Lần cuối
Số từ
9.059
Đánh giá
0 / 0
Lượt xem
2.914
Tóm tắt
Tôi Là Kị Sĩ Của Thế Giới Này!
Tôi, sẽ là người đáp ứng lời tiên tri!
Xem thêm
-
21/12/2025
-
25/12/2025
-
26/12/2025
Xem thêm
24 Bình luận
Một chương phải có ít nhất 2000 từ nhé! Từ giờ đến 8h tối mà không đủ thì xóa nhé.
chứ không phải cái phường lỗ tai cây như con lồn tiết lữ fống xạnên vài lời nhận xét cũng chẳng mất mấy thì giờ.Chỉ trong mấy chục chữ đầu tiên, chúng ta có gì ạ?
[Thấy được? nghe được? cảm nhận được? Nhưng sợ hãi, không chạm được? tại sao chứ?
"Nè Wren suy nghĩ gì đó. Đức vua giao cho anh nhiệm vụ hôm qua này."
*Im lặng*
"WREN!!. Nghe tôi gọi không đó?"
...
"Hửm? tôi còn chưa nói ở đâu mà sao cậu biết?"
"Tôi đã hẹn tôi từ hôm qua rồi, vậy tạm biệt tôi đi đây."...]
Lỗi type xuất hiện như cái rỗ rá. Ờm...Nó là cái lỗi mà tôi nghĩ rằng nó quá sơ đẳng để nhắc đến nhưng vì cực kỳ dày đặc thành ra phải nói.
[*im lặng*]
Tôi không biết các độc giả khác nghĩ gì về cái chú thích lạ lùng này, nhưng với tôi thì nó thật sự là khó nhìn nếu không muốn nói là gai nhọn đâm vào con ngươi. Là do tác giả không biết miêu tả không gian hay là do tác giả lười biếng? Tại sao không viết ra một câu như:
"...Giọng nói trầm ồm vang dội của người đội trưởng không thể kéo Wren ra khỏi dòng suy nghĩ. Đáp lại anh ấy chỉ là sự im lặng đến khó xử. Wren vẫn bần thần trên cái ghế gỗ cạnh bờ tường, hết nhìn trời rồi lại nhìn đất..."
Nghe nó bớt phông xanh hơn rồi đúng không nè?
Những cái chú thích kỳ quặc như vậy xuất hiện dày đặc. Tác giả nên dịch nó ra thành một ( hoặc vài ) câu hoàn chỉnh, rót một chút miêu tả không gian và suy nghĩ của nhân vật trung tâm vào để câu chuyện bớt cảm giác tường trình và khô khan.
Cái biểu cảm trong lúc gọi nên được đặc liền trước hoặc liền sau câu thoại. Ví dụ trường hợp đội trưởng gọi Wren ở trên. Tác giả có thể viết lại kiểu:
"Wren." Người đội trưởng gằng nhẹ giọng, "Nghe tôi gọi không đó?"
Cái dấu (!) mặc định là tiếng hét đột ngột, không cần cắt nghĩa biểu cảm. Việc lạm dụng như hiện tại sẽ khiến dấu (!) trở nên mất giá trị biểu đạt và mặt chữ trở nên ồn ào không cần thiết. Và cái thoại cũng không cần phải IN HOA lên làm gì, nhìn nó kém sang lắm.
Nội dung và kể tả sẽ được nói đến khi mấy cái ổ gà ổ voi bên trên không còn nữa.