IV. ALICE VÀ NỘI CHIẾN NETHORN
CHAPTER 2: NỘI CHIẾN NETHORN LẦN I
0 Bình luận - Độ dài: 3,807 từ - Cập nhật:
( Lập thu – 810 TCN )
Đế quốc Nethorn, một quốc gia rộng lớn và giàu có.
Lãnh thổ Nethorn trải rộng khắp phía bắc lục địa, trải dọc từ cực bắc đế dãy Rockrune. Địa hình Nethorn kỳ quặc và phức tạp, phía tây bị chẻ dọc bởi dãy Dragonspine, trong khi phía đông là bạc ngàn thảo nguyên và đồng bằng. Phương bắc là núi đá và dần về phía bắc thì càng lạnh, phương nam tiếp giáp với Midst, địa hình cao dần từ biển đông đến Rockrune.
Mười hai năm từ khi lập quốc, Nethorn đã đẩy mạnh khai hoang và kiểm soát được hầu hết lãnh thổ phía đông, nơi họ canh tác một lượng lớn lương thực, hoa màu và cây công nghiệp.
Dần dần một con đường mòn hình thành trải dài khắp lãnh thổ. Người Nethorn lần theo con đường này để vận chuyển hàng hóa về kinh đô Noth ở vịnh biển và từ đó bán đi khắp lục địa.
Bên trong Nethorn là một cuộc chiến ngầm giữa nhiều phe phái.
Lớn nhất là cuộc xung đột giữa ba anh em nhà Noth, bọn họ là con trai của Noth Lynel. Sau khi Noth Lynel qua đời vào tám năm trước, quyền thừa kế đã được hội đồng quốc gia quyết định và đó là Loid Lynel, người anh cả. Người anh thứ, Erwin Lynel không đồng ý với quyết định đó nhưng cũng không phản kháng. Người em út Stepan Lynel có vẻ dửng dưng trước quyết định của hội đồng như thể đã biết từ trước và cũng không có thái độ phản đối. Nhưng một chuyển biến gì đó đã diễn ra vào năm tiếp theo, Erwin và Stepan tỏ rỏ thái độ thù địch với Loid. Rồi chỉ trong một năm tiếp theo họ quay sang thù địch lẫn nhau.
Không cần phải tuy bố thì ai cũng ngầm hiểu Erwin đã phản bội và đầu quân cho phe chống vương. Anh ta đã bị lũ quý tộc Avalon lôi kéo và dần dần biến anh ta thành một con cờ. Stepan không thể hiện rõ sự thù địch với người anh cả, anh ta ngấm ngầm cử thuộc hạ đi khắp nơi để trở thành cánh tay nối dài cho mình. Anh ta không chỉ có nhiều quý tộc trung thành rải rác khắp trong nước mà còn có một vài gia tộc ở nước ngoài định kỳ gửi báo cáo về, trong đó gia tộc Grizz ở Midst là giàu có và hữu ích nhất, họ là nơi đào tạo gián điệp và sát thủ cho Stepan trong khi vẫn có thể che dấu mình khỏi Loid Lynel.
Stepan có thừa quân lực để lật đổ anh cả mình, nhưng anh ta vẫn chần chừ đến bây giờ cho dù đã tốn rất nhiều tiền để duy trì quân đội là vì Alice Ella Draco. Một ả đàn bà khó hiểu. Cô ta từng bắt cóc Stepan rồi mắng cho hắn một trận vì dám hành quân ngang trang trại làm lũ bò hóa điên chạy loạn ủi vào mấy cây cà phê của ả. Nhưng cô ta không báo cáo việc này với Loid. Điều này khiến Stepan không thể hiểu nổi Alice sẽ hành động thế nào nếu anh ta nổi dậy.
Erwin Lynel về cơ bản là đã bị tẩy não, anh ta đinh ninh việc mình lật đổ Loid mới là đúng đắn và lãnh thổ Nethorn nên được phân chia lại.
Loid Lynel hiện là hoàng đế nhưng anh ta lại phụ thuộc quyền lực của mình vào hoàng hậu, con gái của đại tướng Vicktor Lam. Trong mười ba ghế của hội đồng quốc gia, Loid Lynel chỉ nắm được bốn ghế, hai ghế còn lại là Vicktor Lam và hoàng hậu. Tạm thời với số ghế sáu trong mười ba, Loid sẽ là người có quyền ra sắc lệnh. Một trong mười ba ghế là của Alice, nó có hiệu lực vĩnh viễn và quyền lực của nó là tuyệt đối, nhưng Alice thường không tham gia vào nội bộ Nethorn nên cái ghế đó chỉ có quyền lực khi Alice có mặt để bỏ phiếu.
Bên trong phe chống vương cũng có một cuộc chiến ngầm giữa quý tộc Avalon và quý tộc Noxi. Trong quá khứ Avalon là kẻ thù không đội trời chung của Noxi và bây giờ cũng thế. Vì mục đích phục quốc họ tạm thời đình chiến nhưng vẫn không làm ăn với nhau.
***
Mùa thu mang theo một chút hơi lại từ phương bắc đổ về Noth, tuy nằm gần xích đạo nhưng khí hậu ở đây vẫn chịu ảnh hưởng rõ nét vì sự vận động của gió mùa thổi từ cực bắc xuống và bị dãy Dragonspine đổi hướng rồi đổ thẳng về vịnh.
Một vài tàu buôn vừa cặp bến, chúng là tàu chở hoa quả từ Duskland. Bến cảng dần nhộn nhịp hẳn. Những dãy phố đã lên đèn. Ở đây, ngày cũng như đêm, một bến cảng không ngủ.
Ngồi trong thư phòng của thương hội gần bến cảng, Grigori Gray Ponapath dựa tấm lưng của mình lên chiếc ghế da hạng sang. Tay nâng tách cà phê thượng hạng, đưa mắt nhìn phía cửa sổ thủy tinh hướng ra biển.
Cốc, cốc, cốc.
Có tiếng gõ cửa, rồi một người phụ nữ bước vào. Đặt chồng giấy tờ lên bàn, cô ta làm vẻ mặt khó chịu.
- Lũ Duskland này lại đến trễ, tôi sắp điên đầu với đám công nhân cảng rồi.
Làm một tràng lên mặt sếp mình cho hả dạ, cô ta mới chỉnh trang lại giọng nói.
- Thưa hội trưởng, tiểu thư Natalya có nhắn lại, mong ngài hãy sớm chuẩn bị vì thời cơ đã đến rất gần.
Grigori xoay ghế lại, nói :
- Có vẻ cô thích xả giận lên bàn làm việc của ta nhỉ Wendy ?
Wendy khẽ cười rồi chòm người lên phía trước, ngay sát mặt Grigori, nói nhỏ:
- Ở đây chỉ có hai đứa mình thôi mà, đâu cần phải ra vẻ lạnh nhạt như thế.
Nói rồi Wendy chòm gần hơn nhưng Grigori chỉ tránh né, cảm thấy quá phiền phức anh đứng phắc dậy đi về phía cửa sổ.
- Tôi không có hứng thú, nếu cô không còn việc gì thì vui lòng rời đi cho.
Wendy tạch lưỡi, giận dỗi rời đi.
Wendy rời đi rồi thì hai vai của Grigori mới có thể thả lỏng. Nếu không vì cô ta quá xuất sắc thì anh đã tống cổ cô ta từ lâu rồi. Nghĩ ngợi bâng quơ một hồi thì cái đồ hồ treo tường cũng điểm bảy giờ. Grigori bước đến cái giá treo trong góc, lấy áo khoác nhung rồi rời đi.
***
Rảo bước trên đường phố tấp nập của kinh đô Noth. Đèn đường thấp sáng bằng quang ma thạch soi rọi mọi ngóc ngách tối nhất. Một vài cặp đôi khoát tay bước mau đi trên đường. Chóc chóc vài cơn gió thu lại thổi ngang cuốn những chiếc lá phong dưới nền đá cuộng xoắn vào nhau.
Đến một con ngõ vắng người, Grogori lách vào thật lẹ rồi đi qua thêm mấy con đường tối nữa, anh đến một quán ba nhỏ, biển hiệu đề một chữ “Long” được viết bằng ngôn ngữ của long nhân tộc.
Bước vào bên trong, nơi này không rộng, chỉ có một quầy ba đủ một người ra vào, đối diện là ba chiếc bàn trống.
Thấy Grigori bước vào, người phục vụ có vẻ như nhận ra điều gì đó. Grigori bước lại gần, nói nhỏ:
- Ấp úng không ra được nửa lời, tình thu bi khiết lắm thu ơi.
Người phục vụ gật đầu, bước ra đóng cửa rồi dẫn Grigori lên giang trên, nơi có một người đang ngồi đợi.
Mở cửa bước vào, Grigori quỳ một chân xuống đất, cuối đầu.
- Chào buổi tối, Alice điện hạ.
- Chào buổi tối vị hoàng tử lưu đày.
Grigori đứng dậy, tiến đến chiếc ghế trống đối diện Alice rồi ngồi xuống. Alice rót cho Grigori một tách trà, cô hỏi:
- Kế hoạch của ngươi đi đến đâu rồi.
- Chúng tôi sẽ khai hỏa trong một tuần nữa.
- Thật thú vị, ngày Alan mang ngươi đến ta cứ nghĩ ngươi là một tên thất bại và hèn nhát, không ngờ ngươi có thể làm đến mức này đấy.
- Tôi cứ nghĩ đã bị cô giết vào hôm đó rồi chứ.
- Ta yêu quý Nethorn nhưng nó chỉ là một nơi để ta vui chơi, ta chẳng có mong muốn gắn bó với nó tới mức như vậy đâu, cậu bé.
Alice nâng tách trà đã vơi một nửa của mình lên, uống một ngụm lớn rồi tiếp:
- Nếu được ta mong muốn chấm dứt cuộc nội chiến này ngay bây giờ.
- Mục tiêu của chúng tôi là hủy diệt Stepan Lynel và gia tộc Grizz, tôi không quan tâm Erwin Lynel cũng như lũ quý tộc Avalon.
- Vậy à ?
Alice đặt tách trà xuống, cái tách đã cạn, nhẹ đứng dậy chỉnh lại cái váy hoa màu tím của mình, cô nói:
- Ta rất mong chờ tin chiến thắng của ngươi đấy.
Nói rồi Alice hóa thành là sương biến mất vào hư không.
***
( Lập thu + 5 – 810 TCN )
Buổi sáng tại thương hội Ponapath, một cuộc gặp gỡ giữa Erwin Lynel và Grigori Gray Ponapath sắp được tổ chức. Đây là một cuộc gặp bất ngờ và không nằm trong kế hoạch của Grigori nên anh ta đang rất sốt ruột.
Đi qua đi lại trước dãy hành lang phòng làm việc, Grigori cứ hết cắn ngón tay rồi lại nhìn về phía cửa sổ, lo lắng vô cùng.
Bỗng Wendy hốt hoảng chạy đến, nói với giọng gấp gáp:
- Xe ngựa của nhị hoàng tử đã đến.
Cô ta vừa nói vừa chống một tay lên bức tường, mồ hôi ướt đẫm cả người.
Grigori bước mau xuống cửa, chiếc xe ngựa mạ vàng của Erwin Lynel thật sự đã đến trước cửa, người phu xe đã xuống ngựa, trải thảm đỏ và đang mở cánh cửa bằng vàng hầm hố với đủ loại họa tiết rồng trên nó.
Erwin Lynel bước xuống, loạng choạng như không còn tý sức lực nào, theo đó là Rihan Anvil, một lão già thuộc giới chóp bu Avalon.
Erwin ăn diện hầm hố như thể hắn là quốc vương ở đây vậy, hắn diện bên trong một bộ quần áo được may từ lụa trắng nhập từ Dragon Nest, khoát một chiếc áo khoác nhung dài đến eo, màu đỏ thêu chi chít nào vàng nào bạc và đính kinh cương đá quý khắp chỗ. Đầu hắn đội một cái nón đỏ được thiết kế tròn như hình giọt nước và một bên có khuy cài, bên trên đính một viên kim cương cở ngón tay cái vô cùng lòe loẹt.
Rihan Anvil cũng diêm dúa không kém, hắn khoát một bộ trang phục thường thấy của các linh mục, màu trắng với các đường chỉ hoàn toàn được se từ vàng sợi. Hắn đội một cái nón nhung đen rộng vành, cài một cái lông khổng tước và dùng khuy khảm đá quý cố định cái lông.
Grigori bước ra, chào đón với giọng xởi lởi:
- Chào buổi sáng thưa Erwin điện hạ, thật vinh dự cho một kẻ như tôi khi có cơ hội đón tiếp ngài.
Erwin mơ màng nhìn quanh. Rihan đáp hộ.
- Chào buổi sáng hội trưởng Ponapath.
Cách lão nói chuyện khiến Grigori khó chịu, chất giọng của một lão già đầy mưu mô cứ như con rắn xiết lấy màn nhỉ của anh vậy.
- Nào, mời điện hạ cùng ngài Anvil vào trong.
Lão già Rihan Anvil cứ vậy mà bước vào mặc kệ tên hoàng tử đang mơ màng, cho đến khi hầu cậu của hắn dìu tay thì hắn mới bước đi theo.
Mở cửa thư phòng cho Rihan Anvil bước vào, Grigori mời lão già đến tận chỗ rồi luôn tay luôn chân nấu cà phê. Nước bắt đầu sôi thì Erwin mới bước đến nơi, trông hắn cứ như cái xác sống biết đi vậy. Người hầu đỡ hắn ngồi xuống cái ghế đối diện Rihan.
Grigori pha xong cà phê, anh mang ba cái cốc đựng cà phê nóng đến để trước mặt Rihan và Erwin rồi ngồi xuống ở cái ghế ở đầu bàn, đặt cốc của mình trước mặt.
- Chẳng hay Erwin điện hạ và Anvil trưởng lão đến đây có việc gì vậy ? - Grigori hỏi với vẻ khúm núm.
- Cậu Ponapath quả là một doanh nhân hiếm có.
Lão già Rihan mở đầu bằng một lời khen khiến Grigori không biết đáp thế nào. Rồi đột nhiên lão tiếp:
- Một doanh nhân có thể dùng thứ cà phê xa xỉ thế này, có vẻ mối quan hệ của cậu cũng không nhỏ nhỉ ?
Giọng điệu như thăm dò đó làm Grigori rùng mình, anh đáp:
- Tôi có một người bạn ở miền đông, anh ta có một nông trại cà phê nên thường rang rồi gửi cho tôi hàng nhà làm.
Lão nhìn chung quanh căn phòng, rồi lại nhìn Grigori hỏi dò:
- Không biết cậu Ponapath có quan hệ gì với tiểu thư Natalya Flammel không ? Theo ta biết hai người có vẻ khá thân thiết.
Mí mắt trái của Grigori khẽ giật, anh đáp với giọng lạnh tanh.
- Chúng tôi từng học buôn bán cùng nhau nên cũng có quen biết nhưng không đến mức để gọi là thân thiết.
Không biết lão gì Rihan nghĩ gì, lão nửa đùa nửa thật:
- Ta đã rất lo lắng nếu đụng vào cô ta thì cậu sẽ nổi giận và không còn muốn hợp tác chuyển hàng với ta nữa. Giờ thì ổn rồi.
- “Ông ta đã làm gì Natalya ? Nhưng con bé có vẻ vẫn ổn và không có liên lạc khẩn cấp. Tình huống này là gì vậy ?”
Hàng loạt suy nghĩ chạy qua đầu Grigori, một tình huống kỳ quặc đang diễn ra và sự việc đang đi theo nhiều chiều hướng bất lợi.
Đột nhiên lão Rihan đứng dậy, kéo tay Erwin rời đi mà không nói gì nữa. Họ cứ thế lên xe và phi một mạch về nhà, bỏ lại Grigori với rất nhiều dấu hỏi.
***
Cung điện Nothern, một tòa lâu đài nguy nga được đặt dựa lưng vào dãy Dragon Spine, nó đứng một mình sừng sững giữa rừng và chỉ có một con đường lát đá kết nối với kinh đô Noth.
Cung điện được dựng từ đá ba dan khai thác ở một ngọn núi lửa trên dãy Rockrune, tường ốp đá granite nhẵn bóng, lối đi lát đá phiến.
Kiến trúc của Nethorn nhìn chung khá đơn giản, họ dựng cột đá rồi xếp chồng đá nguyên khối lên và đẻo gọt thành các hình dáng nhỏ gọn hơn. Cung điện Nethorn cũng tương tự, nó là một kiến trúc dạng tam giác trụ nằm bên trên với hàng loạt cột đá bên dưới chống đở.
Từ ngoài đi vào là một đại sảnh rộng lớn với nhiều lối đi chen giữ những trụ đá. Chúng dẫn đến hành lang của các dãy phòng. Đèn treo tường được làm từ thủy tinh trong hình dạng những đóa sen chiếu sáng dọc lối đi. Có cả thẩy sáu mươi bốn căn phòng trong cung điện, chia làm bốn khu, ngăn cách bằng hai dãy hành lang lớn cắt ngang dọc giao nhau ở sảnh chính. Khu phía đông đối diện với núi là phòng riêng của hoàng gia, đây là khu vực không được xăm phạm và luôn được canh gát cẩn thận. Khu bắc được dùng để tiếp khách. Hai khu vực còn lại là thư phòng của hội đồng quốc gia và các tướng lĩnh.
Chung quanh cung điện là một hoa viên rộng đến mức lố bịch, có cả một cái mê cung dựng bằng tường cỏ, một vườn hoa và một cái hồ bên cạnh. Dọc lối đi là những đài phun nước chạm khắc hình rồng nằm cuộn tròn ở chính giữa và bên cạnh là những đóa sen bung nở, tất cả đều bằng đá vôi và chính xác đến từng chi tiết.
Trong phòng riêng của mình ở khu đông cung điện, Alice Ella Draco đang xem lại đóng báo cáo của nhóm gián điệp. Thái độ làm việc lười nhát, sống lưng ẹo sang một bên, chống cằm lên bàn, chẳng có tý gì là mặn mà khiến cô thư ký bên cạnh cũng phải lên tiếng.
- Alice điện hạ, tôi thật sự lo lắng cho cột sống của ngài.
- Natalya…, phải làm sao đây, nông trường cacao của ta sẽ bị dẫm nát mất.
- Chia buồn cùng ngài nhưng có vẻ việc đó là không thể tránh khỏi.
Natalya vừa nói vừa rót một tách cà phê khác cho Alice.
Natalya đã trở thành cánh tay phải của Alice ở Nethorn sau cái lần Alan mang hai anh em cô ta đến đây. Cô ta thể hiện sự xuất sắc của mình trong mọi công việc dù là bàn giấy hay điều phối nhân sự. Cũng nhờ vậy mà thông tin tuồng về Alice đều là tin mới nhất và hầu như luôn chính xác.
Rót xong tách cà phê, Natalya đứng thẳng người dậy, bộ côm lê của cô ta ôm sát dáng người một cách hoàn hảo khiến Alice phải ganh tị. Nhìn lại chiếc váy tua rua của mình, Alice thở dài.
- Ngực to thích nhỉ ?
Đột nhiên Alice nói một điều kỳ quặc khiến Natalya khó hiểu, cô hỏi lại.
- Alice điện hạ ?
- Không, không có gì.
Nói rồi Alice lại đọc báo cáo tiếp.
- Anh trai cô đúng là quái vật nhỉ ?
Natalya cười mĩm, đáp với giọng đầy tự hào.
- Ứng viên số một cho ngai vàng đấy.
- Thảo nào lại bị diệt trừ sớm như vậy.
Alice nâng tách cà phê lên uống trong khi mắt vẫn nhìn vào tờ báo cáo trên tay, bình phẩm :
- Chỉ trong thời gian ngắn mà anh ta đã xây dựng được một thế lực lớn và trở thành hội trưởng của thương hội giàu nhất Noth. Nếu cứ thế này ta nghĩ lũ Avalon sẽ không ngồi yên đâu.
Natalya bày tỏ.
- Một thế lực mới trỗi dậy sẽ phá hủy thế chân kiềng ở Noth, nó sẽ làm thế lực của Avalon bị lung lai, mấy lão già đó sẽ tìm cách lôi kéo anh ấy.
Alice thở dài một hơi rồi đặt tờ báo cáo xuống bàn, cô nói :
- Ta không nghĩ một kẻ như Grigori sẽ bị túm đuôi, lần này bi kịch chắc chắn sẽ đổ lên đầu Erwin và lũ con nheo nhóc của hắn.
Nói rồi cô quay người sang cửa sổ bên cạnh, nhìn xa xăm về ngọn Dragonspine đằng xa, thở dài.
- Đến Alan cũng không tàn nhẫn như thế.
***
( Lập thu + 7 – 810 TCN )
Một ngày nắng rực rỡ trên cảng Noth, gió thổi nhè nhẹ từ biển vào mang theo nó là sự mát lành của tự nhiên.
Bến cảng hôm nay sẽ không buôn bán gì cả, hôm nay là một ngày trọng đại. Cờ Nethorn được treo khắp nơi trên đại lộ nơi đoàn người đi qua, dân chúng đứng hai bên vệ đường tay cầm cờ vẫy vẫy.
Nhị hoàng tử Erwin Lynel sẽ có một cuộc công du đến Duskland nhằm nâng cao tình hữu nghị giữa hai nước và thảo luận một số vấn đề liên quan đến rừng Dusk. Hoàng gia chọn cảng Noth để tổ chức lễ đưa tiễn Erwin cùng vợ con.
Ngồi trên bàn trà ngoài ban công của thương hội Ponapath, Grigori và Alice vừa thưởng thức cà phê vừa chờ đợi một sự kiện thú vị sắp diễn ra. Alice vẫn trong cái váy hoa tím của mình, để bờ vai hở đón ánh nắng ấm áp. Grigori mặc một bộ trang phục thường ngày đơn giản với quần ngắn áo phong.
- Đúng như ý ngươi muốn rồi chứ, Grigori ?
- Đúng là cái ghế quyền năng, chỉ với một lời nói cô có thể ép Erwin đi vào đường chết. Thật đáng sợ.
Alice cười lớn, cô nói:
- Ta chỉ đơn thuần là muốn tiết kiệm thời gian cho hắn, chẳng phải vượt Rockrune sẽ rất nguy hiểm sao!
Buổi lễ diễn ra thêm một lúc thì Erwin cùng vợ xuống tàu, hắn vẫn như vậy, bộ dạng mơ màng bước đi thơ thẩn như người mộng du. Rihan Anvil cũng tham gia chuyến công du này, hắn vẫn đội cái mũ với chiếc lông hầm hố đó.
- Ngươi biết không Grigori, Rihan Anvil đã dùng ma thuật để thao túng Erwin Lynel.
Alice vừa nói vừa nhắm mắt tận hưởng cơn gió biển mát rượi thổi qua.
Grigori không trả lời. Alice tiếp.
- Hắn làm mọi thứ với âm mưu lật đổ hoàng gia Nethorn và đưa con trai độc của hắn lên. Vài hôm trước tên khốn đó đã quấy rối Natalya và bị ta dần cho một trận.
Alice đặt tách cà phê xuống, lại một cơ gió lại thổi đến. Con thuyền của Erwin đã dong buồm và đi một đoạn. Vừa ra đến biển thì nó đã nổ tan sát bởi một ma pháp [ Explosion ] được phát động từ bờ biển gần đó. Một nhóm pháp sư áo đen đã phục kích sẵn và niệm chú từ trước. Rồi cứ thế mà biến mất vào hư không.
Cả cảng biển ngỡ ngàn trước những gì vừa diễn ra. Những người phụ nữ la hét trong khi một nhóm binh lính đã bắt đầu chèo xuồng ra với hi vọng vị hoàng tử của họ vẫn còn sống.
Alice đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía vụ nổ.
- Cậu hài lòng chứ ?
- Cảm ơn Alice điện hạ, như vậy là quá đủ rồi ạ.
- Hãy cảm ơn Alan, đây là lần cuối cùng ta nhúng tay vào một việc ngớ ngẫn thế này.
Nói rồi Alice biến mất vào làn sương.


0 Bình luận