• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1

Thức tỉnh

0 Bình luận - Độ dài: 2,138 từ - Cập nhật:

Đây là con đường dẫn thẳng vào trong núi, thường ngày Tenbat vẫn cùng cha mình vào núi nhặt củi, cho nên cậu hiểu con đường này nhất. Quả nhiên đúng như dự đoán, đám lính bắt đầu liền đuổi theo cậu không còn một người nào ở lại đám xác chết kia nữa.

“Đúng vậy! Đuổi theo ta di.”

Tenbat vừa chạy, vừa ôm eo mà nói nhẹ, có điều đã mười bảy ngày chưa ăn uống gì, bước chân ban đầu còn nhanh nhẹn, nhưng càng ngày càng chậm dần. Ưu thế am hiểu địa hình dần chẳng còn lại bao nhiêu nữa, chúng đã đuổi đến sau lưng.

“Nó kia rồi! Chia nhau ra vây nó lại!”

Đám binh sĩ dù đối mặt với một mình Tenbat nhỏ yếu, những vẫn không dám khinh địch vẫn lựa chọn vây vào trong để chém giết. Chuyện xui rủi thường đến cùng lúc, con đường thường ngày Tenbat chạy quen chân đến nổi, nhắm mắt cũng biết gốc cây bên phải là cái gì, nhành hoa bên trái ra sao vậy mà đúng lúc này cậu lại vấp phải một nhánh rễ cây, sau đó ngã sóng soài xuống đất.

“Ha ha ha! Mày chạy nữa đi!”

Một tên lính rất nhanh đã tiếp cận, nhìn thấy Tenbat ngã xuống hắn dùng chân đá mạnh từng của như trời giáng vào thân hình nhỏ yếu kia.

“Chạy đi! Sao không chạy? Chạy đi nữa tao xem!”

Cứ mỗi một lần hắn lên tiếng, thì ý như rằng một cú đá xoáy thẳng vào ngực của cậu. Ban đầu chỉ có máu từ trên hông cậu túa ra, bây giờ bị đá mạnh như vậy máu miệng cũng không nhịn được. Mà rỉ ra trên khoé môi, có điều đối với áp lực tử vong nhưng trong mắt Tenbat không có nữa điểm sợ hãi. Đôi mắt trợn trừng nhìn về tên lính kia.

“Thôi được rồi! Mau chóng giết nó đi, sau đó quay về đốt đông xác kia, rồi lên đường tụ quân nữa.”

Một tên lính lên tiếng, luật quân đôi nghiêm minh hắn không muốn trễ nhiệm vụ, để rồi bị phạt sáu người còn lại cũng gật đầu đồng ý, quyết định giết chết Tenbat thật nhanh.

“ Vậy mỗi người một kiếm giết chết nó, thế nào?” - Tên vừa rồi đá vào người Tenbat lên tiếng hỏi.

“Được! Ta chọn cái đầu”

“Ha ha ha! Vậy để ta tay trái”

Từng tên một cứ như vậy, mà phân chia vị trí chém của mình bọn chúng không để ý khuông mặt Tenbat lúc này đã có mấy phần khác biệt. Gương mặt này bình thường đen đúa nhưng lúc này lại đen hơn nhiều phần, phản phất giống như ẩn giấu một làn khói đen vĩnh cửu . Khi kiếm của tên đầu tiên dần lao tới, thì một tiếng sét mạnh mẽ vang lên, dường như muống rung chuyển toàn bộ thiên địa.

Nếu cẩn thận nhìn, thì sẽ thấy tay của tên kia đang có chút run rẩy. Cơ thể Tenbat lúc này cùng với tiếng sấm không ngừng phát ra từng tiếng răn rắc, cùng tiếng nổ nhẹ giống như từng khớp xương trên người cậu đều bị bẻ gãy cùng lúc. Chỉ trong nháy mắt một luồng khí màu đen từ trên người Tenbat toả ra, làm cho bảy tên lính đang đứng trước mặt đồng thời nhũn hết cả người cử động cũng không dám, Tenbat cũng không để ý được đến những gì sảy ra. Bởi vì trong đôi mắt trong suốt như pha lê của cậu, lúc này chỉ còn lại màu đen u tối. Một cơn đau cắt thịt bùng lên khoang sâu vào trong linh hồn, Tenbat run rẩy điều chỉnh cơ thể chống một chân khụy xuống, sau đó lại co quắp lại lăn trước lăn sau, cậu dùng chút thần trí thanh tĩnh cuối cùng, nhặt lấy một khúc củi khô chặn ngang miệng, đề phòng trong lúc đau đớn quá mà cắn nhầm vào lưỡi. Nhưng có điều cậu không biết rằng, lúc này cơ thể mình đã tràn ngập tử khí. Cậu ở bên trong đám xác chết kia nửa tháng, từng giây từng phút đều hít ra thở vào tử khí của người chết. Trong đó không ít xác chết tiến vào giai đoạn xác hoá, chuẩn bị trở thành xác sống. Phải nói rằng lúc này cậu chưa trở thành xác sống, đã là phước tám đời để lại rồi. Nhưng mà nói Tenbat chưa trở thành xác sống thì cũng chỉ là giờ phút này mà thôi. Dòng chảy ma năng, từng giọt máu, từng thớ thịt trên người lúc này, đều tràn ngập áp lực màu đen dữ dội, đang không ngừng công kích, cắn xé cậu từ bên trong. Những mạch máu, đường gần đều nổi dày đặc lên. Tất cả đều biến thành màu đen, giống như tơ nhện chằng chịt bao lấy cơ thể. Nói thì dài dòng, nhưng toàn bộ quá trình từ lúc bắt đầu cho đến lúc này, còn chưa đến 3 phút.

 Tử khí trong cơ thể lại tích tụ một lần nữa, chuẩn bị tấn công vào tim của Tenbat. Chỉ cần tử khí công phá, thì toàn bộ cơ thể của Tenbat, sẽ trở thành một con xác sống, không có lý trí, sống không bằng chết.

- Không... Được...! Ta còn phải nuôi em trai, ta còn phải báo thù.

Tenbat ngậm thanh gỗ mục trong miệng, điên cuồng gào thét, cậu vừa muốn nói, vừa cố gắn sốc lại tinh thần của bản thân. Không cho phép chính mình gục ngã đi. Có thể nói, tất cả ý chí của cậu lúc này đều là vì em trai cậu mà sống, vì báo thù cho mẹ cha mà tồn tại.

Trong lúc cơn đau đớn của Tenbat đến hồi kịch liệt nhất, thì ở làng Valt, ngay ở vị trí đối diện đống xác chết, có một căn chồi lụp xụp che lấp một hố đất lớn. Em Trai của Tenbat là Tenbin đag ở trong đó, đứa bé này gương mặt tròn đáng yêu môi đỏ má đào, có điều đôi mắt đã xưng húp lên, dường Như nó đã khóc rất nhiều trong suốt nửa tháng qua. Bên cạnh Tenbin lúc này là một chiếc hộp gỗ trong đó chỉ còn nửa cái bánh mì mà thôi. Ban nãy nghe tiếng của anh trai Tenbat của mình ở bên ngoài, Tenbin định bụng muốn chạy ra, nhưng lai nhớ lời anh dặn trước lúc rời đi. Đó là chờ kẻ địch đi hết, thì chính Tenbat sẽ mở cái ụ đất này đón cậu ra ngoài. Đang mãi mê suy nghĩ thì xột một cái, một cánh tay gầy guộc đầy gần xanh vung xuống, xuyên qua lớp ngụy trang mà Tenbat đắp lên nửa tháng trước. Mảnh đất bị cào lên, ném ra ngoài.

Tenbin giật mình ngẩn đầu lên, trong trí nhớ non nớt của cậu bé. Thì đây là ông chú bán thịt heo, có điều người này đã chết dưới kiếm quân địch mấy tuần trước rồi, bây giờ hắn ta là một xác sống.

Xác chết lâu ngày không chôn, nhiều xác chết như vậy dồn cùng một chổ, lâu dài sẽ thành một làn tử khí to lớn. Tử khí này lâu dần thấm vào từng xác chết, khiến cho tất cả xác chết ở đầy, đều thành xác sống. Mà biến thành xác sống sớm nhất, là người bán thịt heo này.

Tenbin hoảng sợ cực độ, nhưng trong ánh mắt tên này. Hoàn toàn không có ý thức, đôi mắt đen tuyền phủ đầy tử khí, chiếc lưỡi thè dài xuống tận cằm, khuôn miệng mở rộng gần chạm tới mang tai. Cả người hắn bùng lên mùi thịt thối lâu ngày, buồn nôn đến cực điểm.

Đáng thương cho Tenbin, một đứa trẻ chỉ mới bảy tuổi. Đối mặt với xác sống vô tri, chỉ muốn cắn nuột thịt sống để thoả mãn cơn đói lâu ngày. Cho dù con xác sống này mới thành hình, yếu đến nào đi nữa thì Tenbin vẫn không có sức chạy thoát. Lại còn không có sức chống đỡ, lúc cánh tay gầy guộc kia đưa lên, phát ra từng tiếng xương khớp lâu ngày không hoạt động, vươn ra sau đó muốn chụp về phía Tenbin.

Tenbat và Tenbin ở 2 nơi khác nhau, nhưng mà lại không hẹn cùng gào lên một tiếng vang trời. Phốc một tiếng, một cột máu đen ngòm tanh hôi từ giữa trái tim của tên xác sống bắn ra bên ngoài. Sau đó thì một mũi kiếm đầy thánh khí xuyên phá lồng ngực mà lao qua, cả người tên xác sống chao đão, phát ra tiếng ngẹn trong cổ họng một cách quái dị, sau đó ngã sang một bên.

Từ chổ tên xác sống vừa mới đứng, xuất hiện một người đàn ông, khoảng chừng 40 tuổi. Trong tay người này cầm một thanh kiếm , trên lưỡi kiếm các hoạ tiết đang lập loè ánh sáng.

- Đứa nhỏ này, tư chất không tệ!

Người đàn ông trung niên này là Dain, một kiếm sĩ ưa thích ngao du thiên hạ ông cảm thấy phía này có tử khí dày đặc. Nên mới lần theo hướng mà đến, tình cơ thấy xác sống đang muốn bắt Tenbin. Nên kịp thời cứu nguy, nhìn thấy đứa bé này mặt mày lấm lem, trên người có tử khí vây quanh nhưng không có gì nghiêm trọng. Lại nói thằng bé lại có tư chất phù hợp để trở thành Thánh kỵ sĩ, nên Dain yêu thích không thôi, đây chính là đối tượng tốt nhất để ông bồi dưỡng, kế thừa ông sau này.

Tenbin đã sợ hãi mà bất tỉnh từ lúc nào, nên không biết được người cứu mình lại còn mang cậu rời khỏi chổ này. Dain đã quyết định cõng Tenbin trên vai rồi quay người bỏ đi. Ông cũng không thể ngờ được rằng, lần này thu Tenbin làm người học trò, lại cho đứa trẻ này một đời vang danh, nhưng cũng đồng thời gieo rắc hoạ hoạn, kéo dài đến 100 năm sau, thậm chí ở ngàn năm sau ở thời hiện đại vẫn chưa thể nào chấm dứt được.

Lại nói đến Tenbat đang đau đớn đến cực điểm trong cánh rừng, áo cậu đã sớm căng tức ra từng mảnh nhỏ, vỡ vụn bắn ra khắp nơi. Giữa lòng ngực trái của Tenbat lúc này lại vang lên những tiếng răn rắc, sau đó máu tươi từ vị trí trái tim bắn thẳng ra bên ngoài. Thứ đáng sợ là máu từ tim cậu bắn ra không thành từng giọt, mà là hoá thành từng thanh kim châm nhỏ li ti, lao về phía trán bảy tên lính vẫn đang đờ đẫn trước đám Tử khí màu đen. Bảy tiếng “phốc phốc” đồng thời vang lên , trán của bọn chúng liền bị thủng một lỗ thật lớn, sau đó không hẹn mà cùng ngã ra sau. Tử khí bên trong Tenbat cuộn trào như thác đổ, cuồn cuộn tuôn ra xung quanh, tử khí dường như có linh tính nhận thấy người này đã là xác chết vô hồn. Chúng như tham lam muốn nhào đến nhưng đột nhiên từ trong miệng Tenbat truyền đến một tiếng gào lớn, rống giận tử khí cũng theo đó đổi sang giận dữ tiếp xúc với da thịt của bảy người này, chỉ một thoáng bảy cái xác đã bắt đầu thối rửa thẳng cho đến một mẫu xương cũng không còn. Trên mặt đất chỉ còn lại bảy bộ giáp bạc vô thanh vô thức nằm đó, toàn bộ thực vật xung quanh trở lên héo rủ. Ngay cả những thân cây lâu năm cũng như vậy mà mục rửa đi, từng mẫu vỏ cây rơi xuống lộ ra phần ruột rỗng tuếch.

Kì quái hơn nữa, xung quanh cậu lại tụ tập đến nhiều loài con trùng và bò sát tất cả đều là độc vật. Một đám rắn đủ màu, thè lưỡi tụ lại từng đoàn đứng ở một bên ngẩn cao đàu nhìn về phía Tenbat. Bên cạnh lại có một đám bọ cạp đen xì đuôi vây vẩy nhìn về phía người thiếu niên đang thống khổ nằm trên đất. Tử khí công phá, làm cho máu trong tim bắn ra ngoài đây đã là cực hạn chịu đựng của cậu rồi. Nên khi cậu gầm lên một tiếng kia, liền bất tĩnh hoàn toàn không hay biết gì mình trải qua tiếp theo 

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận