Họ đi chậm rãi về phía một chiếc bàn gỗ được đặt ngay dưới bóng cây lớn.
Bàn ăn bày biện vài món ăn đơn giản nhưng được nấu với tất cả tấm lòng. Khói nhẹ bốc lên từ bát cơm trắng.
Trong lòng Tô Thanh Sơn, đây chính là cuộc sống hắn hằng mơ ước. Bình dị, ấm cúng, và có người yêu thương hắn vô điều kiện.
Họ ngồi xuống và bắt đầu dùng bữa. Tiếng dao dĩa va chạm nhẹ nhàng với đĩa sứ, tiếng cười nói trò chuyện vui vẻ của cả hai, tạo nên một bức tranh hạnh phúc tuyệt đối.
Trong góc khuất của sân nhà, một bóng người đứng lặng im.
Đó là Tô Thanh Sơn của hiện tại. Cậu đứng dựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo, âm thầm quan sát cảnh tượng trước mắt.
Cậu đã từng chạm vào hai người họ, từng cố bắt chuyện nhưng không thể. Giống như cậu bây giờ chỉ là một hồn ma vất vưởng, không có quyền can thiệp. Cậu chỉ có thể đứng xem tất cả.
Tô Thanh Sơn thở dài nhìn hai người, thầm nói trong lòng.
Này là ký ức của mình sao?
Tô Thanh Sơn trong hồi ức vừa gắp một miếng thức ăn ngon lành cho lão bà, định cười nói vui vẻ thì bất ngờ.
Từ bên ngoài hàng rào gỗ thưa thớt, một tiếng chửi thô lỗ vang lên, đi kèm là âm thanh đạp tung cánh cửa tiến thẳng vào sân.
Bầu không khí ấm áp, yên bình của bữa cơm chiều lập tức tan vỡ. Lão bà sợ hãi, vội vàng nép sát vào người Tô Thanh Sơn.
Trước mắt họ là một nhóm côn đồ dữ tợn, ăn mặc lôi thôi, trên tay lăm lăm gậy gộc và dao cùn.
Tên cầm đầu, một gã vai u thịt bắp, cao gần hai thước, bước lên một bước, ánh mắt hung hãn quét qua Tô Thanh Sơn và bàn ăn.
"Hừ! Tiểu tử họ Tô, phí bảo kê đến hạn chót rồi! Mau mau dâng lên!" Giọng hắn rất khàn và đầy vẻ áp bức.
Tô Thanh Sơn nhíu mày lại. Tuy sợ hãi, nhưng hắn cố giữ bình tĩnh. "Các vị đại ca chờ chút."
Hắn đứng dậy, bỏ lại lão bà đang run rẩy sau lưng, bước nhanh vào trong nhà.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, vài tên côn đồ không yên phận bắt đầu liếc mắt nhìn lão bà. Ánh mắt chúng xấu xa, quét từ trên xuống dưới thân hình yêu kiều của nàng, rồi liếm môi đầy vẻ thèm muốn.
Tô Thanh Sơn bước ra ngoài, tay cầm một túi vải đựng bạc. Hắn trực tiếp đưa cho tên cầm đầu.
Tên này cân nhắc túi bạc trong tay, rồi đột ngột hất hàm cười khẩy. "Chưa đủ! Vẫn còn thiếu năm mươi lượng bạc."
Tô Thanh Sơn hoài nghi chất vấn ngay. "Thiếu? ý các anh là sao? Đầy đủ số bạc đã đưa rồi còn gì!"
Tên cầm đầu cười dâm tà. "Hừ hừ. Giá thu phí đã tăng lên, nên tất nhiên phải thiếu. Không nói nhiều nữa, mau giao ra nhanh!"
Tô Thanh Sơn siết chặt nắm tay, ánh mắt lộ vẻ bất lực và phẫn nộ. "Ta thực sự không còn số bạc nào khác."
Bọn người đó nghe vậy, tên cầm đầu cao hai thước kia cười dâm tà hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào lão bà đang núp sau lưng Tô Thanh Sơn.
Hắn ta lên giọng trêu chọc, giọng nói đầy ý đồ bẩn thỉu. "Muốn trả không phải là không được. Nhìn vợ của chú mày ngon đó. Hay là đem vợ chú em qua nhà anh rót rượu cho anh em chúng ta, thế nào!?"
Bọn đàn em từ sau lưng tên cầm đầu nghe thấy vậy thì liền cười phá lên, một trong số bọn chúng nói.
"Lão đại đúng thật tốt bụng!"
Tô Thanh Sơn nhìn lại chính mình. Cậu thấy chính mình trong ký ức run rẩy, bất lực trước sự xúc phạm tột cùng này.
Tên cầm đầu cười dâm tà, ra hiệu cho một tên đồng bọn đi tới. Một tên đầu trọc có vết sẹo từ trên trán kéo xuống má đi ra từ bọn chúng mà nhếch mép, bước tới gần lão bà đang run rẩy, đưa bàn tay dơ bẩn ra định kéo tay nàng đi.
Tô Thanh Sơn gạt tay tên côn đồ ra một cách dứt khoát.
Hắn lấy thân mình đứng chắn trước lão bà, trừng mắt nhìn thẳng vào tên vừa định kéo nàng đi. Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa giận dữ và phẫn uất, hoàn toàn khác hẳn vẻ bất lực lúc trước.
Tên côn đồ bị gạt tay, hơi khựng lại một chút. Hắn ta không ngờ một kẻ nhát gan như Tô Thanh Sơn lại dám chống trả.
Ngay sau đó, mặt hắn đỏ lên vì tức giận, những gân xanh trên trán nổi rõ lên như rễ cây. Hắn rống lên, nước miếng bắn tùm lum lên mặt Tô Thanh Sơn.
"Chó chết! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Đám côn đồ còn lại thấy vậy, cũng hùa theo, bắt đầu vây kín lấy Tô Thanh Sơn, sẵn sàng động thủ.
Đối diện với nguy hiểm cận kề, Tô Thanh Sơn nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra. Hắn biết mình không thể đánh lại chúng, hắn phải dùng cách khác. Hắn hít một hơi sâu, giọng nói căng thẳng.
"Một tuần! Đúng một tuần, tôi sẽ trả lại gấp đôi số bạc các người muốn, được chứ!? Vậy nên, đừng động vào vợ tôi."
Tên vừa bị gạt tay mặt khinh bỉ, cười đểu nói. "Chỉ với vài câu nói đó mà khiến bọn tao tin mày ư?" Hắn hất hàm, ánh mắt đầy coi thường.
"Tốt nhất là giao vợ mày ra đây, nếu không... Hừ hừ!"
Hắn không nói tiếp, chỉ cười với vẻ mặt tiểu nhân rồi định đi tới chộp lấy cổ tay lão bà một lần nữa.
Đúng lúc đó, lão đại của hắn khẽ quát lên một tiếng.
"Cẩu Sẹo, quay lại đây!"
Cẩu Sẹo đang định bắt lấy cổ tay lão bà, chợt khựng lại, quay sang nghi hoặc nhìn về phía lão đại.
"Lão đại! Anh thực sự tin vào lời nói của nó ư?" Cẩu Sẹo bực bội chất vấn.
"Chúng ta có thể..."
Tên lão đại cắt ngang lời nói của hắn, mắt trừng lên đầy uy hiếp. "Im Mồm! Mày quên ai là lão đại ở đây à?"
Cẩu Sẹo lắp bắp nói. "Không phải vậy đâu lão đại."
Lão đại của bọn chúng bước tới về phía ba người, phớt lờ đi tên cẩu sẹo đang nịnh nọt hắn. Thân hình to lớn của hắn che khuất ánh hoàng hôn, để lại một cái bóng đổ vững chãi khổng lồ bao phủ trùm lấy Tô Thanh Sơn và lão bà.
"Tô Thanh Sơn đúng không? Được rồi. Tao cho mày đúng bảy ngày để đem số bạc còn lại để nộp."
Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua khuôn mặt Tô Thanh Sơn. "Nếu trong bảy ngày đó mà mày không trả được, hoặc có ý định chạy trốn, thì tao không chắc sẽ có chuyện xấu gì sẽ xảy ra đâu."
Dứt lời, hắn quay lưng rời khỏi nhà của Tô Thanh Sơn, bước đi dứt khoát và không hề ngoái lại. Đám đàn em cũng lũ lượt đi theo sau lưng hắn.
Cẩu Sẹo đi sau cùng. Hắn liếc nhìn lão đại đang bước đi, rồi quay phắt sang nhìn Tô Thanh Sơn. Hắn nghiến răng ken két, dơ một ngón tay lên chỉ thẳng vào cậu, ánh mắt đầy oán độc.
"Mày chờ đó cho tao."
Hắn nhổ bọt xuống đất một cái khinh miệt, rồi chạy theo tên lão đại.
Tô Thanh Sơn của hiện tại đứng trong góc tối, cảm xúc đầy phức tạp.
