BẢN NGÃ ÁNH TRĂNG
MoonLight MoonLight
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Phần 1: Mở màn.

Chương 01: Cái giá của tự do!

0 Bình luận - Độ dài: 4,546 từ - Cập nhật:

[Chào mừng con, đứa con may mắn của ta.]

Trước mắt, không phải là bàn rượu với vô số sơn hào hải vị, cũng chẳng còn cảm giác ấm áp của những tiểu bảo bối 5 triệu một giờ nữa… mà là một luồng ánh sáng thánh khiết, ấm áp bao trùm toàn bộ tầm nhìn.

Mất một lúc lâu, cậu mới có thể khôi phục thị lực và nhìn rõ nguồn sáng rực rỡ ấy… một người phụ nữ mặc trang phục trắng kiểu thời Trung cổ, trên đỉnh đầu tỏa ra một vầng hào quang chói lọi.

Nét đẹp của người phụ nữ khiến cậu không thể nảy sinh chút khinh nhờn nào, như thể bản thân cậu chỉ là một con sâu cái kiến đứng trước sự hiện diện của một đấng bề trên.

[Con trai, hãy tới đây nào ~ ~]

Người phụ nữ nói và dang rộng vòng tay ra như muốn bao trọn lấy cậu.

“Dạ… vâng, con…”

Cậu vô thức đứng dậy, bước tới gần người phụ nữ ấy. Nhưng khoan… chuyện quái gì đang xảy ra? Theo lý thuyết, bây giờ cậu phải đang ở bàn nhậu công ty, ăn một bữa buffet gà chứ? Chỗ này là đâu? Mà sao cậu lại có thêm một “người mẹ” trẻ đẹp thế này? Bố cậu ổn chứ?

Cậu dừng bước, cố trấn tĩnh, nhanh chóng đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Ngoài người phụ nữ trước mặt, ở không xa còn có một người phụ nữ khác không nhìn rõ diện mạo đang nằm trên một đám mây, đung đưa tùy ý chân ngọc trắng ngần, miệng thì có vẻ như đang treo lấy một nụ cười mỉa mai. Cơ mà có vẻ không phải là đang cười cậu?

Khung cảnh xung quanh gợi nhớ đến những mô tả về thiên đường mà Kamell từng thấy trong phim và sách. Xung quanh bao phủ tầm mắt là mây và mây…

“Chết rồi sao? Chẳng lẽ mình chết thật rồi? Còn chưa kịp có người yêu nữa… bất công quá…” – Cậu nghĩ thầm.

Tuy nhiên ánh mắt khó chịu của người phụ nữ trước mặt không cho cậu quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Dù môi cô ta nở nụ cười thánh thiện, nhưng ánh nhìn lại như có chút gì đó khó chịu và miễn cưỡng nhìn về phía cậu. Cậu bèn bước từng bước tới gần người phụ nữ trước mặt, giữ dáng vẻ thành kính.

“Thưa người, liệu con có thể biết chuyện gì đã xảy ra với mình không ạ?”

[Trông con có vẻ điềm đạm và trưởng thành, tố chất này rất tốt nha.]

Đến bấy giờ cậu mới nhận ra, giọng nói của người phụ nữ trước mặt đây là thứ âm thanh tuyệt vời nhất mà cậu từng cảm nhận, nếu không phải đã chết rồi, chắc cậu có thể trẻ ra thêm mười tuổi chứ không đùa đâu.Người phụ nữ gật đầu hài lòng, đưa tay xoa nhẹ mái đầu của cậu và khẽ nói:

[Ta đã cất công triệu hồi con tới đây. Từ giờ con sẽ vinh hạnh mà trở thành bầy tôi của ta.]

Ngay lập tức, cậu cảm nhận một luồng hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay người phụ nữ, chảy xuôi trong khắp cơ thể cậu.

Thế rồi cơ thể cậu phát sáng, sau lưng tự nhiên mọc ra đôi cánh trắng muốt, trên đỉnh đầu thì có thêm một cái vòng phát sáng nhè nhè.

[Con đã được ta ban phước và trở thành một thiên thần.]

“Con xin cảm ơn người.”

Lời cảm ơn thốt ra chỉ vì phản xạ và áp lực từ nỗi sợ. Trong lòng cậu gào thét: Đùa à? Tự dưng mọc cánh, trên đầu đội thêm cái vòng phát sáng? Có ai hỏi ý mình chưa?

Từ đâu đó, tiếng chuông ngân vang, hòa cùng tiếng kèn trầm hùng tạo nên một cảm giác khó tả trong lòng cậu.

… Thời gian cứ thế trôi qua…

696 năm sau…

[Dám có hành vi làm ô uế thân thể Thánh thần, tội không thể tha. Niệm tình những năm qua ngươi đã cống hiến không nhỏ cho nơi này, có thể miễn chết nhưng phải chịu lưu đày vĩnh viễn nơi hạ giới và phải chịu lời nguyền không được hưởng bất cứ một đặc ân từ phước lành nào cả đời!]

Ờ thì… tốt khi không phải chết… nhưng gọi là “làm ô uế” có hơi quá không? Cậu còn chưa sơ múi được tí nào mà!

Mọi thứ trước mắt cậu lại trắng xóa một lần nữa. Nhận thức chìm vào bóng tối, tuy nhiên cậu lại nở một nụ cười mãn nguyện_____HEHEHE…

……….

[Muốn trở thành thần?]

“Đúng!”

……….

[Tốt thôi ~ Như ngươi muốn.]

……….

Khi mở mắt ra lần đầu tiên… à không, thực ra cậu chưa hề mở mắt. Cậu chỉ nhận ra. Một dạng ý thức mơ hồ, như khi người ta nằm giữa ranh giới giữa mơ và tỉnh: vừa nghe thấy âm thanh, vừa cảm nhận được thân thể mình, nhưng mọi thứ lại như bị phủ trong một lớp sương dày không thể thoát ra.

Mùi hương đầu tiên len vào tâm trí cậu là mùi máu và thuốc, lẫn trong hơi ấm ẩm ướt. Cùng lúc đó, âm thanh vỡ òa xung quanh: tiếng khóc thét – và phải mất vài giây cậu mới nhận ra… đó là tiếng của chính mình.

Thật khó chịu. Cổ họng cậu tự động bật ra những âm thanh chói tai mà bản thân chẳng thể điều khiển. Cảm giác này, thật mới mẻ…

Phải rồi… cậu đã bị lưu đày xuống hạ giới. Cậu đã cố tình phạm phải sai lầm, giờ thì hay rồi quay lại điểm khởi đầu, trong hình dạng một đứa trẻ đỏ hỏn, một tờ giấy trắng cả về thân thể lẫn vận mệnh.

Cậu muốn mở mắt, nhưng mí mắt lại nặng trĩu như chì. Trong bóng tối, cậu nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp, tiếng vải quệt vào nhau, tiếng kim loại khẽ va chạm. Và rồi, một giọng đàn ông vang lên – trầm, rõ ràng, tuy nghe qua có vẻ lạnh lùng và cứng rắn, nhưng nếu để ý kĩ có thể cảm nhận rõ sự rung động, khàn khàn nhẹ trong lời nói:

“Thế nào rồi?”

Giọng một người phụ nữ đáp lại, mềm mại hơn, run rẩy nhưng ấm áp:

“Đứa bé… là một bé trai, thưa ngài. Cả phu nhân và thiếu gia đều an toàn.”

Có tiếng thở phào nhẹ nhõm. Không nhìn thấy, nhưng có thể hình dung: người đàn ông kia chắc đang rất hạnh phúc... chắc vậy.

Chắc hẳn… đó là cha cậu, ở kiếp này.

Vài giây sau, cơ thể cậu được nhấc lên. Một đôi tay dịu dàng, ấm áp, nâng cậu sát vào ngực. Mùi hương ấy… quen thuộc đến kỳ lạ – mùi của mẹ.

“Con trai của mẹ…” – giọng nói run run ấy như luồn thẳng vào tâm hồn cậu. Một cảm giác bình yên mà lâu lắm rồi cậu mới được nếm trải.

Từng chút, cảm nhận được nhiều hơn: sự mềm mại của tấm khăn quấn quanh người, hơi ấm từ lò sưởi, tiếng gió rít yếu ớt bên ngoài khung cửa kính… và cả nhịp tim đều đặn của người đang ôm mình.

“Kamell… Moon Lion Kamell từ giờ đó sẽ là tên của con.”

Dù đã trải qua hơn nửa thiên niên kỉ, khoảnh khắc này vẫn khiến cậu ngẩn ngơ. Lần đầu tiên được ôm với tất cả sự dịu dàng ấy… chẳng hiểu sao lại khiến khóe mắt cay xè.

……….

Vài tuần sau đó, nhận thức của Kamell ngày càng rõ rệt. Trẻ sơ sinh thường ngủ nhiều, nhưng cậu – vốn đã là một kẻ trưởng thành từng trải – lại chẳng muốn phí thời gian. Mỗi khi tỉnh, cậu đều lắng nghe, quan sát, học lấy những điều nhỏ nhặt nhất: cách người hầu di chuyển, cách họ nói chuyện với mẹ, cách cha xuất hiện và rời đi.

Kamell biết mình đang ở trong một gia đình quý tộc có truyền thống lâu đời, cha cậu hiện là người đại diện cho gia tộc Moon Lion, một gia tộc có nguồn gốc lâu đời thuộc đất nước Draconis. Theo cậu biết thì gia tộc cậu là một trong bốn gia tộc quyền uy nhất đất nước này, đảm nhiệm vai trò quản lí và khai thác khoáng sản của một khu vực rộng lớn đất đai nơi cực bắc đất nước.

Khi biết được những điều đó, cậu tự hỏi liệu đây có thực sự là một cuộc lưu đày không? Khi mà vừa sinh ra đã chạm vạch đích thì có vẻ không đúng cho lắm? Chã lẽ bà nữ thần kia lại tốt tính thế à?

Căn phòng của mẹ và cậu rộng đến mức có thể đặt cả một thư viện nhỏ. Trần nhà vẽ những bức tranh tường tinh xảo, ánh sáng ban ngày rọi qua cửa sổ kính màu tạo thành những vệt sáng đa màu rực rỡ trên sàn gỗ. Mùi bồ kết thoang thoảng trong không gian và ánh lửa chập trùng nơi bếp lửa khiến cái rét lạnh của mùa đông như chưa từng tồn tại.

Moon Lion Lutos – Cha của cậu, người mà chỉ gặp đôi lần trong những tháng đầu – luôn xuất hiện trong một bộ áo choàng đen dài, thêu trước ngực là huy hiệu gia tộc, có hình một con mèo đen nằm trên vầng trăng khuyết, trông khá giản dị so với một đại công tước. Ông cao, vai rộng, bước đi như thể một con sói đầu đàn, kiêu hãnh, dứt khoát. Ánh mắt ông khi nói chuyện với người khác thì lạnh lùng xa cách, nhưng mỗi khi đến gần mẹ và Kamell, ánh mắt ấy lại dịu đi đôi chút, dù vẫn giữ vẻ nghiêm nghị.

Moon Lion Lyli – Mẹ cậu thì hoàn toàn khác. Mái tóc màu nâu ánh vàng, dài đến thắt lưng, đôi mắt xanh lam hiền hòa. Dù là một quý phu nhân, bà không bao giờ tỏ ra xa cách. Khi bế Kamell, bà thường khe khẽ hát những khúc ru lạ tai – không phải ngôn ngữ cậu từng biết.

Vụ này căng đấy, lại phải học một ngôn ngữ mới, một trong những thứ mình bị dị ứng. Chán thật.

Kamell hiểu… cuộc sống ở nơi này có thể sẽ khác. Cha nghiêm khắc, mẹ dịu hiền – một khởi đầu cân bằng. Nếu không phạm sai lầm quá lớn, cuộc đời này hẳn sẽ êm ả. Đó là trừ khi cậu không bị dính thêm bất cứ lời nguyền nào kiểu xui xẻo cả đời hay là đại loại vậy, cơ mà cậu cá tám tới chín phần là sẽ không có vụ đó đâu, cậu ở với bà ta đủ lâu để biết tính bà nữ thần kia – sẽ không làm vậy đâu – Chắc vậy?

Những tháng đầu, cậu bị giam trong thế giới của một đứa bé sơ sinh – và điều đó… thật sự là một cực hình. Một kẻ từng sống quá lâu, trải qua chiến trường, âm mưu, và những đêm dài chán chường, giờ lại phải chịu cảnh nằm bất lực, không thể điều khiển nổi đôi tay ngắn ngủn của mình. Ngay cả việc hắt xì cũng khiến cậu mệt lử. Điều đó thật khó chịu.

Tranh thủ thời gian này, cậu cố gắng học nghe, hiểu và nói được ngôn ngữ của thế giới này sớm nhất có thể.

Khi rảnh cậu bắt đầu quan sát mọi người. Người hầu mặc đồng phục xám, cổ áo trắng, cúi đầu thấp khi đi ngang qua cha cậu, nhưng khi ở bên mẹ, họ thân mật hơn, đôi lúc còn mỉm cười.

Cậu cũng nghe lỏm được những câu chuyện rời rạc như: “Năm nay nhiều vụ sập hầm mỏ quá”, “Phu nhân đã cho sửa lại vườn phía Nam”, “Lễ hội năm nay có thể ngài sẽ dẫn cả gia đình đi”, chà có vẻ cha mẹ cậu khá được lòng mọi người, trước mắt có vẻ là vậy.

Tháng thứ ba, Kamell đã có thể nhận ra rõ ràng gương mặt cha mẹ. Cha cậu hiếm khi bế cậu, nhưng khi làm vậy, bàn tay ông lớn đến mức chỉ cần một tay cũng có thể nâng trọn cơ thể nhỏ bé của cậu. Ánh mắt ông không quá ấm, nhưng cũng không lạnh lùng như với thuộc hạ. Có lẽ, đó là cách ông bày tỏ tình thương: ít lời, nhưng không thiếu sự bảo hộ.

Mẹ thì khác. Gần như mỗi ngày, bà đều dành ít nhất nửa ngày ngồi bên nôi, trò chuyện với cậu, kể cho cậu nghe những câu chuyện cổ tích về “Các vị thần” – những vị thần đã tạo dựng thế giới này. Kamell biết phần lớn đó chỉ là lời ru ngủ, nhưng thỉnh thoảng, cậu lại bắt gặp một vài chi tiết khá lạ lùng so với hiểu biết của cậu.

Những câu chuyện kể về các vị thần, sự ban phước, các cuộc chiến tranh cậu được nghe mẹ kể đều có vẻ như được biến tấu đi so với những ghi chép cậu đọc khi còn ở trên thiên đàng, tuy nhiên cũng không thể nói trước được thông tin nào là chuẩn nhất.

Chẳng hạn, truyền thuyết về “Phước Lành” – dấu ấn được các vị thần ban xuống, quyết định năng lực ,chức nghiệp và tương lai của mỗi người. Kamell đặc biệt chú ý tới điều này. Nếu đúng như mẹ kể, ai không có Phước Lành sẽ gần như không thể đạt tới sức mạnh vượt trội, thậm chí cả cuộc sống cũng sẽ gặp nhiều hạn chế.

Tuy nhiên điều này không hề được đề cập tới trong hệ thống kiến thức mà cậu biết, theo cậu nhớ, bất cứ sinh vật nào khi sinh ra đều được ban ít nhất một phước lành, chỉ trừ những kẻ thuộc ma tộc, đó là thứ cậu đọc được trong sách tại nơi kia.

Trước kia khi cậu còn ở trên thiên đàng, cũng đôi lần nghe được mọi người nói về vấn đề này, tuy nhiên cũng chả kéo dài hay đào sâu quá nhiều, đơn giản mọi người chỉ cần nói [Chúng không có phước lành là bởi chúng làm việc ác]? Nghe có vẻ nhiều chỗ mâu thuẫn, nhưng mà khi đó cậu không quan tâm lắm.

Liệu có một luật lệ ngầm hay một thứ quy tắc nào ẩn giấu ở đây không nhỉ?

Một hệ thống phân cấp sức mạnh… dựa trên sự “ban ơn” của thần thánh? Chỉ nghe thôi cũng đã thấy mùi bất công.

À khoan, mình bị con mụ kia nguyền cho không thể nhận được phước lành rồi còn gì? Thế thì quan tâm mấy cái này làm cái mẹ gì?

……….

Năm tháng cứ thế trôi đi, cậu dần thích nghi với thân thể nhỏ bé. Đến khi biết nói vài từ ú ớ, biết ngồi, cậu bắt đầu tập cử động có chủ đích: siết nắm tay, gập duỗi cơ bắp, luyện thăng bằng. Mẹ tưởng con trai chỉ là đứa bé hiếu động, nhưng thực ra, Kamell đang tập luyện từ sớm để làm chủ cơ thể này.

Cha cậu phát hiện điều đó trước cả mẹ. Một buổi chiều, khi bước vào phòng, ông bắt gặp Kamell đang cố vịn vào song nôi để đứng lên. Ánh mắt ông nheo lại, rồi khẽ nhếch môi – một biểu cảm hiếm hoi ở con người này. Ông không nói gì, chỉ đặt tay lên đầu cậu, ấn nhẹ như một lời khích lệ.

Khoảnh khắc ấy, Kamell hiểu: cha mình quý trọng sức mạnh. Rất quý trọng.

Cậu cũng nhận ra một điều khác: ở kiếp này, nếu ngoan ngoãn đi theo lộ trình của một quý tử trong gia tộc, Kamell sẽ được đào tạo, hưởng mọi điều kiện tốt nhất… nhưng đồng thời cũng sẽ bị trói buộc. Và luật lệ “chỉ cưới một người vợ” là sợi xích đầu tiên.

Mặc xác còn những thứ xiềng xích rườm rà nào không, chỉ riêng cái vừa nêu đã khiến cậu không thể chấp nhận được rồi! Sống hơn nửa thiên niên kỉ, đến cái yêu còn chưa biết là gì? Cậu muốn chơi lớn, không đi theo cái lối suy nghĩ tìm một nửa định mệnh và sống bên nhau trọn đời như ở hồi còn ở trái đất nữa, cậu muốn tìm ‘NHIỀU NỬA’.

Cậu muốn tự do. Cậu muốn được yêu, được rời bỏ, được sai lầm, được sửa chữa – tất cả theo ý mình, không phải theo luật gia tộc hay miệng lưỡi người đời. Cậu sẽ nghe theo tiếng gọi của con tim.

Vậy nên, cậu cũng đã và đang lên kế hoạch và từng bước hoàn thiện mục tiêu đề ra.

Năm lên một, Kamell đã chạy được những bước đầu tiên. Điều này khiến cha mẹ ngỡ ngàng, còn các vú nuôi thì suýt khóc vì không kịp đuổi theo. Cậu tận dụng mọi cơ hội để rèn luyện: chạy trong vườn, leo cầu thang, thậm chí… bò vào nhà kho để tìm hiểu vũ khí. Tất nhiên, cha mẹ không cho phép cậu động vào kiếm hay thương thật, nhưng chỉ cần một thanh gỗ mô phỏng cũng đủ để cậu cảm nhận trọng lượng và cách cầm.

Cơ thể này khỏe hơn hẳn thân thể trước kia của cậu cậu – có lẽ nhờ huyết thống quý tộc. Nhưng mọi sự quan sát và luyện tập của Kamell không chỉ nhằm trở nên mạnh hơn. Cậu đang có một kế hoạch lớn hơn trong mình.

……….

Năm lên ba tuổi.

‘Graoooo…..khặc…’

Máu bắn tung tóe nhuộm đỏ một khoảng tuyết trắng. Dưới chân Kamell là xác của một con sói tuyết đầu đàn đang còn ấm, trong tay cậu là con dao găm nhỏ dính đầy máu.

Bàn tay nhanh nhẹn lọc lấy bộ lông trắng muốt của con sói. Trước ánh mắt kinh ngạc, phần nhiều là ghen ghét và đố kị, cậu bước dần về hướng các thành viên trong gia tộc.

Đây là một nghi lễ trưởng thành bắt buộc của mỗi thành viên nam trực hệ gia tộc, phải tự săn lấy một bộ lông sói để làm áo khoác cho bản thân. Đa phần mọi người đều thực hiện nó vào lúc mười một tuổi, bởi vì đó là thời hạn cuối cùng cho những kẻ muốn có chỗ đứng trong gia tộc.

Tuy nhiên cậu thì khác, cậu làm nó khi chỉ mới ba tuổi, thậm chí còn chưa đủ tháng. Cậu chính là người duy nhất trong lịch sử gia tộc làm được điều này.

“Chà, có vẻ tộc trưởng đời tiếp theo là hắn rồi.”

“Điên thật, bằng tuổi nó tao còn chưa biết cầm vòi cho tử tế.”

“Tao không nghĩ nó còn là con người nữa rồi.”

Mặc kệ những lời đàm tiếu qua loa, cậu vẫn dùng ánh mắt kiên định và sắc bén nhìn họ, giơ bộ lông thú lên như muốn khẳng định uy quyền của bản thân.

……….

Năm lên bốn.

“Không, làm ơn đừ____”

“KAMELL, DỪNG TAY, CẬU TA ĐÃ ĐẦU HÀNG RỒI!!!”

Mặc kệ sự ngăn cản từ trọng tài, Kamell giờ đang liên tục giã vào mặt kẻ dám nói xấu mẹ cậu. Hắn là con trai của anh trai cha cậu, mười tuổi. Tuy chỉ mới mười tuổi nhưng hắn trông chả khác gì mười bảy, mười tám, cao gấp đôi cậu.

Thoạt nhìn trông khá khôi hài, kẻ đầu trận chưa va đã mõm, bảo sẽ hành cậu thừa sống thiếu chết vì dám ngông cuồng, bây giờ đang bị cậu, một đứa còn chưa đứng tới ngực đè ra đánh.

Nói là đè ra đánh thì cũng không phải, do cậu nhỏ mà còn nhẹ nữa, nên không thể đè ra đánh theo nghĩa đen được. Cậu dùng hai chân kẹp lấy hông của hắn, còn hai tay thì liên tục giã vào mặt hắn. Mỗi lần hắn ta cố gắng vặn người để tách cậu ra, Kamell đều bị văng theo hướng hắn vặn. Mỗi lần như vậy cậu đều phải dùng một tay chống xuống đất để ổn định lại thân hình, cố gắng lật người mình và hắn lại, hai chân kia vẫn bám eo, tay còn lại vẫn giã, giã liên tục.

Chà, nói gì thì nói chứ cái việc chút hết nỗi bực tức dồn nén bấy lâu lên mặt thằng mình ghét nó vẫn tuyệt cà là vời.

Phủi tay quay đít, để lại sau lưng là một mảng màu hỗn hợp giữa đỏ và tím.

……….

Năm tuổi.

‘BÙM BÙM BÙM’

Liên tiếp ba tiếng nổ lớn vang lên trong đêm làm mọi người chấn động. Vậy mà có kẻ cả gan dám tấn công nơi này?

Tuy nhiên, chả có vụ tấn công nào cả, có chăng thì chỉ có một bức tường thành ở vườn hoa phía nam thủng một lỗ to đùng và một mảnh giấy để lại gần đó có ghi:

“Thưa phụ thân, mẫu thân, con xin phép được ra ngoài ngắm pháo hoa ở kinh đô, ba ngày nữa con về ạ >< ”

……….

Năm lên sáu.

Sinh nhật vào năm thứ sáu của bất cứ thành viên nào trong gia tộc cũng đều cực kì quan trọng. Bởi vì đây chính là thời điểm phù hợp để xác nhận “Ban phước”, Kamell cũng không ngoại lệ. Hôm nay cậu vận trên người một bộ quần áo vàng chóe từ đầu tới chân, gương mặt thì vểnh lên tận trời, bước đi huênh hoang giữa hàng người vỗ tay ‘nồng nhiệt’ chúc mừng sinh nhật cậu.

Sau khi thức chúc mừng, dĩ nhiên là tới màn xác nhận “Phước lành”, cậu từ từ tiến tới trước mặt vị giám mục, đặt tay lên quả cầu được ông ta nâng như nâng trứng. Thời gian và không gian xung quanh như đóng băng, từng ánh mắt đổ dồn về cậu…

 Và rồi cái gì đến cũng phải đến…

“Moon Lion Kamell không nhận được sự ban phước của thần.”

Lời nói dõng dạc, từ tốn nhưng mang đầy vẻ châm biếm và khinh thường vang lên đã phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Ánh mắt của mọi người vẫn đổ dồn lên người cậu, nhưng cậu có thể cảm nhận được rõ ràng chúng nó mang ý chỉ trích, hả hê, vui sướng trước sự thất bại của người khác.

Còn cha cậu, ông ấy vẫn bình tĩnh như thường, chỉ có mẹ cậu, người dường như đã mất đi ánh sáng bên trong đôi mắt…

Nhưng… cậu không quan tâm…vì…

……….

“Thiếu gia, xin ngài hãy ăn chút gì đi, đã năm ngày rồi ngài chưa ăn gì cả!”

Giọng nói mang giọng điệu run sợ, lo lắng vang lên sau cán h cửa gỗ đóng chặt.

Haha, sợ là phải, mình mà có mệnh hệ gì thì cô ấy dính án tử liền, không lo sao được.

Cậu xoa mồm, dấu đi cái nụ cười đểu đó, lên tiếng, giọng nói của cậu mang theo một chút gì đó suy nhược, buồn bã.

“Lia, cô theo tôi được bao nhiêu năm rồi?”

Hầu gái riêng của cậu, Lia, mười hai tuổi, người đã phục vụ bên cậu từ những ngày đầu tiên. Cô ấp úng một lúc, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời rõ ràng:

“Thưa thiếu gia, đã  sáu năm rồi ạ.”

“Thế cô hiểu rõ tính của ta nhất chứ nhỉ?”

“…”

“Lui xuống đi, đừng để ta nói lại.”

“Dạ.”

Chà, không biết còn phải đợi bao lâu nữa nhỉ ~ ~

Mặc kệ sóng gió ngoài kia ra sao, cậu vẫn cảm thấy rất ổn. Vâng dĩ nhiên rất ổn rồi, vì tất cả là do cậu đạo diễn mà.

Kế hoạch kéo dài gần sáu năm trời của cậu, bao nhiêu đêm suy tính đường đi nước bước, thu thập thông tin, tiến rồi lùi, lùi rồi lại tiến của cậu. Không thể nào mà một kế hoạch hoàn mĩ như vậy lại có thể thất bại được.

Cậu phô trương năng lực siêu phàm, đàn áp đồng trang lứa, vượt cấp dằn mặt mấy thằng đần, được rất nhiều người âm thầm nhung nhớ, trân trọng khắc tên vào cuốn Death Note của mỗi người. Lặng lẽ chờ đợi tới ngày phô ra cái sự thật rằng cậu là một thằng phế vật không có phước lành.

Không có gì dễ hơn việc khiến người khác ghen ghét và đố kị với mình bằng việc phô diễn tài năng ra cả.

Có những điều này, cộng thêm việc các bô lão trong gia tộc rất cổ hủ thì chắc chắn cậu sẽ sớm ăn phiếu bay màu khỏi gia tộc sớm thôi, đây là thứ cậu đã tìm hiểu và kiểm chứng trong suốt sáu năm qua. Đối với mấy lão già đó, sức mạnh là quan trọng nhất, chả quan tâm ngươi có địa vị ra sao, phế vật thì sẽ bị đào thải.

Thêm cả miệng lưỡi đời người nữa thì cho dù cha mẹ có chống lưng cho cậu cũng không thoát khỏi nổi kiếp nạn này…

Trong gia tộc này theo cậu tìm hiểu thì hầu như không có khả năng sẽ có một ai khác ngoài cha mẹ cậu đứng lên bảo vệ cậu, tuy không biết lí do vì sao mà các mối quan hệ của cha mẹ với những người có tiếng nói trong gia tộc lại có vẻ khá tệ thì… điều đó thật tuyệt vời.

Ôi, con xin lỗi cha. Con xin lỗi mẹ. Trước khi con đi, con sẽ để lại lá thư giãi bày tấm chân tình này cho cha mẹ. Mong cha mẹ hiểu cho con.

Vừa lẩm bẩm một mình, vừa cầm chặt lá thư đã viết sẵn trên tay, cậu nở một nụ cười trông có phần hơi tệ nạn.

Tất cả mọi công sức đổ ra chỉ để phục vụ một mục tiêu duy nhất…

ĐỘC LẬP – TỰ DO – HẠNH PHÚC.

Chỉ cần thoát ra khỏi cái lồng chim vàng này thì thiên hạ này mặc cậu bay nhảy, không có “Phước lành” thì sao chứ? Cái cậu không thiếu chính là tri thức và kĩ năng! Tri thức và kĩ năng mài ra mà ăn được à? DĨ NHIÊN CMNR !!!

Khi mà bản thân cậu vẫn còn chìm đắm trong những dòng cảm xúc lâng lâng thì, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa. Chỉ cần nghe tiếng gõ thôi là cậu đã có thể biết đây chắc chắn không phải cha mẹ hay là Lia.

Cậu biết rằng, thời khắc mà cậu chờ đợi đã tới…

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận