Tập 3

Chương 20: Bạn Thân

Chương 20: Bạn Thân

"Lại còn có chuyện đó nữa sao, nhưng cô ta ghi âm lại thì rốt cuộc là muốn làm gì?"

Lúc này, trong đôi mắt của "Lâm Nhiên" tràn đầy vẻ hứng thú.

"Ai biết được? Lòng người là thứ vĩnh viễn không thể nhìn thấu. Có lẽ cô ta muốn dùng đoạn ghi âm này để đả kích bạn trai mình, khiến anh ta tự biết khó mà lui; hoặc giả khi bị dư luận chỉ trích đạo đức, cô ta sẽ tung nó ra để giảm nhẹ tội lỗi của bản thân và thu hút hỏa lực. Dù sao thì khả năng nào cũng có thể xảy ra, tôi chẳng buồn đoán."

Vừa nói, Dụ Văn Châu vừa khuấy chiếc thìa trong tách, đôi mắt anh sâu thẳm như màn đêm.

"Không đúng, cái tôi muốn hỏi hơn là, làm sao cậu biết trong túi cô ta giấu máy ghi âm?"

"Cô Dương đó tìm đến tôi qua nền tảng của Hiệp hội Bác sĩ tâm lý. Địa điểm do tôi chọn, nhưng cô ta đến trước. Lúc tôi tới, cô ta đã ngồi đúng vị trí cậu đang ngồi bây giờ. Khi tôi bước vào chỗ của mình, mắt tôi vô tình liếc thấy nơi miệng túi xách đang mở của cô ta có một tia đèn đỏ nhấp nháy. Những người làm công tác bảo mật như bác sĩ tâm lý chúng tôi vốn rất nhạy cảm với mấy thứ này."

Nghe đến đây, ngay cả "Lâm Nhiên" cũng không nhịn được mà bật cười hơ hơ.

"Cô Dương đó gặp phải cậu đúng là đen đủi, đúng kiểu thiên địch luôn!"

"Chẳng có thiên địch hay đen đủi gì ở đây cả. Đa số mọi người đều hành động vì tư lợi, tôi cũng không ngoại lệ. Chỉ là có vài người thích giở trò khôn vặt, nên cũng đừng trách thái độ của tôi lạnh lùng."

"Aiz, thôi bỏ đi, không bàn chuyện người khác nữa. Đúng rồi, hôm nay cậu tìm tôi có việc gì thế? Chủ động hẹn tôi ra ngoài, theo ấn tượng của tôi thì hiếm khi thấy cậu làm vậy lắm."

"Lâm Nhiên" xua tay, kéo chủ đề trở lại quỹ đạo.

"Nhắc đến chuyện này tôi mới hỏi cậu đây. Cậu không đến làm việc gần nửa tháng nay rồi, có thể giải thích cho tôi nguyên nhân của vụ trốn việc nghiêm trọng này không?"

"Tôi trốn việc chẳng phải chuyện thường ngày sao, cậu còn không rõ?"

"Lâm Nhiên" bày ra vẻ mặt không quan tâm.

"Không đúng. Tuy cậu thường xuyên trốn việc, nhưng lần nào nghỉ cậu cũng sẽ giải thích nguyên nhân với tôi, hoặc gọi điện xin phép một tiếng. Còn trong nửa tháng qua, tôi chẳng nhận được cuộc gọi nào từ cậu cả. Tôi sợ cậu lại giống như trước đây, đột nhiên mất hút không dấu vết, nên phải hỏi cho rõ ràng một chút mới yên tâm."

"Cậu gọi tôi ra chỉ vì chuyện này?"

"Đúng thế."

"Chẳng phải gọi điện thoại là nói rõ được rồi sao? Cần gì phải rắc rối thế này!"

"Lâm Nhiên" vẻ mặt bất lực.

"Thế thì khác chứ. Cái tên nhà cậu thường hay nói dối trong điện thoại, tôi phải xác nhận tận mắt mới yên lòng."

"Người anh em, cậu làm như thể vợ tôi không bằng, chuyện gì cũng phải xác nhận tận mắt. Hay là sau này hai đứa mình cứ thế mà góp gạo thổi cơm chung cho rồi?"

Lâm Nhiên cười nửa đùa nửa thật nói.

Tuy nhiên, Dụ Văn Châu nhìn "Lâm Nhiên" im lặng trong giây lát, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc.

"Cậu không phải là người đồng tính đang che giấu đấy chứ?"

"Này, cậu dùng con mắt nào nhìn ra tôi là đồng tính hả?!"

"Lâm Nhiên" bị câu nói này của Dụ Văn Châu làm cho suýt chút nữa phun hết ngụm cacao sữa vừa uống ra ngoài, may mà kịp thời nhịn được, nếu không đã gây nên thảm cảnh rồi.

"Đừng hiểu lầm, trong tâm lý học, đồng tính không phải là bệnh. Tôi chỉ muốn làm rõ xu hướng tính dục thực sự của bạn thân mình thôi, để sau này chúng ta gặp nhau còn biết đường mà có biện pháp phòng hộ."

"Biện pháp phòng hộ là cái quái gì thế hả trời?! Không lẽ cậu thật sự coi tôi là đồng tính à?"

Lúc này "Lâm Nhiên" có thể nói là dở khóc dở cười. Bị anh em chí cốt coi là đồng tính, trên đời này còn hiểu lầm nào lớn hơn thế này không?

"Được rồi, không đùa với cậu nữa. Thấy cậu không sao là tôi yên tâm rồi, nhưng phía công ty cậu còn định đi làm không?"

Dụ Văn Châu thu lại tâm thế đùa giỡn, bắt đầu nói chuyện chính sự.

Nhắc đến đây, "Lâm Nhiên" cũng chỉnh đốn lại thần sắc, suy nghĩ kỹ một hồi.

Bây giờ nếu quay lại làm việc, dù ngành tang lễ ít có tiếp xúc cơ thể, nhưng dù sao giữa đồng nghiệp trong công ty cũng khó tránh khỏi những tình huống ngoài ý muốn. Ngoại hình hiện tại của cậu chỉ là một ảo ảnh hư thiết và lớp vỏ giả do ma pháp tạo ra, nên mọi sự vẫn nên cẩn thận là tốt nhất.

"Aiz, bên công ty chắc tôi không đi được rồi, dạo này tôi có việc phải bận. Tôi cũng không giấu gì cậu, gần đây tôi đã vào biên chế làm việc cho hệ thống rồi, cậu đoán xem là bộ phận nào?"

"Là Cục Chiến Lược phải không?"

"Sao cậu đoán chuẩn thế? Cái tên nhà cậu không lén lút điều tra sau lưng tôi đấy chứ?"

"Tôi không có thói quen lén lút theo dõi hay điều tra, ít nhất với tư cách là bác sĩ, tôi tự đánh giá tâm lý của mình là bình thường. Chẳng qua là dựa trên hành vi của cậu mà đưa ra những phán đoán và liên tưởng đơn giản thôi, xác suất cao là tôi đoán trúng chỗ đó."

Dụ Văn Châu đẩy gọng kính, bình thản nói.

"Aiz, đúng là tôi đang làm việc ở Cục Chiến Lược. Thông tin công việc theo quy định thì không được tiết lộ, dù sao sau này tôi vẫn ở thành phố Kim Lăng, nhưng cơ hội hai đứa mình gặp nhau chắc sẽ ít đi."

"Cho nên những lúc tôi không có mặt, đừng có mà nhớ 'cha' cậu đấy nhé..."

"Không sao, cái tên nhà cậu cứ còn sống là được, nhưng nếu có chết thì cũng chẳng hề gì, chỉ xin cậu trước khi chết hãy chọn sẵn công ty tang lễ tương ứng đi, tôi chẳng muốn đi thu dọn đống tàn cuộc cho cậu đâu."

Hai người cứ thế, người một câu ta một câu đấu khẩu với nhau, nhưng cuối cùng lại cùng nở nụ cười thanh thản.

"À, chuyện của cậu tôi cũng lười quản nhiều. Đã hỏi rõ rồi, uống xong thì nhanh cút đi, tôi còn phải về công ty đây."

"Chuyện công ty giải quyết xong rồi sao? Sức khỏe của cha cậu chắc cũng đã hồi phục tốt rồi chứ?"

"Lâm Nhiên" uống cạn giọt cacao sữa cuối cùng, đặt tách xuống hỏi.

"Cha tôi dạo này nghỉ ngơi khá tốt, bệnh tim ở trạng thái tĩnh dưỡng thì không có vấn đề gì lớn. Công việc ở công ty gần đây xử lý cũng tạm ổn, nên hôm nay tôi mới dành ra được chút thời gian tiếp bệnh nhân, tiện thể tìm cậu."

"Được rồi, vậy cậu làm việc tốt đi, tôi đi trước đây."

"Lâm Nhiên" uể oải đứng dậy, vươn vai một cái rồi bước về phía cầu thang.

"Cẩn thận một chút, công việc ở Cục Chiến Lược không an toàn đâu. Có dịp hai đứa mình lại tụ tập."

"Sẽ có mà."

"Lâm Nhiên" không ngoảnh đầu lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy, rồi dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Dụ Văn Châu.

Sau khi Lâm Nhiên rời đi, Dụ Văn Châu ngồi tại bàn trầm tư rất lâu, sau đó khẽ thở dài. Đôi mắt đen thẳm sâu hun hút, anh nhìn chiếc tách mà đối phương để lại, khẽ giọng lẩm bẩm:

"Lão Lâm à, rốt cuộc trong lòng cậu vẫn còn giấu chuyện..."

Thở dài xong, Dụ Văn Châu lại như khẽ mỉm cười, sau đó thu dọn tài liệu trên bàn vào túi xách, rảo bước tới quầy thu ngân.

"Thanh toán cho tôi, bàn số 14."

Nói xong, Dụ Văn Châu rút ví từ trong túi ra để trả tiền. Dù bây giờ đã có thanh toán qua điện thoại, nhưng khi ra ngoài mua sắm, anh vẫn có thói quen dùng tiền mặt.

Giá tiền của những món vừa gọi anh đã thuộc nằm lòng, những tờ tiền giấy mới cứng đã cầm trên tay, đang định rút ra thì nhân viên thu ngân đột nhiên lên tiếng:

"Thưa anh, chi phí của bàn 14 đã được một vị tiên sinh đi cùng lúc nãy thanh toán xong rồi ạ."

"..."

Nghe thấy tin này, bàn tay đang lấy tiền của Dụ Văn Châu khựng lại giữa không trung. Anh ngẩn người trong chốc lát, sau đó nhét tiền trở lại ví, đút vào túi quần.

Ánh mắt anh hướng về phía cầu thang nơi "Lâm Nhiên" vừa biến mất, im lặng một hồi lâu, rồi mới quay đầu lại khẽ nói lời cảm ơn với nhân viên thu ngân.

"Được, cảm ơn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!