Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên. Các bài thủ và các khán giả của lớp 10a1 tạm gác lại giải đấu trong giây lát để tranh thủ đi vệ sinh.
Lê Minh là người trở lại lớp sau cùng, cu cậu hớt ha hớt hải vừa chạy vừa kéo khóa quần. Minh đã không thể đợi đến ngày được tái đấu với cậu bạn thân của mình.
Đúng vào lúc Minh chuẩn bị vào lớp học, một bóng hồng chẳng thân, chẳng quen, hôm nay lại giở giời đợi cậu ở đó.
Huyền Anh khép nép đan chân trước cửa lớp học. Cô nàng có dáng người nhỏ nhắn, thắt bím đuôi sam, để mái hiển nhi, mặt nhỏ xinh xắn, giống như tiên nữ giáng trần.
Con trai trong lớp chỉ cần nhìn thấy Huyền Anh từ xa đã lúng túng, và Minh cũng không tránh khỏi phản ứng rất đỗi tự nhiên này.
Minh gượng gạo đối diện Huyền Anh, gãi đầu gãi tai tìm cách mở lời với cô nàng.
“A! Huyền Anh... cậu vẫn xinh đẹp như mọi ngày nhỉ. À, tớ có theo dõi giải đấu bên bảng nữ đấy. Chúc mừng nhá, dù hôm nay mới biết là cậu có chơi bài, nhưng đứng hạng hai của lớp thì chắc chắn không phải là bài thủ tầm thường đâu nhỉ?”
Nói rồi, cu cậu làm bộ muốn lách qua bên, khéo léo dụ cô nàng mau mau mở đường cho mình vào lớp.
“Nhưng tớ cũng có trận đấu quan trọng của tớ. Cả cậu cũng vậy nữa đấy, đợi tớ tỉ thí với Khải xong rồi, khi nào hai đứa mình có thời gian rảnh, sẽ cùng thỉnh giáo với cậu một trận nhé!”
Chưa kịp để cho Minh nói hết câu, Huyền Anh đã túm chặt lấy cà vạt trên cổ Minh, kéo sát mặt cậu về phía mình.
Minh nãy giờ cố nhịn cơn ngượng ngùng với Huyền Anh đã lâu, chẳng nói chẳng rằng, đã bị đối phương tấn công một đòn chí mạng không báo trước. Cu cậu không kịp chuẩn bị tinh thần, hai má của Minh ửng hồng.
Huyền Anh gập người về phía trước, để lộ sống lưng cong cớn. Hai mắt của cô mơ màng, như thể cái nhìn ấy đang vuốt ve tâm hồn của Minh.
“Để Khải thắng trận này đi. Tớ muốn gặp cậu ấy ở trận chung kết.”
Minh ban đầu cứ ngỡ cô nàng muốn trêu đùa mình. Nhưng thộng điệp của Huyền Anh lại quá gãy gọn, thẳng thắng, khiến cho cậu không biết phải tiếp tục thế nào.
Minh có thể xiêu lòng trước phụ nữ đẹp, nhưng cậu vẫn là một bài thủ. Cậu ngượng ngùng gạt Huyền Anh qua một bên, Minh không quên giá trị và sứ mệnh của mình. Cu cậu khéo léo gỡ tay Huyền Anh khỏi cà vạt, dịu dàng thuyết phục cô ấy.
“Ấy ấy... chuyện khác giúp cậu thì được, nhưng riêng chuyện này là tớ không thể. Bọn tớ đã hẹn ngay này từ rất lâu rồi, mong cậu thông cảm cho nhé.”
Một lần nữa, Minh còn chưa hết câu, Huyền Anh đã lại tranh thủ tấn công nhát nữa. Lần này cô nàng khóa chặt lấy tay của cậu, ép sát tay Minh vào ngực của mình.
“Ơ...”
Lần này không chỉ ửng hồng nữa, toàn bộ gương mặt của cậu đã chín mọng như trái cà chua.
Không từ một giây sơ hở, Huyền Anh ngước lên nhìn Minh, nũng nịu chớp mắt.
“Nghe lời tớ... tớ sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của cậu.”
Thường ngày Minh vốn hòa đồng xuồng xã, làm các bạn cũng lớp ai ai cũng nghĩ cậu chẳng biết tới xấu hổ là gì. Nhưng ngay cả cu cậu cũng có tâm tư thầm kín, có một cô gái trong lớp của cậu quyến rũ tới mức cậu phải nhìn trộm, và cậu không dám nhìn thẳng vào cô mỗi khi hai người nói chuyện với nhau. Chẳng cần vòng vo nhiều nữa, cô gái làm Minh yếu đuối ấy, chẳng phải ai khác, chính là cô gái đang ép ngực của mình vào tay cậu đây.
Huyền Anh biết rõ sắc đẹp của mình quyền lực tới mức nào. Cô nàng đẩy Minh tới bức đường cùng. Mọi chàng trai bị cô nàng đẩy vào vị trí ấy, chảng còn lựa chọn nào khác ngoài cách ngoan ngoãn chấp nhận đề nghị của cô.
Nhưng trường hợp này, kẻ cắp lại chẳng gặp ai mà lại đụng trúng bà già. Huyền Anh không biết Minh thuộc dạng quái. Anh chàng sướng đến phát điên rồi, vẫn cố gắng kiềm cơn thỏa mãn lại, để giữ cho mình một lời hứa.
“Huyền Anh... không được. Nếu muốn đấu với cậu ấy, cậu có thể hỏi cậu ấy riêng được mà?”
Để nói ra được câu ấy là Minh đã phải lấy hết dũng khí. Cậu chàng giữ lấy hơi thở, nhất quyết không hối hận với lựa chọn của mình.
