Tập 01 - Thì Hiện Tại
Chương 13 - Record No.13: Hạ màn… chắc thế?
1 Bình luận - Độ dài: 3,042 từ - Cập nhật:
"Tất cả mọi thứ?" - Schuldiger nở một nụ cười xảo trá - "Vì sao cậu cho rằng cậu có thứ ta muốn?"
"Tiền? Hay quyền lực? Cậu nghĩ rằng ta có cần những thứ tầm thường như vậy không? Hơn nữa, những thứ đó cậu cũng chẳng hề có đủ, vậy liệu điều đó có đáng để ta trao đổi không?"
"Cậu mạnh thì có mạnh đấy, nhưng kĩ thuật chiến đấu thì lại chỉ ở mức cơ bản, thần kinh vận động cũng không quá sắc bén. Nếu phải đánh giá thì cậu còn chẳng bằng một nửa hầu gái của ta, mà biến cậu thành vật liệu giả kim sinh học thì ta lại chẳng thiếu, vậy có đáng để ta trao đổi không?"
"Liệu có đáng không đây, Crudelis?"
Vừa bay lơ lửng xung quanh Crudelis, anh ta vừa buông lời dè bỉu. Trông anh ta chẳng khác gì một con quỷ đến từ Địa Ngục, thiếu mỗi đôi cánh, cặp sừng cùng cái đuôi cho giống với hình tượng lưu truyền trong dân gian.
"Có." - Crudelis đáp, một cách chắc nịch - "Cậu sẽ chấp nhận."
"Ồ? Vì sao thế?"
"Vì nếu thật sự không quan trọng đến thế thì cậu sẽ không đích thân tới đây đối phó với tôi, thậm chí bỏ công ra nói những lời vô nghĩa này mà sẽ chỉ đơn giản để người khác làm điều đó thay mình. Và trên hết..."
Khoé miệng Crudelis khẽ nhếch lên, mắt nhìn thẳng vào Ma Pháp Sư. Anh đang cười, một nụ cười đầy vẻ tự tin, như vừa giải được một câu đố hóc búa.
"Anh không thích có chuột chết trong vườn nhà mình mà, đúng chứ?"
Lời vừa dứt, không gian chìm vào một khoẳng lặng thinh. Rồi chợt, một tiếng cười giòn tan xé toạc khoảng lặng ấy.
Schuldiger đang cười, nhưng không phải vì buồn cười vì thứ anh ta vừa nghe. Không, ngược lại, Ma Pháp Sư đã rất vui mừng và tán thưởng.
"Tốt lắm, chào buổi sáng Crudelis Leonhart." - Schuldiger buông lời bông đùa - "Mê man chừng đó năm mới tỉnh táo có cảm giác như nào thế?"
"Tôi không rõ." - Crudelis thành thật trả lời - "Kể cả lúc này tôi vẫn khó có thể phân biệt được."
"Ôi đừng buồn, dù sao giấc mơ đó cũng được thêu dệt một cách quá mức chi tiết, tới nỗi có thể đạt tới mức hoàn hảo." - Schuldiger cảm thán - "Hoàn hảo tới nỗi đến tôi nếu muộn hơn chút nữa cũng không thể chắc chắn rằng có thể đánh thức cậu mà không phải dùng tới hạ sách đâu!"
"Nhưng mà, phàm là cái gì càng tiến tới sự hoàn hảo thì càng dễ xuất hiện điểm yếu chí tử. Gót chân Achilles, cậu biết đấy!"
"Đấy là cách mà các Ma Pháp Sư suy nghĩ sao?"
"Tất nhiên là không, mình tôi nghĩ vậy thôi!"
"..."
'Quả đúng là nãy giờ anh ta không hề nghiêm túc chút nào...', Crudelis thầm nghĩ.
"Lan man đủ rồi, chúng ta vào việc chính thôi. Điều kiện trao đổi là tôi sẽ hoá giải tình trạng của hai anh em cậu, cái giá là cậu phải đáp ứng cho tôi một việc không thể từ chối."
Vẫn dùng giọng điệu ranh mãnh pha chút bông đùa, Schuldiger nêu vắn tắt điều khoản khế ước.
"Yên tâm, dù rằng hiện tại cậu chưa thể đáp ứng cái giá đấy nhưng tương lai thì chắc chắn có thể, và chính tôi cũng sẽ đảm bảo cậu có thể. Vậy, ý cậu thế nào?"
Không chần chừ, Crudelis đáp: "Tôi đồng ý."
"Tốt!" - Schuldiger vỗ tay 'bốp' một cái - "Trước đó tôi có một câu hỏi."
(Chú thích: từ đoạn này thì tui mong mọi người bật bản giao hưởng số 6 của Beethoven, đoạn Storm - tui sẽ để link dưới comment - lên để có trải nghiệm tốt nhất!)
Bằng một giọng điệu kì quái, Ma Pháp Sư cất tiếng hỏi:
"Cậu từng nhìn thấy Mặt Trời Đen bao giờ chưa?"
Trước khi Crudelis kịp phản ứng, bức tường trong suốt ngăn cách dòng chất lỏng đen đặc quánh nãy giờ vỡ tung, điên cuồng ngấu nghiến Ma Pháp Sư trước sự chứng kiến của người quân nhân.
Khoảng lặng thinh chết chóc bao trùm không gian tinh thần của Crudelis, tựa hồ phủ đen mọi ngóc ngách nơi ấy. Bàng hoàng, hoang mang cùng thất vọng dấy lên trong lòng người quân nhân trẻ.
Mà kì lạ hơn cả, một thoáng nhẹ nhõm lạ lẫm không biết từ đâu trồi lên giữa những làn sóng xúc cảm ấy. Như thể nó vừa là của anh vừa là một thứ gì đó khác, chẳng phải bản thân.
Nhưng chưa kịp ổn định suy nghĩ, có một giọng nói, thứ như thể vang từ sâu trong trí óc của Crudlis, ngân vang khúc ca kì lạ:
"Tôi mơ thấy mảnh đất hoang vu, hoa cỏ héo tàn dưới ánh nắng..."
Một mảnh hoang mạc không biết từ khi nào hiện ra xung quanh Crudelis. Ánh nắng nóng rực tựa hồ muốn thiêu sống mọi thứ thật tới nỗi khiến người quân nhân tưởng như nó không còn là ảo ảnh nữa mà muốn cắn nuốt và ghi đè chính nó lên tất cả.
"Tôi mơ thấy con đường xa xăm, dấu chân chất chồng tội nghiệt.
Mặt đất nứt toác, Mặt Trời Đen soi chiếu tất thảy..."
Giọng ngâm lại cất lên, khung cảnh rung động như cộng hưởng với lời ngâm. Phía trên cao, một quả cầu lửa đen tối cùng cực hiện lên, tựa hút hết mọi ánh sáng vào trong. Nó toả ra áp lực khủng khiếp, như đang xem tất cả đều là thứ thấp kém hơn bản thân. Bầu trời bao trùm trong vô số tia sét, tỏa ra lượng nhiệt khổng lồ. Một nỗi sợ hãi không tên trồi lên, hiện diện trong tâm trí Crudelis, một nỗi sợ đến từ bản năng, nỗi sợ của mọi con thú trong khoảnh khắc sinh tồn.
Mặt đất vốn đã nứt nẻ giờ tách ra, trở thành một rãnh vực đen ngòm, đong đầy thứ chất lỏng đen cuồng bạo khi trước. Và từ đó, một bóng người bọc mình trong áo choàng đen hiện ra.
"Chẹp, xin lỗi vì khiến cậu sốc nhé. Chắc cậu không cho rằng tôi chết thật đâu đấy nhỉ?"
Dưới lớp áo choàng rách rưới, Ma Pháp Sư lại buông lời bông đùa, cứ như những thứ đang diễn ra chẳng có gì đặc biệt. Từ trong tay áo, anh ta lấy ra một chiếc mặt nạ màu đồng, phía trên có hình khuôn mặt đang khóc than rồi đeo lên mặt, tiếp tục ngâm nga.
"Nó nói: 'Hỡi con rối đứt dây, tự quấn mình trong mạng nhện mơ hồ,
Liệu ngươi có dám đi ngược Định Mệnh giả tạo, viết lại Số Phận bất công?"
Mặt đất dưới chân Crudelis rung chuyển, vực thẳm đầy dịch đen ngoác rộng miệng hòng nuốt chửng lấy anh. Bản năng xa lạ thì réo lên như muốn chống lại, muốn hét lên từ 'Không' một cách kinh hãi, như con thú hoang khi cảm nhận cái chết đáng theo sát tới chân.
Nhưng Crudelis lại nói một cách bình thản, không hề kinh sợ:
"Tôi đồng ý."
Không gian nổ tung, ánh sáng nóng rực điên cuồng nuốt trọn mọi thứ. Mặt đất, bầu trời, vực thẳm cùng chất dịch đen đúa, tất cả đều chìm trong cơn lốc nhiệt. Thứ cuối cùng đọng lại trong tầm mắt Crudelis chỉ còn Mặt Trời Đen.
"Crudelis?"
Giọng nói đầy vẻ lo lắng của Daniel như cây chuỳ sắt đánh vào tâm trí Crudelis, khiến anh choàng tỉnh.
"Anh bị sao thế? Gọi em ra đây rồi tự dưng đờ người là sao?"
Vẫn là Daniel với làn da trắng bóc, mái tóc trắng xoá và đôi mắt đỏ. Vẫn chiếc bàn ở trong góc một quán cà phê nào đó trong một thị trấn cổ mới tới vài ngày trước. Tất cả khiến tâm trí Crudelis một lần nữa trở nên mơ hồ.
"Xin lỗi, anh phải đi vệ sinh một chút."
Nói rồi anh đứng dậy và đi thẳng một mạch đến nhà vệ sinh, theo sau là tiếng nói với theo của Daniel:
"Đi thì nhớ rửa cái mặt nhé, nhìn anh trông khiếp hồn lắm đấy!"
Quả thật, sắc mặt của Crudelis cực kì tệ: Mặt thì trắng bệch, mắt thì lờ đờ hằn in tia máu còn tóc thì nhễ nhại đầy mồ hôi. Thoạt nhìn qua gương, anh còn tưởng mình đang nhìn thấy ai khác.
Rồi Crudelis nhớ lại tất cả những trải nghiệm vừa rồi. Từng thứ, từng thứ đều vừa chân thực lại vừa mơ hồ, khiến anh bất giác khẽ hỏi bản thân:
"Mình, vừa mơ sao?"
"Không, mơ cái khỉ gì chứ. Tính đánh bài chuồn à?"
Không biết từ bao giờ, Schuldiger xuất hiện ngay sau lưng anh. Mặt Ma Pháp Sư đầy cau có, như kiểu có người thiếu nợ anh ta vậy.
"Khế ước Ma Thuật đã thành công và tôi cũng đã thực hiện một phần của Điều Khoản." - Ma Pháp Sư thở hắt ra, đầy bực dọc - "Mọi thứ đã được 'viết lại' đúng với những gì nó nên như thế."
"Tuy nhiên khác với cậu, một người chỉ chịu tác động sơ bộ và tự mình thức tỉnh sức mạnh, em cậu thì chưa hề thức tỉnh và vẫn phụ thuộc vào những ảnh hưởng kia, dẫn tới khó lòng thay đổi tình trạng. Vậy nên thay vì chỉ lọc bỏ ảnh hưởng tiêu cực giống như cậu thì tôi đã dựng lên một trạng thái giả lên người cậu nhóc, khiến Thế Giới nhận định rằng cậu ta 'đã chết' trong khi vẫn còn đang sống. Nói cách khác thì em cậu đang bị 'chồng chập lượng tử[note70244]' đấy."
"Vậy anh không hoàn toàn thay đổi hết được tất cả sao?" - Crudelis lo lắng hỏi.
"Rất tiếc là không, chuyện này chỉ có tự bản thân em cậu mới có thể giải quyết được." - Ma Pháp Sư lắc đầu - "Hoặc là tự mình thức tỉnh sức mạnh, hoặc là trốn tránh mãi mãi. Chỉ một trong hai thôi."
"Tất nhiên, chiếu theo khế ước thì tôi sẽ hỗ trợ cậu cho đến khi cậu có thể trả cho tôi cái giá xứng đáng, vậy nên cứ giao việc hỗ trợ thức tỉnh đứa nhóc đó cho tôi. À tất nhiên cậu có thể tự mình làm, nhưng chắc cậu biết thừa cái tỉ lệ thành công của phương pháp đó tệ như nào rồi nhỉ?"
Crudelis im lặng, không nói lời nào. Trong đầu anh đang có vô số luồng suy nghĩ rối bời. Thấy thế, Schuldiger cũng không thúc giục gì cả.
"Hãy đem thằng nhóc tới căn nhà nơi bìa rừng Tauber khi đã sẵn sàng. Tạm biệt."
Dứt lời, Ma Pháp Sư hoá thành vô số con bướm đủ màu sắc, luồn qua khe cửa thông gió mà bay đi mất, bỏ lại Crudelis đang chìm trong suy tư.
Cách đó không xa, trong một con ngõ vắng vẻ, Schuldiger đang tựa lưng vào tường mà ôm ngực thở dốc. Nếu phải so sánh thì sắc mặt anh ta bây giờ còn giống người chết hơn cả Crudelis.
"Thực hiện Đại Ma Thuật 'Ảo Thực Hoán Vị', Đại Ma Thuật "Thao túng Lượng Tử Kí Lục Schrödinger', Ma Thuật Tâm Trí Cao Cấp bậc 1 'Nhìn Thấu Triệt Để', Ma Thuật Không Gian Trung Cấp 'Thế Giới Trong Gương' với công suất tối đa, hi sinh số lượng Con Rối Huyết Nhục tạo nên từ lượng máu tích trữ trong mười năm để cử hành nghi thức 'Ân điển Máu'. Chưa kể tới việc sử dụng đến cả quyền năng của 'Vương Miện'..."
Từ sâu trong hẻm, Enid chậm rãi bước ra. Vẫn bộ trang phục bác sĩ bình thường với áo blouse trắng ấy, nhưng có điều gì đó từ cô rất khác thường.
"Điều đó có đáng không, thưa thầy?" - Cô hỏi, bằng một giọng điệu trống rỗng kỳ quái.
"Tất nhiên rồi." - Schuldiger đáp - "Mà cậu nên bỏ lớp lông đó đi thôi, Munin. Cậu không có khiếu giả gái như anh cậu đâu."
Chớp mắt, "Enid" kia hoá thành hàng ngàn chiếc lông vũ đen. Chúng bay loạn xạ rồi lại đan lại với nhau, hoá thành một đôi cánh đen nhánh. Và dưới đôi cánh đen ấy là một chàng trai cao gầy, trông khá ưa nhìn với mái tóc đen ngắn cùng khuôn mặt mang vẻ đẹp đầy tính Á Đông.
"Chậc, rốt cuộc tôi mắc lỗi chỗ nào thế? Tôi tưởng tôi đã bắt chước tốt lắm rồi mà?" - Vị Tín Sứ tên Munin bực bội hỏi.
"Nếu thật sự là Enid thì em ấy sẽ phóng con dao gấp yêu dấu của em ấy vào ngay giữa trán tôi ngay khi thấy tôi trong bộ dạng này thay vì hỏi thăm." - Schuldiger run rẩy đáp lời
"Mà hẳn cậu không đến đây chỉ để nói mấy câu tầm phào đấy" - Vừa cố gắng đứng thẳng lưng, Schuldiger vừa nói - "Có gì thì báo cáo đi."
"Được thôi." - Munin tặc lưỡi, tay rút một tập tài liệu từ trong túi áo.
"Hiện tại, Hải Đăng EDEN đã phát hiện tổng cộng hai mươi năm trường hợp bị nhiễm 'Mầm Giống Tận Thế' trên khắp thế giới. Trong đó có năm trường hợp được phát hiện ở châu Âu và phía Tây nước Nga; năm trường hợp ở Trung Đông; mười trường hợp ở Ấn Độ, Đông Á, Đông Nam Á và phía đông nước Nga; và năm trường hợp ở châu Mỹ.
Trong đó, Tháp Chuông Bạc và Bí Viện Solomon đã hợp tác tiếp quản bốn trường hợp ở châu Âu và Nga; Giáo hội Thập Tự Thánh đã tiếp quản bảy trường hợp ở châu Mỹ và Trung Đông; Lục Môn Hội tiếp quản và giám sát năm trường hợp ở châu Á. Năm trường hợp còn lại đã được các Người Chăm Cây của Vườn cử đi theo dõi và xử lý, trong đó hiện có ba trường hợp vẫn đang trong quá trình theo dõi và ba trường hợp xử lý thành công, tính cả trường hợp do cậu phụ trách."
