Đêm nay là một đêm tốt để giết người.
Ta đã từng nghe ai đó nói như vậy. Mưa sẽ rửa trôi máu, để nó hòa tan vào đất. Tiếng sấm rền sẽ át đi tiếng thét của người sắp chết.
Đứng trong mưa, ta cảm nhận từng giọt mưa tí tách nở tung trên sàn gạch như từng đóa hoa. Cơn gió mang theo cái lạnh xuyên qua chiếc áo tơi làm tâm hồn ta càng trầm xuống.
Ta nhìn thẳng vào đứa trẻ trước mặt. Khuôn mặt non nớt của nó trắng bệt, hàm răng cắn chặt vào nhau để không phát ra tiếng kêu la. Những giọt nước mắt nóng hổi của nó chảy dài trên má hòa vào từng hạt mưa lạnh lẽo rồi rơi xuống chiếc áo thụng đan bằng vải lụa quý giá, giờ đây đã nhuốm đầy máu. Chiếc quần ống dài của nhìn như một mớ bấy nhầy, bởi vì ta đã chính tay đập gãy chân của nó mà.
Ta đâm lưỡi kiếm vẫn còn vài vết máu loang lổ về phía đầu của nó, mũi kiếm dừng lại trước trán của nó một tấc, ta cảm giác chỉ cần cố thêm một chút lưỡi kiếm sẽ có thể xuyên qua da, xương sọ rồi khuấy động phần não nằm bên trong. Quả nhiên vẫn chưa được…
“Hay là tha cho đứa nhỏ này đi.”
Một giọng nữ có chút do dự vang lên bên tai của ta. Ta nheo mắt lại rồi nhìn về phía nàng ta. Nàng là một người xinh đẹp, dù khuôn mặt đã bị che đi bởi tấm vải đen mỏng, nhưng cũng không thể hoàn toàn che giấu những đường nét xinh đẹp. Nàng cũng mặt chiếc áo tơi bên ngoài, bên trong là một thân đồ đen. Cũng chính nàng là người đã giúp ta giết toàn bộ người trong gia tộc này. Lúc này nàng đang cắn chặt môi, đôi mắt có chút hoảng hốt không biết vì sao, bàn tay đặt ở thanh kiếm bên hông có chút thả lỏng.
“Tiên nữ." Ta gọi mật danh của nàng. "Đột nhiên động lòng trắc ẩn à. Đây cũng đâu phải lần đầu tiên ngươi giết người. Mà lý do ngươi đồng ý giúp ta chẳng phải vì thù oán với gia tộc này sao.”
Nàng vô tình siết chặt tay.
“Ta…Ta chỉ cảm thấy không nên làm như vậy.”
Ánh mắt ta liếc nhìn về phía đứa nhỏ, ánh mắt có chút hy vọng nhanh chóng biến mất nhưng chẳng thể qua mắt được ta.
“Năm đó cha hắn ta khi bắt cả nhà của ta đi xử trảm đã tha cho ta một mạng. Ta cảm thấy cũng nên cho đứa nhỏ này một cơ hội.”
Ta đưa mắt nhìn quanh. Mưa vẫn rơi tí tách trên mái ngói của từng căn phòng nhỏ, từ bên trong từng căn phòng thứ chất lỏng đỏ màu như rỉ sét tràn ra ngoài. Ta thở dài rồi đáp lại nàng ta.
“Đó chính là sai lầm của hắn, nếu như năm đó hắn tàn nhẫn hơn thì chắc chắn sẽ chẳng có ngày hôm nay. Nếu ngươi để hắn sống sót thì mười năm sau đó sẽ là ngày chết của ngươi. Biết đâu hắn sẽ chơi đùa tình cảm với ngươi, rồi giết ngươi bằng cách tàn bạo nhất.”
“Không thể nào.” Nàng nhìn vào thân thể của đứa nhỏ trước mặt rồi phủ nhận. “Dù sao hắn cũng đã là một kẻ tàn phế còn thể làm được gì chứ.” Nói xong nàng tiến về phía đứa trẻ kia, đứng đối diện với ta.
Ta khẽ lắc đầu. Ta biết hắn làm được, còn làm rất triệt để, rất tàn nhẫn. Ta lại nhìn đứa trẻ ngây thơ trước mặt rồi nở một nụ cười.
Bởi vì ngươi là “nhân vật chính” mà.
Quả nhiên là người được chọn, cho dù là kẻ thù vẫn có thể kéo về cùng phe được. Dù sao cũng không thể trách nàng, hắn là kẻ giỏi diễn vai vô hại và ngây thơ nhất mà ta từng biết cơ mà.
“Thế gian này không thiếu thầy thuốc giỏi, nếu hắn chữa lành bệnh thì sao. Dù cho là một kẻ tàn phế hắn cũng không thiếu cách trả thù, chơi đùa ta và ngươi đến chết. Liệu ngươi sẽ chấp nhận sao, chấp nhận bản thân sẽ chết dưới tay hắn.”
Nàng im lặng một chút rồi kiên quyết nói.
“Từ ngày gia đình bị xử vì bị vu khống tội phản quốc. Trả thù là ý nghĩa duy nhất cho cuộc sống này của ta. Hôm nay mọi chuyện đã kết thúc, nếu ngày đó đến có lẽ ta có thể chấp nhận.”
Ta khẽ nhăn trán. Một kẻ bình thường máu lạnh như nàng hôm nay lại có thể nói những lời này sao. Đến “thiết lập nhân vật” cũng không muốn giữ nữa sao.
“Ngươi không muốn giết chết hôn quân, muốn thay đổi thế sự suy tàn này sao.” Ta nhìn thẳng vào mắt nàng như nhìn một kẻ đã chết rồi hỏi.
“Ngươi thật sự muốn đối đầu với ta.”
Có lẽ thử nghiệm đến đây là đủ, ta đã hiểu hơn một chút về thứ gọi là giới hạn của thế giới này.
Khi cánh tay nàng vừa đặt lên chuôi kiếm thì một tiếng “phập” nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên. Châm độc ta phóng ra từ cánh tay áo đã đâm vào chiếc cổ trắng nõn của nàng. Nàng nhìn ta, ánh mắt dần mất đi ánh sáng rồi đổ gục xuống bên cạnh hắn.
Ta lần nữa chuyển ánh nhìn về phía kẻ tàn phế trước mặt. Thanh kiếm dài trong tay lần nữa đâm ra nhanh như ánh chớp.
“Xin.. tha.. cho ta, ta.. ta sẽ.. không trả thù.”
Hắn chồm người dậy quỳ trên hai chiếc đầu gối đã gãy lìa. Hàm răng chắt chặt vào môi đến bật máu, vừa nén đau hắn vừa cố nói từng chữ.
“Ngươi nghĩ ta sẽ tin chuyện cười này sao.”
“Ngươi có thể… phế bỏ tứ chi, đánh… gãy xương sống… để ta… không…. thể …tu luyện được …nữa. Chỉ mong… ngươi …tha …cho ta một mạng.”
Hắn đập đầu xuống đất mạnh đến mức trán chảy máu. Gương mặt phản chiếu trên sống kiếm của hắn cho thấy vẻ thành khẩn.
Ta đang định nói gì đó thì lại cảm thấy một chút cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực. Suy nghĩ trong đầu ta nhanh chóng vận chuyển, với tiêu chuẩn của một người vừa bước vào cánh cửa lực lượng siêu phàm, chỉ sau vài giây ta đã nhận ra điểm không đúng.
Từ bao giờ ta trở thành người nói nhiều như vậy.
Từ lúc gặp hắn ta đã không hề hay biết mà bị ảnh hưởng hay sao. Đây chẳng phải là “phản diện chết vì nói quá nhiều” mà các Thiên sứ nhắc đến hay sao.
Ta cảm giác một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, suy nghĩ cũng nhờ đó mà thông suốt.
Nhìn “nhân vật chính” đang quỳ rạp dưới đất, ta cố đẩy thanh kiếm về phía trước. Nhưng vẫn như lúc nãy, kiếm của ta không thể tiến thêm.
Ta cảm nhận rõ hơn từng tầng, từng tầng kiềm hãm. Giống như bản thân không phải đâm kiếm vào không khí mà đang đối mặt với lực lượng từ biển sâu.
Lực lượng kiềm chế này như từng tầng mạng nhện, trói chặt lấy cơ thể ta.
Từng dòng suy nghĩ mang theo “giọng nói” của ta vang lên từ tận đáy lòng.
“Không thể giết hắn.”
“Hắn chỉ là một đứa nhỏ tội nghiệp.”
“Để hắn sống, tương lai có lẽ sẽ có tác dụng.”
Từng tiếng nói vang lên khiến ý muốn giết chóc của ta dần nguội lạnh.
Ta cảm thấy ý chí của mình đang dần bị thay thế. Cảm thấy chỉ vài khoảnh khắc nữa, tâm trí sẽ bị xâm nhiễm hoàn toàn. Có lẽ đến lúc đó ta sẽ trở về làm một “nhân vật phụ”.
Ta có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, một “ta” khác sẽ được sinh ra.
Đối diện với sự trói buộc này, ta nghiến chặt môi đến mức cảm thấy vị rỉ sét tràn ngập trong miệng. Tầm nhìn cũng dần trở nên đỏ tươi.
Ý chí ngày càng mờ nhạt bùng cháy dữ dội một lần cuối cùng.
Chúa sáng thế, thiên sứ. Ta căm hận các ngươi.
Cảm giác cơ thể dần dần thoát khỏi sự khống chế của mình khiến ta cảm thấy bất lực, thanh kiếm trong tay của ta dần buông lỏng.
“Thiên Minh đột nhiên cảm thấy kẻ thù đáng sợ trước mặt của mình có chút không đúng.
Hắn ngẩng đầu lên, trông thấy đôi mắt của tên sát thủ có chút trống rỗng, tứ chi vô lực như một con rối hỏng.”
Những dòng chữ đột nhiên xuất hiện trước mắt ta. Chúng tỏa ra ánh sáng đầy thần tính, khiến ta theo bản năng mà dâng lên nỗi sợ hãi cực độ.
Ta nhìn thấy đứa nhỏ trước mặt nhìn mình, những dòng chữ ấy chồng chéo lên hiện thực một cách hoàn hảo.
“Dù không biết kẻ trước mặt đang bị gì nhưng hắn biết đây chính là cơ của mình, còn là cơ hội duy nhất. Hắn đảo mắt nhìn thấy thanh kiếm của nữ sát thủ đang hôn mê bên cạnh…..”
Ta nhìn thấy đứa nhỏ một chống đỡ thân mình, một tay kéo lê thanh kiếm ra khỏi vỏ. Hắn nhìn ta khuôn mặt nở một nụ cười, khuôn mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn như ác ma.
Một tay hắn đập xuống đất, luồng kình lực đẩy cơ thể hắn bay lên, lưỡi kiếm vừa vặn hướng thẳng về cổ của ta.
“Ngày hôm nay hắn học được tàn nhẫn, học được thống khổ. Kẻ thù trước mặt chính là viên đá đầu tiên trên con đường trưởng thành của hắn.”
Những dòng chữ càng tỏa sáng rực rỡ như định sẵn kết cục của ta.
Ý chí ngày càng mờ nhạt của ta cố gắng chống đỡ. Ta cắn chặt môi đến bật máu.
Mặc kệ những tiếng ù ù vang vọng bên tai, cơn đau khi máu thịt bị xé toạc. Tâm trí ta đau đớn như muốn nổ tung thành nhiều mảnh.
Đừng có đùa, đừng có đùa với ta.
Ngươi phải chết, ngươi là thứ tai họa đáng kinh tởm.
Tất cả mọi người ta yêu thương cuối cùng đều trở thành vật hiến tế trên con đường trưởng thành của ngươi sau này.
Chỉ cần ngươi còn sống thế giới này sẽ không có hy vọng. Bởi vì…bởi vì…
Bởi vì ngươi là nhân vật chính.
Thế giới này được tạo ra để ngươi tung hoành, tất cả mọi sinh linh đều phải ảm đạm để ngươi tỏa sáng đến cuối cùng.
Ánh kiếm sáng loáng ngày càng gần, ý thức của ta tiêu tán như rơi vào bóng đêm.
Đúng lúc này, sắp đặt của ta từ hàng trăm lần luân hồi, bùng nổ. Thứ đã được tôi luyện qua vô số kết cục được kích hoạt, nó vượt qua ý chí của thế giới đang khẳng định cái kết của ta.
Trong miệng ta phát lên ngôn ngữ của Thần.
“Thứ ta nhận thức được không thể khống chế ta.”
Ý thức của ta lần nữa nổi lên nhanh chóng bành trướng, như một con quái vật khổng lồ lao đến cắn nuốt những suy nghĩ ngoại lai. Sợi dây rối của vận mệnh cũng trở nên căng cứng rồi đứt lìa từng sợi một tạo thành những tiếng phanh phanh phanh.
Tất cả chuẩn bị là dành cho khoảnh khắc này.
Ta cảm nhận được cơ thể của mình một lần nữa. Trước khi lực lượng khống chế một lần nữa tấn công, ta nắm chặt lấy thanh kiếm thi triển kiếm thức.
Thanh kiếm sáng loáng phản chiếu ánh trăng lao thẳng đến cổ của đứa nhỏ trước mặt. Đồng thời thanh kiếm của nó cũng vung hết sức về cổ của ta.
Tiếng máu thịt cùng xương gãy vang lên. Một cái đầu bay lên xoay tròn trên không trung cùng với vẻ ngạc nhiên và sợ hãi tột độ.
Thân thể của đứa trẻ như mất đi động lực rơi một cái bịch xuống đất. Máu từ cái cổ đã đứt lìa bắn lên áo tơi, thấm vào quần áo bên trong của ta làm ta cảm nhận được chút ấm áp.
Một thứ gì đó trong ta tan vỡ như thủy tinh. Ta đứng yên dưới cơn mưa, hít một hơi cảm nhận hơi ẩm cùng mùi máu tươi trong không khí xông vào khoang mũi.
Thế giới trong mắt ta chưa bao giờ rõ ràng như vậy. Giống như một tấm gương mờ phủ bụi lâu năm giờ đây được gột rửa mà trở nên trong sáng.
“N̴g▯▯ hỗm n▯▯ h▯́n họ̷c đư▯ợc tàꞓ nhẫ̃n, h▯ọc đượ̷c thố́n̴g khổ̷. Kẻ thù trướ̷c mặ̷t chín̷h l▯̀ v̸iên đá́ đầ̀u tiê̷n trên con đư▯ờng trưởn̴g thà̷nh củ̸a h▯́n.”
Đoạn văn thần thánh trước mắt ta liên tục thay đổi, chúng dần ảm đạm rồi tan rã để lại vô số khoảng trống.
Tương lai của thế giới này đã chệch khỏi kết cục định sẵn.
Mặc kệ cho vết thương trên cổ vẫn đang chảy máu ta ngửa đầu lên nhìn bầu trời tối đen như mực, ảo giác như nhìn thấy tia sáng le lói mờ ảo nào đó.
Tai họa sẽ không vì cái chết của Thiên Minh mà biến mất. Chỉ là một tia hy vọng nhỏ bé đã xuất hiện.
Tâm tình ta dần nguội lạnh.
Ta biết rằng Thiên Minh không phải là kẻ đứng sau tất cả những khổ đau trên thế giới này.
Hắn cũng chỉ là một kẻ bị “Thần tối cao”, người đứng sau màn, kẻ sáng tạo vạn vật, chúa tể của những câu chuyện - “Tác giả” chi phối mà thôi.
Chúng ta đều là những kẻ đáng thương. Giống như những con rối bị rót vào suy nghĩ, cuộc đời, niềm vui, hy vọng, bi thương, tuyệt vọng tất cả đều chỉ là một vở kịch được sắp đặt bởi Thần.
Vì niềm vui của Thần chúng ta phải đau khổ. Chúng ta vì “kịch tính” mà phải đối diện với tuyệt vọng, vì “phát triển ” mà mất đi người thân yêu.
Có lẽ Thiên Minh còn tội nghiệp hơn cả ta. Nơi ánh mắt Thần chú mục là nơi không có tự do.
Còn có các Đại thiên sứ - “Độc giả”, họ từ trên cao nhìn xuống chúng ta. Sự giãy giụa nỗi tuyệt vọng. Chém giết, máu tanh tất cả tai họa mà chúng ta phải gánh chịu cũng chỉ để họ cảm nhận được chút vui thích.
Nơi ánh mắt Thần chú mục không có bí mật, chúng ta những những con khỉ trần truồng trong sở thú làm trò tiêu khiển cho chúng thần.
Bởi vì thế ta phẫn nộ, ta căm hận.
Bởi vì thế ta càng phải sống, ta càng phải tiến bước.
Sẽ có một ngày ta sẽ xé tan bức màn đó. Ta sẽ giáng lâm vào Thần giới, ta sẽ là Tai ương.
Hướng lưỡi kiếm về bầu trời đầy sấm chớp ta lấy máu của mình mà viết lên lời thề.
“Sẽ có ngày lưỡi kiếm của ta sẽ đặt lên cổ ngươi, Như Tuyết.”
1 Bình luận