Tập 01: Thành phố của những kẻ săn mồi

Chương 02 : Hỗn loạn có trật tự

Chương 02 : Hỗn loạn có trật tự

Marcus vẫn còn nhớ rõ cái ngày hôm đấy. Thời điểm lúc đó đang là mùa thu, gió đang se se lạnh còn cậu thì đang vui chơi trên cánh đồng vắng vẻ thuộc vùng bên ngoài. Tuy ở nhà có trò chơi điện tử, sách báo nhưng Marc lại thích ra ngoài hơn. Lý do là bởi vì cậu phải trau dồi khả năng của bản thân nhiều hơn nữa.

Khu vực nơi Marc sinh sống thuộc vùng bên ngoài, có thể coi chúng như vùng quê biệt lập với văn minh đô thị. Tất nhiên là không đến mức đấy, vì nơi này vẫn sở hữu trường học cũng như bệnh viện đầy đủ. Song nếu so sánh sự hiện đại ở thành phố và thủ đô thì quả là một trời một vực. Nơi này rất yên bình, không phải là cái của vùng nông thôn, mà là kiểu trước giông bão thường tĩnh lặng. Ít nhất đó là những gì mà người lớn bảo.

Tại nơi này, thứ tuyệt vời nhất đối với Marcus là sự vắng vẻ. Vì dù ở nhà, ở trường hay ở bất kỳ đâu có người, Marc sẽ phải diễn. Một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể khiến cho chiếc mặt nạ sẽ đi toang. Cậu không tài nào tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chỉ biết rằng nó sẽ vô cùng kinh khủng.

“Nơi này tuyệt thật đấy!”

Marcus cố tình nói lớn, rồi mỉm cười và gắng trưng ra biểu cảm hài lòng trong khi thật sự không cảm thấy gì.  Cậu sau đó nhìn vào hình ảnh bản thân trong điện thoại. Có chút không hài lòng khi thấy điệu cười đó vẫn còn có chút gì đó miễn cưỡng. Và để tự kiểm điểm, Marc cố tình trút ra một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.

Ở một nơi không người, nên sai lầm là điều có thể cho phép.

Marcus tự nhủ với bản thân.

“Thì ra mày ở đây, thằng nhóc con!”

Một giọng bỗng  vang lên từ phía sau, nghe hơi vỡ. Khi Marc quay đầu lại thì thấy một nhóm gồm những đứa cấp hai tiến tới. Cậu không nhớ rõ mặt chúng ra làm sao, nên ngoài việc lũ này cao hơn Marcus thì những gì mà Marc thấy chỉ đơn giản là những màn sương mờ mờ che lấp khuôn mặt của tất cả.

“Các anh là ai vậy? Có chuyện gì sao?”

Ngay khi Marcus vừa hỏi xong, không hiểu sao lũ đấy bỗng dưng nổi cáu hơn. Điều đó khiến cho cậu có chút bối rối. Nhưng vì biết lũ này đang trải qua tuổi dậy thì, nên Marc cũng không thèm chấp. Thế là, cậu quay người định rời đi. Đáng tiếc là chưa bước được bao xa thì đã bị túm lấy cổ áo và giật ngược lại. Ngay sau đấy, một cú đấm được giáng ngay thẳng vào mặt khiến Marcus bị lực của nó làm cho ngã cắm mặt xuống đất. Cuốn tội ác và trừng phạt cũng theo đó mà tuột ra khỏi tầm với và bị lấy bởi lũ đàn anh kia.

“Nhóc à, mày muốn thể hiện gì khi đọc cái cuốn của lão Dostoyevsky hả? Tỏ ra mình trưởng thành hơn sao?”

“Này! Tại sao các anh lại làm như vậy? Đánh nhau là xấu đấy. Bộ mẹ các anh không dạy dỗ các anh đàng hoàng hả?”

Marc vừa nói vừa gắng gượng dậy. Lúc này, toàn bộ cơ thể của cậu đã lấm lem bùn đất. Điều đó vô tình khiến Marcus mang một vẻ ngoài đáng thương, càng khiến cho lũ đàn anh cấp hai càng thêm lấn tới. Một gã to con bước ra, hắn sau đó lao đến và lên gối thẳng vào bụng Marc khiến cậu khuỵu xuống ôm bụng. Một phần vì đau, nhưng phần lớn là vì bối rối.

“Bọn tao làm sao ý hả? Mày biết là tình đơn phương của đại ca tao đây thích mày không?” Hắn vừa nói, vừa chỉ vào cái tên đứng giữa nhóm. “Mày biết đại cao tao đau khổ như nào khi nghe tin không hả? Cái thằng không biết trời cao đất dày này!”

Lý do của bọn chúng nghe thật nực cười. Đó là suy nghĩ của Marcus để nghe xong. Cậu không hiểu được tại sao bản thân dù tuân thủ luật lệ của xã hội rõ ràng, song vẫn bị đánh. Thậm chí những gì Marc làm với đàn chị chỉ đơn thuần là giúp đỡ, là lòng tốt. Và giờ đây, chính cái lòng tốt này đang khiến cậu bị tẩn túi bụi bởi những tên mà bản thân còn chẳng biết là ai.

Một câu hỏi giờ đây đã xuất hiện bên trong tâm trí của Marcus. Liệu cái luật mà cậu đang tuân thủ có “đúng” hay không. Vì mặc dù Marc còn nhỏ, nhưng đã đã thấy hết tất cả. Cảnh sát, những người đại diện cho pháp luật, nhận phí từ các băng đảng rồi nhắm mắt làm ngơ cho chúng lộng hành. Các ông chủ doanh nghiệp lợi dụng kẽ hở luật pháp cũng như sự thiếu hiểu biết để húp trọn giá trị thặng dư, thứ mà người lao động đáng lý ra phải được hưởng. Nếu thứ đấy hoàn hảo. Tại sao ai cũng phá và lách luật?

“Nhưng anh biết làm thế này có phải là hơi quá không? Thôi được rồi, em xin lỗi. Bất kỳ điều gì em làm sai. Em xin lỗi.”

Marcus đã cố gắng hết sức để hòa giải, muốn thoát khỏi tình cảnh này thông qua lời nói. Nhưng có vẻ lũ trước mặt không hề quan tâm đến điều đó. Một vài tên thậm chí còn bắt đầu dãn xương cốt, chuẩn bị cho một trận tẩm quất. Đến lúc này đây, Marc mới bàng hoàng nhận ra một sự thật phũ phàng.

Lũ này chỉ muốn hội đồng mình thôi. Vốn dĩ đàn chị kia chỉ là cái cớ. Nhưng tại sao lại phải làm vậy? Thật khó hiểu.

Dù thế nào đi chăng nữa, Marcus cũng không còn thời gian nữa. Ngay khi một tên tiến đến hòng xô ngã cậu, Marc đã kịp thời làm điều đó trước bằng cách húc thẳng củ chỏ vào mũi của tên đàn anh khiến hắn đau đớn rôuf giật lấy cuốn sách của mình. Tận dụng cái khoảnh khắc cả lũ ngơ ngác, Marcus dùng toàn  bộ sức bình sinh bắt đầu bỏ chạy.

“Cái thằng oắt con chết tiệt này!”

Ngoài câu chửi đó ra, còn vài câu chửi khác còn kinh khủng hơn nữa. Nhưng Marcus đời nào để tâm, vì thứ duy nhất cậu để ý chính là đường chạy. Dù chuyện quái gì đang xảy ra ở đằng sau, Marc vẫn chạy. Không hề để ý bản thân đã phóng thẳng vào khu rừng được đồn là có Wendigo. Lũ kia cũng chả phải ngoại lệ, cứ mải dí theo không khác gì con thiêu thân lao vào ngọn đèn.

Đột nhiên ở đâu đó trong khu rừng vang lên vài tiếng súng trường, có một cuộc chiến rất ác liệt đang diễn ra ở đây. Rồi theo sau đó là tiếng chạy, rồi tiếng cành cây gãy. Có thứ gì đó đang đến và nó đang đang phát ra tiếng kêu. Âm thanh của thứ đây giống như tiếng hét của rất nhiều linh hồn bị cưỡng chế dính chặt lấy nhau vậy, mô hình chung khiến tiếng thét cùa nó rất khó nghe. Tuy nhiên nhiêu đó là đủ để khiến lũ anh chị kia chôn chân lại một chỗ vì sợ hãi.

Lúc này đây, thứ đó đã lộ diện. Không thứ gì khác ngoài một con Wendigo. Nó là một sinh vật hình người khổng lồ với chiều cao lên tới 4,5 mét. Thân hình gầy gò, làn da trắng bệch thiếu sức sống, không có tóc. Đôi mắt của thứ này lõm sâu vào bên trong, hàm răng sắc nhọn nhưng lởm chởm. Hình dạng như này đủ khiến lũ trẻ quên mất việc bỏ chạy. Ngay cả Marcus cũng chật vật lết vào bụi cây gần đó, vì cơ thể của cậu giờ đây đã mềm nhũn trước khả năng siêu nhiên của thứ đấy rồi.

Khi các thợ săn chạy đến, nó liền gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Rồi nhe hàm răng đẫm máu của mình hướng về phía bọn họ. Khi một tay súng nhìn thấy những gì còn sót lại của đám nhóc, hắn không kìm nổi sự tức giận và bắt đầu khai hỏa khẩu súng trường về phía nó. Viên đạn bắt đầu xé toạc từng lớp da trên cơ thể của sinh vật đấy, nhưng nó cũng không chịu thua và bắt đầu lao lên nhắm đến những người chưa nâng cấp cơ thể.

“Đất mẹ con súc vật này!”

Chỉ với một cú vung, nó đã hất văng người ấy lên trên không trung và đánh bay vào gốc cây như thể đang đánh tennis vậy. Chứng kiến sự ra đi của một thành viên, nhưng nhóm vẫn không hoảng loạn. Thay vào đó, họ bắt đầu lùi ra xa và bắn trả từ khắp các hướng. Từng chút, từng chút một lớp thịt rồi cánh tay phải của Wendigo rớt xuống dưới đất.

“Này James, súng phun lửa chuẩn bị xong chưa? Cứ thế này là cả đám hít mùi đất hết đấy.”

“Sắp xong! Sắp xong!”

Trong các thợ săn đang tích cực trao đổi với nhau kết hợp xả đạn để làm chậm bước tiến của Wendigo thì nó đang tận dụng quãng thời gian này và bắt đầu thích nghi. Những viên đạn bắt đầu khó xuyên qua lớp thịt hơn, khả năng hồi phục bắt đầu nhanh hơn với tốc độ mắt thường có thể quan sát được. Nó lại một lần nữa hú lên, âm thanh đó khiến nhóm thợ săn và cả Marcus đang núp ở gần đây nổi da gà.

Có điều gì đó không ổn đang đến.

Tất cả lúc này đều có chung một suy nghĩ. Khi súng phun lửa đã được nạp xong, người thợ săn không một chút do dự bắn về phía nó. Nhưng trước sự bất ngờ của tất cả, Wendigo thay vì né tránh thì lại lao thẳng vào ngọn lửa không khác gì một con thiêu thân. Điều đó làm cho tất cả thoáng thể hiện sự bối rối, song tình huống hiện tại không cho họ quá nhiều thời gian để thắc mắc.

Cuối cùng, thân xác to lớn của nó đã ngã xuống. Dần dần hóa tro dưới tác dụng của ngọn lửa, các thợ săn lúc này mới có thể hạ súng xuống và trút ra vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Marc ở đằng xa cảm thấy có gì đó không ổn chút nào. Vì từ góc nhìn của cậu, con Wendigo hành động như thể nó muốn chuyện đó xảy ra vậy.

Bùm.

Một thợ săn bỗng nhiên ngã xuống trước nòng súng đến từ một gã bên cạnh. Nối tiếp sau đó là một loạt đạn được bắn loạn xạ cả lên, như thể kỹ năng dùng súng của tên đấy bỗng dưng tụt lùi một cách đáng kinh ngạc vậy. Ngay lập tức, một thợ săn còn lại nã đạn liên tục vào hắn. Nhưng ngay khi một người ngã xuống, thì người còn lại sẽ bắt đầu có biểu hiện tương tự và lao vào tấn công lẫn nhau.

“Chết tiệt! Biết nhập hồn đâu có trong tài liệu cơ chứ!”

Đó là lời nói cuối cùng của thợ săn trước thổi bay bụng người bạn của mình bằng khẩu shotgun. Nhận ra bản thân không còn thời gian nữa, anh ta cho khẩu súng vào miệng và bóp cò. Tiếng súng vang lên một tiếng, mang theo các bộ phận và sự sống của người thợ săn ra khỏi cơ thể.

Chẳng lẽ thế giới này là kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu sao.

Mọi thứ mà Marcus đã được học dần sụp đổ. Âm thanh trừu tượng của ý thức kết hợp với trái tim đang đập loạn xạ khi cậu cố thúc ép cơ thể lết qua từng mét đất đã tạo ra một bản hòa ca dị biệt, rối rắm. Nhưng mỉa mai thay, nó lại phản ánh hoàn hảo cho tình trạng của Marc lúc này.

Sao mình cảm thấy lạnh sống lưng vậy? Đừng nói là...

Không có thời gian để suy nghĩ, Marcus lại lần nữa cắm đầu chạy. Nhưng hình ảnh của thứ sinh vật đó bắt đầu xuất hiện trong tâm trí của cậu. Wendigo đang cố gắng chiếm lấy cơ thể non nớt này từng chút một. Điều đó khiến Marcus không chạy được bao xa và gục xuống nền đất quằn quại hòng chống lại sự ảnh hưởng của con quái vật này.

Tưởng rằng đây là kết thúc, nhưng có thứ gì đấy đã xảy ra khiến cho những giọng nói đó không còn nữa. Khi Marc mở mắt ra, cậu thấy bản thân đang nằm trên một vùng nước rộng lớn được bao phủ bởi bóng tối. Việc này kỳ lạ đến nỗi Marcus mất một lúc mới định hình được chuyện gì đang diễn ra rồi chật vật đứng dậy.

Đây là... một cái cây sao?

Trước mắt Marcus là một cái cây non đang phát sáng. Nhưng ánh sáng mà nó đang tỏa ra không màu vàng kim đẹp đẽ, mà là một màu tím có vẻ ma mị. Những cái cành được làm bởi mấy cái xúc tu tiết ra chất nhầy đen, còn thân thì giống như một loại đá không xác định. Mặt đất đang đứng được làm hoàn toàn bằng thịt không xác định. Nó đang thở, như đang ngủ say. Một khung cảnh dễ dàng khiến người lớn buồn nôn. Trong thoáng chốc, cậu cảm thấy như có một thứ gì đấy đang nhìn mình. Và rồi, dưới ảnh hưởng đầy huyền bí đó Marc tỉnh dậy.

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?Thứ đó là gì?

Marcus tự hỏi trong khi bản thân loạng choạng đứng dậy. Thứ duy nhất mà cậu xác định được là bản thân đã ngủ rất lâu vì trời lúc này đã gần tối. Đột nhiên, tiếng của Wendigo lại một lần nữa vang lên, nhưng lần này nó rất yếu, như thể đang hấp hối. Chẳng hiểu sao khi nghe được, Marc lại cũng cảm thấy một lực hút vô hình kéo bản thân về phía đó.

Khi Marcus đến nơi thì con Wendigo vẫn nằm đấy, thân thể tàn tạ của con quái vật đó vẫn giống như lúc bị các thợ săn hội đồng. Ánh mắt Marc dần chuyển hướng sang một gốc cây không xa thì nhìn thấy rất nhiều can xăng kèm theo que diêm đã được sắp đặt sẵn. Sự lộ liễu này khiến cậu cảnh giác và bắt đầu quan sát xung quanh. Nhưng sau một lúc, chẳng có ai xuất hiện cả. Điều đó cho Marcus một kết luận.

Ai đó muốn mình đốt con quái vật này. Bắt buộc phải là mình.

Tuy không thích việc bản thân làm đều trong tính toán của ai đấy, nhưng nếu để con này hồi phục và chạy lung tung sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống xung quanh, cũng có nghĩa là nó sẽ ảnh hưởng đến Marcus. Do vậy, cậu bắt đầu mở nắp căn xăng và tưới khắp người nó. Con quái vật thậm chí còn chả có sức để phản kháng sau khi đã bị ăn rất nhiều hỏa lực. Quá tiện lợi cho Marc.

Con quái vật này đủ sức giết chết những tên đàn ông trưởng thành. Nhưng giờ lại bị giết bởi mình. Một thằng nhóc. Thật chẳng tuân theo cái thể thống nào... thật hỗn loạn.

Thế là chỉ với một que diêm rơi xuống. Toàn bộ cơ thể của con quái vật bốc cháy. Nó la lên đầy đau đớn, dùng chút sức lực cố gắng với tới Marcus nhưng chỉ nắm được cuốn sách mà cậu đang giữ. Còn với Marc bé nhỏ, ngọn lửa đang thiêu đốt sinh linh trước mặt không khiến cậu cảm thấy thỏa mãn như một tên tâm thần sau khi đã tắm máu, càng không cảm thấy sợ hãi hay ám ảnh như một con người bình thường. Ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, con quái vật Wendingo, cuốn sách tội ác và sự trừng phạt. Tất cả bọn chúng đều đã được Marcus đúc kết lại thành một bài học cho bản thân. Chỉ bản thân cậu mà thôi.

Mình hiểu rồi... thế giới này là thế giới xoay quanh lợi ích. Mọi xung đột đều bắt nguồn từ lợi ích. Dù là vật chất hay tinh thần, nó đã luôn được đặt lên trên hàng đầu. Và để đạt được lợi ích, luật được đặt ra để phát triển. Cớm bẩn và các băng đảng tội phạm tuân theo quy luật của tiền. Lũ quái vật thì tuân theo bạo lực, nơi mạnh ăn yếu.

Đôi mắt của Marc hướng về cái ngọn lửa đang dần lan qua các cây bên cạnh, có thứ gì đấy đang thay đổi bên trong tâm trí của Marcus. Cậu im lặng quan sát ngọn lửa bắt đầu tàn phá từng cái cây một. Sự sống chưa bao giờ mong manh trong đôi mắt của Marc đến như vậy. Trong vô thức, một bộ luật vốn không nên và không bao giờ nên có ở một đứa nhóc đã được hình thành. Giống như cái cách mà văn minh loài người bắt đầu phát triển khi tìm ra lửa vậy.

Nhưng rồi tất cả đều có thể bị giết. Có những thứ tiền và các thỏa thuận không thể đạt được. Có những lúc những sinh vật bé nhỏ vùng lên và giết được con mạnh hơn. Nên nó không hoàn hảo. Không có gì là hoàn hảo. Vì luôn có sự hỗn loạn. Trật tự và hỗn loạn luôn đi liền với nhau. Thiếu một bên, thứ còn lại sẽ chẳng có ý nghĩa. Vì bản chất là sự tổng hòa.

Marcus nhìn về phía sinh vật đã chết cháy ấy. Nó đã giết các thợ săn, nó đã giết lũ trẻ trâu, nó đã giết những sinh vật yếu hơn nó. Nhưng rồi, Marc đã kết liễu được nó. Luật của bạo lực đã bị phá, bởi cậu, bởi sự hỗn loạn đã luôn ở đấy và chờ đợi. Và giờ, chính nó đã khai sáng cho Marcus, khiến cho cậu bé ôm lấy nó.

Kể từ lúc đấy, Marc đã rời bỏ luật của xã hội. Trở thành thứ mà các trật tự, các luật lệ sợ nhất. Cậu đã trở thành sự hỗn mang, một ngọn lửa rực cháy như thứ trước mặt. Nhưng thứ mà Marcus đã thắp lên không phải là ngọn lửa sẽ thiêu rụi vô tội vạ bất kỳ thứ gì. Mà nó sẽ luôn ở đấy, luôn cháy, luôn im lặng. Nhưng sẽ thiêu rụi bất kỳ trật tự nào dám vượt quá giới hạn. Tạo ra một hỗn loạn có trật tự.

Mình chọn hỗn loạn. Ngọn lửa đó là của mình, sẽ mãi mãi là của mình. Cảm ơn ngươi, quái vật. Vì đã giúp một đứa nhóc. Vì đã giúp ta nhìn ra và sử dụng ngọn lửa này. Đây quả thật là một món quà quý giá.

Marcus chưa bao giờ kể cho bất kỳ ai chuyện gì đã xảy ra ngày hôm ấy. Sự kiện ấy không thay đổi bản chất bên trong tâm trí, nhưng đã thay đổi cách Marc tương tác với thế giới này.  Giờ đây, bên trong con mắt của cậu nhóc thì dù đối phương là Augs, con người, quái vật miễn là chúng nằm dưới tay cậu thì đều như nhau. Marc sẽ không ngừng lại, cho đến khi bị giết chết bởi ai đấy. Tất cả đều bắt nguồn từ ngọn lửa mà cậu đã kích hoạt vào ngày hôm đó.

“Con mẹ cái thằng điên này!”

Cú thắng gấp của tài xế khiến Marcus kéo ra khỏi dòng hồi tưởng. Cậu nhanh chóng ngó về phía trước để xem có chuyện gì. Để rồi phát hiện hóa ra tất cả đều chỉ do một tên chạy ẩu gây ra mà thôi. Người tài xế taxi thở dài và tiếp tục lái, ánh mắt của anh ta cứ liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Vì tò mò, Marc cũng nhìn theo thì lập tức được chiêm ngưỡng cảnh tượng này.

Trong ánh đèn mờ ảo của đèn neon, những cái xác  không mảnh vải che thân được treo trên cây cầu thoắt ẩn thoắt hiện. Tất cả đều thiếu mất một bộ phận cơ thể, dường như là đã bị cắt bỏ một cách đầy bạo lực rồi được đặt lên không khác gì buôn bán súc vật là bao. Cảnh tượng đó thật kỳ lạ trong đôi mắt của Marcus.

“Nó... ấn tượng, phải không?” Người tài xế bỗng dưng lên tiếng, giọng hơi lo lắng. “Tuy không thích phải thừa nhận nhưng thành phố này ngoài bị thống trị bởi các tập đoàn thì còn các băng đảng nữa. Có những người đã chọc giận chúng, nhưng đôi khi chỉ cần làm chúng khó chịu là số phận của anh sẽ giống mấy người ở đấy. Vào giờ này thì mấy tên giàu giàu chui hết vào dinh thự hay biệt thự cao cấp rồi. Còn mấy gã như tôi vẫn phải lái xe đón khách. Rủi ro cao, nhưng không có tiền thì biết sống sao.”

“Tôi hiểu rồi. Một phương pháp để thể hiện quyền lực. Đúng chứ?” Marcus một lần nữa nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt. “Đừng lo, tôi biết giữ mình mà. Ngoài ra, tôi đến đây để làm việc. Không định gây sự với bất kỳ ai cả. Có khi lại tý nữa bắt đầu phỏng vấn luôn đấy chứ lại.”

“Anh xin việc vào giờ này à? Gần chín giờ tối rồi đấy.  Khoan? Chẳng lẽ anh định xin vào tập đoàn Derlionstar? Chỉ có bọn họ mới có giờ phỏng vấn quái như vậy mà thôi.” Người tài xế vừa nói vừa xem đồng hồ. “Tôi có ông anh họ. Trời mé nó, ổng đi xin việc. Làm lao công thôi. Thế quái nào giờ phỏng vấn vào ngay hai giờ sáng. Buồn cười đúng không?”

Marcus nghe xong thì lập tức phát ra tiếng cười. Rồi trong cuộc trò chuyện ấy, cố tình lái các chủ đề khác nhau hòng thu thập thông tin về thành phố này. Khi chiếc xe đến nơi cũng là lúc cả hai ngừng nói. Marcus bắt đầu ra khỏi xe, thu dọn hành lý với sự giúp đỡ của anh tài xế thân thiện kia.”

“Chúc anh phỏng vấn thành công. Có tiền thì vẫn sướng hơn không có mà.”

“Chúc anh lái xe an toàn. À, tiền boa này.” Marc rút ra vài tờ tiền lẻ đưa cho anh ta, mặt vẫn giữ nguyên nụ cười. “Không nhiều lắm. Nhưng chắc nhiêu đây đủ tiền xăng.”

“Cảm ơn anh nha.” Anh ta lập tức nhận lấy số tiền. “Nếu có dịp. Hy vọng chúng ta gặp lại.”

Cả hai đã chào tạm biệt nhau như vậy rồi đường ai nấy đi. Marcus lúc này tiếp cận tòa nhà cao chọc trời của tập đoàn, trên đường đi không quên chỉnh bộ comple sao cho chỉnh tề. Cậu để ý  phương châm của nơi này. Sự phát triển của tập đoàn là sự phát triển của nhân loại.

Đọc thầm câu nói đó, Marc  tiến vào trong sảnh chính giờ đây vẫn còn sáng đèn, nhưng chẳng có ai xung quanh cả, kể cả bảo vệ. Tuy có nhiều thắc mắc trong lòng, Marcus vẫn tiếp cận quầy lễ tân để kiểm tra. Nhưng chẳng thấy ai ở đấy cả, chỉ có màn hình máy tính vẫn còn đang sáng.

“Cậu chắc hẳn là đến đây phỏng vấn đúng không?”

Một giọng nói vang lên phía sau Marcus. Khi cậu quay đầu lại thì thấy một người đàn ông ở độ tuổi năm mươi trong một bộ đồ công sở. Chiều cao trung bình, mái tóc bạc, đeo cặp kính dày. Tuy cơ thể đã ở cái tuổi sắp về hưu, nhưng cơ thể ông ấy vẫn săn chắc. Và chẳng hiểu sao ở người này, Marc cảm thấy một khí chất gì đấy. Như thể ông ấy đã từng lấy đi mạng sống của ai đấy vậy. Bản năng của cậu nói thế.

“Vâng. Ứng viên Marcus Rieper. Rất hân hạnh được gặp ông.” Một lần nữa, nụ cười lại xuất hiện trên khuôn mặt của cậu.

“Cứ gọi ông già này là Nolan.” Nolan mỉm cười rồi chỉ vào cái thang máy đấy. “Chúng ta hãy cùng vào trong nào.”

Thế là bây giờ cả hai người đã ở trong thang máy và đang tiến lên lầu trên. Lúc này, Nolan bỗng dưng chìa đôi bàn tay đầy nếp nhăn của mình ra. Ánh mắt hướng về tập tài liệu chứa CV của Marcus. Hiểu ý, cậu ngay lập tức giao cho ông bằng cả hai tay.

Cuộc phỏng vấn đã bắt đầu rồi.

Nolan không nói gì cả, thay vào đó tập trung xem xét hồ sơ của Marcus. Đôi mắt ông lướt qua những dòng chữ một cách nhanh chóng, như thể đã biết rõ mọi thông tin của Marc rồi vậy. Sau một vài giây ngắn ngủi, ánh mắt màu xám đục của Nolan lại một lần nữa hướng về cậu.

“Hồ sơ của cậu quả thực rất ấn tượng, cậu Rieper. Tuy tôi rất mong muốn có một buổi phỏng vấn tử tế. Nhưng mà cậu biết đấy, cấp trên bắt đầu mất hứng thú kể từ khi người thứ mười lăm ra đi. Và cậu là người thứ bốn mươi bảy.”

Khung cảnh trong thang máy lúc này đã không còn bị bao phủ bởi bốn bức tường nữa. Vì bắt đầu từ tầng này, nó đã được thay thế bằng những tấm kính vô cùng chắc chắn nên giờ đây trước mắt Marcus chính là thành phố New Heaven rực rỡ về đêm với đủ các thể loại đèn neon. Nolan không bình luận gì về sư thay đổi đột ngột này cả, chỉ tiến đến và đặt tay lên tấm kính đồng thời quan sát khung cảnh trước mặt mình.

“Ta sẽ hỏi cậu một câu thôi. Một câu hỏi rất cổ điển. Nhưng đó là tất cả những gì ta cần.” Ông sau đấy quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt của Marcus. Có một đoàn tàu hỏa đang lao rất nhanh về phía nam công nhân có mặt trên đường ray, còn cậu đứng cạnh công tắc. Công tắc này có thể lái đoàn tàu sang đường ray thứ hai, ở đó chỉ có một người công nhân. Vấn đề ở đây là, cậu chọn hi sinh một để cứu năm hay để yên cho đoàn tàu lao đi kết liễu năm người?”

Đúng như lời Nolan nói. Câu hỏi này đã có nguồn gốc rất lâu rồi. Một bài toán đạo đức kinh điển. Khỏi phải nói Marcus biết rõ lựa chọn mà đa phần người bình thường sẽ đưa ra. Nhưng đây là câu hỏi đến từ một buổi phỏng vấn, nên đưa ra câu trả lời bình thường có thể khiến Marc bị loại. Do đó, không thể nào cứ chăm chăm trả lời câu hỏi trước mắt. Mà phải tìm cho mình cả câu hỏi lẫn câu trả lời cho trường hợp này. Và rất nhanh, cậu đã tìm ra.

Một tập đoàn coi rẻ mạng sống của nhân viên sẽ cần gì?

Do đó cậu quyết định sẽ đi hơi xa so với bình thường một chút.

“Điều đó còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, thưa ngài Nolan. Ngài không phiền nếu tôi giải thích chứ?”

Nolan nghe xong thì khuôn mặt thoáng lộ vẻ bất ngờ, song điều đó không hiện diện quá lâu vì ông ngay lập tức đáp lại câu hỏi của Marcus bằng một cái gật đầu. Đó là lúc cậu biết bản thân đã khơi dậy sự tò mò cho người đàn ông trước mặt. Một cơ hội hoàn hảo cho một bài thuyết trình ngắn.

“Như ngài thấy đấy. Nếu là bình thường, tôi sẽ không gạt công tắc.” Marc thản nhiên giải thích. “Vì nếu tôi gạt và con tàu giết chết một người. Tôi sẽ bị quy vào tội cố ý giết người. Có nhân chứng ở đấy, năm người bị trói ở ray còn lại, vậy nên tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Giả sử nếu như tôi đang làm việc cho tập đoàn, hình ảnh của họ sẽ bị ảnh hưởng rất nặng. Ai lại muốn có một tên sát nhân  công khai làm việc cho mình cơ chứ.”

“Tuy nhiên.” Marcus cố tình kéo dài chữ cuối rồi tiếp tục. “Nếu nó mang lại lợi ích lớn lao cho sự phát triển của tập đoàn. Tôi sẵn lòng thực hiện. Vì tôi không đến đây để gây rắc rối cho các vị. Tôi đến để làm việc và cống hiến sức trẻ cho nơi này. Chẳng phải sự phát triển của tập đoàn là sự phát triển của nhân loại sao? Tôi cũng muốn góp một phần vào sự phát triển đấy.”

Lúc Marc kết thúc câu trả lời của mình cũng là lúc cánh cửa thang máy mở ra, dẫn đến một hành lang dài bên ngoài. Về phía Nolan, ông mỉm cười rồi vẫy tay ra hiệu cho Marcus đi phía sau mình. Cả hai đi trên tấm thảm đỏ qua một hành lang trưng bày rất nhiều chân dung trên tường, có vẻ như là bức minh họa của các lãnh đạo đời trước. Sau vài cái bước chân, Nolan mở toang cánh cửa gỗ ở cuối hành lang và tiến vào phía bên trong.

“Tuy hơi muộn, nhưng xin chúc mừng cậu được tuyển vào tập đoàn.” Ông ấy thản nhiên nói sau đó bước đến chiếc bàn làm việc của mình và lấy ra một chiếc usb nhỏ. “Đúng. Việc có một tên sát nhân làm đồng nghiệp không phải cảm giác dễ chịu gì. Nhưng đúng là phòng ban của cậu, chà, tính chất công việc của cậu sẽ làm việc chung với những người tương tự.”

Từng chút một, Nolan bắt đầu đặt những thứ ngày càng kỳ lạ lên trên bàn hơn. Từ một chiếc thẻ, cho đến cái cặp số bí ẩn, rồi  một thứ có hình dáng tương tự như một nón bảo hiểm màu đen, cuối cùng là chiếc áo vest chống đạn. Sự kết hợp này không khỏi khiến người ta bối rối, Marcus cũng chẳng phải là ngoại lệ khi nhìn những vật dụng đang được bày ra trước mặt mình.

Hoàn toàn bỏ qua điều đấy, Nolan sau đó lấy ra một chiếc máy tính bảng và đưa nó cho Marc. Cậu đọc sơ qua thì nhận thấy đây giống như dạng các điều khoản mà bản thân sẽ phải tuân theo, kèm theo đó là bảo hiểm tai nạn cũng như các thứ liên quan đến bảo mật danh tính. Đọc xong, Marcus hướng ánh mắt của mình về phía Nolan, người mà vẫn giữ một dáng vẻ bình thản.

“Mọi thứ cậu đã đọc đều có lợi. Đặc biệt là phần danh tính. Nó sẽ được bảo mật, chỉ có tôi là người duy nhất biết cậu là ai. Ngay cả sếp của cậu cũng sẽ không biết thân phận Marcus Rieper của cậu. Người duy nhất biết  cái tên đó là tôi và cậu.”

Marc nghe xong thì khóe miệng cong thành một nụ cười. Bảo mật danh tính, nó giúp  không lộ thân phận với những kẻ không nên dây vào, nhưng đồng thời nếu cậu chết thì tập đoàn sẽ dễ dàng hoàn toàn xóa xổ cái tên này. Marcus đoán nó cũng là điều tương tự xảy ra với con trai của lão Neil. Nhưng điều đó không tài nào ngăn cản chàng trai trẻ. Vì cậu có một căn bệnh cần phải chữa khỏi. Thế là, với không một chút do dự, Marcus đã ký và đồng ý với các điều khoản và trả lại chiếc máy tính bảng cho Nolan.

“Rất hân hạnh được làm việc với cậu.” Ông nở một nụ cười rồi bắt tay Marcus. Sau đó nhìn vào hồ sơ trên máy tính của mình. “Về đồng nghiệp tương lai của cậu. Cậu có nghe về bộ luật nhân đạo vừa mới thông qua trong nửa năm trở lại đây chưa?”

“Tôi có đọc sơ qua.” Marcus gật đầu. “Nếu không lầm thì nó là bãi bỏ án tử hình đúng chứ, ngài Nolan?”

“Đúng.” Nolan đáp. “Thành thật mà nói. Lão già này vô cùng ủng hộ điều đấy. Cướp đi một sinh mạng công khai như thế quả là vô nhân đạo. Các cổ đông cũng có cùng chí hướng. Vậy nên, họ đã bỏ tiền ra mua những tử tù đó về. Trao cho những người lầm đường lạc lối một cơ hội. Và giám sát quản lý họ sẽ là nhiệm vụ của cậu và sếp đó.”

“Ồ ngài đừng lo, ngài Nolan. Đối với tôi, mọi mạng sống đều quý giá như nhau cả.” Khóe môi Marcus dần cong thành một nụ cười. “Dù bọn họ có phạm tội tày đình gì đi chăng nữa. Thì sau tất cả, họ cũng đều là con người. Như chúng ta. Những con người bình thường đang đứng ở đây.”

“Đúng. Như chúng ta mà thôi.”

Nolan sau đó ngồi lên chiếc ghế da, cẩn thận cắt đầu và châm lửa điếu xì gà. Trong làn khói mờ ảo của khói thuốc, ông vẫy tay ra hiệu cho Marcus bắt đầu thu dọn những vật dụng mà bản thân đã đặt lên vừa nãy. Khi Marc rời đi, Nolan rít một hơi và đưa ra lời dặn dò cuối.

“Ngày mai, sếp của cậu sẽ liên lạc. Cậu có thể hỏi bao nhiêu tùy thích, nhưng thú thật thì tôi khuyên cậu nên tiết chế lại một chút đi nhé. Cô ấy không thích mấy kẻ lắm lời đâu. Và chúc may mắn. Cậu sẽ cần điều đấy đó. Giờ thì nghỉ ngơi đi, tập đoàn có cung cấp chỗ ở đấy. Nó chính là tấm thẻ, cứ theo thông tin mà đi đến thôi.”

“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó. Chúc ngài một buổi tối tốt lành, ngài Nolan.”

Nụ cười một lần nữa hiện hữu rõ ràng trên khuôn  mặt Marcus, cậu sau đó cúi người khoảng bốn mươi lăm độ rồi lập tức rời đi để lại Nolan một mình bên trong căn phòng thưởng thức điếu xì gà. Lúc này đây, màn hình máy tính của ông bỗng dưng hiển thị một cuộc gọi đến từ một người có mật danh Circe.

“Tôi nghe nói là ông đã tìm cho tôi một người mới, Nolan. Thú thật, tôi rất ấn tượng.”

Giọng nên bên đầu dây bên kia là của một người phụ nữ. Chất giọng điềm tĩnh, tinh tế y như một quý tộc song ẩn sâu bên trong là một uy quyền mà khó một ai có thể làm ngơ được. Nó khiến cho Nolan có chút rùng mình mỗi khi nó được cất lên bên tai.

“Đúng vậy. Cậu ta khá đặc biệt. Theo cả hai nghĩa. Tôi tin rằng cô với cậu ta sẽ sớm hòa hợp mà thôi.”

“Hãy để thời gian trả lời cho điều đấy.”

Cuộc gọi nhanh chóng bị ngắt, để lại Nolan vẫn đang nhâm nhi điếu xì gà. Lúc này đây ở căn hộ mới của Marcus, cậu đang xem hồ sơ của các “đồng nghiệp” tương lai trên chiếc laptop. Ánh mắt  dán chặt vào phần thông tin, nơi một số đã bị bôi đen. Sau một lúc, Marc ngả người tựa vào chiếc ghế gỗ. Cậu không hề sợ hãi những tử tù ấy, thay vào đấy, chỉ có một câu hỏi đang vang vọng khắp tâm trí.

Mình nên diễn vai nào cho phù hợp đây?                  

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!