Phần I: Thế giới hỗn loạn

Chương 04: Bạn gái

Chương 04: Bạn gái

Chẳng biết đã nằm bao lâu, Sparrow cảm thấy  uể oải. Hắn hơi nuốt nước bọt liền cảm thấy cơn đau ở cổ nhói lên.

Cơn đau khiến hắn lập tức nhớ tới tồn tại vô hình nguy hiểm kia.

Sparrow đảo mắt quan sát căn phòng, hắn liền nhận ra bản thân đang nằm trong một căn phòng của bệnh viện. Xung quanh còn có vài bệnh nhân khác.

Hắn chỉ nhớ lúc đó sau khi thiết lập quy tắc hành động cho Tử Thần Bóng Tối thì hoàn toàn ngất đi, còn việc bản thân bằng cách nào đến được bệnh viện thì không nhớ gì.

Tuy nhiên, việc hắn có thể an toàn nằm ở đấy chính tỏ Tử Thần Bóng Tối có thể ngăn chặn được thứ tồn tại vô hình kia.

Sparrow thở phào một hơi, cẩn thận quan sát những người xung quanh, thấy không ai chú ý tới mới gọi hệ thống.

Hệ thống:

Tên: Sparrow (Tên cũ: Kiều Mạc)

Tuổi: 22 (tuổi cũ: 27)

Tuổi thọ: 2 tháng

Sáng tạo truyền thuyết: 1

Truyền thuyết Tử Thần Bóng Tối (nguy hiểm)

Thần lực: 0

Ma lực: 0

Năng lực: Quỷ nhãn (Cần loại bỏ mắt trái để kích hoạt)

Sparrow nhìn mục tuổi thọ lập tức trấn động, cảm giác toàn thân lạnh buốt. Hắn kinh hãi thốt lên.

"Tại sao chỉ còn hai tháng?"

Nhìn xuống, Sparrow lập tức hiểu ra vấn đề, hệ thống đánh giá Tử Thần Bóng Tối thuộc loại nguy hiểm. Từ những thông tin lẻ tẻ, Sparrow có thể mơ hồ đoán được việc tuổi thọ mất đi chắc chắn có liên quan tới Tử Thần Bóng Tối.

Nghĩ đến bản thân chỉ còn sống được hai tháng, Sparrow gần như suy sụp hoàn toàn, giống như một người bình thường khi nhận được tin bị ung thư giai đoạn cuối.

Trong lúc nhất thời, Sparrow không biết liệu khi đó triệu hồi truyền thuyết có phải là quyết định đúng hay không. Nếu không nhờ sức mạnh truyền thuyết, có lẽ hắn đã bị giết chết rồi.

Nhưng biết bản thân chỉ còn sống được hai tháng thật sự quá đau khổ. Việc phải đếm từng ngày chờ chết không phải chuyện dễ dàng gì. Dù tâm chí Sparrow có kiên định cũng không thể nào chịu được cú sốc này.

Sắc mặt Sparrow tiều tụy trông thấy, trông như già đi mấy tuổi, lớp da mặt căng mịn bỗng chốc xuất hiện vết nhăn của năm tháng.

Một người đàn ông bị gãy chân nằm ở giường bên vô tình nhìn thấy cảnh tượng này, hoảng loạn la lên.

"Quỷ, có quỷ." Người đàn ông vừa hét vừa chỉ tay về phía Sparrow.

Những bệnh nhân khác trong căn phòng lập tức bị tiếng hét gây chú ý, họ nhìn theo hướng chỉ tay của người đàn ông.

Tất cả đều bị cảnh tượng làm cho kinh ngạc, họ nhớ rõ ràng người nằm ở đó là một thanh niên trẻ tuổi. Tại sao bây giờ lại biến thành một người trung niên khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi rồi?

Hiện tượng lão hoá kiểu này đã nằm ngoài nhận thức của con người, trong tiềm thức liền nhận định Sparrow là quái vật giống như những con quỷ trong phim ảnh có thể thay đổi lớp da vậy.

Sparrow cũng cảm thấy nhận được sự thay đổi trên cơ thể, hắn hơi cúi xuống, nhíu mày nhìn da trên cánh tay bắt đầu khô lại.

Chuyện này khiến hắn nhớ tới hiện trạng sau khi chết của nữ sinh kia. Có lẽ nhờ phúc lợi của hệ thống nên quá trình lão hoá đã bị làm chậm lại.

Sparrow muốn giải thích, giọng già nua vang lên: "Tôi không phải..."

Nhận thấy ánh mắt mọi người đang nhìn bản thân như một con quái vật, lòng Sparrow bỗng trầm xuống, nuốt lại lời giải thích, hắn biết dù bây giờ có nói gì cũng vô dụng.

Lúc này, nữ y tá trẻ bên ngoài cũng chú ý tới tiếng ồn ào từ phía trong.

Khi nữ y tá tóc vàng vào kiểm tra cũng bị bộ dạng già nua của Sparrow làm cho hoang mang. Cô nhớ người ở giường đó là một thanh niên da trắng tóc đen cơ mà.

Tại sao mới rời đi một lúc mà da đã nhăn nheo, tóc chuyển thành bạc trắng rồi?

Không giống với người khác, là một y tá, điều đầu tiên cô nghĩ đến là người này mắc phải loại bệnh kỳ lạ nào đó.

Cô vội vàng nói lớn trấn an các bệnh nhân khác: "Mọi người đừng lo lắng, đây chỉ là hiện tượng của bệnh lý thôi."

Tuy nhiên, lời y tá càng khiến họ lo lắng hơn.

Một người phụ nữ lập tức hét lên: "Bệnh như vậy mà các người cũng dám xếp chung phòng với tôi? Lỡ căn bệnh này có khả năng truyền nhiễm sang người khác thì sao?"

Thấy có người lên tiếng mở đầu, những người khác lập tức láo nháo theo.

"Đúng vậy, các cô thật vô trách nhiệm."

"Nếu tôi bị lây bệnh, tôi sẽ khiến cô phải trả giá đắt."

...

Một đống người tay chân chỉ trỏ vào nữ y tá, tuôn ra những lời chỉ trích vô cùng khó nghe.

Cô chỉ nói vậy để trấn an mọi người nhưng không ngờ bản thân lại trở thành mục tiêu công kích của người khác.

Nữ y tá tóc vàng cũng không biết giải thích thế nào, uất ức đến đỏ bừng mặt.

Vốn dĩ Sparrow đã chán nản khi biết bản thân sắp chết, lại nhìn thấy nữ y ta không làm gì sai lại bị người khác mắng chửi khiến hắn cực kỳ bực bội.

"Câm mồm." Từng nếp nhăn trên mặt Sparrow hiện rõ, hắn gầm lên: "Có tin tôi lây bệnh cho mấy người cùng chết luôn không?"

Đám người nghe vậy lập tức im miệng, ai mà muốn bị dính phải căn bệnh quái dị này chứ. Một số người ở gần giường Sparrow vội vàng lùi ra xa, sợ rằng căn bệnh lây qua đường hô hấp.

Cứ hễ liên quan tới tính mạng của bản thân mới biết sợ.

Sparrow nhích mép cười khinh bỉ, nói: "Mẹ kiếp, sao không nói nữa đi."

Đợi một lúc lâu, căn phòng vẫn yên lặng, không một ai đáp.

"Hừ." Sparrow hất chăn trên người ra, nghiêng người đặt chân xuống sàn rồi đi một mạch ra khỏi phòng.

Nữ y tá tóc vàng cũng không thích đám người kia, vội vàng đuổi theo Sparrow ra hành lang. Cô chạy lại gần Sparrow, vội vàng khuyên: "Cậu bình tĩnh đã, đừng nghĩ quẩn, căn bệnh có lẽ có cách chữa khỏi."

Nữ y tá nói câu này cũng có chút chột dạ, bởi cô cũng không rõ tình trạng của người này có phải là bệnh hay không. Mặc dù cô biết khi chưa nắm chắc đã reo rắc hy vọng cho người khác chính là điều tối kỵ trong ngành y, nhưng cô cũng không còn cách nào khác.

Cô thấy người thanh niên này dường như có xu hướng mất kiểm soát hành vi.

Sparrow quay lại nhìn nữ y tá, ánh mắt mới dịu đi, hắn cười nói: "Cảm ơn chị, nhưng chị không cần lo lắng đâu, tại vừa rồi thấy chị vô cớ bị đám người đó chỉ trỏ nên em mới tức giận thôi."

Nữ y ta nghe vậy, không hiểu sao có chút nóng mặt, dường ý định muốn trấn an của cô bị người thanh niên này nhìn thấu vậy.

Cô "khụ" một cái để đổi giọng, bình tĩnh nói: "Cậu vẫn nên quay lại kiểm sức khoẻ thì hơn."

Sparrow cong môi người, ánh mắt chăm chú nhìn nữ y tá, đợi cô nói tiếp.

Bị nhìn như vậy, nữ y tá vô cùng ngượng ngùng, cô không dám nhìn thẳng, ấp úng thừa nhận: "Xin lỗi, thực ra tôi cũng không biết cậu bị bệnh gì, trước đây cũng chưa từng thấy."

Sparrow cười hỏi: "Có khả năng chữa được không?"

Hắn thừa biết đây không phải bệnh, cũng không có cách nào điều trị. Hắn thành ra thế này là do giá trị sinh mệnh bị mất đi, bệnh viện có thể chữa được mới lạ.

Mặc dù hiểu rõ, nhưng khi nhìn vẻ xinh đẹp dễ ngại ngùng của nữ y tá, Sparrow có chút muốn trêu chọc cô: "Chẳng phải vừa nãy chị nói chữa được sao?"

Nữ y tá bị châm chọc tức đến đỏ mặt, giọng cô hơi gắt lên: "Không biết!"

Thấy có vẻ hơi quá đà, Sparrow không định đùa nữa, hắn nghiêm túc nói: "Chị đừng quản nữa, bệnh viên không chữa được đâu."

Nữ y tá cũng ngây người trước thái độ thay đổi đột ngột của Sparrow, tự nhận mình là một y tá tận tâm với nghề, cô cực kỳ ghét cái kiểu thái độ bất cần đời của hắn, cô nghiến răng nói: "Không thử làm sao biết được? Cậu cứ định chết như vậy à? Cậu không cảm thấy đáng tiếc sao?"

Chất vấn xong, nữ y tá gần như muốn thở dốc, cô cảm thấy tức trong lồng ngực. Trên đời này sao lại nhiều người muốn chết như vậy.

Nhìn dáng vẻ tức đến thở dốc của nữ y tá, Sparrow gần như muốn bật cười, đồng thời cũng cảm thấy ấm lòng, thì ra vẫn có người lo lắng cho sống chết của hắn.

Cũng vì vậy nên Sparrow càng không nỡ nặng lời với cô, nếu là người khác có lẽ đã nói "sống chết của tôi liên quan quái gì đến cô, bớt lo chuyện người khác" như vậy sẽ khiến cô trở thành một người vô duyên.

Sparrow thở dài, việc đến nước này, nữ y tá dường như không có ý định buông tha cho hắn, nếu muốn rời khỏi đây hắn đành phải làm kẻ xấu vậy.

Sparrow nghĩ vậy, thái độ lập tức thay đổi, ánh mắt trở nên dâm đãng.

Hắn hơi nhếch mép, ánh mắt không rời khỏi ngực nữ y tá, cười nói vô duyên: "Được thôi, nếu muốn em quay lại, chị phải làm bạn gái em, em muốn chị phục vụ lúc nào chị liền phải có mặt, rất dễ phải không?"

Vốn dĩ khuôn mặt đã già nua lại thêm thái độ vô duyên thích nói lời dâm đãng khiến cho Sparrow chẳng khác gì một tên ghê tởm.

Làm như vậy, ngoài việc khiến nữ y tá cảm thấy hắn là một tên khốn ra, cô sẽ không phải  chịu bất cứ gánh nặng tâm lý nào. Có khi còn thầm chửi hắn là tên khốn đáng chết.

Sparrow không muốn bôi nhọ lòng tốt của cô nên đành tự bôi nhọ chính mình.

Chỉ cần làm nữ y tá này thấy sợ hãi, hắn liền có thể bình yên thoát ra. 

Càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý, Sparrow thầm khen ngợi trí tuệ của bản thân, hắn nóng lòng muốn nghe thấy tiếng mắng chửi nguyền rủa của nữ y tá.

Đợi vài giây trôi qua, Sparrow chẳng nghe thấy gì cả, hắn không khỏi nghi hoặc: Chẳng lẽ tức không nói lên lời?

Khi Sparrow hơi cúi xuống quan sát cô, cả người cảm thấy không ổn.

Hắn vốn đang chờ đợi cơn thịnh nộ của nữ y tá nhưng tại sao trông cô lại rất vui vẻ, thậm chí ánh mắt còn sáng lên mang ý vui mừng.

Hắn đã làm sai ở bước nào? Chẳng phải nên mắng hắn là tên già mập đ*t khốn nạn sao?

Nữ y tá vui mừng nói: "Được thôi, nhớ lời vừa nói đấy, giờ đi theo tôi."

Sparrow còn chưa kịp phản bác đã bị nữ y tá lôi đi, ánh mắt hắn lưu luyến nhìn ra cánh cửa lớn của bệnh viện, cánh cửa có vẻ càng lúc càng nhỏ dần.

Pv: Thời gian này, tác đang bận đọc tổng tài, ngôn lù, nên lúc viết chương có chút cảm nhiễm, các bạn thông cảm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!