Tập 2 - Phần 3

Chương 26 - Trật tự và trừng phạt

Chương 26 - Trật tự và trừng phạt

Trước khi đọc chương, mình có thông báo quan trọng tới các quý độc giả, hãy dành chút thời gian đọc thông báo trước nhé:

https://docln.net/thao-luan/3323-thong-bao-quan-trong

***************************************** 

Trong thánh kinh Cơ Khí Giáo:

“…Đấng Chúa Máy Móc bảo hộ chúng ta từ xa xưa. Nhưng thay vì biết ơn, chúng ta lại sống vô tổ chức, bất kính và khinh nhờn Ngài. Đấng Chúa bỏ đi, Đại Thảm Họa ập xuống chúng ta như một kết cục hiển nhiên. Chứng kiến loài người khốn khổ, Ngài động lòng thương hại. Ngài quay lại, cứu vớt chúng ta. Nhưng Ngài không còn bao dung nữa. Ngài yêu cầu chúng ta phải sống một cách trật tự, kỷ luật và nghiêm khắc. Đại Thủ Phủ Heaven chính là trật tự của Đấng Chúa Máy Móc, và là biểu tượng trật tự mới của loài người…”

Những dòng răn dạy đó trong thánh kinh, Mikael nhớ rõ. Dù rằng cái trật tự của Đấng Chúa chỉ đúng hình đúng dạng với Babylon, càng đi xuống dưới thì càng méo mó. Nhưng ít nhất nó vẫn là “trật tự” – là thứ mang hình hài Đấng Chúa, là biểu tượng đại diện cho Ngài.

Trong phần lớn cuộc đời mình, Mikael đã nghĩ thế. Mà phần lớn cuộc đời gã là ở nơi hoang dã, chiến đấu với quái vật và mang về vinh quang cho giáo hội. Mikael bảo vệ Heaven, nhưng kỳ thực lại chẳng hiểu về nó.

Xung quanh Heaven luôn có một màn sương dày ngăn những kẻ không xứng đáng tiếp cận nó. Rất nhiều người đã bỏ mạng khi tìm đến Heaven.

Hai tuần sau khi được giao nhiệm vụ, Jossiel đã có kết quả. Anh ta hẹn gặp Mikael trong một căn phòng lụp xụp ở Tầng Dưới – một nơi lộn xộn xô bồ nhưng tránh xa khỏi tai mắt của Hội Đồng Tối Cao lẫn Cơ Khí Giáo. Mikael rất hài lòng với điều này. Việc mà họ đang làm chẳng liên quan tới Hội Đồng hay giáo hội.

Nhưng đón tiếp Mikael là một màn sương dày đặc bao gồm chữ nghĩa và những con số. Chúng được ghi chép trên nhiều vật liệu: mẩu giấy ăn, mảnh vải, cốc, chai lọ, da động vật… tóm lại là tất cả những thứ gì có ‘bề mặt’ và ăn mực. Mikael bối rối. Đây không phải lần đầu tiên và gã cũng không phải người duy nhất.

“Giải thích, người anh em, và sử dụng từ ngữ đơn giản thôi.” – Mikael vừa nói vừa nhìn những tài liệu ghi chép quái dị.

Phía trước gã thủ lĩnh tông đồ, Jossiel im lặng ngồi trên ghế, gương mặt không biểu cảm. Anh ta mờ nhạt, gần như hòa làm một với không gian và trở nên vô hình. Chỉ khi mở miệng nói, anh ta mới thực sự hiện diện:

“Có một quán rượu nằm ở đoạn giao cắt giữa đường Na’thanrel và phố Lezenti Avaro, tên là Cái Xẻng Vàng. Chúng ta đang tìm một người tên là ‘Navaro’, và tôi đã nói với sếp rằng một biệt danh cũng cần sự dễ nhớ và có ý nghĩa với người dùng nó.”

Jossiel chìa ra những tờ giấy ăn nhăn nhúm với chữ nghĩa xiêu vẹo. Có lẽ gã đã ghi chép lên đó trong lúc uống rượu và hỏi chuyện những kẻ say sửa trong quán Cái Xẻng Vàng. Mikael nhìn một lúc, nói:

“Đường Na’thanrel và phố Lezenti Avaro… vậy ra đó là cái tên ‘Navaro’ à?”

“Không chắc, nhưng rất có khả năng.” – Jossiel trả lời – “Cái Xẻng Vàng chẳng là gì với dân Tầng Trên, nhưng lại rất thu hút dân lao động Tầng Dưới. Rất nhiều loại người đến đó, kể cả Người Babylon.”

