"Hả, đệ tử? Tại sao?" Tôi bất giác phát ra một âm thanh kỳ quái, tôi cảm thấy đầu mình như đang dừng hoạt động vậy.
"Hả? Tại sao lại không muốn?" Mặt ông cứng đờ lại, khó chịu hỏi tôi.
"Tại sao tôi phải nhận một người – thậm chí còn không biết tên – làm sư phụ chứ?" Tôi hỏi lại với gương mặt tỉnh bơ.
"Cái thằng nhóc này, chính ta đã cứu mạng nhóc rồi mang về đây đấy!" Ông chỉ tay vào mặt tôi, ánh mắt ông nhìn tôi như thể tôi là một kẻ vô ơn bội nghĩa vậy.
"Ách!" Tôi nghẹn họng, cái đó thì đúng là không thể chối cãi được.
"Với lại Ryon, chẳng lẽ nhóc không muốn học Ma Pháp và trở thành Ma pháp sư sao?" Ông vừa nhìn tôi vừa nói một cách thần bí.
"Hả, cái gì!? Ma pháp!? Ông là Ma pháp sư sao?" Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe ông nói bản thân là một Ma pháp sư.
"Hử? Nhóc không tin ta sao?" Ông nhướn mày.
"Không, không phải vậy nhưng mà..." Tôi ngập ngừng, nhìn cơ thể to lớn toàn cơ bắp của ông ấy, tôi thực sự không nghĩ ông ấy là một Ma pháp sư.
"Hừ, ta thực sự là một Ma pháp sư, nhìn đây" Ông hừ một tiếng nhìn tôi, bảo tôi nhìn về phía ông ấy và tôi liền làm theo.
Ông gật đầu hài lòng khi thấy tôi nghe theo, ông nhắm mắt lại, cánh tay chậm rãi nâng lên.
Một vòng tròn Ma pháp màu đỏ rực xuất hiện trên bàn tay của ông, vô số những đốm lửa nhỏ tụ tập lại, sau đó dần hình thành một quả cầu lửa to hơn bàn tay.
Khi quả cầu lửa hoàn toàn được ngưng tụ và được nén lại để không bị mất hình dạng, ông mở mắt hướng tay về phía cửa ra vào nhắm thẳng vào một cái cây bên ngoài và giải phóng.
[ Hoả Cầu (Hệ Hoả, bậc 1) ]
Vút!
Bùm!
Quả cầu lửa rời khỏi tay ông, bay vút đi với tốc độ cao rồi ghim trúng vào cái cây cách căn nhà gần 10 mét, tạo ra một vụ nổ lớn, thân cây đổ ầm xuống khiến chim chóc bay tán loạn.
"Sao? Thế nào, muốn nhận ta làm thầy không?" Ông nhìn gương mặt đang há hốc mồm vì ngạc nhiên của tôi, tự tin hỏi.
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, liếc nhìn thân cây vẫn còn đang cháy âm ỉ, tôi lập tức quỳ trên giường, nói lớn:
"Sư phụ!"
"Hahaha, tốt tốt" Nghe lời của tôi, ông ngửa đầu cười một cách sảng khoái.
"À mà, sư phụ. Cho con hỏi một chút?" Tôi chợt nhớ ra một điều mà tôi quên từ khi tỉnh dậy.
"Được rồi, cứ hỏi đi" Ông gật đầu.
"Con chưa biết tên của người ạ?" Tôi lập tức hỏi khi được cho phép.
"Gildeon. Tên ta là Gildeon" Ông chậm rãi trả lời, sau đó liếc nhìn tôi nói:
"Ryon, vết thương của con vẫn còn chưa khỏi hẳn dù đã ngủ liên tục ba ngày"
"Cái gì? Con đã ngủ liên tục suốt ba ngày liền rồi ạ!?" Tôi ngạc nhiên.
"Ừm, nên ta sẽ để khi nào con hồi phục và di chuyển bình thường thì lúc đó ta sẽ huấn luyện cho con" Ông gật đầu.
"À, vâng. Cảm ơn sư phụ" Tôi cảm ơn ông, rồi nằm lại xuống giường.
———
Hai tuần ngày sau––
Các vết thương của tôi gần như đã khỏi hẳn, chỉ còn vết thương ở cánh tay trái vẫn còn đang băng bó nhưng về cơ bản thì tôi đã bình phục.
"Được rồi, Ryon. Trước khi dạy con Ma Pháp, ta sẽ giải thích cho con một vài kiến thức cơ bản trước" Ông nhìn tôi đang ngồi ngay ngắn trên đất, mở miệng nói.
"Vâng" Tôi gật đầu, vì tôi chưa từng học Ma Pháp trước đây nên tôi phải học từ cái cơ bản nhất.
"Ừm" Ông hài lòng nhìn tôi, bắt đầu giải thích:
"Đầu tiên: Ma Pháp là gì? Ma pháp chính là công cụ có thể định hình trí tưởng tượng và biến nó thành hiện thực thông qua năng lượng Mana. Nói cho dễ hiểu thì, thế giới của chúng ta giống như một bức tranh, Ma Pháp chính là bút vẽ còn Mana chính là mực để vẽ. Con có thể kích hoạt Ma Pháp thông qua Mana để tác động đến thực tại của thế giới"
Ông dừng lại một chút để tôi có thể ghi nhớ, sau đó ông lại tiếp tục:
"Thứ hai: Mana là gì? Mana là năng lượng tự nhiên tồn tại xung quanh chúng ta, bất kỳ sinh vật nào cũng chứa Mana, chỉ là nhiều hay ít thôi. Để kích hoạt Ma Pháp, ngoài kiến thức cần có ra thì Mana chính là nguồn nguyên liệu cần thiết".
Sau đó sư phụ cũng giải thích cho tôi về hai khái niệm gọi là Lõi Mana và Mạch Mana, để cho ngắn gọn thì ta có thể hiểu như sau.
Lõi Mana là nơi chứa đựng toàn bộ Mana trong cơ thể, ở vị trí trung tâm của cơ thể, lõi càng lớn thì lượng Mana càng nhiều và Ma pháp thi triển ra cũng sẽ càng mạnh. Đối với Ma pháp sư, lõi Mana được ví như trái tim thứ hai vậy.
Còn Mạch Mana thì giống như mạch máu bên trong cơ thể, khi kích hoạt Ma pháp, Mana sẽ thông qua các Mạch Mana để di chuyển khắp cơ thể. Nếu Mạch bị tắc nghẽn, thì Ma Pháp sẽ trở nên không ổn định và dễ bị mất kiểm soát.
———
Sư phụ dừng lại nhìn tôi một lúc rồi hỏi:
"Ryon, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"
"Dạ, con vừa bước sang tuổi 13 ạ" Tôi nhanh chóng trả lời.
"13 à? Hừm, hơi muộn so với độ tuổi trung bình" Gideon vuốt cằm.
"Là con không thể học Ma pháp ạ?" Tôi có chút lo lắng hỏi.
"À, không. Chỉ là hơi muộn một chút so với những đứa trẻ khác thôi, thông thường thì Lõi Mana sẽ được thức tỉnh vào năm 10 tuổi" Ông hơi lắc đầu, mỉm cười nhìn tôi nói.
"Vậy ạ?" Tôi thở nhẹ một chút, xem ra là vẫn còn cơ hội.
"Ừm, bây giờ ta sẽ truyền cho con một chút Mana của ta làm xúc tác, việc của con là cảm nhận luồng Mana trong cơ thể, sau khi cảm nhận được thì con phải tập trung Mana lại để thức tỉnh Lõi Mana của mình" Nói xong, ông ngồi phía sau và đặt tay lên lưng tôi.
Lưng tôi đột nhiên xuất hiện cảm giác ấm nóng, sau đó cảm giác ấm nóng ấy dần dần lan ra khắp cơ thể của tôi.
"Ồ!" Tôi ồ lên ngạc nhiên.
"Tập trung tinh thần, cảm nhận nguồn Mana di chuyển trong cơ thể"
Nghe thấy giọng của ông, tôi lập tức nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần vào luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể.
(Hừm…)
Chỉ sau vài phút, tôi đã mơ hồ cảm nhận được Mana—một dòng chảy ấm áp nhưng xa lạ, đang chậm rãi di chuyển dọc theo kinh mạch. Tôi thử dẫn dắt nó, dè dặt nhưng kiên định.
Trong khi đang điều chỉnh dòng Mana trong cơ thể, tôi có cảm giác ánh mắt sư phụ đang nhìn tôi có chút thay đổi. Như thể, trong đầu ông vừa xuất hiện một suy nghĩ khó tin xen lẫn ngạc nhiên.
–———
Không biết qua bao lâu, bên trong cơ thể tôi xuất hiện một cảm giác mơ hồ như có một thứ gì đó vừa được giải phóng, một chấm sáng nhỏ loé lên, sau đó nhanh chóng bao phủ toàn bộ tâm trí tôi.
Phù
Tôi thở ra một hơi dài, mở mắt đứng dậy quan sát cơ thể mình rồi lại liếc nhìn xung quanh, tôi có cảm giác như cơ thể mình trở nên nhẹ hơn, thị lực cũng trở nên rõ ràng hơn một chút.
"Sao, thành công rồi à? Cảm thấy cơ thể hiện tại có thay đổi gì không?" Gilgeon từ trong nhà bước ra, hỏi tôi.
"A, sư phụ. Vâng, con cảm thấy cơ thể dường như trở nên nhẹ hơn, thị lực cũng rõ ràng hơn. Là tác dụng của thức tỉnh Lõi ạ?" Tôi nhanh chóng nói ra sự khác biệt mà tôi cảm nhận được.
"Ừ, khi thành công thức tỉnh Lõi Mana, ta sẽ cảm nhận được một vài thay đổi về thể chất" Sư phụ nói với vẻ mặt thản nhiên nhưng sâu trong ánh mắt của ông lại không thể dấu nổi sự ngạc nhiên.
"Ồ! Vậy là con có thể dùng được Ma pháp rồi phải không!?" Tôi nói một cách vui vẻ.
Cốc!!
"Uida, sư phụ làm gì vậy?" Tôi ôm đầu, ánh mắt tôi nhìn ông như thể đang hỏi tại sao.
"Cái tên nhóc ngu ngốc này! Thức tỉnh Lõi Mana chỉ là bước đầu thôi, con còn phải học cách dẫn Mana trong cơ thể ra ngoài thông qua các Mạch Mana thì mới có thể dùng được Ma pháp, nghe chưa hả!?" Sư phụ la mắng tôi vì mới hoàn thành bước đầu mà dám tự mãn.
"Vâng, con biết rồi ạ" Tôi nhanh chóng ỉu xìu xuống, phải rồi tôi vốn dĩ đã thức tỉnh muộn hơn người khác tận ba năm, mới thức tỉnh được Lõi Mana thì có gì mà vui vẻ chứ.
"Bây giờ ta sẽ giúp con khai mở Mạch Mana đầu tiên, sau đó con cảm nhận rồi làm theo" Sư phụ ra hiệu cho tôi đưa tay ra, tôi gật đầu làm theo, sau đó sư phụ truyền một luồng Mana.
Tôi cảm nhận Mana đang di chuyển trong cơ thể rồi làm theo lời chỉ dẫn. Dẫn từng luồng Mana đi qua kinh mạch, tôi để chúng tuần hoàn trọn vẹn một vòng trước khi chuyển sang mạch tiếp theo.
Cứ như vậy, tôi kiên nhẫn điều khiển Mana đi qua từng Mạch Mana trong cơ thể, cho đến khi cảm giác tắc nghẽn cuối cùng cũng dần biến mất.
Sư phụ gật đầu nhẹ, ánh mắt lướt qua tôi với vẻ hài lòng rõ rệt.
Không nói thêm gì, ông ấy nhìn tôi thêm một lúc, như đang xác nhận điều gì đó, rồi xoay người, chậm rãi bước về phía căn nhà.
Khi tôi mở mắt ra, sư phụ đang đứng cách đó không xa, tôi gọi với giọng nhỏ nhẹ:
"Ưm...s-sư phụ..."
"Gì vậy?" Ông trả lời nhưng vẫn bước về phía cửa nhà.
"C-con..." Tôi mở miệng nói với giọng bối rối.
"Khó sao? Không sao đâu, với tài năng của con thì ta nghĩ chỉ cần 2 - 3 ngày là con–"
"C-con xong rồi ạ..." Tôi nói nhỏ
"Hử? Cái gì xong cơ?" Sư phụ lập tức quay đầu lại nhìn tôi, biểu cảm như thể không hiểu tôi đang nói gì.
"Dạ, con tuần hoàn toàn bộ các mạch rồi, Mạch Mana của con khai thông rồi ạ" Tôi cố gắng nói một cách cẩn thận và chậm rãi.
"Đã xong rồi? Này Ryon, nói dối là không tốt đâu" Sư phụ nhướn mày nhìn tôi đầy nghi ngờ.
"Hừ, con không nói dối, người xem" Dứt lời, tôi bắt đầu vận chuyển Mana bên trong cơ thể, Mana di chuyển tuần hoàn một cách chậm rãi qua các mạch rồi dần lan ra khắp cơ thể.
Phừng
Một luồng hào quang màu xanh lam nhạt bao phủ quanh cơ thể tôi, dù rất mờ nhạt nhưng vẫn có thể quan sát được bằng mắt thường.
Sư phụ nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin rồi mở miệng với chút bối rối trên mặt:
"Thành công rồi? Nhanh vậy? Mới qua có hơn mười phút thôi mà?"
"Hừm, thế nào? Con không nói dối chứ?" Tôi ưỡn ngực, nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của sư phụ mà cười thầm:
"Bây giờ con học Ma pháp được rồi chứ?"
"Học cái gì? Mau đi ngủ đi!" Sư phụ đột ngột nói lớn một tiếng khiến tôi có chút giật mình.
"Ể?" Tôi thốt lên một tiếng đầy ngơ ngác trước hành động của sư phụ.
"Trời tối rồi, mau vào ăn sau đó đi ngủ đi" Sư phụ - bàn tay mở cửa bước vào - quay đầu lại nhìn tôi.
"Ách, trời tối rồi sao?" Tôi giật mình nhìn lên bầu trời, quả nhiên là mặt trời đã gần như khuất dạng, vì tôi quá tập trung nên không để ý trời đã tối.
Khi còn đang ngơ ngác, tôi bỗng nghe thấy tiếng sư phụ đang chuẩn bị đóng cửa lại, lấy lại tinh thần - tôi chạy thẳng vào trong nhà một cách vội vã.
———
(Nào Ryon, đến cắt bánh đi con)
Mẹ tôi – với cái đầu bị quay ngược cùng tay chân bị vặn xoắn – ngồi trên ghế mỉm cười với tôi.
Tôi giật mình hoảng sợ, vội vã xoay người chạy về phía cửa nhà.
Bộp
Rầm!
Tôi vấp ngã xuống sàn, ánh mắt tôi hướng xuống chân nhìn thấy, cha tôi – một tay một chân bị cắt đứt, trước ngực có một lỗ máu đang rỉ máu – chộp lấy chân tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt vô hồn, mở miệng nói:
(Ryon, con chạy đi đâu vậy? Đang sinh nhật con mà)
(Đúng vậy đó, Ryon. Bọn tớ đến chúc mừng sinh nhật cậu mà, cậu chạy đi đâu vậy?)
Lux – trên người có vô số lỗ thủng đang chảy máu, bên hông trái hoàn toàn không còn, để lộ cả nội tạng – chầm chậm đi về phía tôi với đôi mắt mở to, miệng mỉm cười nói.
(Cậu không vui khi bọn tớ đến chơi sao?)
Mina – cơ thể bị đứt lìa từ phần hông – cố gắng dùng hai tay để bò trên mặt sàn gỗ và ngay cả phần thân dưới cũng bắt đầu di chuyển về phía tôi.
Tôi cố gắng vùng vẫy thoát ra, lao thẳng ra khỏi nhà, trước mắt tôi là cảnh tượng ngôi làng chìm trong biển lửa, ma thú đang tàn sát toàn bộ người dân trong làng, không sót một ai.
Gào!
Một âm thanh lớn phát ra từ phía sau lưng, tôi quay đầu nhìn lên, một hòn đá khổng lồ đang gần ngay trước mắt tôi, rơi xuống—
———
"Aaa!!" Tôi giật mình bật dậy, miệng thở dốc từng đợt, mồ hôi như suối đang tuôn trào trên mặt tôi, dù người đầy mồ hôi nhưng cơ thể tôi vẫn không ngừng run rẩy.
"Lại gặp ác mộng sao, Ryon?" Sư phụ Gildeon mở miệng hỏi khi nhìn tình trạng của tôi.
"V-vâng, sư phụ" Tôi nhìn ông bằng đôi mắt mệt mỏi, đôi môi tái nhợt run rẩy trả lời.
"Không sao cả, cứ ngủ đi. Có sư phụ ở đây mà, con không có một mình đâu" Sư phụ mỉm cười nhìn tôi, nhẹ giọng nói.
Tôi khẽ gật đầu, sau đó ngả người xuống giường, chậm rãi nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi—
————
Ở một nơi nào đó cách ngôi làng của Ryon không xa về phía Nam. Trong một ngôi nhà bỏ hoang xập xệ, một tiếng hét lớn giận dữ vang lên:
"Cái gì!? Ngươi nói có người chạy ra từ ngôi làng đó!?"
Giọng nói của gã đàn ông lực lưỡng – khoác áo choàng đen toàn thân, gương mặt dữ tợn bị mù một mắt cùng vết sẹo dài trên trán – lớn đến mức làm rung chuyển cả căn nhà gỗ xập xệ.
"H-Hức, l-là do thuộc hạ bất cẩn, x-xin ngài tha tội" Một tên đàn ông – có thân hình nhỏ gầy, cũng khoác áo đen chùm kín cơ thể – run rẩy quỳ dập đầu trên đất, hoảng sợ nói.
"Hừ! Vô dụng thì giữ lại có ích gì!" Gã đàn ông lực lưỡng hừ lạnh, một luồng khí đen kịch u ám từ cơ thể gã toả ra, ngưng tụ thành một cánh tay không lồ, hướng về người đàn ông đang quỳ chụp tới.
"Không—!!"
Bùm!!
Gã đàn ông nhỏ gầy chỉ kịp hét một tiếng, đầu của hắn lập tức bị bàn tay khổng lồ bóp nát, máu đỏ văng tứ phía, cơ thể lạnh ngắt đổ gục xuống.
"Hừ, đúng là vô dụng. Ngươi, mau đi tìm ra tên đó rồi giết chết hắn!" Nói xong, gã đàn ông cao lớn tan biến thành những làn khói đen biến mất.
"Rõ!" Một tên áo choàng đen khác lập tức tuân lệnh rồi biến mất theo, chỉ để lại căn nhà gỗ xập xệ u ám—
0 Bình luận