Bầu Trời Hai Mặt
Dokutah W.S Art: AI; Design: Dokutah W.S
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01: Đối Đầu

Chương 12 - L: Nghi binh tiến công – Phần 1

0 Bình luận - Độ dài: 2,053 từ - Cập nhật:

Mùa thu đã qua đi, khi những cơn gió ngày đông đang tiếp tục ập đến. Tuy vậy, những cơn mưa trái mùa vẫn liên tục kéo dài, tạo nên những ngày trời âm u, mây xám giăng kín, liệu đây có phải là báo hiệu một cơn dông sắp sửa ập đến.

Trong căn lều chỉ huy của Organization, sau những thất bại trong kế hoạch phân tán lực lượng Nation tại vành đai hai, Lunamaria ngày càng áp lực hơn trong việc thiết kế một kế hoạch hoàn hảo, đối với cô, dù chỉ thất bại trong một bước nhỏ của kế hoạch, nó rất có thể sẽ là nguyên do dãn đến sụp đổ hoàn toàn chiến lược. Lunamaria lặng lẽ quan sát bản đồ mô phỏng nơi màn hình rộng trên bàn, đã hai ngày kể từ cuộc họp luận tội, cô hiểu rằng chỉ có một cuộc tổng tiến công thành công, mới có thể giúp cô qua được những ngày giông bão sắp đến. Cô nghiêng đầu, ánh mắt rực lên tia sáng mưu lược, đôi môi khẽ nhếch như đang nắm trong tay bí mật của chính cục diện. Hơi thở cô chậm rãi, đều đặn, gợi lên một sự điềm tĩnh khó nắm bắt.

Javis, cùng cốc socola nóng hổi, như hơi ấm giữa cái lạnh của mùa đông, bước đến cạnh cô, trước khi ôn tồn đặt cốc nước xuống bàn.

“Nghỉ một lát đi, Luna. Cô đang quá sức đấy!”’

“Cảm ơn anh!” Lunamaria với lấy cốc socola ấm áp trên bàn, nhẹ nhàng nhâm nhi từng chút.

Sự dịu dàng của Javis khiến Lunamaria cảm thấy thoải mái, ít nhất là trước những áp lực mà tổng bộ đã giao xuống cho cô. Đối với cô, nhiệm vụ lần này chính là cơ hội cuối cùng của cô. Dù bao năm chinh chiến xa trường, cô vẫn hiểu rằng, có đem về bao nhiêu thắng lợi, hay có ghi danh vào sử sách, thì chỉ với một sai lầm nhỏ, cả sự nghiệp của cô có thể tiêu tan. Cô tiếp tục lên chiến lược, đôi tay mảnh khảnh của cô lướt nhẹ trên màn hình, lựa chọn những khu vực phù hợp, đồng thời xây dựng một kế hoạch tổng tiến công hoàn chỉnh.

“Một trận tấn công quy mô lớn, phô trương hết thảy quân đoàn, pháo kích, trang bị chiến lược, và chi viện hậu cần. Tất cả nhằm vào ngay trung tâm của vành đai hai.” Javis lướt qua bản đồ chiến lược, đồng thời chú ý vào hướng tiến quân của cô.

“Chúng ta sẽ buộc Nation tin rằng ta định đánh thẳng vào tim chúng, ép chúng phải gom quân, vũ khí, và tất cả những tinh hoa phòng thủ về đây.” Lunamaria chỉ vào bản đồ rồi giải thích, đồng thời hớp một ngụm socola để làm ấm cơ thể.

“Nhưng nó không phải chiến dịch chính?” Javis nêu lên suy nghĩ của bản thân.

“Đúng vậy!”

Javis đứng hơi chếch về bên trái cô, tay khoanh, đôi mắt đăm chiêu. Giọng anh khàn khàn nhưng chân thành

“Luna, cô thật sự nghĩ hắn sẽ dễ dàng mắc lừa như vậy à? Ném ra một ‘chiến dịch chính’ hoành tráng thế, không sợ chúng nghi ngờ?”

“Cô biết rõ, bọn chúng từng nhiều lần đập tan các mưu đồ tinh vi hơn.” Javis lắc đầu, pha chút hoài nghi.

Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười mang theo một nét tĩnh lặng khó đoán, khiến người đối diện không khỏi cảm thấy cô đang che giấu điều gì. Giọng cô đều đều nhưng ẩn chứa sự tự tin khi giải thích với anh rằng vấn đề không nằm ở việc kẻ địch có nghi ngờ hay không, mà ở chỗ họ không thể không phản ứng trước tình hình hiện tại. Cô phân tích rằng khi một lực lượng đồ sộ, trang bị hạng nặng, ầm ầm kéo đến, sẽ không ai dám phớt lờ mối đe dọa rõ ràng như thế. Dù cho Stratos có cẩn trọng và mưu lược đến đâu, hắn vẫn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc buộc phải điều quân đến trung tâm để đối phó. Nếu hắn chọn cách án binh bất động, đó chẳng khác nào tự phơi sườn cho đối thủ đâm thẳng vào khi thời cơ đến. Trong lúc nói, cô đưa tay gõ nhịp nhẹ lên bản đồ trải rộng trước mặt, từng động tác như đang nhấn mạnh những điểm mấu chốt trong kế hoạch của cô. Ánh mắt cô lướt qua các vị trí trọng yếu, như thể mỗi cái chạm của ngón tay đều đang khắc sâu chiến lược của mình vào cục diện. Sự điềm tĩnh và thấu suốt trong từng lời nói khiến không gian như lắng lại, mỗi từ ngữ đều chứa đựng sức nặng của một người chỉ huy thực thụ.

Anh dựa lưng vào ghế, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên gương mặt, pha lẫn giữa vẻ mỉa mai và nét hứng thú khó che giấu. Giọng nói của anh mang âm sắc châm biếm nhưng không giấu được sự tò mò khi anh nhận xét rằng bản thân khá thích ý tưởng này. Theo anh, những gì Lunamaria đang sắp đặt chẳng khác nào một bữa đại tiệc sắp được bày ra, nhưng các món chính chỉ toàn là chiêu đãi ảo, như những thứ đóng vai trò đánh lạc hướng kẻ địch. Tuy nhiên, ánh mắt Javis trở nên sắc bén, dường như đã nhìn thấu điều gì đó. Anh tiếp tục, giọng kéo dài với vẻ đùa cợt nhưng ẩn chứa sự nghiêm túc, rằng anh biết chắc đây không phải tất cả những gì Lunamaria đang hướng đến.

“Món chính thật sự trong bữa tiệc này là gì. Chính cái thứ cô đã hứa sẽ tung ra vào khoảnh khắc kẻ địch sập bẫy. Điều mà, cho đến giờ, cô vẫn giữ kín như một lá bài chiến lược cuối cùng.” Javis hỏi cô, chất giọng vừa thách thức vừa đầy chờ đợi.

“Leon và Quân đoàn 12 sẽ lo việc đó!” Lời nói của Lunamaria bâng quâng, như đang thách thức Javis hiểu được ngầm ý của cô.

“Tôi và anh, chúng ta sẽ là thực đơn chính cho bữa tiệc này, Javis”  Vơi tay, Lunamaria nắm lấy cổ áo Javis, rồi kéo anh sát lại gần cô, đồng thời thì thầm vào tai anh.

“Anh đã đặt cược uy tín của bản thân, thì tôi sẽ không khiến anh thất vọng!”

Nói rồi, cô đẩy anh về lại lưng ghế. Một cảm giác hứng khởi hiện rõ trên khuôn mặt anh, đôi má anh đỏ dần, không rõ vì khí hậu mùa đông, hay vì sự bạo dạn của cô nàng chỉ huy Quân đoàn 4. Có lẽ đây là lần đầu tiên, anh cảm thấy có gì đó mới mẻ đang cháy trong tim mình, một ngọn lửa ấm áp, như những tia sáng đầu tiên của mùa xuân sau một đêm đông giá lạnh. Anh nhận ra, cô nàng trước mặt anh, không dễ đoán và non chẹt như anh nghĩ.

“Vậy nếu… chúng phản ứng nhanh hơn ta tưởng, và tiến hành phòng thủ ở cánh. Tôi nghĩ cô cũng đã tính đến điều này” Javis hơi lắp bắp, anh vẫn chưa hoàn hồn lại sau lần nãy.

“Đó là lý do chúng ta dồn toàn lực vào trung tâm vành đai.” Một nụ cười hé nhẹ trên môi Lunamaria, sau đó là những âm thanh nhẹ như lông hồng.

Cô khẽ liếc sang anh, một nụ cười vẫn hé nhẹ trên môi cô, nhưng trong đó cũng ẩn chứa một nét bình thản đến khó đoán. Giọng cô nhẹ nhàng, như những tiếng róc rác nơi dòng suối nhỏ len lỏi qua những rặng đá, nhưng từng lời đều mang sức nặng của sự toan tính sâu xa. Trong chiến dịch lần này, chiến dịch phụ sẽ được triển khai trong thầm lặng, như một bóng mờ lặng lẽ di chuyển dưới màn đêm. Khi kẻ địch dồn toàn bộ sự chú ý để đối phó với quân chủ lực trung tâm, lực lượng tinh nhuệ sẽ âm thầm vòng qua những điểm phòng thủ yếu hơn, như một cơn gió len lỏi qua các khe hở, để rồi từ hai hướng hội tụ thành một gọng kìm chắc chắn. Cô tiếp tục, đôi ngón tay lướt nhẹ qua bản đồ, như đang vẽ lên từng bước đi của kế hoạch. Khi Nation nhận ra mưu đồ này và vội vàng điều quân từ trung tâm để lấp đầy các cánh phòng thủ, đó chính là khoảnh khắc định mệnh. Cô khẽ ngừng lại, như để nhấn mạnh ý tưởng đang dần hình thành trước anh. Lực lượng chủ lực, từ chỗ chỉ là một dàn nghi binh thoáng qua, sẽ biến thành một cú đấm thực sự, giáng thẳng vào vị trí vừa bị bỏ ngỏ. Từng lời của cô tuy nhẹ, nhưng như những nốt nhạc trầm hùng, dẫn dắt người nghe bước vào bức tranh chiến thuật đầy uyển chuyển và táo bạo, nơi mọi thứ đều được sắp đặt với sự hoàn hảo không chút tì vết.

“Kể cả khi chúng có phản ứng kịp, thì thế trận hoàn toàn nằm trong tay chúng ta. Khi chúng ta có thể chủ động xoay chiều chiến lược, biến giả thành thật, thật thành giả, liên tục đẩy chúng vào thế bị động.” Lunamaria dựa lưng vào ghế, hớp lấy một miếng socola nóng để giữ ấm người.

“Luna, cô như một nghệ sĩ xiếc tung hứng giữa ba bốn quả cầu. Cô lỡ tay, quả cầu rơi, chúng mất trận. Cô thì cứ thế tiếp tục, cho đến khi chúng không còn biết tin vào điều gì.” Tiếng bật cưới bật ra từ Javis, nhưng không cười giễu, mà như một lời khen ngợi.

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bản đồ, ánh mắt sáng rực với ngọn lửa quyết tâm. Giọng nói của cô, nhẹ như tiếng gió, truyền tải một mệnh lệnh đầy sức nặng: việc chuẩn bị đã được yêu cầu bắt đầu. Đội quân khổng lồ của họ được lên kế hoạch sẽ áp sát trung tâm Nation trong vài ngày tới. Trong khi đó, lực lượng tinh nhuệ được chỉ định di chuyển qua những lối mòn trong âm thầm, chờ đợi thời cơ để khép chặt gọng kìm. Nói rồi, cô gửi một đoạn tin nhắn cho Leon, cô tin rằng Leon sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đột kích bất ngờ lần này, một đòn đánh gọn gàng, nhanh và chí mạng. Được dự tính sẽ tung ra khi sai lầm của kẻ địch bị phát hiện. Một mũi kiếm thật sự được giao cho chính Leon để chờ đợi và ra đòn đúng lúc. Bên cạnh đó, cô và Javis sẽ đích thân chuẩn bị, và tạo dựng nên một cỗ máy chiến tranh khổng lồ để khiến Nation không dám lơ là.

Lồng ngực Lunamaria tràn đầy sinh lực, đôi mắt ánh lên sự tự tin không thể lay chuyển. Sợi dây thừng được cô hình dung đã hoàn hảo, chỉ cần đối thủ bị buộc vào. Khi họ vùng vẫy, chính sợi dây sẽ siết chặt lấy họ. Mệnh lệnh bắt đầu hành động đã được ban ra, như dòng lệnh không thể chối từ. Lời nói của cô lan tỏa, khơi nguồn sức mạnh và sự phấn khích trong không gian, kéo tất cả vào sự tập trung cao độ của một cuộc chiến định đoạt.

Trong khung cảnh đêm tĩnh lặng, lời của cô vang lên như mệnh lệnh thiêng liêng. Và rồi, cô bước ra khỏi lều chỉ huy. Bên trên cô lúc này, là ánh trăng tròn trĩnh, như rọi sáng niềm tin vào kế hoạch mà cô và quân đoàn sẽ thể hiện trên sân khấu khốc liệt của chiến tranh. Tuy vậy, cô không hề biết rằng, bên trong, Javis đang âm thầm sao chép lại tất cả tài liệu của cô, liệu anh muốn làm gì, có lẽ là phân tích chính cô chăng.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận