Tóm tắt
Tường được chọn là người chơi cho tựa game "Mẹ: Cuộc Phiêu Lưu Của Con Trai Bướng Bỉnh" với phiên bản cuối cùng "Tạm biệt mẹ".
Kèm theo trò chơi, cậu nhận được một món quà từ nhà phát hành - một con búp bê len với bốn hạt nở chứa nhiệm vụ mỗi ngày. Người tặng còn kèm theo lời nhắc:
“Hãy đặt búp bê bên giường mỗi đêm. Nếu bạn đủ tĩnh lặng, bạn sẽ nghe thấy tiếng ru ngủ. Đừng lo lắng. Mẹ vẫn luôn ở bên con. Hãy là một đứa con ngoan, đừng để búp bê phải buồn!”
Và rồi, đúng 12 giờ đêm mỗi ngày, búp bê sẽ cất lên lời hát ru, đưa cậu vào những cơn mộng...
15 Bình luận
Chủ đề gây ấn tượng và dư âm cảm xúc khi đã đọc xong là có. Dựa trên chất liệu là nỗi đau mất mát, ký ức, tâm lý người bị bỏ lại, khiến câu chuyện vượt khỏi ranh giới đơn thuần thuộc loại kinh dị thông thường. Có sự phát triển tâm lý nhân vật xuyên suốt, đi cùng với khắc họa bối cảnh là đủ, hai yếu tố này cộng hưởng với nhau và cũng không thể bỏ qua được rằng tác giả kiểm soát được nhịp điệu kể chuyện cân bằng, tạo được sự hấp dẫn. Ngôn ngữ giàu cá tính và chi tiết tạo nên những nhân vật với tâm lý tinh tế và bối cảnh liên kết chặt chẽ. Văn phong nói thật ra là ở mức tốt, một lần nữa, nếu đem so với mặt bằng chung. Nói thật thì nếu khen tiếp thì mị sợ sẽ thành ra lan man, nên tiếp theo mị sẽ đề cập đến vấn đề chính luôn.
Là một tác phẩm tương đối toàn diện, tác giả có tạo được chút bầu không khí dị thường, và đưa vào những yếu tố tâm lý. Cảm xúc buồn gây thương nhớ và ấn tượng cho người đọc là khỏi phải bàn cãi. Tuy nhiên, vấn đề lúc này bắt đầu bộc lộ. Nhắc lại một chút rằng mị mở ra ở đây là một event dành cho truyện kinh dị, và trong xét duyệt thì tất nhiên yếu tố này sẽ ảnh hưởng đến đánh giá cuối cùng. Đây là điều khiến mị cảm thấy rất đáng tiếc. Và có lẽ đây cũng là yếu tố duy nhất mà mị có thể coi là điểm trừ cho tác phẩm này khi yếu tố kinh dị không được thể hiện đủ ở đây.
9 điểm, đây hoàn toàn là số điểm mà đạt được chỉ với việc xét trên chất lượng tổng thế mà thiếu đi yếu tố kinh dị. Sẽ trọn vẹn hơn nếu tác giả thực sự làm nổi bật được yếu tố kinh dị trong tác phẩm này. Tuy nhiên đây chỉ là nhận định dựa trên tinh thần của event, mị hiểu những gì đã được viết ở đây hoàn toàn là phù hợp nhất và đúng với ý tưởng của tác giả dành cho truyện của mình. Còn lại thì với mị đây đã là một tác phẩm hoàn thiện và rất tốt rồi.
Với những đánh giá của mod, mình không có gì để phản biện cả mà rất vui và cảm thấy thật ấm áp khi một ngày đầu năm mới được đón nhận điều tốt lành này.
Có lẽ nỗi sợ của từng cá nhân và cảm nhận chuyện kinh dị của mỗi người cũng khác nhau. Đối với mình, vấn đề câu chuyện kinh dị nhất chính là những tháng ngày mình nghĩ rằng sau này mình phải đối diện khi từng người thân sẽ rời bỏ mình. Mỗi ngày thật kinh dị để trải qua và mòn mỏi trong nó. Đấy là cơn mộng thật dài và vĩnh viễn mà bất cứ ai cũng phải trải qua.