Mikael nhìn dòng chữ ‘Babylon’ trên giấy ăn, rồi hỏi tiếp:

“Cậu tìm được gì?”

“Tôi đã bắt thân với một tên bợm ở đó…” – Jossiel nói – “…hắn bảo rằng ba năm trước, có một Người Babylon tới quán rượu. Nam giới, khoảng ba mươi tuổi. Kể từ đó, người này luôn xuất hiện ở quán rượu một tháng một lần, mỗi lần lại gặp một người khác nhau.”

Mikael gãi đầu:

“Lúc cậu hỏi, tên bợm ấy tỉnh táo không? Một Người Babylon luôn thận trọng khi đi xuống dưới, họ không bất cẩn đến mức để kẻ khác nhận ra mình là ‘dân Babylon’.”

Jossiel gật đầu:

“Sếp nói đúng. Nhưng họ không thể che giấu quá nhiều. Tên bợm mà tôi làm thân có cái mũi rất thính. Hắn ngửi thấy mùi thuốc lá mà tôi thường hút, ngửi được mùi đạn dược lưu lại trong túi áo. Và nếu để hắn ngửi lâu hơn, có lẽ hắn sẽ đoán ra tôi là một tông đồ.”

“Như chó nhỉ?” – Mikael cười.

“Phải, hơn cả chó.” – Jossiel gật đầu – “Gã ngửi được mùi nước hoa từ người Babylon kỳ lạ đó. Một mùi hương mà gã chưa từng gặp bao giờ, nhưng biết chắc là chỉ những người cực kỳ giàu có mới có thể sở hữu.”

Mikael nhìn lại những mẩu giấy ăn nhăn nhúm, đọc một chút rồi hỏi tiếp:

“Cậu nghĩ sao?”

“Sếp nói người Babylon luôn che giấu thân phận khi xuống Tầng Dưới. Họ sẽ phải khử mùi nước hoa, ai cũng biết điều đó. Nhưng kẻ kỳ lạ đó thì không làm thế. Hắn không khử mùi, hoặc là không có thời gian để làm việc đó.”

Nói rồi Jossiel chỉ tay ra ngoài cửa sổ căn phòng. Gã thủ lĩnh tông đồ nhìn theo và thấy những ống khói nhà máy mờ mờ ở phía đông Đại Thủ Phủ. Nơi đó là khu công nghiệp, trọng điểm sản xuất của Đại Thủ Phủ. Và ở đó chỉ có vài loại người bận rộn suốt ngày đêm. Mikael suy nghĩ rồi để chúng tuôn ra thành lời nói:

“Ý cậu… cái tên người Babylon đó là một ai đó thuộc những gia tộc? Hoặc là trực thuộc Hội Đồng Tối Cao?”

“Có thể.” – Jossiel trả lời – “Nó khá hợp lý khi ‘Navaro’ là một kẻ nhiều tiền, có thể cung cấp mọi thứ cho bọn Red Ripper. Quan trọng hơn cả: hắn cung cấp cho Red Ripper một hệ thống quản trị và điều hành – thứ mà dân Miền Tự Do không thể nào biết.”

Mikael nhún vai:

“Mâu thuẫn đấy, Jossiel. Nếu Navaro là một kẻ như vậy thì hắn không thể bước ra Heaven, hoặc là nếu có đi thì cũng để lại rất nhiều dấu vết. Người Babylon mà! Thế mà hắn lại xuất hiện và đi lại ở Miền Tự Do, cậu giải thích thế nào?”

Jossiel chỉ vào những mảnh vải, cốc và chai lọ. Chúng cũ mèm, cáu bẩn, dường như là đồ dùng của những công nhân lao động. Mikael đoán rằng Jossiel đã tới khu công nghiệp, tiếp xúc với đám công nhân để tìm manh mối.

“Vậy cậu tìm được gì không?” – Mikael hỏi.

“Không tìm được Navaro.” – Jossiel trả lời – “Nhưng khu công nghiệp có sự lạ.”

Mikael nhướn mày:

“Lạ?”

“Ở nhà máy sản xuất vũ khí của nhà Inovic, công nhân tăng ca, được trả thêm lương nhưng khối lượng hàng sản xuất vẫn thế.” – Jossiel nói – “Chuyện đó đã diễn ra trong ba năm, trùng với thời điểm mà tên Navaro bắt đầu xuất hiện ở quán Cái Xẻng Vàng.”