Cậu thấy chính mình trong hồi ức thả lỏng người dựa vào tường, lão bà ôm chầm lấy hắn mà khóc nức nở. Bầu không khí căng thẳng đã dịu xuống.
Tô Thanh Sơn nhìn cảnh chính cậu ở hồi ức đang an ủi lão bà. Bỗng nhiên, cậu giật mình nhận ra một điều kỳ lạ mà nãy giờ cậu đã bỏ qua.
Nãy giờ mình mới để ý, trang phục của mấy người này sao lại là cổ trang nhỉ?
Cậu quét mắt qua trang phục của chính mình trong ký ức cũng với lão bà, rồi nhìn ra kiến trúc nhà cửa xung quanh, nhà ngói, tường gạch cũ kỹ, và con đường đất bên ngoài.
Cả kiến trúc ngôi nhà, đường đi ở quanh đây luôn, cứ như là đây là thời cổ đại vậy.
Cậu bước tới phía cánh cửa đang đóng chặt. Cậu biết rằng, nếu đây là ký ức không gian, thì cậu chỉ là một thực thể vô hình, không thuộc về quy luật vật lý của thế giới này.
Tô Thanh Sơn thò tay ra ngoài cánh cửa gỗ.
Đúng như cậu đoán!
Nửa cẳng tay của cậu xuyên qua cánh cửa một cách dễ dàng, không hề gặp bất cứ vật cản nào. Bề mặt gỗ dường như không tồn tại đối với cậu.
Quả nhiên... là vậy.
Cậu rụt tay lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Sự kiểm chứng này khiến cậu hiểu rõ vị trí của mình, bản thân cậu không thể can thiệp, nhưng có thể di chuyển và quan sát mọi thứ.
Tô Thanh Sơn xuyên qua cánh cửa đi ra bên ngoài nhà.
Trước mắt cậu là con đường đất rộng lớn, đầy người qua lại. Sát vỉa hè là vài cửa hàng treo biển gỗ và cờ hiệu, tiếng rao hàng vang vọng và không khí huyên náo. Khung cảnh này rất giống với phim cổ trang mà cậu từng xem.
Cậu nhìn quanh một hồi, xác nhận bối cảnh của nơi này là một thị trấn hay một phố chợ thời phong kiến. Đột nhiên, ánh mắt cậu khựng lại.
Ở phía xa, cậu thấy mấy tên côn đồ vừa rồi.
Là bọn chúng à?
Tô Thanh Sơn suy nghĩ hồi lâu rồi quyết định bám theo bọn chúng để nghe ngóng về nơi đây.
Cẩu Sẹo đi từ đằng sau, sắc mặt có vẻ không vui và bực bội vì bị lão đại ngăn cản. Rồi cho đến khi không chịu được nữa, hắn chạy lên phía trước, đến bên cạnh tên lão đại.
"Lão đại, nếu tên nhóc họ Tô đó thực sự trả được số bạc còn nợ thì chúng ta sẽ tha cho hắn à?"
Lão đại nghe vậy, liền quay đầu sang Cẩu Sẹo mà nhếch mép, nụ cười đầy khinh miệt và gian xảo.
"Tha ư? Tại sao phải tha."
Nói tới đây, hắn liếm môi, sờ cằm suy nghĩ, ánh mắt lấp lánh ý đồ đen tối.
"Chậc, chậc. Nhớ lại dáng vẻ của vợ nó thật khiến ta muốn nếm thử một lần. Nếu tên nhóc đó thực sự có bản lĩnh để trả số bạc, thì ta sẽ kiếm cớ vẫn còn tiền lãi."
Mấy tên đàn em cười phá lên mà nịnh lấy lão đại. "Tâm cơ của lão đại thật khiến chúng em bội phục."
Cẩu Sẹo xoa xoa hai bàn tay, khuôn mặt tươi cười hớn hở nói với lão đại. "Hì hì, lão đại, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Lão đại dừng bước lại, nhắm mắt để suy nghĩ trong chốc lát.
"Vẫn như cũ. Đi thu tiền bảo kê, tiện thể vào khách điếm để nghỉ ngơi."
Tô Thanh Sơn lặng lẽ đi theo cùng bọn chúng suốt cả ngày. Cậu nhận ra, lịch trình của nhóm côn đồ này cực kỳ nhàm chán.
Nếu không đi thu bảo kê, thì là đi nhậu nhẹt trong các tửu lâu tồi tàn, chửi bới và khoe khoang.
"Chán quá."
0 Bình luận