King of Knights
Monochino Con Dua
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương III: Anh hùng chính nghĩa - Ngoại truyện: Binh thánh.

Hồi 14: Nhất cố tửu lâu - Địa thực tinh.

0 Bình luận - Độ dài: 2,040 từ - Cập nhật:

Chiều hôm ấy, chúng tôi bắt đầu gặp nhau thường xuyên tại quán hơn. Chủ yếu là để chơi cờ... Đúng vậy, chỉ đơn giản là chơi cờ và nói chuyện về những gì xảy ra trước khi vào trò chơi này. Một thứ bình yên hiếm gặp kể từ khi King of Knights bắt đầu. Bỏ qua những lo lắng và sợ hãi, hôm nay chúng tôi lại ngồi đối diện nhau trên bàn cờ...

"Này! Cậu tự tin về nhiều loại cờ quá nhỉ? Mới hôm qua còn là cờ vua, sao nay lại chuẩn bị bàn cờ gì đây?" 

Xuất hiện trước mắt tôi, một bàn đá và những nước đi là những đường rạch trên mặt bàn. Những quân cờ là những thỏi gỗ được vót và mài rất tinh sảo, khắc trên chúng là những kí tự giống như hán tự... Nếu không nhầm thì đây là cờ trung quốc hay còn gọi là cờ tướng.

"Trông cậu ngạc nhiên quá vậy? Tôi đâu có nói là tôi chỉ chơi cờ vua? Đương nhiên là vẫn còn có cờ vây, cờ shogi... Còn đây là cờ tướng! Nếu cậu không biết chơi thì chúng ta có thể quay lại với cờ vua, được chứ?"

Koyomi có chút thất vọng trong giọng nói, có lẽ hôm nay cô nàng bỗng dưng cơ hứng với cờ tướng mà không thể kiếm được một bạn chơi cùng. 

"Không sao đâu! Cậu dạy tôi là được! Chỉ sợ cậu muốn tìm một đối thủ xứng tầm thay vì một bạn cờ thôi!"

"Hah, vậy tôi sẽ chỉ cậu! Cố mà nghe vào, đừng làm tôi cụt hứng đó!"

Nào là quân này là gì, cách di chuyển ra sao. Nào là chiến thuật khai trận và như nào là không thể trên bàn cờ... Koyomi- chan không chỉ giỏi trên bàn cờ, cô ấy còn có một trí nhớ phải nói là rất tốt khi chỉ ra được nhiều kiểu thế trận, tên gọi và nhiều tính đặc thù của các loại quân. Thậm chí, cô ấy còn so sánh cho tôi thấy sự khác biệt của những loại cờ, giống như khác biệt về địa lý thế giới và quân đội thời xưa.

Với vẻ nhiệt tình chỉ bảo đó, tôi cũng chỉ có thể cố gắng hết sức mà lắng nghe với học hỏi để không phụ sự kì vọng của cô nàng, nhưng quả thật, phải công nhận là cô ấy có nét gì đó rất giống Yura lúc dạy tôi sử dụng kiếm. Họ không chỉ đơn giản là quá giỏi trong lĩnh vực của mình mà họ còn có một nguồn năng lượng tích cực bất tận cùng với việc sẵn sàng chia sẻ cho những ai họ tin tưởng. Điều này làm tôi càng lúc càng chắc chắn cho ý định của tôi khi cố gắng kết thân cô gái này: Hiểu Yura, trừ khi có ai đó có thể sánh ngang với Yura! 

Trong vô thức, tôi bất ngờ đập một tay vào bàn, nhoài người lên về hướng Koyomi. Tay tôi nắm chặt lấy quân cờ mà cô ấy đang định di chuyển trong tay chính lòng bàn tay cô ấy.

"Hể? Cậu làm gì vậy!?"

"Tôi cần cậu giúp!" 

"Ừ... Ừm... Giúp? Giúp gì cơ? Dù vậy thì cũng đừng nắm tay tôi như này chứ..."

Bất ngờ nhận ra mình đã khiến cô ấy đỏ bừng mặt bằng một cái nắm tay thật chặt, tôi vội buông tay ra và tiếp tục chủ đề tôi muốn nói ngay lập tức để chuyện này bị trôi đi trước khi cả hai không dám nhìn thẳng mặt nhau:

"Tôi có quá nhiều thắc mắc cần được sáng tỏ... Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu và bằng cách nào."

Đặt quân cờ xuống, lấy lại được hơi thở, gương mặt của cô ấy dần lắng xuống, nhìn tôi với vẻ mâu thuẫn mà trả lời.

"Cậu chẳng nói cậu gặp vấn đề gì hay ngữ cảnh ra sao thì tôi không thể chỉ đường hay chỉ cách cho cậu được. Nhưng tôi nhìn cách nói chuyện và đôi mắt quyết tâm của cậu khi nãy nắm lấy tay tôi đầy bất ngờ đó, ý tôi là... Không phải là cậu... Tôi... Tôi không biết phải nói như nào nữa về việc nắm tay đó nhưng giờ thế này đi, nếu việc đó quá khó để chia sẻ với một người mới quen như tôi thì cậu chỉ cần nghĩ cậu sẽ cần gì để làm sáng tỏ những suy nghĩ của cậu thì tôi sẽ cố để đưa cậu đến đó!" 

Cô ấy hiểu những vấn đề khó nói của tôi cũng như những gì tôi vừa muốn chia sẻ, vừa muốn giấu đi.

"Tôi muốn một cuộc đối chất với  một cô gái..."

"Ý cậu là... Cậu muốn tôi giúp tán gái sao?"

Màn đáp trả nhanh chóng của cô ấy khiến tôi giật mình với tốc độ suy nghĩ của cô ấy cùng với việc nếu tôi cứ tiếp tục ấp úng như này thì câu chuyện sẽ chẳng đâu đến đâu.

"Không phải. Cụ thể là đội chúng tôi có va chạm vào một đối tượng nữ nhưng tôi biết tôi không phải một đối thủ xứng tầm của cổ. Chúng tôi đã gặp và giao tranh với cô ấy nhưng ý tôi là tôi không hiểu tại sao cô ấy lại làm vậy, bởi vì khi trò chơi mới bắt đầu, cô ấy là một người quen của tôi và tự tôi thấy là cô ấy khá tốt. Cô ấy cũng dạy tôi sử dụng kiếm như cách cậu nhiệt tình dạy tôi chơi cờ. Do chưa rõ động cơ của cô ấy nên tôi muốn có một cuộc đối thoại với cô ấy và muốn tránh xung đột xảy ra kể cả trước hay sau buổi nói chuyện!" 

Tôi cố gắng sâu chuỗi lại trận chiến để kể mà không lộ quá nhiều thông tin của Yura cũng như những bí mật mà tiền tuyến hiện tại phải giữ cho riêng nó. Koyomi- chan khoanh tay chống cằm, đăm chiêu nhìn tôi. Có lẽ trong đầu cô ấy giờ đang hiện ra ti tỉ thắc mắc nhưng như đề bài cô ấy đã ra, tôi không cần phải kể những gì tôi không muốn nên cô ấy chỉ đơn giản là không hỏi gì thêm.

"Một cô gái phức tạp phải không?" 

"Cũng không hẳn..."

"Trước hết, tôi cũng chỉ có thể nói với cậu là con người đều có thể thay đổi tâm tính!" 

Koyomi khẳng định nó như một cách để trấn an tôi hay một phép thử về niềm tin tôi dành cho thứ tình bạn trước và sau khi trò chơi này bị khoá lại. Dù sao thì, tôi cũng không phải trẻ con để không nhận ra điều đó, tôi đáp:

"Tôi hiểu nhưng ít nhất tôi cũng muốn biết điều gì đã khiến cô ấy từ một người tốt mà trở thành một người như vậy! Cậu biết đấy, một người tốt thành một kẻ xấu, họ vẫn phải đi qua cái ngưỡng của những người trung lập mà..." 

"Hừm... Tôi không biết cô ấy là ai nhưng tôi biết chắc chắn một vài điều thông qua lời kể của cậu!" 

"Thật sao? Chỉ vài lời kể của tôi, cậu đã biết được điều gì vậy?"

"Cô ấy rất quan trọng với cậu và có thể là cô ấy cũng rất đẹp, đúng không?"

Cô ấy nghiêng mặt về phía tôi, giọng đầy trêu chọc nhưng không rời mắt khỏi mắt tôi dù chỉ một chút.

"Kh... Không! Đừng đùa vậy chứ!"

Nói rất nhanh và rõ ràng, cùng với việc tấn công vào cảm xúc của tôi thông qua giọng điệu với đôi mắt, chỉ trong thời gian ngắn đã bới ra vài thông tin về mối quan hệ của tôi và Yura về tính chất và giá trị của mối quan hệ này.

"Nhìn đôi mắt và cách cậu kể thì tôi đã có thể chắc chắn rồi! Chỉ là chính cậu đang không dám nhận ra thôi! Được rồi! Giờ về đi! Để tôi nghĩ đã, bao giờ có cách, tôi sẽ liên lạc!"

Bất ngờ, cô ấy trầm ngâm lại rồi tiếp tục chống cằm khoanh tay suy nghĩ sau khi có được câu trả lời của tôi, cô ấy bảo tôi trở về và quay đi và tiến về phía phòng của cô ấy. Cùng với tiếng cánh cửa khoá trái từ bên trong, không gian quán rượu được trả lại sự ồn ào với tiếng người ra vào và những tiếng cụm ly của các thực khách bên dưới... Quá nhanh khiến tôi nhận ra từ nãy giờ, mình vẫn chỉ đang chôn chân tại đây để nhìn theo bóng cô ấy tiến lại gần và lại rời đi xa. Tôi đến bên cửa phòng của Koyomi, ngồi xuống trước cửa, nói nhỏ như đang cầu nguyện sự trở lại của cô ấy:

"Cảm ơn cậu! Tôi sẽ chờ đợi câu trả lời của cậu! Sau đó, chúng ta sẽ lại đánh cờ tiếp nhé, Koyomi!"

Những ngày sau, tôi lại trở lại quán rượu vào buổi sáng và rời đi vào buổi trưa để có thể tiếp tục làm việc của mình. Vẫn căn phòng với tấm cửa gỗ đã mục đi phần nào. Tôi lặng lẽ ngồi xuống trước cánh cửa vẫn tĩnh mịch như cách nó đóng lại ngày hôm đó.

"Koyomi- chan! Hôm nay tôi lại đến rồi đây!" 

Vẫn như vậy, ngày qua ngày, tôi còn không dám chắc, phía sau cánh cửa kia, cô ấy còn để tâm đến lời cầu xin này hay không? Thậm chí, cũng có thể ngay từ đầu, cô ấy đã chẳng còn ở trong phòng. Biết sao đây, dù chờ đợi kiều này trông nó khá vô vọng nhưng tôi cảm thấy rằng chỉ có cô ấy mới có thể giúp tôi... Phải rồi, tôi chỉ suy nghĩ rằng chỉ cần có cô ấy là được! Cô ấy chắc chắn là cơ hội duy nhất có khả năng là có thể giúp tôi... Ngoài cô ấy ra, tại thời điểm này, chẳng có một tia sáng nào để tôi vươn tới Yura cả.

Ba ngày, không ngắn cũng không dài... Và điều gì đến cuối cùng cũng đến... Từ bên trong, vọng ra tiếng trong vắt của Koyomi - không một chút ngập ngừng, trôi chảy và rõ ràng... 

"Được rồi! Trước hết, tôi cần cậu vẽ cho tôi bản đồ tại chỗ cậu đã phát sinh giao tranh lần trước. Và nói cho tôi biết, cậu muốn gặp lại vấn đề đó ở chính chỗ đó lần nữa hay không?"

"Là sao? Tôi không hiểu ý phía sau, Koyomi."

"Nghĩ đơn giản thôi! Giống ngựa quen đường cũ, tôi nghĩ tôi dàn xếp cho vấn đề của cậu xảy ra cụ thể trên một vị trí mà cậu muốn, trước hết là vậy! Rồi cậu sẽ luyện tập ở đó đến khi cậu sẵn sàng! Và đương nhiên, nếu cậu muốn chính cái chỗ lúc trước thì đơn giản thôi bởi vì tôi nghĩ cậu cũng hiểu kha khá chỗ đó rồi, từ bất lợi đã từng gặp và những lợi thế đã từng khai thác... Vậy thì hãy phác thảo chỗ đó cho tôi trong khi cậu đến đó để quan sát kĩ hơn nhé!" 

Nói xong, căn phòng phía trước tôi như thể lại hoá thân thành một bức tường đá. Có lẽ, cô ấy cũng cần thời gian thêm nữa nên mới không cần tấm bản đồ gấp trong hôm nay? Cũng có thể, cô ấy muốn tôi quan sát sâu hơn và một bản vẽ hoàn chỉnh hơn chỉ đơn giản là một bản phác thảo lại dựa trên trí nhớ. Dù chẳng biết điều này đi đến đâu, nhưng tôi đã đặt niềm tin vào cô ấy rồi. Giờ là lúc tôi nghe theo và đáp ứng những gì cô ấy cần. 

"Vâng, tôi sẽ đi chuẩn bị! Phiền cậu rồi, nghỉ ngơi đi nhé!" 

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận