LEVEL 1

Game 00: THE REALITY GAMER

Game 00: THE REALITY GAMER

Con người, khởi nguồn của tư duy, là giống loài đứng đầu chuỗi thức ăn. Vượt lên thế giới loài vật, là sinh vật sở hữu trí tuệ bậc nhất. Tuy nhiên cũng chính trí tuệ bậc nhất đó đã sinh ra lòng tham, dục vọng của con người, biến con người thành sinh vật ngu ngốc nhất sẵn sàng tàn sát chính đồng loại của mình. Sau hàng trăm năm chiến tranh cho đến ngày nay, con người vẫn thế. Đâu đó trong xã hội yên bình này, con người vẫn đang không ngừng đấu đá lẫn nhau vì dục vọng, và chính dục vọng đó lại lần nữa dẫn đường con người đến với một thứ gọi là... ác quỷ.

 

◇◇◇

 

Thủ đô Phở.

Thành phố với diện tích lớn nhất nước và cũng là thành phố đầu tàu của Việt Nam, nơi giao thoa giữa hàng triệu người con trên khắp mọi miền.

Nơi đây nổi tiếng với con phố mang tên Sầu Riêng, được người ta gán cho cái biệt danh con phố không bao giờ ngủ. Từ sáng sớm cho đến khi hoàng hôn buông xuống, khi những tia nắng vàng nhạt dần và để lại một sắc đỏ phủ lên rừng nhà cao tầng hiện đại, dòng người từ khắp nơi lại bắt đầu đổ về mỗi lúc một đông. 

Và đó cũng chính là lúc, những con dơi ẩn mình trong bóng tối xã hội thức giấc.

Trên con phố tấp nập, dòng người trộn lẫn vào nhau. Những bước chân vội vã nện liên hồi lên vỉa hè lát gạch đen xám, kéo theo thứ âm thanh hối hả đặc trưng của màn đêm.

Rẽ vào một con hẻm hẹp, nơi một nhóm ba người đang lần lượt bước xuống một cầu thang chìm trong ánh đèn nhấp nháy. Mới đi được vài bậc, tiếng nhạc từ bên dưới đã vọng lên, dội vào vách tường ẩm tối, mỗi lúc một dồn dập và nặng nề. 

Dừng chân trước cánh cửa đôi màu trắng, nơi có hai người đàn ông to cao mặc vest cùng màu đang đứng trang nghiêm hai bên. Chỉ thấy gã đàn ông áo đen dẫn đầu nhóm ngoắt đầu một cái, ba cặp mắt chạm nhau, không cần lên tiếng, chúng hiểu.

Hai người đàn ông mỗi người một bên bắt đầu  đẩy cánh cửa nặng nề, tạo một lối vào rồi cúi khom người chín mươi độ, tay đặt trước ngực đồng thanh:

"Chào mừng quý khách đến với quán bar Thiên Đường!"

 

Theo sau gã đàn ông là hai cô cậu thanh niên trong bộ trang phục hoodie giản dị đến mức quê mùa. Hai cặp mắt đồng thời mở to, miệng há hốc như thể bị một bàn tay vô hình kéo giãn ngay khi bước qua cánh cổng. 

Lần đầu tiên đặt chân vào quán bar, hai cô cậu không khỏi bị choáng ngợp bởi không gian rộng lớn đầy xa hoa cùng tiếng nhạc sôi động đập mạnh từng nhịp, dội thẳng vào lồng ngực. Trong đây là một không gian tối, được tô sáng bởi những ánh đèn màu không ngừng nhấp nháy, lung linh và hỗn loạn. 

Dòng người đông nghịt chen chúc nhau, nhảy nhót và lắc lư theo giai điệu điên cuồng phát ra từ bục DJ rực sáng, nơi gần như tách biệt khỏi bóng tối xung quanh. Những nữ vũ công với trang phục táo báo bên cạnh đó cũng đang không ngừng thể hiện kỹ năng uốn lượn điêu luyện của mình bên những chiếc cột kim loại, được dựng sẵn từ sàn lên trần nhà.

Vì tiếng nhạc lấn át, gã áo đen cũng kiệm lời. Hắn tiến đến bên cậu thanh niên hoodie xám, vỗ bàn tay lên bả vai gầy. Cái vỗ ấy đủ để kéo sự chú ý của đôi mắt đang ngơ ngác nhìn quanh. Hắn chỉ tay về phía trước, ra hiệu đi theo.

Sau đó ba người nhập vào dòng chuyển động không dứt, từng bước chân theo nhau không rời. Trong không gian náo nhiệt hoà quyện hàng trăm hơi thở, cuối cùng cũng lên được bên trên tầng hai quán bar. 

Trong một góc tối chỉ được soi bằng vài tia đèn lập lòe, là một chiếc sofa da trắng sang trọng đang oằn xuống dưới sức nặng của ba cơ thể. Ở giữa có thể thấy bóng dáng một gã đàn ông trung niên đầu trọc, ngồi ngả người với vẻ thảnh thơi đến lười nhác.

Hắn khoác trên mình độc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc đủ màu đã bung hết ba nút, cố tình để lộ thân hình tràn đầy mỡ và lông lá. Song, một cái thân hình phì nhiêu sẽ chẳng có gì là điểm nhấn cho tới khi ánh mắt rơi vào hai cánh tay đang đeo đủ loại trang sức vàng bạc của hắn.

Hai bên cánh tay nặng nề của hắn là hai người phụ nữ đầy đặn với bộ váy hở hang, ngồi sát bên cạnh ra sức lấy lòng hắn bằng những cử chỉ nhẹ nhàng. 

Hắn ta, một kẻ mà trong thế giới động vật, được gọi là con đầu đàn. Còn ở đây, người ta gọi hắn bằng một cái tên duy nhất: lão đại.

Giữa làn sóng thấu tận lồng ngực của tiếng nhạc sàn sôi động, gã áo đen ghé tai  lão đại, hạ giọng:

 

“Hàng tới rồi!"

 

Lão không đáp. Chỉ khẽ vẫy tay.

Thế là đủ.

Gã áo đen lùi lại, liếc mắt ra hiệu. Hai bóng người phía sau lập tức bước lên.

Vừa thấy cặp trai gái, mí mắt ti hí của lão đại khẽ động. Hai người phụ nữ bên cạnh còn chưa kịp hiểu chuyện gì, lão đã rút tay về, đặt lên đầu gối, thở ra một hơi nặng nề, rồi thẳng lưng, nghiêng người về phía chiếc bàn kính bày đầy rượu trước mặt.

Thanh niên hoodie xám khom lưng, đứng khép nép, giọng run rẩy:

 

“T-T-Tôi nghe nói c-có công việc có thể nhanh chóng kiếm nhiều tiền!”

 

Lão đại không vội đáp. Hắn thong thả với tay lấy bao thuốc ở góc bàn, gõ nhẹ đáy bao xuống mặt kính vài cái, rồi mở nắp, rút ra một điếu kẹp vào miệng, ngậm chặt bằng hàm răng ố vàng.

Hắn bật lửa. Một tay che gió, một tay miết con lăn. Đầu thuốc đỏ lên.

Lão hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhả ra một làn khói trắng. Đến lúc đó, khóe miệng mới nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.

 

“Không sai.”

 

Hắn lại rít thêm một hơi nữa, rồi mới nói tiếp:

 

"Bước chân vào xã hội này, điều đầu tiên là phải can đảm. Mà đã đến đây thì chính là những con người can đảm. Tốt lắm, tao rất thích!"

 

Một lời khen nghe có vẻ hời hợt đấy, nhưng lại khiến người nghe dấy lên loại cảm giác hoan hỉ, nhẹ nhõm lạ thường. Trước biểu cảm gượng gạo của hai cô cậu thanh niên, lão đại đưa tay ra hiệu cho đám đàn em:

 

“Chuẩn bị xe đi!”

 

Lão đại nhấc cằm ra lệnh cho đám đàn em, rồi liếc nhìn hai cô cậu trước mặt đang ra sức đan chặt hai bàn tay vào nhau, gồng cứng người để kìm nén nỗi sợ. Hắn nói:

“Đến lúc đi kiếm tiền rồi.”

“N-Ngay bây giờ… luôn sao?”

Cậu thanh niên hoodie xám ngạc nhiên hỏi. Đáp lại, lão đại dập điếu thuốc vào gạt tàn, rồi chống tay đứng dậy, bắt đầu bước đi:

“Đúng vậy. Không lẽ… không muốn sao?”

“Muốn, đương nhiên là muốn ạ!”

“Vậy thì đi thôi.”

Một nụ cười hớn hở hiện lên trên môi cậu thanh niên. Cậu vội nắm lấy tay cô gái, kéo theo sau lão đại, mặc cho nỗi sợ vẫn còn in rõ trên gương mặt cô. Họ từng bước rời khỏi quán bar náo nhiệt, rời khỏi khung cảnh hỗn loạn. 

Xuống trước sảnh chính quán bar, xa xa một bóng đen đang ẩn mình trong đêm lặng lẽ quan sát lão đại và hai cô cậu trai gái lên một chiếc xe hơi sang trọng, rời đi cùng đám đàn em. Cho đến đi khi đoàn xe khuất tầm mắt, bóng đen cũng ngay lập tức biến mất. 

Băng qua dòng xe cộ tấp nập, bầu trời lúc này đã hoàn toàn chìm vào đêm. Khu phố sầm uất rực sáng dưới ánh vàng của những cột đèn đường cao vút, xen lẫn những bảng hiệu neon nhấp nháy trải dọc hai bên, khiến khung cảnh lung linh như một dải đom đóm giữa thành phố. Trên vỉa hè, dòng người ra vào không dứt, kẻ theo hội theo bạn, người có đôi có cặp, kẻ chỉ thong thả tản bộ, tất cả hòa vào nhau trong những tiếng cười nói rôm rả, sưởi ấm cái lạnh đang dần tràn về.

 

Cho đến khi men theo chiếc xe của tên lão đại Len lỏi khỏi khu phố nhộn nhịp, rẽ vào một cung đường vắng vẻ, nơi không còn hơi ấm làn người nào ngoài hơi lạnh của làn gió trong trời đêm. 

Thời điểm đến gần một nhà kho bỏ hoang không xa, chiếc xe dừng động cơ, tắt máy, và rồi cánh cửa mở ra. 

Lão đại bước xuống trước, điếu thuốc vẫn kẹp giữa hai ngón tay. Hắn đứng đó một lúc, hít một hơi chậm rãi, rồi ngẩng đầu nhìn nhà kho bỏ hoang trước mặt, như thể đang ngắm một khung cảnh quen thuộc. Ánh lửa đỏ ở đầu thuốc lập lòe trong bóng tối.

Hắn thở khói ra, khẽ phất tay.

Cửa những chiếc xe phía sau lần lượt mở ra.

Hai gã đàn em lôi cặp trai gái xuống. Không còn là “dẫn” nữa. Cả hai đã bị trói chặt tay ra sau lưng, miệng dán kín bằng băng keo. Cô gái vùng vẫy, phát ra những âm thanh nghẹn lại trong cổ họng. Cậu con trai loạng choạng, suýt ngã, bị một cú đẩy thô bạo làm khuỵu gối xuống nền đất lạnh.

Lão đại không nhìn họ ngay. Hắn chỉ đứng đó, rít thêm một hơi thuốc, rồi mới chậm rãi quay đầu lại.

Ánh mắt ti hí lướt qua hai thân người đang quằn quại trên đất, bình thản như đang kiểm tra hàng hóa vừa được bốc xuống.

Một gã đàn em đá nhẹ vào vai cậu con trai, quát khẽ:

“Quỳ cho đàng hoàng.”

Cậu ta cố ngẩng đầu lên, nhưng chỉ đổi lại một cú ấn mạnh từ phía sau. Trán đập xuống nền xi măng, phát ra một tiếng khô khốc. Cô gái bên cạnh run rẩy, nước mắt trào ra, nhưng tiếng khóc bị bóp nghẹt sau lớp băng keo.

Lão đại bước tới. Mỗi bước chân đều chậm và chắc, như thể không có gì trên đời này cần vội.

Hắn cúi xuống một chút, nhìn hai người ở tầm mắt ngang bằng, rồi nhếch môi cười.

“Chào mừng,” hắn nói, giọng nhẹ tênh. “Tới nơi làm việc.”

. … .. 

… 

Đã bao lâu trôi qua, không ai biết. Chỉ biết trước cửa kho, những chiếc xe đều đã biến mất từ lúc nào. Trong khoảng không trống trải ấy, chỉ còn lại vài gã đàn em tụ tập gần đống thùng gỗ, vừa hút thuốc vừa nói chuyện với nhau bằng giọng thấp và cười khẽ.

“Đúng là sướng thật,” một gã lẩm bẩm, nhả khói ra. “Làm tới mức đó rồi, chỉ cần ra lệnh là xong.”

“Ừ,” gã khác tiếp lời. “Giá mà tao được như lão.”

“Mày mơ đi,” một gã cười khẩy. 

Chúng cười nhỏ với nhau, những tiếng cười khô và rỗng, rồi lại tiếp tục hút thuốc, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khoảng tối trong kho.

Không ai để ý rằng, ở rìa ánh đèn, một cái bóng vừa khẽ dịch chuyển.

Nó không đứng yên.

Nó lướt qua sau những cột bê tông, tan vào bóng tối này, rồi hiện ra ở bóng tối khác, nhẹ và không tiếng động.

Đôi mắt trong bóng đêm lặng lẽ quan sát.

Từng câu nói.

Từng cử động.

Rồi, khi một cơn gió lạnh lùa qua làm ngọn đèn trên trần khẽ rung, một giọng nói thấp và lạnh bỗng vang lên từ trong bóng tối, lọt thẳng vào tai từng kẻ đang tán gẫu:

“Mày có đủ dục vọng không”

Câu hỏi vừa dứt, mấy gã đàn em lập tức giật mình. Những điếu thuốc rơi xuống đất, bị giẫm nát trong lúc bọn chúng vội vã quay phắt nhìn quanh.

“Ai đó?!”

Một gã quát lớn, lưng tựa vào thùng gỗ, tay thọc vào trong áo khoác. Những gã khác cũng lập tức tản ra, tạo thành một vòng cung lỏng lẻo, ánh mắt đảo khắp bóng tối, vừa cảnh giác vừa hoang mang.

Không có ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít nhẹ xuyên qua những khe hở của nhà kho.

Rồi, giọng nói ấy lại vang lên, vẫn thấp và lạnh, như thể không hề đến từ một hướng cụ thể nào:

“Mày có đủ tham lam không?”

“Thằng chó nào?!”

Một gã gầm lên. “Cút ra đây! Đừng có làm trò!”

Những câu chửi rủa bắt đầu tuôn ra, thô tục và đầy tức giận, như thể chỉ cần gào to hơn thì bóng tối sẽ phải nhường chỗ.

Một khoảng im lặng ngắn ngủi kéo dài trôi qua.

Rồi, giọng nói kia cất lên lần nữa, bình thản đến đáng sợ:

“Tốt.”

Một nhịp ngừng.

“Vậy thì đừng làm tao thất vọng.”

Ngọn đèn trên trần khẽ chớp một cái.

Và từ rìa bóng tối, một cái bóng tách ra.

Không phải một gã đàn ông. Không phải một kẻ quen mặt.

Là một kẻ đeo mặt nạ.

Một chiếc mặt nạ quỷ.

Hắn bước ra ánh đèn. Chậm rãi. Không tiếng động.

Hắn không hỏi, hắn đang chọn.

Không có lời cảnh báo.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, chiếc mặt nạ quỷ biến mất khỏi chỗ đứng ban nãy.

Một tiếng gió rít.

Rồi một gã đàn em ở gần nhất gập người lại như bị xe tông, chân rời khỏi mặt đất, lưng đập mạnh vào thùng gỗ phía sau. Gỗ vỡ. Gã trượt xuống, không kịp kêu.

Một gã khác vừa kịp quay đầu thì đã thấy bóng đen ở ngay trước mặt. Một cú đấm dứt khoát thẳng vào cổ họng. Tiếng thở bị cắt ngang. Hắn ôm cổ, quỳ sụp xuống, rồi đổ sang một bên như một bao cát rỗng.

“Thằng khốn–-”

Chưa kịp nói hết câu, hàm hắn đã lệch sang một bên. Máu và răng văng ra. Cơ thể hắn xoay nửa vòng rồi đập xuống nền xi măng.

Lúc này đám còn lại mới kịp hiểu ra.

“Nó ở đằng kia!”

Một con dao loáng lên trong ánh đèn.

Kẻ đeo mặt nạ không lùi, hắn lao thẳng tới. Cổ tay cầm dao bị chộp lấy, xoắn mạnh. Một tiếng rắc khô khốc. Con dao rơi xuống đất trước khi gã kia kịp hét. Đầu gã bị kéo giật xuống. Trán đập thẳng vào đầu gối. Rồi thêm một cú nữa. Và thêm một cú nữa.

Đến khi buông ra, gã đó đã nằm im.

Một gã khác lao tới từ bên hông, cây gậy sắt vung lên.

Chiếc mặt nạ nghiêng đi nửa nhịp. Gậy sắt lướt qua không khí. Bóng đen đã áp sát. Một cú thúc ngắn vào bụng. Gã kia cong người lại. Một cú chỏ vào sau gáy. Hắn gục xuống như bị cắt dây.

Tất cả diễn ra quá nhanh.

Không có giao chiến.

Chỉ có càn quét. 

Một tên rút súng.

Nhưng ngón tay hắn chưa kịp bóp cò thì đã thấy bóng đen ở ngay trước mặt. Nòng súng bị gạt sang một bên. Cú bắn nổ chát chúa, viên đạn cắm vào trần kho.

Rồi một cú đập thẳng vào sống mũi.

Hắn ngã ngửa ra sau, súng rơi khỏi tay, máu phun ra như bị mở vòi.

Trong chưa đầy một phút, nền kho đã đầy những thân người nằm rải rác.

Không ai đứng vững.

Không ai còn dám động đậy.

Kẻ đeo mặt nạ đứng giữa bãi hỗn loạn, lồng ngực nhô lên hạ xuống rất khẽ, như thể hắn chỉ vừa… khởi động xong.

Ánh đèn chiếu xuống chiếc mặt nạ quỷ tựa như được ghép từ những mảng giáp đen nhám, ẩn dưới lớp mũ áo hoodie đen, ôm khít lấy khuôn mặt. Những đường vân đỏ sắc như vết nứt chạy dọc khắp bề mặt. Ở chính giữa trán, một khối tinh thể đỏ sẫm phát sáng mờ ảo, như con mắt thứ ba đang lặng lẽ quan sát mọi thứ trước mặt.

Đôi hốc mắt sâu thẳm phía sau lớp kính tối ánh lên một sắc đỏ lạnh lẽo. Không có cảm xúc. Không có do dự. Chỉ có sự tàn bạo. Và thỏa mãn. 

“Xem nào…”

Hắn cất giọng nói nhẹ bẫng, rồi quay đầu ngó nghiêng xung quanh căn nhà kho rộng lớn nhưng hoàn toàn trống rỗng, Ánh mắt không ngừng đảo qua lại, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Một căn nhà kho trống không chỉ lưu lại đám đàn em đang nằm rên rỉ, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được mùi máu tanh thoang thoảng đâu đó và mùi thịt thối rữa lẩn khuất trong không khí. 

Chợt hắn thò tay vào túi áo, rút ra… một chiếc máy chơi game màu đỏ.

Với một động tác dứt khoát, hắn hất nó lên không trung.

Chiếc máy không rơi xuống.

Nó dừng lại giữa không khí, lơ lửng ngay phía trên hắn, như thể trọng lực đã bị tước bỏ. Sau đó, nó bắt đầu xoay chậm, giống mũi kim la bàn đang dò tìm phương hướng.

Rồi đột ngột, nó khựng lại.

Hướng về một khoảng không vô hình.

Và lao thẳng tới.

Không khí trước mặt như bị xé toạc. Chiếc máy đâm xuyên vào khoảng trống ấy, để lại một vết nứt không gian mảnh và tối, giống như một vết cắt vừa bị rạch lên thực tại.

Như đã xác định được điều mình tìm kiếm, hắn bước tới. Hai tay nắm vào hai cạnh vết nứt, một màn dứt khoát xé toạc không gian rồi nhảy vào bên trong, nhảy vào một vùng đất trải đầy cát vàng trước khi vết nứt hoàn toàn đóng lại. 

Giữa vùng sa mạc mênh mông, nơi chỉ có cát vàng và ánh nắng như thiêu đốt, ba bóng người đứng trơ trọi giữa hư không.

Mồ hôi lăn dài trên trán hai cô cậu thanh niên. Chân họ run rẩy, hơi thở gấp gáp, nỗi sợ hãi không còn cách nào che giấu.

Lão đại há rộng cái miệng đầy những chiếc răng lởm chởm, cười đến sung sướng:

“Tuyệt, tuyệt lắm. Chính là mùi này. Mùi của tuyệt vọng… trộn với hy vọng. Con mồi hảo hạng.”

“L-Làm ơn…”

Cậu thanh niên hoodie xám ôm chặt lấy cô gái, giọng run rẩy:

“Chúng tôi không cần tiền nữa. Xin lỗi… xin hãy cho chúng tôi về. Làm ơn…”

Lời cầu xin vừa dứt, lão đại bật cười. Không phải cười to. Mà là cười như phát điên.

Lão bước tới, một tay chộp lấy cổ cậu ta, nhấc bổng lên khỏi mặt đất như nhấc một con búp bê rách.

“KHÔNG—!”

Cô gái lao tới, cào cấu, đấm loạn vào người lão, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Lão thậm chí không thèm nhìn cô. Ánh mắt chỉ dán chặt vào khuôn mặt đang dần tím lại vì thiếu không khí.

“Về sao?” lão nói, giọng bình thản đến rợn người. “Đương nhiên.”

Lão nghiêng đầu, nhe răng cười.

“Sau khi tao nhai hết từng miếng thịt dính trên khúc xương của mày.”

Rồi lão cúi xuống nhìn cô gái, gương mặt đẫm nước mắt.

“Còn mày,” lão nói, giọng như đang bàn chuyện mua bán. “Thứ có giá trị trên người mày, tao sẽ bán hết. Từng phần một. Để trả cho ‘công việc’ mà hai đứa đã nhận.”

Lão cười.

Một nụ cười không nhân tính.

“Chà? Vừa được ăn ngon vừa được kiếm tiền nhờ xơi nước. Những lời đê tiện như vậy cũng có thể nói ra sao?

“Có thể cho ta… tham gia cùng được không?”

Cùng lúc đó, một chiếc máy chơi game lao tới, đánh bật cánh tay đang siết cổ cậu thanh niên hoodie xám. Lão đại khựng lại một nhịp. Cậu ta rơi xuống cát, ho sặc sụa.

Từ phía sau hai cô cậu, kẻ đeo mặt nạ quỷ thong thả bước đến, dẫm lên những mảnh xương vương vãi trên nền cát vàng. Chiếc máy chơi game vòng một vòng trên không, rồi bay ngược trở lại, được hắn chộp gọn trong tay như một chiếc boomerang.

“Thế nào, lão đại?”

“Ai?” Lão nheo mắt. “Mày là ai? Làm sao mày vào được đây?”

Kẻ đeo mặt nạ chỉ nhếch mép cười, nhún vai, giọng cợt nhả:

“Có lẽ…”

Hắn nghiêng đầu.

“Vì câu chuyện này đang thiếu một nhân vật chính chăng? ”

Lão đại nheo mắt. Rồi khóe miệng nhếch lên.

"Ra vậy, tao hiểu rồi. Mày, một trong số cái đám được đồn là dị nhân đó!”

Nụ cười biến mất. Những đường gân trên mặt lão nổi lên, giật giật vì tức giận:

“Mà sao cũng được, nếu đã dám vào đây rồi thì tao cũng sẽ ăn luôn mày. Sẵn sàng bị tiêu hóa đi!”

 

“Ôi, sợ thế.”

Giọng nói cợt nhả nhưng lạnh lẽo vừa dứt, lão đại đã lao tới như một cơn lốc.

Kẻ đeo mặt nạ nghiêng người tránh, rồi chộp lấy cánh tay múp míp đeo đầy trang sức lấp lánh của lão.

Không một chút vội vàng, hắn xoắn cổ tay.

Rắc.

Ngón trỏ gãy gập lại.

Trước khi tiếng kêu kịp bật ra, hắn đã nắm lấy đoạn xương gãy ấy, giật mạnh. Thịt rách. Máu văng. Ngón tay bị xé lìa ra, gọn gàng như bẻ một khúc xương gà.

Hắn buông nó xuống cát.

Rồi ngẩng đầu nhìn lão đại, giọng vẫn bình thản:

“Nhưng mà ấy, mày có bao giờ nghĩ… rằng có khi chính mày mới là kẻ bị tiêu hóa không?”

“Aaaaaa…!”

Lão đại gào lên. Tiếng rên đau đớn hòa lẫn với âm thanh ướt nhão của da thịt bị xé rách, mùi máu tanh bốc lên nồng trong không khí nóng bỏng của sa mạc.

Kẻ đeo mặt nạ nhìn xuống, khóe miệng cong lên. Không phải nụ cười vui vẻ. Mà là nụ cười của kẻ đang thưởng thức một thứ gì đó rất quen thuộc.

“Đau lắm đúng không?”

Hắn nhấc chân, đạp thẳng vào lưng lão đại, đá văng hắn sang một bên. Rồi chậm rãi bước tới, ánh mắt dán chặt lên thân thể đang quằn quại dưới cát như đang nhìn một món ăn còn đang thở.

“Cảm giác thế nào?”

“Điên… mày điên rồi…” Lão đại thở dốc, giọng đứt quãng. “Mày… có còn là… con người… không?”

“Con người?”

Kẻ đeo mặt nạ khựng lại một nhịp.

Rồi hắn bật cười. Không lớn. Nhưng khàn và khô, như thứ gì đó bị ép bật ra từ lồng ngực.

“Ha.”

“Mày…” Hắn lắc đầu. “Thật sự phải hỏi câu đó sao?”

Hắn đưa tay quệt nhẹ dưới mặt nạ, như thể vừa lau đi thứ gì đó không tồn tại, rồi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt lão đại:

“Nếu mày đã muốn biết…”

Giọng hắn hạ thấp.

“Thì tao sẵn sàng trả lời, tao là qu—”

Tuy nhiên không để hắn trả lời câu của mình, tên lão đại trong một khắc vùng dây lần nữa vung cánh tay. Một đòn đánh lén vốn muốn nhằm vào thời điểm sơ hở mà triệt hạ nhưng lại dễ dàng bị kẻ đeo mặt nạ gạt văng.

Ngay sau đó, một cái tát vang lên khô khốc.

Lão đại bị đánh văng sang bên, lăn lộn trên cát nóng.

“Quá yếu.”

Kẻ đeo mặt nạ nhìn xuống, giọng hờ hững.

“Thật nhàm chán. Mau hoàn tất quá trình biến hình của mày đi, con quỷ đần.”

Bị chế giễu, lão đại lảo đảo bò lùi lại, rồi chống tay đứng dậy. Lão ngẩng đầu, gồng cứng toàn thân, ngửa mặt lên trời mà gào lớn:

“Akula!”

Mặt cát dưới chân bỗng rung chuyển. Biển cát trỗi dậy, cuộn quanh thân lão như một cơn bão. Khi cát còn chưa kịp lắng xuống, những luồng lửa đỏ rực đã bùng lên, thay thế tất cả.

Dáng hình dần hiện ra.

Vẫn là một lão trung niên béo ú, đầu trọc, nhưng quanh thân là những ngọn lửa đỏ rực như muốn thiêu cháy cả không khí.

Và ở nơi chiếc bụng phì nộn không mảnh vải che kia…

Là một cái miệng.

Một cái miệng khổng lồ, đầy răng nanh, đang chảy dãi.

Lão ngẩng lên nhìn kẻ đeo mặt nạ. Đôi mắt đỏ lòm banh to, ánh lên sự hung tợn điên cuồng. Hàm răng trên khuôn mặt há rộng, nhưng âm thanh lại phát ra từ cái miệng nơi bụng:

“THẰNG CHÓ! ĐẾN LÚC MÀY TRẢ GIÁ RỒI! GRÀÀÀ…!”

Kẻ đeo mặt nạ nghiêng đầu nhìn, rồi thở dài:

“Ơ kìa, thôi nào.”

Hắn nhún vai.

“Đó phải là câu thoại của tao chứ.”

Trong khi lão quỷ gào thét, xé gió lao qua màn cát bụi về phía mình, Kẻ đeo mặt nạ đã thong thả thò tay vào túi áo.

Chiếc máy chơi game lại xuất hiện trong tay hắn.

Hắn liếc nhìn nó một cái.

“Giờ chơi đã đến. ”

Rồi ngón tay ấn xuống màn hình, sau đó ném chiếc máy lên không trung:

“Game start.”

- GAME START -

Một giọng nói vô cảm như của một chương trình vang vọng khắp không gian. 

Chiếc máy dừng lại giữa không trung.

Một luồng sáng dữ dội bùng xuống, nuốt chửng Kẻ đeo mặt nạ trong chớp mắt, đồng thời hất văng lão quỷ đang lao tới, khiến hắn lăn lộn trên cát như một khúc gỗ mục.

Quần áo trên người Kẻ đeo mặt nạ bị xóa sạch, chỉ còn lại chiếc quần bó sát. Cơ bắp phồng lên trong chớp mắt, khung xương giãn ra, chiều cao tăng vọt. Chỉ trong tích tắc, thân hình hắn đã biến thành một khối cơ bắp cao gần hai mét.

Những mảnh kim loại đen mỏng xuất hiện từ hư không, lần lượt ghép lên cơ thể, từ đôi giày, ống chân, thân người, cho đến vai và ngực.

Tiếp theo, những đường vân đỏ rực sáng lên, như dung nham chảy dưới lớp giáp, khắc sâu vào từng mảng kim loại.

Cuối cùng, một chiếc áo khoác da ngắn phủ lên vai hắn, vạt áo khẽ tung trong gió nóng của sa mạc.

Tất cả kết thúc.

Ba giây.

Chiếc máy chơi game rơi xuống, trượt dọc theo cánh tay trái hắn và khớp chặt vào đó như một mảnh ghép.

- GUNNER -

Giọng nói hệ thống vang lên lần nữa.

Chiếc mặt nạ tan biến như hạt bụi theo làn gió, để lộ một gương mặt điển trai với ánh mắt sắc lạnh. Trên đầu hắn, một chiếc mũ cao bồi xuất hiện.

Hắn nhấc vành mũ, hất ra sau, để lộ mái tóc vuốt ngược, rồi rút hai khẩu súng ngắn với cấu trúc kỳ lạ bên hông, xoay gọn một vòng trong tay.

Hắn ngẩng đầu, chĩa nòng súng về phía lão đại đang gượng dậy trong cát, khóe miệng nhếch lên:

“Kim - The Reality Gamer. Ready for battle!”

Danh xưng ấy vừa vang lên, cặp trai gái hoodie xám cách đó không xa vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Cả hai đứng sững, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt không tin nổi.

Kim liếc sang họ, giọng thờ ơ:

“Thật khó tin làm sao, khi mà thời đại này vẫn còn những người muốn cứu mẹ mà bị lừa bởi trò đời đơn giản thế này.”

Hắn nghiêng đầu.

“Lùi lại, đừng cản trở nhân vật chính làm việc.”

Và rồi khi hai người kia vội vã lùi lại, Kim chậm rãi quay về phía mục tiêu.

Lão đại đang thủ thế.

Đoàng!

Một tiếng nổ khô khốc xé toạc không khí tĩnh lặng. Một viên đạn đỏ rực lao ra khỏi nòng súng, kéo theo một vệt lửa xoáy dữ dội.

Viên đạn va chạm, một vụ nổ bùng lên trên người lão đại.

Không lớn. Nhưng đủ để hất tung cát đá xung quanh.

Khi khói bụi tan đi, lão ta vẫn đứng đó. Trên thân thể cháy xém một mảng. Hắn cười khẩy:

“Tao tưởng thế nào. Ranh con, chỉ có làm màu.”

Dứt lời, lão đem thân hình đồ sộ nặng nề như một khối thịt khổng lồ bắt đầu lao tới, mỗi bước chân giẫm xuống đều khiến cát lún sâu.

Kim không vội né.

Hắn chỉ đứng đó, bình thản xoay nhẹ hai ngón tay nơi ổ đạn trên thân súng.

— WIND —

Hắn liếc nhìn khẩu súng một cái, rồi thở dài:

“Chà. Có vẻ hơi lệch thông số.”

Hắn nhún vai.

“Thông cảm nhé.”

Hắn bóp cò lần nữa.

Viên đạn thứ hai rời khỏi nòng súng, không còn mang theo lửa, mà là một luồng gió bị nén chặt.

Ngay khoảnh khắc nó chạm vào lão đại đang lao tới, không khí bùng nổ. Những cơn gió bị ép siết vào nhau, xoắn lại thành một cột lốc dữ dội, cuốn phăng thân hình đồ sộ kia rồi ném văng đi hàng chục mét.

Cát vàng xung quanh bị khuấy tung, cuộn theo cơn lốc rồi tan biến trong không trung.

Chưa đợi lão đại kịp đứng vững, Kim đã nghiêng súng, búng chốt ổ đạn tròn gắn trên thân. Toàn bộ số đạn bên trong rơi xuống cát.

Chúng vừa chạm đất liền vỡ vụn, rồi tan thành hư không.

Từ tay cầm, hắn rút ra một băng đạn khác, bình thản nhét từng viên mới vào ổ đạn.

Bên kia, lão đại chống tay đứng dậy. Biểu cảm đã không còn khinh thường như trước. Viên đạn lốc xoáy vừa rồi để lại một vệt thương rõ ràng trên ngực, cơn đau nhức lan khắp cơ thể, và quan trọng hơn… ngọn lửa quanh người hắn đã bị dập tắt.

Một tay ôm ngực, lão gầm lên:

“Thằng ranh con! Tốt nhất là nằm im đi, tao còn chừa cho mày con đường sống! Đừng tưởng mấy viên đạn đồ chơi đó làm được gì, tao vẫn còn đứng đây!”

Kim nghe xong chỉ khẽ cười.

Trước những lời đe dọa sáo rỗng, đối với hắn mà nói, chẳng khác gì mấy đứa trẻ con sợ đánh nhau nên phải dùng võ mồm.

"Chừa lại đường sống, nhỉ?” Hắn nghiêng đầu “Nghe cũng thích thật đấy… Cơ mà, tại sao phải chừa lại đường sống cho tao trong khi mày có thể xơi tái tao nhỉ?"

"Ranh con…!"

“Với lại,” Kim nhún vai, “nếu có thời gian, tao nghĩ mày nên đi học một khóa bổ túc lời thoại cho phản diện. Mấy cái lời thoại phổ thông của mày chán lắm.”

- ARMOR-PIERCING BULLET -

Lời vừa dứt, hai khẩu súng trong tay hắn đã đổi đạn xong từ lúc nào.

Hai tay, hai nòng súng, cùng lúc nhắm thẳng vào lão đại đang đứng cách hơn tám mét.

Kim bóp cò.

Từ hai nòng súng, hai đầu đạn nhọn hoắt lao ra, mang theo luồng gió xoáy dữ dội. Khác hẳn những viên đạn tròn trước đó, chúng xoay quanh nhau như một cặp song sinh đang khiêu vũ, rồi cùng lúc xuyên thẳng qua đầu lão đại.

Rắc.

Xương sọ vỡ nát. Một lỗ thủng lớn xuất hiện chính giữa đầu. Máu phun ra, nhuộm đỏ cát vàng xung quanh.

Lão đại đứng khựng lại một nhịp.

Rồi ngã sấp xuống cát.

Nhưng cũng không lâu khi Kim bắt đầu ngửi được mùi khói toát ra từ xác lão đại, hắn tức khắc bước chân nhảy lùi lại. 

Khói đen tràn ra từ những lỗ thủng trên đầu lão đại. Da thịt bắt đầu co rút, trườn bò, kéo lại với nhau như những sinh vật sống. Từng chút một, vết thương bị khép kín. Xương, thịt, da… tái tạo lại như chưa từng bị phá hủy.

Khi những làn khói tan biến, cũng là lúc quá trình tái tạo hoàn tất. Một loạt dòng xung lửa nổi lên thổi bay cả một vùng đất cát, thổi tung cát đá xung quanh. Trong cột lửa đó, lão đại đứng dậy, thân thể lơ lửng trên không trung.

Rồi một âm thanh ghê rợn vang lên.

Rẹt.

Da thịt ở cánh tay đeo đầy vàng bạc bị xé toạc. Từ đó, những chiếc móng vuốt dài gần cả mét trồi ra, sắc nhọn và nhớp nháp.

“Thằng ranh…!” lão gầm lên. “Hôm nay nếu không nhai sống, xé ruột mày, tao thề không làm người!”

Khuôn mặt lão co rúm lại vì giận dữ. Cái miệng ở bụng há to, chảy dãi, gầm rú điên loạn. Ngọn lửa quanh thân bốc lên ngùn ngụt.

Lão lao tới.

Móng vuốt vung ra liên hồi, cào xé không khí, mỗi đòn đều dồn hết sức.

Kim vừa lùi vừa nghiêng người tránh, khóe miệng nhếch lên:

“Ồ?”

“Tao không biết mày là người đấy.”

Vừa thản nhiên nói lời mỉa mai, Kim vừa nhảy lùi từng bước nhẹ nhàng giống như đang đạp trên không khí. Từng đòn vuốt chất đầy sát khí của lão đại đều bị hắn lách đầu, hất chân né tránh, còn không thì nhờ hai thân súng cứng cáp trên tay làm vũ khí mà giao chiến với bộ móng loằng ngoằng của lão. Sau vài hồi vung tay vung chân với nhau, trong một khắc chớp lấy thời cơ, Kim tung chân xuất một đòn vào hàm dưới của lão, đá lão bật lại về đằng sau.

“Ài… nước dãi văng hết cả rồi.”

Lời nói hờ hững ấy như giọt dầu cuối cùng đổ vào ngọn lửa đang cháy dữ trong lồng ngực lão đại. Toàn thân hắn gồng cứng lại, những thớ thịt co rút, rồi một tiếng gầm khàn đặc xé toạc không khí vang lên.

Cái miệng khổng lồ nơi bụng há rộng.

Những ngọn lửa đang cuộn cháy quanh thân hắn lập tức bị hút ngược vào trong, như những dòng thác lửa chảy ngược chiều. Chỉ trong khoảnh khắc, biển lửa biến mất không còn một vệt tàn dư.

Lão khép miệng.

Cái bụng phình lên, căng tròn, lớn đến mức gần như nuốt trọn cả thân hình, trông chẳng khác nào một quả khinh khí cầu quái dị đang bị thổi căng đến cực hạn.

Rồi cái miệng ấy lại mở ra.

Giọng nói lần này vang lên từ cái miệng nhỏ trên khuôn mặt, khàn khàn, run rẩy vì cơn phẫn nộ bị nén đến cực độ:

“Mày đã phạm sai lầm rồi… thằng ranh.”

Hắn gầm lên, như thể đang tuyên án cả thế giới:

“Dám chọc giận thần mặt trời… thì hãy cháy thành tro đi!!!”

Ngay khoảnh khắc cái bụng xẹp xuống, một quả cầu lửa khổng lồ đã bị phóng ra.

Nó nghiền nát không khí, xé toạc cát đá, để lại phía sau một vệt hủy diệt rực cháy, như thể cả sa mạc đang bị kéo lê theo sau nó.

Kim đứng đó.

Giữa cơn cuồng phong lửa và cát. 

Chỉ lặng lẽ nhìn khối hủy diệt đang nuốt chửng cả cảnh quan phía trước, rồi thở dài, như thể đang nhìn một màn biểu diễn hơi quá tay:

“Thần mặt trời à? Nghe cũng oai đấy.”

Hắn nghiêng đầu, giọng vẫn nhàn nhạt:

“Nhưng này… là thần hay là quỷ, chọn một cái thôi, được chứ? Người ta gọi đó là tiêu chuẩn kép đấy.”

Khi quả cầu lửa chỉ còn cách hắn vài chục mét, Kim mới khẽ nói:

“Character change.”

Thế giới như bị cắt làm đôi.

Một luồng hào quang xé toạc không gian.

Quả cầu lửa khổng lồ bị chém đôi ngay giữa không trung.

Gió bão bùng nổ, cuốn phăng cát vàng hàng trăm mét, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa vừa rồi. Thứ uy lực tưởng như có thể thiêu rụi cả sa mạc, trong chớp mắt chỉ còn lại khói và tàn tro, rồi tan biến vào hư vô.

- SWORD MASTER -

"Thằng chó, không thể nào!”

Bước ra khỏi làn khói mờ ảo, Kim hiện thân với một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Vẫn là bộ giáp kim loại đen ấy, nhưng chiếc áo khoác da ngắn đã biến mất, thay vào đó là một chiếc áo choàng dài chạm bắp chân, phấp phới trong gió nóng. Trên vai trái, một mảnh giáp bạc ba lớp phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Cặp súng đã không còn, thay vào đó, trong tay phải hắn là một thanh kiếm dài hơn mét, lưỡi đen như hợp kim bóng tối, trên thân khắc những đường vân lục nhạt đang âm thầm phát sáng.

56fc0d39-83b1-4c5c-912f-ee45fcdc126d.jpg

Hắn đặt báng kiếm lên vai, nghiêng đầu nhìn đối thủ, giọng ung dung đến kiêu ngạo:

“Thôi nào, đừng ngại. Chúng ta tiếp tục chứ?”

“Không… không thể nào…”

Lão đại lẩm bẩm, rồi bất chợt gào lên như phát điên. Trong mắt hắn lúc này không còn phẫn nộ, chỉ còn lại sự hoảng loạn trần trụi. Thân thể khổng lồ ấy bắt đầu lùi lại, từng bước, từng bước, run rẩy như một con thú đã biết mình đứng trước kẻ săn mồi.

Kim khẽ thở dài:

“Hừm… chán thật. Đối thủ bị cấm chat đúng là chẳng vui chút nào.”

Hắn biết. Đòn vừa rồi chính là tất cả những gì lão có. Một cú đánh dốc cạn gần như toàn bộ sức mạnh còn sót lại… và vẫn bị chém nát chỉ bằng một nhát kiếm.

“Đành vậy,” Kim nói, giọng bình thản. “Kết thúc thôi.”

Hắn nhấc thanh kiếm khỏi vai. Lưỡi kiếm nghiêng xuống, phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo lướt qua không khí.

Chỉ một động tác nhỏ.

Nhưng lão đại lập tức phát cuồng.

“Akula! Akula!!!”

Hắn vừa lùi, vừa gào lên trong tuyệt vọng. “Mày ở đâu?! Mau cho tao thêm sức mạnh! Akul—”

Lời kêu gọi bị cắt ngang.

Một âm thanh ướt và nặng vang lên, như máu bị xé toạc khỏi mạch.

Cánh tay phải của lão, cùng với bộ móng vuốt ghê tởm, đã nằm trên cát từ lúc nào, bị cắt rời gọn gàng đến lạnh lùng.

Kim đứng sau lưng hắn, giọng thản nhiên vang lên:

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin vui lòng gọi lại sau.”

Lão đại còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Tiếng rên đau đớn vừa bật ra khỏi cổ họng thì lưỡi kiếm đã lại vung lên lần nữa.

Đáng lẽ… mọi chuyện phải kết thúc ở đó.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một lực nặng nề khủng khiếp đột ngột giáng xuống, chặn đứng đường kiếm.

Kim khẽ nhíu mày.

“Hừm…”

Hắn lùi lại một bước.

Cùng lúc đó, cát trong sa mạc bắt đầu chuyển động.

Không, không phải chuyển động.

Mà là bị kéo đi.

Từng đụn cát, từng lớp cát, từng mảng mặt đất xung quanh bị hút về cùng một điểm, cuộn lại, chồng lên nhau, ép chặt, vặn xoắn…

Và rồi, ngay trước mặt hắn, một gã khổng lồ bằng cát cao gần mười mét từ từ đứng dậy, che khuất cả ánh mặt trời.

Nắm tay cát khổng lồ rít lên trong không khí.

Kim chỉ kịp nghiêng người, lướt một bước, thân ảnh đã trượt ra khỏi quỹ đạo hủy diệt trong gang tấc. Chưa kịp đứng vững, cú đánh thứ hai đã ập tới, rồi cú thứ ba, thứ tư… liên tiếp không ngừng nghỉ.

Hắn không lùi trong hoảng loạn.

Hắn lướt.

Thân thể di chuyển nhẹ như gió, mỗi bước né tránh đều vừa khít đến mức như thể đã nhìn thấy trước quỹ đạo của từng đòn đánh. Những cánh tay cát khổng lồ giáng xuống, nghiền nát mặt đất, dựng lên những bức tường bụi mù dày đặc, nuốt chửng cả tầm nhìn.

Gã khổng lồ bằng cát trông như một cơn tai họa biết đi.

Mỗi đòn vung tay đều đủ để san phẳng một góc sa mạc.

Nhưng Kim không hề tỏ ra sốt ruột.

Ngón tay hắn khẽ chạm vào một biểu tượng hình tròn trên lưỡi kiếm, một trong mười ký hiệu đang âm thầm phát sáng.

Hắn hạ thấp trọng tâm.

Không khí xung quanh thay đổi.

- WINDSTORM SLASH -

“Cấp độ ba.”

- LEVEL 3 -

Giọng nói của hắn và giọng nói phát ra từ chiếc máy chơi game bên bắp tay đồng điệu,  chồng lên nhau.

Bầu trời đổi màu.

Mây đen từ đâu ùn ùn kéo tới, che khuất mặt trời. Gió bắt đầu gào thét, rồi chỉ trong vài nhịp thở, cả sa mạc đã biến thành một biển bão đang cuộn trào.

Kim nhắm mắt, tựa như để lắng nghe. 

Thanh kiếm trong tay hắn phát sáng. Từng luồng gió lạnh bị hút về, xoắn lại, quấn quanh lưỡi kiếm như những dòng nước vô hình đang chảy ngược lên trời.

Ngay lúc đó, hắn cảm nhận được.

Một đòn đánh nữa.

Hắn mở mắt.

“Giải phóng.”

Thanh kiếm vung lên.

Một vệt hào quang xé toạc không khí.

Nắm đấm cát trước mặt bị chém nát. Cùng lúc, luồng chém hóa thành một vòi rồng khổng lồ, gầm rú lao đi, cuốn phăng một mảng cánh tay của gã khổng lồ cát.

Nhưng cơn bão chưa dừng lại.

Ngược lại, nó càng lúc càng dữ dội.

Thanh kiếm trong tay hắn vẫn tiếp tục nuốt gió.

"Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu?"

Hắn hỏi, một câu hỏi cất lên vốn không cần lời đáp, hắn nắm chắc chuôi kiếm, chân trước chân sau tạo thành góc vuông dồn sức nặng xuống hai gót giày tạo thành lỗ hổng trên nền cát và rồi…

"Hasagi!" 

Như một sự thích thú, hắn hô to lời thoại của một nhân vật game trong khi vung tay hất tung lưỡi kiếm, một vòi rồng nữa hình thành.

Rồi thêm một.

Rồi thêm nữa.

Hết cái này đến cái khác, hàng chục cột lốc dựng lên, xoắn lấy nhau, gào thét, hợp thành một cơn cuồng phong hủy diệt.

Tất cả cùng lúc đổ ập về phía gã khổng lồ cát.

Thân thể đồ sộ kia bị xé rách từng mảng, từng mảng, như một ngọn núi đang bị cơn bão xé vụn. Và rồi khi thân thể khổng lồ bằng cát hoàn toàn tan biến, thứ còn sót lại lộ ra.

Một lõi kim loại lơ lửng giữa không trung.

Ngay khoảnh khắc bị phơi bày, từ khối lõi ấy bật ra hàng chục lưỡi dao mỏng, sắc lạnh, xé gió lao thẳng về phía Kim như một cơn mưa tử thần.

Không chút nao núng với thứ đang tới, hắn nhảy một bước lùi lại, xoay tròn thanh kiếm trong tay bắt đầu múa loạt đường kiếm xoay quanh bản thân như một người nghệ sĩ. Những đường kiếm chồng lên nhau, liền mạch và uyển chuyển, như một điệu múa. Âm thanh kim loại va chạm vang lên dồn dập, từng lưỡi dao vừa chạm tới đã bị đánh bật ra ngoài, rơi xuống cát trong những tiếng va chát chúa.

Tận dụng thời cơ giữa nhịp múa,  Kim đưa tay trái chạm vào miếng chặn tay cầm, xoay một vòng.

 

-WATER-

 

Lại thêm vòng nữa.

 

-FIRE-

Giọng nói phát ra lần này xem như mới khiến hắn vừa ý. Những đường vân lục trên thân kiếm tắt dần, thay vào đó là một màu đỏ rực như dung nham đang chảy dưới bề mặt kim loại.

Những lưỡi dao bị đánh văng trên không trung lại lần nữa đổi hướng, gào rít lao tới.

Nhưng trước khi chúng kịp nhận ra, những nhát chém bốc lửa đã lóe lên trong không khí. Từng lưỡi dao bị chẻ đôi, vỡ vụn, rơi xuống cát như phế liệu nguội lạnh.

Hắn lại chạm vào một biểu tượng hình tròn khác  trong số mười cái tương tự trên lưỡi kiếm.

- FLASH SLASH -

“Cấp độ hai.”

- LEVEL 2 -

Thanh kiếm phát ra ánh sáng đỏ kỳ dị. Thân lưỡi kiếm mờ đi, như thể đang tan vào không khí.

Kim bước lên.

Hai đường kiếm vung ra, giao nhau giữa không trung, tạo thành một dấu X rực lửa nhắm thẳng vào lõi kim loại.

“Giải phóng.”

Thế giới khựng lại trong một nhịp.

Rồi Kim biến mất.

Hai vệt lửa chém tới lõi kim loại.

Và cùng lúc đó, Kim đã xuất hiện ngay trước nó.

Hắn xoay người, vung thêm một nhát chém.

Ba đòn.

Gần như cùng một thời điểm.

Lõi kim loại rung lên, rồi vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, tan biến vào gió.

Gã khổng lồ cát, cùng với thứ bảo vệ cuối cùng của nó, hoàn toàn bị xóa sổ. Để lại tên lão đại phía sau với nỗi sợ hãi hiện hữu trên gương mặt trắng bệch. 

“Không… không thể nào…”

Hắn lẩm bẩm, rồi bắt đầu gào lên trong tuyệt vọng:

“Mẹ kiếp… mẹ kiếp… mẹ kiếp!”

Rồi hắn quay đầu.

Bỏ chạy.

Không còn hy vọng. Không còn ảo tưởng.

Trong một trận chiến vốn đã nghiêng hẳn về một phía, hắn cuối cùng cũng hiểu rằng… ở lại chỉ có chết.

Nhưng lão mới chỉ kịp bước thêm hai bước.

Kim đã vung tay.

Không có tiếng gió rít. Không có động tác thừa.

Chỉ trong một khoảnh khắc, những đường kiếm đã lướt qua sau lưng lão như những nét bút lạnh lùng. Tay. Chân. Từng phần cơ thể rời khỏi thân xác, rơi xuống cát mỗi thứ một nơi.

Thứ còn lại chỉ là một khối thịt méo mó, với cái đầu trọc lóc và cái bụng phình to chưa kịp tách ra.

Cơ thể rơi xuống.

Rồi máu phun.

Từ những mặt cắt gọn gàng, dòng máu trào ra dữ dội, tụ lại thành một vũng sẫm màu, loang ra và thấm dần vào cát vàng, như một vết mực không thể rửa.

Kim đưa tay lau vệt máu bắn lên má.

Hắn cắm thanh kiếm xuống đất, ngay sát cổ họng cái đầu còn sống.

Rồi ngồi xuống bên cạnh.

Lặng lẽ lắng nghe.

Tiếng thở dốc. Tiếng rên rỉ. Từng chút một yếu đi, như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.

Hắn nghiêng đầu, khẽ cười:

“Haa… đúng là cảm giác này. Lúc nào cũng giống như đứng xem pháo hoa vậy. Trông chờ… rồi lại hụt hẫng.”

Rồi hắn cúi xuống.

Giọng nói hạ thấp, thì thầm ngay bên tai:

“Nhưng này… mày nghĩ đây là lần đầu tao làm chuyện này sao?”

Cái đầu trên cát khẽ run.

Mi mắt co giật.

Rồi từ từ mở ra.

Cái miệng quái dị trên bụng run rẩy, phát ra giọng nói khàn đặc vì sợ hãi:

“Rốt cuộc… mày muốn gì…?”

“Tiền. Tao có rất nhiều tiền. Chỉ cần mày tha cho tao, tao sẽ đưa hết. Tất cả…”

Kim nhìn hắn.

Ánh mắt không có chút dao động.

“Tiền?” hắn lặp lại. “Của mày à?”

Hắn cười khẽ.

“Thứ giấy lộn đổi được từ kinh doanh con người đó sao?”

Hắn lắc đầu.

Cái đầu trên cát bắt đầu run dữ dội hơn.

"Rốt cuộc tao phải làm gì mày mới chịu tha cho tao? Gì cũng được, tao sẽ làm hết, xin mày, tao sai rồi!”

“ Ồ? Vậy mày nghĩ…”

Kim nhìn hắn.

“... Cần bao nhiêu để mua được cái mạng của mày?”

Cái đầu trên cát cứng đờ.

Miệng mở ra, rồi khép lại. Khép lại, rồi lại mở ra.

Phải mất mấy giây, hắn mới lắp bắp được:

“Ti… tiền…Bao… bao nhiêu cũng được…Tao có… rất nhiều tiền…”

Cổ họng hắn co giật, giọng nói run đến mức méo đi:

“Mày… mày muốn bao nhiêu… Một triệu… mười triệu… một trăm triệu. Không… không, tao có thể đưa nhiều hơn…”

“Tất cả… tao đưa hết…”

Lão nuốt khan.

“Chỉ cần… chỉ cần mày tha cho tao…”

Kim nhìn lão. 

Không nói gì.

Ánh mắt đó khiến lão bắt đầu hoảng loạn thật sự.

“Nhà… nhà tao! Tiền trong két… cổ phần… đất đai. Tất cả đều cho mày! Chỉ cần… chỉ cần đừng giết tao…”

Hắn nói rất nhanh. Rất nhiều. Rất loạn.

Như thể chỉ cần nói đủ lâu, cái chết sẽ quên mất hắn.

Kim im lặng một lúc, khóe miệng khẽ nhếch. 

Rồi hắn nói:

“Thật kỳ lạ đúng không? Con người lúc còn sống thì không bao giờ hỏi mạng mình đáng giá bao nhiêu. Chỉ đến lúc sắp chết… mới bắt đầu hỏi.”

“Nhưng mày nghĩ xem. Nếu một thứ chỉ có giá trị khi sắp mất đi… thì trước đó, nó đã từng có giá trị thật sự chưa?”

Cái đầu trên cát run mạnh hơn.

Kim tiếp tục, giọng vẫn đều, như đang nói về một chuyện chẳng liên quan đến sinh tử:

“Mày hỏi tao muốn gì. Nhưng cả đời mày có bao giờ hỏi người khác muốn gì không?”

“Mày hỏi tao mạng mày đáng giá bao nhiêu.”

“Nhưng mày đã từng hỏi những người bị mày bán, bị mày giết, bị mày xé ra từng mảnh… mạng của họ đáng giá bao nhiêu chưa?”

Hắn đưa tay gõ nhẹ lên trán lão.

“À, tao quên.”

“Mày không hỏi.”

“Vì với mày, họ chỉ là hàng hóa.”

Kim thở ra một hơi rất khẽ.

“Con người có một cái tật xấu là luôn nghĩ mọi thứ đều có thể đổi được bằng một thứ gì đó.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt lão.

“Nhưng có những thứ, một khi đã đem ra cân đo, thì bản thân nó đã không còn là con người nữa rồi.”

Cái đầu há miệng, như muốn nói gì đó.

Kim không cho cơ hội.

“Mày hỏi tao phải làm gì để tao tha cho mày.”

Hắn khẽ cười.

“Câu trả lời là… Không có gì cả.”

“Vì thứ duy nhất mày có thể trả…”

“…mày đã dùng hết cả đời để lấy của người khác rồi.”

Hắn đứng dậy rồi nhìn xuống, giọng bình thản như đang đọc kết quả phán xét:

“Giá trị của mày…”

Kim nói, giọng bình thản.

“…bằng đúng những gì mày đã để lại cho thế giới này.”

Hắn quay lưng.

“Và tiếc quá.”

“Là chẳng có gì cả.”

Nụ cười nơi khóe môi hắn khẽ cong lên, không hề vui vẻ, cũng chẳng hề tức giận. Chỉ là một nụ cười lạnh và trống rỗng, như thể mọi chuyện đã được định đoạt từ trước.

Ngay khoảnh khắc đó, không gian phía sau hắn bắt đầu rung chuyển.

Mặt đất phát ra những tiếng rên rỉ trầm thấp, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang cựa mình dưới tầng sâu. Những vết nứt đỏ sẫm lần lượt lan ra trên nền cát, ánh sáng từ bên trong trào lên như máu.

Rồi một cánh cổng trồi lên.

Chậm rãi. Nặng nề.

Một cánh cổng không gian màu đỏ thẫm, cao hơn bảy mét, như được đúc từ thịt và sắt. Trên bề mặt, vô số khuôn mặt và đầu lâu vặn vẹo bị khắc chồng lên nhau, miệng há ra trong những tiếng gào câm lặng, như thể đang bị đông cứng trong khoảnh khắc tuyệt vọng vĩnh hằng.

Từ bên trong cánh cổng, một luồng khí lạnh và mùi máu tanh tràn ra.

Không phải mùi của cái chết.

Mà là mùi của nơi dành cho những kẻ không được chết.

Cái đầu trên cát khựng lại, rồi bắt đầu run.Không phải vì đau, mà vì thứ ở sau lưng Kim. Hai con mắt trợn to, tròng mắt co rút.

Lão nhìn cánh cổng.

Rất lâu.

Cổ họng giật giật.

“Không…”

Một tiếng bật ra, khàn và vỡ.

Lão lắc đầu.

“Không thể…”

Hàm răng nghiến chặt, cả khuôn mặt co rúm lại giữa sợ hãi và căm giận.

“Mày… Mày không có quyền!”

Giọng hắn run, nhưng ánh mắt đã bắt đầu điên loạn.

“Muốn giết thì giết đi.”

Rồi hắn gào lên, như một con thú bị dồn tới đường cùng:

“Đừng có giở cái trò quái thai này ra!!!”

Kim nhìn hắn, ánh mắt không có chút dao động, hắn nói:

“Muốn chết. Cũng là một đặc quyền đấy, mày biết không?”

Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy kia.

“Nếu muốn chết, thì mày phải trả giá đủ bằng linh hồn của mày đã, lúc đó mày mới có cơ hội để bắt đầu trả lại những gì mình đã lấy.”

Cái đầu trên cát run mạnh hơn, như một mảnh thịt bị treo trước lò mổ, vừa sợ, vừa biết mình không còn đường lùi.

Kim đứng thẳng dậy, rồi như vừa sực nhớ ra điều gì đó.

“À… đúng rồi. Vẫn còn một câu hỏi của mày mà tao chưa trả lời xong nhỉ?”

Hắn quay mắt về phía cánh cổng đỏ thẫm, ánh nhìn trống rỗng như một vùng nước chết.

“Về việc… tao có còn là con người hay không.”

Một nhịp im lặng trôi qua.

Rồi hắn nói, rất khẽ:

“Tao là quỷ… đối với chúng mày. Còn chúng mày là quỷ… đối với con người.”

“Chỉ đơn giản vậy thôi.”

Hắn bước về phía cánh cổng.

“Giờ thì…”

- DEVIL HELL -

Không gian rung lên như bị một bàn tay vô hình bóp méo.

Cánh cổng bắt đầu mở rộng.

“Chào mừng về nhà.”

°°°

Một thế giới vô cùng yên bình. Nơi con người ăn, làm việc, vui chơi, mỗi ngày lặp lại như thế. Và họ tin rằng như vậy là đủ.

Nhưng giữa họ, có những thứ không còn là con người.

Chúng được gọi là Ngạ Quỷ.

Trong lãnh địa của chúng, chúng là luật.

Ở đó, kẻ mạnh ăn kẻ yếu.

Ở đó, đạo đức không tồn tại.

Chỉ có săn mồi.

Con người không biết.

Hoặc giả vờ không biết.

Và họ tiếp tục biến mất.

Đây không phải câu chuyện về anh hùng.

Đây là câu chuyện về một kẻ điên.

Một kẻ không cứu rỗi.

Một kẻ chỉ mang theo dục vọng duy nhất:

Phán quyết. 

Kim - The Reality Gamer

417f37cd-6176-426d-a7f4-40960be1fc31.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!