Tôi Nhận Ra Mình Sống Tro...
Parmesan- Tập 01: Không còn cô đơn
- Minh Họa
- Chương 01: Cậu còn ở đây à?
- Chương 02: Một khởi đầu quá đỗi bình thường có khó tìm lắm đâu?
- Chương 03: Cái quỷ gì đang diễn ra thế này?!
- Chương 04: Trường học có gì hay?
- Chương 05: Hai nữ chính
- Chương 06: Tha cho tôi đi mà...
- Chương 07: Ai sẽ chết đầu tiên?
- Chương 08: Số phận nghiệt ngã của Laura
- Chương 09: Tôi đã từng cố gắng
- Chương 10: Lần đầu được mời ăn trưa
- Chương 11: Kế hoạch của tôi
- Chương 12: Laura: Ý thức
- Chương 13: Laura: Bùng nổ
- Chương 14: Chuẩn bị lâm trận
- Chương 15: Mọi chuyện lúc nào cũng tệ hơn vẻ ngoài cả
- Chương 16: Chết não...
- Chương 17: Khẩu chiến
- Chương 18: Hết giờ nghỉ trưa
- Chương 19: Tớ xin lỗi.
- Chương 20: Rachel: Tôi cũng muốn được chú ý
- Chương 21: Rachel: Bùng nổ
- Chương 22: Cười
- Chương 23: Kurokawa: Cái chết của lớp trưởng
- Chương 24: Kurokawa: Tội lỗi của C
- Chương 25: Càng đông càng vui?
- Chương 26: Về nhà cùng ba cô gái...và một tên con trai...
- Chương 27: Tôi muốn thét "đăng xuất" để thoát nơi này!
- Chương 28: Tin tốt!
- Chương 29: Han bã đậu
- Chương 30: Rachel: Không bỏ cuộc
- Chương 31: Kurokawa: Khẩn trương
- Chương 32: Laura: Hộ phu
- Chương 33: Sư phụ!
- Chương 34: Không thầy đố mày làm nên!
- Chương 35: Ngủ
- Chương 36: Laura: Không phải một tình địch mà là hai
- Chương 37: Kurokawa: Thời khắc ấy đến rồi
- Chương 38: Rachel: Cơ hội cuối cùng
- Chương 39: Người còn sống
- Chương 40: Laura: Vì cậu
- Chương 41: Rachel: Hoàng tử không bạch mã
- Chương 42: Rachel?
- Chương 43: Rachel: Mặt trời
- Chương 44: Rachel: Nụ hôn bị lãng quên
- Chương 45: Tam thập lục kế, giả ngu thượng sách!
- Chương 46: Cảm giác được quan tâm
- Chương 47: Laura: Giữa yêu và ghen
- Chương 48: Ngày thứ hai
- Kết quyển 1
- Tập 02: Khi trò chơi hóa hiện thực
- Tập 03: Tất cả đều nói dối
- Tập 04: Cô gái vô diện
- Tập 05: Một lần cuối cùng
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Kết quyển 1
Chào mọi người, phô mai đây.
Trước tiên, phô mai xin được thông báo quyển đầu tiên của Eroge đã kết thúc với khoảng 130,000 chữ, một con số mà phô mai chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm được. Thật ra, ngay cả phiên bản đầu tiên của Eroge viết bằng tiếng anh cũng chỉ mới đạt gần 80,000 mà thôi.
Đối với quyển đầu tiên này, phô mai hy vọng là đã có thể miêu tả được một thế giới đen tối, u buồn và tuyệt vọng như thế nào.
C là một cây hài của bộ, nhưng đồng thời cũng là đối tượng mà mọi việc xảy ra. Phô mai mong mọi người có thể cảm nhận sự đau đớn của C ẩn đằng sau sự vui vẻ đấy. Một con người rơi vào lãng quên của thế giới, không phải sống, mà cũng không phải chết, C phải tự tìm cách để chính bản thân mình không hóa điên sau một khoảng thời gian dài vô tận. Tuy nhiên, C có thật sự đã hóa điên hay chưa, phô mai nghĩ mọi người có thể nhìn ra được.
Các nhân vật nữ cũng có lẽ là điều mà phô mai tập trung vào hơn cả C. Mỗi người đều có một nỗi đau riêng, không ai giống ai. Phô mai đã cố gắng hết sức để miêu tả cảm giác trong nội tâm của họ. Nhìn chung, những cô gái tuy là bạo lực và chết chóc, họ vẫn chỉ muốn tự do thôi...
Phô mai xin hết! Hẹn gặp mọi người ở quyển 2.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
19 Bình luận