“Diễn ra trong ba năm mà không một ai can thiệp?” – Mikael nhíu mày.

“Không rõ nguyên do, nhưng cũng không ai thắc mắc. Tôi đã tiếp cận một tên quản đốc dễ tính. Hắn cho tôi xem vài bảng kế toán sản xuất. Sự thật là ban điều hành của Nhà Inovic đã đẩy khối lượng sản xuất cao hơn bình thường.”

Mikael nhìn vào những con số trên chai lọ mà Jossiel ghi chép. Gã không hiểu kế toán, nhưng có thể nhìn ra vài con số kỳ lạ trong việc sản xuất ở phân xưởng: một lượng lớn vũ khí thay vì chuyển cho Đại Thủ Phủ lại cất kho dự trữ riêng.

“Nhân tiện, làm thế quái nào mà cậu tiếp cận được bọn quản đốc Nhà Inovic?” – Mikael hỏi.

“Bí mật riêng, thưa sếp.” – Jossiel trả lời.

“Lúc nào cũng bí mật nhỉ?” – Mikael cười – “Mà những con số nói lên điều gì? Nhà Inovic dự trữ vũ khí nhiều hơn bình thường thì cũng có sao? Các gia tộc giàu có ai mà chẳng tích trữ cái gì đấy cho riêng mình?”

Jossiel lắc đầu:

“Không. Tôi đã hỏi tên quản đốc, hắn nói số vũ khí dư thừa không được chuyển tới kho dự trữ. Còn việc chúng đi đâu thì tôi không biết.”

Mikael nhìn mớ ‘tài liệu’ của Jossiel, đôi mắt căng ra. Đây không phải là Nhà Inovic mà gã biết. Marko Inovic là một con cáo già, những hành động gian dối sơ đẳng kiểu này sẽ không thể qua mắt ông ta.

Trừ phi là ông ta cho phép chuyện đó xảy ra, hay nói cách khác, ông ta đang gian dối.

Bấy giờ, Mikael nhớ đến cuộc trò chuyện với Cha Martin. Vị linh mục đã nói về những tranh chấp bên trong Hội Đồng Tối Cao, về mâu thuẫn giữa Khối Tinh Hoa và Cơ Khí Giáo. Có tin đồn rằng Nhà Inovic đã gia nhập với Khối Tinh Hoa – nếu đó là sự thật thì họ đang sản xuất vũ khí vì ai? Vì cái gì? Và vì mục đích gì?

“Cậu nhận định thế nào?” – Mikael hỏi.

Jossiel vừa nhìn những chiếc cốc đầy số má vừa nói:

“Quá ít thông tin để khẳng định hoặc phủ định. Navaro là ai? Là một người hay nhiều người? Hắn đến từ Nhà Inovic hay không? Nhà Inovic có mưu đồ gì? Quá nhiều câu hỏi, sếp, và tôi sẽ không trả lời câu nào cả.”

“Nếu có thêm thông tin thì cậu trả lời được không?” – Mikael hỏi.

Jossiel định nói gì đó nhưng ngừng lại. Anh ta nhìn Mikael một lúc đoạn cất lời:

“Tôi không phải tai mắt duy nhất của sếp, nhỉ?”

Mikael không trả lời mà châm lửa rít thuốc. Dành cả đời bảo vệ Heaven, Mikael không nghĩ sẽ có ngày lén lút điều tra nó, điều tra cái trật tự mà nó dựng lên nhân danh Đấng Chúa Máy Móc.  

Trong kinh thánh Cơ Khí Giáo:

“…Kẻ thù của Đấng Chúa Máy Móc có nhiều hình hài. Chúng không chỉ là những con quái vật đói khát mà muôn hình muôn vẻ. Chúng là những kẻ bất tín, giả dối, tham lam, phóng đãng và dị giáo. Ngài đã tuyển chọn những tông đồ giỏi giang nhất và dũng cảm nhất. Họ sẽ quét sạch mọi kẻ thù cho tới khi mặt đất này chỉ còn lại ánh sáng thuần khiết và chói lọi của Ngài, và họ sẽ gánh vác trách nhiệm ấy vĩnh viễn…”

Seraphiel nhớ rõ những lời răn dạy về tông đồ, đặc biệt là những gì liên quan tới trừng phạt hay. Trong các tông đồ, gã khá vô kỷ luật nhưng lại thực hiện công việc trừng phạt một cách nghiêm túc. Càng giết chóc, Seraphiel càng nghiêm túc.

Máu là chất liệu giúp Seraphiel liên kết với Đấng Chúa.

“Tao hỏi lại lần nữa, Navaro là ai?”

Giọng nói của Seraphiel vang lên một cách lạnh lẽo và khô cằn. Phía trước gã, một người đàn ông quằn quại trên đất với đôi chân bầm dập. Chúng đã hứng chịu hơn chục cú đập tàn bạo từ cây gậy sắt trên tay Seraphiel. Dù đã kêu gào thảm thiết nhưng chẳng ai đến cứu giúp người. Hắn đã mắc kẹt ở đây với Seraphiel, trong một nhà kho biệt lập ở phía đông Trại Golden Gate.

“Mày nói mày từng nhìn thấy Navaro. Vậy sao giờ tao hỏi thằng Navaro trông như thế nào thì mày chối là không biết?” – Seraphiel nói – “Mày lừa tao à, Matt?”

Matt xanh mặt, nỗi sợ hãi khiến cơ thể hắn không tự chủ và đũng quần bắt đầu bốc mùi khai nhẹp. Nụ cười của Seraphiel khiến hắn kinh hãi.

Đêm trước, Matt quá chén ở boong-ke. Hơi cồn khiến hắn bắt đầu bốc phét về công việc của mình, về việc thường xuyên tiếp nhận những món hàng kỳ lạ từ Vùng 1 rồi chuyển tiếp cho những ‘khách hàng’ kỳ lạ đến từ Vùng 2, về việc gặp mặt một người cao quý đến từ Heaven tên là ‘Navaro’. Và kẻ lắng nghe tất cả là Seraphiel. Khi ấy, gã này luôn nở một nụ cười thân thiện với Matt.

Giờ thì nụ cười thân thiện ấy ám ảnh Matt. Nó chết chóc và đầy tàn bạo. Seraphiel sẽ không dừng lại cho tới khi nhận được câu trả lời. Dù vậy, Matt không hề biết Seraphiel là một tông đồ, mà chỉ nghĩ đây là một tên đánh thuê đang chõ mũi vào việc làm ăn của Golden Gate.

“Tao… không biết…” – Matt bật cười, trong khi đũng quần vẫn khai khú – “…Tại sao tao phải nói với mày? Mày không biết là đang đụng vào ai đâu… đất này là của Lorenzo… Golden Gate là của Lorenzo… ông ta sẽ treo xác mày lên cho lũ Zom!”

“Ồ? Ý mày là Lorenzo làm ăn với thằng Navaro gì đó?” – Seraphiel ngạc nhiên.

 Matt cười sằng sặc, đoạn gào lên:

“Chứ mày nghĩ thằng Navaro qua đây bằng cách nào?! Mày nghĩ muốn chuyển vũ khí đến Vùng 2 mà dễ thế à? Bọn Heaven chẳng là cắc ké gì hết! Chúng nó muốn làm gì thì phải đi qua Golden Gate! Phải thông qua Lorenzo! Kệ xác Miền Tự Do! Kệ xác Heaven! Lorenzo mới là vua thực sự! Hiểu chưa thằng chó?!”

Seraphiel nhíu mày, sau bước tới cùng cây gậy sắt nhễu máu:

“Được rồi, vậy Navaro là thằng nào?”

Matt cười lớn đoạn giơ cao tay trái, trên cổ tay là chiếc đồng hồ vàng chói – thứ mà gã luôn tự hào khoe khoang mỗi khi xuống boong-ke uống rượu:

“Tao không nói đấy, mày làm gì được tao? Thấy cái gì đây không? Đồng hồ mà ngày Renlozo thưởng cho tao đấy! Ồ! Mày sợ à? Mày sợ Renlozo à?! Quá muộn rồi! Giờ thì không ai cứu mày được nữa!”

Seraphiel mỉm cười. Matt lại được phen kinh hãi. Gã tông đồ bỗng vụt gậy xuống. Tiếng thét của Matt vang lên, thảm thiết, nhưng rồi lịm dần. Matt không kêu nữa nhưng tiếng vụt gậy vun vút lẫn tiếng xương vỡ vẫn vang lên. Máu bắn lên mặt Seraphiel nhưng gã vẫn không dừng lại.

Máu là chất liệu liên kết Seraphiel với Đấng Chúa. Gã sẽ tiêu diệt hết kẻ thù của Ngài.  

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!