Chương Ngoại Truyện: Kính Trung Kỳ Duyên

Tớ Thích Cậu Đấy

Tớ Thích Cậu Đấy

Tiếng khóc thầm thì của thiếu nữ quanh quẩn bên tai thiếu niên.

Mai Phương lúc này nảy sinh một cỗ cảm giác chưa từng có.

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Hữu Hề vẫn luôn trải qua sự mất mát.

Mất đi tình mẹ, mất đi bạn thân, mất đi sự bầu bạn.

Vất vả lắm mới gặp lại được tia sáng kia, bản thân lại bất lực thay đổi vận mệnh của đối phương, thậm chí đều không thể trở thành người đối phương ỷ lại nhất.

Cảnh tượng liếc thấy bạn thân qua đời ngày xưa, vào giờ này khắc này, có lẽ lại một lần nữa hiện lên trong đầu Lâm Hữu Hề.

Mãi không thể tan đi.

Mình muốn trở thành người xua tan đi bóng tối này.

Không chỉ là vì Hữu Hề, mà càng là vì Duyên Duyên.

Có chuyện mình có thể làm được.

Liều mạng đều phải làm được chuyện đó...

Mai Phương nắm chặt lấy tay Lâm Hữu Hề đang nắm lấy mình, từ từ buông tay cô ấy ra.

Sau đó ngồi dậy ngồi ở bên giường.

"Tớ muốn thử một chút."

Ngoại trừ lần mười ngón tay đan chặt lần trước ra, Mai Phương còn có trải nghiệm ngoéo tay với Hạ Duyên mà Lâm Hữu Hề không biết.

Cộng thêm việc điều khiển góc nhìn thế giới gương, đây là bằng chứng thép Lâm Hữu Hề ỷ lại Mai Phương làm thành sự việc như vậy.

Cậu đứng dậy tìm được hộp thuốc trong nhà, sau đó tìm được thuốc hạ sốt, bật đèn.

Lâm Hữu Hề ngồi xếp bằng bên giường, di chuyển tấm gương cho ngay ngắn.

Trong tay cô ấy nâng bức ảnh chụp chung cả gia đình Hạ Duyên, đây là đồ vật bà ngoại Duyên Duyên giao cho cô ấy, có lẽ có thể trở thành một vòng mấu chốt cứu vớt Duyên Duyên.

Muốn đưa thuốc hạ sốt đến bên phía Hạ Duyên.

Muốn xuyên qua thế giới trong gương, trước đây không có tiếp xúc với Hạ Duyên đều là không làm được.

Nhưng lúc này Hạ Duyên vẫn đang đau khổ dày vò trong bệnh tật.

Mai Phương không đánh thức Hạ Duyên, mà là điều khiển ý niệm khống chế góc nhìn của gương.

Gương nghiêng người đặt vị trí dựa nghiêng vào đầu giường, đối diện với bên người Hạ Duyên, cách tay Hạ Duyên rất gần.

Bản thân gương lúc điều khiển góc nhìn, dường như đối với Hạ Duyên cũng là không có thực thể.

Mai Phương nín thở, hồi tưởng lại hình ảnh lần đầu tiên mười ngón tay đan chặt với Hạ Duyên.

Đó là chuyện Hạ Duyên trước đó đã thử với cậu như vậy.

Lại một lần nữa, là lúc ký kết ước định.

Hạ Duyên muốn chạm vào Mai Phương, cho nên xuyên qua thế giới trong gương.

Cho nên, cứ theo đà này mà nói.

Chỉ cần trong lòng mang nguyện vọng mãnh liệt, nguyện vọng sẽ có thể thành sự thật.

Nhưng, chỉ có nguyện vọng mãnh liệt của người trong gương mới được sao?

Duyên Duyên không thể nghi ngờ là muốn chạm vào mình.

Mặc dù mình không mở miệng.

Nhưng mình...

Mình cũng...

Mai Phương nhìn biểu cảm dày vò của Hạ Duyên, nỗi bi thương và khát vọng trong nội tâm cũng sắp tràn ra khỏi tim cậu.

Cậu cầm một vỉ thuốc hạ sốt, cách gương chạm vào mu bàn tay Duyên Duyên.

Lâm Hữu Hề ngồi ở bên cạnh Mai Phương, hai tay chắp lại đặt bức ảnh ở giữa.

Tư duy logic kín kẽ của cô ấy trong thế giới gương này đã không còn thích hợp dùng nữa, chỉ có thể cầu nguyện và mong chờ kỳ tích xảy ra.

Đây cũng là chuyện cô ấy vẫn luôn luôn làm, nhưng phí công vô ích trong một năm bi kịch xảy ra kia.

Trong khoảng thời gian ở chung với Duyên Duyên Hữu Hề tới nay, Mai Phương vẫn luôn lảng tránh nội tâm của mình.

Cậu không dám, cũng không muốn đi thừa nhận một số chuyện.

Bị tiêu chuẩn đạo đức thế tục trói buộc.

Cảm thấy xấu hổ đối với suy nghĩ "xấu xí" trong nội tâm.

Nghĩ rằng chỉ cần thủ hộ ở bên cạnh cô ấy, là đã đủ rồi.

Nhưng bây giờ như vậy đều đã không làm được nữa rồi.

Nếu như mất đi thì, sẽ không còn gì cả.

Cái gì cũng không tồn tại nữa.

Cho đến tận bây giờ, tất cả hồi ức tốt đẹp trải qua trong kỳ nghỉ hè này, sẽ toàn bộ hóa thành mộng ảo bọt nước rồi.

Không muốn như vậy.

Nếu như để loại chuyện này xảy ra, mình...

Mai Phương chạm vào mặt gương lạnh lẽo, chạm vào lòng bàn tay Duyên Duyên ở bên kia gương.

Mình không muốn như vậy.

Muốn truyền đạt qua đó.

Bất kể là viên thuốc trong tay, hay là nguyện vọng trong nội tâm.

Đều muốn truyền đạt qua đó.

Mình có thể làm được.

Ừm, mình có thể làm được!

Theo cỗ tình cảm cháy bỏng trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, Mai Phương cũng có thể loáng thoáng cảm giác được, mặt gương vốn dĩ lạnh lẽo bắt đầu dần dần có một chút nhiệt độ, bề mặt cứng rắn trơn nhẵn bỗng nhiên trở nên có chút mềm mại.

Cùng với tiếng nước nhỏ giọt truyền đến từ nơi nào đó không biết, mặt gương dần dần nổi lên một trận gợn sóng.

Trong từng trận ánh sáng nhạt nổi lên, bàn tay cầm viên thuốc của Mai Phương, vậy mà từ từ lún vào trong!

Mà lần này, mặt gương cũng không sinh ra lực hút hoặc là lực đẩy cường đại, Mai Phương rất nhẹ nhàng liền đưa tay xuyên vào trong gương.

Cánh tay và mặt gương sinh ra một vòng hồ quang nhàn nhạt, mặc dù trạng thái hiện tại có chút giống như cánh tay bị cắt đứt, nhưng Mai Phương cũng không cảm giác được.

Ừm, không cảm giác được.

Cái cậu cảm giác được, là sự ấm áp của mu bàn tay Hạ Duyên.

Hơn nữa, là loại nóng hổi kia.

Mai Phương và Lâm Hữu Hề, Lâm Hữu Hề càng là kích động đến mức thở mạnh cũng không dám, mà là nhìn chằm chằm vào thao tác của Mai Phương, sau đó nhẹ giọng hỏi thăm cậu:

"Có thể, có thể vào toàn bộ không?"

Mai Phương thử đưa tay vào nhiều hơn, nhưng chỉ có thể đưa đến khuỷu tay là cảm giác được lực đẩy rồi.

Bởi vì lo lắng trạng thái này không thể duy trì quá lâu, Mai Phương cũng dưới sự nhắc nhở của Lâm Hữu Hề bắt đầu.

Lúc này dùng ý niệm điều khiển góc nhìn, quả thực có loại cảm giác đang chơi game bắn súng FPS.

Tuy nhiên Mai Phương cũng không hưởng thụ cảm giác mới lạ này, mà là bận rộn làm chuyện có thể chăm sóc Hạ Duyên....

Mấy phút sau, Mai Phương thử đánh thức Hạ Duyên.

Cậu nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Hạ Duyên.

"Duyên Duyên, Duyên Duyên..."

"Mau tỉnh lại!"

Hạ Duyên nóng nảy khó nhịn đang chịu đựng sự dày vò của bệnh tật, xúc cảm vỗ vỗ truyền đến từ mu bàn tay khiến cô ấy cảm giác tựa như đang ở trong mộng ảo.

"A... A Phương."

"A... Phương?"

Hạ Duyên ngủ mơ màng nhéo lấy viên thuốc Mai Phương đưa tới, sau đó nắm chặt lấy tay Mai Phương.

"Dậy uống thuốc rồi, Duyên Duyên."

Mặc dù chỉ có thể đưa tay vào có chút không tiện lắm, nhưng cuối cùng cũng có thể thiết thân chăm sóc Hạ Duyên rồi.

Không biết góc nhìn bên phía Duyên Duyên nhìn qua có phải rất kinh dị không a!

Nhưng bây giờ không lo được nhiều như vậy rồi.

Cậu đỡ Hạ Duyên dậy từ trên giường, cẩn thận từng li từng tí bóc viên thuốc cho Hạ Duyên, sau đó cầm lấy nước ấm đã rót sẵn ở tủ đầu giường, đỡ Hạ Duyên uống thuốc hạ sốt.

Trong lúc đó Hạ Duyên vẫn luôn nắm chặt tay Mai Phương, sợ vừa buông tay Mai Phương liền bị tách ra.

Giống như mỗi lần chạm vào trước đó.

Nhưng mà, lần này cũng không có.

Mai Phương dỗ dành Hạ Duyên uống thuốc xong, sau đó lại hầu hạ cô ấy nằm xuống.

Sau đó Hạ Duyên liền kéo tay Mai Phương, bảo cậu đặt tay lên mặt mình.

"Có thể cứ như thế này mãi không."

Hạ Duyên làm nũng với Mai Phương.

Hạ Duyên bị bệnh, yếu ớt, giống như dáng vẻ nên có của đứa trẻ ở độ tuổi này của cô ấy, làm nũng với Mai Phương.

"Như vậy tớ sẽ dễ chịu hơn nhiều."

"Ừm, có thể."

Mai Phương nhẹ giọng dỗ dành Hạ Duyên, "Cứ ngủ như vậy đi."

"Cậu như vậy có mệt không."

Hạ Duyên hỏi.

"Im miệng, mau ngủ đi."

Mai Phương hơi cường thế ngược lại khiến Hạ Duyên tỏ ra rất an tâm.

Cô ấy nhắm mắt lại, bắt đầu nghe lời Mai Phương ngoan ngoãn nghỉ ngơi.

Má Hạ Duyên mềm mềm, nóng hổi, cũng hồng hồng.

Có chút cảm giác bị mồ hôi thấm ướt.

Nhưng mà... ra mồ hôi coi như là chuyện tốt đi.

Hơn nữa sốt cao không lùi nhất định rất khó chịu.

Mai Phương cứ vươn tay chạm vào Hạ Duyên như vậy, mặc dù tay rất ấm áp, nhưng người ngược lại có chút lạnh.

Mãi cho đến khi cậu bị người ta đắp chăn từ phía sau.

Lâm Hữu Hề đắp thay cho cậu.

"Cậu như vậy sao cậu ngủ."

"Tớ đương nhiên cùng ở bên cạnh a."

"Mặc dù Duyên Duyên cũng không bắt chuyện với tớ."

Lâm Hữu Hề mỉm cười với Mai Phương, sau đó cũng cùng chui vào trong chăn quấn lấy Mai Phương.

"Cậu có thể gối lên đùi tớ."

"Hả? Vậy sao được..."

"Bảo cậu nằm thì cậu nằm."

Lâm Hữu Hề chuẩn bị gối đầu gối cho Mai Phương, có chút cường thế kéo Mai Phương vào trong lòng mình, từ từ dựa nghiêng vào trên đùi Lâm Hữu Hề.

Thông qua việc di chuyển góc nhìn, trạng thái Mai Phương nắm lấy Hạ Duyên cũng không bị ảnh hưởng....

Cảnh tượng này.

Chỉ tưởng tượng thôi đã xấu hổ chết đi được.

Ừm hừ...

Mai Phương không dám cử động.

Nhưng cậu biết Lâm Hữu Hề là đang thông qua phương thức này, để cảm ơn sự giúp đỡ cậu mang đến cho Duyên Duyên.

Mặc dù biết là như vậy nhưng mà.

A thật sự rất xấu hổ.

Đùi của Hữu Hề có loại cảm giác mềm mại vừa phải, nhưng thật ra cũng không phải rất nhiều thịt, mà là có loại cảm giác căng chặt...

Nhưng mà, sao mình lại đang bình phẩm cái này a mình!

Mai Phương trong dòng suy nghĩ hỗn loạn dần dần không chống đỡ nổi mí mắt nặng trĩu.

Đợi đến lúc trời sáng, một cánh tay của Mai Phương còn duỗi ở trong gương, nhưng đã ôm ấp cùng một chỗ với Hữu Hề rồi....

Hướng Hiểu Hà tự nhiên dậy sớm hơn bọn Mai Phương, bà nhìn thấy phòng khách không có con trai tự nhiên cũng ý thức được xảy ra chuyện gì, khi Mai Lợi Quân dậy la lối với vợ, lập tức gặp phải một đòn phản chế của Hướng Hiểu Hà.

Mẹ thậm chí hiểu chuyện đến mức ngay cả cửa phòng cũng không mở.

Đây là xuất phát từ một loại tín nhiệm và ăn ý đối với con trai.

Dù sao, là đứa con mình nuôi lớn, tuyệt đối là biết chừng mực.

Mai Phương và Lâm Hữu Hề trong tiếng kinh hô của Hạ Duyên mạnh mẽ bật dậy, đầu Lâm Hữu Hề đụng vào cằm Mai Phương, nhưng hai người không lo được đau đớn, đều là trước tiên nhìn về phía trong gương.

Hạ Duyên mặc dù mặt còn đỏ, nhưng sắc mặt rõ ràng nhìn qua tốt hơn nhiều.

Trên mặt cô ấy có một vết đỏ đáng yêu, đây là Mai Phương bịt một buổi tối bịt ra.

"Đã hạ sốt chưa, Duyên Duyên."

"Ừm, dù sao không đau nữa."

Hạ Duyên gật đầu, sau đó tầm mắt vẫn luôn không ngừng đảo quanh trên người Mai Phương và Lâm Hữu Hề quần áo không chỉnh tề.

Tuy nhiên hai người hiển nhiên còn chưa ý thức được cảm giác mập mờ giữa nhau, mà là liên tục hỏi thăm Hạ Duyên có vấn đề gì khác không.

"Không có không có! Tớ, tớ không có vấn đề gì."

Hạ Duyên hừ hừ nói, "Ngược lại là các cậu nha, bên phía các cậu trời đều sáng rồi, không sợ dì Hướng ——"

"Nguy, nguy to!"

Mai Phương bị Hạ Duyên nói lời này điểm tỉnh xong, lập tức bị dọa đến hồn phi phách tán, ấp úng với Lâm Hữu Hề vài tiếng liền vội vàng lăn về trên sô pha ngủ.

May mà mẹ chưa dậy.

Thôi... bà ấy chắc chắn dậy rồi.

Giả vờ không có chuyện gì xảy ra đi.

Lâm Hữu Hề thu dọn đơn giản trong phòng Mai Phương một chút rồi ra ăn sáng cùng người nhà Mai Phương, Hướng Hiểu Hà đóng gói quần áo đã giặt phơi khô giao cho Lâm Hữu Hề, lại bảo Mai Phương đưa Lâm Hữu Hề về nhà, tuy nhiên đưa Lâm Hữu Hề vừa ra khỏi cửa Lâm Hữu Hề liền bảo cậu trở về.

"Đi chơi với Duyên Duyên."

Lâm Hữu Hề nói, "Cậu ấy bây giờ vừa khỏi bệnh, càng cần sự bầu bạn của cậu."

"A... a... ừm, được."

Mai Phương bên này đang gật đầu, Lâm Hữu Hề đột nhiên đi lên phía trước, ghé vào rất gần với Mai Phương.

Sau đó, cô ấy đột nhiên đưa tay, từ trong lòng Mai Phương nhổ ra một sợi tóc.

Đó là sợi tóc của chính cô ấy.

"Vừa nãy lúc ăn cơm đã muốn nhắc nhở cậu rồi." Lâm Hữu Hề nói, "Tớ đoán chừng dì Hướng đều nhìn thấy rồi."

"A a!"

"Cậu tự mình nghĩ kỹ giải thích với dì Hướng thế nào đi, tớ mặc kệ."

Lâm Hữu Hề nói, "Chiều tớ lại qua."

Mai Phương thấp thỏm lo âu trở lại trong nhà, quả nhiên là bị Hướng Hiểu Hà lôi kéo nói một trận.

Tuy nhiên bà mặc dù vui khi thấy tình cảm Mai Phương và Lâm Hữu Hề ngày càng tốt đẹp, nhưng cũng có chất vấn Mai Phương đàng hoàng có bắt nạt Lâm Hữu Hề, làm ra chuyện quá mức sớm hay không.

"Thật sự chỉ là cùng nằm?"

"Thật sự chính là chỉ nằm thôi." Mai Phương nghiêm túc thề với trời, "Con lừa mẹ con không mang họ Mai!"

Mai Lợi Quân: "Hả?"

"Được, vậy không cần con quỳ bàn chải sắt nữa."

Hướng Hiểu Hà tha cho Mai Phương.

Cứ như vậy, Mai Phương có thể trốn thoát khỏi ngục giam, sau đó trở về bên cạnh Hạ Duyên....

Sau khi trở về phòng ngủ, Mai Phương liền nhìn thấy Hạ Duyên vẫn luôn nhìn chằm chằm vào gương, mỏi mắt mong chờ Mai Phương trở về.

"A Phương!"

Hạ Duyên cao giọng gọi tên Mai Phương, Mai Phương sợ đến mức vội vàng tiến lên bịt miệng Hạ Duyên.

Ưm ——?

Dễ dàng... là bịt được rồi?

Hạ Duyên bị Mai Phương bịt miệng cũng cảm thấy rất ngơ ngác.

Mai Phương dần dần ý thức được, kể từ sau lần cầu nguyện tối qua, gương giống như đã hoàn thành một loại nâng cấp hệ thống nào đó, Mai Phương đã có thể dễ dàng xuyên qua gương chạm vào Hạ Duyên.

Nhưng mà, mức độ chạm vào vẫn có hạn, dường như là dựa theo tỷ lệ cơ thể nhất định để quy đổi.

Mai Phương có thể đưa tay, đưa chân vào, thậm chí đầu cũng có thể thò vào một chút.

Nhưng muốn thò vào nữa, hoặc là thâm nhập hơn một chút thì, lực cản sẽ sinh ra, Mai Phương không thể tiếp tục nữa.

Đương nhiên, chỉ như vậy đối với Hạ Duyên mà nói đã rất vui vẻ rồi.

Cô ấy rốt cuộc không phải một mình vĩnh viễn bị nhốt trong gương nữa rồi.

Sau khi làm xong thử nghiệm giới hạn gương với Mai Phương, cô ấy liền luôn yêu cầu Mai Phương đưa tay qua để cô ấy nắm.

Mười ngón tay đan chặt.

"Tay A Phương to thật đấy!"

Hạ Duyên cười tủm tỉm cảm thán.

"Được rồi được rồi, trước đó cậu không phải đã nắm rồi sao?"

"Trước đó không có nắn nắn thế này nha, trước đó."

Hạ Duyên nắn nắn tay Mai Phương, "Tớ muốn vẽ một con rùa đen trên tay cậu, xem xem sau khi đi ra có phải bị ngược lại không."

"Quả nhiên là học sinh tiểu học!" Mai Phương oán thầm.

"Mới không nhỏ! Được rồi, lần này cậu có thể thử một chút ——"

"A a!"

Mai Phương ngăn cản hành vi không lành mạnh đáng sợ của Duyên Duyên, "Biết cậu không nhỏ rồi! Cứ, cứ như vậy đi..."

"A Phương!"

Hạ Duyên vui vẻ hô hoán tên Mai Phương.

"Sao thế..."

"Tớ, ước định trước đó của chúng ta, cậu không cần giữ bí mật nữa."

Hạ Duyên nói, "Tớ nói hết lời thật lòng với Hữu Hề rồi, cũng xin lỗi cậu ấy rồi."

"Sau khi nói ra tớ cảm giác tốt hơn nhiều."

"Tớ có thể không có cách nào làm chuyện lừa gạt Hữu Hề."

"Tớ thực sự là... quá thích cậu ấy rồi."

"Có thể nhìn ra được."

Mai Phương nói.

"A Phương!"

Hạ Duyên lại gọi tên Mai Phương.

"Lần này lại sao thế?"

Trên mặt Hạ Duyên tràn ngập nụ cười.

"Tớ nói, tớ còn nói với Hữu Hề một chuyện. Cậu muốn biết không?"

Hạ Duyên mỉm cười, "Cậu nói, cậu muốn biết, tớ sẽ nói cho cậu."

"Ừm..."

Mai Phương dừng một chút, sau đó nhẹ giọng nói, "Ừm, tớ muốn biết."

"Vậy mà đồng ý sảng khoái như vậy!"

Hạ Duyên bị chấn kinh rồi, "Cậu có phải đều biết rồi không?"

"Tớ cũng không biết chuyện cậu nói tớ biết là chuyện gì."

"Vậy cậu nói cho tớ biết trước Hữu Hề để cậu biết chuyện gì!"

"Tớ cũng không xác định Hữu Hề nói với tớ, có phải chuyện cậu nói với Hữu Hề hay không."

"A a a, không muốn chơi câu đố với A Phương nữa!"

Hạ Duyên từ chối tiếp tục vòng vo tam quốc với Mai Phương, "Cậu ghé tai qua đây, tớ nói nhỏ cho cậu biết là được."

"..."

Mai Phương lần này cũng rất ngoan ngoãn ghé tai qua, áp vào trước gương.

"Lại thò vào trong một chút xíu."

"Vậy đầu tớ nhìn qua sẽ không quái dị chứ?"

"Không đâu, vào đi."

Hạ Duyên để Mai Phương lại gần vào trong thêm một chút.

Sau đó, từ từ đến gần Mai Phương.

Cũng không có cắn tai nói nhỏ với cậu, mà là ghé sát vào má Mai Phương.

"Chụt" một cái.

Hạ Duyên hôn một cái lên mặt Mai Phương.

Sự thân mật bất thình lình khiến Mai Phương vừa lăn vừa bò chạy ra khỏi gương.

Mà trên mặt Hạ Duyên tràn ngập màu hồng đào phấn nộn của thiếu nữ.

Mặc dù rất xấu hổ, nhưng vẫn làm rồi.

"Lần này tớ không nói lắp nữa."

"Tớ thích cậu đấy, A Phương."

Hạ Duyên nói xong lại khoa tay múa chân, "Không phải kiểu thích của trẻ con đối với anh trai lớn, là kiểu thích của con gái đối với con trai."...

Mai Phương trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới từ từ hoàn hồn lại.

Chờ một chút.

Cho nên mình đây là, đây là...

Được tỏ tình rồi sao?

Mai Phương ấp úng muốn mở miệng, đưa ra hồi đáp đối với Hạ Duyên.

Nhưng lời đến khóe miệng, dáng vẻ cười xinh đẹp rạng rỡ của Lâm Hữu Hề lúc nhổ sợi tóc đi, bỗng nhiên lại hiện lên trong đầu Mai Phương rất không thích hợp.

A.

Mình thật đáng chết a mình...

Mình, mình đang nghĩ cái gì...

Mai Phương bị dòng suy nghĩ hỗn loạn dày vò.

Rõ ràng tối qua mình mới kiên định suy nghĩ, sao bây giờ lại ——

"Nhưng mà nhưng mà, A Phương cậu cũng đừng căng thẳng nha, tớ chỉ muốn nói cho cậu biết chuyện này thôi, cũng không phải muốn cậu hồi đáp."

"Tớ nhìn qua rất căng thẳng sao?" Mai Phương nhíu mày.

"Còn đang mạnh miệng."

Hạ Duyên mỉm cười với Mai Phương, "Đúng rồi, A Phương đều đã giúp tớ nhiều như vậy rồi, giúp tớ thêm một việc nữa được không?"

"Ừm, việc gì?"

"Tớ muốn tìm được nguyện vọng chân chính của tớ."

Hạ Duyên nói, "Như vậy, có lẽ tớ có thể thành Phật rồi."

Thành Phật?

Đại não Mai Phương bỗng nhiên giống như chết máy một chút, lập tức ý thức được sự việc có chút không đúng.

"Cậu, cậu nghe Hữu Hề nói chuyện bà ngoại rồi, đúng không?"

Mai Phương chần chờ nói, "Hoàn thành tâm nguyện thì, cũng không nhất định là thành Phật nha, cũng có khả năng là giải cứu cậu từ trong gương ra..."

"A Phương, A Phương."

Hạ Duyên cắt ngang lời Mai Phương, sau đó nghiêm túc nhìn chăm chú vào cậu.

"Bất kể là đi ra hay là thành Phật, tớ đều muốn thực hiện nguyện vọng của tớ."

"Sau đó, chuyện này, cũng hy vọng cậu giữ bí mật với Hữu Hề, có thể không?"

Hạ Duyên vẻ mặt mong đợi nhìn chăm chú vào Mai Phương.

Nhưng lần này, Mai Phương vẫn luôn cho Hạ Duyên sự mong đợi, lúc này lại kiên định lắc đầu.

"Cái này... tớ không thể đồng ý với cậu."

"Bởi vì nếu chuyện này không nói cho Hữu Hề, cậu ấy nhất định sẽ rất thất vọng, rất đau lòng, cậu ấy..."

"Tớ biết, A Phương."

Hạ Duyên gật đầu, "Tớ biết, Hữu Hề tuyệt đối sẽ không giúp tớ thực hiện tâm nguyện của tớ."

"Cậu ấy tối qua đã nói với tớ như vậy rồi, không muốn để tớ mạo hiểm nữa."

"Cho nên, tớ mới phải nhờ cậu."

"Tớ chỉ có thể nhờ cậu thôi, giúp tớ giấu Hữu Hề, cùng tớ, làm thành chuyện này."

"Bởi vì tớ biết, cũng không chỉ chuyện này."

Hạ Duyên cười híp mắt nói, "A Phương, tớ cũng không phải đồ ngốc."

"Tớ cái gì cũng biết."

"Ừm... cái gì cũng biết."

"Đương nhiên rồi, bao gồm cả chuyện tớ đã chết queo rồi ——"

"Tớ cũng đều là... biết."

Khi Mai Phương ngẩng đầu nhìn Hạ Duyên, cô ấy vẫn là một bộ biểu cảm vui vẻ.

Tràn ngập nụ cười rạng rỡ.

Nói, cứ như không phải chuyện của mình....

Mai Phương trong nháy mắt ý thức được, lại tiến hành che giấu gì đều trở nên phí công vô ích.

Nói cho cùng tình huống của mình Hạ Duyên sao có thể không rõ ràng?

Mặc dù lúc đó chỉ là tiểu học, nhưng cô ấy cũng đều là tuổi hiểu chuyện rồi.

Cho dù biết chuyện này...

Mai Phương trầm mặc nửa ngày, sau đó mới nhẹ nhàng gật đầu.

"Tớ không nói chuyện này với Hữu Hề."

"Được, vậy chúng ta một lời đã định nha!"

Hạ Duyên vươn tay về phía Mai Phương, "Tiếp tục ngoéo tay nha, A Phương."

"Tiếp tục!"

"Ngoéo tay thắt dây, một trăm năm không được đổi ——"

Hạ Duyên thử phát ra lời mời với Mai Phương, nhưng biểu cảm Mai Phương ngẩng đầu lộ ra, lại làm cho Hạ Duyên khó mà chấp nhận.

Cô ấy vỗ vỗ gáy cười cười, "Ui da, A Phương cậu đừng như vậy."

"Đừng lộ ra biểu cảm khó chịu như vậy..."

"Cậu làm thế này ——"

Hạ Duyên dụi dụi mắt, "Làm tớ đều sắp khóc rồi, được không?"

Hạ Duyên hít hít mũi, sau đó nghiêm túc nói:

"Tớ không thể khóc nữa."

"Chỉ có trẻ con mới khóc không ngừng."

"Học sinh cấp ba 16 tuổi, sẽ không luôn khóc thút thít."

"Tóm lại, đây là tâm nguyện của bản thân tớ, tớ thật ra cũng đã nghĩ rất lâu rồi."

"Mặc dù Hữu Hề nói, không tìm ra cách cũng sẽ cả đời ở bên cạnh tớ."

"Nhưng tớ hy vọng cậu ấy có thể nhìn về phía trước."

"Không thể cứ hao phí trên người tớ."

"Cậu cũng thế, A Phương..."

"Tớ hy vọng cậu có thể nhìn về phía trước."

Duyên Duyên mặc dù về mặt tâm trí chỉ là một cô bé 10 tuổi, nhưng nội tâm đã đủ phong phú cường đại, cường đại đến mức Mai Phương cũng tự thẹn không bằng.

Mặc dù cậu cũng có rất nhiều lời muốn hỏi Duyên Duyên, nhưng lời đến khóe miệng lại cuối cùng bị nụ cười của cô ấy chữa lành.

"Nhỏ thế này đã giảng nhiều đạo lý lớn cho người ta, sau này cậu còn thế nào nữa."

Mai Phương đưa tay thò vào trong gương, nhẹ nhàng nhéo mặt Hạ Duyên, sau đó lại vỗ vỗ đầu cô ấy.

"Duyên Duyên nhà chúng ta, thật sự giống hệt như thiên sứ."

"Tại sao lúc tớ ở nhà trẻ lại làm mất cậu chứ..."

"Cậu chỉ thích chơi Transformer với các bạn nhỏ khác!"

Hạ Duyên dường như vẫn luôn canh cánh trong lòng đối với chuyện này, chỉ thấy cô ấy tức giận nói, "Lúc đó cậu tè dầm tớ an ủi cậu, cậu còn mắng tớ đừng lo chuyện bao đồng, sau đó đều không chơi với tớ nữa cậu biết không, chuyện này tớ vẫn luôn ghi thù đấy, không biết tại sao sau đó lại quên mất, nhìn thấy cậu mới lại nhớ ra."

"Vậy tớ thật đáng cho mình một cái tát."

Mai Phương nhẹ nhàng vuốt ve gò má Hạ Duyên, sau đó nhẹ nhàng nhéo nhéo.

"Cho nên, cậu có đồng ý với tớ không a, A Phương!"

"Cậu không đồng ý với tớ tớ chỉ có thể cứ cầu xin cậu thôi."

"Được rồi, tớ đồng ý với cậu."

Mai Phương gật đầu, "Tớ sẽ giúp cậu giấu Hữu Hề, cùng cậu nghĩ cách."

"Cùng nhau tìm được tâm nguyện của cậu."

"Ừm, như vậy là tốt rồi, A Phương..."

"Nhưng mà, nhưng mà nha..."

Mai Phương bỗng nhiên nhéo chặt gò má Hạ Duyên, sau đó nhẹ giọng nói:

"Nếu như có cách để cậu thật sự đi ra từ trong gương, tớ hy vọng... cậu cũng đừng từ chối."

"Ừm ừm!"

Hạ Duyên gật đầu, "Nếu như có!"

Chiều Lâm Hữu Hề đến nhà Mai Phương, Hạ Duyên đã hoàn toàn khôi phục nguyên khí.

Bây giờ cô ấy cũng có thể tiến hành tiếp xúc cơ thể tùy ý với Mai Phương, cũng không cô đơn như quá khứ nữa.

Cộng thêm việc cô ấy thích Mai Phương cũng đã nói cho Lâm Hữu Hề vào tối qua, cho nên Lâm Hữu Hề đối với việc này cũng không quá để ý.

Ngày tháng tiếp tục trôi về phía trước.

Sau khi từ nhà bà ngoại Duyên Duyên trở về, chấp niệm của Lâm Hữu Hề đối với việc cứu vớt Hạ Duyên đã nhạt đi rất nhiều.

Cô ấy không còn cố chấp với việc để Hạ Duyên đi ra từ trong gương, mà là chuyên chú hơn vào việc tận hưởng thời gian ở bên cạnh Hạ Duyên.

Bởi vì mỗi ngày đều có thể đến gặp Hạ Duyên.

Sau khi trở lại trường học thật ra cũng có thể, chỉ là không có cách nào thường xuyên như nghỉ hè này thôi.

Cô ấy cũng rất thích người nhà của Mai Phương, nhất là mẹ Mai Phương Hướng Hiểu Hà.

Vẫn luôn cho cô ấy sự che chở và ấm áp như tình mẹ.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là Duyên Duyên rồi.

Sự bầu bạn của Duyên Duyên.

Đối với cô ấy mà nói, vẫn luôn là sự tồn tại không thể thay thế, cao hơn tất cả.

Cho dù cô ấy bị đặt ở dưới Mai Phương, cô ấy cũng không còn cảm thấy bi thương.

Bởi vì bản thân Mai Phương trong bất tri bất giác cũng biến thành một sự tồn tại không thể thiếu trong lòng cô ấy.

Mặc dù so với Duyên Duyên còn kém một chút, nhưng mà, nhưng mà...

Lâm Hữu Hề lúc nhìn cái gáy của Mai Phương.

Luôn nhịn không được vặn cậu một cái.

"Ui da đệch, cậu làm gì thế?"

"Chỉ muốn nhéo cậu."

"Tớ cũng muốn nhéo nhéo, A Phương cho tớ nhéo nhéo!"

Giống như đang cùng nhau trêu chọc, Lâm Hữu Hề đẩy Mai Phương vào trong gương, đầu Mai Phương còn rất có thể thò vào một chút.

Trên tay Mai Phương cuối cùng vẫn bị Hạ Duyên vẽ đồng hồ rùa đen.

Lúc bị Lâm Hữu Hề dạy kiến thức cấp hai cấp ba, Hạ Duyên cũng sẽ chủ động đưa ra quan điểm mình là học sinh tiểu học 10 tuổi, nhưng bị bác bỏ.

Tuy nhiên, đồng thời với việc ba người tận hưởng thời gian nhàn hạ ngày hè.

Kế hoạch bí mật thuộc về Mai Phương và Hạ Duyên, cũng đang lặng lẽ tiến hành.

Mai Lợi Quân gần đây cảm thấy con trai có chút không bình thường lắm.

Luôn có việc không có việc gì liền rúc trong phòng ngủ của mình.

Trong phòng ngủ truyền ra giọng con gái không nói.

Ông còn phát hiện con trai có mua váy lễ phục rất đáng yêu về.

Khi ông nhắc tới việc này với vợ Hướng Hiểu Hà, Hướng Hiểu Hà luôn vẻ mặt thản nhiên.

"Chắc chắn là tặng Hữu Hề, ông cũng không động não."

"Nhưng Hữu Hề tuyệt đối sẽ không mặc quần áo hoa hòe như vậy a!"

"Chỉ là không mặc trước mặt người lớn thôi... ông đừng bát quái như vậy."

"Tôi không phải bát quái, tôi là lo lắng con trai chúng ta có phải có sở thích mặc đồ nữ hay không ——"

"Ông thật nghịch thiên."

Hướng Hiểu Hà tiến hành một đợt bình luận sắc bén đối với Mai Lợi Quân.

——

“Váy kiểu tây lễ phục trước đây không dám mua”

“Cùng chơi game máy tính”

“Để bố mẹ không cãi nhau nữa”

“Bố chơi với con nhiều hơn”

“Để Hữu Hề đạt được hạnh phúc”

Tâm nguyện Hạ Duyên tự mình liệt kê, rất nhiều đều có liên quan đến bố mẹ mình, nhưng bố mẹ đã qua đời, điều này có nghĩa là những mục tiêu này đều không thể hoàn thành.

Tổng hợp lại mà nói, “Để Hữu Hề đạt được hạnh phúc” là phương án gần với mục tiêu nhất sau khi Hạ Duyên và Mai Phương thương nghị.

Tuy nhiên khái niệm này lại có chút trừu tượng và mơ hồ, Mai Phương không ngừng cùng Hạ Duyên phục bàn thảo luận ý nghĩa đằng sau tâm nguyện này.

"Trong lòng cậu không có suy nghĩ đặc biệt gì sao?"

"Ừm... cụ thể thì, tớ sẽ hy vọng Hữu Hề có một người mẹ, người mẹ chân chính, chứ không phải người mẹ nhỏ như tớ ——"

Hạ Duyên nói.

"Vậy ý của cậu là, để bố Hữu Hề cưới thêm một người vợ? Cái đó hình như hơi khó."

"Tớ cảm thấy nói không chừng mẹ Hướng rất thích hợp!"

"Vậy mẹ tớ làm sao, làm sao biến thành mẹ Hữu Hề, cậu là bảo bố tớ và mẹ tớ ly hôn sao cậu!"

"Còn, còn có phương pháp đơn giản hơn mà!"

Hạ Duyên giơ ngón tay cái cọ cọ vào nhau, sau đó lộ ra biểu cảm mong đợi và hướng tới:

"Tớ cảm thấy là, nếu như cậu, cậu và Hữu Hề hẹn hò, mẹ Hướng, không phải thành mẹ Hữu Hề rồi sao..."

"Hả?"

Cảm giác sắp đột tử rồi, chắc không còn hai chương nữa đâu!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!