Hai màu số phận
“Tamago chú mày đang làm gì vậy”
“Mày không biết à?”
“Mày không nói thì sao mà tao biết được?”
“Nhóm TP mới ra một cô trợ lý mới nhưng không lộ mặt, nghe đồn gu mày lắm ấy cũng nhỏ nhỏ xinh xinh, dù chỉ là cộng tác viên tao cũng xin được số cô bé cho mày này.”
“Mày nghĩ là tao muốn yêu đương nhăng nhít gì à còn đang học đại học chết lên chết xuống đây.”
Sau đó tôi nằm dài trên ghế và nhìn cậu bạn đang chăm chú xem live về mấy idol 18+ của mình, từ sau quá nhiều mối tình không thành tôi cũng chả muốn yêu đương gì và luôn lẩn tránh.
Tamago Tadashi là người bạn thân với tôi anh ấy hơn tôi một tuổi nhưng khá dễ tính và nếu bây giờ gọi cậu ta là anh hắn sẽ kiểu “ewww… mày là ai vậy?” và kinh tởm ra mặt, nghĩ thế là đủ tôi thay quần áo và chuẩn bị đi ngủ vì dù sao sáng mai tôi còn một buổi đi xem phim với lớp ghép.
Nói là xem phim cho oai chứ buồn cười là chỉ tới trường và bọn họ sẽ ghép vài lớp lại với nhau rồi chiếu phim lên một chiếc màn to, có ghế ngồi hoặc nằm hai tầng, “hai tầng ?” tôi vẫn không hiểu sao họ lại làm hai tầng, chắc là để tiết kiệm diện tích. Tôi cứ thế nghĩ mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau khi đồng hồ báo thức reo.
“Hide Hide dậy dậy muộn giờ thằng *** ơi”
“Hả! Đi muộn xíu chết ai đâu má” lơ mơ tỉnh tôi ngủ thêm 15 phút nữa.
Và rồi tôi chết thật vào phòng phải làm một đống thủ tục như là chứng minh sinh viên với xin điểm danh …bala…bala này nọ.
Cái phòng tối om, chiếu một bộ phim tẻ nhạt. Tôi được phân cho ở tầng một mặc kệ không cần biết ở bên trên bên cạnh là ai cứ có giường nằm đắp chăn yên phận là được. Bộ phim là một bộ phim nói về chiến tranh và mất mác nhưng nó là tiếng anh, đúng rồi đó thuần tiếng anh và không có sub để cho chúng tôi cải thiện tiếng anh qua bộ phim.
Rồi tới lúc cái của nợ này cũng kết thúc, tôi chợt nghe có tiếng đập giường từ bên trên *cạch cạch*.
“Ê Hide mày đi muộn quá nhỉ?”
Đó là Ryuu Mako, một tên bạn học chung hồi cấp hai với tôi, hắn là một tên tệ hại giữa chúng tôi không phải là quá thân và cũng có rất nhiều hiềm khích nhưng sau khi gặp lại nhau ở đại học bằng một cách thần kì nào đó chúng tôi lại gặp lại nhau và rồi quay đi quẩn lại cũng vẫn ngồi chung một mâm nó gọi là bạn bè.
“Sáng nay tao đợi mãi chả thấy mày qua để đi học cùng, tao lại phải đi trước mày lại cuốc bộ tới hả sướng quá nhỉ.”
“Tao sẽ ghi nhận đó là một lời khiêu chiến.” Tôi nói một cách bình thản.
Khi không có biến cố nào sảy ra trong ngày thì nhất định là sẽ có thứ gì đó bất ngờ sảy ra. Đó là châm ngôn sống của tôi cuộc sống nhiều ngã rẽ và bất bình thường.
“Awww một cô gái nhỏ nhắn chợt bước hụt từ chiếc giường tầng. Tôi trong thoáng đã bắt kịp đôi tay của cô ấy. Là một đôi tay nhiều vết sẹo ở đốt tay cũng như mu bàn tay như rất cũ đi kèm với cái lạnh mùa đông đôi tay này trở nên đỏ hồng, nhưng đầu gối cô ấy đã chạm đất kiến cho đầu gối bị xước. Nhưng may mắn làm sao tôi là một tên rất cẩn trọng hoặc là cuộc sống này đã khiến tôi như vậy, thói quen của tôi là hay để vài cái băng cá nhân y tế ở trong ví và thật tốt là giờ nó đã phát huy tác dụng.”
Tôi rút ví ra đưa cho cô ấy hai chiếc băng cá nhân và bảo “Sau khi vệ sinh vết thương qua bằng nước thì nên để khô rồi mới dán vô nhé. Sau đó nhớ ra bên y tế trường và bảo bên y tế sát trùng lại vết thương như thế sẽ không để lại sẹo.”
Cô gái nhìn tôi mà không nói gì rồi vội vàng chạy đi mất… Ủa rồi chân có đau không vậy.
Sau một giờ cô gái ấy quay trở lại tiết, vì vẫn đang là học ghép lớp tôi vẫn thấy cô ấy trong tiết viết báo cáo, viết báo cáo về bộ phim mình đã xem vào tiết trước nêu cảm nghĩ và sự thay đổi này nọ của nhân vật chính. Khổ nỗi là tôi ngủ từ giữa bộ phim rồi, làm gì có chuyện tôi nằm mà lại không lăn ra ngủ được chứ vì nó thực sự không phải phim tôi muốn xem, vả lại còn không hiểu gì.
Nhưng không sao chém gió là nghề tủ của tôi mà.
Tôi quay sang hỏi Ryuu “Này mày có ngồi xem không, nói tý cho tao về nội dung chính coi”
“Chịu tao ngủ từ đầu rồi chả có giáo viên trông coi cứ ngủ thôi…” Hắn tưởng là học sinh mẫu giáo, tiểu học hay sao mà cần có người trông, tự giác hoặc là điểm kém, ấy đây không phải là đang nói cả tôi chứ dù sao thì ngủ cũng rất ngon mà.
Tôi nhìn lên vẫn thấy cô gái ấy loay hoay tìm kiếm thứ gì đó, chợt khựng lại khoảnh khắc mà mắt nhìn nhau cô gái dừng tìm kiếm. Cô gái thoắt đi lại chỗ tôi và Ryuu đang ngồi, nói gì đó với Ryuu và hắn quay sang nhìn tôi.
“Thằng ch* sướng mày nhé!” rồi hắn rời đi sang chỗ khác mặc kệ giáo viên nhìn với ánh mắt hình viên đạn. Dù sao trong lớp ai cũng biết hắn là một tên bất hảo, nên việc tôi chơi với hắn hẳn cũng bị ghép thành một cặp bài trùng.
Cô gái ngồi vào chỗ cạnh tôi tay lăm lăm chiếc cặp lúi húi mở ra và lấy ra chiếc laptop cùng với dây sạc. Chiếc lap top ấy tuy cũ nhưng cũng thuộc dạng có tiền mới mua được, tiếc là nó báo pin yếu và không thể bật lên được. Cô gái lúng túng mặt vừa có vẻ ngạc nhiên, vừa lo sợ.
Tôi là người bắt chuyện trước “Này bạn mình sẽ giúp sạc mang sạc lại mình cắm cho.”
Cô gái khẽ gật đầu và cảm ơn. Giọng cô ấy khá bé và rất khó nghe, để miêu tả thì như một đứa trẻ mắc lỗi đang sợ sệt hành vi phạm lỗi của mình sẽ bị bố mẹ phát hiện ra vậy.
Tôi chú ý về bài của mình, khi đang cố gắng tìm hiểu nội dung chính trong cốt truyện cô gái lại hí hoáy đánh chữ, dù phong cách đánh cò mổ nhưng vẫn đang viết rất chăm chú lại còn nhanh nữa chứ, đúng là một học sinh giỏi.
Sau một tiếng trôi qua tôi đã ngợp, vì đơn giản miêu tả không phải món nghề của tôi, khựng lại trong thời gian dài cô ấy quay sang phía tôi và thì thầm.
“Anh có thể để em viết dùm chỗ này được không?”
Tôi thật có chút bất ngờ, vì người yếu hơn mới cần nhờ vả những người giỏi hơn giúp đỡ mình vậy mà trong trường hợp của tôi một người đã viết xong bài chỉ cần tải tệp lên là đã xong bài lại mong tôi cho cô ấy giúp.
“Bạn không phiền chứ? Thú thật là tôi vẫn thực sự không hiểu ý nghĩa bộ phim là gì lắm và còn đang không biết miêu tả bối cảnh như nào.”
Cô gái nhìn vào mắt tôi gật đầu lia lịa và rồi thò tay sang phía bàn tôi lấy chiếc máy bắt đầu mổ thoăn thoắt, tôi còn có thể tưởng tượng rằng âm thanh những chiếc bàn phím như mấy con cá đang kêu gào vì bị mấy con cò phát hiện.
Sau gần mười lăm phút, cô gái đưa lại chiếc lap cho tôi và nói khẽ.
“Anh viết nốt chỗ còn lại có được không, nó chỉ là nêu cảm nghĩ của anh thôi.”
Dù tôi không xem hết phim và chả hiểu cái mô tê gì nhưng việc nêu cảm nghĩ và bối cảnh chiến tranh thì tôi đây chém được, quá dễ cho một cuộc tình.
Thấy tôi đắc ý như vậy cô gái có vẻ yên tâm và quay đi, sau khi hoàn thành bài của mình tôi quay sang cô bạn ấy và thấy cô ấy đang khó khăn trong khâu nộp bài. Có qua có lại giúp người người giúp ta.
“Đưa đây mình nộp hộ cho” tôi nhanh nhẩu bắt lấy con chuột nhưng lỡ chạm vào tay cô ấy.
“À à mình xin lỗi… haha… có hơi vô ý quá” Tôi nhanh chóng thụt tay về.
“Không chỉ là em muốn tự nộp để sau này không làm phiền đến mọi người nữa.”
Nói vậy nhưng cô bạn vẫn đang lúi húi bấm lung tung trong web trường chỉ để kiếm cách nộp tệp. Tôi không ngồi yên được nhìn một người mù công nghệ tìm đường, tôi chỉ vào những chỗ cần bấm và giúp cô ấy nộp.
“Cảm ơn anh nhé!” cô bạn nói. “Không phải mình mới là người cần cảm ơn bạn chứ dù sao thì bạn cũng giúp mình cái mà mình chả giỏi chút nào.” Tôi gật gù và đáp lại, nhưng thắc mắc trong lòng tôi và cần phải hỏi đó là. “Xin lỗi nhưng sao bạn lại chọn ngành này dù gì nó cũng khá quan trọng việc hiểu biết máy tính khá nhiều?”. “Vì đây là ngành mới nên học sinh có học bổng khi học ngành mới sẽ được miễn toàn bộ học phí ạ và em cũng muốn thử thách mình một chút, còn lại thì bí mật.”
Chỉ cần nghe tới câu thứ hai tôi đã có cảm giác cô bạn này khá giống mình muốn thử thách bản thân mặc dù không giỏi thứ mình sẽ theo đuổi.
Tôi với cô bạn này nói chuyện khá hợp chung sở thích, chung âm nhạc, chung những game hay chơi, một hồi tôi còn tưởng đây là song trùng ngược giới của tôi nữa chứ. Rôm rả một hồi tôi mới nhận ra tôi còn chưa biết tên cô ấy.
“Naeru…Naeru Murasaki cứ gọi em là Naru cũng được ạ em rất vui nếu anh gọi em như vậy”
“Ồ…Hide Hideyoshi là tên mình Murasaki rất vui được nói chuyện với cậu” Nghe vậy cô bạn chợt thoáng một vẻ mặt bất mãn.
“Cho mình hỏi tại sao cậu lại xưng hô như vậy thế?” Tôi thắc mắc ngay từ đầu, từ lúc xem phim cho tới tiết báo cáo. Cô bạn này luôn xưng hô kiểu vậy không phải là chúng mình cùng khóa hay sao?
“Em nhỏ tuổi hơn mọi người ở đây vì em học vượt lớp và bây giờ đã học tới đây đó anh.”
“Quãi mình lại kết bạn với một học bá sao.” Tôi chợt cảm thán.
Nghĩ lại cô bạn mới này cũng thật là đúng gu của tôi. Một cô gái với mái tóc tím nhạt như ánh thạch anh tím lấp lánh lạ thường, mái tóc dài che đi phần trán rộng cùng với đuôi tóc được tết Hà Lan hai bên nhưng dày và rộng hơn phần đó làm nổi bật mái tóc dài nhưng cũng đặc biết của cô ấy. đôi mắt to tròn và cặp kính đi cùng như thể nháy mắt tôi sẽ lăn ra vì đó là một phát chí mạng xuyên giáp vậy, hay là sát thương chuẩn nhỉ? Khuân mặt nhỏ cũng phù hợp với dáng người nhỏ nhắn ấy kết hợp với chiếc áo sơ mi trắng khoáng ngoài là một chiếc áo len màu be, phần váy qua đùi cùng màu áo với chiếc tất chân trắng tạo lên một nét hòa hợp hoàn hảo. Một mẫu hình hoàn hảo trong trí tưởng tượng của tôi, nếu tôi là con gái với dáng người này tôi cũng sẽ chọn một bộ cánh như này.
Không thể mê mệt thế này được dù sao thì cũng chỉ là phần cảm xúc thoáng qua, tôi đã hứa với bản thân dù rượu ngọt cũng không được làm bản thân say mèn. Cảm giác này như là tiếng sét chạy dọc qua sống lưng mang tới một âm vị mới mẻ nhưng cũng là thứ chốt hạ, tôi không thể với tới đâu.
“Em phải chuyển lớp sang môn khác rồi…”
“A vậy ư cảm ơn em đã nói chuyện với anh.”
“Không ạ! Em cảm ơn đã giúp đỡ em”
Tôi là người được giúp nhiều hơn nhưng dù sao thì được nói chuyện với cô bạn này cũng khá vui, hôm nay tôi lại không ngủ gật nữa.
Tôi vẫn học trong lớp vì môn tới cũng không cần chuyển lớp. Chỉ không lâu khi Murasaki rời đi Tamago vào lớp ngồi xuống chỗ cạnh tôi như một cái xác sống biết đi.
“Nè cho mượn điện thoại đi, điện thoại tao hết pin rồi~”
“Mày lại chơi game trong lớp rồi đi hết pin đúng không, trẫm không cho mượn đâu…Hoặc ạ đi rồi trẫm đưa cho…hahaha…”
Nói rồi tôi vẫn đưa cho hắn điện thoại tôi hắn chỉ là lười tới mức không mang được laptop ra dùng nên nhiều khi chỉ lấy vở bút đặt lên bàn và ngồi nghịch điện thoại, hắn là một tên học khá giỏi dù không học quá nhiều trên lớp nhưng lại dễ tiếp thu khi tự học. Ôi mấy tên học giỏi mấy người sướng quá vậy.
Tamago mở web và xem live như mọi ngày, nhưng vì nó mà phát ra tiếng là sẽ bị thấy cô đấm, mà chưa hết đám bạn học cũng sẽ dị nghị mất.
“À này Hide tao mới nhảy được số cô trợ lý mới để tao thêm cho mày nhé có gì còn nói chuyện, cứ thử nói đi hình như có vẻ cô ta quen biết mày hay sao ấy.”
“Vãi~ tao có bao giờ nhúng người vào mấy cái này đâu mà có thì cũng chỉ ghé chứ đâu có làm gì đâu mà sao có người biết tao được hay vậy, chả lẽ cô ta ăn nhầm cái gì đó rồi đi trêu mày à?”
“Tao không biết nữa nhưng mà nghe bảo là trước khi vào làm chỗ quỷ này cô ấy cũng đang trong tình trạng không có đồng nào, do hoàn cảnh các thứ nhưng bên thứ ba bọn tao thì không có cái thông tin chuyên sâu ấy, chỉ là đi nói chuyện nghe ngóng biết thôi mày à.”
“Dù sao tao cũng không quan tâm lắm, mày thích làm gì thì làm.” Nói rồi tôi ngồi xem lại bài mà Murasaki vừa viết một phần cho tôi.
Bài báo cáo đã được sửa vài chỗ ban đầu mà tôi chỉ tìm ý chính và bịa ra đựa sửa một cách tinh tế nhưng phần cô bạn viết thì lại khác một trời một vực như là một dãy đường làng nhưng tới khúc lại là một phần thành phố. Thôi chết quả này mà giáo viên để ý đúng là bị hỏi đi hỏi lại chết mất. “Thôi dù sao cũng nộp rồi” Tôi tự lẩm bẩm vậy cho qua chuyện dù sao cũng đã không thể sửa lại, mà có sửa lại tôi cũng không biết phá dỡ đường thành như nào cho nó ra đường đất được.
Vậy là tiết học cuối cùng cũng kết thúc, tôi ra khỏi lớp và chuẩn bị ra về nhưng sự bất ngờ ngày hôm nay dường như vẫn chưa hết.
“Hide… Anh ơi!” Một giọng nói nhỏ nhẹ nếu để ý không kỹ tôi cũng chả nghe thấy gì.
Một bóng dáng nhỏ nhắn lấp sau cánh cửa phòng học đang ôm chiếc cặp cứ như kiểu ai mà dám đả động vào cô gái này chắc chắn một tiểu đội mà ai cũng biết là ai sẽ ập vào và bếch bạn lên đồn vậy.
“Khi nãy em đi chưa để lại địa chỉ liên lạc cho anh.” Nói rồi cô bạn dúi cho tôi một tờ giấy và vội vàng chạy đi mất.
Tôi còn chưa kịp nói hay chào tạm biệt, cầm mẩu giấy trên tay tôi chỉ thấy một số điện thoại và dòng chữ cảm ơn anh. “Cô bạn này thuần cảm ơn à” Tôi tự cảm thán rồi đi về
Vật vã sau một ngày dài nằm trên giường suy nghĩ những chuyện bất ngờ đã xảy ra trong hôm nay, một cô gái khiến tôi cảm nắng, bạn của tôi đưa số liên lạc của một người không quen biết cho tôi, cô bạn mới quen chủ động đưa số liên lạc cho tôi, nhớ đến cái cuối tôi rút mẩu giấy của Murasaki ra và tìm kiếm trên điện thoại tôi. Tỉnh cả ngủ tôi thấy số đó đã được add vào máy tôi với cái tên *Bé trợ lý xinh đẹp*.
“Cái trần đời này nhiều thứ trùng hợp vậy sao?”
Đợi tên Tamago trở về tôi phải hỏi cho ra nhẽ mới được. Vừa thoát khỏi suy nghĩ trong đầu bạn tôi đã trở về trên tay là hai phần cơm to, chưa để tôi nói gì cậu ấy đã lên tiếng trước.
“Con ơi bố mang cơm về cho con nè, bên quản lý của TP bảo sắp tới có một dự án mới nên tao là bên góp vốn cũng hốc được chút lợi.”
“Mày đợi chút đã tao có việc nghiêm túc cần hỏi mày!”
“Có gì mà mặt căng như sắp đi chào bố vợ vậy?”
“Số con bé trợ lý kia mày có như thế nào vậy, và nó làm những gì? Ý tao là công việc ý”
“Ôi tưởng gì, mày bắt đầu quan tâm rồi à…hehe…tao đã bảo cực kỳ đúng gu mày mà con.” Cậu ta lúc này vẫn đang cợt nhả như muốn xua tan câu hỏi của tôi.
“Tao nghiêm túc thật đấy!”
Một khoảng lặng được tạo lên Tamago bắt đầu kể lể đủ thứ nhưng tôi vẫn không nói gì. Lúc này tên Tamago cũng nói đến trọng tâm “Tao chỉ là tình cờ tới xưởng và rồi có người đưa cho tao vậy thôi…” Tôi vẫn im bặt khiến hắn phải sửa lại “Thôi được rồi…Tao nghe nói có người mới và tao tới công ty như thường để xem người mới như thế nào, lúc gặp và nói chuyện tao được đặc cách và nói chuyện trực tiếp, tao có nói là anh có một thằng bạn tên Hide có gu giống y hệt em, lúc đầu khi tao nói chuyện cô bé ấy im bặt, gật gật lắc lắc chả nói gì tao cứ nghĩ là sợ môi trường mới thôi, nhưng khi nói tên mày cô bé ấy lại rạng rỡ” “Anh là bạn của anh ấy à thật không chứ?” “Tao nói đúng là như vậy và rồi tao đi về, còn việc biết cô bé ấy chỉ làm trợ lý thì do bên chủ quản thông báo vì cô ấy chỉ làm thời hạn chắc thế. Xong vài hôm sau cô bé ấy nói hãy đưa số của cô ấy cho mày chỉ thế thôi tao không biết gì thêm, giờ thì vừa lòng mày rồi chứ.”
Tôi bắt đầu tự hỏi nếu cô ấy đã có thể gặp mình trên trường rồi, vậy thì việc đưa số cho bạn mình để làm gì chứ hoặc là…
“Vậy cô ta có nói cô ta bao nhiêu tuổi và còn làm gì khác không?”
“Ôi con lợn này đào sâu thế, tao biết mày sợ loại con gái gì mà cái môi trường này nó không giống như mày nghĩ đâu, huống hồ chỉ là trợ lý mà.”
“Thôi được rồi đưa cơm đây cho trẫm” Tôi hiểu được phần nào nguyên nhân câu hỏi của tôi. Có thể cô ấy nghĩ chúng tôi cũng không bao giờ bắt được một khoẳng khắc trùng hợp như vậy trên trường, dù sao đại học cũng là một nơi rất lớn hàng trăm hàng nghìn người tụ họp nghĩ sao hai đường kẻ lại có thể gặp nhau được chứ. Nghĩ vậy tôi cũng không nói chuyện mình đã gặp cô ấy trên trường để làm gì và cũng không phanh phui việc cô ấy làm, dù sao cũng là nơi an toàn trong bãi độc chỉ cần vẫn đứng đó cô ấy có lẽ không làm sao.
Tự vấn về việc của cô ấy làm tôi cũng suy diễn ra đủ thứ tồi tệ nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại việc tiếp cận tôi để làm gì, chúng tôi còn chưa gặp nhau bao giờ và tôi cũng chả phải là gì của nhau vậy sao tôi phải lo lắng, lo lắng cho một người mới gặp chỉ cảm nắng họ sợ họ rơi vào vũng bùn sao thật buồn cười làm sao tôi ơi.
Một ngày mới lại đến vác mặt lên trường với vẻ mặt khó chịu tôi ngồi xuống chỗ của mình, Ryuu chạy vội ra hỏi han tôi về tình hình ngày hôm qua và vì sao nay tôi lại bỏ một tiết.
“Sao rồi hôm qua cô em đấy nhờ tao ra chỗ khác để có việc với mày, bị hẹn ra cổng trường đúm nhau à hay hẹn ra sua trường tỏ tình vậy?”
“Chả phải cái nào cả bọn tao chỉ nói chuyện như những người học đại học với nhau thôi.”
Tên Ryuu chán ra mặt “Ôi biết thế tao đã không nhường chỗ cho mày. Đây nè bài báo cáo ngày hôm qua của mày”
“Ôi vãi cao thế cơ à?” Tôi cầm bài trong tay bất ngờ với số điểm tám sáu của bản thân.
“Vậy thì cô không phân biệt được đường làng với thành đô rồi.”
“Mày nói vậy là sao hôm qua theo tao nhớ là mày cũng thẳng cẳng như tao mà nhỉ?”
Tôi không nói gì với hắn là hôm qua có học bá giúp tôi sửa và viết bài “Bí mật.” Tên Ryuu nài nỉ tôi không dứt vậy tôi đã chốt hạ bằng câu “Khoảng cách kĩ năng thôi em trai à.” Hắn bực bội nhưng có chút sự ghen tị mà rời đi, nay chiếc ghế bên cạnh tôi vẫn trống như thường ngày, giáo viên bảo có một sinh viên vì công việc nên thường xin phép nghỉ và sinh viên ấy cũng xong hết tín chỉ rồi nên không cần học môn này cũng được điểm danh. Nói cho dễ hiểu đó là kiểu sinh viên học và thi trong giai đoạn bọn tôi nghỉ hè hoặc nghỉ giữa kỳ nên phần lớn là tự học và đi thi đúng kiểu thiên tài chỉ cần cái bằng là xong.
Sau nửa tiết cơn buồn ngủ ập tới tôi đã sắp không chịu nổi nữa và chuẩn bị sập nguồn thì một tiếng gọi khẽ vang lên “Hide…chào buổi sáng!”giật mình khỏi cơn mơ màng, đó là cô gái mà tôi luôn nghĩ tới từ suốt hôm qua.
“Chào Murasaki…” Tôi dựng dậy ngay ngắn và chào cô gái đang ngồi ngay cạnh mình nhưng với những thứ tôi biết tối hôm qua tôi lại không thể nói chuyện thoải mái với cô ấy như hôm qua nữa.
“Cậu đã vào lớp bằng cách nào vậy tôi cứ nghĩ giảng viên này rất nghiêm khắc chứ?”
“Em đã xin phép trước nên không có vấn đề gì đâu ạ!”
Tôi vẫn cứ quanh quẩn suy nghĩ cũ nhưng tốt nhất là hiện giờ không nên nói thêm gì về điều ấy nữa. Nói là như vậy nhưng tôi vẫn bắt đầu hỏi cô ấy một cách ngớ ngẩn.
“Sao bạn đi muộn quá vậy đã giữa tiết hai rồi đó? Bạn bận công việc làm thêm của mình quá ư?” nó thực sự là một câu hỏi ngớ ngẩn và chả tự nhiên tý nào như đang soi mói người ta vậy.
“À thì do tối em thức muộn quá thành ra tới lớp muộn ạ!”
Vậy mà thực sự cô ấy trả lời tôi ngay với khuân mặt thản nhiên như không giấu diếm thứ gì, hoặc có vẻ như việc giấu nghề của cô ấy đã quá quen thuộc và thành thạo, việc biết trước đó là một lời nói dối đôi khi lại khiến cho con người ta khó xử và bồn chồn một cách lạ thường. Hoặc có thể đó là một câu trả lời thật lòng và đó lại là tự tôi suy nghĩ quá nhiều.
“Anh có đang chơi game gì thú vị không ạ?” Cô ấy hỏi một câu hỏi kéo tôi ra khỏi tiềm thức.
“À thì dạo gần đây mình đang chơi mấy con game chiến thuật khá hấp dẫn nhưng có lẽ sẽ không hợp với bạn.” Vừa nói tôi vừa gãi sống mũi, đây là thói quen xấu mỗi khi tôi tỏ ra căng thẳng hay lo lắng một thứ gì đó, và thật may mắn làm sao tôi lại không dính nhiều với rắc rối, chí ít là cho tới hiện tại.
“Em xin lỗi nhưng em nhỏ tuổi hơn anh mà, em không thích được gọi bằng họ nghe nó giống y hệt như tên con trai vậy, hay là anh họi em là Neru đi ạ!” Cô bạn làm vẻ mặt bối rối và cũng như đây có vẻ là một điều khó để nói ra với cô ấy.
“Thôi được rồi mình chịu thua vậy thì bạn Neru như vậy ổn chứ?”
“Dạ vâng em cảm ơn ạ!” Dù không phải mục đích cuối cùng của cô ấy nhưng cũng là tạm được nói chung là vẫn có khoảng cách mà lại không quá gần.
Nếu để ý nay Neru đã mặc bộ áo được trường phát cho vào đầu kỳ nó là một chiếc áo phông trắng cùng với tên của trường kèm chiếc áo khoác ngoài dày, cùng chiếc váy như hôm qua nhưng màu trắng cho cùng với tông màu chiếc áo. Chả biết vì sao nhưng khi chúng tôi học cùng nhau cũng như bàn luận khi tới thời gian nghỉ lại vô cùng hợp ý mà để không thì ai cũng tưởng bọn tôi là một đôi bạn lâu năm mới gặp lại nhau sau những ngày chia cắt vậy.
Cuối tiết Neru có hỏi tôi “Cuối tuần này anh có bận công việc gì không?” Nếu như để nói ngoài thời gian học tôi dành hết thời gian vào việc ngồi không và nói chuyện phiếm với các bạn của mình. “Mình không có việc gì hay sao?” “Em đang phân vân về việc chọn một chiếc laptop mới nếu anh không bận anh có thể giúp em chọn được không ạ?” Laptop sao, nghĩ lại thì laptop của Neru đúng là khá cũ cũng không lạ gì khi em ấy muốn đổi một thứ mới, thì ra đây là lý do mà em ấy đi làm thêm sao. “Được thôi cuối tuần mình cũng đang định đi vệ sinh laptop của mình.”
Cứ vậy chúng tôi chào tạm biệt nhau rồi ra về, nhưng từ đây tới cuối tuần là rất lâu vì hôm nay mới là thứ ba. Có lẽ tôi cũng không nên mong chờ gì quá nhiều chỉ là giúp bạn ấy chọn đồ công nghệ thôi mà vì bình thường ai chả vậy, có lẽ mình chọn cái này họ lại mua cái kia thì sao, tôi quá hiểu mà. Rồi ngày từng ngày trôi qua có lúc Neru tới lớp có lúc không, không biết cô ấy nhận ra chưa nhưng tần suất tới lớp của cô ấy một nhiều như thể là một sinh viên bình thường chứ không còn đặc biệt như lời mà giáo viên nói nữa.
Ngày đó rồi cũng tới, một ngày nắng đẹp trời có chút gió đông thoảng qua giống như mùi vị của mùa thu nhè nhẹ, không biết là do lo lắng hay hào hứng tôi đã tới nơi hẹn trước tận một tiếng, đeo chiếc ba lô đen và dạo vòng quanh khu công viên đã hẹn trước, nơi này toàn mấy cụ già đang chơi cờ hay mấy người dắt chó đi dạo, mấy đứa trẻ nghịch cát thì bây giờ đã chẳng còn, bọn chúng còn đang vui vẻ bên chiếc điện thoại của bố mẹ.
Sau nửa tiếng Neru tới, tôi vẫy tay lên cao để cô ấy có thể nhìn thấy, Neru chạy lại gần chỗ tôi.
“Chào anh, anh đến sớm quá rồi!”
“Hôm nay mình cũng dậy sớm và trọ cũng gần đây nên tiện ra hóng không khí một chút, nhưng không phải Neru cũng tới sớm đó thôi”
“A đúng là như vậy…”
“Vậy thì mình sẽ đi tới cửa hàng luôn chứ?”
“Dạ được ạ!”
Buổi đi mua sắm của chúng tôi rất vui, với tôi một người chuyên nói về hiệu năng và việc chúng vận hành lại hay vừa ý của Neru cái vẻ mặt chăm chú của cô ấy dường như đang muốn tiếp thu tất cả những gì mà tôi truyền đạt, “Cái này nhé nó chỉ là lừa mà thôi mặc dù là nó với giá tiền đắt đỏ nhưng mà nhé nó chạy một chip rất cũ mà cũng chả liên quan gì tới ngành học của chúng ta. À mà bạn có thể nói cho mình số tiền mà bạn đang có hiện tại được không?” Neru tiếp lời cô ấy cho tôi xem số tiền và tôi bắt đầu nhìn quanh. “Được lấy chiếc máy này đi. Dù nó chông như một chiếc máy văn phòng nhưng chỉ số rất khá, với việc học và không làm gì quá nặng thì nó vẫn cân thừa, để học và lại còn tốt cho mắt nữa, nhẹ dễ mang theo khi học ở bất cứ đâu nhất là người hay chuyển qua lớp này lớp nọ như bạn nữa.
Nhìn vẻ mặt của mấy ông nhân viên rất là khó chịu, nhưng làm gì tôi bây giờ tôi là khách hàng mà, đùa chứ tôi cũng mang máy của tôi đi vệ sinh lại mong là mấy anh không khó chịu mà cho máy của tôi nó biến hình thành thứ gì đó. Tiếp tới bọn tôi đi ăn ở một quán ăn, rồi đi chơi ngoài siêu thị, thoắt cái tới buổi chiều.
“Vậy là cậu có thể tự về nhà được đúng không?”
“Dạ nhưng trước đó em muốn tạt qua một nơi trước ạ”
Neru dẫn tôi ra một cây cầu rất cao nơi, mà cách đây khá xa khoảng ba tiếng đi bộ và tất nhiên chúng tôi đi xe rồi làm gì có chuyện tôi sẽ tản bộ tận ba tiếng cơ chứ, cái lưng sinh viên này không cho phép tôi làm điều ấy. Vậy cây cầu này thì có gì đặc biệt với cô ấy hay là chỉ muốn đi dạo thăm thú thôi.
Neru đi ra thành cầu và bắt đầu nói “Có thể là anh đã quên nhưng nó hằn sâu trong ký ức em người đã giúp em sống tiếp là anh, vì vậy dù bằng cách nào đi chăng nữa em cũng phải tìm và gặp được anh, người định mệnh của em.”
Nơi ánh hoàng hôn chiếu rọi về phía chúng tôi, cái bi cảnh hoành tráng ấy cùng với câu nói trấn động không khỏi khiến tôi ngẩn người ra. “Bạn nói gì vậy mình nghĩ là chúng ta chưa bao giờ gặp mặt chứ đừng nói là…”
“Vậy là anh đã thực sự quên rồi. Vào lăm năm trước cũng khoảng thời gian này, em đã tự tử bất thành ngay tại đây.” Tự tử bất thành? Là sao, bấy nhiêu đó đã làm cho đầu tôi quay mòng rồi có phải tôi đang mơ hay ảo giác gì không vậy? Neru vẫn tiếp tục nói. “Em có lẽ đã từng chơi piano và mẹ em là một giáo viên âm nhạc, bà ấy rất yêu thương em khi biết em có tài năng về piano bà ấy đã dạy dỗ em từ khi còn học tiểu học, em đã đạt được nhiều giải thưởng, với cuộc sống ấm no như vậy tưởng đó sẽ là con đường em sẽ hướng tới trong tương lai nhưng không biến cố đã sảy ra với gia đình em, khi em lên cấp ba bố em đã rời khỏi gia đình vì một người phụ nữ khác cũng vì thế mà mẹ em không còn là một người vợ nội trợ duyên dáng yêu thương con cái nữa, hận thù cùng với gánh nặng con cái đè nặng trên vai, em muốn học tập trung vào hết trung học phổ thông để ra học nghề và giúp mẹ em bớt gánh nặng tiền bạc nhưng bà ấy thì không muốn em làm vậy tất cả nỗ lực học tập đều đổ bể khi những bài giải cùng những cuốn sách đều bị đốt trụi, về nhà là em phải ngồi vào bàn piano thứ từng vang lên âm nhạc hạnh phúc, thứ đã đưa gia đình ấm cúng giờ lại phát ra những âm thanh dồn nén, những hận thù chồng chất vì nếu sai nhịp em sẽ bị đánh rất đau đôi bàn tay này đã nhuốm một màu đỏ nhưng em vẫn tiếp tục đánh vì nghĩ một khi mình cố gắng mẹ sẽ lại như bình thường. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hàng xóm thấy việc em và mẹ đang tập piano và báo cho cảnh sát, họ đã tới và mang mẹ em đi với lý do bạo lực gia đình, em được đưa tới và sống cùng bố, ở nơi mà không thuộc về mình cái em nhận được là cái xa lạ, một căn nhà to lớn nhưng việc học hành và ngủ nghỉ hầu hết em đều ở hành lang. Lên lớp cách bạn học nói em là kẻ đưa mẹ đi tù, em đã cố gắng chịu đựng chịu đủ để tới ngày ra khỏi nơi đó, nhưng cái vẻ chịu đựng ấy đã gây chướng mắt thầy chủ nhiệm thầy đã nhục mạ em và ông ta còn cố xâm phạm em. Lúc đó em không biết bản thân mình phải vịn vào đâu để cố gắng sống nữa, tại nơi này em đã muốn hòa mình vào dòng sông ít ra nó còn có thể giải thoát em khỏi mọi thứ.”
Với một tốc độ chóng mặt cô ấy thoắt đã kể về cuộc đời mình, vậy tôi nên làm vẻ mặt gì đây? Thương hại? Đồng cảm? hay chỉ im lặng, trong khoẳng khắc đó tôi chọn sự im lặng.
“Em không hề muốn kể lể để nhận lấy sự thương hại gì cả nhưng anh biết đấy anh đã vớt lại chút ý chí sống của em.” Tôi dần nhớ lại lúc cây cầu này chưa được sửa lại đúng là tôi hay tập thể dục và chạy qua đây vào ban chiều như để muốn nâng cao thể lực cũng là để theo đuổi cô gái mà tôi thầm yêu khác nhưng nhận ra đó là sai lầm tuổi trẻ và tất nhiên khoảng thời gian ấy là khoảng thời gian tôi muốn quên đi nhất.
Đó là một buổi chiều tôi như thường lệ chạy bộ qua cây cầu màu trắng với khung cầu rỉ sét.
“Không biết hôm nay chị ấy đã ăn uống gì chưa nhỉ hay có cần đồ ăn, hay là mình gọi trà sữa cho chị ấy?” Khi tôi chạy tới giữa cây cầu tôi thấy một cô gái dáng người nhỏ nhắn trong bộ đồng phục đã đứng ra mép cầu. “Ây ây có người tính làm thách thức của ngài Newton ngay tại đây này!” cái giờ mà ai cũng vội và đi qua đi lại, chẳng ai chú ý tới cô gái nhỏ bé đang gật gù leo lên trên hành cầu cả. “Này bạn gì ơi này đừng thử thách vận tốc với lực hút tại đây chứ.” Tôi ngày nào cũng chạy qua đây nếu có ai ra đi ngay trước mặt tôi ngay nơi này chắc đêm tôi không dám ngủ mất.
Tôi vội chạy ra kéo lấy tay cô ấy lại và giữ chặt, trong tâm lý của người muốn kết thúc họ sẽ cố gắng phản kháng vậy nên tôi cố gắng khuyên nhủ, “Này này… tôi không biết điều gì làm cô phải làm ra bước đường cùng này nhưng đừng có mà chuyển sinh tại đây chứ tôi yêu cây cầu này lắm đó cô sẽ không làm tôi ám ảnh tới mức không dám gặp ông bạn già tôi mới kết thân được vài tuần chứ.” Cô ấy khóc nấc lên từng đợt cái vẻ mặt ấy khiến tôi chạnh lòng. “Chỉ cần cô còn sống trong tương lai sẽ có thay đổi mà một nhà khoa học đã từng nói hoặc một tên ất ơ nào nói tôi không nhớ nhưng tương lai là bất biến, cô sẽ gặp được một kỳ ngộ trong tương lai nhỡ đâu nó có thể thay đổi mọi thứ thì sao.” “Vậy anh có thể thay đổi tôi không?” Cô gái nấc nên môt tiếng rồi nói. “Anh đã không cho tôi rời đi liệu anh có dám là điều kiện giữ tôi lại thế giới này không?” “Cái đó thì tôi cũng không chắc vì hiện giờ tôi đang co mục tiêu mất rồi.” Cô gái nghe vậy liền cố giựt tay ra và nói “Tên lừa đảo để tôi yên một mình đi.” Bà m* nó để cô yên thì cô lại muốn chuyển sinh chứ gì tôi đã đọc hết một trăm tuyển tập cứu người muốn chuyển sinh rồi đừng cố chống cự nữa “Thôi được rồi như này đi cô gái, nếu tương lai chúng ta còn có duyên ta gặp lại tới lúc đó nói chỗ dựa là quá ít tôi sẽ cưới cô luôn được đấy!”
Lúc đó tôi chỉ nói để cho nhanh cái gọi là cứu người của tôi chứ tôi nào ngờ hai đường chỉ song song ấy lại có điểm chạm cơ chứ. Sao lại có thể trùng hợp tới như vậy nhỉ mình còn quên mất cái lời hứa vu vơ ấy, mà cô ấy còn tin vào cái lời hứa vu vơ của một tên chưa gặp mặt bao giờ sao. Nhưng hiện tại tôi trong tay cũng không có gì liệu có thể mang cô ấy như đã hứa đi không.
“Hiện tại thì mình không thể thực hiện điều mình đã hứa vì đơn giản mọi thứ vẫn còn được gia đình chu cấp, nói ra mình cũng không thể tự lập được như Neru.”
“Em không cần, tiền em có thể tự kiếm chỉ cần một nơi để trở về thôi Hide…” cô ấy vừa nói vừa khóc.
“Thôi nào…! Giờ mình không còn là tên năng động năm nào cũng như với mình chúng ta cũng chỉ vừa gặp gỡ hiện tại cứ như vầy đi hãy cùng cố gắng từng chút một.”
Có phải tôi vừa từ chối một cô gái không điều mà ít khi có ở một tôi. Nhưng bây giờ cả hai đã đều là những người có thể suy nghĩ cái lý do tôi không thể chấp nhận Neru ngay hiện tại vì hiện giờ tôi là một tên chả có gì trong tay. Dù có muốn thực hiện tôi phải cố gắng làm một cái gì đó mà bản thân tôi chấp nhận được khi đó tôi sẽ có thể chấp nhận hay không.
“Em sẽ đợi nhưng em nghĩ là thời gian cho em là không có nhiều…”
Cô ấy nói vậy là có ý gì, thôi sao cũng được quá nhiều thứ trong ngày rồi, Neru cũng tự ra về còn tôi thì bắt xe về trọ. Vậy là cái buổi đi chơi này từ một buổi đi chơi vui vẻ vào cuối tuần biến thành thảm hại cho cả hai, một người thất hứa, một người thất vọng.
Vài tuần sau tôi thấy Neru lên lớp ít hẳn đi cũng như nói rất ít, chúng tôi vẫn nói chuyện nhưng vẫn chỉ có vài câu xã giao chào hỏi và sức khỏe còn đâu vẫn chỉ có tiếng lèm bèm của Ryuu cùng tiếng thở dài của Tamago mỗi khi học chung quanh tai, tôi mới bắt đầu cố hiểu thời gian của cô ấy có nghĩa là như nào. Khi tối tôi về nhà và hỏi Tamago về Neru nhưng tất nhiên với cái danh trợ lý.
“Tao tưởng mày không quan tâm nên cũng chả nói gì với mày. Nghe công ty bảo cô ấy sẽ trở thành diễn viên trong thời gian sắp tới vì kỳ hạn thực tập sắp hết, bọn này cũng quái thật cô ấy ký mà chả đọc gì hết ai ngờ được là sau kỳ thực tập nếu không trở thành diễn viên thì bọn họ sẽ đơn phương chấm dứt hợp đồng và đòi bồi thường đâu. Cũng tội cô bé thật tao cũng là người được lợi từ bên họ nên cũng chả ho he gì, mấy lần tao gặp cô bé trên công ty tao có nhắc lại về việc đọc kỹ lại hợp đồng nhưng có vẻ cô bé đang thiếu tiền kinh lắm nên chỉ một hai câu qua loa chứ không hẳn là cảnh báo. Dù sao tao cũng không chắc với cái tin đồn thay đổi hợp đồng gì ở công ty bọn nó kiếm được nhân sự giá rẻ thì tao cũng được lời mà cô bé ấy cũng nghe về việc phá hợp đồng nên chắc cũng không dám đâu.”
“Lúc này tôi như người mất hồn không nghe gì lọt tai nữa.”
“Nè Hide cô ấy lên mặt bìa rồi này ây cũng xinh quá phải chứ mấy tên thú tính sẽ phát điên với ngoại hình này mất. Không biết khi nào mới có thể có trực tiếp hay những phần video nhỉ?” “Mày im m* mồm vào đi.” Tôi chợt phát hỏa trong lúc Tamago đang nói.
“Này quá đáng quá rồi tao đã làm gì đâu mà mày chửi tao. Nếu mày quan tâm từ đầu tao có thể kéo cô ấy ra cơ mà?”
“Tao…tao xin lỗi tao giấu mày.” Đúng tôi là người sai trầm trọng ở đây, tôi là một thằng ngu lại không tin tưởng người bạn tốt nhất của mình cũng như để người con gái đã chờ tôi ngần ấy năm đợi thêm quá lâu, tôi thật thất vọng về một tôi như vậy việc gì khiến cô ấy chọn lựa như này, hay cô ấy đã thất vọng về tôi và quyết định không chờ nữa. Hay chỉ vì tiền thôi chứ gì được rồi đi lấy cái ngân hàng gần nhất thôi nào. Với suy nghĩ ngớ ngẩn và thêm chục cái quyết tâm tôi cũng chẳng thể thực hiện nó.
“Tao đã không nói với mày rất nhiều chuyện.” Sau đó tôi đã ngồi kể hết cho Tamago nghe và tên này cũng trách tôi rất nhiều. “Nhưng mày thấy đấy có lẽ giờ đã muộn rồi, mọi thứ kết thúc rồi, nếu vậy cứ để nó trôi theo thời gian đi” Đúng lúc tôi buông xuôi thì Tamago hét lên “Mày chả biết nhờ vả gì cả có bố đây, nào đứng dậy tao với mày đi đốt trụi cái công ty ấy.
“Này dù là nói đùa nhưng với số tiền khổng lồ mày bỏ ra cho công ty đó cùng với số tiền phải trả do phá vỡ hợp đồng cũng lớn cả đời tao không trả đủ đâu.”
“Mày cứ khéo lo, tao làm là do ý tao và mày cũng nên tin tưởng tao một chút đi rất nhiều lần tao khuyên mày, mày đâu có chịu nghe, lý do bây giờ ra như này đó. Tao không ngại tiền, mọi thứ tao làm cho vui chứ cái công ty đó tao sẽ rút ngay bây giờ sau đó tao với mày đi đập từng thằng lừa con bé.”
Tôi không thể nói gì cậu ta là một tên rất giỏi việc kinh doanh, đã có lúc cậu ta gặp khó khăn nhưng tôi chỉ giúp đỡ một chút còn bây giờ tôi không nghĩ là mình đủ tự tin trả hết đống tiền mà tên này gây dựng.
“Mày cứ coi như là phần lãi tao nợ mày hồi xưa đi, còn nói con bé sẽ gặp nguy hiểm đấy, tao thấy trong này có uẩn khúc vì lúc đó tao nghĩ dù sao cũng là lựa chọn của nó tao không quan tâm, nhưng nếu nó có dính vào mày thì đó cũng là vấn đề của tao, làm sao mà bỏ qua cho việc thay đổi hợp đồng vào phút cuối để lừa con bé cơ chứ.” Nói hồi Tamago nhấc tay kéo tôi dậy khỏi giường.
“Dậy lẹ con m* nó bọn nó vừa đăng lịch này không còn thời gian cho mày mặc cảm thêm về tội lỗi của mày đâu giờ tao muốn làm đấy không phải ý mày tao mặc kệ tao chán cảnh nhìn mày ngu tới mức tao muốn đập mày lắm rồi, tao vừa nhắn cho thằng bạn đểu của mày rồi nó sẽ chở mình đi dù sao thì thằng đó lái ẩu nhưng cũng là thằng dám bán mạng cho tốc độ mà.”
Chẳng mấy chốc tôi bị hai người bạn khiêng lên xe, chiếc oto tăng tốc 70 rồi 90 tới 120 tên Ryuu đúng là điên thật hắn ta nghe Tamago nói sẽ trả hết tiền đèn đỏ thì càng điên hơn băng qua đèn như bỡn khiến cho mấy tay cảnh sát giao thông bắt đầu đuổi theo chúng tôi. Ngay cả những chiếc xe đang băng qua đường cũng bị tiếng còi báo làm cho đứng khựng lại nhờ thế mà tên Ryuu phóng nhanh hơn.
“M* kiếp như tao được trẻ lại vậy, năm thất tình cấp ba tao cũng chơi kiểu này trên cao tốc đúng là kích thích hahaha…”
“Liệu còn mạng để tới đốt không thế thằng điên.” Tamago hét lên trong xe nhưng hắn vừa hét vừa cười.
Tuổi trẻ là như vậy sao một chút bùng nổ một chút sai sót, liệu sau cơn mưa bầu trời có sáng hay không tôi không thể nói trước được điều gì nhưng đúng là tôi có những người bạn tuyệt vời, tuyệt để bán mạng. Sau tiếng rưỡi quái xế Ryuu giằng co với tiếng hú còi của cảnh sát giao thông có vẻ như chúng tôi đã tới trước cổng công ty. Để lại Ryuu ở lại cùng với mấy tay cảnh sát chúng tôi với hai thằng hùng hổ tiến vào sảnh.
Tamago rút tấm thẻ ưu tiên quẹt vào thằng tầng nơi studio chuẩn bị live. “Này anh chỗ này anh cũng không được vào đâu” Tên bảo vệ ngăn Tamago tiến vào thì từ đâu đằng sau có chục tên chạy ra và chặn đứng bảo vệ chạm vào người Tamago.
“Cút ra mấy thằng mày, cản đường tao là mai chuyền nước cả đám.”
Đạp cửa xông vào tôi thấy Neru đang chống trả nhưng với thân thể nhỏ bé cô ấy hầu như chả thể làm gì còn bị mấy tên đàn ông đánh nữa.
“Con m* tụ mày đã làm gì bạn tao chưa” dứt lời một hội chạy vào sau Tamago và ập vào lôi mấy tên đang giữ tay chân Neru ra.
Cô ấy dần ngồi lùi lại nép mình vào sát tường, dường như không nhận ra sự có mặt của tôi, cô gái ấy không khóc chỉ ngồi co ro lại với thân thể nhiều vết bầm tím và run rẩy, quần áo bị lột sạch đôi tay nắm chặt tới mức bật cả máu, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng xuống nơi mặt đất cùng với sự bất lực như một con thú nhỏ bị tổn thương tới tận cùng. Cái mà nơi ánh đèn lạnh lẽo vẫn còn đang chiếu vào, nơi chiếc máy quay máu lạnh vẫn còn đang phát trực tiếp và hàng ngàn con người đang nấp sau màn hình. Tôi hận lúc đó chẳng thể lao tới và ôm cô ấy vào lòng, hận vì bản thân mình quá yếu kém khiến cho cô gái ấy chịu đựng chỉ vì chờ đợi tôi.
“Tốc độ thằng l** ơi.” Cùng với câu nói cậu bạn tôi đẩy tôi bước thêm một bước, như con rối được lên dây cót, như khẩu súng được lên nòng, như ba năm trước khoảng khắc không do dự lắm lấy tay người con gái với ý định kết thúc cuộc đời mình, tôi lao tới cởi áo khoác khoác cho cô ấy, và ngay lập tức cô ấy òa vào tôi và khóc, bàn tay Neru nới lỏng dần cô ấy thế mà lại đang nắm chặt hai chiếc băng cá nhân mà hồi đầu tôi đưa cho. “Cô ngốc này bị thương thì phải dùng chứ đừng có để lại sẹo chứ!”. “Anh xin lỗi Neru đã để em đợi lâu.” Neru chỉ khóc mà không nói gì, chắc em ấy hận tôi lắm sau vụ này có lẽ tôi sẽ không nên xuất hiện trong đời Neru nữa, em ấy xứng đáng có người tốt hơn tôi.
“Em xin lỗi…em xin lỗi…em xin lỗi…” Những lời thủ thỉ trong tiếng khóc của Neru khiến tôi nghẹn ngào.
Phòng live vẫn đang phát trực tiếp, nhiều tên đoán già đoán non liệu đây có phải kịch bản mà TP dàn dựng để debut cho diễn viên mới hay không. Cũng có người chửi rủa nhưng Tamago bất ngờ lên tiếng “Alo Alo mấy thằng chúng mày có nghe tao nói gì không, để tao nói cho biết này, tao là cái cổ đông lớn nhất của cái công ty của nợ này nhưng tao chả biết hoạt động gì sau lưng tao cả, cả việc chúng nó lợi dụng cô bé ngây thơ như này và lừa cô bé với số tiền ít ỏi, vậy lên mấy thằng mày l* vì mấy cái này thì dừng nhé cô bé này được bạn tao giật mất rồi, cả tâm trí cũng như cả cơ thể nữa, không phải kịch bản gì đâu nhé.” Sau đó Tamago dứt khoát đập phăng ba chiếc máy quay trong phòng đi và quay ra đá mấy tên vừa hành hung Neru, vừa đá hắn vừa chửi rủa. “Tao chưa nghe chúng mày được phép hành hạ bạn diễn đấy mấy thằng mất quy chuẩn ngành phim ạ.”
Còn tôi thì trấn an Neru. “Em có thể nghe thấy anh nói gì không?” Neru khẽ gật đầu rồi với lấy quần áo rơi vãi, đó là bộ quần áo chúng tôi gặp lần đầu trên đại học.
“Em muốn gặp và nói chuyện với anh và dẫn anh đi gặp mẹ em trong hôm nay khi xong việc.” Neru nói thì thầm nhưng tôi vẫn nghe được có lẽ mẹ em ấy là lý do em ấy cố gắng kiếm tiền chăng.
“Ừm cứ nói đi anh đang nghe đây.”
Mấy tên vệ sĩ của Tamago tạo thành một rào chắn riêng cho bọn tôi cả tên Tamago cũng quay đi và đang nói chuyện điện thoại.
“Em không nghĩ là mọi chuyện lại ra như này, em chỉ muốn nhanh chữa bệnh cho mẹ em thôi. Mẹ nói là mẹ đã sai và muốn khi ra tù sẽ lại trở về bên em, vậy nên bà ấy muốn gặp lại người đã cứu con gái mình, nhưng bà bệnh rất nặng trong tù và phải được mãn tù để chữa chỉ tuần trước bệnh của bà chợt trở trầm trọng hơn, số tiền cũng không đủ để trả tiền thuốc nữa lên em đã cố gắng làm theo lời họ nói là chỉ chụp vài bức ảnh người mẫu nhưng em…”
“Ừ…” Tôi không biết nói gì trong hoàn cảnh này, tôi chỉ nhẹ nhàng xoa đầu em ấy và gạt đi những giọt nước mắt đang không ngừng lăn trên gò má nhỏ nhắn ấy.
Khi Neru mặc lại quần áo chỉnh tề là lúc mà Tamago lên tiếng. “Mọi thứ xong xuôi rồi đi thôi tao đã sẵn sàng san phẳng cái nơi này rồi. Còn phải ra cứu tên bạt mạng kia nữa khéo giờ xe bị kéo đi người cũng bị bế lên phường rồi ấy.
Khi ra khỏi công ty một chiếc xe đang đợi chúng tôi, “Theo cô ấy tới bệnh viện đi tao đi cứu thằng Ryuu đã. Nói cô ấy đừng lo gì cả tiền thuốc cũng như viện phí đều có nhà Tadashi lo liệu, sau hai đứa chỉ cần theo tao về nhà một chuyến là ổn.”
Chiếc xe chở chúng tôi một mạch tới bệnh viện tỉnh, trên đường tôi đã trấn an Neru, em ấy cùng ngừng run rẩy mà ngủ thiếp đi trong lòng tôi. Tôi bế Neru vào trong phòng điều trị, và ở ngay cạnh, bàn tay nắm lấy tay tôi dù ngủ thiếp đi của em ấy vẫn không buông. Sau khi chữa trị bác sĩ báo Neru không có vấn đề gì quá nặng chỉ là bị bầm tím chỉ cần thoa thuốc đều đặt những vết bầm sẽ chóng khỏi.
Neru sau khi mờ những vết bầm nhưng cũng do ngày hôm đó em hầu như không nói gì, chỉ trả lời khi tôi hỏi và trả lời tôi bằng một giọng nói nhỏ nhẹ, dè chừng tới mức tôi phải ghé sát tai mới nghe được, căn phòng tối đèn vì nỗi sợ cái ánh đèn lạnh lẽo ngày hôm đó, sợ cả tiếng gõ cửa của công tố viên tới để điều tra. Vậy nên tôi đã nhờ Tamago giúp chúng tôi có thêm thời gian để em ấy dịu lại và tôi cũng cố nói chuyện để em ấy đứng lên đối đầu với công ty, phía chúng vẫn đang kiện tụng vì phá hỏng hợp đồng cũng như cổ đông tự ý rút ghế.
Tình trạng của Neru vẫn cứ tồi tệ như vậy chỉ có tôi và em ở trong phòng bệnh, ngày qua ngày chính tôi cũng sợ, sợ phải đối mặt với em ấy, “Mình nên làm gì để giúp em ấy?” là câu hỏi tôi tự vấn trong đầu rất nhiều lần, sợ rồi có ngày em ấy cũng buông đôi tay này ra, và rồi điều tồi tệ lại xảy ra thêm một lần nữa, tôi rất sợ phải suy nghĩ tới viễn cảnh này.Vậy nên tôi sẽ đi gặp một người, người mà có thể làm em ấy mở lòng tốt hơn là tôi.
“Neru anh muốn em đi gặp một người liệu có được không.” Dù chỉ là cái gật đầu tôi cũng thấy mừng, mừng là hiện tại em ấy đã có thể chịu gặp người khác ngoài tôi.
Trước một phòng bệnh với cái tên, phòng chăm sóc đặc biệt… tôi gõ cửa.
“Mời vào…” Giọng một người phụ nữ trung niên khàn đặc mời tôi vào trong phòng.
“Xin lỗi vì không thể ra chào cậu trong tình cảnh này.”
“Cháu hiểu mà, dù sao thì bệnh của cô cũng chỉ mới đỡ sáng nay.”
“Mẹ?” Ánh mắt ngỡ ngàng của Neru hiện rõ.
Đó là mẹ của cô ấy, được khoan hồng vì cải tạo tốt trong 4 năm qua và giờ đang điều trị tại bệnh viện. Chúng tôi đã giúp cô chuyển sang bệnh viện này để được điều trị tốt hơn nhờ thế mà tình trạng bệnh cũng thuyên giảm.
Vậy là tốt rồi tình trạng của hai mẹ con cũng đỡ hơn cuối cùng tôi cũng an tâm mà rời đi nhưng khi tôi quay đi tôi vẫn bị một lực yếu ớt kéo trở lại Neru vẫn đang nắm chặt tay tôi. “Nào ra chỗ mẹ em đi…” Neru cứ thế mà kéo tôi dần ra chỗ giường bệnh. Ngồi trên chiếc giường đối diện tôi cảm thấy rõ hai mẹ con giống nhau tới nhường nào, dù bị bệnh cánh tay vẫn đang còn ống truyền dịch nhưng cô gượng dậy và xoa đầu con gái.
Mẹ của Neru cúi đầu “Cảm ơn cậu đã cứu lấy mẹ con tôi.” Tôi chả có công trạng gì để mà cảm ơn dù sao thì tất cả là nhờ vào Tamago người đã giải quyết hầu hết những thứ mà tôi chỉ có thể đứng nhìn. Tôi im lặng một hồi “Cháu không làm được gì cả là do mọi người cùng cố gắng và bằng cách cố gắng thay đổi mà vượt qua cả thôi.
“Không phải đâu cậu trai, là lỗi lầm của bậc cha mẹ tôi đây. Neru bé nhỏ khi tới thăm tôi trong tù đã kể hết với tôi nhờ cậu mà con bé vẫn tiếp tục có ngày mai, nếu con bé coi cậu là anh hùng trong lòng nó thì cậu là ân nhân của chúng tôi.” Đúng vậy ai cũng có sai lầm, ai cũng được phép có cơ hội sửa sai nhưng bản thân tôi không phải thứ cao siêu gì cả, cũng chỉ là muốn tốt cho tôi, tôi không có suy nghĩ gì quá sâu xa cho việc cứu em ấy cả.
“Nếu cô muốn cảm ơn hãy nói điều đó với Tamago và đặc biệt là con gái cô người đã vượt qua và tiếp tục.”
Nói hồi tôi im lặng nghe hai mẹ con nói chuyện, có vẻ như Neru đã khá hơn khi ở bên gia đình, còn tôi thì giống như cái cọc gỗ đang ngồi vất vưởng vậy. Tôi cứ vậy mà chìm vào giấc ngủ khi đang ngồi trên ghế.
Khi tỉnh dậy đã là xế chiều và tôi đang gối đùi nên Neru, khuân mặt nhỏ ấy nhìn xuống tôi cùng mái tóc tím nhạt màu thạch anh như lấp lánh trong xế chiều.
“Chào buổi chiều Hide…”
“Giấc mơ đẹp quá tôi ngủ thêm chút nữa vậy.”
“Mày ngủ nữa là tao bắt mày trả nợ đấy con.”
Cái giọng hống hách đầy thách thức này đâu ra vậy? Tamago chỉ có hắn mà thôi, tôi bật phắt dậy và chỉnh lại tư thế. “Vậy rồi ngài anh hùng mình cùng ra tòa làm chứng chứ nhỉ?” Thôi nào tôi có biết cái khỉ gì đâu dù sao thì cũng là tới quậy cái công ty chứ có biết gì đâu mà làm chứng với chả rán.
“Chờ đã tao ngủ bao lâu rồi?”
“Hai tiếng, tầm đó.” Tên Ryuu bên cạnh nói vào.
Tên Ryuu kể cho cảnh sát giao thông về hành trình ly kỳ của hắn dù phải ăn chục cái biên bản, trừ điểm bằng, thu xe tạm thời, nhưng hắn vẫn khịt mũi và vỗ ngực tự hào. “Nhớ sau này có xe phải chở thay tao đó.” “Được rồi tao sẽ làm vậy mà.” Tôi trả lời hắn và thở dài.
Làm việc với bên công tố viên rất thoải mái vì đó là tòa án mà nhà Tadashi đứng tên. “Đi đâu cũng có người của tên Tamago vậy sao hắn phải chui rúc ở cái chốn này làm ăn dính lỗ nhỉ?” Tôi tự hỏi.
Vụ kiện cuối cùng cũng diễn ra sau hai ngày chúng tôi chuẩn bị liên tục, với sự hợp tác của Neru kèm theo việc sửa đổi văn bản hợp đồng cũng có bằng chứng nhờ Tamago có người nằm vùng trong công ty, Neru cũng đã cung cấp đủ những lời ép buộc từ phía công ty, quản lý cấp cao nói nếu cô ấy không làm theo hợp đồng sẽ đền bù khoảng tiền rất lớn, lấy cái lý đấy mà ép cô phải chụp những bộ ảnh lộ liễu rồi lại còn dùng nó làm cớ để có một diễn viên độc quyền với mức lương chỉ bằng một trợ lý.
Trong tòa mọi thứ mà công ty TP đưa ra đều bị bác bỏ từ lý luận của công tố viên cùng luật sư nhà Tadashi, cô gái ấy nắm chặt tay, không sợ hãi, đứng lên nói về những thứ mình bị ép buộc phải làm để không bị mất việc. Nó hoàn toàn trùng khớp với bằng chứng thu được và tất cả được kết thúc bằng một câu đanh thép nhưng nhỏ nhẹ của Neru.
“Thưa tòa tôi không tự nguyện!”
Vài ngày sau khi mà Tamago giải quyết mọi chuyện êm đẹp, phía công ty thua kiện và đã phá sản vì bị khách hàng tẩy chay, cũng như là cổ đông lớn nhất bỏ rơi, không chỉ thế còn phải bồi thường cho Neru người đã bị lừa bởi phía công ty, dù họ có thuê bao nhiêu luật sư giỏi đi chăng nữa vẫn không bằng một tay che trời nhà Tadashi.
Vậy việc trao đổi với Tamago cũng diễn ra tôi phải đi với hắn về nhà một chuyến. Bố cậu ta là một người khá kỵ người ngoài nhất là với người như tôi, nhưng hôm nay ông ấy lại cảm ơn rối rít về cuộc gặp mặt này. Ông giải thích về việc vào thời điểm khó khăn vài triệu đồng của tôi đã giúp tên Tamago nhiều thứ vậy nên ông ấy đủ tập chung tài chính để lo liệu vào thứ khác, cũng như việc tôi có thể làm cho tên cứng đầu Tamago chịu gọi về nhờ vả ông. Chỉ là việc tôi tới gặp để ông cảm ơn cũng như mời chúng tôi ở lại nhà chơi vài hôm rồi không cần lo nghĩ về việc nợ nần hay rắc rối.
Khúc mắc đã được giải, mọi chuyện đều được giải quyết vậy chỉ còn việc giữa hai người chúng tôi. Neru hẹn tôi ra chiếc cầu ấy, dù khung cảnh thay đổi dù chiếc cầu màu trắng rỉ sét nay đã được sơn màu đỏ thẫm, Vẫn là cô gái ấy, trong bộ đồng phục thủy thủ, xách đôi giày nâu, từng bước leo lên thành cầu như thể muốn đối diện với cả quá khứ. Ánh hoàng hôn chiếu rọi vào bóng lưng cô gái cùng một cơn gió nhẹ thoáng làm mái tóc thạch anh lấp lánh ánh.
“Nè Hide vậy lời hứa của chúng ta anh liệu có chấp nhận một người như em không?” Cô ấy nhìn xuống dòng nước sâu và hỏi một câu mà chưa chắc dằng câu trả lời sẽ là có.
Lần này tôi đã có quyết định cho riêng mình, không còn nghĩ nhiều khi cứu cô ấy lần đầu, hay là cái lần ở công ty ấy nữa, đôi chân tôi tự chạy tới cô gái đang chao đảo trên thành cầu, nắm lấy tay còn lại.
“Vậy thì từ nay, xin em hãy giúp đỡ anh Nearu!”
0 Bình luận