"Chà, quy mô lớn phết nhỉ? Hẳn là phải mò ra được điều gì đó, đúng chứ?" - Schuldiger tinh nghịch hỏi dò.
"Không sai. Qua quá trình điều tra và nghiên cứu bóc tách sơ bộ, kết quả cho thấy hầu hết các trường hợp đều bị ảnh hưởng bởi vô số các Đặc Tính Dị Thường. Và tôi ở đây cũng là để tiếp nhận thứ anh lấy được, Ma Pháp Sư Schuldiger Zauberer." - Munin lạnh lùng đáp - "Vui lòng giao nộp Đặc Tính theo như khế ước giữa anh và Phu Nhân Orchid. Anh chắc chắn biết chúng là gì."
"Nào, nói nốt câu đi, đám người đó tìm được gì thế?"
"Cậu không cần biết." - Munin trừng mắt - "Đưa đồ hoặc tôi sẽ mách lại với Phu Nhân rằng anh không hợp tác!"
"Được rồi, được rồi. Tôi đưa, được chứ?"
'Hừ, ai chơi trò mách lẻo chứ!', thầm nghĩ trong lòng là thế nhưng Schuldiger vẫn phải nhượng bộ. Là một Ma Pháp Sư, đồng thời cũng là học trò của một trong các Ma Nữ cổ xưa, anh thừa biết không nên chọc ghẹo Tín Sứ của Ma Nữ, kể cả khi vị Tín Sứ đấy có là cựu cấp dưới của cậu hay vị Ma Nữ kia có thoải mái tới đâu.
Từ trong tay áo, anh lấy ra ba cái ống nghiệm có ba màu khác nhau: một ống chứa dung dịch mà đen đặc, cuộn xoáy không ngừng; một ống chứa chất lỏng xám bạc, lúc thì trong suốt, lúc lại không; một ống chứa một chất dịch màu sữa lấp lánh, tưởng như ánh lên vô số hình ảnh khác nhau.
"Chiếu theo khế ước, tôi sẽ giao cho Người ấy Đặc Tính 'Sữa của Hắc Mẫu' và 'Dung Môi Vạn Năng', còn 'Dịch Tuỷ Tinh Khôn' sẽ do tôi tự mình bảo quản."
Nói rồi Ma Pháp Sư ném hai ống nghiệm tương ứng về phía Tín Sứ một cách vô cùng qua loa. May mắn thay, Munin không phải hạng xoàng, vậy nên anh ta dễ dàng bắt lấy rồi xem xét chúng.
"Không vấn đề gì chứ?" - Schuldiger há miệng, làm điệu ngáp ngủ - "Nếu không thì tôi về nhà ngủ đây, tôi nhớ cái giường của tôi lắm rồi!"
"Này, cậu có chắc là ổn chứ?" - Munin bất ngờ hỏi
"Ý cậu là sao?"
"Đừng giả vờ, cậu rõ hơn ai hết điều tôi muốn nói mà!" - Munin khẽ cau mày, giọng thoáng chút lo lắng - "Cái giá của việc dùng tới 'Vương Miện'..."
"Munin." - Schuldiger trầm giọng - "Với tư cách là cựu đồng nghiệp, trả lời tôi: Cậu còn nhìn thấy được bao nhiêu?"
Tín Sứ hơi khựng lại khi nghe câu hỏi, nhưng rồi vẫn bình tĩnh trả lời:
"Tất cả, trừ khuôn mặt của cậu."
"Vậy là đủ rồi." - Schuldiger thoáng mỉm cười - "Tạm biệt, mong hiếm khi gặp lại!"
Nói rồi Ma Pháp Sư cúi người chào theo phong cách cổ điển đầy tính khoa trương rồi hoá thành làn sương mà biến mất tại chỗ.
"Chậc, tên khốn không cần mạng nhà cậu sao lại là tiền bối của tôi được cơ chứ?!?"
Than một tiếng đầy bực dọc xong Munin cũng biến mất tại chỗ, chỉ bỏ lại vài cọng lông đen nhánh mà tan biến vào trong con hẻm tối tăm.
(Còn tiếp)


1 Bình luận