Huyền Anh ngoài mặt ngây thơ, nhưng trong lòng cô nàng lại đang cắn môi cằn nhằn. “Tên nhóc này sao mà khó dụ thế không biết.” Cô đã nhìn thấy hắn ta kặp kè với chị Lan Chi, lại vừa nghe tin hai người họ mới chia tay để chị Chi đi du học nước ngoài. Hạng người như hắn không phải là thích hẹn hò với hot girl, còn muốn cái gì trên đời này nữa.
“Không chỉ đi chơi vợi cậu, tớ sẽ nắm tay, thơm má. Ngay cả ăn tối và đi xem phim cũng là tớ bao!”
Cũng cùng lúc ấy Minh lại nhìn ra hành động bất thường của Huyền Anh. Cu cậu cũng tự nhủ thầm: “Con nhỏ này sao mà rách việc thế không biết.” Chưa bao giờ Minh thấy Huyền Anh lại phải cầu xin đắm đuối đến mức này cả. Với danh tiếng và sự tự tin của mình nếu muốn chơi bài thì cứ việc hỏi Khải, làm gì phải nhè đúng lúc cậu và bạn thân tái đấu với nhau để giành.
Lê Minh nhìn đồng hồ còn một phút nữa, luống cuống không biết làm để đuổi con nhỏ dai nhách này đi.
“Này đối thủ của cậu cũng ghê ghớm lắm đấy, làm sao dám chắc cậu có thể vào chung kết được đây.”
“Chuyện đó cậu không phải lo, cậu cứ lo việc diễn tròn vai mình là được.”
“Này, cậu đừng có hòng giở cung tâm kế để loại bỏ Thảo, tớ mách ban giám khảo để khai trừ cậu bây giờ đấy!”
“Ai nói là tớ sẽ dùng mưu hèn kế bẩn kia chứ!”
Huyền Anh cũng cuống lắm rồi, cô nàng đưa tay sờ soạng khắp người Minh, còn Minh thì ra sức đẩy tay cô khỏi người.
“Trận đấu này vô cùng giá trị với tớ! Cậu có đem siêu xe, biệt thự ra ra dụ thì tớ cũng không đổi cho cậu đâu!”
Cu cậu nhìn qua cửa kính lớp học, thấy Khải trong lớp vẫn điềm nhiên ngồi đọc sách, chờ cậu đi vệ sinh trở về để tiếp tục.
“Khải! Đại! Dương! Lam! Ai đó làm ơn cứu tôi với!”
Huyền Anh cắn môi đến nẻ cả môi, nhìn kim đồng hồ chuyển qua con số 12. Trời ơi cái tên đầu bông ngốc nghếch này, cô đã khéo léo gửi hắn tín hiệu như thế mà hắn vẫn không chịu hiểu. Đàn ông con trai các ngươi sao mà tên nào cũng như tên nào, đầu óc sao lại có thể đơn giản như thế. Cô chỉ muốn cắn cho Minh một nhát cho hắn thành xác khô cho đỡ bực mình mà thôi, nhưng rồi lại sớm nhận ra nếu cô làm vậy thì cô sẽ tự mình chấm dứt giải đấu. Lần này Huyền Anh đã quá sơ suất khinh địch, để mình rơi vào vị trí bị động mất rồi. Lúc này thì danh tiếng với sĩ diện đâu còn quan trọng nữa. Đã đến lúc cô phải dùng đến con ‘át chủ bài’ cuối cùng mà cô chưa từng cho ai thấy.
Huyền Anh nhăn nhó cởi cúc sơ mi, đưa hai ngón tay vào trong khe ngực. Minh nhìn thấy viền áo ngực có đường diềm ren, cu cậu càng lúc càng xấu hổ, luống cuống che mặt quay đầu đi.
“Cậu đừng có mà quá đáng nhé! Hành lang có camera cả đấy! Con nhỏ biến thái này! Tớ sẽ mách thầy Tú!”
Minh nhắm chặt mắt một lúc, hai tay cậu nắm vai Huyền Anh đẩy cô ra xa. Nhưng không có chuyện gì xảy ra. Cậu chàng phải đợi một lúc mới dám hé mắt khe khẽ. Huyền Anh vẫn đứng sờ sờ trước mặt cậu, nhưng cô thì chưa làm gì cậu cả.
Minh chỉ mới mở hai mắt đã bị ánh sáng vàng chói của tấm thẻ bài làm cho nhíu lại. Huyền Anh cau mày đưa tấm thẻ Soul:Driver lên, bờ má của cô phụng phịu:
“Vậy thì cái này đã đủ để thuyết phục cậu chưa?”
Lê Minh bị cho lớp tráng vàng óng của tấm thẻ bài thôi miên, cu cậu đắm đuối ngắm nhìn tấm thẻ tráng vàng, quên cả mỹ nữ ở ngay trước mắt.
Miệng của Lê Minh há tròn, tâm trí của cậu chỉ trong phút giây trở nên mụ mị, yếu đuối.
Thế rồi cậu nhìn thấy Khải ở trong lớp học. Minh chợt tỉnh dậy khỏi cơn mê muội. Cậu vận hết tất cả lý trí,, lắc đầu xua đi suy nghĩ xấu xa ấy. Cậu tự oán trách bản thân, trong đầu cậu cùng lúc là bao nhiêu dòng đấu tranh tư tưởng.
“Mình không thể chấp nhận lời đề nghị đáng hổ thẹn này được, Khải đã trông đợi trận đấu này rất lâu vậy mà...”
“Nhưng bài hoàng kim... có người đã sống cả đời mà chưa một lần thấy một lá...”
“Khó lựa chọn quá, biết phải chọn sao bây giờ!”
...
...
...
Lê Minh nhăn nhở đẩy cửa bước vào lớp học. Cùng với thời điểm cậu ta bước vào, công chúa Huyền Anh cũng bẽn lẽn nối đuôi theo sau như chưa có chuyện gì xảy ra.
Văn Dương khoanh tay đứng chờ Lê Minh ở bên bàn đấu. Cu cậu và các khán giả tỏ vẻ không hài lòng với sự xuất hiện muộn màng của cậu.
“Cậu tới muộn đấy!”
Minh cất hai tay trong túi quần, mặc kệ ánh mắt dàm pha của người người xung quanh, nhăn nhở đẩy ghế ngồi ra, vui vẻ đặt hộp bài xuống.
“Anh em thứ lỗi, có chút trục trặc kỹ thuật, nhưng đâu vào đấy cả rồi. Chả là gần đây tôi ăn không đủ chất xơ ấy mà.”
Trần Khải ngây thơ không biết chuyện Minh vừa trải qua. Cậu lớp trưởng nhẹ nhàng gấp cuốn sách đang đọc dở, trìu mến nhìn đối thủ phía bên kia bàn.
“Có thể bắt đầu được rồi chứ nhỉ?”
Văn Dương nhíu mày quan sát Lê Minh, dường như cậu chàng cũng đã phát hiện ra điểm bất thường ở Minh. Thế nhưng khán giả xung quanh đã chờ được xem trận tỉ thí này quá lâu rồi. Cậu chàng không còn cách nào khác, ngoài cách chấp nhận để Minh và Khải bắt đầu cuộc chơi.
Ở phía bên kia, Huyền Anh cũng cúi đầu xin lỗi đối thủ của mình vì đến muộn. Thảo trước đây không có ác cảm với Huyền Anh, chỉ thấy ghen tị với cô như bao bạn con gái khác. Cô không để bụng, gật đầu mời Huyền Anh cứ ngồi xuống.
Thư và đám bốn cô bạn thân của Huyền Anh xúm lại với nhau, thì thầm:
“Này, hình như công chúa của các cậu ứng xử hơi kỳ lạ đấy.”
“Ừ... bọn tớ cũng chưa bao giờ thấy nhỏ để lộ nhiều cảm xúc như hôm nay cả.”
“Cô ấy... dường như là đang rất háo hức trông chờ một điều gì đó thì phải!”
...
Trở về diễn biến ở bên bảng nam, trận tái đấu được mong chờ giữa hoàng tử bóng đêm Trần Khải và chiến thần xã giao, Kẹo Bông Lê Minh cuối cùng cũng được bắt đầu.
Sau khi tung xúc sắc, Khải giành quyền đi đầu tiên.
Cậu bày xuống sân hai quái thú Chiến binh đất nung, trang bị cho mỗi tên một lá thẻ bài ‘Tuyệt chiêu’ và cẩn thận kết thúc lượt của mình.
[Chiến binh đất nung]
Thuộc tính: Thổ
Cấp độ: Tiến hóa 1
Sức tấn công: 1100
Khả năng đặc biệt: Chỉ là một anh lính canh gác lăng mộ của hoàng đế đất nung, không có khả năng đặc biệt
Lê Minh đưa tay rút thẻ bài, hai mắt còn không quên trao cho ‘chiến hữu’ cũng như ‘học trò’ của mình ánh mắt sát thủ, như tay cao bồi trong trận đấu súng.
Nhìn thấy lá bài mình vừa rút được, biểu cảm trên mặt Lê Minh hóa thành một nụ cười bí hiểm.
Khải đã từng thua Minh một lần, cậu hiểu sức mạnh của Minh nằm ở bộ bài đa dạng nguyên tố và khả năng ứng biến vô cùng tài tình của hắn. Bộ bài của Minh không phải là một bộ bài tầm thường mà là bộ bài của một cao thủ xếp hạng thứ 122 cả nước. Nó đã được soạn đi soạn lại một cách vô cùng cẩn thận, và bên trong nó không chỉ có một mà là vô số tổ hợp các lá bài có thể phối hợp ăn ý với nhau. Bất cứ lá nào Lê Minh bốc được đều có khả năng xoay chuyển và thây tóm cuộc chơi theo ý của Minh. Vì vậy, mỗi lần thấy Minh rút bài là Khải không tránh khỏi cảm giác căng thẳng.
Minh đưa lá bài mới bốc được vào cùng năm lá trên tay, cậu chàng khoan khoái phá lên cười.
Tiếng cười của Minh làm không chỉ Khải, mà Dương và các khán giả đều rất kinh sợ.
Lê Văn Dương cuộn cuốn tập ghi chép thành chiếc Micro, không quên vai trò của người tường thuật trận đấu.
“Nụ cười đó... có lẽ nào...”
“Lê Minh đã bốc được lá chủ bài siêu mạnh của mình!”
Khải nhớ mỗi lần Lê Minh chiếm được thế thượng phong, là cậu ta sẽ biểu lộ cảm xúc một cách thái quá. Mặc dù cậu chàng có khả năng ứng biến một cách vô cùng điệu nghệ, nhưng Minh có một điểm yếu là không biết che giấu cảm xúc của mình. Khi thắng thì cậu cười vang mà khi thua thì sẽ ủ rũ. Nụ cười sảng khoái lúc này, phải chăng có khi nào Minh đã cầm chắc trong combo dẫn đến chiến thắng?
Khải chùn mình đón nhận chấn động sắp tới từ Minh, trong đầu không ngừng đảo qua đảo lại, tính toán một con đường ứng phó.
Dương cùng các khán giả hồi hộp theo dõi cuộc chơi, chàng bình luận viên còn không quên chêm vào một câu tường thuật: “Nào nào, Lê Minh sẽ cho chúng ta chứng kiến quái thú nào đây? Rồng Gió? Kiếm sĩ ánh sáng? Sư Tử Bá Vương hay là lá bài nghề nghiệp Tướng Quân siêu mạnh của cậu?”
Đáp lại Trần Khải và các bạn, Minh chỉ khẽ đưa tay ra dấu kết thúc lượt của mình.
Trước hành động kỳ lạ ấy của Lê Minh, cả Khải, cả Dương, và toàn bộ con trai lớp 10a1 đều đứng mình ngơ ngác.
Minh thấy mọi người phản ứng lạ lùng trước hành động dại dột của mình. Cậu chỉ chớp chớp mắt ra vẻ ngây thơ, rồi tiếp tục phá lên cười.
“Xui quá xui quá! Năm lá mở đầu trên tay đều là bài trang bị đã đành, lượt này, tớ lại bốc phải ‘cục gạch[note89173]’ mới đen chứ lị!”
Khải ban đầu cũng như mọi người, cũng chững lại giây lát, sững sờ trước hành động của Minh. Nhưng rồi cậu cũng sớm thông cảm cho đối phương và chấp nhận bắt đầu lượt tiếp theo của mình. Khải có một niềm tin tuyệt đối ở Minh. Cậu thấy, người này có một tình yêu chân thành với trò chơi thẻ bài quái thú. Nếu hắn đã nói mình không có bài để chơi, thì cũng có nghĩa là hắn không có bài để chơi thật. Khải lại nghĩ thầm dù cho có lỡ một lượt người này cũng vô cùng giỏi, cậu có lấy của hắn bốn mạng, thì hắn cũng chẳng tốn nhiều thời gian công sức để gỡ gạc lại lượt sau.
Còn mạng là Minh còn có cơ hội để chiếm quyền kiểm soát trận đấu. Khải phải tranh thủ nắm bắt lượt Minh bỏ lỡ này để giảm thiểu tài nguyên của hắn mới được.
Khải tung xí ngầu và rút một lá, lần này cũng là một quái thú có thể triệu hồi.
“Tôi triệu hồi quái thú Tê giác đá!”
Khải đặt quái thú thứ ba của mình lên sân, bên cạnh hai lá thẻ bài Chiến binh đất nung.
[Tê giác đá]
Thuộc tính: Thổ
Cấp độ: Tiến hóa 1
Sức tấn công: 1200
Khả năng đặc biệt: Chú tê giác con này hãn còn non nên vô cùng yếu ớt. Không có khả năng đặc biệt.
Khải xem lại một lượt bài ở trên tay, cậu thấy trên tay đã không còn lá bài nào có thể chơi nữa. Cậu hoàng tử đen cẩn trọng tuyên bố chuyển diễn biến lượt đấu của mình sang khâu tấn công.
“Tôi phát động cho ba quái thú: Tê giác đá , Chiến binh đất nung 1 và Chiến binh đất nung 2 lần lượt tấn công Minh!”
Khải lựa chọn cho Tê giác đá tấn công trước, vì trong ba quái thú của cậu sức công của nó là lớn nhất. Trước khi phát động tấn công, trong đầu Khải đã mường tượng ra một tình huống. Có thể Minh không triệu hồi quái thú vào lượt vừa rồi, nhưng trên tay hăn vẫn còn quái thú phòng thủ. Nếu Minh bất ngờ gọi quái thú phòng thủ xuống mà Khải sử dụng quái thú có sức tấn công nhỏ hơn để đánh, hắn vẫn có thể chặn đứng được đòn đánh đó và lãng phí một lượt tấn công của cậu. Dù việc Minh có trong tay một quái thú có sức phòng thủ 1100 vô cùng hy hữu, Khải cứ chắc chắn thì hơn.
Trần Khải hồi hộp chờ đợi đòn đánh của ba quái thú bên mình kết thúc. Sợ rằng đối thủ của mình sẽ gọi ra một bức tường phòng thủ kiên cố bất cứ lúc nào.
Nhưng không, Minh cứ thế dang tay nhận lấy ba đòn tấn công. Tê giác ra đòn đầu tiên và lấy một mạng của Minh. Hai tay chiến binh đất nung còn lại theo chân tê giác lần lượt tung đòn một cách thuận lợi. Cu cậu giả bộ vò đầu bứt tai, theo hiệu lệnh của trọng tài Dương bỏ đi ba mạng giấy của mình.
“Ối giời ơi đau quá, Khải ơi Khải à, biết là đối thủ với nhau nhưng cậu cũng phải nương tay với tớ chứ.”
Cả ba đòn đánh của Khải đều trúng mục tiêu, trong lòng của cậu như có một áp lực vô hình được gỡ bỏ. Nhưng rồi cậu lại nhớ ra đối thủ của mình là Minh. Cậu vân không quên, tên đầu bông này, không phải một gã gã mờ mà là bài thủ xếp hạng thứ 122 cả nước. Kinh nghiêm và kỹ năng của hắn ở một đẳng cấp khác hẳn. Ừ thì, cứ cho là cậu có một khởi đầu thuận lợi hơn hắn đi, nhưng chỉ cần một lá bài thôi, là Minh vẫn có khả năng chiếm lại quyền kiểm soát trận bài.
Khải kết thúc lượt, hồi hộp chờ đợi phản ứng của Minh.
Trọng tài Văn Dương cảm thấy Lê Minh ứng xử một cách vô cùng quái dị, nhưng anh vẫn không tài nào tìm ra được điểm bất thường. Dương đành gật đầu kêu Minh may bắt đầu lượt của hắn. Khải nhất cử nhất động quan sát Lê Minh, chờ đợi hắn sẽ tung ra một đòn chí mạng nào đó.
Lê Minh, giống như hắn của mọi ngày, luôn thích thêm mắm thêm muối vào để làm trận bài sinh động hơn. Trước khi rút bài, cậu chàng không quên gửi một thông điệp tới đối phương. Minh khích tướng Khải bằng giọng vô cùng tự tin:
“Trần Khải, khá khen cho cậu đã rút được ba trái tim của tớ. Nhưng đấy cũng chỉ là do chó ngáp phải ruồi mà thôi. Cậu hãy chống mắt mà xem đây này, Lê Minh tớ đây sẽ trả lại hết cho cậu chỉ với lá bài này!”
Nghe Minh nói vậy, cả Khải cả Dương cùng lúc thở phào nhẹ nhõm. May quá, thì ra không phải do Minh ấm đầu mà do hắn bốc phải gạch thật. Cái gã thường ngày thích phô trương thứ hạng của mình như hắn, không đời nào lại chịu thua một cách lãng xẹt như vậy.
Trần Khải nghe Minh nói vậy vô cùng háo hức, cậu khẽ gật đầu, miệng muốn bật ra hai chữ: ‘Nhào vô’ nhưng vì muốn giữ thể diện nên giữ trong lòng mà không nói ra.
Nói rồi Lê Minh căng thẳng rút bài, từ vai của hắn truyền vào năm đầu ngón tay một lực rất mạnh khiến cho động tác rút bài vang lên một tiếng xé gió.
Trần Khải, Văn Dương hồi hộp chờ đợi lá bài của đối phương. Lê Minh lật lá bài hắn vừa rút lên, chỉ cần nhìn thấy minh họa quen thuộc của nó, lo lắng trên mặt cậu học sinh đã chuyển từ thất thế sang một nụ cười.
“Đến rồi! Con át chủ bài của ta!”
Khải căng thẳng vào thế phòng ngự, sẵn sàn tiếp nhận một đợt phong ba sắp tới. Lê Minh không để lãng phí thời gian vô ích, cu cậu phấn khởi triệu hồi quái thú đầu tiên của mình.
“Thoát rồi! Thoát kiếp gach đá rồi! Trần Khải và các anh em, hãy chống mắt lên mà xem quái thú chủ lực của tớ đây!”
Lê Minh đập mạnh tấm thẻ vừa rút được xuống giữa trung tâm bàn đấu, cho tất thảy anh em bài thủ lớp 10a1 cùng được chiêm ngưỡng.
[Mèo tuyết]
Thuộc tính: Thủy
Cấp độ: Tiến hóa 1
Sức tấn công: 200
Khả năng đặc biệt: Hoảng tử của ngọn núi tuyết, kẻ sẽ theo chân đức vua trở thành một vị quốc vương anh minh. Vì hãn còn nhỏ nên chàng chưa có kinh nghiệm chinh chiến, không có khả năng đặc biệt
Khải, Dương và các bạn nam nhận ra lá bài quen thuộc của Lê Minh. Chính là quái thú có hình minh họa một chú sư tử con lông trắng, đang ưỡn ngực kiêu hãnh trên mỏm đá trắng.
“Mèo tuyết... thế này có nghĩa là...”
“Chúng ta sẽ được nhìn thấy ‘lá bài’ đó sao?”
Lê Minh lắng nghe những lời xì xào, trong lòng không giấu nổi cảm giác tự hào khoan khoái. Cậu chàng không kiềm chế được sự phấn khích, ngay tức thì, đặt một lá bài nữa lên trên lá bài Mèo tuyết.
“Đã để anh em chờ lâu! Hãy xem cục gạch mà tôi bốc được ở lượt vừa rồi đây!”
Lá bài đặt lên tượng trưng cho sự tiến hóa của mèo tuyết. Minh họa của chú mèo con lông trắng, đã được thay thế bằng một hoàng tử sư tử, có bộ bờm trắng, hiên ngang gầm to giữa trận bão tuyết.
Mèo tuyết -> Sư tử lông trắng
[Sư tử lông trắng]
Thuộc tính: Thủy
Cấp độ: Tiến hóa 2
Tiến hóa từ: Mèo tuyết
Sức tấn công: 2200
Khả năng đặc biệt: Mèo tuyết ngày nào đã khôn lớn thành chúa sơn lâm. Bây giờ chàng đã là vua của muôn loài, cộng thêm 1000 điểm tấn công khi giao chiến với các quái thú thuộc loại: muông thú
“Chỉ một lượt mà đã gọi ra quái thú tiến hóa hai!”
“Ăn đứt toàn bộ quái thú trên sân thằng Khải rồi!”
“Lê Minh! Tụi này không thể chờ thêm được nữa! Hãy cho chúng tôi được thấy Sư tử bá vương!”
Tuy là một lá bài mạnh, Sư tử lông trắng vẫn chưa là gì so với dạng tiến hóa ba của nó. Khải ở đầu kia siết chặt nắm đấm, cậu đã ở đó chứng kiến trận đấu giữa Minh và Thảo, dù trận đó Minh không dành được chiến thắng, nhưng Khải đã thấy sức mạnh ghê gớm của lá bài có một không hai. Cậu cùng các khán giả yên lặng chờ đợi màn xuất hiện không thể tránh khỏi từ vị quốc vương oai dũng.
Lê Minh biết rằng mọi sự phấn khích đang dồn vào hắn, cậu trai tóc màu bạch kim mỉm cười, đặt thêm một lá bài ngửa vào ô của Sư tử lông trắng.
[Tiếng gầm của đế vương]
Thuộc tính: Trang bị
Yêu cầu: Chỉ có thể trang bị lên các quái thú thuộc gia phả [Mèo tuyết] -> [Sư tử lông trắng] -> [Sư tử Bá Vương]
Khả năng đặc biệt: Tiếng gầm dũng mãnh của vua sử tử làm mọi kẻ thù phải khép mình kính sợ. Khi trang bị lá bài này, quái thú được trang bị nó sẽ vô hiệu hóa bù trừ ngũ hành của mục tiêu bị tấn công
Sau đó, thì Minh không chơi thêm lá bài nào nữa. Khán giả xung quanh đần thối hết cả, thất vọng tràn trể trước nước đi không thể ngờ tới của cậu.
“Ờm... Sư Tử Bá Vương đâu?”
“Sao lại chỉ có mỗi một thẻ trang bị thế này?”
Thì ra, lá bài thứ ba mà Minh đặt vào Mèo tuyết không phải Sư Tử Bá Vương mà là chỉ là một thẻ trang bị. Bao bọc bởi những lời than vãn và những tiếng thở dài thất vọng. Lê Minh chỉ nhăn nhở gãi đầu cười với đám đông.
“Xin lỗi, làm anh em hiểu nhầm rồi... tui chưa bốc được Sư Tử Bá Vương!”
Trần Khải thoát khỏi nanh vuốt của Sư Tử Bá Vương không khỏi một phen nhẹ nhõm, thế nhưng đã là trận quyết đấu với kỳ phùng địch thủ, cậu không thể nói là mình không cảm thấy hụt hẫng. Đầu bài không phải đam mê của Khải, vây nên thắng thua với cậu không phải là vấn đề quá quan trọng. Nhưng nếu đã đấu với Minh, cậu vẫn mong hai bên có thể thoải mái tung ra những lá hay nhất của mình. Thế mà, ông trời lần này lại phụ lòng hai đứa, bắt Minh phải chơi với một tay đầy bài xấu mất rồi.
Lê Minh nhất quyết không chịu đầu hàng số phận của mình, cậu chàng bất lợi nhưng vẫn tươi cười sảng khoái.
“Không bốc được quái thú mạnh thì thôi, anh em xem thường tôi tới vậy sao?”
Nói rồi, cu cậu quay sang nhìn Khải.
“Thắng với tay đẹp là chuyện bình thường, thắng với tay xấu mới là thỏa mãn. Khải à, cậu hãy xem tớ đánh bại cậu chỉ với sư tử cấp 2 đây này!”
Không còn lá nào có thể kích hoạt nữa, Minh cũng xin phép trọng tài được chuyển qua khâu chiến đấu. Anh chàng lựa chọn Sư tử lông trắng làm quái thú tấn công, và chọn Tê giác đá của Khải làm mục tiêu chiến đấu.
“Phát động tấn công! Sư tử lông trắng hãy phá hủy tê giác của Khải!”
Nhờ có lá bài trang bị [Tiếng gầm của đế vương], Sư tử lông tráng có thể bỏ qua bù trừ ngũ hành, đánh vào quái thú mang thuộc tính tương khắc của nó mà không sợ đối phương nhân thêm chỉ số tấn công. Thêm nữa, tê giác là một quái thú thuộc loại ‘muông thú’, điều này có nghĩa công năng của sư tử lông trắng có thể đáp ứng điều kiện kích hoạt, cộng thêm 1000 điểm tấn công.
Sức công của Sư tử lông trắng vượt xa Tê giác đá. Lê Minh gõ mạnh lên lá tê giác bên bàn của Khải, ý muốn nhắc nhở đối phương mau loại lá đã bị tiêu diệt khỏi sân. Khải khẽ gật đầu loại bỏ tê giác đá khỏi sân, tiếp sau đó là một viên giấy sinh mệnh. Lựa chọn của Minh là một cú đánh vô cùng khoan ngoan vào kho vũ khí của Khải bởi vì Tê giác đã là một quái thú quan trọng trong bộ bài khởi đầu hệ thổ. Không còn có nó, Khải sẽ không có cơ hội được triệu hồi quái thú [Tê giác thời tiền sử Elasmotherium] hay [Kỵ sĩ tê giác] nữa.
Tiêu diệt một mắt xích quan trọng trong sách chiến lược của Khải, Minh không lập tức dùng lại mà còn bày thêm một ít bài xuống sân thị uy. Cậu bày xuống một lúc bốn lá bài tuyệt chiêu, đặt úp dưới thẻ [Sư tử lông trắng].
“Hết sạch bài trên tay rồi, tôi kết thúc lượt của mình.”
Lượt này rõ ràng là Minh đã tận dụng hết khả năng của hắn ta, nhưng Dương vẫn cứ cảm thấy tên này đáng ngờ thế nào. Thường ngày dù có bốc phải bài xấu, Minh vẫn khôn ngoan sử dụng toàn bộ tài nguyên hắn có. Không thể chuyển bại thành thắng thì hắn sẽ cố bào mòn tài nguyên đối phương. Dù có nương tay với Khải hắn cũng không thể nào cố ý để lại cho đối phương nhiều bài để chơi tới vậy.
Khải mất đi lá bài quan trọng Tê giác đá, nhưng nó vẫn chỉ là một quái thú tiến hóa 1. trên sân của cậu vẫn còn lại hai quái thú và bốn trái tim.
Lê Minh làm bộ tiếc nuối, hắn than: “Tiếc quá, đành đợi thêm lượt nữa rồi gỡ lại vậy.”
Minh có thể nương tay với bạn, nhưng Khải thì lại không nghĩ như thế. Cậu hoàng tử này đã chờ rất lâu để có thể gỡ gạc lại, cậu hứa nếu phải giao đấu với Minh, cậu sẽ tung ra toàn bộ sức mạnh của mình.
Cậu rút một lá bài, ngửa lên. Nét mặt cậu trai trước sau như một, rồi nói với đối phương ở bên kia.
“Lê Minh, tớ không biết cậu đang giở trò gì, nhưng nếu đòn đánh tiếp theo mà trúng, thì sẽ không còn lượt nào nữa đâu.”
Lê Minh ngồi đầu bên kia gần thua đến nơi mà vẫn ung dung tự đắc. Không biếp có phải đang phỉnh dọa Khải để cậu chần chừ không dám tấn công hay không. Nhưng có một điểm Khải cần lưu ý hắn vừa úp tới những bốn lá bài. Chỉ cần một trong bốn lá đó có công năng mạnh, trận đấu này sẽ từ quyền điều khiển của cậu về tay của hắn. Minh không những gỏi chơi bài mà còn rất giỏi thâu tóm tâm lý đối phương, cái sự ung dung của hắn chắc chắn không phải là thừa.
“Giỏi thì cứ nhào vô, cứ phát động tấn công là biết chứ gì?”
Khải không giỏi đọc vị người khác, nhưng cậu đã hứa với Minh sẽ đấu hết sức mình. Nếu có sa vào bẫy của hắn thật, thì cũng lắm là cậu thua. Cậu đấu trận này là để kiểm tra tiến bộ của mình, nếu Minh có tung đòn hiểm kết liễu cậu, cậu cũng vui vì hắn không nương tay với mình.
“Chính cậu nói câu đó đấy nhé.”
Nói rồi, Khải đặt lá bài mình vừa rút được lên trên một lá [Chiến binh đất nung]. Lá bài có hình một anh lính mặc áo giáp chuyển thành lá bài có in hình hai cung thủ cưỡi trên một cỗ xe chở quan tài.
[Chiến binh đất nung]-> [Chiến binh xe ngựa]
[Chiến binh xe ngựa]
Thuộc tính: Thổ
Cấp độ: Tiến hóa 2
Tiến hóa từ: Chiến binh đất nung
Sức tấn công: 1800
Khả năng đặc biệt: Có hai cung thủ trên một cỗ xe, có thể tấn công hai lần một lượt
Nhìn thấy quái thú tiến hóa cấp hai của Khải, đám đông rộ lên những lời chê bai.
“Ôi dào, cái lá tôm tép ngàn tám sức công này thì bộ bài khởi đầu hệ thổ nào mà chẳng có!”
“Khải à, ông đừng có hấp tấp chứ. Đừng quên lá bài trang bị của Minh bỏ qua khắc chế ngũ hành đấy nhé!”
Khải nghe chê bai đã quen, cậu cũng không phải là người dễ bị ảnh hưởng bởi miệng lưỡi thiên hạ. Chàng hoàng tử nhắm mắt tĩnh thần, rồi đặt thêm một lá lên quái thú tiến hóa hai mình vừa mới gọi.
[Chiến binh xe ngựa] -> [Hoàng đế đất nung]
[Hoàng Đế Đất Nung]
Thuộc tính: Thổ
Cấp độ: Tiến hóa 3
Tiến hóa từ: Chiến binh xe ngựa
Sức tấn công: 2900
Khả năng đặc biệt: Bên trong cơ thể bằng đất nung này là linh hồn của vị hoàng đế Trung Hoa quyền lực. Mệnh lệnh của ngài là tuyệt đối, khi Hoàng Đế Đất Nung phát động tấn công, vô hiệu hóa toàn bộ thẻ bài trang bị (không gồm thẻ bài tuyệt chiêu) của đối phương.
Lá bài có minh họa hai tay cung thủ đất nung trên cỗ xe ngựa chỉ vừa mới được chào sân đã ngay lập tức bị thay thế bằng một hoàng đế uy nghiêm ngự trên ngai vàng. Trên tay của ngài là ngọc phỉ thúy và ở tay kia là một bảo đao. Nhìn thấy quái thú chủ lực của Khải, ủng hộ của đám đông chuyển từ bên Minh dồn hết lên cậu.
“Quái thú tiến hóa ba? Bộ bài của Khải có lá bài quý hiếm như vậy sao?”
“Còn là bài hiếm bạc trắng nữa. Lá bài này không có trong bộ bài khởi đầu hệ thổ!”
“Chính là lá bài Minh nó ăn được của tớ! Đáng đời cậu lắm Lê Minh! Trần Khải, hãy thay tớ dùng Hoàng đế đất nung rửa mối hận hồi nãy!”
Lê Minh nhìn thấy Hoàng đế đất nung, cậu ta ngạc nhiên, nhưng rồi cũng sớm chấp nhận mỉm cười.
“Món quà của tớ, không ngờ cậu lại dùng tới nó sớm như vậy.”
“Ừ, nếu trận này có thể thắng, tớ muốn dùng nó làm lá bài kết thúc cậu!”
“Như tớ đã nói, cậu tin mình thắng thì cứ phát động tấn công.”
Khải đáp lại lời thách thức của Minh bằng một cái gật đầu:“Tớ không sợ đâu, nếu cậu có bẫy, thì hãy cho tớ được xem cái bẫy của cậu!”
Nói rồi, cậu trỏ vào lá Hoàng đế đất nung xác nhận nó là quái thú ra đòn tấn công, rồi trỏ vào lá Sư tử lông trắng, cùng bốn thẻ bài Tuyệt chiêu bí ẩn bên dưới làm mục tiêu tấn công của mình.
Lời vừa mới dứt, trên miệng Lê Minh đã để lộ ra nụ cười nham hiểm. Khải thấy nụ cười hắc ám của đối phuong, cậu chững lại một giây bàng hoàng. Nhưng lời đã nói thì không thể nào rút lại được nữa. Nếu là thi đấu trên sân thực thể ở tháp Hoa Lan, lưỡi kiếm mà Hoàng đế đất nung vung ra, đã thi triển được nửa đòn đánh.
Lê Minh hiên ngang để cho sư tử đón nhận đòn đánh. Dương cùng các khán giả nín thở hồi hộp theo dõi, hắn ta sẽ kích hoạt lá bài tuyệt chiêu nào đây? Một lá làm gia tăng sức tấn công cho sử tử lông trắng? Một lá bài giúp cho quái thú không thể bị tiêu diệt, hay một lá bài làm đảo chiều nguyên lý tương khắc ngũ hành?
[Hoàng Đế Đất Nung]
Khả năng đặc biệt: Bên trong cơ thể bằng đất nung này là linh hồn của vị hoàng đế Trung Hoa quyền lực. Mệnh lệnh của ngài là tuyệt đối, khi Hoàng Đế Đất Nung phát động tấn công, vô hiệu hóa toàn bộ thẻ bài trang bị (không bao gồm thẻ bài tuyệt chiêu) của đối phương.
Và như thế, đòn đánh thuận lợi thông qua. Lê Minh lãnh trọn một đòn tấn công mà không kích hoạt lá bài nào cả.
Lá bài trang bị [Tiếng gầm của đế vương] của Sư tử lông trắng bị công năng của Hoàng đế đất nung vô hiệu. Lê Minh sở hữu quái thú hệ thủy, sức tấn công gốc đã yếu hơn, còn bị nhận thêm chênh lệch ngũ hành, cậu không thể nào thoát được.
Lê Minh tươi cười bỏ đi lá bài Sư tử lông trắng mà cậu tốn không biết bao công sức để triệu hồi ra, cùng với cả bốn lá bài tuyệt chiêu chưa được kích hoạt.
“Ha ha, cậu đã nhìn thấu tớ rồi. Bốn lá bài đó là bài vô dụng đấy, tớ đặt xuống dọa để bịp cậu thôi!”
Lê Minh: số lượng trái tim sinh mệnh 2->1
Trên sân Minh chỉ một đòn đánh đã không còn lại lá bài nào nữa, trên tay của hắn cũng không còn lại lá bài nào để gỡ gạc. Minh chỉ tươi tỉnh chấp nhận tình huống, hắn xuề xòa nói với Khải.
“Vậy là đã đến lúc rồi đấy nhỉ?”
Khải khẽ gật đầu đáp lại hắn. Trên sân của cậu vẫn còn một chiến binh đất nung chưa được phát động tấn công.
Dù lấy được mạng của đối phương và chiếm thế thượng phong, Khải vẫn không giấu được chút hụt hẫng trong lòng. Đã là trò chơi thẻ bài thì ngay cả tú lơ kho cũng có những lúc phải bốc phải ‘gạch’. Cậu thắng Lê Minh rồi, thắng một cách công bằng, nhưng thắng theo cách này thì thật không thoải mái chút nào.
Khải phát động cho chiến binh đất nung thứ hai thi triển một đòn tấn công, tước đi mạng giấy cuối cùng của đối thủ.
Lê Minh: số lượng trái tim sinh mệnh 1->0
Trận chung kết đáng mong chờ của bảng nam khép lại với một chiến thắng áp đảo từ Khải, và không một tiếng vỗ tay. Các bạn khán giả uể oải than phiền, nói rằng chiến thắng của Khải là không xứng đáng, và ngay cả cậu cũng cảm thấy như vậy.
Duy chỉ có người thua cuộc là không để bụng thất bại của bản thân. Lê Minh vẫn như mọi ngày tươi tỉnh đến vỗ về an ủi bạn, hắn nói.
“Đừng nghe chúng nó, cậu thắng là thắng, thắng một cách sòng phẳng. Ngay cả tuyển thủ tầm cỡ quốc gia, đi thi đấu giải cũng dính phải ‘gạch’ chứ đâu phải chỉ là chuyện của riêng ai. Thôi, phấn chấn lên nào, cậu sắp có được cơ hội rủ một bạn nữ trong lớp mình đi chơi đấy.”
Khải thở dài đáp lại: “Tớ đâu có ham chuyện ấy. Chiến thắng này tớ nhận, nhưng tớ vẫn không can tâm. Lần tới tái đấu, cậu phải tung hết hỏa lực lên tớ đấy.”
“Được rồi, tớ hứa. Bọn mình cùng qua bảng nữ xem Thảo thi đấu thế nào!”
Khải đánh bại Minh, điều này không chỉ có nghĩa cậu đã tiến bộ, mà còn có nghĩa cậu sẽ phải gánh vác trọng trách thi đấu với Thảo để cược lại lá Diễn viên kịch địa ngục về cho Minh. Tuy Thảo không phải bài thủ nổi tiếng như Minh, nhưng cô lại là bài thủ hiếm hoi sở hữu cho mình những hai lá bài quý hiếm. Chỉ vừa mới nghĩ đến đây, bảng nữ ở nửa bên kia của lớp đã vang lên âm thanh tuyên bố người chiến thắng.
Lê Minh không quên Huyền Anh và lời đề nghị của cô khi trước, nhưng hắn cũng chưa từng thấy thực lực của cô nên chẳng dám nghĩ người này có thể đánh bại được Thảo.
Cả Khải, cậu cũng đinh ninh chiến thắng của Thảo là lẽ hiển nhiên, rằng cậu và Minh, một trong hai thằng sẽ phải chạm mặt cô ở chung kết.
Thế mà, sự thật hiện ra rành rành trước mắt cả hai lại nói một điều làm cả Khải và Minh đều bất ngờ.
Thảo tròn hai mắt ngỡ ngàng trước diễn biến của trận bài cô vừa trải qua. Cả Thư, cả hội bạn thân của Huyền Anh cũng phải chết lặng vì kết quả hiện ra trước mắt.
Quái thú tiến hóa 2 bên sân của Huyền Anh: [Nữ hoàng băng giá] vừa mới đánh bại [Diễn viên kịch địa ngục] của Thảo, đoạt lấy mạng giấy cuối cùng của cô, và đưa Huyền Anh tấm vé vào vòng chung kết.
Thu Thảo: số lượng trái tim sinh mệnh 1->0
Người chiến thắng bảng nữ: Huyền Anh
0 Bình luận