Quyển 01: Yavis Hasara - Hậu Duệ Thiên Đường
Hồi 02: Cực Thiên
0 Bình luận - Độ dài: 3,550 từ - Cập nhật:
Ánh nắng buổi sáng dịu dàng tràn qua ô cửa sổ lớn, phủ lên căn phòng gỗ ấm cúng một lớp ánh vàng lấp lánh. Những tia sáng nhảy nhót trên sàn gỗ bóng loáng, phản chiếu lên những bức tranh cổ treo trên tường, mỗi bức khắc họa những vị thần quyền năng trong truyền thuyết. Ở trung tâm căn phòng, Yavis Hasara ngồi trên chiếc sofa bọc nhung đỏ, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự bối rối xen lẫn tò mò. Đối diện cậu, người bố – ông Hasara – đứng thẳng, dáng vẻ uy nghiêm như một chiến binh già từng trải qua trăm trận chiến. Đôi mắt xanh lá sâu thẳm của ông nhìn thẳng vào con trai, nhưng hôm nay, chúng ẩn chứa một chút ngạc nhiên.
"... Con không biết Thiên Tộc?" – Giọng ông trầm thấp, mang theo chút khó tin khi thấy Yavis chỉ đáp lại bằng sự im lặng, đôi môi mím chặt như đang cố che giấu sự bối rối.
Không gian trong phòng bỗng trở nên nặng nề, chỉ còn tiếng tí tách của lò sưởi ở góc phòng. Ông Hasara thở dài, bước tới gần con trai, ánh mắt dịu đi nhưng vẫn không mất đi sự nghiêm nghị. "Bố hiểu rồi. Có lẽ đây là lần đầu con nghe đến cụm từ Thiên Tộc. Nhưng bố sẽ giải thích để con hiểu ý nghĩa to lớn của nó."
Ông dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc vàng điểm bạc, như thể đang cân nhắc từng lời nói. "Thiên Tộc là những sinh linh quyền năng, hậu duệ trực tiếp của Thiên Thần, những đấng sáng tạo ra thế giới này. Và con, Yavis, là một phần của dòng máu ấy. Con được định mệnh chọn để trở thành Cực Thiên – vật cân bằng giữa Nhân Loại và Thiên Đường."
Yavis nhíu mày, đôi tay siết chặt trên đùi. Từ "Cực Thiên" vang lên trong tâm trí cậu như một tiếng chuông, vừa lạ lẫm vừa mang theo sức nặng khó tả. Ông Hasara tiếp tục, giọng nói trầm bổng như đang kể một câu chuyện cổ tích đầy bi tráng.
"Cực Thiên là ngôi vị dành cho kẻ có thể duy trì sự hòa hợp giữa hai thế giới. Hơn nữa...con là Hậu Duệ Thiên Đường, con không chỉ nắm giữ sức mạnh vượt xa cả các vị Thần, mà còn mang trong mình trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng mong manh giữa các thế giới. Nhưng cũng chính vì quyền năng ấy, con đã trở thành mục tiêu của vô số thế lực đen tối. Chúng khao khát sức mạnh của con, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chiếm đoạt nó."
Yavis ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia bất mãn. "Bố..." – Cậu ngập ngừng, giọng nhỏ nhưng đầy chất vấn. "Ý bố là con phải gánh vác cả thế giới này sao?"
Ông Hasara chưa kịp đáp thì một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng xen vào, như thể phát ra từ chính không gian xung quanh. "Tôi đã giải thích điều này với ngài Yavis, nhưng cậu ấy không để tâm đến lời tôi."
Từ góc phòng, một bóng dáng mờ ảo dần hiện rõ. Ebisa, Hộ Linh của Yavis, bước ra từ làn sương mỏng màu bạc. Đôi mắt trắng toát của ông lấp lánh như hai vì sao băng giá, toát lên khí thế uy nghiêm khiến không khí trong phòng dường như đặc quánh lại.Yavis giật mình, đứng bật dậy. "Ebisa! Ông ở đó từ bao giờ?!" – Giọng cậu lạc đi, pha lẫn sự bối rối và khó chịu.
Ebisa mỉm cười nhạt, đôi mắt trắng xoá nhìn thẳng vào Yavis. "Tôi đã ở đây trước khi cậu bước vào phòng. Nhưng xem ra cậu khá bất ngờ, nhỉ?"
Yavis nhăn mặt, khoanh tay trước ngực. "Đương nhiên rồi! Nhất là khi ông nghe lén cuộc trò chuyện giữa tôi và bố. Ông tùy tiện quá đấy, Ebisa."
"Nghe lén? Tùy tiện?" – Ebisa bật cười, âm thanh trầm thấp như tiếng sấm rền vang trong không gian. "Cậu ngốc thật, Yavis. Bố cậu đã cho phép tôi hiện diện từ trước. Đúng không?" – Ông liếc sang ông Hasara, người gật đầu nhẹ để xác nhận.
Ông Hasara bước tới, đặt tay lên vai Yavis, ánh mắt nghiêm túc. "Yavis, bố cần con hiểu rằng đây không phải chuyện có thể từ chối. Con phải chấp nhận vai trò của mình. Sau khi con đồng ý, bố sẽ bắt đầu huấn luyện con, chuẩn bị cho một giải đấu mang tên Holy War Extreme Heaven (HWEH). Đó là nơi con sẽ tranh giành vị trí Cực Thiên. Việc này không chỉ mang lại vinh quang cho gia tộc Hasara, mà còn bảo vệ sự cân bằng của cả thế giới."
Yavis im lặng, ánh mắt cậu tối lại. Cậu nhìn thẳng vào bố, giọng trầm xuống. "Nói thế, bố chỉ quan tâm đến lợi ích của gia tộc thôi ư?"
Câu hỏi của Yavis như một lưỡi dao sắc nhọn, cắt ngang bầu không khí. Không gian trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dài của ông Hasara. Ông nhìn con trai, ánh mắt phức tạp xen lẫn sự đau đớn. "Không chỉ vì gia tộc, Yavis. Đây là vì lợi ích của cả Nhân Loại và Thiên Đường. Con là hy vọng duy nhất để giữ cho hai thế giới không rơi vào hỗn loạn."
Yavis cúi đầu, đôi tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sau vài giây im lặng, cậu đứng dậy, giọng lạnh lùng. "Ra vậy. Con hiểu ý bố rồi. Con đi học đây."
Không chờ bố kịp phản ứng, Yavis bước nhanh ra khỏi phòng, cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng. Ông Hasara gọi với theo, giọng đầy lo lắng. "Yavis, đứng lại! Con vẫn chưa trả lời bố... Này, khoan đã!"
Nhưng Yavis đã đi khuất. Ebisa đứng đó, đôi mắt trắng toát ánh lên một tia thất vọng. "Chà, có vẻ ngài Yavis không muốn trả lời. Dù đó là câu hỏi bắt buộc. Ngài định làm gì tiếp theo, thưa bố của Yavis?"
Ông Hasara im lặng, ánh mắt đượm buồn nhìn về phía cánh cửa.
------
Ngoài hành lang dài lát đá cẩm thạch, ánh sáng từ những ô cửa sổ cao chiếu xuống, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Yavis bước đi, mỗi bước chân vang lên như một nhịp trống nặng nề. Khi cậu sắp đến phòng mình, một mùi hương ngọt ngào của bánh phô mai mới nướng thoảng qua, khiến cậu khựng lại. Người mẹ, bà Hasara, xuất hiện từ góc hành lang, trên tay bưng một khay bạc lấp lánh, bày đầy những chiếc bánh vàng ruộm, thơm lừng.
"Yavis, con yêu!" – Giọng bà dịu dàng như một khúc hát ru, khuôn mặt sáng lên khi thấy con trai. "Mẹ vừa làm xong món bánh phô mai con thích. Con có muốn—"
"Xin lỗi mẹ, con phải đến trường rồi," Yavis cắt ngang, giọng nhạt nhẽo. "Mẹ cứ đem cho bố đi ạ." Không dừng lại, cậu bước qua mẹ, tiếp tục tiến về phòng.
Bà Hasara gọi với theo, giọng đầy lo lắng. "Khoan đã, Yavis! Bánh vừa nướng xong, ngon lắm! Con có thể—" Nhưng Yavis đã khuất bóng. Bà đứng đó, đôi mắt xanh dịu dàng giờ phủ một lớp sương mù lo âu. Khay bánh trên tay bà khẽ run lên.
Đinh đoong
Tiếng chuông cửa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Bà Hasara giật mình, đặt khay bánh xuống bàn gỗ gần đó, bước ra cửa chính. Qua cánh cổng sắt chạm khắc hoa văn tinh xảo, bà nheo mắt nhìn hai bóng người đứng bất động dưới ánh nắng. Một người cao lớn, khoác áo choàng đen tuyền, khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc lấp lánh. Người còn lại thấp hơn, dáng vẻ linh hoạt, đôi mắt sắc nhọn như lưỡi dao.
"A, cuối cùng cũng có người!" – Người thấp hơn cất giọng, âm điệu thân thiện nhưng ẩn chứa sự giả tạo. "Xin chào quý cô, tôi đến để hỏi một chuyện."
Bà Hasara thở phào, bước tới gần cổng. "Vâng, hai vị muốn hỏi gì?"
Người lạ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy khiến bà bất giác rùng mình. "Chẳng có gì đâu. Chúng tôi chỉ muốn biết ngài Yavis có ở nhà không thôi."
Nghe đến tên con trai, bà Hasara khựng lại, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác. "Yavis? Cậu ấy đã đến trường rồi. Hai vị tìm Yavis có việc gì?"
Người lạ im lặng vài giây, rồi quay sang nói với người còn lại. "Ra vậy, hóa ra Yavis không ở nhà. Degreytor, ta có nên tin họ không?"
Người mang mặt nạ – Degreytor – chậm rãi tháo mặt nạ, để lộ khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt vàng rực như hai ngọn lửa địa ngục. "Yavis không có ở đây? Liệu ta có nên tin không?" – Giọng hắn trầm thấp, như tiếng gầm của một con thú săn mồi.
Bà Hasara siết chặt tay, giọng run run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Xin lỗi, tôi có thể hỏi hai vị là ai? Và tìm Yavis có việc gì?"
Người thấp hơn, Kaysed, bước tới, cúi đầu một cách giả tạo. "Tôi quên chưa giới thiệu. Tôi là Kaysed, người phục vụ cho chủ nhân của tôi – ngài Degreytor, thủ lĩnh của Hắc Hư Quân."
"Hắc Hư Quân?!" – Bà Hasara lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch. Hắc Hư Quân là một thế lực bóng tối khét tiếng, những kẻ chuyên gieo rắc hỗn loạn và hủy diệt.
Kaysed cười nhạt, ánh mắt nheo lại đầy nham hiểm. "Đúng vậy. Tôi biết điều này khó tin, nhưng chúng tôi đến để gặp ngài Yavis. Tôi muốn xác nhận lại: cậu ấy thực sự không ở nhà?"
Bà Hasara nuốt nước bọt, giọng cứng rắn. "Đúng vậy. Yavis đã đến trường. Hai vị có thể rời đi được rồi–"
Degreytor đột nhiên tiến lên, giọng lạnh như băng. "Khoan đã. Hãy nói cho ta biết Yavis đang học ở trường nào."
Bà Hasara và Kaysed đồng loạt giật mình. Kaysed vội can ngăn. "Thưa ngài Degreytor, ngài không thể chờ sao? Chúng ta có thể—"
"Im miệng, Kaysed!" – Degreytor gầm lên, ánh mắt đỏ rực bùng cháy. "Ta không quan tâm đến việc chờ đợi. Đuổi theo Yavis là nhiệm vụ của chúng ta. Ngươi nên nhớ rõ điều đó."
Bà Hasara đứng đó, trái tim như bị bóp nghẹt. "Tôi sẽ không trả lời câu hỏi của ngài. Tôi tin rằng hai người đang có ý đồ xấu với con trai tôi."
Bầu không khí trở nên căng thẳng, như một sợi dây kéo đến giới hạn. Degreytor thở dài, rút từ hư không một thanh kiếm đen tuyền, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng tím ma mị. "Không trả lời? Đúng là nhân loại cứng đầu. Nếu đã vậy, ta sẽ dùng vũ lực để bắt ngươi khai ra."
"Đủ rồi!"
Một giọng nói trầm vang như sấm rền cắt ngang. Từ phía sau, ông Hasara bước tới, dáng vẻ bình tĩnh nhưng toát lên khí thế áp đảo. Chiếc áo choàng bạc ông mặc lấp lánh dưới ánh nắng, như được rèn từ ánh sáng của các vì sao. Degreytor nhíu mày. "Ngươi là...?"
Ông Hasara mỉm cười lạnh, ánh mắt không rời khỏi hai kẻ lạ. "Tôi là bố của Yavis. Và người phụ nữ đứng trước mặt các ngươi là vợ tôi."
Degreytor im lặng một lúc lâu và nói tiếp, âm thanh khô khốc như tiếng đá vỡ. "Bố và mẹ của Yavis? Thật tuyệt vời khi gặp những kẻ nuôi dưỡng Hậu Duệ Thiên Đường."
Bà Hasara giật mình, ánh mắt hoảng loạn nhìn chồng. Ông Hasara thay đổi nét mặt, siết chặt tay, giọng trầm xuống. "Ngươi biết về Hậu Duệ Thiên Đường?"
Degreytor nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự tham lam. "Đương nhiên. Hậu Duệ Thiên Đường, hay Cực Thiên, là kẻ mang sức mạnh của Tinh Vân (Nebula), giữ cân bằng giữa Nhân Loại và Thiên Đường. Sức mạnh ấy quá lớn, không một đứa trẻ nào có thể kiểm soát. Vì thế, ta muốn trao đổi với sức mạnh của con trai ngươi."
Ông Hasara nheo mắt, giọng sắc lạnh. "Trao đổi? Tại sao ngươi muốn sức mạnh của Yavis?"
Degreytor mỉm cười, âm thanh vang vọng như tiếng gầm của bóng tối. "Tại sao...? Để quét sạch các Thiên Thể và Nhân Loại, kiến tạo một thế giới chỉ có Thần! Một thế giới không còn lũ nhân loại rác rưởi!"
Lời nói của Degreytor như một nhát dao đâm vào tim ông bà Hasara. Bà Hasara run rẩy, giọng lạc đi. "Kiến tạo... một thế giới mới?!"
Degreytor chĩa thanh kiếm về phía họ, giọng đầy đe dọa. "Giao Yavis ra, hoặc hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi."
Một luồng sáng tím bùng lên từ thanh kiếm của Degreytor, nhưng ông Hasara không hề nao núng. Ông bước lên, ánh mắt rực cháy quyết tâm. "Ta hiểu rồi. Các ngươi muốn hủy diệt tất cả để phục vụ dã tâm của mình. Nhưng với tư cách là một chiến binh của công lý, ta sẽ không để các ngươi chạm vào con trai ta!"
Ông giơ tay, một luồng sáng chói lòa bùng lên. Từ ánh sáng ấy, ông rút ra một cuốn sách cổ dày cộp, bìa da khắc những ký tự phát sáng. "Hỡi Themis, tôi triệu hồi Người!" Khi cuốn sách mở ra, một làn khói dày đặc trào ra, cuốn lấy không gian. Từ trong khói, một bóng dáng uy nghiêm hiện lên. Đó là Themis, Thần Công Lý, với đôi mắt bị che bởi dải lụa trắng, mái tóc dài óng ánh như ánh trăng. Bà mặc áo giáp lấp lánh, tay trái cầm cán cân vàng, tay phải nắm thanh kiếm công lý. Khí thế của bà khiến cả Degreytor và Kaysed bất giác lùi lại.
"Themis... Thần Công Lý?" – Degreytor kinh ngạc, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác.
Ông Hasara quỳ một gối, giọng kính cẩn. "Hỡi Themis, vị thần công lý của luật pháp và phán xét, tôi cầu xin Người tiên tri cho tương lai của chúng ta."
Themis giơ cán cân và thanh kiếm lên cao, giọng nói vang vọng như tiếng sấm. "Nơi này sẽ trở thành chiến trường, mở đầu cho thảm kịch. Và Gia tộc Hasara sẽ bị hủy diệt."
Bà Hasara sợ hãi, giọng của bà trở nên run rẩy. "Hủy diệt? Không thể nào.... Gia tộc chúng ta hoàn toàn quyền năng Làm sao có thể bị xoá sổ bởi một thế lực bóng tối...?"
Degreytor cười khẩy, thanh kiếm đen trong tay hắn rung lên. "Gia tộc các ngươi sẽ bị hủy diệt...? Tốt. Giao Yavis ra, hoặc ta sẽ đảm bảo lời tiên tri đó thành hiện thực."
Ông Hasara đứng lên, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ không giao con trai mình cho các ngươi. Dù gia tộc Hasara có bị hủy diệt, ta sẽ truyền lại ý chí của mình cho Yavis. Các ngươi sẽ không bao giờ đạt được mục đích!"
Degreytor gầm lên, ánh mắt vàng rực bùng cháy. "Ba lần các ngươi từ chối ta. Ta đã không muốn xoá sổ gia tộc các ngươi... nhưng các ngươi buộc ta phải làm vậy. Gia tộc Hasara, hãy đón nhận sự hủy diệt của bóng tối!"
------
Tại ngôi trường cổ kính nằm giữa thung lũng, ánh nắng chiếu qua những ô cửa sổ kính màu, tạo thành những mảng sáng rực rỡ trên sàn đá. Trong lớp học, Yavis ngồi bất động, đôi tay gõ nhịp trên bàn gỗ, ánh mắt vô hồn nhìn ra khung cửa sổ. Bên ngoài, những tán cây phong đỏ rực khẽ đung đưa trong gió, nhưng tâm trí cậu lại bị vây chặt bởi những lời nói của bố.
"Chết tiệt... Mình không tập trung được gì cả," Yavis lẩm bẩm, tay gãi đầu rối bù. "Cái gì mà huấn luyện, tham gia giải đấu, giành vị trí Cực Thiên? Đầu mình sắp nổ tung rồi!"
Một giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí cậu. "Cậu Yavis, cậu đang lo lắng điều gì à?" – Ebisa hiện ra trong ý thức cậu, đôi mắt trắng toát ánh lên sự quan tâm.
Yavis thở dài, đáp lại bằng tâm trí. "Không có gì. Chỉ là những lời của bố cứ quẩn quanh trong đầu. Tôi không thể tập trung khi nghĩ về cái giải đấu vớ vẩn đó."
Ebisa mỉm cười, giọng dịu nhưng sắc. "Tôi hiểu. Nhưng Yavis, việc này không hề vớ vẩn. Giải đấu Holy War Extreme Heaven (HWEH) là cơ hội để cậu chứng minh bản thân và bảo vệ thế giới. Cậu biết sức mạnh trong mình lớn đến mức nào. Nếu cậu từ chối, bóng tối sẽ nuốt chửng tất cả."
Yavis ngả người xuống bàn, giọng đầy bất mãn. "Ông đúng là một Hộ Linh khó hiểu. Tôi chẳng hiểu nổi ý nghĩa trong lời ông nói."
THỊCH!
Đột nhiên, một luồng áp lực khủng khiếp ập xuống, khiến Yavis giật nảy mình. Tim cậu đập thình thịch, mồ hôi túa ra như tắm. Cơ thể cậu run rẩy, bàn tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
"Cái... cái gì vậy?!" – Cậu hét lên trong tâm trí, ánh mắt hoảng loạn.
Ebisa nheo mắt, giọng trầm xuống. "Cậu cảm nhận được gì à, Yavis?"
"Tôi... tôi không biết!" – Yavis thở hổn hển. "Vừa rồi, tôi cảm thấy như bị một thứ gì đó đè nặng. Nó... nó khiến tôi hoảng sợ!"
Ebisa im lặng một lúc, rồi nói với giọng nghiêm trọng. "Có lẽ bố và mẹ cậu đang gặp nguy hiểm."
Yavis trợn mắt, khuôn mặt tái nhợt. "Hả? Ông nói gì?!"
Ebisa giải thích, giọng chậm rãi nhưng sắc bén. "Cậu có một mối liên kết đặc biệt với bố mình. Bất kỳ điều gì xảy ra với một trong hai người, người kia sẽ cảm nhận được. Hôm trước, bố cậu biết cậu gây chuyện cũng vì mối liên kết này. Và giờ, áp lực cậu cảm thấy... có lẽ là dấu hiệu bố cậu đang gặp nguy."
Yavis siết chặt tay, ánh mắt run rẩy. "Vậy... tôi phải làm gì, Ebisa? Nếu bố mẹ tôi đang gặp nguy, tôi phải làm gì?!"
Ebisa đáp, giọng bình tĩnh nhưng cương quyết. "Trước tiên, hãy bình tĩnh. Sau giờ học, cậu phải về nhà ngay để xác nhận tình hình. Đó là điều cần làm lúc này."
Sau giờ học...
Yavis lao ra khỏi cổng trường, đôi chân chạy như bay trên con đường lát đá dẫn về nhà. Gió thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, nhưng trái tim cậu nóng rực bởi lo lắng. "Ebisa... ông nghĩ bố mẹ tôi sẽ ổn chứ?" – Cậu hỏi, giọng run run.
Ebisa đáp trong tâm trí, giọng trấn an. "Tôi hiểu sự lo lắng của cậu. Nhưng cậu phải tin vào sức mạnh của gia đình mình. Hãy giữ bình tĩnh và suy nghĩ sáng suốt."
Yavis nuốt nước bọt, cố kìm nén nỗi sợ hãi đang dâng trào. Cậu chạy qua những con phố quen thuộc, qua những hàng cây phong đỏ rực, trái tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
------
Khi Yavis đến trước cổng nhà, cảnh tượng trước mắt khiến cậu chết lặng. Ngôi nhà gỗ rộng lớn, nơi từng tràn ngập tiếng cười và hơi ấm gia đình, giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn. Ngọn lửa hung tàn bùng cháy, cắn nuốt những bức tường, mái ngói và cả những kỷ niệm quý giá. Khói đen cuộn lên trời, hòa lẫn với ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo thành một bức tranh thảm khốc.
Yavis đứng chôn chân, đôi mắt mở to, trái tim như ngừng đập. Ebisa hiện ra bên cạnh, đôi mắt trắng toát ánh lên sự bất lực.
"Yavis, dừng lại!" – Ebisa hét lên, nhưng Yavis không nghe. Cậu lao vào đám cháy, bất chấp ngọn lửa chạm qua tay áo, bất chấp khói đen làm cay mắt. "Bố! Mẹ! Hai người đâu rồi?! Trả lời con đi!" – Giọng cậu khản đặc, pha lẫn sự tuyệt vọng.
"Yavis..."
Một giọng nói yếu ớt vang lên, khiến Yavis khựng lại. Cậu quay phắt lại, ánh mắt hoảng loạn quét qua đống đổ nát. Dưới một bức tường sụp đổ, ông Hasara nằm đó, cơ thể bê bết máu, những vết thương sâu hoắm rỉ máu không ngừng. Đôi mắt ông mờ đi, nhưng vẫn cố nhìn con trai.
Yavis run rẩy, bước đến rồi quỳ sụp xuống bên bố. Cậu nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông, nước mắt trào ra. "Bố...?"


0 Bình luận