Tập 01 Mở đầu cho một cuộc hành trình
Chương 3 Mở đầu cho một tình bạn
0 Bình luận - Độ dài: 3,519 từ - Cập nhật:
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với tâm trạng hứng khởi. Giấc mơ hôm qua tôi mơ vô cùng tốt đẹp, đẹp đến mức mà bản thân tôi muốn chìm vào giấc ngủ mãi mãi.
Nhưng tôi vẫn phải cố gắng lôi kéo bản thân ra khỏi giấc mơ ấy, vì nó không phải là thật. Vì tôi biết bây giờ phải tự tạo ra những gì mà tôi mơ thấy được ở hiện thực chứ không phải trong mơ.
Tôi thức dậy lúc 5 giờ sáng, ngồi trên cửa sổ mở cửa ra ngắm nhìn mặt trời mọc tuyệt đẹp, từ khi tôi nhìn thấy được màu vàng tôi chăm dậy sớm lắm. Nhìn ngắm mặt trời mọc mà tôi hằng ao ước nhìn được màu sắc này từ lâu rồi.
Lấy ra chiếc máy ảnh cũ mà bà nội đã mua tặng tôi nhân dịp sinh nhật năm tôi 7 tuổi, một năm sau đó bà đã qua đời do bệnh. Bà là người thân duy nhất quan tâm tôi nhiều đến thế, bà rất hay cười. Một nụ cười hiền từ hay xoa đầu tôi lúc tôi đi học về, nhưng căn bệnh quái ác đó đã cướp bà rời xa tôi.
Bây giờ trên cõi đời này chả còn ai quan tâm tôi nữa, tôi không biết đối diện điều đó thế nào. Suốt những năm ấy là nỗi ám ảnh trong tuổi thơ của tôi lẫn sự khắc nghiệt tôi phải cố gắng học từng con chữ để vẽ lên bức tranh có hình ảnh của bà in đậm trong ký ức thuở bé của tôi.
Tôi không khóc vì bà đã từng nói rằng:"Nước mắt của cháu rất trân quý, đừng khóc vì những điều nhỏ nhặt như thế hay những việc to lớn không thể lường trước được. Con người cũng sẽ đến lúc già đi sẽ về với thiên nhiên về với đất mẹ, nên đừng khóc vì điều đó đây chỉ là quy luật của tự nhiên mà thôi. Sau này cháu cũng sẽ gặp lại bà, nên đừng khóc nhé bé ngoan."
Khi bà nói xong câu đó liền đã trở về với cội nguồn rồi, tôi lúc đó đã làm trái điều bà dặn trước khi mất. Tôi đã khóc rất lâu, rất lâu lâu đến mức mắt đã sưng húp khiến bản thân tôi không nhìn giống cô bé đáng yêu ngày trước tí nào.
Bỗng nhiên tiếng báo thức vang lên, đã 5 giờ rưỡi rồi. Tôi vội chụp bức ảnh mặt trời mọc lên cao liền vội vệ sinh cá nhân để chuẩn bị một buổi học mới vui vẻ như thể đã quên mất sự buồn bã mới nãy khi nhớ về quá khứ.
Quá khứ đã qua đi tôi không muốn nhìn lại, tôi xuống lầu ăn sáng cùng ba mẹ rồi đi bộ đến trường. Từ nhà tôi đi đến trường cũng khá gần chỉ cách hai cua quẹo trái và phải sẽ đến nơi.
Khi đi bộ tôi sẽ được ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên yên bình mà nơi bây giờ tôi đang sống. Không nhộn nhịp như thành phố xa hoa đô thị mà chỉ là một vùng quê khá yên bình nơi những ngọn núi cao hùng vĩ trải dài sát bên bờ biển xanh ngọc tuyệt đẹp.
Đó là những gì tôi nghe loáng thoáng từ tiếng xì xào bàn tán của mọi người, điều đó làm tôi càng thích thú hơn nữa về màu sắc. Tôi muốn nhìn thấy màu sắc khác, muốn biết được sự xinh đẹp của nó.
Tôi nhìn ngắm cảnh đẹp xung quanh qua đôi mắt chỉ có một màu nhưng cũng len lỏi một màu vàng nhạt nhẹ khiến cho tôi khi nhìn ngắm con đường đi học sẽ càng trở nên thú vị, nhờ điều đó tôi đã đến trường từ bao giờ không hay.
Khi bước vào lớp tôi thấy được Thanh Dương đang viết gì đó có lẽ cậu ấy chưa làm bài tập về nhà nhỉ, tôi đi lại gần bàn học như thói quen thường ngày.
Bỗng trong đầu tôi nhớ đến điều mà tôi đã quyết tâm muốn làm hồi qua, liền ngại ngùng nhẹ giọng nói: "Chào buổi sáng"
Khi tôi nói ra điều ấy tôi vội thở phào nhẹ nhàng như trút được một gánh nặng còn Thanh Dương khi nghe tôi chào liền quay qua nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được. Sau đó cậu liền bật cười, nụ cười này của cậu đẹp lắm kết hợp với ánh nắng bên ngoài cửa sổ.
Nụ cười dịu dàng xen lẫn sự nuông chiều mà tôi thấy trong mắt cậu, làm tim tôi đập chậm lại một nhịp ngắn ngủi. Sự rung động mới bắt đầu đến từ cô gái nhỏ dành cho chàng trai tốt đẹp này, mở đầu cho một câu chuyện tình yêu đầy những điều thú vị.
Tôi không biết vì sao tim mình đập nhanh đến thế, cậu ấy nhìn tôi càng cười nhiều hơn. Làm bản thân tôi cảm thấy rất rối bời, bỗng cậu nói với chất giọng trầm ấm nhẹ nhàng:
"Chào buổi sáng, cậu đứng hơi lâu rồi. Ngồi xuống đi nào"
Câu nói ấy càng khiến trái tim tôi đập nhộn nhịp hơn nữa nhưng cũng đành bẽn lẽn ngồi xuống.
Khi tôi ngồi xuống tôi không biết bắt chuyện với cậu ấy thế nào bỗng cậu nói:
"Tớ nghĩ giọng cậu rất hay lắm, nhẹ nhàng và vui tươi lắm. Mong cậu có thể nói nhiều hơn nha, coi như chúng ta làm quen lại với nhau."
"Tớ tên là Trần Thanh Dương, Thanh trong sự thanh bạch, thanh cao còn Dương trong ánh dương chiếu sáng, rạng ngời."
Nói xong cậu ấy lại cười, nụ cười đó giống như nụ cười khi cậu mới chuyển tới đây. Làm tim tôi càng đập nhanh loạn nhịp hơn, vội vàng gật đầu rồi quay qua nhìn cửa sổ.
Bỗng tôi thấy được một màu gì đó, nó xanh xanh trên những chiếc lá của hàng cây. Đó hình như là màu xanh lá cây, tôi bất chợt nhìn theo từng chiếc lá, nhìn nó bay theo làn gió nhẹ của mùa hạ. Ánh nắng chiếu vào lá tôi thấy được vàng và xanh hòa quyện lại, một màu xanh lục tươi sáng, ấm áp.
Tôi bất ngờ, không thể tưởng tượng được điều đó. Tôi có thể nhìn thấy thêm màu sắc rồi, nụ cười của Thanh Dương là nụ cười chữa lành ư.
Tôi nghĩ vậy liền quay qua nhìn Thanh Dương muốn nói với cậu rằng cậu có thể cười thêm nữa không, nhưng bản thân tôi thấy câu nói ấy cũng kỳ lạ bèn nói:
"Nụ cười của cậu đẹp lắm, như ánh nắng mặt trời chiếu sáng vậy rất ấm áp. Và rất vui được làm quen với cậu Thanh Dương."
Nói xong tôi liền không biết nói gì hết nữa bởi vì bản thân tôi chưa từng bắt chuyện với ai bao giờ cả.
Đột nhiên có tiếng bước chân chạy nhanh qua chỗ bàn tôi đang ngồi, đó là Phương Uyên. Nhìn cô ấy bây giờ khá là gấp gáp xen lẫn sự bất ngờ và trong đôi mắt cổ có một niềm vui gì đó khá mới mẻ lẫn thú vị.
Cô ấy hào hứng nói:"Lần đầu tiên tớ được nghe giọng cậu nói đấy, nghe hay và nhỏ nhắn đáng yêu kiểu gì ấy. Cậu đang giới thiệu làm quen lại hả, tớ có thể làm quen chơi cùng cậu không."
Nghe Phương Uyên nói vậy tôi nhẹ nhàng gật đầu, xem cô ấy sẽ nói gì tiếp theo. Tôi khá tò mò cách giới thiệu của nam và nữ sẽ như thế nào và cách làm bạn nữa.
Cô ấy bắt đầu hớn hở nói vui vẻ:
"Được rồi, tớ giới thiệu lại nhé, coi như những năm chúng ta học chung chỉ mới quen biết mà thôi còn đây là sự mở đầu của tình bạn."
"Tớ tên Lê Phương Uyên, tên Phương Uyên có ý nghĩa là sự dịu dàng, tinh tế và thông minh, xinh đẹp đó, rất vui vì được làm quen nhá."
Nói xong cô ấy lấy từ trong túi áo khoác ra những viên kẹo nhiều màu khác nhau, cô ấy đưa cho tôi ba viên kẹo màu nâu còn Thanh Dương hai viên kẹo màu vàng. Cô ấy đưa xong liền cười nói tiếp:
"Đây coi như là quà làm quen của tớ, kẹo màu nâu là socola ấy còn vàng là vị của dứa đó, nếu cậu thích vị khác thì nói với tớ nha. Đổi thoải mái vì tớ còn rất nhiều kẹo luôn."
Nói xong cô ấy liền cười, định đưa thêm chúng tôi một hai viên kẹo gì đó thì bỗng nhiên có một chàng trai cao ráo, mặt mũi thanh tú nhưng cũng nhìn rất lạnh lùng và ít nói bước đến chồm lấy những viên kẹo đầy màu sắc đó.
Cậu chàng ấy là lớp phó học tập Bùi Gia Huy, một người ít nói nhất trong lớp. Học cũng rất giỏi xếp thứ hạng 2 trên bảng xếp hạng toàn trường sau tôi một bậc.
Cậu ta ít nói lắm nhưng vẫn luôn nói chuyện cùng Phương Uyên, tôi còn từng nghe loáng thoáng từ các bạn nữ khác trong lớp rằng Phương Uyên và Gia Huy là thanh mai trúc mã quen biết từ nhỏ.
Vì có bạn đã từng học trường cấp một với hai người đó rồi, Gia Huy và Phương Uyên thường xuyên ra về cùng nhau. Cùng chơi cùng nhưng đa số là Gia Huy tìm đến cô ấy. Hai người họ còn được mọi người đặt cho danh hiệu nam nữ chính trong truyện thanh mai trúc mã.
Nên lời đồn đó càng chắc chắn hơn khi tôi thấy chính mắt mình Gia Huy lấy kẹo của Phương Uyên. Nhìn họ rất đẹp đôi, nữ lạc quan vui vẻ xinh đẹp nam thì đẹp trai ít nói nhưng rất quan tâm cô gái đứng bên cạnh mình. Đúng là danh hiệu đó không sai, một nam nữ chính thanh mai trúc mã xé truyện bước ra đời thật.
Tôi cứ mãi suy nghĩ mà không biết được rằng ở đây có một chàng trai cũng đang nhìn ngắm tôi rất lâu rồi. Và có một cô gái đang đứng cười khúc khít như đã thấy điều gì đó rất vui vẻ, còn chàng trai đứng kế bên thì nhìn cô gái đang cười bằng một ánh mắt dịu dàng cưng chiều.
Bỗng một tiếng trống tùng, kéo bốn người họ về hiện thực. Thanh Dương vội quay mặt qua chỗ khác, Phương Uyên vừa cười hì hì đi về chỗ cũ và Gia Huy thì giả bộ nghiêm túc lại đi về chỗ ngồi cùng với Phương Uyên.
Tôi thấy vậy thì không hiểu, tại sao Phương Uyên lại cười vui vẻ đến vậy. Gia Huy thì nhìn rất bình tĩnh nhưng tôi quan sát kĩ thì cảm thấy cậu ấy khá bối rối, tôi liền quay lại nhìn Thanh Dương đã bình tĩnh lại. Cậu vẫn nở trên môi nụ cười ấy nhưng đặc biệt ánh mắt cậu nhìn tôi thật sự rất lạ.
Tôi thấy được một chút dịu dàng và lẫn sự gì đó không rõ nữa. Không phải sự thương hại hay lẫn ánh mắt căm thù, lạnh nhạt nó giống như một ánh mắt chứa đựng một điều gì đó to lớn và quan trọng cậu ấy muốn nói ra cho tôi vậy.
Nhưng Thanh Dương hình như thấy tôi nhìn cậu ấy quá lâu thì phải, cậu ấy liền hỏi:
"Trên mặt tớ có dính gì sao, nếu có dính cậu chỉ cho tớ nha."
Nói xong cậu ấy lại cười tiếp, tôi cũng không thể đỡ lại được. Sao cậu ấy cười nhiều thế, làm trái tim tôi đập rất nhanh và khó diễn tả tâm trạng bây giờ.
Mong Thanh Dương ít cười được không, trong đầu tôi bây giờ chỉ là lời nói này thôi. Chứ cậu làm con tim tôi đập quài rồi cảm thấy rất ngại ngùng nữa.
Tôi liền nói với cậu không có gì, rồi quay qua lấy tập vở chuẩn bị tiết đầu là môn anh văn. Một môn tôi không giỏi tí nào, tôi khó hiểu về nó lẫn những từ lọt qua tai của mình. Rất khó hiểu nên anh văn tôi luôn làm điểm thấp, tầm 5 đến 6 điểm.
Và bị kéo điểm trung bình xuống, tôi không quan tâm điều đó nhưng mẹ tôi lại rất chú trọng. Bà luôn bắt tôi học thêm anh, nói rằng điều đó tốt cho tôi. Nhưng tôi không có năng khiếu môn đó quá khó, tôi không học được.
Nhưng có lẽ vẫn cố học theo đúng ý bà vậy, tôi liền bỏ qua suy nghĩ không vui ấy. Liền nhìn qua cửa sổ thấy được những cơn gió mùa hạ nhẹ nhàng bay cao theo ánh nắng luôn di chuyển xung quanh đẩy những đám mây bồng bềnh đi, cuốn những chiếc lá bay lên cao hay bụi bặm xung quanh. Ngọn núi xa xâm đón những ánh nắng và những đám mây kéo đến di chuyển nhờ gió.
Nhìn thấy vậy tôi chỉ ước rằng mình là cơn gió đi phiêu lưu khắp nơi, muốn làm mây để nhìn bầu trời trên cao, làm lá để nhìn thấy rõ bản thân bị gió cuốn trôi đi thế nào, làm bụi để xem sẽ bay đến nơi nào. Thành núi ngắm nhìn vùng đất mình đang sinh sống.
Vừa mới lạ vừa thú vị, tâm trạng tôi vô thức cuốn theo dòng suy nghĩ. Chả biết rằng luôn có người dõi theo tôi từ phía sao, biết tôi đang có tâm trạng thế nào.
Ngắm nhìn những điều bên ngoài cửa sổ cho tới hết hai tiết anh văn này, tôi đã quan sát rất nhiều về sự thay đổi thất thường bên ngoài.
Tiếng trống tùng, đã đến giờ ra chơi kéo tôi ra những suy nghĩ. Phương Uyên vội chạy đến chỗ tôi đưa những viên kẹo màu sắc khác, cô ấy đưa tôi một viên có màu xanh lá còn của Thanh Dương hình như là màu đỏ, cô ấy hình như nói màu đỏ thì phải tôi cũng tò mò nó sẽ như thế nào.
Cô ấy nhìn tôi thấy có vẻ chậm chạp không định ăn liền nhanh nhẹn nhắc nhở:
"Cậu chưa ăn ba viên kẹo tớ đưa phải không, mau nhanh lấy ăn đi nè. Kẹo đó ngon hơn vị dâu với dứa đó, cái mà tớ mới đưa cậu là vị trà xanh. Cũng ngon không kém đâu, ăn thử đi."
Nghe cô ấy nói vậy tôi liền lấy ba viên kẹo bỏ trong hộc bàn ra, tôi lấy một viên kẹo bóc lớp vỏ ni long bên ngoài ra, mở ra thì thấy một viên kẹo có hình tròn vừa dẹp gần bằng một đốt ngón tay của tôi. Nó hình như màu nâu, nhưng tôi chỉ thấy có một màu xám thôi nên không biết nó sẽ màu như thế nào lẫn vị.
Tôi liền bỏ vô miệng nếm thử, cảm giác vị nó lúc đầu hơi đắng nhưng về sau có sự ngọt nhẹ. Ngậm rất vui miệng, thấy tôi khá thích thì Phương Uyên liền nhét vô tay tôi những loại kẹo khác nhau.
Cô ấy nói:"Tớ thấy cậu ăn thử thấy ổn nên cho cậu tiếp đó, đây là kẹo hương cam ăn rất ngọt. Còn đây là kẹo vị ổi, kẹo dứa còn có những loại kẹo khác như kẹo dẻo, kẹo cao su vị bạc hà."
Nói xong cô ấy liền cười tươi, tôi không biết nói sao nữa. Phương Uyên quá nhiệt tình khiến tôi bối rối, bỗng Gia Huy đi lại gần. Gật đầu chào tôi và Thanh Dương liền nói với Phương Uyên.
"Cho tớ mượn cuốn tập toán" Một lời nói ngắn ngủn làm tôi cũng phải bối rối dùm Phương Uyên.
Nhưng có lẽ cô ấy quen vì điều đó rồi liền nói:
"À, tớ để trong hộc bàn của cậu ấy. Sáng tớ biết cậu quên làm bài tập số 5 nên đã để trong hộc bàn cậu trước để cậu chép vô, ai ngờ cậu không thấy chứ." Nói xong cô ấy liền lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối vô cùng.
Gia Huy thì nhìn cô ấy rồi không có hành động gì, còn tôi liền quan sát thấy được cậu ấy nhìn Phương Uyên giống như một người bố nhìn đứa con gái ngốc nghếch của mình diễn vậy. Đó là điều tôi nghĩ trước hành động này, nhưng sau đó Gia Huy bỗng bật cười khiến tôi và Thanh Dương cũng phải bất ngờ.
Cậu ấy vừa cười vừa nói:"Ừm, tớ sai lát nữa tớ dẫn cậu đi ăn nhé. Còn các cậu muốn đi cùng không"
Tôi đang khó hiểu và giờ càng khó hiểu thêm, đôi bạn thanh mai trúc mã này là như thế nào đây. Nữ thì nói nhiều và năng động khác với vẻ bề ngoài dịu dàng, nam thì tưởng lạnh lùng nhưng thực chất nhìn rất dịu dàng và dễ chịu sai đối với cô gái mà mình thích.
Tôi không biết đáp lại câu hỏi này thế nào, bỗng Thanh Dương lên tiếng:
"Ừm, lát nữa hẹn gặp ở cổng trường. Tớ và cậu ấy cũng sẽ đi ăn, có lẽ nên xin phép ba mẹ mới được."
Thanh Dương nói xong cậu liền kêu tôi ra ngoài một tí, tôi liền đi theo cậu phía sau.
Không biết được điều này đã làm các bạn trong lớp ồn ào thế nào, vì khi họ nhìn thấy đôi bạn cùng bàn ít giao tiếp thế mà đi chung với nhau. Lẫn sáng những người đi sớm đã thấy Thanh Dương và cô nói chuyện, thêm cả Phương Uyên và Gia Huy.
Họ chỉ ngó và nói nhỏ với nhau một tí, nhưng bỗng có một cô gái thích ghép cặp đôi đã nói điều gì đó. Làm các bạn trong lớp vỗ tay, la hét thích thú khiến cả Phương Uyên cũng phải tò mò kéo Gia Huy lại gần.
_____
Thanh Dương kêu tôi ra ngoài để nói tôi gọi điện mẹ xin hôm nay đi ăn với bạn, cậu ấy hình như khá rõ tình hình nhà tôi thì phải. Nhưng tôi cũng muốn đi ăn với những người tôi đã làm quen, nên đã gọi điện.
Tôi liền lấy điện thoại, bình tĩnh tìm số của bà và gọi. Tôi cũng đã chuẩn bị trước tâm lý bà sẽ từ chối. Thế nhưng khi tôi gọi đến, nói rằng tôi muốn buổi trưa nay đi chơi với bạn không làm bài tập được không.
Bà nói qua điện thoại rằng:" Ừm, con cứ đi chơi đi, thiếu tiền thì nói mẹ chuyển cho. Nhớ về trước 2 giờ đó, có một lịch học toán với cô Ánh."
Nói xong bà không đợi tôi nói gì liền cúp máy, còn tôi thì không ngờ thế mà mẹ tôi lại đồng ý, tôi cứ nghĩ sẽ từ chối. Lần đầu tiên tôi cảm thấy vui đến lạ thường khi những điều đó liên quan đến mẹ.
Tôi vội ngước lên nhìn Thanh Dương muốn nói cảm ơn thì cậu đã nói:
"Không cần phải cảm ơn đâu, do cậu tự dành lấy được đó. Hãy cố gắng can đảm nói ra đi, cơ hội sẽ đến nếu cậu can đảm nói ra. Được rồi, cho phép rồi thì quay lại lớp nào cậu cũng muốn thông báo cho Phương Uyên và Gia Huy chứ."
Nói xong Thanh Dương đi từ từ về phía lớp, tôi vội chạy theo sao. Có lẽ cậu nói đúng, tôi phải can đảm nói ra mới phải.
Khi bước vào lớp, tôi không biết vì sao ánh mắt của bạn cùng lớp nhìn chúng tôi rất lạ. Không phải sự khinh bỉ hay coi thường mà là kiểu thích thú, mới mẻ và rất vui vẻ.
Nhưng tôi không tò mò lắm liền quay lại chỗ ngồi, Phương Uyên và Gia Huy liền đi lại. Tôi vội nói điều này cho hai cậu ấy biết:
"Mẹ tớ cho phép đi rồi"
Một câu khá ngắn bởi vì tôi không biết nói gì cả, Phương Uyên nghe vậy liền vui vẻ cầm tay tôi nói:
"Tuyệt quá, tớ sẽ dẫn cậu ăn hết những món ngon ở đó. Siêu tuyệt luôn ấy, nhớ phải ăn từng món cậu sẽ biết hương vị thế nào nhá rồi nói tớ món cậu thích nhất."
Phương Uyên nói xong là tiếng trống tùng vào tiết, Cô ấy và Gia Huy vội tạm biệt tôi và Thanh Dương liền về chỗ ngồi.


0 Bình luận