khiến cô kinh ngạc nữa.
Cô chẳng thể hiểu nổi nó có ý nghĩa gì, chỉ biết là nó đã xuất hiện sau ngày định mệnh hôm trước.
Đột nhiên, cơ thể Lux cứng lại như bị đổ chì, từng khớp xương khóa chặt vào nhau tạo thành một nhà tù không thể trốn thoát. Cô liên tục đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ đều dừng lại, học sinh, giáo viên dạy vẽ đến cả một con ruồi còn đứng yên giữa không trung!
Không một tiếng động. Không một hơi gió. Chỉ có sự im lặng, đến mức cô có thể nghe rõ tiếng máu chảy dồn dập trong tai mình.
Bất chợt, một gã đàn ông mặc áo đen để cằm lên vai cô, những sợi tóc trắng rủ khiến người ta chẳng thể thấy tận tình khuôn mặt hắn.
Hắn tiếp tục sờ quanh cơ thể cô, chậm rãi và tỉ mỉ hệt như một gã biến thái đang lần mò từng ngóc ngách. Những ngón tay vô hình lướt qua vai, trượt xuống eo, vòng qua hông, và rồi dừng lại trước ngực trái.
Lòng ngực cô thắt lại theo từng nhịp di chuyển của hắn. Nó ớn lạnh, ghê tởm đến mức cô ước mình chưa được sinh ra. Mồ hôi vã ra từ trán. Cô cố hít thở nhưng lại nặng nề vô cùng, như thể cô đang cố nôn ra một vật nào đó nghẹn lại trong họng chứ không phải là không khí nữa.
Hắn cúi sát lại rồi thì thầm vào tai cô.
Đồng tử cô giãn ra như thể chưa thể tin vào những thứ bản thân mới vừa mới nghe được.
Rồi mọi thứ dần dãn ra.
Âm thanh là thứ trở lại đầu tiên, mang theo đó những âm thanh cọ sát của ghế mà mặt sàn, tiếng bút cọ va vào lọ thủy tinh, tiếng thì thầm rời rạc của những học sinh phía cuối lớp. Thời gian lại tiếp tục trôi như thể chưa từng có điều gì bất thường xảy ra.
Lux gục mạnh xuống bàn.
Cô há miệng, đớp lấy từng ngụm không khí một cách tham lam. Trong mắt cô, mọi thứ nhòe đi rồi chậm rãi lấy lại hình dạng. Những đường nét méo mó rồi cũng dần trở nên quen thuộc.
“Lux? Cậu ổn chứ?” Giọng nói của ai đó vang lên, nghe như vọng từ cuối một đường hầm dài.
Lux cố gắng ngẩng đầu, nhưng cổ cô nặng trĩu như thể vẫn còn một bàn tay vô hình đang ghì chặt xuống.
“Em không sao chứ?” Giáo viên dạy vẽ bước lại gần, đặt tay lên vai cô.
Tuy nhiên, một cái chạm nhẹ ngay bây giờ cũng đủ khiến Lux giật mình. Vai Lux tự động co rúm lại, tim đập loạn xạ. Cơ thể cô tự phản ứng trước cả khi ý thức kịp hiểu. Cô lắp bắp điều gì đó mà chính cô cũng không nghe rõ mình vừa nói gì.
“Chắc là hơi mệt thôi ạ.” Giọng nói nghe trơn tru và bình thường đến mức đáng ngờ.
Lux nhìn xuống bàn tay mình. Chúng vẫn còn run, cảm giác lành lạnh của những ngón tay kia vẫn chưa tan hết. Cô nhìn quanh lớp học. Mọi người vẫn cười nói, vẫn vẽ những bức tranh còn dở, vẫn sống trong một thế giới nơi thời gian trôi liền mạch và an toàn.
Chưa kịp nghỉ ngơi được bao lâu, cả bố mẹ Lux bỗng đến đón cô. Hôm nay trông họ có phần đến trễ và mệt mỏi hơn thường ngày. Lux tò mò hỏi nhưng họ lại im lặng trước thắc mắc của cô. Theo đó cũng không thắc mắc gì hơn. Hai người, mỗi bên nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, như thể họ đang giữ trong tay mình một thứ quý giá nhất trên đời.
Tuy nhiên, Lux lại chẳng mấy nhẹ nhõm.
Bởi…
Nó giống như những gì hắn nói.
Ánh chiều tà rọi xuống làm in lên mặt đất hình bóng ba người, chúng bồng bềnh tựa như mặt biển mùa đông. Ba người cứ bước tiếp, trước khi hình bóng họ hòa làm một với những tia nắng vàng đậm.
.
Mấy ngày hôm nay thật kỳ lạ, đến cái mức Lux còn chẳng thể nhận thức được bản thân đang ở trong giấc mơ hay thực tại nữa. Cô ngẩng đầu dậy, mọi thứ vẫn như thuở đầu, vẫn là dãy bàn ghế tưởng chừng kéo dài đến vô tận, vẫn là những cậu học sinh miệt mài với tác phẩm của mình, và vẫn là những giảng viên hết mình với công việc.
Nhưng… Họ là ai vậy nhỉ?
Lux đưa mắt nhìn một cậu bạn ngồi cách cô một dãy bàn. Từ đâu, một làn khói đen kịt không chờ lệnh ai mà tự tụ tập thành một khối trước khuôn mặt của cậu học sinh. Những vệt đen quấn lấy nhau tạo thành một chữ “X” khổng lồ che phủ hoàn toàn diện mạo của người đối diện.
Nó không chỉ xảy ra với cậu ta, mà tất cả mọi người xuất hiện trong tầm mắt cô đều chung số phận. Lux mệt mỏi liếc sang người ngồi bên cạnh mình, và tất nhiên, kể cả người bạn thân nhất của cô cũng không ngoại lệ. Không, cô còn không thể chắc chắn rằng người đó có phải Sophia hay không nữa.
Thậm chí là cả giới tính là nam hay nữ cô cũng chẳng thể phân biệt được. Hiển nhiên, cô không thể nào hỏi cậu ta có phải Sophia hay không được. Câu hỏi ấy nghe quá kỳ quặc.
Mọi thứ đang dần trở nên lạ lẫm và xa vời với Lux.
Đúng như những gì hắn nói…
Cô thở dài rồi quay về với bức tranh của mình. Lần này, Lux vẫn vẽ nàng công chúa như những lần trước, thậm chí cảm giác lần này nó còn đẹp và chỉnh chu hơn. Tuy nhiên trong mắt cô, dù đã sử dụng biết bao nhiêu màu bút chì khác nhau, thứ hiện ra chỉ là hai màu đen trắng.
Phải rồi…
Vẫn y như những lời hắn nói.
Âm thanh, màu sắc đều đã rối loạn đến mức cô chẳng thể được coi là một đứa trẻ bình thường được nữa.
Dĩ nhiên…
Vẫn giống như lời hắn nói.
“Lux ơi, có phụ huynh đón.” Một âm thanh quen thuộc lại vang lên, nhưng lại chẳng khơi gợi nỗi niềm vui nào trong cô.
Lux lặng lẽ dọn dẹp sách vở, vẫy tay chào những con người mà cô còn chẳng biết họ là ai. Hôm nay, người đến đón là bố cô… Hay mẹ nhỉ? Mặc cho mình một bộ đồ đen từ đầu cho đến chân, gương mặt vẫn đang bị phủ trong lớp khói đen dày kịt. Lux nắm lấy tay người ấy, cảm giác có hơi khác thường ngày nhưng cô lại chẳng còn tâm trạng để quan tâm nữa.
Cô cứ bước theo bóng lưng của người ấy cho đến khi mọi thứ quanh cô dần bị biến đổi.
Mặt trời dần bị che lấp bởi một màu đen kịt, mọi ánh sáng từ nó thoát ẩn thoát hiện trước khi biến mất hoàn toàn khỏi không gian. Mỗi bước chân cô đặt xuống lại vang lên những tiếng tõm tõm như thể cô đang bước đi trên mặt nước vô hình.
Mọi thứ xung quanh đã bị bao trọn bởi một màu đen như mực, từng mảnh tối cứ thế uốn lượng, trồng chéo lên nhau và ghép lại tạo nên những bức tường cứ ngỡ như có thể kéo dài đến vô tận. Cô đưa mắt lên phía trên. Nhưng ngay cả nơi đáng lẽ ra là bầu trời cũng đã bị nhuộm trong màu đen đặc, như thể ở nơi đây, khái niệm về bầu trời chưa từng được tồn tại.
Cô không tự hỏi đây là đâu, cũng chẳng băn khoăn vì sao lại ở nơi này. Những câu hỏi ấy chưa từng tồn tại trong tâm trí cô. Bởi một lý do thật kỳ lạ là cô không có cảm giác sợ hãi hay lạ lẫm trước không gian này.
Đột nhiên, một cảm giác ấm ướt rơi thẳng xuống đỉnh đầu khiến cô khựng lại. Cô ngước mặt lên chỉ để thấy cả không gian xung quanh đang dần tan chảy tựa như miếng sáp bị đốt. Chất lỏng đen đặc chảy dọc xuống lòng bàn tay cô, chúng tiếp tục tuôn ra cho tới lúc ngập cả bản tay của cô bé mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Một làn lạnh dễ chịu lan ra, bò dọc theo từng sợi dây thần kinh của cô. Cảm giác ấy nhẹ nhàng và êm ái như một cái ôm vô hình… Và lạ lùng thay, nó khiến cô cảm thấy vui vẻ. Thứ khoái cảm mơ hồ ấy len lỏi vào tận những góc sâu nhất của tâm trí Lux, nó sinh sôi rồi lan rộng như một cơn dịch không có cách nào khống chế.
Cô đưa tay lên, để dòng chất lỏng đen ấy chạm vào mình nhiều hơn. Để nó len qua từng khe hở, trường dọc theo làn da, bao phủ lấy sự tồn tại mong manh của cô. Phải, cô đã “nghiện” nó mất rồi.
“Thật đáng tiếc nhỉ?” Một giọng nói vang lên khiến mọi giác quan của Lux như bị bóp nghẹt.
Lux giật mình bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Cô vội vàng quan sát xung quanh. Một căn phòng cũ kỹ hiện ra, lớp bụi dày phủ kín từng ngóc ngách như thể không có ai đặt chân tới suốt nhiều năm. Mạng nhện dày đặc đến mức khiến người ta lầm tưởng nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Từ những góc nứt vỡ của sàn gỗ trồi lên những sinh vật lông lá với chiếc râu dài.
Căn phòng phía trước dường như không hề chuyển động, nhưng có thứ gì đó trong không khí khiến cô cảm thấy nó đang quan sát mình. Những tiếng cọt kẹt vang lên giữa không gian tĩnh khiến lông trên người nhảy cẫng lên.
Lux nhìn về nơi phát ra thứ âm thanh kia, nhưng cô lại ước bản thân chưa từng làm thế.
Ba bóng đen xuất hiện trước mặt cô, chúng lơ lửng như những oan hồn bị đánh thức khỏi giấc ngủ vĩnh hằng. Trên người chúng, những chất lỏng đỏ tươi chảy dài xuống, ngoằn ngoèo và uốn lượn tựa như một con rắn đang quấn lấy con môi. Từng giọt, từng giọt rớt xuống sàn làm vang lên những tiếng lách tách.
Ánh sáng phút chốc lóe lên, làm phơi bày toàn cảnh khung cảnh phía trước. Ba màu nâu, vàng và đen phản chiếu lờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt như tàn tro còn sót lại sau một vụ hỏa hoạn.
Khuôn mặt họ trắng bệch, từng lớp da bong ra hệt như lớp vảy của loài bò sát bị cạo sạch. Đặc biệt, ngay trái tim họ bị khoét một lỗ rất sâu. Sâu đến mức nếu nhìn qua thì có thể thấy cả khoảng không đằng sau sau.
“Bố… mẹ…?” Lux không nhận ra mình đã cất tiếng từ lúc nào. Âm thanh đó nghe xa lạ, như thể không phải giọng của cô mà là tiếng vọng từ một nơi rất sâu trong đầu. “Và cả… Sophia?”
Ngay khi từ cuối vừa thốt ra, không khí quanh cô chợt lạnh hẳn đi. Một cảm giác buốt giá lan dọc bàn tay, nhưng Lux không dám cúi xuống ngay. Bởi cô biết trước thứ đó là gì.
Nhưng cuối cùng, cô vẫn nhìn.
Lòng bàn tay cô đỏ sẫm. Máu không chảy ào ạt, mà rỉ ra chậm rãi, như thể cơ thể đang nhắc nhở rằng cô vẫn còn sống.
Ánh mắt cô hoảng loạn đảo khắp căn phòng. Những vệt đỏ được phủ kín bốn phía, từng nét lớn nhỏ khác nhau tạo nên một bức tranh được vẽ nên từ một kẻ tâm thần. Căn phòng ngập trong mùi tanh nồng kinh tởm, khiến ai bước vào cũng sẽ liền khiến họ nôn mửa ngay lập tức.
Không, không, không, không.
Những tiếng thì thầm vang lên trong đầu cô. Lux không rõ đó là suy nghĩ của mình hay giọng nói của ai khác đang mượn tâm trí cô để cất lời. Cô dồn hết toàn bộ lực vào ngón tay, báu thật chặt vào gương mặt mình nhằm tìm kiếm một hy vọng nhỏ nhoi rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng đáng quên.
Nhưng thứ đáp lại cô chỉ là cơn đau nhức.
Nước mắt cô trào ra, nặng nề như đang kéo theo cả bầu trời. Tiếng khóc bật ra khỏi lồng ngực, nó vang vọng khắp căn phòng nhỏ, rồi bị bóp méo trong lúc dội lại khiến nó nghe giống như tiếng cười ghê rợn của một con quỷ dữ.
“Họ đã rất cố gắng để bảo vệ ngươi.” Một giọng nói vang lên làm tim cô giật bắn ra ngoài. Cô quay ngoắt về phía giọng nói phát ra.
Có một người đứng đấy, hắn khoác bộ y phục đen tuyền, đen đặc đến mức dường như nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh. Mái tóc trắng dài buông xõa xuống, từng sợi khẽ lay động dù trong căn phòng hoàn toàn không có gió. Khuôn mặt hắn bị một lắp khói đen bao phủ tạo thành một hình chữ X khổng lồ.
Hắn là ai? Cô đã gặp hắn chưa?
Từng dòng suy nghĩ chạy dọc qua cô, từng sợi dây thần kinh lật tung cả bộ não ra để tìm bất cứ hình ảnh nào về người kia. Nhưng không, Lux chẳng nhớ bất cứ thứ gì về người trước mặt.
“Nhưng việc chống lại tổ chức đã là án tử cho họ rồi.” Hắn nghiêng đầu “Thật đáng tiếc làm sao.”
Bất chợt, hắn tiến một bước về phía trước. Ngay khoảnh khắc ấy, dường như Lux đã thấy vô số bóng người đứng sau lưng hắn.
Lux theo bản năng mà lùi về sau nhưng lại bị bức tường chặn lại. Không còn đường lui khiến toàn thân cô căng cứng, từng sợi lông xù lên, căng thẳng chờ đợi hành động tiếp theo của hắn.
Người ấy giơ bàn tay mình lên, từng ngón tay thon dài và trắng đến mức không giống như của tay người sống, rồi đặt lên đầu cô. Không gian xung quanh bỗng lại trở nên mờ nhòa tựa như mặt kính lâu ngày không được vệ sinh. Cô cố giữ tỉnh táo, nhưng tâm thức đã trượt dần vào bóng tối lúc nào không hay.
“Đừng lo.” Giọng hắn thì thầm, dịu dàng đến rợn người. “Chúng ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”
…
Ngày xửa ngày xưa, có quốc gia nằm ở phía Bắc địa cầu. Cho đến một đêm, khi đó máu nhuộm đỏ hoàng cung và cả hoàng tộc đã bị xóa sổ không còn một ai. Sự kiện ấy khiến cho đất nước rơi vào tình thế khủng hoảng, các quốc gia láng giềng tranh nhau từng miếng đất, người dân nằm bệt trên đất như rơm rạ.
Tuy nhiên, giữa đống đổ nát ấy vẫn lấp ló hình bóng một nàng công chúa bước ra từ phía cung điện. Toàn thân cô ta bị bao phủ bởi một thứ chất lỏng nhầy nhụa, làn da xinh đẹp chằng chịt những vết thương nghiêm trọng.
Nhiều người cho rằng chính cô ấy chính là hung thủ, là kẻ phản bội đã hủy diệt cả một vương quốc. Một số khác lại cho rằng cô ấy chỉ là một con rối và bị một thế lực mạnh mẽ hơn kiểm soát.
Nhưng sự thật chưa bao giờ được làm sáng tỏ. Bởi lẽ, trước khi bất kỳ phán quyết nào được đưa ra, nàng công chúa đã biến mất không một dấu vết.
Từ đó về sau, những lời đồn bắt đầu lan truyền.
Có người nói rằng họ đã thấy nàng bước đi giữa khu rừng hẻo lánh, nơi ánh sáng không thể chạm tới mặt đất. Có kẻ quả quyết rằng nàng đang ẩn mình trong một ngôi làng bỏ hoang, sống chung với những linh hồn không tên. Lại có người nói nàng đã vượt qua những dãy núi sâu nhất thế giới, nơi chẳng ai từng trở về nguyên vẹn.
Mỗi câu chuyện được kể lại đều khác nhau.
Mỗi lần truyền miệng, sự thật lại bị bẻ cong thêm một chút.
Và rồi cuối cùng, người đời thống nhất với nhau một phiên bản dễ chấp nhận hơn cả.
Rằng nàng công chúa ấy không chạy trốn, không lưu vong, cũng chẳng tìm cách chuộc tội. Rằng nàng chỉ đơn giản là đang đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.
0 Bình luận