• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Trả thù

Chương 01: Có thứ gì đó

0 Bình luận - Độ dài: 2,378 từ - Cập nhật:

Ai sẽ là người phải hứng chịu cơn giận khủng khiếp của cô?

***

***

***

Chị tôi chết rồi, là tự tử mà chết.

Buổi sáng ngày hôm đó, do mãi không thấy chị ra ngoài ăn sáng như mọi khi nên mẹ đã nhờ tôi đến phòng gọi chị. Tôi tỉnh tỉnh mơ mơ gõ cửa phòng, càm ràm gọi chị mau nhanh lên, nhưng bên trong không có một tiếng động nào đáp lại, thậm chí cả tiếng bước chân cũng không.

Một nỗi bất an kỳ lạ dần lan tỏa trong lồng ngực, tôi lập tức gọi bố mẹ đến. Mẹ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, thế là cả gia đình chúng tôi cùng phát hiện ra sự việc.

Chị tôi nằm trên giường, yên bình và tự nhiên như thể chỉ đang ngủ, nhưng cơ thể chị cứng đơ, trắng bệch và lạnh ngắt. Trên chiếc tủ đặt cạnh giường có một lọ thuốc bị đổ, mấy viên thuốc trắng ởn kia có lẽ là thứ hung khí đã cướp đi sinh mạng chị.

Mẹ tôi không chịu nổi, bà trực tiếp đổ gục xuống bên giường, rấm rứt khóc. Cha tôi thì đứng trân trân ở một góc phòng, đôi môi mấp máy như thể muốn nói điều gì.

Chúng tôi giống như những con rô bốt bị người ta nhấn phải nút dừng, cử động sượng sùng và máy móc. Chúng tôi không biết phải làm gì cả...

Cho đến khi tôi vô tình nhìn vào chỗ phồng lên dưới chiếc váy ngủ trắng tinh của chị.

Dự cảm không lành ập đến, tôi lập tức cầm điện thoại lên, tính gọi cả cảnh sát lẫn bác sĩ tới.

Nhưng khi tôi vừa ngước lên, cha đã đứng ở ngay trước mặt tôi.

Ánh mắt ông nhìn tôi chứa đầy sự lạnh lùng và ghê tởm như thể đang nhìn một người chết. Tôi điếng người, dừng cả bấm nút, trong chớp mắt đã thấy ông cười, giằng lấy chiếc điện thoại từ trong tay tôi.

"Con đang làm gì thế hả?"

Rõ ràng là một câu hỏi vô cùng bình thường, nhưng dường như trong giọng nói của ông lại ẩn dấu một luồng ác ý vô hình. Tôi gian nan trả lời:

"Dạ, thì gọi cấp cứu ạ..."

Tôi im bặt khi lại lần nữa bắt gặp ánh mắt khủng khiếp kia. Mẹ tôi cũng đã đứng dậy, một bàn tay run rẩy đặt lên bả vai tôi, vừa thút thít vừa nói:

"Chị con thân là thiếu nữ mười tám, sao có thể để mấy ông bác sĩ đó tùy tiện chạm vào người được?"

Ta có thể yêu cầu một bác sĩ nữ cơ mà?

Thế nhưng tôi im bặt khi cha quyết định sẽ mời một bà "thầy thuốc" trong địa phương đến xem thử. Tôi nghĩ mình hiểu lý do tại sao, vì ngoài là một "thầy thuốc" ra, bà ta còn là một thầy đồng nức tiếng gần xa. Nghe bảo người tự sát thường mang oán khí rất lớn, có lẽ cha mời bà ta đến trừ tà cũng nên?

Mất thêm khoảng ba mươi phút kể từ lúc cha chạy bộ đến nhà bà thầy thuốc đến lúc ông dẫn bà ta về nhà.

Cha mẹ tôi tuy thấp thỏm đủ điều nhưng lại tiếp đón bà ta một cách vô cùng cung kính.

Bà thầy thuốc trông có vẻ chẳng khác gì một bà già bình thường, trừ việc bà ta ăn mặc vô cùng quái dị: đầu buộc tấm khăn hình vuông, cả người bị che kín bởi một tấm áo choàng đen dài. Vừa bước qua cửa nhà chúng tôi, đôi mắt to quá cỡ của bà ta đã đảo liên tục, tay vân vê mặt dây chuyền hình Phật trên cổ.

"Tà khí vô cùng nặng! Nhà này có người vừa chết oan khuất đúng không?"

Ánh mắt sắc bén của bà ta bắn thẳng vào phòng của chị tôi. Cha mẹ bèn vội vàng dẫn bà ta vào.

Vừa nhìn thấy di thể chị tôi nằm trên giường, sắc mặt bà thầy đã hơi biến đổi. Bà ta lấy trong chiếc túi đem theo ra một lọ nước trong suốt, bôi vài bận lên giữa trán và hai bên thái dương, còn nhất định bắt một nhà ba người chúng tôi ở bên ngoài rồi mới bước vào.

Bà thầy bắt đầu sờ soạng cơ thể chị tôi, vị trí đầu tiên được đụng đến quả nhiên là bụng. Ánh mắt tôi không rời khỏi vị trí đang nhô cao lên ấy, trong lòng đang không ngừng thắc mắc rằng ai đã khiến chị tôi ra nông nỗi này, thì bỗng nhiên "nó" cử động!

Cùng lúc ấy, bà thầy hét lên:

"Thần Phật trên cao ơi, cái thai này vẫn còn dấu hiệu sống!"

"Bà nói cái quái gì vậy!"

Người vừa thốt lên là cha tôi. Ông trông như thể sẽ lập tức chạy vào trong đó mà lắc lấy lắc để bà thầy, bắt bà ta rút cái câu nói vô lý ấy lại. Nhưng cuối cùng ông chỉ run giọng hỏi:

"Ý... ý bà là sao?"

Ánh mắt bà thầy dần tối lại, bàn tay nhăn nheo tiếp tục vân vê chiếc bụng của chị gái tôi:

"Cái thai cũng đã được hơn sáu tháng, cơ bản đã thành hình rồi. Nhưng con gái ông lại tự sát... chỉ sợ oán khí tích tụ, nó đã hóa thành ác quỷ cũng nên!

"Đừng có nói hươu nói vượn!"

Lần này thì cha tôi đã không thể kiềm chế được sự tức giận. Chẳng biết từ lúc nào mà trên tay ông đã cầm sẵn cây chổi lau nhà, ông điên cuồng lao vào phòng mà đập, mà quất.

"Tôi gọi bà đến đây là để trừ tà chứ không phải để bà mượn cớ bòn rút thêm từ gia đình tôi đâu, nghe chưa?"

Trong lúc tôi còn đứng ngớ ra đấy thì mẹ tôi đã lao vào can ngăn cha tôi, bà thầy thuốc chật vật lắm mới tránh được những cú đánh như trời giáng. Bà ta bước nhanh qua trước mặt tôi, vừa đi vừa lẩm bẩm:

"Đúng là tội nghiệt mà. Đến khi con quỷ nó quấy phá cho thì lại sáng mắt ra!"

Tiếng rầm rập của khóa cửa vang lên sau lưng, bà thầy thuốc đã đi khỏi nhà tôi.

Tôi vừa định nói cho cha mẹ điều kỳ lạ khi nãy mình nhìn thấy thì cha đã quát lớn với mẹ:

"Cô còn đứng ở đó làm cái gì? Không mau đi mời một thầy đồng khác đến lo liệu chuyện ma chay, cô muốn con gái cô cứ phơi xác giữa trời thế này à?"

Mẹ tôi nghe vậy liền luống cuống chạy ra khỏi phòng, cha liếc nhìn tôi đứng yên lặng ở một góc, cuối cùng thì bỏ đi.

Ngay vào cái khoảnh khắc mà cha tôi khép cánh cửa phòng lại, rõ ràng tôi lại nhìn thấy thứ gì đó đang cử động dưới lớp váy trắng...

***

Cuộc sống của gia đình tôi chính thức bị đảo lộn kể từ buổi sáng ngày hôm ấy.

Đám tang của chị tôi được diễn ra trong ngày, người đến viếng chủ yếu là hàng xóm xung quanh, bạn bè của chị tôi thì chẳng được mấy người.

Buổi lễ diễn ra vô cùng chóng vánh. Cha tôi đã mời một thầy đồng khác đến trừ tà, cùng với một nhà sư già đọc kinh cầu siêu.

Lặng lẽ, trầm tĩnh... người lớn hết đến rồi lại đi, rồi lại đến, cứ như vậy cho đến lúc chiếc quan tài bằng gỗ chứa chị tôi dần dần bị nhấn chìm xuống đất, biến mất không còn một dấu vết.

Tại sao chị tôi lại tự sát? Và hơn hết, cái thai trong bụng chị là của ai?

Hai câu hỏi ấy luôn luôn ám ảnh trong tâm trí tôi kể từ ngày chị tôi mất.

Chị đã chết một cách bí ẩn như vậy, không một ai buồn điều tra lý do, kể cả cha mẹ tôi.

Cha tôi từ một người đàn ông vốn đã cọc tính, nay lại càng trở nên tàn tệ, mẹ thì mỗi ngày đều rửa mặt bằng nước mắt.

Cùng lúc ấy, những hiện tượng kỳ lạ trong nhà bắt đầu xuất hiện.

Đồ đạc của chị tôi khi còn sống rõ ràng đã được dọn hết vào thùng giấy, nhưng buổi sáng hôm sau tôi vào dọn dẹp thì phát hiện chúng đã tự trở về chỗ cũ.

Tôi sợ hãi nói với cha, nhưng ông gắt lên, bảo do tôi lười biếng dọn dẹp nên viện cớ nói dối ông.

Đêm đó tôi thử dọn dẹp lại lần nữa trước sự chứng kiến của cha mẹ. Sau khi dọn xong, tôi còn khóa cửa lại cho chắc chắn rồi mới dám ngủ, nhưng sáng hôm sau, mọi chuyện lại y như cũ.

Tôi run rẩy vào trong căn phòng khi xưa đã từng là phòng ngủ của chị mình, nhìn từng món đồ vật quen thuộc như cặp sách, tranh vẽ, quần áo của chị vẫn nằm chính xác ở chỗ chúng từng nằm trước kia, không chênh lệch dù đến cả vết bụi mà chợt thấy cảm thương trong lòng.

Có lẽ chị thật sự có điều gì muốn nói với cả nhà nên mới không nỡ đi chăng?

Hay chị muốn trả thù cha mẹ vì đã luôn coi chị như một nỗi ô nhục làm mất mặt họ?

Nhưng trước những lời khuyên ngăn của mẹ, cha tôi lại mời thầy đồng tới trừ tà một lần nữa.

Có lẽ ông thầy kia là đồ lừa đảo, vì sau khi ông ta làm phép cho gia đình tôi, những hiện tượng kỳ lạ không hề biến mất mà còn xảy ra ngày một nhiều hơn.

Tôi phát hiện mình không thể di chuyển đồ vật trong phòng của chị mình nữa. Thậm chí khi đứng trong phòng của chị, tôi luôn có cảm giác như mình bị ai đó nhìn chằm chằm.

Thầy đồng lại đến nhà tôi. Ông ta đưa cho cha tôi một bọc chứa tượng Phật, chuỗi hạt, và nhiều bùa phép đuổi ma quỷ, cười khà khà nói:

"Làm phép thông thường không thành công vì âm khí ở căn nhà này có hơi nhiều một chút. Đêm nay anh hãy treo hết đống bùa phép và để tượng này đến trấn ở bàn thờ con gái anh, đảm bảo nó không thể đế quấy phá được nữa!"

Cha tôi mừng lắm, tôi thấy ông ký giấy tờ chuyển giao một số tiền lớn cho ông thầy, thậm chí còn mua thêm bùa trấn trạch dán ở trước mỗi căn phòng trong nhà.

Đêm ấy, tôi nằm trong phòng mà mắt mở thao láo.

Không biết số bùa và tượng phật ấy có giúp cho chị tôi được yên nghỉ hay không?

Cơn gió đêm gào thét ngoài cửa sổ như một con thú dữ, tôi bỗng nghe tiếng như có thứ gì đó đổ vỡ ở bên ngoài.

Vì dãy hành lang bên ngoài phòng ngủ của chị gái và tôi không bao giờ tắt đèn do tôi rất ghét bóng tối, mà giờ đây tôi có thể nhìn thấy rõ ràng phần ánh sáng leo lét cố gắng lọt vào phòng tôi đã bị thứ gì đó chặn lại.

"Nó" đang đứng ở ngay ngoài kia.

Nằm trong chăn, tôi sợ hãi chắp tay cầu nguyện. Nhưng tôi biết rõ "nó" sẽ không đi dễ dàng như vậy.

"Nó" là linh hồn thù hận của thai nhi trong bụng chị tôi, có lẽ nó đến đây báo thù vì gia đình của tôi đã không thể ngăn cản chị tự tử.

Một tiếng giấy rách vang lên rõ rệt như xé tan khoảng không gian tĩnh lặng.

"Nó" đã phá được bùa dán trước cửa rồi sao?

Cánh cửa phòng ngủ bật mở, dù không có một tiếng bước chân nào nhưng tôi vẫn biết được rằng "nó" đã ở ngay trước giường, và đang nhìn chằm chằm tôi.

Cơn gió ngoài cửa sổ vẫn gào rú đến đáng sợ, tôi cố giả vờ ngủ, mặc cho cảm giác gai người chạy dọc sống lưng. "Nó" đã trèo lên từ cuối giường, những chuyển động của nó tuy nhỏ nhưng lạnh lẽo vô cùng...

"Á!!"

Giọng hét của mẹ tôi vang lên, kèm với tiếng rơi vỡ của đồ vật. Cuối giường tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng, tôi vội vàng bật dậy, trán đổ đầy mồ hôi.

Biến mất rồi.

Tôi vội vàng chạy đến phòng của bố mẹ xem chuyện gì đã xảy ra.

Mẹ tôi cúi đầu ôm chặt vết thương đẫm máu trên chân, còn cha tôi ở bên cạnh luống cuống không biết phải làm thế nào.

Trên sàn nhà bằng gỗ rải đầy đinh nhọn.

Lá bùa dán trên cửa phòng cha mẹ cũng giống như lá ở cửa phòng tôi, bị xé nát nằm rải rác trên mặt đất.

Còn tượng Phật ở bàn thờ chị tôi...

Tôi vội chạy đến đó, để rồi chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong cuộc đời mình từ trước đến nay.

Tượng Phật A Di Đà và Quan Thế Âm Bồ Tát vẫn còn đó, nhưng phần đầu của họ đã biến mất, không, nói đúng hơn là đã bị đánh nát. Mảnh vụn gỗ rơi đầy trên đất, hòa vào với những mảnh giấy bùa đỏ vàng, tạo thành một khung cảnh vô cùng quỷ dị.

Ngoài ô cửa sổ, cành cây gõ nhẹ từng nhịp như thể bàn tay của quỷ dữ đang chực chờ thò vào, nắm chặt lấy cuống họng tôi. Dưới ánh đèn đỏ, cái màu phản chiếu với ánh nâu của những bức tượng không đầu khiến tôi bất giác lùi lại.

Chắc chắn là có thứ gì đó.

Thứ gì đó không phải người chị hiền lành của tôi, và nó mang đầy hận thù, nó muốn giết hết tất cả chúng tôi...

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận