Một tuần sau
Chớp nhoáng vài bóng hình xé toạc sự tĩnh lặng của khu rừng. Con sói lao vút đi, bộ móng sắc lẹm xé một đường máu trên thân thể con thú khổng lồ, một con gấu. Nó vượt trội hơn hẳn một con gấu thông thường về kích thước, và có khả năng triệu hồi sấm sét cuồng nộ.
Con quái thú rống lên một tiếng kinh thiên, và những tia điện bắt đầu nảy tanh tách trên cơ thể nó. Ánh chớp nhấp nhoáng hội tụ, sáng rực lên, báo hiệu một đòn sấm sét hủy diệt sắp sửa được tung ra. Lnas lao từ trên tán cây xuống, mũi giáo tự chế cắm phập vào cổ con gấu. Một tiếng gầm đau đớn vang dội, nó điên cuồng quăng quật thân mình, khiến luồng lôi điện bắn trượt con sói, găm thẳng vào một thân cây gần đó và khiến nó nổ tung trong một cơn mưa mảnh gỗ.
"Hắc Lang, tấn công!" Lnas gào lên, anh bám chặt vào bộ lông của con gấu bằng cánh tay duy nhất để không ngã xuống.
Chớp lấy khoảnh khắc quý giá mà Lnas vừa tạo ra, Hắc Lang lao đi. Nó như một vệt đen mờ ảo, bộ hàm sắc như thép táp mạnh vào bắp chân sau của con gấu.
Một tiếng gầm đau đớn và phẫn nộ vang lên. Con quái thú khổng lồ điên cuồng vung một bàn tay khổng lồ về phía sau, một cú tát hủy diệt nhắm thẳng vào điểm mù của Hắc Lang.
Ngay khi con gấu dồn sự chú ý ra sau, Lnas dùng toàn bộ sức nặng cơ thể ghì xuống. Anh ấn mạnh cây giáo lún sâu hơn vào vết thương, xoáy mạnh nó. Cơn đau đớn tột cùng từ hai phía khiến con gấu khựng lại, cú vung tay của nó mất đà và sượt qua trong gang tấc.
Một tiếng gầm điên dại hơn nữa vang lên, và Lnas chợt rùng mình khi cảm nhận những luồng điện tê dại lan ra toàn thân, bò vào tận xương tủy. "Chết tiệt! Hắc Lang, lui lại!" anh thét lên trong hoảng hốt.
Nhưng đã quá muộn.
Con Lôi Gấu giải phóng toàn bộ cơn thịnh nộ của nó trong một luồng điện quang chói lòa, bao trùm lấy cả Lnas và Hắc Lang. Lnas nghiến chặt răng, cảm nhận từng thớ cơ trong người co giật dữ dội khi dòng điện tra tấn anh từ bên trong. Nhưng thay vì buông tay, Lnas gầm lên một tiếng thách thức, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể ấn mũi giáo lún sâu hơn nữa vào vết thương.
Tiếng gầm của con gấu giờ đây hòa lẫn giữa thịnh nộ và đau đớn tột cùng. Khi luồng điện tắt lịm, kẻ thù vẫn như một con đỉa bám chặt trên lưng nó. Nó điên cuồng lao thẳng vào một thân cây cổ thụ, định dùng chính sức nặng của mình để nghiền nát Lnas. Cùng lúc đó, Hắc Lang đã bị văng ra xa, lăn lông lốc trên nền đất.
Ngay khoảnh khắc trước cú va chạm định mệnh, Lnas bật người nhảy lên đầu con thú. Anh rút phắt con dao găm bằng đá, không một chút do dự, đâm thẳng liên tiếp vào cả hai mắt nó, dập tắt vĩnh viễn ánh sáng và lôi điện cuồng nộ bên trong.
Tầm nhìn của con gấu chìm trong màn đêm vĩnh viễn, nó điên cuồng vung vẩy bộ vuốt sắc lẹm, cào xé không khí và khiến cây cối xung quanh tan nát một cách vô định.
Lnas kẹp chân quanh cổ con thú, cố gồng mình giữ thăng bằng. Anh rút cây giáo ra khỏi cổ nó, chuẩn bị cho một đòn kết liễu, thì con quái vật bất ngờ hất mạnh toàn thân. Lực quăng khủng khiếp hất tung Lnas, anh ngã nhào về phía trước, ngay tầm tấn công của nó. Con gấu khụt khịt cái mũi đẫm máu. Mùi của Lnas, nó biết anh ở phía trước. Một bàn chân khổng lồ che khuất cả ánh sáng, giáng mạnh xuống vị trí Lnas vừa ngã.
Nhưng một bóng đen đã nhanh hơn.
Hắc Lang lao đến, cắn chặt vào cánh tay đang lao tới của con gấu, dùng toàn bộ sức nặng để ghì nó lại. Chớp lấy khoảnh khắc quý giá, Lnas trườn người tới và đâm mũi giáo vào ngực con thú. Một tiếng phập vang lên, mũi giáo chỉ xuyên qua lớp da dày, cày một đường rớm máu rồi bị chặn lại bởi lớp cơ thịt cứng như đá.
Tức giận vì bị cản trở, con gấu gầm lên, vung tay hất văng Hắc Lang vào một gốc cây rồi quay lại, đánh hơi và lao thẳng về phía Lnas.
"Chết tiệt, chưa đủ sâu" Lnas bật dậy, lao thẳng về phía một thân cây sồi cổ thụ. Ngay khi con gấu chỉ còn cách vài sải chân, anh thực hiện một động tác tưởng chừng như không thể, đạp mạnh vào thân cây, dùng nó làm điểm tựa để bật lên trên.
Con Lôi Gấu mù lòa không thể nhận ra cái cây, nó vồ tới khi mùi hương của con mồi đủ gần, lao sầm vào cái cây với tất cả sức mạnh của mình.
Chính cú lao của con quái vật đã tự kết liễu nó, cây giáo cắm trên ngực nó xuyên qua một cách ngọt lịm, găm thẳng vào trái tim. Nó rống lên một tiếng cuối cùng, một tiếng thét của sự ngỡ ngàng và đau đớn tột độ. Rồi cả cơ thể đồ sộ đổ sập xuống.
Lnas ngồi phịch xuống đất, chống tay lên gối, thở dốc. Lồng ngực anh bỏng rát, từng hơi thở khò khè hòa cùng mùi máu tanh và mùi lông khét của con quái vật. Bản thân anh vẫn quá khó khăn để hạ gục một con quái vật tầm cỡ như thế này một mình mà không có Hắc Lang.
Sự im lặng nặng nề của khu rừng bị phá vỡ bởi những tiếng gầm gừ đầy cảnh giác. Từ một khoảng cách an toàn, Hắc Lang vẫn không rời mắt khỏi cái xác gấu khổng lồ, bộ lông gáy nó vẫn dựng đứng, chưa hoàn toàn tin rằng mối hiểm họa đã qua.
Lnas chậm rãi đứng dậy, phủi lớp bụi đất và máu khô bám trên bộ đồ da thú rồi bước về phía bạn đồng hành của mình. "Được rồi, Hắc Lang," anh nói, giọng có chút khàn đi vì kiệt sức. "Nó chết hẳn rồi. Đi nào, cùng ta xẻ thịt nó. Đàn con của ngươi ở nhà chắc đói lắm rồi."
Nghe thấy âm điệu quen thuộc đó, con sói thôi gầm gừ. Nó nghiêng cái đầu to, đôi tai vểnh lên, và trong đôi mắt tinh khôn ấy, Lnas thấy được sự thấu hiểu vượt xa ngôn ngữ. Hắc Lang, cái tên Lnas đặt cho nó, và nó đủ thông minh để biết rằng mỗi khi âm điệu đó vang lên, anh đang gọi chính nó.
Sự cẩn trọng cuối cùng cũng tan biến. Hắc Lang chạy tới, đánh hơi kỹ lưỡng cái xác không còn sự sống, từ những vết thương rỉ máu cho đến lồng ngực bị xuyên thủng. Sau khi chắc chắn rằng kẻ thù đã thực sự gục ngã, nó quay sang Lnas và phát ra một tiếng gừ gừ trầm thấp, sâu trong cuống họng, một tín hiệu khẳng định.
Lnas lôi lưỡi dao bằng đá ra, ra hiệu con sói lật cái xác nằm ngửa và bắt đầu xẻ thịt nó.
Lưỡi dao nghiến ken két trên lớp da dày như áo giáp của con Lôi Gấu. Mỗi đường cắt đòi hỏi Lnas phải gồng toàn bộ cơ bắp, mồ hôi mặn chát nhỏ giọt từ cằm xuống bộ lông bờm xờm của nó. Công việc này thật nặng nhọc, nhưng Lnas biết rõ, nếu là con người của vài tuần trước, có lẽ anh còn chẳng rạch nổi lớp da này.
"mày mạnh lên từ khi nào vậy Lnas?" Lnas tự hỏi bản thân khi lưỡi dao của anh đang cắt qua da của con thú.
Lnas không có câu trả lời rõ ràng nào, chỉ có một manh mối ngầm đoán. Đó là khoảnh khắc cận kề sinh tử, khi anh bị kéo vào không gian kỳ lạ đó. Và rồi, viên ngọc xuất hiện.
Lnas nhớ lại cảm giác khi nó tiến lại gần, không phải như một vật thể, mà như một thực thể sống. Khi nó chìm vào lồng ngực anh, một luồng hơi ấm lạ thường đã lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đau xé thịt tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên đến khó tin. Và quan trọng nhất, một nguồn sinh lực dồi dào, nguyên thủy đã cuộn trào trong huyết quản anh.
Lnas ấn mạnh lưỡi dao, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong từng thớ cơ. Sức mạnh, tốc độ, và cả những bản năng nguyên thủy dường như đã được mài giũa đến một mức độ cao hơn.
Mùi lông khét lẹt từ những vết thương do sấm sét gây ra xộc lên mũi, nhắc anh nhớ lại luồng điện tra tấn chạy dọc cơ thể. Thứ lôi sét đó, Lnas chắc rằng trước đây mình sẽ bị nướng thành than, nhưng bây giờ, anh thậm chí có thể chịu đựng nó trong thời gian ngắn.
Lnas cắm mũi dao vào khớp vai của con gấu, dùng hết sức để nạy và cắt đứt những đường gân dai như chão. Công việc tốn sức hơn anh tưởng.
"Liệu mình đã thức tỉnh một chức nghiệp nào đó?" Ý nghĩ đó đã từng lóe lên, nhưng sau đó bị dập tắt ngay lập tức. Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự căng cứng của gân cốt. Sức mạnh của anh là thứ sức mạnh trần trụi của cơ bắp và xương máu, nhưng chỉ thế thôi. Lnas không cảm thấy trong người có một nguồn năng lượng kỳ lạ nào cả. Anh không thể triệu hồi những phép thuật hủy diệt, cũng không thể tạo ra những đòn tấn công kinh thiên động địa như những kẻ mang chức nghiệp mà anh từng thấy.
Lnas lẩm bẩm một mình, giọng pha chút tự giễu: "Chỉ là một con thú hoang khỏe hơn một chút." Rồi quay lại với công việc, tiếp tục xẻ những tảng thịt lớn, tạm gác lại những câu hỏi không lời giải đáp.
Lnas thở hắt ra một hơi, mồ hôi mặn chát nhỏ giọt từ cằm xuống bộ lông bờm xờm của con Lôi Gấu. "Đúng là quái vật," anh lầm bầm, "da dày như áo giáp, xẻ cũng muốn gãy tay."
Lnas ngửa cổ nhìn lên, trời đã đứng bóng. Ánh nắng không còn dịu nhẹ mà trở nên gay gắt, xuyên qua kẽ lá thành những cột sáng vàng rực, thẳng tắp như những mũi giáo của thần linh. Bụi và bào tử li ti nhảy múa trong những vệt sáng, và không khí trong rừng trở nên oi nồng, đặc quánh, khiến tiếng côn trùng vo ve cũng trở nên uể oải.
Lnas đứng dậy, gói những tảng thịt vào một tấm da lớn rồi huýt sáo gọi Hắc Lang. "Về trước đi," anh nói, đưa cái bọc nặng trịch cho con sói ngậm lấy. "Mang chỗ này về hang. Ta sẽ về sau, như mọi khi." Lnas hất đầu về con đường mòn quen thuộc.
Con sói khẽ gừ nhẹ trong cổ họng, một âm thanh xác nhận. Nó quay mình và chạy đi, thân hình đen tuyền nhanh chóng hòa vào rừng cây.
Lnas chuyển hướng, bước chân nhắm thẳng đến mục tiêu đã định sẵn. Ngay ngày đầu tiên từ khi thoát cuộc rượt đuổi sống còn đó, anh đã âm thầm thám thính địa hình kỹ lưỡng. Cái hang của bầy sói nằm cách nhà thờ đó không quá xa. Anh leo lên một mỏm đá cao, quỳ một chân xuống, thu mình lại thành một cái bóng khó bị phát hiện. Đôi mắt Lnas nheo lại, thị lực được cường hóa một phần thưởng của sự biến đổi cho phép anh nhìn xuyên qua khoảng cách xa hơn, nắm bắt rõ ràng những gì đang diễn ra bên dưới.
Lnas chọn vị trí này để quan sát, anh muốn xác định xem lũ người đang chiếm đóng nhà thờ kia thuộc loại gì. Nhưng thâm tâm Lnas chẳng hề nuôi chút hy vọng nào về sự tử tế hay thiện lương từ chúng. Hình ảnh của Selena vẫn còn in đậm trong tâm trí anh, một minh chứng rõ ràng rằng bọn chúng có thể rất tàn nhẫn. Chỉ có kẻ ngu mới đâm đầu vào hang ổ của đám người đó mà thiếu sự chuẩn bị.
Nhưng trên hết, có một câu hỏi nhức nhối vang vọng từ nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn Lnas. Đó là lời thì thầm vỡ nát của vị Anh Hùng đó: 'Tất cả... là dối trá...'.
Đó không chỉ là những lời Lnas đã nghe, anh đã nếm trải nó. Anh đã sống lại hàng trăm cái chết, cảm nhận từng nỗi đau bị khắc sâu vào linh hồn. Nỗi thống khổ ấy giờ đây không còn là của một người xa lạ, nó đã trở thành một phần ký ức, một vết sẹo không thể xóa mờ của chính bản thân Lnas.
Bản năng của một đặc vụ mách bảo anh rằng không có gì là ngẫu nhiên. Tại sao lại là anh? Tại sao anh lại được chọn để chứng kiến điều đó? Rất có thể, lời nói dối đã hủy hoại vị Anh Hùng kia cũng chính là cái bẫy đang chờ đợi anh. Phớt lờ nó đồng nghĩa với việc bước đi trong bóng tối, chờ đợi một nhát dao đâm lén. Vì vậy, tìm hiểu rắc rối này không phải là xen vào chuyện người khác, đó là nhiệm vụ sinh tồn đầu tiên của Lnas trong thế giới này.
Suy nghĩ lại, cuộc sống hiện tại của anh với bầy sói, dù hoang dã và đẫm máu, nhưng lại bình yên đến lạ. Lnas thậm chí đã có những lúc nghiêm túc suy nghĩ rằng, có lẽ anh nên cứ sống như thế này làm một con thú hoang tự do giữa rừng già cho đến hết phần đời còn lại.
Bất chợt từ phía xa, tầm nhìn của Lnas khẽ nhòe đi. Khoảng không ngay trước cửa chính nhà thờ gợn lên như mặt nước bị khuấy động, rồi rách toạc ra trong im lặng. Từ trong cái gợn sóng hư ảo đó, ba bóng người hiện hình, đường đột như thể bước ra từ một chiều không gian khác.
Kẻ đi đầu là một người phụ nữ, toàn thân ẩn trong một bộ áo choàng đen. Sánh bước bên cạnh là một cô gái có vóc dáng nhỏ bé, nhưng lại đang vất vả giữ một cây trượng gỗ sần sùi, to quá khổ so với cơ thể và được khắc chi chít những ký tự lạ. Kẻ cuối cùng là một gã khổng lồ đúng nghĩa, cao lớn lực lưỡng với đôi tay trần to như hai gốc cây.
Sau nhiều ngày dài quan sát vô vị, sự kiên nhẫn của Lnas cuối cùng cũng được đền đáp. Anh nín thở, tập trung toàn bộ giác quan vào ba kẻ lạ mặt. Chúng trao đổi điều gì đó trước cửa nhà thờ, những cái bóng im lặng dưới ánh nắng. Rồi cánh cửa nặng nề kẽo kẹt mở ra. Cô gái nhỏ con và gã khổng lồ bước vào trước, khuất dạng sau cánh cửa.
Đến lượt người phụ nữ mặc áo choàng. Ngay khoảnh khắc gót chân của cô ta vừa vượt qua ngưỡng cửa, Lnas đột nhiên cứng người. Một cảm giác kỳ lạ, một làn sóng năng lượng vô hình vừa quét qua anh. Nó không phải là gió, cũng chẳng phải âm thanh. Nó là một thứ gì đó sâu hơn, một sự dò xét lạnh lẽo xuyên qua cả da thịt và xương cốt.
Và rồi, người phụ nữ khựng lại.
Cô ta từ từ, một cách máy móc, quay lại. Ánh mắt của cô ta dường như xuyên thủng mọi khoảng cách, găm thẳng vào nơi Lnas đang ẩn mình..."
Một cái rợn gáy chạy dọc sống lưng Lnas. Ngay bên cạnh người phụ nữ, không khí lại vặn vẹo, một vết rách không gian lại mở ra.
Bản năng sinh tồn đang gào thét. Không một giây do dự, Lnas bật phắt dậy và lao vào trong rừng.
Nhưng Lnas chỉ chạy được vài bước. Không gian ngay trước mặt anh rách toạc. Một cánh cổng y hệt hiện hình từ hư không, chặn đứng đường lui. Và từ trong đó, người phụ nữ áo choàng bước ra, ung dung như thể đang đi dạo trong vườn nhà.
Ở khoảng cách đối mặt này, Lnas mới nhận ra sự thật kinh hoàng về tầm vóc của cô ta. Anh cao một mét tám, một chiều cao đáng nể giữa loài người, nhưng vẫn phải ngước lên để nhìn vào khuôn mặt của kẻ đứng phía trước. Người phụ nữ này, phải cao hơn hai mét.
Và rồi Lnas nhìn thấy đôi mắt cô ta. Một màu đỏ thẫm như máu đông, không có cảm xúc, chỉ có một cái nhìn lạnh lẽo, xuyên thấu, lột trần mọi suy nghĩ và phơi bày mọi nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của anh. Chúng không chỉ đáng sợ, chúng là hiện thân của sự thống trị.
Chớp mắt, cô ta đã đứng ngay trước mặt Lnas.
Không có tiếng động, không có một gợn gió, không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự dịch chuyển. Giác quan được cường hóa của Lnas, thứ đã giúp anh săn lùng những con quái vật hung tợn, giờ đây hoàn toàn không thể bắt kịp. Người phụ nữ quan sát anh, đôi mắt đỏ thẫm quét từ đỉnh đầu đến gót chân, và trong cái nhìn đó, Lnas cảm thấy mình không khác gì một sinh vật nhỏ bé, vô hại, một sự tò mò nhất thời.
"Ngươi không phải người của Retcon," cô ta nói, không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định. Giọng nói của cô ta trầm và đều, không một gợn sóng cảm xúc. "Vậy, kẻ nào đã cử ngươi đến đây theo dõi chúng ta?"
Lnas cảm thấy cổ họng khô khốc. "Tôi chỉ là thợ săn. Đi vào rừng, vô tình thấy nên mới tò mò nhìn."
Sự im lặng bao trùm, nặng nề và đầy khinh miệt. Người phụ nữ rõ ràng không tin một lời nào anh nói. Cô ta tiến thêm một bước, và cái bóng của cô ta nuốt chửng lấy Lnas.
"Tò mò ư?" Giọng cô ta trầm xuống, mang một vẻ chế giễu lạnh lùng. Cô ta quay đầu về phía thung lũng xa xôi, nơi nhà thờ chỉ lờ mờ hiện ra. "Tò mò quan sát chúng ta từ khoảng cách này sao?"
Cô không cần Lnas trả lời. "Nhưng điều đó không quan trọng," cô ta nói tiếp, giọng nói đã mất hết vẻ tò mò, chỉ còn lại sự quyết đoán lạnh như băng. "Sự thật là gì, sớm muộn gì ta cũng sẽ biết."
Bàn tay đó lại vươn ra, không hề vội vã, những ngón tay thon dài đưa ra để nắm lấy vai Lnas.
Không có kế hoạch, chỉ có hành động. Lnas đột ngột hạ thấp trọng tâm, xoay người lách qua bên dưới cánh tay đang vươn tới của cô ta và bật đi, lao thẳng vào những lùm cây.
Lnas lao vào lùm cây rậm rạp, hy vọng có thể cắt đuôi được cô ta dù chỉ trong vài giây. Nhưng khi anh vừa xuyên qua được phía bên kia, cả người anh đông cứng lại.
Một bóng đen đã đứng đó chờ sẵn.
Chính là cô ta. Cùng một vóc dáng, cùng một bộ áo choàng, cùng một khí tức chết chóc. Lnas hoảng loạn ngoái đầu nhìn lại nơi anh vừa chạy khỏi "người phụ nữ đó vẫn đứng chỗ cũ?" Lnas nghĩ.
Anh lùi lại, dạt sang một bên, cố gắng giữ cả hai bóng hình trong tầm mắt. Chúng đứng đó, bất động, một trái một phải tạo thành một gọng kìm hoàn hảo không lối thoát. Chúng giống hệt nhau đến từng nếp áo."Chết tiệt, tại sao lúc nào cũng là mình bị chèn ép vậy?"
Cảm giác này còn hơn cả bị chèn ép. Nó là một sự thật nghiệt ngã đã ám ảnh Lnas kể từ ngày đặt chân đến thế giới này. Anh luôn phải đối mặt với những kẻ mà bản thân không có lấy một cơ hội để chống lại. Trước kia, anh từng nghĩ mình chẳng có gì đặc biệt, nhưng kể cả khi anh đặc biệt, Lnas cũng không muốn kiểu đặc biệt này.
Kẻ chặn đường không còn giữ hình dạng con người nữa. Thân hình đó tan chảy, loang ra mặt đất thành một bóng đen. Ngay lập tức, cái bóng đó phóng ra những tua rua đen kịt, chúng trườn trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng và quấn chặt lấy cổ chân Lnas như những con rắn săn mồi, siết chặt lại lạnh lẽo.
Người phụ nữ lên tiếng với vẻ dửng dưng tuyệt đối, như thể đang nói với một con vật phiền phức. "chuột nhỏ, đi thôi."
Dứt lời, những tua bóng siết chặt lấy chân Lnas giật mạnh. Anh bị kéo giật ngược một cách tàn nhẫn. Thế giới đảo lộn, cây cối, bầu trời, và mặt đất hòa vào nhau thành một vệt mờ xanh nâu hỗn loạn.
Khoảnh khắc bị kéo qua cánh cổng không gian, không khí bị hút cạn khỏi lồng ngực. Một cái lạnh buốt xương tủy xâm chiếm lấy Lnas, như thể bị dìm vào một dòng sông băng. Mọi âm thanh của khu rừng tiếng lá xào xạc, tiếng côn trùng biến mất, thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề đến ù tai. Cảm giác như thể anh đang bị kéo xuyên qua một tấm kính vỡ, từng mảnh vỡ của không gian cứa vào da thịt.
Cú kéo đột ngột dừng lại, khiến Lnas giật nảy người và treo lơ lửng. Máu dồn lên não khiến thái dương anh hơi nhói, anh nhận ra một khung cảnh quen thuộc, nhà thờ.
Người phụ nữ áo choàng ung dung bước đến cánh cửa gỗ nặng nề, giọng nói trầm đều của cô ta vang lên, đọc lại chính xác những từ ngữ mà Selena đã chỉ cho Lnas. Cánh cửa không kẽo kẹt mở ra, mà dường như tan chảy vào trong. Bên trong không phải là nội thất quen thuộc, mà là một màu tím đậm đặc, tĩnh lặng và không có chiều sâu, như một vết mực khổng lồ loang ra thực tại.
Không một chút do dự, người phụ nữ bước vào. Màn tím không gợn sóng, chỉ đơn giản là nuốt chửng lấy bóng hình cô ta, như thể chưa bao giờ tồn tại. Ngay sau đó, những tua bóng đang siết lấy chân Lnas giật mạnh. Bất lực, anh bị lôi tuột vào sự trống rỗng màu tím đó, cảm giác như đang bị nhấn chìm vào một đại dương lạnh lẽo không đáy.
Lnas bị kéo xuyên qua ngưỡng cửa, và cảm giác đó giống hệt như trồi lên từ mặt nước. Không khí đột ngột thay đổi, và thế giới bên ngoài biến mất.
Khung cảnh hiện ra trước mắt Lnas hoàn toàn phi lý. Vừa rồi anh còn đứng trước một nhà thờ cổ kính, nhưng không gian bên trong này lại rộng lớn đến vô tận, thách thức mọi định luật vật lý.
Khi Lnas còn đang cố gắng định hình lại không gian kỳ lạ này, một khuôn mặt đột ngột xuất hiện ngay trước mắt anh, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của người đó. Anh giật mặt lại cảnh giác, nhưng cơ thể đang bị treo lơ lửng không cho phép anh lùi lại.
Đó là một cô bé, có lẽ chỉ khoảng mười tuổi, trong một chiếc váy xanh dương đơn giản. Đôi mắt to tròn của cô bé mở lớn, lấp lánh một sự tò mò đầy phấn khích, như thể Lnas là một món đồ chơi mới lạ.
"Woa! Lại có vật thí nghiệm mới!" cô bé reo lên, giọng trong trẻo như chuông bạc. Rồi cô bé quay phắt đi, chạy đến ôm chầm lấy chân người phụ nữ áo choàng. "Chị là nhất! Em yêu chị!"
Người phụ nữ chỉ khẽ thở dài, dường như đã quá quen với cảnh này. "Chỉ là một con chuột nhắt bắt được bên ngoài thôi, Lilith," cô ta nói, giọng đều đều. "Tra hỏi nó xem kẻ nào đã cử nó đến." Vừa dứt lời, cô ta phẩy tay. Những tua bóng đang trói buộc Lnas tan biến, và anh rơi bịch xuống sàn đá lạnh lẽo.
"Tuân lệnh, thưa Chỉ huy!" Lilith reo lên, giơ tay chào kiểu nhà binh một cách vụng về nhưng đầy nhiệt huyết, rồi phá lên cười khúc khích.
Tiếng cười trong trẻo của cô bé vẫn còn vương trong không khí khi cô quay lại phía Lnas, người vẫn đang cố gượng dậy sau cú ngã. Cô bé nghiêng đầu, đôi mắt to tròn chớp chớp một cách ngây thơ.
"Nào, anh chuột nhắt," Lilith nói, giọng ngọt như kẹo. "Đi với Lilith nhé, chúng ta sẽ chơi một trò chơi. Lilith sẽ moi móc, còn anh sẽ phải kể hết mọi bí mật. Sẽ vui lắm đấy!" Lilith ôm lấy tay phải của Lnas, kéo anh đi với sức mạnh chỉ ngang đứa trẻ con.
Vật thí nghiệm.
Thuật ngữ đó găm vào tâm trí Lnas, lạnh lẽo và phi nhân tính. Anh nhanh chóng xử lý thông tin, họ không gọi anh là tù nhân, mà là "vật thí nghiệm". Điều đó ngụ ý một mục đích hoàn toàn khác, không phải trừng phạt, mà là khai thác.
Một hình ảnh quen thuộc từ thế giới cũ của Lnas chợt lóe lên. Những câu chuyện về các nhà khoa học điên rồ, những phòng thí nghiệm bí mật nơi con người bị đối xử như chuột bạch.
Giữa lúc Lilith vẫn đang loay hoay với tù nhân của mình, người phụ nữ áo choàng đã tìm cho mình một góc yên tĩnh. Cô ta ung dung ngồi xuống một chiếc bàn trà được chạm khắc tinh xảo. Một tách trà nóng hổi đã nằm sẵn trong tay.
"Còn nữa, Lilith," cô ta lên tiếng, mắt không rời khỏi trang sách vừa mở ra, "những người khác đâu cả rồi?"
Lilith buông tay Lnas ra, vẻ mặt chợt trở nên đăm chiêu. "À!" cô bé reo lên như thể vừa nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng. "Họ vừa về đến nơi thì nhận được tin tức về Hula và chị Selena. Nghe nói Cổng dịch chuyển ở chỗ họ bị phá hủy hay sao ấy."
Lilith chống một tay lên hông, tay kia xoa cằm ra vẻ suy tư. "Lạ thật," cô bé lẩm bẩm với giọng điệu như hiểu biết nhiều lắm. "Cổng đó được gia cố ma thuật cẩn thận lắm mà. Ai mà phá nổi chứ?"
Lnas cau mày, những mẩu thông tin rời rạc từ Lilith nhanh chóng được tâm trí anh ghép lại thành một bức tranh đáng lo ngại.
Một tuần. Selena và Hula đã biến mất được một tuần, và Cổng dịch chuyển đã bị phá hủy. Anh hồi tưởng lại vầng hào quang rực lửa của nữ kỵ sĩ. Sức mạnh đó... đúng là đủ sức để phá hủy mọi thứ.
Lnas thở dài trong lòng. Trốn thoát ư? Giờ đây suy nghĩ đó có vẻ thật ngây thơ. Lnas đã bị kéo quá sâu vào vũng lầy này rồi. Chạy trốn hay không, anh đã bị kẹt lại với những con người này, với những rắc rối của họ.
Cuộc thảo luận nghiêm túc kết thúc nhanh như lúc nó bắt đầu. Lilith quay lại, nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi. Cô bé sà vào lòng Lnas, dụi dụi mái đầu mềm mại vào ngực anh như một con mèo con.
"À mà này," cô bé ngước lên, đôi mắt to tròn long lanh. "Anh tên gì thế? Chức nghiệp của anh là gì? Nói cho Lilith biết đi mà."
Rồi, vẫn với giọng điệu ngọt ngào và hành động nũng nịu đó ,Lilith nói tiếp. "Lần trước Lilith được 'chơi' với một chú Trị Liệu Sư đấy. Vui ơi là vui! Em cứ cắt tay chân của chú ấy đi, rồi chú ấy lại tự mọc lại. Cứ như con thằn lằn ấy!" Cô bé nghiêng đầu, nhìn vào mỏm vai cụt của Lnas. "Nhưng tay của anh không mọc lại được này. Tiếc quá nhỉ! Vậy chắc anh không phải Trị Liệu Sư rồi."
Cắt tay chân? Những từ đó, thốt ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Lilith, khiến một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lnas. Anh rùng mình, không phải vì cái lạnh của căn phòng, mà vì sự ghê tởm thuần túy.
Một đứa trẻ... Một đứa trẻ vừa vui vẻ kể về việc cắt xẻo một con người.
Lnas cố gắng đè nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng. "Chắc chắn là nó không hiểu" Anh tự nhủ với một sự khẩn khoản. Nó chỉ đang lặp lại những từ ngữ đáng sợ mà nó nghe được ở đâu đó thôi, chắc chắn đây chỉ là một trò đùa bệnh hoạn.
Lnas nuốt khan, cố gắng đè nén sự ghê tởm đang cuộn lên trong lòng. "Anh là Lnas. Về việc đó, anh không..."
Lnas đột ngột im bặt, một hồi chuông báo động vang lên inh ỏi trong đầu. Tiết lộ rằng mình không có chức nghiệp trong một thế giới mà nó dường như định nghĩa tất cả mọi người? Đó không phải là tự thú. Đó là tự vẽ một tấm bia ngắm lên lưng mình, biến bản thân thành một kẻ dị hợm, một mục tiêu còn dễ dàng hơn cả một con chuột.
Sự ngập ngừng dù chỉ trong một giây của anh không qua được mắt Lilith.
"Không... sao ạ?" cô bé nghiêng đầu, đôi mắt to tròn mở lớn, nhưng khóe miệng đã nhếch lên một nụ cười tinh quái. "Em biết anh không phải Trị Liệu Sư rồi mà." Cô bé bĩu môi một cách đáng yêu, rồi lại lay lay cánh tay anh. "Nói cho Lilith đi, anh Lnas. Anh là chức nghiệp gì thế? Đi mà ~"
Lnas mím chặt môi, quyết định im lặng là lựa chọn duy nhất. Tiết lộ sự thật là tự sát.
Sự im lặng của Lnas dường như là câu trả lời mà Lilith không muốn nghe. Nụ cười trên môi cô bé vụt tắt, vẻ nũng nịu biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến rợn người.
"Anh thật là... nhàm chán," cô bé nói, giọng nói không còn trong trẻo mà trở nên trầm và phẳng lặng. "Nhưng không sao."
Lilith lùi lại một bước "Chúng ta có nhiều cách khác để tìm hiểu mà."
Ánh mắt Lilith giờ đây không còn sự tò mò trẻ con, cô bé giơ bàn tay nhỏ nhắn của mình lên và búng nhẹ một cái.
Tách.
Ngay lập tức, từ những góc tối của căn phòng, hàng chục dải vải đen kịt lao ra như những con rắn. Chúng quấn lấy Lnas với một tốc độ kinh hoàng, siết chặt lấy tay chân, thân mình và cả đầu anh. Chỉ trong vài giây, để lại hình ảnh cuối cùng là đôi mắt của cô bé như sáng rực lên một màu vàng trước khi Lnas chỉ còn thấy bóng tối.
0 Bình luận