Chỉ mong rằng chúng ta luôn được kéo dài niềm hạnh phúc khi còn gia đình cạnh bên thật dài lâu, và mong cầu cho ai đó bất hạnh hơn mãi luôn tìm được động lực và niềm tin để sống tử tế hơn, vững vàng hơn.
Chúc Flame một năm 2026 thật bình an và hạnh phúc.
Vì thế, nếu nhận xét thì tui sẽ không đánh giá theo tiêu chí "kinh dị" được vì tui không quá cảm được yếu tố "kinh dị" ở đây. Nhưng, về mấy yếu tố khác thì truyện có rất nhiều điểm sáng. Chẳng hạn như lời thoại, biểu cảm, hành động, diễn biến tâm lý và quá khứ của các nhân vật được đầu tư cực kì tốt. Đó là một trong các điểm chung của truyện chị Xám sáng tác. Nhân vật rất có chiều sâu với lượng thông tin khổng lồ được phân bố đều khắp truyện, khiến người đọc càng đọc thì càng đồng cảm với nhân vật hơn. Nhưng, có một cái đặc điểm mà tui chưa thấy được nhiều ở nhân vật là ngoại hình "đặc trưng". Thực sự thì việc ít tả ngoại hình, không ảnh hưởng nhiều đến cảm giác đọc. Ngược lại, việc rút bớt yếu tố "ngoại hình đặc trưng" có thể khiến người đọc dễ nhập tâm hơn vì có thể tự lấy hình tượng nhân vật phù hợp theo trải nghiệm bản thân cũng như rút gọn thông tin không cần thiết. Tuy nhiên, nói thật, tui vẫn muốn biết ngoại hình để có thể nhớ và ấn tượng nhân vật hơn, chứ không phải nhân vật này có tính cách và quá khứ như này là đủ. Mà nói sao nói, về nhân vật thì thế này là ổn rồi.
À, có một điểm nhấn làm truyện này trở nên đặc biệt hơn nhiều truyện trước đó của chị Xám là chị lồng thẳng các lời hát ru vào thẳng trong truyện (Còn tui không rành về hát ru, nói thẳng là chưa nghe bao giờ nên tui sẽ không bình luận sâu về hát ru nhé). Tui nghĩ việc này cũng hay đấy chứ. Thứ nhất là phổ biến một trong các văn hóa của Việt Nam mà ngày càng đang bị mờ phai. Thứ hai là làm cho truyện bản thân đặc biệt và khác biệt hơn. Cuối cùng là giới thiệu cách làm này cho các tác giả khác cũng như thúc đẩy việc sáng tạo trong sáng tác hơn.
Còn về bối cảnh, thì tui đơn thuần biết đây là một cậu trai tên Tường đang sống ở trọ "như mọi người sống trọ bình thường khác" và có một công việc với deadline dí sấp mặt như mọi người khác. Vì sao? Vì truyện chỉ cung cấp tui thông tin đơn giản như thế thôi. Chứ các thông tin đặc biệt về bối cảnh xung quanh thì tui không nhận ra.
Giống như đi thi nấu phở mà đầu bếp lại đãi bát bún bò huế ghê 🙃
Đọc xong mình chỉ có một thắc mắc thôi : Tại sao con cá phải chết? Tại sao? Chỉ vì một câu nói thôi sao? Công lý nào cho con cá. Cá cũng là con người mà....
Dù sao thì, truyện cũng rất tốt trong việc lại mình nhớ lại thời sinh viên mới ra trường, mất đến 6 tháng để tìm được công việc ưng ý đầu tiên, thực sự rất sợ hãi trong việc sống mòn
Toi cần luật sư toi cần kiện tác gỉa vì viết quá hay 🤡 toi khóc ròi huhu
cảm ơn cưng nhiều nha, truyện healing hơi tốn nước mắt xíu <3