Anthropophagos
Đỗ Thúy Nga Đỗ Thúy Nga
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 1

Chương 7: Song trùng

0 Bình luận - Độ dài: 5,051 từ - Cập nhật:

Hôm nay là một buổi sáng thứ bảy trời nắng đẹp, dự báo hơi tiết nói có lẽ trời sẽ đổ mưa, Juvia và Haruka đã dậy sớm như mọi hôm để tập luyện. Tuy nhiên, khác với mọi hôm, Saki không hề lên lầu đốc thúc hai người dậy. Khi hai cô bé xuống lâu, Saki đang thư thái ngồi trên sô pha uống cà phê, ánh mắt có chút buồn bã, dường như đang suy tư gì đó.

“Dậy rồi à?” Saki hướng ánh mắt về hai người đang lại gần.

“Sao chị lại ngồi đây? Không đi luyện tập sao?” Haruka uốn người, khởi động cơ thể.

Saki đặt cốc cà phê trên tay xuống, cô lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, châm lên.

“Ta quên mất, hôm nay không tập luyện. Cũng đến lúc cho hai đứa làm kiểm tra rồi.” Nói rồi cô đưa điếu thuốc lại hút, không màng đến sự ngạc nhiên của hai đứa nhóc.

“Hả? Kiểm tra?? Nếu là học hành thì tôi không muốn đâu!!” Haruka nhăn mày khó chịu, như vừa ăn phải cái gì ghê lắm.

“Không.” Saki nhả khói thuốc ra.

“Chị Fumiko thì sao? Chị ấy đâu rồi?” Haruka hỏi.

“Có việc nên đi rồi.” Saki đáp lại.

“Lên thay đồ khác đi, ăn mặc lịch sự chút.” Cô lấy điều khiển bật TV lên, xem tin tức buổi sáng.

Với vẻ mặt khó hiểu, hai cô bé lên phòng thay lại quần áo cho chỉnh tề.

Sau bữa sáng, Saki lái ô tô đưa hai người đến một nơi. Suốt chuyến xe chỉ có Haruka và Juvia nói chuyện. Saki luôn giữ im lặng, dù hôm nay trời có chút nóng lên nhưng cô vẫn mặc một chiếc áo măng tô hơi dày.

Sau khoảng nửa tiếng, xe dừng lại trước một căn biệt thự liền kề. Cả ba người xuống xe, bước trên đường lát đá đi tới cửa chính.

Saki bấm chuông, một lúc vẫn chưa có ai ra.

“Thiếu tá, chúng ta đang định gặp ai vậy ạ?” Juvia tò mò hỏi.

“Một người quen thôi.” Saki đáp lại hời hợt, hai cô bé cũng không có hứng thú hỏi nữa.

Chờ một lúc lâu, cánh cửa chính mới mở ra.

“Ai vậy hả?” Một người phụ nữ có mái tóc nâu ngắn, ăn mặc hở hang bước ra khỏi cửa.

Cô ấy trông khá cao, đi giày cao gót đen, đôi chân thon dài, có vẻ là người mẫu.

“Cô là ai vậy?” Người phụ nữ lấy tay nghịch lọn tóc của mình, tay đang xách túi, dường như sắp ra khỏi nhà.

“Akise đâu?” Saki hỏi một cách lạnh lùng.

“Cô là gì của anh ấy?” Người kia hơi nhíu mày, đánh giá Saki từ trên xuống dưới.

Saki tặc lưỡi nhẹ một cái, rồi thiếu kiên nhẫn mà đáp:

“Họ hàng. Akise đâu?”

Cô gái tóc ngắn xoa nhẹ cằm, ngắm nhìn Saki.

“Phải ha… Hai người giống nhau thật đó…” Cô ta hơi đỏ mặt, rồi mìm cười nhẹ.

“Hẹn gặp lại nhé, em gái~” Cô ả vẫy tay rồi đi ra khỏi căn biệt thự.

Một hồi sau, một loạt các cô gái đều bước ra khỏi căn biệt thự, ai nấy ăn mặc gợi cảm, tất cả đều có vẻ hơi mệt mỏi. Mãi tới khi sự kiên nhẫn của Saki cạn kiệt, người cần gặp mới bước ra khỏi cửa. Juvia có thoáng ngạc nhiên, còn Haruka thì há hốc mồm. Một người đàn ông nhìn giống Saki tới bảy phần, như thể phiên bản nam của Saki. Anh ta cao ráo, cởi trần chỉ mặc một chiếc quần rộng không đeo thắt lưng, cơ thể từng múi cơ, từng đường nét đều rất đẹp. Mái tóc trắng bạch kim dài hơi qua vai, đôi mắt xanh dương nhạt với lông mi dài, cắt theo kiểu mullet, có một nốt ruồi dưới môi dưới, tai anh ta còn bấm hai cái khuyên bạc. Ánh mắt của Haruka dán chặt vào cắp ngực to rắn chắc, cô bé cảm thấy máu mũi sắp trào ra rồi, nóng quá đi mất!

“Em gái à… Mới sáng sớm mà.” Anh ta ngáp một cái dài, đưa tay chống nạnh vào cánh cửa.

Trước khi Saki kịp lên tiếng, một người khác bước ra ngoài, là một thanh niên trẻ tóc nâu dày, cao trung bình, có vẻ rất vội, anh ta luống cuống đi giày.

“Ơ kìa, em không ở lại chút sao, Hitoshi?” Người đàn ông giống Saki mỉm cười hỏi.

Cậu trai mặt đỏ ửng, luống cuống xách cặp.

“Em…Em sắp trễ rồi. C-cảm ơn anh đã chiếu cố em đêm qua, anh Akise…” Nói rồi anh ta chạy ra ngoài, còn va vào Saki, khiến cô khó chịu phủi vai.

“Lần sau rảnh thì gọi anh nha!” Anh gọi theo đầy trêu trọc, rồi quay lại đối mặt với Saki.

“Sao nào? Sao hôm nay rồng lại tới nhà tôm thế này-“ Khi chưa kịp nói hết câu, anh ta bị Saki túm chặt đầu, lôi vào trong nhà.

“Ông vào đây cho tôi.” Saki lạnh lùng nói, có vẻ rất giận.

“Á! Em gái ơi! Nhẹ thôi!! Đứt tóc anh!!” Tiếng la đau đớn của người đàn ông khuất dần sau cánh cửa đóng.

Haruka và Juvia ngơ ngác trước những gì diễn ra trước mắt. Mãi sau một hồi cãi vã, họ mới bước ra lại.

“Xin mời vào nhà…” Người đàn ông kia quay lại với quần áo chỉnh tề nhưng không giấu đi đường nét bên trong, khuôn mặt cười khổ. Anh ta có vài vết cào ở xương quai xanh, chắc là bị đập một trận.

Hai cô bé bước vào trong nhà, khác hẳn với ngôi nhà của Saki, căn nhà của người này lại có phần hơi màu mè, nhưng được phối rất hài hoà. Saki ngồi vắt chân trên ghế sô pha dài như thể nhà của mình, hai cô bé ngồi xuống hai bên cô.

“Vậy thì, nói cho anh biết sao hôm nay em lại tới nhà làm phiền ông anh trai này đi.” Người đàn ông mang ra một tách cà phê và hai tách trà dâu đặt trên bàn, sau đó ngồi phía đối diện, tiện tay nắm lấy tờ tạp chí. Tuy khuôn mặt giống Saki, nhưng người này lại có chút gian manh, đôi mắt sắc hơn chút, lúc nào cũng giữ trên miệng nụ cười quyến rũ mê hoặc.

“Không có gì nhiều, cho hai nhóc này làm quen thôi.” Saki nhấp mộ ngụm cà phê rồi nhăn mặt, sau đó bỏ hẳn tách cà phê xuống, lấy thuốc ra châm hút.

Ánh mắt người đàn ông quét qua người hai cô bé, dường như có ý gì khác.

“Đừng có nhìn như thế, đều là trẻ con đấy.” Saki hừ một tiếng, mắt lườm đáng sợ.

“Nhìn là biết mà, đừng lo, anh không thích cỏ non.” Anh ta nhếch mép cười, nhướn mày trêu đùa, rồi đưa tay ra làm quen.

“Chào hai đứa nhé, anh là Akise Katsura… Là anh trai song sinh của Saki.” Akise nở một nụ cười thiện chí, trông vô cùng đẹp trai.

Hai cô bé có chút ngượng ngùng, không dám bắt tay lại.

“Sao thế? Sợ anh ăn thịt hai đứa à?” Anh ta cười thành tiếng, rồi chủ động nắm lấy tay của Juvia, khiến cô bé cứng đơ người. Bàn tay của anh có chút thô, lòng bàn tay hơi nóng.

“Tay em lạnh quá đấy, đừng căng thẳng vậy chứ, hân hạnh được gặp, cô bé xinh đẹp.” Akise nắm tay Juvia, đặt lên mu bàn tay cô bé một nụ hôn.

Juvia vội rút tay lại, rùng hết cả mình mẩy.

“C-cảm ơn anh… Em là Blanchet Lamire Juvia…” Juvia hơi ngả người ra sau, muốn trốn sau Saki.

“Còn em-“ Akise định đưa tay nắm lấy tay của Haruka, nhưng ngay tắp lự bị Saki giữ lại.

“Nhóc này là Ishiyaka Haruka. Tên cũng biết rồi, vào việc chính đi.” Saki hơi nhíu mày, có lẽ việc chờ đợi từ sáng khiến cô ấy hơi bực dọc.

Haruka cũng biết không nên nói gì thêm, cô bé biết người trước mắt là một bán ký sinh, đành núp sau lưng Saki giống Juvia.

Thay vì thả tay Saki ra, Akise nhẹ nhàng xoay tay, đan ngón tay của Saki, nắm gọn đôi tay nhỏ hơn của cô, miệng không quên nở một nụ cười trêu ghẹo, dịu dàng nói:

“Em thì sao? Không nhớ anh à? Chúng ta không gặp nhau lâu tới mức anh quên mất tên em rồi.”

Mí mắt Saki giật giật, cô muốn tẩn cho thằng anh trước mắt một trận cho nhớ ra. Nhưng nhanh chóng cô lấy lại bình tĩnh, nắm chặt lấy xương tay của Akise.

“Á!!” Anh vội rút tay lại.

“Em gái gì dữ như quỷ!” Akise làm vẻ nũng nịu.

“Ai là em gái của ông, vào việc chính đi!” Saki hơi lên giọng, dí điếu thuốc xuống gạt tàn, Akise cũng dừng trêu trọc, đành cười dịu dàng nhượng bộ.

“Vậy thì ngài thiếu tá đến đây có chuyện gì nào? Muốn anh thị phạm cho hai học trò một chút đúng không?” Anh ngả người ra, tư thế hoải mái, khoanh tay lại, chân vắt vuông góc.

Không đợi Saki trả lời, cơ thể của Akise uốn éo, các cơ thịt và da trên cơ thể thay đổi, nhin có chút đáng sợ, các đốm hoa đỏ ký sinh cũng mọc lên trên vùng cổ và đầu, tóc dài ra rất nhanh. Sau tầm 30 giây, anh ấy đã biến hoàn toàn thành dáng vẻ của Saki.

“Thấy sao? Xứng đáng 10 điểm chứ? Song trùng là như vậy đó.” Anh ta mỉm cười đắc chí, cả giọng nói cũng biến giống Saki.

Haruka và Juvia trố mắt ngạc nhiên, đây cũng là lần đầu họ tiếp xúc gần như vậy với một bán ký sinh song trùng.

“Trời ơi!! Sao có thể? Tuyệt quá!” Haruka cười thích thú.

Cơ thể Akise lại biến đổi, ngay tắp lự biến thành dáng vẻ của Haruka. Nhưng cơ thể nhỏ này khiến quần áo lại hơi rộng, vô tình trườn xuống khỏi ngực.

“Ôi trời~…”

Trước khi áo kịp tuột xuống Haruka vội chạy sang kéo cổ áo lên, mặt cô bé đỏ ửng, dù không phải bản thân lộ hàng nhưng cũng phải che chắn cho bản sao chứ.

“H-hết cả hồn!! Ơ kìa-“ Cô bé quan sát kỹ cơ thể bản sao này, nhận ra điểm khác lạ.

“Ngực của em không có to như vậy…” Cô bé càng đỏ mặt hơn.

Akise cười lớn, rồi vội biến về hình dạng ban đầu.

“Hai đứa đã nhận ra gì chứ?” Anh lấy tay chỉnh lại cổ áo, nhẹ nhàng hỏi.

Juvia đã quan sát kỹ màn trình diễn từ đâu, cô bé tự tin đáp:

“Có phải là…bán ký sinh song trùng không thể hoàn toàn biến thành dáng vẻ của người khác?”

“Nói rõ hơn một chút đi.” Saki tiếp lời.

“Em…” Juvia hơi khựng lại không biết biểu đạt sao cho đúng.

“Đúng ra thì… Sẽ không thể bắt chước giống hoàn toàn nếu không quan sát kỹ được cơ thể của vật mẫu. Giống như khi anh biến thành Saki và bé Haruka vậy.” Akise đưa tay ra trước, bàn tay lớn hơi thô ráp của ảnh biến thành một bàn tay phụ nữ nhỏ nhắn, sau đó lại biến thành tay của một người già.

“Biến một phần hay cả cơ thể cũng được. Nhưng cũng chỉ là thay lớp da ngoài, không thể hoàn toàn bắt chước tính cách, thói quen, sở thích 100%. Đôi khi cũng sẽ có sơ hở, hai đứa muốn thử phân biệt không?” Nói rồi, Akise lại một lần nữa biến thành Saki.

“Nếu không dưa vào trang phục, hai đứa có biết ai là thật không?” Anh ngả người ra, bắt chước dáng ngồi của Saki.

Hai cô nhóc cố gắng săm soi kỹ lưỡng. Haruka phát hiện là kêu lên ngay:

“Biết rồi!! Anh không có nốt ruồi dưới mắt phải!”

Juvia cũng nhận ra, liền chỉ ra điểm khác biệt:

“Là yết hầu! Dù anh đã cố giấu đi nhưng quan sát kỹ vẫn thấy.”

Akise mỉm cười thoả mãn, biến lại dáng vẻ ban đầu.

“Cũng khá rồi, hai đứa đã quan sát được những điểm cơ bản nhất đó. Để thay thế một ai đó hoàn toàn rất khó, anh cũng chưa chắc làm được mà. Vậy hai đứa đã hiểu rồi chứ?” Anh cúi người định xin Saki một điếu thuốc, nhưng cô lại đứng dậy.

“Tới đây thôi, Ishiyaka, Blanchet, đi thôi.” Cô phũ phàng kéo hai đứa bỏ đi.

“Ơ-ơ kìa sao không ở lại với anh chút-“ Trước khi tôm kịp kéo rồng thì Saki đã đi mất, chỉ để lại tiếng sập cửa phía sau.

“Lúc nào cũng vậy cả…” Akise thở dài ngao ngán rồi mỉm cười quay vào nhà.

Juvia và Haruka vẫn chưa mấy hiểu mục đích của Saki, hai cô bé lên xe, ngẫm lại những kiến thức mới vừa học được.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Haruka tò mò hỏi.

“Nhận nhiệm vụ, cũng tới lúc hai đứa nhận việc công rồi.” Saki dừng xe chờ đèn đỏ.

Hai cô bé phấn chẩn hẳn lên, cuối cùng họ cũng được cọ sát một chút kinh nghiệm rồi, cả hai đập tay với nhau đầy hào hứng.

Cả ba dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa trông có vẻ cũ kĩ. Bên trong có một bà cụ trực quầy đang đọc báo và một bà mẹ đang cố lờ đi tiếng khóc của đứa con đang nằng nặc đòi mua kẹo. Saki bước vào trong mua lấy một tuýp kẹo bạc hà rồi lại trở ra ngoài.

“Tưởng chị hết thuốc lá nên dừng lại mua thêm, hóa ra là kẹo cao su.” Haruka nhìn thanh kẹo trên tay Saki, sau đó hỏi:

“Mà hình như tôi chưa thấy chị ăn kẹo bao giờ, hay là chị đang định cai thuốc nên định nhai kẹo cho đỡ buồn mồm?”

Saki không đáp ngay mà bóc tuýp kẹo ra rút lấy một thanh bên trong, mở ra rồi chìa về hướng Haruka.

“Tôi cũng có phần hả!? Cảm ơn nhaaa!!” Nói rồi cô bé nhào tới, tưởng như sắp ngoạm luôn cả bàn tay của Saki.

“Cốp!!” Sau một cái cốc đầu giòn tan, Haruka ôm đầu đau điếng la lên:

“Á, sao lại đánh tôi?!”

“Cái này không phải để ăn.” Saki vứt miếng kẹo cho Juvia.

Cô bé định nhận lấy, nhưng bỗng để ý thấy gì đó trong kẹo, không do dự gạt phần kẹo ra một bên làm nó rơi xuống đất.

Thấy thế, Haruka giận dỗi kêu lên một tiếng thảm thiết:

“Aaaaaa!! Hai người hùa với nhau bắt nạt em đúng không, đã đánh em rồi lại còn thà vứt kẹo đi chứ không cho em ăn!!”

Juvia thấy vậy bèn xoa đầu cô bé rồi chìa ra miếng giấy bạc gói kẹo.

“Không phải đâu, em nhin nè.” Juvia đưa miếng giấy cho Haruka.

Bên trong là chân dung một người đàn ông trẻ tuổi kèm một vài dòng chữ được in rất nhỏ.

“Hirofumi Takeshi, 25 tuổi. Sống tại phường 7, quận 5, Thành phố Tokyo. Trưởng nhóm thiết kế tại công ty Masuta. Sau một chuyến đi công tác vào 18/3/2068, một số đồng nghiệp đã báo cáo rằng tính cách người này có nhiều thay đổi lạ thường, nghi ngờ là bán kí sinh song trùng. Nhiệm vụ điều tra xác nhận, nếu là bán kí sinh thì được phép lập tức tiêu diệt không cần yêu cầu chỉ thị từ cấp trên.

“Vậy nhiệm vụ lần này của chúng ta là đi thám thính sao?” Cả hai quay về hướng Saki định hỏi thì cô đã đang khởi động xe chuẩn bị đi nên liền nhanh chóng ba chân bốn cẳng chạy theo.

Xe tiếp tục dừng ở một quán cà phê nhỏ gần nơi mục tiêu đang ở. Có một anh thanh niên quần áo xuề xòa, tóc cắt chéo đang ngồi nhâm nhi đồ uống ở bàn ngoài vỉa hè. Saki dẫn hai cô bé ngồi xuống bên cạnh, cất tiếng hỏi:

“Tình hình sao rồi?”

“Theo như những đồng nghiệp của hắn thì trước đây tên này rất kém khoản giờ giấc, thường xuyên đến muộn và hay đi nhậu sau giờ làm khoảng vài lần mỗi tuần, hơn nữa còn hay đổ tiền bạc mua đồ xa xỉ. Nhưng hơn một tháng nay, tôi theo dõi thấy hắn đều rời khỏi nhà chính xác 30 phút trước giờ làm và về đúng 6h mỗi tối. Bên cạnh đó tôi cũng nghe được hàng xóm hắn kể hai vợ chồng rất hay cãi vã nhưng dạo gần đây không hề thấy to tiếng với nhau nữa.” Người đàn ông nói liền mạch, không có hơi cho một chút thông tin dư thừa nào.

“Tốt. Vợ hắn thì sao?” Saki châm thuốc lá lên, giả vờ như một nhóm nười đang buôn chuyện.

“Trước đây là nhân viên văn phòng bình thường, sau khi cưới đã nghỉ việc làm nội trợ ở nhà. Thường ra khỏi nhà vào khoảng giữa chiều để mua đồ ăn hoặc tám chuyện với hàng xóm. Ngoài ra, sau chuyến công tác của chồng, cô ta không có phản ứng hay hành động gì khác lạ.

Saki nghe xong ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp lời:

“Hiện giờ cô ta còn ở nhà chứ?” Khi nhận được sự xác nhận chắc chắn của người thanh niên, cô liền đứng dậy đi về phía quầy thu ngân chọn mua phần bánh ngọt đắt nhất trong tủ bảo nhân viên gói lại, đưa cho Juvia và Haruka mỗi người cầm một túi.

“Không được ăn đâu đấy.” Cô nghiêm giọng nhắc nhở, cắt đứt dòng nước miếng thèm thuồng của Haruka.

“Trong cái bánh này cũng có thông tin ạ?” Juvia khẽ hỏi.

“Không. Nhưng sẽ dẫn ta tới chỗ có thông tin.” Saki dập điếu thuốc đi.

Sau khi đỗ xe ở gần khu vực điều tra, Saki dẫn hai cô bé tới thẳng địa điểm nhà của mục tiêu.

“Đây không phải là…” Haruka ngước nhìn căn nhà trước mắt.

“Nhưng sao chúng ta lại-“

“Píng pong~” Chưa để cô bé nói hết câu, Saki đã bấm chuông cửa.

Một lát sau có một người phụ nữ trẻ bước ra. Nhìn thấy ba người lạ trước cửa, cô có hơi bất ngờ.

“Oa, không ngờ chị nhà trông trẻ đẹp thế này” Saki như thay một khuôn mặt khác, nở một nụ cười niềm nở hân hoan.

“Chị là vợ của anh Hirofumi đúng không ạ.” Cô tiến tới nắm tay rồi cúi chào.

Bất ngờ được người lạ khen, cô vợ có hơi ngại, nhưng khi nghe tới cái tên này, nét mặt cô bỗng trở nên căng thẳng.

“C-cảm ơn...Đú- Đúng rồi, có chuyện gì thế? Chị biết c-chồng tôi?”

Vẫn giữ nụ cười trên mặt, Saki giới thiệu:

“Chào chị, tôi tên Tanaka Sachi, là đồng nghiệp của anh nhà. Sáng nay công ty mới ký được hợp đồng lớn nên tổ chức tiệc ăn mừng. Anh ấy do là trưởng phòng, sau buổi liên hoan phải ở lại họp nên nhờ chúng tôi mang một phần bánh cho chị, ngoài ra còn nhắn hôm nay sẽ về muộn chút. Hai cô gái kia là thực tập sinh do tiện đường về nên đi cùng tôi luôn.”

Sau khi nghe lời giải thích của Saki, nét mặt cô ta đã giãn ra đôi chút, rồi cười đáp lại:

“R-ra là vậy, đã làm phiền chị rồi.”

Cô ta đón lấy bánh từ hai người rồi định tiễn khách luôn, nhận thấy thế Saki bèn nói tiếp:

“Đi đường xa hơi khát nước quá, không biết có thể phiền chị cho tôi một ly trà được không.”

Người phụ nữ hơi do dự, nhưn nghĩ thấy dù gì người ta cũng mất công mang tới tận nhà cho mình, tiễn đi luôn cũng không lịch sự cho lắm nên đành mời cả ba vào nhà uống nước.

Sau một hồi chuyện trò, mọi người khá hợp cả nên mải nói chuyện quên cả thời gian, cô vợ đã cởi mở hơn nhiều, còn có vẻ rất quý Haruka. Khi nghe thấy tiếng trống đòi cơm từ dạ dày của cô bé, người vợ vội chạy đi lấy chút đồ ăn nhẹ.

Nhân cơ hội này Saki đảo một vòng quanh phòng khách, trong nhà tuy hơi bụi bặm nhưng đồ đạc được sắp xếp rất ngăn nắp, ở trên tường treo các tấm ảnh chụp hai người đang đi du lịch. Saki tiến lại nhìn kĩ hơn, đa phần các bức ảnh đều hơi cũ, ở giữa một vài tấm còn có vài vệt ố nhưng khung ảnh này lại trông rất mới, thậm chí mặt sau vẫn còn mác giá chưa bóc.

“Đúng là thay đổi nhiều thật” Cô thầm cảm thán, vẻ mặt lại trở về lạnh lùng.

“Đúng thật nè! Cô ấy trông khác hẳn bây giờ luôn.” Haruka đứng bên bình luận.

“Không phải ảnh chụp mà là cái này.” Saki chỉ vào vết ố, tiện tay vỗ đầu Haruka.

“Khu vực này quanh năm khô ráo, ảnh được đặt trong nhà không bị nắng rọi vào lại còn kẹp trong khung thì sẽ không thể bị ố chỉ sau vài năm được. Theo ta đoán thì trước đây khung ảnh này đã từng bị làm vỡ và bỏ mặc đó trong một thời gian rồi, đến gần đây thì mới được cho vào cái khung này và treo ở đây.” Cô tiếp tục nói:

“Cũng không ngoại lệ khả năng trước đây nó bị treo ở chỗ nhiều nắng rồi đến khi phát hiện bị ố thì mới chuyển ra đây, nhưng nhìn đám bụi phủ khắp nhà kia thì có vẻ chủ nhà không phải kiểu sẽ bận tâm đến chúng cho lắm.”

Cả ba đang xem những bức ảnh còn lại thì cô vợ mang một đĩa thạch rau câu và vài miếng bánh ngọt quà tặng ban nãy trở vào nên ba người vội quay lại bàn tiếp tục cuộc nói chuyện.

Bổng tiếng chuông cửa vang lên từ bên ngoài.

“Mình ơi anh về rồi!”

Saki đảo mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, mới có hơn 11 giờ, sao hắn đã trở về rồi? Cô vợ thấy chồng thì nhanh chóng chạy ra, ân cần lau mồ hôi cho anh.

“Chiều nay anh có cuộc họp mà để quên mất tài liệu ở nhà nên tranh thủ nghỉ trưa chạy về lấy...” Đang nói dở câu thì anh ta thấy ba người lạ mặt ngồi trong phòng khách, ban đầu hơi sững người, nhưng khi nhìn thấy trà bánh trên bàn, thoạt nghĩ là người quen của vợ nên tiến tới đưa tay ra và tự giới thiệu:

“Xin chào, tôi là Takeshi, hẳn mọi người là bạn của Yuko?”

Cô vợ ngơ ngác, bèn hỏi:

“Hả, không phải đây là đồng nghiệp ở công ty anh sao?”

Saki không có chút dao động nào, nhưng Juvia và Haruka đã phát hiện ra điều sơ hở: Bàn tay người này có điều lạ, khác với người trên ảnh. Hai cô bé vội rút vũ khí ra.

Người vợ nhìn thấy thế bèn hoảng sợ hét lên. Người chồng cũng vô thức lùi lại phía sau.

“Bán ký sinh song trùng, hiện ngươi có lựa chọn ngoan ngoãn được áp giải về hoặc là bị tiêu diệt ngay lúc này.” Saki lạnh lùng công bố, ánh mắt sắc lạnh, vẻ niềm nở giả tạo đều biến mất.

Dựa vào những thông tin thu thập được trước đó, tổ chức theo dõi đã chắc chắn đến 99,99% Takeshi hiện tại là bán ký sinh, nhưng do chưa có bằng chứng xác thực để loại bỏ 0,01% rằng một ngày bỗng dưng anh ta cải tà quy chính, từ một tên vũ phu rượu chè bỗng chốc quyết tâm thay đổi thành một ông chồng yêu thương vợ con. Trong mọi bức ảnh từ ảnh chụp du lịch, chụp kỷ niệm đến ảnh nhóm tại công ty Takeshi đều đeo đồng hồ đắt tiền ở tay trái, hiển nhiên ở cổ tay sẽ có vết da sáng hơn do vùng xung quanh rám nắng, nhưng ở tay Takeshi hiện tại, không những không đeo đồng hồ mà lại còn không hề có vệt rám nắng.

Tên bán ký sinh xoay người tháo chạy, nhưng ngay lập tức bị Haruka nã một phát đạn lazer vào chân trái. Xương chân hắn nát vụn, máu thịt tung toé, cả người ngồi thụp xuống đất. Thêm một phát đạn nữa vào cánh tay, hắn gần như không có sức chống trả, hoặc không muốn để người vợ thấy bộ dạng quái vật của mình. Ngay khi nòng súng máy của Haruka chuẩn bị khai hoả một lần nữa, một bóng người vội lao tới ôm chầm lấy tên bán ký sinh người máu thịt be bét trước mắt.

“Đừng bắn!!” Saki vội tiến tới hất tay Haruka ra, tia đạn vụt lên tạo thành một lỗ ở trần nhà.

Cả ba người sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Người vợ đang ôm chầm tên song trùng khóc nức nở, tài liệu công ty rơi vãi, vấy đầy máu trước cửa nhà cũng mặc kệ.

“Làm ơn…hức…xin các người đừng giết anh ấy…tôi xin các người…hức hức…” Cô vợ vừa khóc vừa cầu xin đầy tuyệt vọng.

“M-mình ơi…” Giọng nói biến dị của tên bán ký sinh vang lên, đôi tay be bét máu thịt của hắn đang run rẩy, không biết đáp lại cái ôm nay như thế nào.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

7 giờ 25 phút tối, Juvia và Haruka không được nghỉ ngơi một chút nào, sau khi cắt tim bán ký sinh, họ phải tới thẳng sở cảnh sát lấy lời thẩm vấn. Cả ba người theo dõi hỗ trợ viên cảnh sát thẩm vấn trong phòng.

Hoá ra trước kia, người chồng thật luôn cãi vã, bạo hành cô vợ vì hai người mãi chẳng có lấy một mụng con. Tuy vấn đề là ở anh ta, nhưng lòng tự tôn của một người đàn ông bị chà đạp khiến những phẫn uất giáng thẳng lên người cô vợ Yuko. Sau khi công tác, anh ta quay lại, không những trở nên tốt tính, không đánh đập Yuko, lại còn hoà nhã với người xung quanh. Tình cảm vợ chồng cũng được hàn gắn, Takeshi chủ động thân mật với vợ mình. Yuko biết người chồng trước mắt không phải chồng cô, nhưng cô lại siêu lòng trước tình cảm sâu đậm mà mình hằng ao ước trong hôn nhân. Trong phòng thẩm vấn, Yuko khóc nức nở, hết lòng van xin cho tên bán ký sinh.

“Làm ơn… Xin mọi người hãy thả anh ấy ra…hức hức…” Cô ôm mặt, đầu tóc rũ rượi, họng nghẹn lại vẫn van nài.

“Chúng tôi có trách nhiệm bắt giữ bất kỳ sinh vật ký sinh nào, thưa cô, không có ngoại lệ.” Viên cảnh sát chỉ lạnh lùng đáp lại.

“Xin các anh… Tôi…Tôi đã có thai… Tôi đang mang trong mình dòng máu của anh ấy… Làm ơn hãy để anh ấy sống.” Cả căn phòng sững sờ trước lời nói của Yuko.

“Cô có thai từ khi nào?” Saki tiến lên trước, trực tiếp hỏi.

“Có lẽ là khoảng ba tuần… Tôi đã có triệu chứng trong thời gian này…” Yuko đáp lại không chút do dự, cô lau nước mắt, dù có chút sợ hãi.

“Vậy nên”-

“Cô không có thai đâu.” Saki ngay lập tức ngắt lời Yuko.

“K-không thể nào! Chị dựa vào đâu?!” Yuko đứng bật dậy, nắm lấy vai của Saki chất vấn.

“Bán ký sinh không thể sinh sản, cô không biết sao?” Saki lạnh lùng nói.

Yuko sững sờ, không tin vào tai mình, cô ngồi thụp xuống ghế đầy thất thần.

“Triệu chứng mang thai của cô, có lẽ chỉ là sự thay đổi của hóoc-môn trong chu kỳ kinh nguyệt thôi, hay còn gọi là mang thai giả. Dù cô có mang thai, đó chỉ có thể là đứa con của người chồng thật của cô. Xác của anh ta đã được tìm thấy trong một khu cống ngầm ở gần nơi công tác rồi.” Một loạt thông tin tiết lộ từ miệng Saki như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người vợ đáng thương.

“Còn người chồng yêu thương cô, cô có biết là ai không?” Yuko ngước đôi mắt tuyệt vọng lên, đang đợi câu trả lời.

“Ozawa Shun, đồng nghiệp cũ của cô. Ngày 15 tháng 3 anh ta đã mua máu ký sinh từ chợ đen với mục đích nguỵ trang chồng của cô. Tôi đã điều tra một chút, năm hai người còn làm việc chung, cô đã từ chối anh ta để cưới người chồng hiện tại. Thật không ngờ đúng không?” Lời nói lạnh lùng như một cú đả kích lớn với Yuko, cô gục xuống bàn đầy đau khổ.

Saki và hai cô bé rời đi, trong phòng vẫn còn vọng ra tiếng khóc đau thương.

“Hai đứa thấy nhiệm vụ thế nào.” Saki bước đi trước, chỉ lặng lẽ hỏi.

“Em… Không biết nữa.” Juvia cảm thấy nặng trĩu trong lòng.

“Nếu như…thực sự người chồng kia thay đổi…vậy…” Haruka nắm chặt vạt áo của mình, trong đầu cô bé đang có một loạt suy nghĩ rối ren.

“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.” Saki quay người lại, đối mặt với hai cô bé.

“Chỉ cần nhờ, đã là ký sinh trùng, bán phần hay toàn phần, dù là bất kỳ ai, không được phép nhân từ.”

-CÒN TIẾP-

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận